Tiệm Quan Tài Phố Tây – Chương 1.1

Chương 1: Có một tiệm quan tài

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com)


Bên phố Tây mở một tiệm quan tài mới.


Tiệm quan tài thì không có gì đáng ngạc nhiên.


Chủ tiệm quan tài Phố Tây là một cô gái.


Con gái mở tiệm quan tài? Thật đáng ngạc nhiên!


Nàng họ Ly, khuê danh không rõ, mọi người gọi nàng là “Chưởng quầy Ly”.


Tiệm quan tài có một tiểu nhị tên là “Đỗ Tuyền”, ngày ngày trông cửa hàng đón khách.


Cửa hàng còn nuôi một kẻ rảnh rỗi là một đạo sĩ đạo hiệu “Bạch Nham”.


Bỗng nhiên có một ngày tiệm quan tài lặng lẽ khai trương, không khua chiêng gõ trống, cũng không phô trương tuyên truyền, bởi vì tiệm quan tài vốn chẳng liên quan với những việc vui. Trong thành vốn có một tiệm quan tài mở cửa buôn bán tại gian hàng này, nhưng mấy ngày trước đã yên lặng đóng cửa, không tiếp tục kinh doanh nữa. Đến tận một tháng sau, mọi người trong thành mới dần dần phát hiện ra sự thay đổi, có vài lời đồn dần truyền ra.


Nghe nói, chủ nhân tiệm quan tài cũ kiếm đủ tiền, vì thế mang theo gia quyến chuyển về nhà cũ.


Nghe nói, chưởng quầy Ly rất trẻ nhưng lại rất xinh đẹp, là tiểu thiếp của nhà giàu từ kinh thành trốn tới.


Nghe nói, đạo sĩ tên Bạch Nham kia pháp lực cao cường,
rất thành thạo tìm mộ, phong thuỷ, xem tướng.


Nghe nói, chủ nhân thật sự của tiệm quan tài là tình nhân của chưởng quầy Ly, có của cải có thế lực, không chỉ mua gian cửa hàng mặt tiền này, còn mua nghĩa trang hoang ngoài thành, độc quyền thị trường.


Nghe nói…… tiệm quan tài mới mở ở Phố Tây qua lời đồn đại dần dần nổi tiếng ai ai cũng biết.


Mùa hè, tiết tam phục [1], trời nóng như đốt.


Tiệm quan tài khai trương ngày thứ ba mươi bảy.


Tiểu nhị Đỗ Tuyền cởi trần, hai chân dạng ra ngồi ở trong điếm, chầm chậm quạt bằng cái quạt hương bồ [2], mỏi thì đổi tay kia tiếp tục quạt.


Bạch Nham từ trong nội đường đi ra, nhìn Đỗ Tuyền như thế không khỏi nhíu mày, nhẹ trách mắng:“Tiểu Tuyền, xem cái tướng ngồi của ngươi kìa, vậy thì sao có khách dám tới cửa chứ, để chưởng quầy thấy lại bị mắng cho xem.”


Đỗ Tuyền cúi đầu nhìn Bạch Nham, hắn mặc đạo bào màu xám đã hơi bạc màu, khiến cho người ta nhìn thôi cũng đã phát ngốt. Đỗ Tuyền nhìn sang chỗ khác, đáp:“Đạo trưởng, ta không có đạo hạnh cao thâm như ngươi, nóng như vậy mà vẫn còn có thể dương dương tự đắc. Hôm nay nóng đến mức ngay cả ruồi bọ cũng chẳng thèm bay, xin ngươi thương xót để ta mát mẻ một tẹo đi.”


Bạch Nham cười cười, tự ngồi xuống, bưng Thiết Quan Âm [3] chính mình vừa mới pha lên uống.


Đỗ Tuyền hơi há miệng thở dốc, hai mắt đăm đăm nhìn Bạch Nham uống trà. Trời nóng, uống trà nóng…… Đỗ Tuyền nuốt nuốt nước miếng, đứng dậy đi vào nội đường.


“Ngươi không trông cửa hàng sao?” Bạch Nham hỏi.


“Đi vào uống chút nước giếng cho mát mẻ.” Đỗ Tuyền giật giật khóe miệng, than thở một câu,“Thái bình thịnh thế, kiếm đâu ra việc chứ.”


Bạch Nham cười khẽ lắc đầu, nhìn bóng dáng Đỗ Tuyền rời đi, hô một câu:“Uống nước giếng vừa múc lên, ngươi cẩn thận kẻo tiêu chảy.”


Đỗ Tuyền trông cửa hàng một tháng mà không có lấy một vụ làm ăn nào, thế mà hắn vừa quay người đi vào thì công việc lại tới cửa.


Một người đàn ông trung niên mặc áo trắng đồ tang phía sau có tùy tùng đi theo đi vào cửa hàng.


Bạch Nham đặt chén trà xuống đứng dậy, vuốt chòm râu, lẳng lặng đánh giá người khách vừa tới này. Người đàn ông trung niên này hơi béo, mặt chữ điền, hai ria mép được chăm chút khá kĩ, quần áo trên người không phải hàng thượng đẳng nhưng cũng không kém, xem ra là quản gia nhà giàu. Tùy tùng phía sau hắn cao gầy, hơi hơi khom người.


“Vị khách quan này muốn chọn mua quan tài hay bài trí tang sự?”


“Ta họ Trần, là tổng quản Lâm phủ ở thành Đông. Lần này tới đây là muốn đặt sắp xếp tang sự cho Lâm lão gia nhà ta. Lâm phủ ở bản thành là nhà giàu có tiếng, lão gia nhà ta làm tang phải mua một cỗ quan tài tốt nhất mới được. Phải để cho lão gia nhà ta đi vui vẻ thuận lợi, tiền không thành vấn đề. Làm tốt phu nhân nhà ta tất sẽ có thưởng.”


Bạch Nham gật gật đầu, còn chưa kịp trả lời, Đỗ Tuyền bỗng nhiên từ trong nội đường đi ra, trong tay còn đang cầm một chén nước lớn, gào to:“Mát quá mát quá! Nước trong giếng này mát thật! Lão đạo, ngươi có muốn……”


“A, có khách đến sao, xin lỗi xin lỗi.” Đỗ Tuyền vội vàng cầm áo trên ghế mặc vào, sửa soạn xong lại nói với Trần tổng quản,“Tiểu tử lỗ mãng không có ý đắc tội, xin được lượng thứ.”


Trần tổng quản khoát tay, nói:“Không sao. Tiểu tử ngươi lỗ mãng liều lĩnh, va chạm với ta thì không sao, chớ để đến Lâm phủ lại va chạm với phu nhân và thiếu phu nhân, như vậy mới không tốt!”


Đỗ Tuyền liên thanh nói:“Vâng vâng vâng, tiểu tử hiểu.”


“Trần tổng quản yên tâm, tiểu tử này thoạt nhìn tay chân vụng về, nhưng thật ra làm việc nhanh nhẹn lại cẩn thận, tuyệt đối có thể giải quyết thỏa đáng mọi việc .” Bạch Nham vuốt cằm nói khẽ, chuyển hướng sang Đỗ Tuyền nói,“Còn không đưa Trần tổng quản vào nội đường, để Trần tổng chọn gỗ quan tài.”


“Vâng vâng vâng, Trần tổng quản mời qua bên này.”


Sau khi Trần tổng quản và tùy tùng đi theo Đỗ Tuyền vào, Bạch Nham còn đứng tại chỗ, lẩm bẩm:“Lâm phủ…… từ trước đến nay lão gia Lâm gia xương cốt vẫn còn tốt chán, nghe nói vài ngày trước Lâm thiếu gia tranh chấp với người ta ở trên đường, Lâm lão gia còn tự mình lấy roi dạy dỗ con trai, sao đột nhiên lại chết ?”


“Trần tổng quản đến xem, đây là tử mộc, đây là lim, đều là thượng đẳng, có sẵn, không biết tổng quản muốn loại nào? Hoa văn trên quan tài có thể khắc theo ý tổng quản, nhưng sẽ hơi mất thời gian. Ngoài ra, cửa hàng chúng tôi còn ra bán các đồ dùng mai táng khác, nến, tiền âm, đồ tang …vân vân…, bảo đảm có thể khiến tang sự Lâm lão gia không bị mất mặt……”


Khi Bạch Nham đi vào nội đường, Đỗ Tuyền đang nói thao thao bất tuyệt, nhưng Trần tổng quản cũng toàn gật đầu chọn đắt mà mua, dường như tâm sự hơi nặng nề nên chỉ vô ý thức khẽ gật đầu thôi.


Không chỉ có Bạch Nham nhìn ra điều dị thường ở Trần tổng quản, Đỗ Tuyền cũng phát hiện, liền hỏi:“Trần tổng quản, có phải ngài có yêu cầu gì khác không?”


Trần tổng quản do dự một lát, nói:“Quả thật còn có một chuyện khó có thể mở miệng, chẳng biết có thể nói chuyện với chủ nhân quý cửa hàng được không?”


Đỗ Tuyền nói:“Xin lỗi, chưởng quầy nhà ta hiện nay không ở trong cửa hàng, có chuyện gì Trần tổng quản cứ nói cho đạo trưởng Bạch Nham.”


Bạch Nham mỉm cười gật đầu với Trần tổng quản, nói:“Đợi chưởng quầy Ly trở về, ta sẽ nói lại cho nàng ấy.”


Trần tổng quản sờ sờ ria mép bất đắc dĩ gật gật đầu, nhìn tùy tùng chạy ra ngoài, Đỗ Tuyền cũng thức thời tránh đi.


“Tổng quản mời nói.”


“Đạo trưởng, lần này ngoại trừ đặt sắp xếp tang sự cho lão gia nhà ta, còn muốn đặt một linh cữu nhỏ.”


“Linh cữu nhỏ? Đây là?”


“Là cho trưởng tôn Lâm gia.”


“Hả?” Trưởng tôn Lâm gia? Không phải mới bảy, tám tuổi sao? “Lâm lão gia và Lâm tiểu thiếu gia đã gặp phải tai hoạ gì sao, sao lại ‘hồn về Tây Thiên’ cùng lúc như vậy?”


Trần tổng quản nhíu mày, một hồi lâu mới nói:“Ai, việc này nói ra rất dài dòng, chỉ sợ nói đạo trưởng chưa chắc đã tin. Tuy rằng phu nhân hạ lệnh toàn quý phủ không ai được phép hồ ngôn loạn ngữ, nhưng xảy ra việc kỳ quái thì trong lòng mọi người cũng không yên, việc này có lẽ còn phải mời đạo trưởng ra tay trợ giúp.”


Bạch Nham không tiếp nói, chỉ lẳng lặng chờ Trần tổng quản nói ra.

[1] Tam phục: chỉ thời kì nóng nhất trong năm gồm sơ phục: 10 ngày, tính từ canh thứ ba sau Hạ Chỉ; trung phục: 20 ngày, tính từ canh thứ tư sau Hạ Chỉ; mạt phục: 10 ngày, tính từ canh thứ nhất sau Lập Thu

[2] Quạt hương bồ: quạt làm bằng lá cây hương bồ

[3] Trà Thiết Quan Âm: là một trong mười loại trà được coi là nổi tiếng nhất Trung Quốc. Thiết Quan Âm thuộc loại trà Ô Long, có xuất xứ từ An Khê – Tuyền Châu – tỉnh Phúc Kiến