Cô vợ giả của tổng giám đốc – 100

Chương 100: Gặp nhau lúc 7 giờ tối

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Bác sĩ Từ đi lên lầu, Bạch Ngưng đẩy Ngôn Lạc Quân ra bỏ chạy xuống cầu thang.

Ngôn Lạc Quân lập tức đuổi theo.

Bạch Ngưng lao xuống lề đường để đón xe, Ngôn Lạc Quân đuổi tới kéo cô lại.

“Làm gì đó, quay về!”

“Anh mặc kệ em!” Bạch Ngưng dùng sức muốn thoát khỏi anh. Ngôn Lạc Quân túm lấy cánh tay cô kéo cô đến trước xe.

“Chuyện đứa bé để nói sau, bây giờ quay về nhà trước!” Ngôn Lạc Quân đẩy cô vào bên trong xe, đóng sầm cửa xe lại.

Bạch Ngưng lau nước mắt, xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngôn Lạc Quân đang định lái xe đi bỗng nhiên điện thoại vang lên, nhận điện thoại anh nhướn mày nói: “Tôi sẽ lập tức quay về công ty.” Nói xong cúp điện thoại, quay đầu nói với cô: “Công ty có chuyện, anh bảo Tiểu Hà lái xe đến cửa công ty chờ, giờ chúng ta tới công ty trước, rồi anh bảo Tiểu Hà đưa em về, được không?”

Bạch Ngưng không lên tiếng, Ngôn Lạc Quân bấm điện thoại gọi cho Tiểu Hà.

Khi Ngôn Lạc Quân ở công ty bận đến lúc trời tối mới về, Bạch Ngưng không có ở trong phòng khách như mọi khi, anh đi thẳng lên tầng nhưng trong phòng cũng không có người. Anh cảm thấy như thiếu đi vài thứ đồ của cô và bồn hoa anh thảo.

Quay đầu lại nhìn về đầu kia hành lang, Ngôn Lạc Quân phiền não đạp một phát lên cửa.

Lại chia phòng lần nữa, lại tiếp tục lạnh nhạt, cô không đi tìm anh, anh cũng không hỏi han gì đến cô.

Bạch Ngưng nằm ở trên giường, vuốt ve vùng bụng còn bằng phẳng của mình, cảm giác đau lòng vẫn không hề thuyên giảm chút nào.

Chuyện Hinh Hinh cô không có lời nào để nói, thế nhưng đứa bé này và chuyện của Hạ Ánh Hi, cô không thể hiểu được vì sao anh hoài nghi và tuyệt tình như vậy. Nói cái gì mà tin tưởng anh, đều là gạt người, quả nhiên, quả nhiên lời nói lúc đàn ông ở trên giường là không thể tin, cô lại còn cho rằng anh thật sự rất tin tưởng cô, đúng là ngốc!

Chỉ là hoài nghi, chỉ là một sự hoài nghi không thể xác định mà anh bảo cô bỏ đứa bé, cái này gọi là gì? Thà giết lầm 100 chứ không thể bỏ sót một người sao? Anh không sợ đây mới thật là con của anh? Cứ như vậy độc ác giết chết đứa con còn chưa được chào đời của mình? Anh luôn tuyệt tình độc ác, xưa nay đều luôn như thế. . . . . .

Bạch Ngưng không nhịn được lại ươn ướt hốc mắt, rồi lại bởi vì đứa bé trong bụng mà cố ép mình vui vẻ, cố gắng kiềm chế không cho nước mắt chảy ra.

Chiến tranh lạnh qua được mấy ngày, vào một buổi sáng, Ngôn Lạc Quân đến gõ cửa phòng cô.

Bạch Ngưng bước ra mở cửa, thấy là anh thì lập tức xoay người đi vào. Cô đã sớm rời giường, nhưng vì anh đang ở bên ngoài nên không đi ra.

Ngôn Lạc Quân nói: “Tối có tiệc, em chuẩn bị đi.”

“Em chuẩn bị cái gì?” Bạch Ngưng hỏi.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô đăm đăm trong chốc lát, xoay đầu sang hướng khác nói: “Buổi tiệc này tương đối quan trọng, có rất nhiều người lớn tham dự, chỉ là họp mặt chứ không phải bàn về chuyện làm ăn, em ăn mặc nghiêm chỉnh chút là được rồi.”

Bạch Ngưng quay đầu lại, cười lạnh nói: “Nếu đều là người lớn, vậy anh dẫn người phụ nữ sống chung với anh theo làm gì? Chẳng lẽ anh muốn nói với những chú bác đó, đây là ‘Hứa Tĩnh Hàm’ người tình của con sao? Anh thì không sao nhưng tôi vẫn còn chưa đạt tới trình độ không biết xấu hổ như vậy đâu!”

“Sao em cứ phải để chuyện đó ở trong lòng chứ? Không phải chỉ là một tờ giấy chứng nhận thôi sao, có nó thì sao mà không có nó thì sao, trừ phi là em muốn phân chia tài sản, cho nên mới nhất quyết như vậy!” Ngôn Lạc Quân vô cùng tức giận nói.

“Tài sản?” Bạch Ngưng đứng bật dậy thốt lên: “Cho tôi bao nhiên tiền không phải đều phụ thuộc vào một câu nói của tổng giám đốc Ngôn anh sao? Dù tôi và anh đã kết hôn, có thể lên tòa án yêu cầu đòi tiền anh thì thế nào? Nếu như một phần tiền anh cũng không muốn cho tôi, tôi có thể yêu cầu được sao? Một mạng cũng có thể bị anh một tay che trời lấp liếm, thì tôi có là cái gì? Tôi có bằng chứng thì có thể làm được gì?”

“Đúng, rất đúng! Cho nên tốt nhất em phải biết nghe lời, phải biết làm cho anh vui vẻ, bằng không anh sẽ khiến cho cuộc đời em muốn bao nhiêu thê thảm thì có bấy nhiêu thê thảm!” Ngôn Lạc Quân chợt xoay người đá văng cánh cửa sang một bên bước ra khỏi phòng.

Bạch Ngưng bật khóc vô lực ngồi ở trên giường. Trong dạ dày lại buồn nôn vô cùng khó chịu, đầu cũng choáng váng, phản ứng khi mới mang thai càng ngày càng nghiêm trọng, cô thật mong muốn cha của đứa bé có thể ở bên cạnh quan tâm cô, chăm sóc cô, nhưng anh thế nào? Một lòng chỉ muốn cô bỏ nó đi, kể cả một danh phận cũng không chịu cho cô, ‘chỉ là một tờ giấy chứng nhận’ anh nói khinh thường như vậy nhưng anh không biết phụ nữ rất quan tâm đến thân phận làm vợ hay sao?

Ngôn Lạc Quân vừa bước vào phòng làm việc, vứt áo khoác sang một bên, nới lỏng cà vạt phiền não ngồi phịch xuống ghế dựa.

Thư ký gõ cửa đi vào, đi tới bên cạnh bàn làm việc nói: “Tổng giám đốc, vừa rồi có người đến tặng đồ cho anh.”

“Để đó đi.” Ngôn Lạc Quân ngửa đầu tựa vào cánh tay, không tập trung nói.

Thư ký bỏ túi tài liệu trong tay xuống rồi ra khỏi phòng làm việc.

Ngôn Lạc Quân vừa ngồi được một lát, xác nhận mình không thể nào làm vơi đi sự hừng hực trong lòng do tức giận mới ngồi dậy, mở túi tài liệu ra.

Là hình anh mang đi rửa, hình chụp lúc ở Vân Nam. Trông thấy Hứa Tĩnh Hàm ăn mặc theo kiểu phú bà lỗi thời tươi cười rạng rỡ lôi kéo cánh tay anh, trong lòng vô cùng xúc động. Khi đó anh cũng đang cười, không phải là loại cười tiêu chuẩn khi đứng ở trước ống kính mà là rất vui vẻ, cười rất xán lạn, tuy rằng thật sự rất giống một tên trai bao đi theo bên cạnh được “phú bà” nuôi dưỡng.

Mặc khác, anh cho cô chụp hình đủ loại trang phục, đủ loại địa điểm cũng chỉ vì muốn cho cô được vui vẻ nhiều hơn. Xuất thân từ giới giải trí cô lại không tạo nhiều dáng đứng hấp dẫn người, nụ cười cũng là đủ kiểu đủ loại, nhưng tất cả đều là sự vui vẻ, hạnh phúc. Hình cô chụp cho anh chất lượng rõ ràng kém rất nhiều, chọn cảnh và màn hình canh cũng không đều, nhưng hình cũng không hề xấu xí chút nào, anh tự nhận thấy đó là do nền tảng cơ bản của anh quá tốt, cho nên dù là nhiếp ảnh gia lởm đi nữa, hình chụp vẫn còn có thể bắt mắt như thường.

Nhìn từng tấm hình, anh không khỏi sầu não đầy cõi lòng. Bọn họ rõ ràng là có thể rất tốt rất vui vẻ , tại sao phải biến thành như vậy chứ? Không dám bắt đầu lại lần nữa chẳng lẽ lại muốn quay về những ngày tháng chiến tranh lạnh và hằng ngày gây gổ sao? Anh rất yêu cô, thật muốn mãi mãi sống ở bên cạnh cô. . . . . .

Suy nghĩ một hồi, anh lấy điện thoại ra gọi đi.

“Giúp tôi đặt một phòng ở quán cà phê vào bảy giờ tối.”

Năm giờ, điện thoại di động của Bạch Ngưng vang lên. Nhìn thoáng qua màn hình, cô đặt Hinh Hinh xuống, đi ra ngoài cửa nghe điện thoại.

“Tĩnh Hàm, ăn cơm chưa?” Giọng của anh bất ngờ dịu dàng khác thường.

“Ăn rồi.”Cô trả lời.

“Sớm vậy ư? Vậy nếu như đến quán cà phê vẫn có thể uống thêm được chứ?” Anh hỏi.

“Quán cà phê?” Bạch Ngưng kỳ quái nói, “Không phải khách sạn sao?”

Ngôn Lạc Quân chỉ cười nhẹ, rồi nói: “Buổi tiệc tối nay anh đã hủy bỏ, đã đặt chỗ ở quán cà phê nổi tiếng nhất thành phố, chỉ có hai người chúng ta thôi, được không?”

Nghe giọng nói dịu dàng của anh, trên mặt Bạch Ngưng cũng từ từ hiện lên nụ cười, khẽ nói: “Được.”

“Bảy giờ tối tại quán cà phê Mạn Bộ Vân Đoan.” Anh nói.

“Ừ, sáu rưỡi em bảo Tiểu Hà đưa em đi.”

“Được, còn nữa, ăn cơm không?” Anh cười cười hỏi.

“Không cần.” Bạch Ngưng ngượng ngùng trả lời.

“Lừa đảo, nếu có đói thì hãy đi ăn trước rồi đi.”

“Ừ, anh cũng thế.” Cô trả lời.

Cúp điện thoại, Bạch Ngưng nâng niu điện thoại di động trong bàn tay, rồi ngây ngô cười rộ lên.

P/s: Cuối cùng cũng đã đi được hết hết hàng trăm của số chương rồi, nhưng chờ ngày hoàn chắc còn xa lắm =))

Anh Quân bảo có thể tha thứ chuyện của bé Hinh nhưng đến lúc nóng giận lại khui ra, chị Ngưng bảo tha thứ chuyện anh bao che bạn thân hại chị nhưng lúc tức giận cũng vẫn oán anh. Đúng là bản tính con người chân thật

12 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 100

  1. chi vi yeu nen de y.chi vi yeu nen gian doi.chi vi yeu nen tha thu.mong 2 nguoi nay du yeu nhung bot that thuong cho doc gia nho.dau tim qua.luc tram luc bong

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s