Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 2.1

Chương 2: Hai thi thể ko hư thối

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Giữa ban ngày, mặt trời chói chang chiếu vào đầu, người trên đường rất thưa thớt, cửa hàng mặt tiền ven đường cũng rất quạnh quẽ, những tiểu nhị ngồi trong quán cũng phờ phạc ỉu xìu y như Đỗ Tuyền, khách ngồi trong quán trà uống trà cũng không chịu nổi than thở thời tiết hôm nay.


Bỗng nhiên ánh mắt mọi người đều tập trung lên trên đường, có người giục đồng bạn bên cạnh:“Xem kìa xem kìa, mau nhìn bên kia!”


Một lão đạo mặc đạo bào màu xanh xám chậm rãi đi trên đường, cái này vốn không có gì đáng để người ta chú ý. Nhưng bên cạnh hắn lại có một vị mỹ nhân tuyệt thế. Nàng không đánh phấn trang điểm chỉ để mặt mộc đã khiến người ta không tài nào dời mắt, trên mái tóc dài cài hai chiếc trâm vô cùng đơn giản, người biết nhìn hàng liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra đó là ngọc Dương Chi [1] vô giá. Bộ váy dài màu tím nhạt được thợ khéo chế tác cực kỳ cẩn thận, trên váy thêu mấy con chim hoa gấm rực rỡ bằng chỉ bạc. Dưới chân là một đôi giầy thêu trắng như tuyết, không dính một hạt bụi nhỏ. Cô gái dáng người thướt tha, nhanh nhẹn hoạt bát, đi bộ mà như lướt trên mây, giống như tiên tử trên trời. Như vậy khiến đám đàn ông hai bên đường nhìn mà sắp rơi cả tròng mắt. Mĩ nhân như vậy vốn đã khiến người ta chú ý, huống chi còn sóng vai cùng một lão đạo sĩ đi trên đường, thật kỳ lạ!


Bạch Nham hơi hơi lắc đầu, nói nhỏ:“Nàng không thể thu liễm một ít sao?”


“Ta vốn không muốn ra ngoài, là ngươi kéo ta ra, sao giờ lại trách ta?”


“Ai…… Khuôn mặt nàng như vậy…… Tai họa tai họa!”


“Hừ! Ngươi quản được sao? Ta sinh ra đã như vậy, ngươi không hài lòng cũng đành chịu.”


“Nếu nàng muốn vậy đổi một khuôn mặt bình thường một tẹo. Đối với nàng chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?”


Đôi mắt đẹp của cô gái khẽ liếc, lườm Bạch Nham một cái, nói:“Bổn tiểu thư không muốn. Muốn ta giống ngươi biến thành cái bộ dáng vừa già lại vừa xấu chi bằng bảo ta tan thành mây khói luôn đi.”


Bạch Nham bất đắc dĩ vỗ trán, không tranh cãi với nàng nữa.


Chẳng bao lâu hai người đã tới phủ Lâm gia. Nói với người gác cổng lý do đến liền lập tức được đưa vào trong phòng, Trần tổng quản đi ra tiếp đón.


Trong khi chờ đợi Lâm phu nhân đi ra tiếp đãi bọn họ, hai người ngồi ở trong phòng uống trà.


Bạch Nham hỏi: “Nàng có cảm thấy được cái gì không ổn không?”


“Trạch viện bình thường, không có yêu khí. Nhưng trong nhà vừa mới có người chết mà không có khí của xác chết thối dường như rất kỳ lạ.”


“Gia phó gặp trên đường cũng không có gì khác thường, không nhập ma cũng không có dấu hiệu bị nhập, bình thường dường như rất không bình thường.”


Cô gái cười cười, châm chọc nói:“Ngươi cho rằng đạo hạnh của ngươi là Hoả Nhãn Kim Tinh [2] à? Chỉ vậy đã khẳng định không có thần ma yêu nghiệt có thể lừa dối qua mặt ngươi sao?”


Bạch Nham đáp:“Nếu thực sự gặp được đối thủ cao thâm như thế, vậy nàng nên vui vẻ.”


“Hử?”


“Có thể thu yêu nghiệt đạo pháp cao thâm như vậy, ta sẽ cởi bỏ một tầng phong ấn cho nàng, quyết không nuốt lời.”


Cô gái nhíu mày, còn chưa kịp nói chuyện, bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.


Lâm phu nhân được thị nữ dìu vào phòng, Trần tổng quản tiến lên nghênh đón, Bạch Nham và chưởng quầy Ly đứng dậy nhìn về phía vị Lâm phu nhân trẻ tuổi thần kỳ này.


Lâm phu nhân da trắng xinh đẹp, dáng người yểu điệu động lòng người, nhìn qua cùng lắm thì mới hơn hai mươi tuổi hoa, nhưng khuôn mặt tiều tụy đã làm giảm mất ba phần rực rỡ. Một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp gả cho một người đàn ông năm sáu mươi tuổi làm vợ kế, thật sự có chút bất đắc dĩ khiến người khác nhìn mà tiếc hận. Càng làm cho người ta thổn thức hơn là lão gia Lâm phủ đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, để lại một thiếu phụ xinh đẹp như vậy thủ tiết.


Trần tổng quản giới thiệu với Lâm phu nhân:“Phu nhân, vị này là đạo trưởng Bạch Nham, đây là chưởng quầy Ly.”


Hai tay Chưởng quầy Ly nắm lại giấu trong ống tay áo rộng thùng thình niệm một cái pháp quyết.


Lâm phu nhân nhìn chưởng quầy Ly đăm đăm, một hồi lâu mới phản ứng lại, thi lễ nói:“Chưởng quầy Ly.”


Lâm phu nhân là một mỹ nữ
tuyệt sắc khuynh thành xinh đẹp như hoa, nhưng lần đầu tiên nàng thấy chưởng quầy Ly liền chấn động. Nàng chưa bao giờ gặp cô gái nào xinh đẹp như vậy, không biết nên hình dung vẻ đẹp của nàng ta như thế nào, thậm chí không biết rốt cuộc nàng đẹp đến mức nào. Cảm giác kia giống như tất cả mọi từ ngữ để ca ngợi vẻ đẹp của người con gái trên đời đều không miêu tả ra được một phần mười sức hấp dẫn của nàng, tất cả mọi cô gái trên đời ở trước mặt nàng đều tự biết thua kém mà xấu hổ.

[1] Ngọc Dương Chi hay còn gọi là “Bạch ngọc”, “Dương Chi bạch ngọc“, là thượng phẩm trong các loại nhuyễn ngọc, cực kỳ trân quý.

[2] Hỏa Nhãn Kim Tinh phép nhìn thấu yêu tinh dưới bất cứ hình thức ngụy trang nào của Tôn Ngộ Không

Yêu vật – Chương 13

Chương 13

Editor: mèomỡ

Mao Bất Nhạc nổi lòng tham, ngồi máy bay đến thành phố này. Sau đó quan sát hành tung của William mấy ngày, đến triển lãm truyện tranh ngụy trang thành coser để chụp ảnh anh ta, gửi  đến hòm thư tống tiền, lại không ngờ rằng đâm đầu phải một tấm ván sắt.

“Rất đáng giận! Người xấu!” tình cảm thuần khiết bị lừa gạt, William tức giận đá hắn mấy đá.

Tôi ngăn William lại, chuẩn bị giết cái tên biến chất này.

“Này này … Tội tống tiền đâu đến mức đáng chết?” Mao Bất Nhạc có thể là do quá khiếp sợ, ngược lại còn nở nụ cười.

Tôi lạnh lùng nói: “Ngươi tống tiền những yêu quái không có khả năng đi báo án, buộc bọn họ đi làm những việc trái pháp luật, thậm chí vì thiếu tiền mà phải đi buôn lậu thuốc phiện giết người. Có thể nói tất cả những tội nghiệt đó phải tính đầu trên ngươi.”

Mao Bất Nhạc vội vàng nói sạo: “Tôi tống tiền chứ đâu có bảo bọn họ pham pháp! Chính bọn họ làm thì phải tự mình gánh vác hậu quả chứ! Hơn nữa tôi không tống tiền William thành công, cùng lắm thì tôi đền tiền cho các người, bồi thường một trăm vạn được không? Một trăm ngàn cũng được!”

“Nói cũng hùng hồn lắm, nhưng ta vẫn muốn giết ngươi, có ba nguyên nhân.” Tôi trầm tư trong giây lát, quyết đoán nói, “Thứ nhất, ta không thiếu tiền; thứ hai, ngươi chọc giận ta; thứ ba, ta nhìn ngươi thấy ngứa mắt.”

William giật nhẹ góc áo tôi nói: “Lam Lăng đã nói cô không được giết người nữa.”

Tôi nhún vai nói: “Quản anh ta đi chết đi?”

Mao Bất Nhạc lấy ra một cái di động trong ngực, cười gian nói: “Mèo yêu, cô không hiểu khoa học kỹ thuật điện tử hiện đại đúng không? Máy tính và internet có thể làm được rất nhiều thứ pháp thuật không làm được. Ví dụ như tôi ở xa ngàn dặm nhưng có điều khiển sever ở Mỹ tự động gửi những tấm ảnh chụp của các người đến hòm thư của các hãng truyền thông và các trang web nổi tiếng, tiêu đề tôi đã nghĩ xong rồi ——《Tân truyền thuyết yêu quái trong thành phố》, thú vị không?”

Anh ra còn chưa nói xong thì di động trong tay đã nằm trong tay tôi, bị tôi đập nát. Tôi nhíu mày: “Không còn rồi.”

Mao Bất Nhạc lắc đầu: “Cô rất lạc hậu, tôi đã sớm dự đoán có khả năng sẽ bị các người tìm được, cho nên cài đặt sever tự động gửi. Nếu tôi không nhập mật mã đóng cửa, sau 24 giờ sẽ tự động gửi đi.”

Tôi vội vàng hỏi William: “Bây giờ máy tính có chức năng lợi hại như vậy sao?”

William luống cuống tay chân nói: “Không… Không biết, hình như là có.”

Mao Bất Nhạc tràn đầy tự tin nói: “Hai con gà máy tính này, có cần tôi giảng giải một chút về lý thuyết vận hành của sever không?”

Tôi nghe mà choáng váng đầu óc, vươn vuốt ra uy hiếp nói: “Câm miệng!”

Mao Bất Nhạc bình tĩnh nói: “Đừng hung hăng như vậy, con thỏ nóng nảy cũng sẽ cắn người. Thế giới này vốn là ngươi nhường ta một bước, ta cho ngươi một bước. Tôi không bắt chẹt các người, các người cũng đừng đụng đến tôi. Việc này cứ kết thúc như vậy đi, bằng không tôi sẽ kéo các người chết cùng!”

“Kế hoạch hay lắm” ngoài cửa truyền đến vỗ tay, là Lam Lăng mang theo người chạy đến. Anh ta lấy ra một cái còng số tám bình thường, đeo lên tay Mao Bất Nhạc, âm hiểm cười nói: “Xét thấy của tội của anh có liên quan đến yêu quái, cho nên đưa vào danh sách phạm tội đặc biệt, báo cáo xong thì đến đảo Tự Tội thăm quan du lịch nhé? Hy vọng cái thân thể nhỏ bé của anh có thể chịu được.” Sau đó anh ta sờ sờ đầu tôi, hòa ái dễ gần nói, “William em cũng phải làm báo cáo, nhớ phải trông coi Dạ Đồng đừng để con bé giết người!”

Mao Bất Nhạc hoảng hốt, rít gào nói: “Tôi thật sự sẽ kéo bọn họ chết cùng đấy!”

Tôi cũng hoảng, ngăn Lam Lăng lại nói: “Nếu vì việc này mà William bị ném vào đảo Tự Tội, bằng cái đầu ngốc nghếch, thân thủ chậm chạp của anh ta, chưa đến 24 giờ chắc chắn sẽ bị đám yêu quái trên đảo bắt làm lẩu chó! Cho dù anh ta có ngốc có đáng ghét, nhưng anh cũng không thể hại anh ta!”

William nhào lên ôm tôi, 2 mắt lấp lánh nước mắt: “Dạ Đồng đang lo lắng cho tôi! Tôi cảm động quá!”

“Cút!” Tôi đá văng anh ta ra, “Tôi sợ sư phụ và Hồng Vũ quở trách thôi!”

Lam Lăng nhìn chúng tôi trong chốc lát, cười tủm tỉm nói: “Yên tâm, ẩn sĩ tất có diệu kế.”

Mao Bất Nhạc quát: “Các ngươi tuyệt đối không thể phá giải mật mã của tôi!”

Lam Lăng đập một phát lên đầu hắn: “Ai muốn phá mật mã của anh? Cái đồ nhà quê như anh đã sớm lạc hậu rồi!”

Tôi nhìn vẻ mặt gà chúc tết chồn của anh ta, mơ hồ cảm thấy không tốt.

Ngày hôm sau, diễn đàn Anime nổi tiếng cả nước xuất hiện rất nhiều ảnh chụp, tiêu đề là 《Tân truyền thuyết yêu quái thành phố》. Trong đó có một cô gái đeo tai mèo mặc đồ y tá, thủy thủ, maid, Lolita, hán phục, váy ngắn chụp ảnh đủ tư thế. Người kia là một thiếu niên tóc vàng mắt đỏ đeo tai chó đứng bên cô gái mặc đồ quản gia, quần áo thời đường, áo bành tô, áo sơmi trắng, hoặc chụp theo kiểu vui vẻ rực rỡ như ánh mặt trời hoặc tà ác. Lời đề cử nói “Cosplay siêu dễ thương, cô bé mèo moe và thiếu niên chó shouta! Coser: Dạ Đồng, William” .

Bài viết nhanh chóng lên top, phía dưới là hàng dài comment, đều la hét

“Dễ thương quá!”

“Rất đẹp!”

“Tai mèo làm thế nào vậy? Nhìn rất thật!”

“Đạo cụ siêu tốt! Trang điểm siêu đẹp!”

“Cái đuôi chó rất đáng yêu !”

“Xin kết bạn!”

“Mèo vẻ mặt thật kiêu ngạo, chó trung thành!”

“Tôi cũng muốn nuôi!”

Về phần mấy hình ảnh Mao Bất Nhạc phát tán cũng được đăng lên, viết rằng đó là hình trong phòng chụp của cặp đôi mèo-chó siêu đáng yêu này. Còn được mọi người khen biểu tình sinh động rất tự nhiên, kỹ thuật của nhiếp ảnh gia cũng rất tốt.

Mấy kẻ điên cuồng này đang làm cái gì vậy?

Tôi trợn mắt há hốc mồm, William rất hưng phấn, anh ta còn mang ảnh chụp Lolita của tôi phóng tođóng khung  treo trên đầu giường.

Lam Lăng lầm bầm lầu bầu: “Hiệu quả còn tốt hơn so với dự kiến…”

Tôi yên lặng lấy từ trong ngăn kéo của William ra bộ 《3000 câu hỏi của mèo xanh tinh nghịch》, cho vào đầu đĩa, tua đi tua lại xem không ngừng, cố gắng nghiên cứu chỗ ảo diệu của hoạt hình.

Hình minh họa

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 102

Chương 102: Đánh cược một lần

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Ngôn Lạc Quân lôi cô ra trước mặt, hung hăng nói: “Ly hôn? Ly hôn thì sao, anh muốn em là người phụ nữ của anh, em nhất định phải, anh bảo em phá thai, em nhất định phải phá.”

“Vậy thì anh giết chết tôi luôn đi! Dù sao đã giết một người, giết luôn cả tôi lẫn đứa con hoang trong bụng đi, chẳng phải tôi cắm sừng cho anh sao, vậy anh cứ nói cho thiên hạ biết người dám cắm sừng cho sếp tổng như anh, kết quả chỉ có nước chết” Cổ tay Bạch Ngưng gần như muốn trật khớp khiến cô không thể giãy giụa được nữa.

“Cô!” Ngôn Lạc Quân bị sự cương quyết của cô chọc giận, đảo mắt nhìn những người xung quanh đang trố mắt nhìn họ liền kéo cô ra khỏi phòng café.

Xe chạy như bay về biệt thự, Ngôn Lạc Quân kéo Bạch Ngưng lên tầng, đá văng ra cửa, lập tức ném cô lên trên giường.

Bạch Ngưng gấp gáp che chở bụng từ trên giường đứng lên muốn đi ra ngoài, Ngôn Lạc Quân lại đẩy cô về giường, đóng cửa lại, rút dây lưng ra.

“Anh định làm gì”? Bạch Ngưng muốn đứng dậy chạy đi nhưng Ngôn Lạc Quân đè cô lại, kéo cổ tay của cô dùng dây lưng trói lên đỉnh đầu cô.

Trên mặt Bạch Ngưng hiện lên sự sợ hãi, gấp gáp nói: “Anh muốn làm gì? Anh buông tôi ra, buông tôi ra! Nếu anh dám làm đứa bé bị thương tôi sẽ hận anh cả đời!”

“Cùng lắm thì anh lại cho em một đứa bé khác, em muốn bao nhiêu anh cũng sẽ cho em!”Ngôn Lạc Quân nói, lập tức xé quần áo của cô.

“Anh buông tôi ra, buông tôi ra, Lạc Quân, em xin anh, nó thật sự là con của anh mà, thật. . . . . .” Bạch Ngưng khóc ròng nói.

Ngôn Lạc Quân đã cởi sạch quần áo của cô, tách hai chân cô ra nói: “Nó có phải là con của anh hay không anh không biết, nhưng em là người phụ nữ của anh!”Nói xong cũng đâm vào cơ thể của cô.

Thân thể và tâm lý đau đớn khiến nước mắt cô trào ra như đê vỡ.

. . . . . .

Mặt trời sáng sớm mùa đông sưởi ấm vạn vật lười biếng trên mặt đất, hận không được vĩnh viễn đắm chìm dưới ánh mặt trời, hưởng thụ ấm áp say lòng người này. Bụng quặn lên từng cơn, Bạch Ngưng nằm trên giường gọi điện thoại xuống phòng khách.

“Bác Thẩm, bảo Tiểu Hà lái xe ra ngoài, đưa tôi đi bệnh viện.”

Một phút đồng hồ sau, Bác Thẩm vội vội vàng vàng chạy vào hỏi: “Phu nhân thế vậy?”

“Tôi sợ bị sảy thai.” Bạch Ngưng nhắm mắt lại, nước mắt trượt xuống khuôn mặt.

“Hả? Tôi sẽ lập tức gọi cho tiên sinh!”

“Không cần.” Bạch Ngưng nói: “Tự tôi đến bệnh viện cũng được.”

Bác Thẩm lập tức giúp cô lấy quần áo từ trong tủ.

“Vấn đề không nghiêm trọng, không có dấu hiệu sanh non nguy hiểm, về sau phải chú ý trước khi thai nhi được ba tháng tốt nhất không nên làm chuyện phòng the.” Nghĩ tới lời của bác sĩ, Bạch Ngưng nằm trên giường bệnh vui mừng sờ sờ bụng. May mà không sao, bằng không. . . . . .

Nhìn màu xanh của cây cỏ ngoài cửa sổ bệnh viện bừng bừng sức sống, cô thật hi vọng đứa bé trong bụng cũng có thể giống như những cái cây này, dần dần trưởng thành. Nhưng Ngôn Lạc Quân. . . . . .

Làm thế nào cô mới có thể cho đứa bé này một sinh mạng, để nó có thể vui vẻ lớn lên trong một gia đình có ba, có mẹ? Cô có nên đánh cược một lần, vì đứa bé này mà đánh cược một lần?

Nếu như không phải vì chuyện của Hinh Hinh, có lẽ cô cũng sẽ không phải chịu đựng tất cả những chuyện này, có lẽ Ngôn Lạc Quân cũng sẽ không nghi ngờ cô, dù có nghi cũng sẽ không tuyệt tình muốn bỏ đứa bé như vậy . . . . . .

Cô dùng thân thể Hứa Tĩnh Hàm, nên phải trả nợ cho những chuyện trong quá khứ của cô ấy sao sao?

Cô rất muốn đứa bé này, muốn ở bên Ngôn Lạc Quân, vứt bỏ quá khứ khiến họ nảy sinh nghi kị, ngăn cách.

Nằm trên giường bệnh của bệnh viện thật lâu, cô mới lấy điện thoại ra, nhấn phím “1” .

Sau khi nhận được điện thoại của Bác Thẩm, Ngôn Lạc Quân lo lắng đi tới đi lui trong phòng làm việc, giùng giằng có nên đến bệnh viện thăm cô hay không. Tối hôm qua anh quá xúc động, ngộ nhỡ cô xảy ra chuyện gì làm thế nào? Nghe nói sinh non sẽ khiến cơ thể phụ nữ bị tổn thương nghiêm trọng, liệu về sau có để lại di chứng gì không hoặc là cả đời vô sinh? Nghĩ đến điểm này, anh sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội cầm lấy áo khoác định ra khỏi phòng làm việc.

Đúng lúc này điện thoại đột nhiên vang lên, nhìn thấy người gọi là “bà xã” !

Cô gọi cho anh làm gì?

Ngoài ý muốn lại thấp thỏm ấn nút nghe, nhưng bên kia lại rất yên lặng.

“Tĩnh Hàm. . . . . .” Anh không nhịn được mở miệng nói.

“Buổi chiều, chúng ta gặp nhau được không?” Cô nói.

Ngôn Lạc Quân căng thẳng trong lòng, nói: “Được, anh sẽ về sớm.”

“Không.” Cô nói: “6 giờ chiều, em chờ anh ở quán bar Bồng Lai, em có một chuyện muốn nói với anh.”

“Được . . . . . Chuyện gì?” Cô quá bình tĩnh, khiến cho anh bất giác khẩn trương. Chẳng lẽ, vì chuyện tối ngày hôm qua, cô thật sự đã hận anh rồi? Quyết tâm chia tay với anh? Ngôn Lạc Quân bất giác khó thở.

“Tới sẽ biết. Em cúp máy đây.”

“Đợi đã…!”Ngôn Lạc Quân vội ngăn cô lại.

Đợi một lát, bên kia truyền đến giọng nói của cô: “Có chuyện gì?”

“Anh xin lỗi.” Anh nói: “Thân thể em có ổn không?”

Bên kia yên tĩnh một lát, nói: “Em không sao, buổi chiều tới đây.” Nói xong liền cúp điện thoại.

Mặc dù cô nói không sao nhưng trong lòng Ngôn Lạc Quân vẫn vô cùng lo lắng. Nửa đêm hôm qua sau khi anh ra khỏi nhà mới nhớ tới lúc ấy hình như cô chảy máu, kết quả buổi sáng hôm nay Bác Thẩm gọi điện thoại tới nói đưa cô vào bệnh viện. Chẳng lẽ đứa bé thật sự đã không còn nên cô muốn đoạn tuyệt quan hệ với anh?

Bọn họ bây giờ ly hôn thật thì chẳng lẽ anh phải dùng cách trói cô bên mình để giữ cô lại sao? Không, anh không muốn cô hận anh, bọn họ rõ ràng có thể ở bên nhau, rõ ràng là có thể. . . . . .

Trước khi tan việc, anh luẩn quẩn, tuyệt đối không muốn đến cái quán bar Bồng Lai chết tiệt kia.

Nếu như cô nói: chúng ta chia tay đi. Anh phải nói thế nào? Nói: anh không đồng ý, em sống là người của anh chết là quỷ của anh sao? Nhưng, nếu cô không trở về thì anh biết làm thế nào? Chẳng lẽ lại tiếp tục cãi nhau suốt sao?

Hối hận vỗ mạnh lên đầu mình, điện thoại lại vang lên.

Không phải cô gọi nhắc nhở anh chứ? Vừa nhìn, anh thở phào nhẹ nhõm, là Liên Dịch Trác.

“Chuyện gì?”

“Sao khẩu khí hung hãn thế, tôi trêu chọc cậu à.” Liên Dịch Trác nói.

“Nói, chuyện gì?” Ngôn Lạc Quân không kiên nhẫn nói.

Liên Dịch Trác nói: “Hôm nay thằng nhóc lão Tam kia cưa đổ mĩ nhân băng giá rồi, vui mừng muốn làm party ở quán rượu PR, tối nay đó…, bảo tôi thông báo cho cậu. Có đi không?”

“Có!”Ngôn Lạc Quân lập tức nói.

“Kỳ quái, vừa mới nói như thể không thèm để ý, sao bây giờ lại hưng phấn thế? Thằng nhóc cậu chưa từng đến quán rượu à?”

“Ai cần cậu lo, nói mau, mấy giờ?”

“Bảy giờ bắt đầu.” Liên Dịch Trác đột nhiên nghiêm túc nói: “Đúng rồi, cậu và bà xã sao rồi? Sao ngày nào cũng lên báo thế hả? Hôm nay Phương Tuyền và Nhược Tình cũng sẽ đi, tin tức ngày hôm qua có lẽ tất cả mọi người đều xem rồi, chú em cố gắng lên, đừng để tối nay Phương Tuyền lên mặt trước mặt cậu. Giải quyết cho xong chuyện với bà xã đi, giả vờ ân ái cũng được, biết không?”

Ngôn Lạc Quân không vui nói: “Cần gì giả vờ, tôi và bà xã vốn vẫn rất ân ái, giả vờ làm gì?”