Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 3

Chương 3: Tiểu hòa thượng Tòng Tố

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Vất vả lắm vụ làm ăn đầu tiên của tiệm quan tài Phố Tây mới đến cửa, thế nên thợ thủ công trong cửa hàng đương nhiên cực kì chăm chỉ. Hai cỗ quan tài lớn nhỏ chỉ vẻn vẹn trong vòng hai ngày đã được chế tác xong. Chưởng quầy Ly vui vẻ thưởng cho từng thợ thủ công mỗi người một xâu tiền, là cả một xâu tiền đó, bằng cả một tháng tiền công của bọn họ, làm cho đám thợ thủ công vui mừng mấy ngày liền.


Sau ngày chế tác xong quan tài, Đỗ Tuyền đưa hai cỗ quan tài đến Lâm phủ.


Đoàn người Đỗ Tuyền đến Lâm phủ, gia đinh Lâm phủ đi ra đón chào, người gác cổng nói với Đỗ Tuyền:“Tiệm quan tài à? Cuối cùng cũng đến, cuối cùng cũng đến rồi!”


Đỗ Tuyền thấy biểu tình uể oải bi ai của người gác cổng kia, tò mò hỏi:“Xin hỏi tiểu ca đã phát sinh chuyện gì sao?”


“Ai! Gia môn bất hạnh! Lão gia và tiểu thiếu gia vừa mới chết, thiếu gia lại chống đỡ không được mà ngã bệnh, chỉ sợ Lâm phủ lại phải đặt thêm một bộ quan tài nữa thôi! Ai……”


“Hả?!” Đỗ Tuyền không khỏi kinh ngạc, Lâm phủ này rốt cuộc đã chọc đến loại quỷ quái gì vậy?


“Thùng thùng thùng.” Cửa chính Lâm phủ rộng mở, một hòa thượng đứng trước cửa gõ gõ cửa, hỏi,“Xin hỏi nơi này là Lâm phủ sao?”


Người gác cổng ứng tiếng nói:“Đúng đúng, chủ nhân nơi này đúng là họ Lâm, xin hỏi tiểu sư phụ có chuyện gì sao.”


Đỗ Tuyền thấy hòa thượng kia chỉ khoảng hai mươi tuổi, bộ dáng đoan chính, thanh tú tuấn lãng, trước ngực đeo một chuỗi hạt châu thủy tinh màu vàng, chuỗi trì châu đeo trên tay cũng phát sáng lấp lánh. Điều khiến Đỗ Tuyền chú ý là cái đó và chính khí lăng nhiên trên người hắn ta, dường như cũng có chút đạo hạnh.


Không biết có phải nhận ra ánh mắt Đỗ Tuyền hay không mà hòa thượng cũng quay sang liếc nhìn Đỗ Tuyền một cái, trong mắt có một tia hoài nghi nhưng rồi ngay lập tức lại trở nên thoải mái. Hắn nhìn người gác cổng niệm một tiếng A di đà Phật, nói: “Tiểu tăng pháp danh Tòng Tố, ở lại* Thanh Vân Tự ngoài thành. Nghe nói chủ nhân Lâm phủ gặp bất trắc, nên đặc biệt đến thăm hỏi, hy vọng có thể giúp đỡ chút việc.”


[*]Quải đan: ngủ lại chùa khác (chỉ những nhà sư đi hành khất)

“Ngươi?” Người gác cổng gãi gãi đầu, thầm nghĩ vài ngày trước hòa thượng Thanh Vân Tự đã đến cúng bái hành lễ một lần cũng không thấy có hiệu quả, tiểu hòa thượng choai choai này có thể lợi hại hơn cao tăng Thanh Vân Tự hay sao?


Người gác cổng nghĩ nghĩ, nói:“Tiểu sư phụ xin chờ một lát, để tiểu nhân đi thông báo cho phu nhân một tiếng.”


“Làm phiền rồi.”


Người gác cổng lại nhìn về phía Đỗ Tuyền nói:“Làm phiền các vị nâng quan tài vào.”


Đỗ Tuyền liên tục gật đầu, chỉ huy tiểu nhị nâng quan tài. Thấy người gác cổng dẫn hòa thượng kia đi xa, hắn phân phó bọn tiểu nhị một tiếng, còn mình về tiệm quan tài trước.


Bạch Nham thấy một mình Đỗ Tuyền vội vã trở về, liền hỏi:“Sao vậy? Sao ngươi lại về một mình?”


“Lão đạo, có một hòa thượng đến Lâm phủ, xem ra cũng có chút đạo hạnh.”


“À? Là Lâm phu nhân mời về làm pháp sự cho Lâm lão gia và tiểu thiếu gia sao?”


“Không, không phải, là tăng nhân vân du, ngủ lại ở Thanh Vân Tự, chính mình tìm tới Lâm phủ, tuổi còn trẻ, ta thấy không quá hai mươi lăm.” Đỗ Tuyền uống một ngụm nước, nói,“Tràng hạt trên người hòa thượng phỏng chừng đều là bảo bối, năm mươi bốn hạt châu thủy tinh trên cổ viên nào viên nấy lớn như hạt long nhãn, chuỗi trì châu trong tay nhỏ hơn một ít, khoảng chừng này này!”


Đỗ Tuyền vừa nói vừa khoa tay múa chân .


“Chưa thấy bảo bối bao giờ à? Sao lại ngạc nhiên như vậy.” Bạch Nham ngoài miệng mặc dù không thèm để ý, nhưng trong đầu lại nghĩ khác. Nếu theo như lời Đỗ Tuyền, quải châu và trì châu này đều là vật phi phàm, vật như vậy có một không hai, rất nhiều cao tăng đắc đạo cũng không có cơ duyên có được bảo bối như vậy, mà một hòa thượng tuổi còn trẻ lại có thể công khai đeo. Nếu không phải hắn ta có đủ sức mạnh khống chế chúng nó, thì cũng là có duyên; Hoặc là bọn giang hồ bịp bợm lừa đời lấy tiếng.


Đỗ Tuyền giải thích nói:“Lão đạo, ta không nói đùa đâu, tràng hạt kia quả thật là pháp khí thật, đạo hạnh hòa thượng kia chắc chắn cũng rất cao thâm.”


Bạch Nham đứng dậy, nói:“Ngươi đã khẳng định như vậy, ta đây đành tự mình đi một chuyến, chiêm ngưỡng pháp khí thật và tiểu hòa thượng đạo hạnh cao thâm ngươi nói.”


“Ai, ngươi cứ vậy mà đi à?”


“Còn muốn thế nào nữa?” Bạch Nham một bước đã bước ra mặt tiền cửa hàng, nói:“Về nhà báo tin cho chưởng quầy Ly, bảo nàng đến Lâm phủ xem náo nhiệt.”


Chưởng quầy Ly nghe được lời nhắn của Bạch Nham qua Đỗ Tuyền, không kìm chế được tò mò trong lòng, vì thế cũng mò đến Lâm phủ. Nhưng nàng tới Lâm phủ mới phát hiện Bạch Nham căn bản chưa từng đến Lâm phủ, mà tuy trong lòng nàng có phê bình kín đáo, nhưng muốn dẹp đường hồi phủ cũng đã muộn. Bởi vì người gác cổng vừa thấy chưởng quầy Ly đến đã vội mời nàng vào trong phủ, nói cho nàng biết nửa canh giờ trước Lâm thiếu gia đã qua đời.


Hai ngày trước Lâm phủ hỗn loạn vô cùng còn Lâm phủ lúc này lại tiêu điều vắng vẻ. Trên đường vào chưởng quầy Ly thấy có gia đinh tỳ nữ mang theo gói đồ vội vàng rời đi.


“Ai…… không biết Lâm gia đã tạo nghiệt gì, mới ngắn ngủn một tháng tam đại trong nhà đều đã ly kỳ bỏ mình. Bây giờ trong lòng mọi người đều hoảng sợ, chuẩn bị rời khỏi nơi này tìm đường ra khác.” Người gác cổng bất đắc dĩ lắc đầu, trong giọng nói khôn kể bi thương, nói:“Ta từ nhỏ đã làm công ở Lâm phủ, cũng đã hơn mười năm rồi, không ngờ nay lại không thể không đi……”


Không cần người gác cổng giải thích, chưởng quầy Ly cũng biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng không để ý nhà này có tan hay không, thậm chí không thèm để ý rốt cuộc là cái gì hại chết tam đại Lâm gia. Chỉ hỏi:“Hôm nay tiểu nhị cửa hàng ta thấy có một hòa thượng đến phủ?”


“Đúng vậy, phu nhân đã giữ tiểu sư phụ kia lại, chưa đến một khắc thiếu gia liền qua đời, người trong nhà tang gia bối rối, ta cũng không lưu ý đến tiểu sư phụ Tòng Tố.”


Gã sai vặt đưa chưởng quầy Ly đi gặp Lâm phu nhân, vị tiểu sư phụ Tòng Tố kia đang khoanh chân ngồi tụng kinh văn trong đại đường, mà Lâm phu nhân ngồi ở ghế chủ tọa nức nở nghẹn ngào, so với hai ngày trước càng thêm tiều tụy, dung nhan tú lệ giờ phút này đã như trang giấy ướt nhẹp tái nhợt.


“Lâm phu nhân, xin nén bi thương.” Chưởng quầy Ly tiến lên thản nhiên an ủi một câu.


Lâm phu nhân đã khóc đến kiệt sức, ngay cả sức lực đứng dậy đón chưởng quầy Ly cũng không có, chỉ có thể nhìn về phía chưởng quầy Ly hơi hơi gật đầu, cũng không thể nói gì hơn.


Chưởng quầy Ly cảm thấy một ánh mắt sắc bén bắn ra từ bên cạnh, vì thế xoay người đối mặt với Tòng Tố, cười nhạt.


Tòng Tố đứng lên, đi hai bước về phía chưởng quầy Ly. Một đôi con ngươi thanh tú tối đen nhìn chưởng quầy Ly đăm đăm, không vì dung mạo tuyệt thế của nàng mà say mê, mà do cảm giác được hơi thở không giống người thường trên người chưởng quầy Ly.

Tòng Tố từ nhỏ theo sư phụ tu Đạo Phật học, vì thiên tư và tuệ căn hơn người, nên dù trẻ nhưng tu vi lại cao hơn sư phụ rất nhiều. Mặc dù hắn không có Thiên Nhãn có thể phát hiện yêu ma quỷ quái, nhưng hắn có thiên phú kỳ lạ, có thể phân biệt tinh khí của người và yêu quái, sẽ không bị yêu ma đạo hạnh cao thâm biến hóa lừa gạt.


Nhưng giờ phút này khi đối mặt với chưởng quầy Ly, Tòng Tố rõ ràng cảm giác được hơi thở trên người chưởng quầy Ly không phải người phàm, nhưng yêu khí trên người yêu ma luôn luôn đục ngầu chua thối, mà hơi thở của chưởng quầy Ly lại tinh khiết thơm ngào ngạt, chẳng lẽ là tiên? Tòng Tố không biết, bởi vì hắn chưa bao giờ gặp tiên, hoặc là ma, chẳng lẽ đạo pháp của chưởng quầy Ly đã thâm ảo đến độ hắn không thể phân biệt và đối phó sao?


Hai người nhìn nhau một lúc lâu, rốt cục chưởng quầy Ly vẫn mở miệng trước:“Xin chào, tiểu sư phụ.” Hai tay chưởng quầy Ly tạo thành chữ thập, cung kính hơi hơi cúi đầu.


Tòng Tố ngẩn người, lập tức đáp lễ, nói:“Tiểu tăng Tòng Tố, xin chào nữ thí chủ.”


“Tiểu nữ họ Ly, là bà chủ tiệm quan tài thành tây, lần này đến vốn muốn trao đổi với Lâm phu nhân về tang sự của Lâm lão gia và Lâm tiểu thiếu gia, ai ngờ ngay cả Lâm thiếu gia cũng không chịu nổi đả kích……”


Ánh mắt Tòng Tố đột nhiên trở nên lạnh lẽo, nói:“Lâm lão gia và Lâm thiếu gia đều bị yêu nghiệt hút hết máu mà chết, mà cái chết của tiểu thiếu gia cũng có điểm kỳ lạ.”


“Cái gì?” Chưởng quầy Ly ra vẻ kinh ngạc.


“Người xuất gia không nói dối, lúc tiểu tăng vừa tới đã nói việc này cho Lâm phu nhân, ai, nhưng Lâm phu nhân không thể thừa nhận sự thật đó. Chỉ khi tiểu tăng thu yêu nghiệt kia mới có thể siêu độ vong hồn Lâm gia.”


Chưởng quầy Ly kinh ngạc một hồi lâu, cuối cùng chỉ nói:“Vậy phải làm phiền tiểu sư phụ rồi.”


Chưởng quầy Ly cẩn thận quan sát phật châu trên người Tòng Tố, nhìn hắn yên lặng niệm kinh gạt trì châu, nàng cũng không dám đứng quá gần.


Tòng Tố dường như có lòng thử chưởng quầy Ly, chậm rãi đến gần nàng. Chưởng quầy Ly lặng lẽ nhíu nhíu mày, phật châu trên người Tòng Tố quả nhiên là bảo bối, cách ba thước đã làm cho nàng có cảm giác bị đè nén rồi. Nếu Tòng Tố có đạo hạnh như Bạch Nham thì chỉ sợ giờ phút này đã có thể làm cho nàng đau đớn khó chịu không thể không phản kháng, thậm chí ép nàng dùng toàn lực đấu pháp, cùng liều mạng.


Ngay khi chưởng quầy Ly suy nghĩ tìm cách rút lui thì một tiếng thét chói tai từ trong viện truyền ra, khiến Lâm phu nhân hoảng sợ. Trong nháy mắt chưởng quầy Ly và Tòng Tố đều cảm nhận được yêu khí dày đặc.


Tòng Tố một bước đã chạy ra khỏi đại đường lao về phía nội viện, chưởng quầy Ly trong lòng có tò mò, nàng rất muốn biết tiểu hòa thượng này rốt cuộc lợi hại đến mức nào, vì thế nói với Lâm phu nhân một câu:“Phu nhân không cần hoảng sợ, ta đi theo tiểu sư phụ nhìn xem.”


Chưa tới nội viện, đã thấy một đám khí đen phóng lên cao, Tòng Tố niệm pháp quyết một ánh kim quang như tên đâm tới đám khí đen kia, đánh tan khí đen.


“Con ta! Con ta!! Trả con ta lại cho ta!!!” Lâm thiếu phu nhân thê lương kêu thảm thiết từ xa xông tới, tiếng kêu như tiếng quỷ khiến người ta còn thấy sợ hãi hơn đám khí đen kia.


Chưởng quầy Ly theo sau Tòng Tố chạy vào nội viện, chỉ thấy đám khí đen kia nấn ná ở giữa viện, loáng thoáng có thể thấy được có bóng người trong đó.


Tòng Tố trong miệng lẩm bẩm, bỗng nhiên ra tay, tế trì châu trong tay. Trì châu mang theo hào quang màu vàng lượn vòng phía trên đám khí đen. Theo tư thế bàn tay trắng nõn biến đổi, trì châu lập tức bắn ra hào quang bốn phía, chợt thu lại hình thành một bức tường hào quang bao vây khí đen ở trong.


Đám khí đen bỗng nhiên bành trướng mở ra giống như muốn lao tới vách tường hào quang nhưng lại bị quấn chặt, mặc cho nó cuồng loạn thế nào vách tường vẫn càng lúc càng thu nhỏ theo pháp quyết của Tòng Tố. Cuối cùng vách tường hào quang thu nhỏ thành một tia sáng màu vàng, khi hào quang biến mất là lúc đám khí đen kia bị tiêu diệt, giữa sân chỉ để lại thi thể của Lâm tiểu thiếu gia.


Chưởng quầy Ly kinh ngạc nhìn Tòng Tố thu hồi trì châu trong tay, thật không ngờ hắn có tu vi đến mức này, phật châu kia lại là pháp bảo, có thể tinh lọc vong linh. May mà nàng không tùy tiện thử Tòng Tố, bằng không lại chọc phải phiền toái. Một tên Bạch Nham đã đủ phiền chết nàng rồi. Chỉ tiếc lần này Tòng Tố chỉ diệt được một đám hung linh, chứ chưa phải yêu nghiệt sát hại Lâm lão gia và Lâm thiếu gia.

Yêu vật – Chương 14

Chương 14

Editor: mèomỡ

“12h đêm tại bách hóa XX xuất hiện âm thanh quái dị, xin điều tra rõ.”

“Trường học cũ đã được phá bỏ và rời đi nơi khác xuất hiện nữ quỷ, bên thi công yêu cầu diệt trừ…”

“Phố Bình An xuất hiện con chuột yêu ăn vụng.”

“Vì sao toàn là mấy chuyện lặt vặt thế hả? !” Tôi ôm một chồng văn kiện chính phủ cơ mật, nhìn trời gào thét “Lam Lăng khinh thường tôi sao?”

William sờ sờ cái bụng lép kẹp, tủi thân nói: “Dạ Đồng, đừng soi mói nữa, còn tiếp tục soi mói ngay cả thức ăn cho mèo hết hạn cũng không có mà ăn đâu.”

Tôi cảm thán: “Quả thật là mèo xuống đồng bằng bị chó bắt nạt …”[1]

Một tháng trước, dưới sự dụ dỗ của con chó Golden Retriever William ngu xuẩn này, tôi cũng bắt đầu xem Anime. Kết quả 2 yêu quái càng xem càng không còn thuốc chữa, điên cuồng mua figure của chính mình, lên mạng đặt mua Mẹ tai mèo giả giọng gái trẻ số lượng có hạn, tiêu sạch mấy ngàn tệ tiền cơm Hồng Vũ để lại cho chúng tôi. Thức ăn cho mèo tồn kho lại bị William thánh mẫu này mang đi cho lũ mèo hoang xung quanh, mà Hồng Vũ cũng gọi điện về nói ngày về sẽ lùi lại 2 tuần, vẹt đã nghỉ phép căn bản không thèm liên hệ cùng bọn tôi nữa. Sắp đến thời kỳ ‘đạn tận lương tuyệt’ rồi, trong nhà cả một hạt cơm cũng chẳng còn.

Tôi nhìn William, cảm thấy anh ta giống cái lạp xườn. Để tránh nhịn không được xúc động mà ăn anh ta, tôi bỏ qua sĩ diện, chạy đi tìm Lam Lăng xin cơm.

Lam Lăng ở tại tầng cao nhất của tòa nhà giữa trung tâm thành phố, có bảo vệ trông coi thường xuyên, phòng ở khoảng 180 mét vuông, trang hoàng rất đơn giản.

Anh ta rất hoan nghênh chúng tôi đến, tự mình xuống bếp làm bò hầm cao cấp, hầm canh xương bò kiểu Tây Âu, làm cá ngừ cắt lát.

Tôi ăn mà cảm động không thôi, rốt cục thừa nhận anh ta là tên khốn có điểm tốt.

Ăn cơm xong, William rất quy củ rửa đĩa, cũng học cách Hồng Vũ dạy nịnh hót: “Cảm ơn, khiến anh tốn kém quá.”

Lam Lăng cảm thán: “Hai đứa ăn một bữa cơm bằng nửa tháng tiền lương người bình thường ở thành phố G này.”

Tôi khinh bỉ anh ta: “Anh sống nhiều năm như vậy, còn cần chút tiền ấy à?”

Lam Lăng tốt bụng nói:”Anh mua nhà trả góp.”[2]

Tôi suýt chút nữa thì sặc nước, William phe phẩy cái đuôi tỏ vẻ không hiểu.

Lam Lăng đẩy đẩy kính mắt trên mũi, tươi cười mang theo vẻ chờ mong, giải thích cho tôi: “Dù là con người hay là động vật, điều kiện đầu tiên để đi đến hôn nhân là phải có sào huyệt, lúc anh bị phái tới thành phố G liền mua phòng. Đồng nghiệp và những người xung quanh đều phải  mua nhà trả góp khiến tâm tình họ rất áp lực. Nên để duy trì đồng bộ giống với mọi người, không để cho giống đực ghen tị hoặc khiến giống cái nảy sinh ý muốn dụ dỗ, cho nên anh cũng lựa chọn cách mua trả góp, bây giờ tiền lương hàng tháng dốc vào trả tiền nhà hết rồi.”


Tôi nghe ra điểm mấu chốt trong lời anh ta, xỉa răng nói: “Anh cần sào huyệt làm gì? Dù sao Hồng Vũ cũng sẽ không gả cho anh, tôi cũng sẽ không cho phép hai người ở bên nhau!”


Sau khi tôi nói câu này, mọi chuyện rẽ sang một trang sử mới.

Lam Lăng sút tôi và William một phát bay ra khỏi cửa… (=.=”)

Vô cùng nhục nhã, tôi quyết định liều mạng với anh ta!

Cuối cùng, William đầu sưng u, đứng giữa dùng mọi cách để cầu xin. Chúng tôi không tình nguyện áp dụng phương pháp điểu hòa để giải quyết. Tạm thời làm thêm hè cho chính phủ, giúp Lam Lăng xử lý đống vụ án thần quái hoặc yêu quái chồng chất như núi, sau đó dựa vào số lượng công việc giải quyết được để lĩnh tiền lương.

“Dạ Đồng” William hỏi tôi, “Rốt cuộc là nên chọn giải quyết vụ nào?”

Tôi không chút do dự vươn móng vuốt: “Trường học có nữ quỷ giá cao nhất! Sau khi giải quyết được đổi 3 gói thức ăn cho mèo loại tốt nhất! Đủ cho tôi chống đỡ hai tuần!”

William nhu nhược hỏi: “Tôi thì sao?”

Tôi quyết đoán nói: “Anh tiếp tục sang nhà hàng xóm vẫy đuôi lừa cơm ăn! Thuận tiện lấy thịt gà về cho tôi làm đồ ăn vặt!”

William u oán liếc nhìn tôi một cái, không ngờ lại chịu đồng ý.

Tôi cảm thấy… con chó này dễ bắt nạt đến không ngờ.

Ở trong ký ức của tôi, hơn 100 năm trước, vị trí trường học cũ vẫn là một bãi tha ma. Gần đây phá bỏ và rời đi nơi khác động thổ, không biết làm kinh động đến cái gì, đầu tiên là rất nhiều rắn xuất hiện, sau đó công nhân thi công đều nói nửa đêm nghe thấy tiếng khóc, lúc đi ra xem thì thấy một cô gái mặc đồ cổ đại màu đỏ đứng trên sân thể dục khóc thút thít nỉ non, khóc khiến người sởn hết cả gai ốc.

Lòng người hoảng sợ, khoa học gia ào ào đứng ra bác bỏ tin đồn, trải qua   phân tích nghiệm chứng kỹ càng bọn họ đã đưa ra kết luận, công bố nơi thi công có dòng từ trường mạnh, hình thành máy quay phim thiên nhiên, ghi chép lại những chuyện đã xảy ra rồi tuần hoàn chiếu lại, tạo thành sự kiện thần bí thật thật giả giả. Chờ yên ổn lòng dân xong chính phủ bàn giao chuyện này cho đội chuyên xử lý những vụ việc đặc việc của Lam Lăng, yêu cầu nhanh chóng giải quyết.

Tôi đưa William tới công trường thi công, lấy ra giấy phép chứng minh. Bởi vì tạm thời không tìm thấy ảnh chụp nên trên giấy chứng minh là hình tôi cosplay đeo tai mèo, làm cho nhân viên phụ trách trông coi dùng ánh mắt như nhìn thấy kẻ điên để nhìn tôi, còn cầm giấy chứng nhận xem đi xem lại tới bốn năm lần, cuối cùng còn gọi điện thoại cho Lam Lăng xác nhận, mới vừa nói thầm ‘Thế thời đổi thay, đầu óc có vấn đề xuất hiện đầy rẫy’, vừa cho chúng tôi đi vào.

William đội mũ bảo hộ, mặc đồ công nhân, thắt lưng đeo hai thanh đao phay, cầm trong tay gậy bóng chày, võ trang hạng nặng, không ngừng nhìn trước ngó sau, còn lén lút khẽ nói: “Dạ Đồng, đừng sợ, cô đi đằng sau tôi sẽ bảo vệ cô.”

Khóe mắt tôi giật giật, hỏi: “Anh sợ quỷ à?”

Hai chân William run rẩy, một mực phủ nhận: “Không sợ!”

Tôi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Anh đường đường là yêu quái! Trình độ hại người cao cấp hơn quỷ!”

“Đúng, bây giờ tôi là yêu quái.” William đột nhiên tỉnh ngộ, hít sâu một hơi, nắm chặt gậy bóng chày trong tay, kéo thấp mũ xuống, xung phong nhận nhiệm vụ đi trước mở đường, cũng thường đưa tay đẩy cổ khô trên đầu và đá vụn trên mặt đất, nhắc nhở tôi, “Không có đèn đường, cẩn thận.”

Anh ta quên mèo có thể nhìn trong bóng tối à?

Tôi ngại anh ta đi quá cẩn thận, động tác chậm như bà già liền phi thân nhảy lên, hai chân nhẹ nhàng nhảy lên đầu tường cũ nát, lấy tay chống lên cái mái che nắng nhìn xung quanh sau đó hưng phấn mà chỉ vào sân thể dục cách đó không xa, nhanh chóng tiến tới đồng thời cũng hét lên: “Nữ quỷ ở bên kia!”

William ngây người trong giây lát, đuổi sát theo sau: “Đợi tôi với!”

Mặt sân thể dục bằng xi-măng đã bị cạy lên, có một cô gáu mặc giá y cổ đại đỏ thẫm, tóc đen như thác nước, dáng người nhỏ bé yếu ớt như dương liễu, chỉ yên tĩnh đứng trước cột bóng rổ đã đổ, đôi tay nâng ở trước ngực, nhìn ra phía xa xa, đang khóc nỉ non.

Tôi hét lên 1 tiếng: “Yêu nghiệt! Chạy đi đâu!”

William đi theo cáo mượn oai hùm: “Đây là lời kịch trong 《Tây Du kí》! Rất lợi hại!”

Tôi tiếp tục gào lên: “Ngươi đã chết rồi!”

William ăn theo uy hiếp: “Biết Kenshiro trong 《Bắc Đấu Thần quyền》 không? Những kẻ xấu nghe thấy câu này đều phải chết!”

“Giống như yêu quái, dũng cảm thành Phật đi!” Tôi cho William một phát, mắng: “Ai còn dám trích dẫn 《GS Mikami》 của tôi, tôi sẽ đánh chết hắn! Về phần nữ quỷ dùng bạch cốt hóa thành yêu quái kia, không nghe lời cút đến nơi khác ta sẽ đập ngươi ra thành xương vụn, mang đi hầm canh cho chó ăn!”

William ôm đầu bổ sung: “Cho Chihuahua nhà hàng xóm ăn!”

Nữ quỷ bị khí thế mạnh mẽ của chúng tôi dọa sợ, qua một lúc lâu mới xoay người lại. Là một thiếu nữ tầm 16 17 tuổi, diện mạo thanh tú, mặc áo đơn màu trắng, hành vi cử chỉ coi như có lễ, không hung hãn. Nhưng cổ bị chặt mất một nửa ở đằng sau nên đầu hơi nghiêng, toàn bộ phía sau lưng bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ, từ xa nhìn lại giống như giá y đỏ thẫm.

Cô ta vội vàng chỉnh đầu cho thẳng rồi xoay người hành lễ với chúng tôi, nhỏ nhẹ nói: “Dân nữ là Phùng Nguyệt Nga, lúc này đang đợi người, tuyệt đối không cố ý quấy rầy dân chúng, mong mèo yêu đại tiên thứ tội.”

William rụt lùi về sau lưng tôi, sau đó lại cố lấy dũng khí ló ra đứng ở phía trước, lấy giấy chứng nhận, lớn tiếng tuyên bố: “Ngươi đã quấy rầy dân chúng rồi! Bọn ta làm theo lệnh của đội điều tra tội phạm đặc biệt, yêu cầu ngươi rời khỏi nơi này.”

Phùng Nguyệt Nga kiên quyết từ chối: “Không thể, dân nữ và người kia hẹn gặp ở miếu thổ địa, trước khi chàng tới dân nữ sẽ không đi.”

Hơn 500 năm trước, trước khi nơi này biến thành bãi tha ma, hình như là có cái miếu thổ địa nhưng hương khói không thịnh. Sau này lại gặp phải chiến loạn, các hòa thượng chết chết, miếu cũng dần dần hoang phế cuối cùng hoàn toàn biến mất. Nhìn trang phục và đồ trang sức của cô gái này quả thật là niên đại kia rồi.

Phùng Nguyệt Nga buồn bã nói: “Chàng sẽ không bỏ tôi lại, nhưng vì sao chàng chưa trở về?”

Tôi quyết đoán nói: “Bởi vì hắn đã chết rồi.”

Phùng Nguyệt Nga kinh ngạc hỏi: “Mèo yêu đại tiên nhận được lời nhắn của chàng sao?”

William cũng sùng bái nhìn tôi: “Cô bấm tử vi ra sao?”

Tôi giải thích với hai kẻ ngu ngốc trầm trọng này: “Hơn 500 năm, xương cốt cũng đã biến thành cặn bã rồi.”

William bừng tỉnh: “Thì ra là thế, Dạ Đồng thật lợi hại.”

Phùng Nguyệt Nga ngơ ngác nhìn tôi, bỗng nhiên lớn tiếng khóc òa lên, khóc đến nỗi đầu lại hơi xộc xệch: “Tôi và Trương Sinh đã ước hẹn tam sinh tam thế, cho dù luân hồi chuyển thế cũng phải gặp nhau tại đây.”

Tôi bị cô ta khóc đến hoa mắt chóng mặt, quyết định trực tiếp xử lý cô ta, đem xương cốt cầm đi đổi thức ăn cho mèo. Móng vuốt còn chưa kịp vươn ra thì William cũng đã tò mò như thằng nhóc mở miệng hỏi: “Cô và Trương Sinh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói ra đi, không chừng chúng tôi có thể giúp cô nghĩ cách.”

Bắt quỷ chính là bắt quỷ, nghe nói rất nhiều người khi còn sống làm chuyện thất đức, nhỡ bị cô ta nhờ vả thật thì rất lỗ vốn .

Tôi không kịp ngăn chặn William mồm rộng, Phùng Nguyệt Nga đã dùng ánh mắt nhìn chúa cứu thế nhìn chúng tôi, dùng tốc độ như pháo liên thanh bắt đầu trả lời vấn đề.

Chuyện của nữ quỷ đã xảy ra từ rất lâu rồi.

[1] Chế từ câu “Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh” ý nói những kẻ có quyền uy một khi sa cơ thất thế, cảnh ngộ của họ còn tệ hại hơn người dân thường.

[2] Mortgage house: Hình thức vay tiền của ngân hàng (hoặc một cơ quan nào đó) để mua nhà và sẽ trả góp tiền lại cho cơ quan đó sau