Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 1.2

Chương 1: Có một tiệm quan tài (2)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)

Hơn nửa tháng trước, tiểu thiếu gia Lâm gia vừa tròn tám tuổi bỗng nhiên nhiễm bệnh, không được mấy ngày thì mất. Trên dưới Lâm gia vô cùng đau đớn, Lâm lão gia đương nhiên chịu đả kích lớn, ngày hôm sau cũng ngã bệnh. Mặc dù đã mời danh y tới cứu mệnh, nhưng cũng không đến mười ngày sau vẫn buông tay nhân gian.

Đây chẳng khác nào ‘nóc nhà thủng còn gặp mưa suốt đêm’, gia môn bất hạnh, Lâm phủ gần như sụp đổ. Nhưng chuyện lạ thường quỷ dị cổ quái lúc này mới bắt đầu phát sinh. Trong nhà, người đau đớn nhất là mẹ ruột của tiểu thiếu gia. Sau khi Lâm lão gia bị bệnh, Lâm thiếu phu nhân nhất quyết ôm di thể con trai khóc chết đi sống lại, phòng của tiểu thiếu gia cũng không cho phép bất cứ ai vào. Lâm phu nhân bận chăm sóc Lâm lão gia nên cũng không lo toan được cho tang sự của tiểu thiếu gia, mà Lâm thiếu gia lại là kẻ không có chủ kiến. Con ruột chết còn không kịp đau lòng thì phụ thân lại bị bệnh. Hắn vội đến độ xoay mòng mòng, vì thế đã trì hoãn tang sự của tiểu thiếu gia.

Đợi sau khi Lâm lão gia đi về cõi tiên, Lâm phu nhân mới nghĩ làm chung tang sự cho hai ông cháu. Khi vào phòng tiểu thiếu gia mới đột nhiên phát hiện Lâm thiếu phu nhân vẫn còn đang ôm xác con không cho bất cứ ai chạm vào, còn si ngốc vui vẻ, nói năng lộn xộn. Mà kì lạ ở chỗ thi thể tiểu thiếu gia trong những ngày nóng như thế này mà không hề có dấu hiệu hư thối, thế cho nên ngay cả Lâm phu nhân cũng có ảo giác rằng đứa nhỏ đáng thương kia còn chưa chết. Trong phủ bắt đầu lan truyền lời đồn đại rằng tiểu thiếu gia là bị yêu quỷ hút tinh khí mới không sống không chết như vậy. Lâm phu nhân là phận nữ lưu không thể đưa ra được chủ ý ngay lập tức, chỉ có thể mặc cho Lâm thiếu gia làm chủ. Lâm thiếu gia nghĩ trước mắt cứ để thế, nhẹ dạ tin lời hạ nhân đến miếu mời cao tăng đắc đạo đến nhà niệm kinh xua đuổi ma quỷ, nhưng dường như không có tác dụng, tiểu thiếu gia vẫn không có mạch đập không có nhiệt độ, cơ thể cũng không hư thôi.


Trần tổng quản chậm rãi nói nói:“Để tránh cho hạ nhân bảy miệng tám lời nói lung tung, làm hỏng thanh danh Lâm gia, phu nhân liền sai ta đến trước chuẩn bị hậu sự, còn mời cao nhân về nhà làm bảy bảy bốn mươi chín ngày cúng bái hành lễ siêu độ vong hồn.”


Bạch Nham nghe xong chuyện của Lâm phủ, sắc mặt dần dần ngưng trọng, nhìn ánh mắt thẳm lặng hơi khẩn cầu của Trần tổng quản, không khỏi âm thầm thở dài, nói:“Việc này lão đạo sẽ mau chóng nói cho chưởng quầy Ly. Mời Trần tổng quản về phủ hỏi nếu Lâm phu nhân không ngại, khi nào chưởng quầy Ly về lão đạo sẽ đưa nàng đến phủ xem xét một chuyến. Nếu cần cũng có thể lập tức đo chiều cao tiểu thiếu gia, nhanh chóng chế tác xong quan tài, cũng để cho người quá cố sớm xuống mồ an nghỉ.”


Trần tổng quản nghe vậy, suy nghĩ một lúc nói:“Mấy ngày gần đây tinh thần phu nhân không tốt, vì những chuyện xảy ra trong phủ mà đau đớn không thôi, mong rằng việc này mau chóng giải quyết cũng giảm bớt đi một nỗi lo âu. Đo chiều dài cho tiểu thiếu gia cũng là chuyện nên làm, xin chưởng quầy Ly nhanh chóng tới phủ một chuyến. Mặt khác, những lời ta nói
vừa rồi hy vọng đạo trưởng có thể giữ bí mật, những chuyện tâm linh kỳ lại này dù thế nào cũng không tốt đối với thanh danh của Lâm phủ.”


“Lão đạo hiểu, xin Trần tổng quản cứ yên tâm.”


“Vậy đa tạ đạo trưởng.”


Bạch Nham nhìn theo Trần tổng quản rời khỏi tiệm quan tài, phân phó Đỗ Tuyền trông cửa hàng còn mình đi theo cửa hông ra ngoài.


Cách tiệm quan tài năm con phố có một biệt viện yên tĩnh, tường cao xám trắng, cửa lớn đỏ thắm, hai con sư tử bằng đá hơn ba trăm cân ngồi ngay ngắn trước cửa, đây là phủ đệ của chưởng quầy Ly tiệm quan tài.


Một cánh cửa son ngăn cách, mở ra là một thế giới u tĩnh khác. Trong sân cây xanh rợp bóng, dưới chân cầu nhỏ là dòng nước, vô cùng mát mẻ, không hề có cảm giác mặt trời chói chang nóng đến phát điên như bên ngoài. Toàn bộ tòa nhà giống như được xây trên mặt nước, Bạch Nham đi thẳng vào bước qua vài chiếc cầu nhỏ. Trong viện cực kỳ yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ có tiếng nước chảy róc rách, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không có, yên tĩnh đến nỗi khiến người ta bất giác cảm thấy rợn sống lưng.


Bạch Nham đẩy cửa chủ ốc, bước vào trong. Trong phòng khói nhẹ lượn lờ, gió từ ngoài cửa thổi vào nhẹ nhàng lay động những tấm màn lụa trong phòng.


“Còn sớm thế này ngươi trở về làm gì?” Giọng nói của cô gái như chuông bạc, khe khẽ như sương khói phiêu tán trong phòng, tấm màn trướng thật dày che đi bóng dáng nàng chỉ chừa lại một bóng người mờ mờ.


Bạch Nham nói:“Đứng lên đi, trong tiệm có việc.”


“Đã có việc sao ngươi không ở lại trong tiệm giúp Đỗ Tuyền đi?”


“Theo ta đến Lâm phủ.”


“Không đi.” Cô gái kiên quyết, nói,“Mệt, không muốn đứng lên, không muốn đi, lại càng không muốn đi cùng ngươi.”


Bạch Nham đem chuyện Lâm phu nhân kể cho nàng xong, nói:“Việc này rất kỳ quái, nàng không hiếu kỳ sao?”


“Mấy tên tiểu yêu tiểu quỷ ngươi tùy tay thu phục là được, cần gì đến làm phiền ta?”


“Trên người Trần tổng quản không có yêu khí.”


“Liên quan gì đến ta, không đi không đi.” Cô gái không kiên nhẫn, nghe giọng điệu đã có ý đuổi người rồi.


“Là ai chọc tới nàng mà tức giận như vậy?”


“Ai chọc tới ta? Ngươi, chính là ngươi!” Cô gái đi về phía Bạch Nham, đứng sau tấm màn che cuối cùng, giọng nói lạnh lùng,“Trên người ta còn có bảy tầng phong ấn ngươi hạ, lại còn giăng nhiều cấm chú trong phòng như vậy, ta có thể thoải mái được sao?! Ngươi nhốt ta ở đây là có ý gì? Có lợi gì? Ta nói cho ngươi biết, bổn tiểu thư không thoải mái thì có chết cũng không đi! Muốn ta đi cũng được thôi, trước cởi bỏ một tầng phong ấn trên người ta đã.”


Bạch Nham khẽ cười một tiếng, nói:“Ha ha, phong ấn này chẳng qua chỉ khóa một nửa pháp lực của nàng, cấm chú trong phòng đối với nàng mà nói chẳng khác gì trò trẻ con, nếu nàng muốn phá cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi. Đừng dỗi nữa, theo ta đi đi. Giải một tầng phong ấn cũng không phải không thể, nhưng xem việc này rốt cuộc nghiêm trọng đến mức nào đã, giải quyết xong mới có thể giải phong ấn cho nàng.”


“Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin ngươi sao?” Cô gái cố ý kéo dài câu hỏi.


“Không tin ta, nàng còn có thể tin ai?” Bạch Nham vừa trả lời vừa kháp quyết, cánh tay nhẹ nhàng vung lên. Ánh sáng màu vàng nhẹ nhàng lướt qua, chú văn màu vàng chi chít trên những tấm lụa mỏng trong phòng tiêu tan như tro bụi,“Đi thôi.”


“Hừ.” Cô gái hừ lạnh một tiếng nhưng vẫn đi theo Bạch Nham ra khỏi phòng.

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 100

Chương 100: Gặp nhau lúc 7 giờ tối

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Bác sĩ Từ đi lên lầu, Bạch Ngưng đẩy Ngôn Lạc Quân ra bỏ chạy xuống cầu thang.

Ngôn Lạc Quân lập tức đuổi theo.

Bạch Ngưng lao xuống lề đường để đón xe, Ngôn Lạc Quân đuổi tới kéo cô lại.

“Làm gì đó, quay về!”

“Anh mặc kệ em!” Bạch Ngưng dùng sức muốn thoát khỏi anh. Ngôn Lạc Quân túm lấy cánh tay cô kéo cô đến trước xe.

“Chuyện đứa bé để nói sau, bây giờ quay về nhà trước!” Ngôn Lạc Quân đẩy cô vào bên trong xe, đóng sầm cửa xe lại.

Bạch Ngưng lau nước mắt, xoay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngôn Lạc Quân đang định lái xe đi bỗng nhiên điện thoại vang lên, nhận điện thoại anh nhướn mày nói: “Tôi sẽ lập tức quay về công ty.” Nói xong cúp điện thoại, quay đầu nói với cô: “Công ty có chuyện, anh bảo Tiểu Hà lái xe đến cửa công ty chờ, giờ chúng ta tới công ty trước, rồi anh bảo Tiểu Hà đưa em về, được không?”

Bạch Ngưng không lên tiếng, Ngôn Lạc Quân bấm điện thoại gọi cho Tiểu Hà.

Khi Ngôn Lạc Quân ở công ty bận đến lúc trời tối mới về, Bạch Ngưng không có ở trong phòng khách như mọi khi, anh đi thẳng lên tầng nhưng trong phòng cũng không có người. Anh cảm thấy như thiếu đi vài thứ đồ của cô và bồn hoa anh thảo.

Quay đầu lại nhìn về đầu kia hành lang, Ngôn Lạc Quân phiền não đạp một phát lên cửa.

Lại chia phòng lần nữa, lại tiếp tục lạnh nhạt, cô không đi tìm anh, anh cũng không hỏi han gì đến cô.

Bạch Ngưng nằm ở trên giường, vuốt ve vùng bụng còn bằng phẳng của mình, cảm giác đau lòng vẫn không hề thuyên giảm chút nào.

Chuyện Hinh Hinh cô không có lời nào để nói, thế nhưng đứa bé này và chuyện của Hạ Ánh Hi, cô không thể hiểu được vì sao anh hoài nghi và tuyệt tình như vậy. Nói cái gì mà tin tưởng anh, đều là gạt người, quả nhiên, quả nhiên lời nói lúc đàn ông ở trên giường là không thể tin, cô lại còn cho rằng anh thật sự rất tin tưởng cô, đúng là ngốc!

Chỉ là hoài nghi, chỉ là một sự hoài nghi không thể xác định mà anh bảo cô bỏ đứa bé, cái này gọi là gì? Thà giết lầm 100 chứ không thể bỏ sót một người sao? Anh không sợ đây mới thật là con của anh? Cứ như vậy độc ác giết chết đứa con còn chưa được chào đời của mình? Anh luôn tuyệt tình độc ác, xưa nay đều luôn như thế. . . . . .

Bạch Ngưng không nhịn được lại ươn ướt hốc mắt, rồi lại bởi vì đứa bé trong bụng mà cố ép mình vui vẻ, cố gắng kiềm chế không cho nước mắt chảy ra.

Chiến tranh lạnh qua được mấy ngày, vào một buổi sáng, Ngôn Lạc Quân đến gõ cửa phòng cô.

Bạch Ngưng bước ra mở cửa, thấy là anh thì lập tức xoay người đi vào. Cô đã sớm rời giường, nhưng vì anh đang ở bên ngoài nên không đi ra.

Ngôn Lạc Quân nói: “Tối có tiệc, em chuẩn bị đi.”

“Em chuẩn bị cái gì?” Bạch Ngưng hỏi.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô đăm đăm trong chốc lát, xoay đầu sang hướng khác nói: “Buổi tiệc này tương đối quan trọng, có rất nhiều người lớn tham dự, chỉ là họp mặt chứ không phải bàn về chuyện làm ăn, em ăn mặc nghiêm chỉnh chút là được rồi.”

Bạch Ngưng quay đầu lại, cười lạnh nói: “Nếu đều là người lớn, vậy anh dẫn người phụ nữ sống chung với anh theo làm gì? Chẳng lẽ anh muốn nói với những chú bác đó, đây là ‘Hứa Tĩnh Hàm’ người tình của con sao? Anh thì không sao nhưng tôi vẫn còn chưa đạt tới trình độ không biết xấu hổ như vậy đâu!”

“Sao em cứ phải để chuyện đó ở trong lòng chứ? Không phải chỉ là một tờ giấy chứng nhận thôi sao, có nó thì sao mà không có nó thì sao, trừ phi là em muốn phân chia tài sản, cho nên mới nhất quyết như vậy!” Ngôn Lạc Quân vô cùng tức giận nói.

“Tài sản?” Bạch Ngưng đứng bật dậy thốt lên: “Cho tôi bao nhiên tiền không phải đều phụ thuộc vào một câu nói của tổng giám đốc Ngôn anh sao? Dù tôi và anh đã kết hôn, có thể lên tòa án yêu cầu đòi tiền anh thì thế nào? Nếu như một phần tiền anh cũng không muốn cho tôi, tôi có thể yêu cầu được sao? Một mạng cũng có thể bị anh một tay che trời lấp liếm, thì tôi có là cái gì? Tôi có bằng chứng thì có thể làm được gì?”

“Đúng, rất đúng! Cho nên tốt nhất em phải biết nghe lời, phải biết làm cho anh vui vẻ, bằng không anh sẽ khiến cho cuộc đời em muốn bao nhiêu thê thảm thì có bấy nhiêu thê thảm!” Ngôn Lạc Quân chợt xoay người đá văng cánh cửa sang một bên bước ra khỏi phòng.

Bạch Ngưng bật khóc vô lực ngồi ở trên giường. Trong dạ dày lại buồn nôn vô cùng khó chịu, đầu cũng choáng váng, phản ứng khi mới mang thai càng ngày càng nghiêm trọng, cô thật mong muốn cha của đứa bé có thể ở bên cạnh quan tâm cô, chăm sóc cô, nhưng anh thế nào? Một lòng chỉ muốn cô bỏ nó đi, kể cả một danh phận cũng không chịu cho cô, ‘chỉ là một tờ giấy chứng nhận’ anh nói khinh thường như vậy nhưng anh không biết phụ nữ rất quan tâm đến thân phận làm vợ hay sao?

Ngôn Lạc Quân vừa bước vào phòng làm việc, vứt áo khoác sang một bên, nới lỏng cà vạt phiền não ngồi phịch xuống ghế dựa.

Thư ký gõ cửa đi vào, đi tới bên cạnh bàn làm việc nói: “Tổng giám đốc, vừa rồi có người đến tặng đồ cho anh.”

“Để đó đi.” Ngôn Lạc Quân ngửa đầu tựa vào cánh tay, không tập trung nói.

Thư ký bỏ túi tài liệu trong tay xuống rồi ra khỏi phòng làm việc.

Ngôn Lạc Quân vừa ngồi được một lát, xác nhận mình không thể nào làm vơi đi sự hừng hực trong lòng do tức giận mới ngồi dậy, mở túi tài liệu ra.

Là hình anh mang đi rửa, hình chụp lúc ở Vân Nam. Trông thấy Hứa Tĩnh Hàm ăn mặc theo kiểu phú bà lỗi thời tươi cười rạng rỡ lôi kéo cánh tay anh, trong lòng vô cùng xúc động. Khi đó anh cũng đang cười, không phải là loại cười tiêu chuẩn khi đứng ở trước ống kính mà là rất vui vẻ, cười rất xán lạn, tuy rằng thật sự rất giống một tên trai bao đi theo bên cạnh được “phú bà” nuôi dưỡng.

Mặc khác, anh cho cô chụp hình đủ loại trang phục, đủ loại địa điểm cũng chỉ vì muốn cho cô được vui vẻ nhiều hơn. Xuất thân từ giới giải trí cô lại không tạo nhiều dáng đứng hấp dẫn người, nụ cười cũng là đủ kiểu đủ loại, nhưng tất cả đều là sự vui vẻ, hạnh phúc. Hình cô chụp cho anh chất lượng rõ ràng kém rất nhiều, chọn cảnh và màn hình canh cũng không đều, nhưng hình cũng không hề xấu xí chút nào, anh tự nhận thấy đó là do nền tảng cơ bản của anh quá tốt, cho nên dù là nhiếp ảnh gia lởm đi nữa, hình chụp vẫn còn có thể bắt mắt như thường.

Nhìn từng tấm hình, anh không khỏi sầu não đầy cõi lòng. Bọn họ rõ ràng là có thể rất tốt rất vui vẻ , tại sao phải biến thành như vậy chứ? Không dám bắt đầu lại lần nữa chẳng lẽ lại muốn quay về những ngày tháng chiến tranh lạnh và hằng ngày gây gổ sao? Anh rất yêu cô, thật muốn mãi mãi sống ở bên cạnh cô. . . . . .

Suy nghĩ một hồi, anh lấy điện thoại ra gọi đi.

“Giúp tôi đặt một phòng ở quán cà phê vào bảy giờ tối.”

Năm giờ, điện thoại di động của Bạch Ngưng vang lên. Nhìn thoáng qua màn hình, cô đặt Hinh Hinh xuống, đi ra ngoài cửa nghe điện thoại.

“Tĩnh Hàm, ăn cơm chưa?” Giọng của anh bất ngờ dịu dàng khác thường.

“Ăn rồi.”Cô trả lời.

“Sớm vậy ư? Vậy nếu như đến quán cà phê vẫn có thể uống thêm được chứ?” Anh hỏi.

“Quán cà phê?” Bạch Ngưng kỳ quái nói, “Không phải khách sạn sao?”

Ngôn Lạc Quân chỉ cười nhẹ, rồi nói: “Buổi tiệc tối nay anh đã hủy bỏ, đã đặt chỗ ở quán cà phê nổi tiếng nhất thành phố, chỉ có hai người chúng ta thôi, được không?”

Nghe giọng nói dịu dàng của anh, trên mặt Bạch Ngưng cũng từ từ hiện lên nụ cười, khẽ nói: “Được.”

“Bảy giờ tối tại quán cà phê Mạn Bộ Vân Đoan.” Anh nói.

“Ừ, sáu rưỡi em bảo Tiểu Hà đưa em đi.”

“Được, còn nữa, ăn cơm không?” Anh cười cười hỏi.

“Không cần.” Bạch Ngưng ngượng ngùng trả lời.

“Lừa đảo, nếu có đói thì hãy đi ăn trước rồi đi.”

“Ừ, anh cũng thế.” Cô trả lời.

Cúp điện thoại, Bạch Ngưng nâng niu điện thoại di động trong bàn tay, rồi ngây ngô cười rộ lên.

P/s: Cuối cùng cũng đã đi được hết hết hàng trăm của số chương rồi, nhưng chờ ngày hoàn chắc còn xa lắm =))

Anh Quân bảo có thể tha thứ chuyện của bé Hinh nhưng đến lúc nóng giận lại khui ra, chị Ngưng bảo tha thứ chuyện anh bao che bạn thân hại chị nhưng lúc tức giận cũng vẫn oán anh. Đúng là bản tính con người chân thật

Yêu vật – Chương 12

Chương 12

Editor: mèomỡ

Ngày hôm sau, tôi dùng phù chú phong ấn hơi thở yêu quái cao đẳng của chính mình rồi cùng William đến triển lãm. Lam Lăng cũng ẩn giấu hơi thở, ẩn núp cách đó không xa.

Trong triển lãm có rất nhiều thiếu nam thiếu nữ mặc quần áo cổ quái, khắp nơi tràn đầy hơi thở tuổi trẻ, vui vẻ náo nhiệt, khiến tôi chả biết nhìn chỗ nào cho tốt nữa. Thỉnh thoảng lại có vài cậu bé thẹn thùng đến xin chụp ảnh chung, tôi còn suýt nữa bị một tên giả gái vô cùng quyến rũ đẩy ngã .

Lam Lăng qua tai nghe không dây cười nhạo tôi: “Như vậy cũng tốt, nhìn qua rất giống một yêu quái mới chưa trải sự đời.”

Tôi đang cân nhắc sau này cắn chết anh ta thế nào thì sau lưng bỗng nhiên truyền đến cảm giác bị ngươi ta theo dõi.

William cũng cảm thấy, đôi mắt màu đỏ của anh ta đậm lên. Tôi rất bình tĩnh quay đầu, giả vờ như xem quầy hàng, dùng khóe mắt liếc đến nơi phát ra ánh mắt đó, phát hiện đó là một góc nhỏ dùng để nghỉ ngơi nhưng không thấy bất cứ ai.

Thuật tàng hình sao?

Tôi hoang mang đi tới góc nhỏ, tai tôi nghe thấy vài tiếng chụp ảnh tách tách rất nhỏ.

William hét lớn một tiếng: “Tên khốn nào đang chụp ảnh hả!”

Thanh âm của anh ta như sấm điếc tai, biểu tình hung ác, khiến mấy người đang vây quanh chúng tôi lén chụp ảnh hoảng sợ lùi lại mấy bước. Anh ta nhìn quét qua đám người, sau đó chỉ vào một người đàn ông khoác áo choàng màu đen, đeo mặt nạ kỳ quái, đang cầm máy ảnh điên cuồng chụp tôi: “Dạ Đồng! Là hắn!”

Người kia nghe vậy kinh hãi bỏ chạy.

Tôi nhanh chóng nhảy lên đuổi theo, nhưng ở trước mắt công chúng tôi không dám vận dụng pháp lực, cũng không thể làm ra hành động ‘siêu nhân’ khiến tên kia lẫn vào đám người đông nghìn nghịt biến mất tăm, chỉ tóm lại được cái khăn quàng cổ màu trắng của hắn. Tôi nhặt khăn quàng cổ lên, quay về bên William, khó hiểu hỏi: “Nhiều người chụp ảnh như vậy, sao anh biết là hắn?”

William nắm nắm đấm, phẫn nộ nói: “Mặc đồng phục tử thần của đội 13 trong 《 Bleach 》, đeo mặt mạ Anbu trong 《 Naruto 》, đồ trang sức trên cổ là của nữ chính trong bộ 《 Công chúa Mononoke 》! Làm gì có coser nào lại mặc kiểu trang phục phối hợp hổ lốn như vậy? Người này không phải tội phạm thì chính là đồ ngu!”

Tôi nghe được mà khóe mắt co giật: “Thật ra là anh đoán đúng không?”

Lam Lăng kịp thời đưa tin tức đến: “Đoán đúng rồi! Anh xem camera ghi hình, những người có mặt lúc William tức giận, phản ứng đầu tiên đều là kinh ngạc và hoang mang vì không biết xảy ra chuyện gì, chỉ có hắn là lập tức xoay người định chạy trốn. Đây là hành động chột dạ chỉ có tội phạm mới có.”

“Đuổi theo!” Tôi xông ra ngoài.

William biến về hình dạng của chó Golden Retriever, để tránh ngoại hình to lớn của anh ta làm mọi người hoảng sợ, tôi đeo cho anh ta một cái xích xinh đẹp. Để anh ta ngửi mùi trên khăn quàng cổ, chạy như điên trên đường từ quán rượu năm sao đến quán bar hộp đêm, chạy đông chạy tây qua khoảng mười con phố, cuối cùng cũng chặn bắt được tên tống tiền này ở bên ngoài cửa toilet nam trong sân bay.

Hắn khoảng hơn 40, là con người bình thường, bộ dạng tạm coi như đoan chính, nhưng khóe mắt có dấu vết tửu sắc quá độ, khí sắc không tốt lắm. Lúc thấy tôi và William có vẻ hơi bối rối, định tông cửa mà chạy.

William cắn vào chân hắn.

Quần chúng vây xem khủng hoảng, la to: “Chó điên cắn người! Mau gọi cảnh sát.”

Tôi lấy một quyển sổ nhỏ trong túi, dùng pháp thuật lên trên bìa, sau đó giơ lên trước mặt mọi người, nghiêm túc nói: “Cảnh sát đây! Chấp hành công vụ! Cảnh khuyển vừa mới bắt được một tên buôn ma túy lớn! Mọi người tránh ra, tôi phải đưa hắn đi!”

“Không, cô ta là yêu…” Tên tội phạm tống tiền này định biện giải, lại bị tôi dùng một cái Cấm Âm Phù dán lên, lập tức ngoan ngoãn, miệng ấp úng không nói nổi một câu đầy đủ, không ngừng vặn vẹo giãy dụa.

Tôi lưu loát vặn tay hắn ra sau lưng, trong sự ca ngợi của quần chúng vây xem mạnh mẽ lôi hắn đi. Đi đến chỗ không có người, quăng hắn vào một căn phòng tối nhỏ, hiện yêu thân, vươn móng vuốt, mài mài răng nanh sắc nhọn, hung thần ác sát uy hiếp nói: “Thật to gan! Không hỏi thăm xem Dạ Đồng là ai, mà cũng dám tống tiền trên đầu bản mèo? Nói! Là ai đưa cho ngươi Tham Yêu Phù?”

Tên kia ô ô hai tiếng, không trả lời.

“Muốn thử xương cứng phải không? !” Tôi thấy hắn không thành thực, lập tức hung hăng cào cho hắn mấy phát, giúp hắn vẽ ra sáu cái râu mèo hai bên trái phải.

William nhắc nhở: “Cô chưa cởi bỏ Cấm Âm Phù.”

Tôi nhớ ra, hơi xấu hổ tát hắn một cái, gỡ Cấm Âm phù trách mắng: “Nếu không phải ngươi định phản kháng thì ta cũng đâu có dán cái này lên!”

Tên tống tiền thở hổn hển mấy hơi, lại bị tôi tay đấm chân đá cho một trận, đau đến mức nước mắt chảy ròng ròng, vội vàng khai tất tần tật từ đầu đến cuối: “Tôi là đệ tử thứ một trăm linh chín của đạo sĩ Mao Sơn – Mao Bất Nhạc, mèo đại nhân tha mạng. Tôi nói, tôi cái gì cũng nói hết mà!”

Ngày xửa ngày xưa, khi qui định kìm hãm còn chưa mạnh, yêu ma ở nhân gian làm xằng làm bậy, thiên giới không bắt nổi những đại yêu quái, đành cho một bộ phận loài người có năng lực đặc biệt đi bắt những tiểu yêu quái nhẫn tâm không có tính người. Mao Sơn là tổ chức bắt yêu lớn nhất khi đó, kỷ luật nghiêm minh, pháp lực cao cường, nhưng thời gian trôi qua, một bộ phận đạo sĩ dần dần đã quên mất ý định ban đầu, thông đồng cùng yêu quái làm rất nhiều chuyện xấu vơ vét tài sản lừa đảo, thanh danh xuống dốc, dần dần biến mất trong xã hội loài người. Nhưng một vài pháp thuật hàng yêu bọn họ từng sử dụng vẫn được lưu truyền lại, phù chú phân biệt yêu quái chính là một trong số đó.

Mao Bất Nhạc không thể bắt yêu, nhưng kỹ thuật máy tính lại rất giỏi. Hắn có được pháp thuật phù chú tổ truyền, tâm sinh tà niệm, trong xã hội hiện đại lấy khoa học công nghệ làm trụ cột này càng dễ dàng dùng phú chú để nhận ra yêu quái. Ở trên đường cái gặp tiểu yêu vừa hóa thành hình người, quay chụp yêu thân của bọn họ, sau đó gửi ảnh chụp cho đối phương để tống tiền. Nhóm tiểu yêu quái sợ phải đến đảo Tự Tội, lại không có cách nào báo án, có tiền liền im hơi lặng tiếng nhẫn nại giao tiền chuộc, không có tiền liền nghĩ cách đi trộm chém giết, tạo ra rất nhiều hung án.

William là do hắn vô tình phát hiện ở trên mạng, lúc chat đủ loại dấu hiệu đều cho thấy anh ta không phải con người bình thường, hơn nữa bình thường toàn mặc tây trang hàng hiệu thủ công của Ý, đồ ăn là bò hầm thượng đẳng ( lúc Hồng Vũ ở nhà), là kẻ có tiền mà ngu ngốc.

Mừng thành viên mới

Xin chúc mừng mĩ nữ Đỗ Đỗ Béo đã chính thức ra nhập Ổ Mèo

Dù rằng thâm niên của nàng maid xinh đẹp chăm chỉ này cũng chả mới gì cho cam nhưng đến giờ nàng mới chính thức mò vào đây ăn bám Anh mèo đẹp trai là ta đây

Ta đã mất rất nhiều công sức để lôi nàng ấy lên thớt này, nên mọi người hãy chặt chém nàng ý nhiệt tình vào nhé.

Trong thời gian tới nàng sẽ còn hợp tác với Mèo rất rất rất rất rất …. lâu dài. Vậy nên mong mọi người ủng hộ nàng ấy giống như đã ủng hộ mèo nhé

p/s: Nàng Đỗ là mĩ nhân chính hiệu ISO 2020 đó hý hý *ngồi góc tường tự kỷ~ing*