Cô vợ giả của tổng giám đốc – 98

Chương 98: Em có thai

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Xin lỗi!”Bạch Ngưng lập tức ngồi xổm xuống trước mặt Ngôn Lạc Quân nhặt tài liệu, lại thấy bên trong lộ ra một quyển tạp chí.

Mở ra, là hình khiêu dâm của một ngôi sao nữ hấp dẫn, “dục vọng”, “tình ái” kích thích thị giác người xem, khiến người ta liên tưởng đến rất nhiều thứ.

Bạch Ngưng quay đầu nhìn anh, Ngôn Lạc Quân lộ vẻ lúng túng, nói: “Có thể là lúc thư ký thu xếp đồ đạc không cẩn thận kẹp nhầm vào.” Nói xong liền cầm lấy tài liệu ném sang chỗ khác.

“Xem lâu như vậy, có tìm được cảm giác không? Có dục vọng muốn chạm vào em chưa?” Bạch Ngưng nhìn anh hỏi.

“Tĩnh Hàm, anh không phải. . . . . .”

“Em cũng đâu có cầu xin anh chạm vào em, anh cần gì phải ép mình như vậy, cùng lắm thì em lại chuyển về phòng cũ, có gì to tát đâu.” Trong mắt Bạch Ngưng lấp lánh nước mắt, ôm chậu hoa đi ra cửa.

Ngôn Lạc Quân lập tức kéo cô lại,” Tĩnh Hàm, không phải. . . . . .”

“Không phải cái gì? Dù sao biệt thự của anh cũng có rất nhiều phòng, chúng ta cần gì phải chen chúc trong cùng một phòng?”

“Tĩnh Hàm!”Ngôn Lạc Quân không biết nói sao, chỉ kéo cô lại.

“Cho anh chút thời gian, được không?” Thật lâu sau, anh nói.

Bạch Ngưng đứng bất động, nước mắt dần dần chảy ra.

Ngôn Lạc Quân từ trên giường đứng dậy, chậm rãi hôn cô.

Cô để chậu hoa xuống, anh cởi áo ngủ của cô xuống, cô ôm cánh tay anh, anh ấn cô ngã xuống giường. . . . . .

“Đợi mấy ngày nữa hết bận, chúng ta đi phục hôn nhé.” Trên trán anh lấm tấm mồ hôi, từ trên người cô lật người nằm xuống, nói.

“Không vội, anh cứ giải quyết công việc trước đi đã.”Cô trả lời.

Anh hình như rất mệt mỏi, đảo mắt liền ngủ mất, cô mở to mắt nhìn về phía cửa sổ lấp lóe tia sáng.

Mệt chết mất, hai người bọn họ đều mệt mỏi.

Bọn họ bắt đầu cuộc sống vợ chồng bình thường.

Cô giúp anh thắt caravat, tiễn anh đi làm, nấu cơm cho anh, nghênh đón anh về, một tuần hai lần sinh hoạt vợ chồng, thỉnh thoảng, buổi trưa anh sẽ gọi điện thoại cho cô, hỏi cô ăn chưa. Bình thường, bình thản, rồi lại nặng nề. Nhưng cô không gấp gáp như xưa nữa, bởi vì trong lòng cô tự có mong đợi của mình — kinh nguyệt của cô vẫn chưa tới.

Cô không biết chu kỳ của Hứa Tĩnh Hàm như thế nào, kinh nguyệt có đều hay không, mà dù sao đi nữa đây cũng là một cơ hội.

Nhìn que thử thai lén mua trên tay, cô bất giác phó thác tất cả mong đợi về vào nó. Nếu như cô nói cho anh biết, “em có thai”, anh sẽ có phản ứng như thế nào? Anh sẽ vui mừng đến mức nào?

Bọn họ cuối cùng cũng đã có một đứa con thuộc về mình, đứa bé này sẽ là bước ngoặt từ nặng nề đi về phía hạnh phúc của hai người, sẽ xóa sạch ngăn cách giữa họ từ trước đến nay, để cho bọn họ thực sự “bắt đầu lại một lần” .

Mang theo giấc mơ cùng mong đợi, cô cẩn thận đọc hết hướng dẫn, mở gói, vào toilet.

Một phút, hai phút, ba phút, bốn phút, trên que thử thai từ từ xuất hiện hai vạch đỏ.

Giây phút đó, cô không kìm chế được vui mừng muốn hoan hô.

Hai vạch, cô mang thai, thật sự mang thai, có đứa bé của bọn họ!

Bạch Ngưng lập tức đứng lên, cầm điện thoại muốn gọi cho anh.

Nên nói thế nào đây?

Lạc Quân, em mang thai!

Lạc Quân, em có con của anh!

Lạc Quân, anh sắp làm ba rồi!

. . . . . .

Nói thế nào, rốt cuộc nên nói như thế nào? Hay là chờ anh về rồi nói cho anh biết? Hay là. . . . . . cô nên đến bệnh viện kiểm tra xem? Đúng rồi, phải đến bệnh viện kiểm tra lại, đỡ phải mừng hụt. Mà đến bệnh viện, cô dĩ nhiên muốn anh có thể đi cùng cô. . . . . .

Buổi tối, Bạch Ngưng chờ anh tắm rửa, cô ngồi trên giường cố nén kích động, chờ anh.

Luôn luôn nhanh nhẹn như anh, sao lần này lại tắm lâu vậy. Đợi mãi mà còn chưa ra. Không nhịn được nhìn đồng hồ mới phát hiện nãy giờ mới có ba phút. Trời ạ! Bạch Ngưng tự cười mình.

Đợi nào đợi nào, mười phút sau, cuối cùng anh cũng đi ra, ngồi lên giường, theo thường lệ lật tài liệu.

“Sao còn chưa ngủ?” Anh hỏi, dáng vẻ bình thường giống như chỉ muốn biểu hiện bọn họ Tương Kính Như Tân*.
* Tương Kính Như Tân : tôn trọng nhau như khách

Bạch Ngưng không thèm để ý, bây giờ cô không so đo với anh, qua một lúc cuối cùng cô cũng mở miệng nói: “Ngày mai là thứ bảy?”

“Ừ.”

“Anh. . . . . . Có rảnh không?”Giọng nói đầy mong đợi.

Ngôn Lạc Quân ngừng một chút, nói: “Để xem đã, có lẽ. . . . . . Còn phải đến công ty. Có chuyện gì sao?”

Anh muốn tìm lý do trốn tránh sao không dùng cái nào mới mẻ hơn đi, có cần thiết lúc nào cũng lôi công ty có chuyện ra làm cớ không. Bạch Ngưng thầm nghĩ, nhưng trong lòng vẫn vui vẻ.

“Cũng không có chuyện gì to tát cả, chẳng qua, có lẽ…có lẽ em mang thai rồi, nên muốn anh đưa em đi làm kiểm tra thôi.”Cố nén kích động, cô giả vờ bình tĩnh nói.
Tiếng lật tài liệu ngừng lại, anh từ từ quay đầu, nhìn cô.

“Em nói. . . . . . Cái gì?” Anh hỏi.

Bạch Ngưng nhìn anh, lại cúi đầu, nói: ” ‘Cái kia’ lâu không tới nên hôm nay em mua que thử thai. . . . . . Có hai vạch, trong sách hướng dẫn viết hai vạch tức là mang thai, em nghĩ nên đến bệnh viện kiểm tra xem.”

Anh tựa như hiểu ra gì đó từ từ cúi đầu, yên lặng một lúc lại ngẩng đầu lên hỏi: “Hai vạch tức là mang thai sao?”

Bạch Ngưng gật đầu.

Trên mặt anh dần dần hiện lên nụ cười, sau đó tay chân hơi luống cuống bật cười từng trận.

Cô cúi đầu cười khẽ, hỏi: “Ngày mai anh có thời gian rỗi đưa em đến bệnh viện không ?”

“Có!” Anh trả lời ngay lập tức, nói xong lại hơi lúng túng, sau đó hai người nhìn nhau đồng thời bật cười.

Cứ ngồi vui vẻ lại luống cuống như vậy trong chốc lát, anh nhìn đồng hồ, nói: “Em đi ngủ sớm một chút, sáng sớm ngày mai chúng ta phải đến bệnh viện!”Nói xong, đỡ cô nằm xuống.

Ngôn Lạc Quân cũng nằm xuống, sau đó hai người đồng thời nghiêng đầu nhìn đối phương, nhìn nhau cười, Ngôn Lạc Quân đến gần cô, ôm cô vào trong lòng.

Ngày hôm sau, trong bệnh viện, bác sĩ mặc áo blouse trắng nói: “Chúc mừng hai người đã có con.”

Trái tim treo lơ lửng của Bạch Ngưng cuối cùng cũng có thể hạ xuống, vui sướng lấp đầy trái tim. Ngôn Lạc Quân cũng vui mừng cười, nắm tay cô thật chặt.

Đột nhiên nhớ tới hai lần trước té xỉu, Bạch Ngưng vội hỏi: “Trước đây không lâu tôi bị tụt huyết áp phải truyền nước biển, vậy có ảnh hưởng gì đến đứa bé không?”

“Tụt huyết áp, hạ đường huyết?” Bác sĩ hỏi.

Ngôn Lạc Quân gật đầu: “Đúng vậy.”

Bác sĩ trả lời: “Vậy thì không sao, không cần lo lắng.”

Hai người vui vẻ thả lỏng.

Bác sĩ lại nói tiếp: “Căn cứ vào kích cỡ của thai nhi, có lẽ mang thai được khoảng sáu tuần rồi, từ nay về sau không dùng thuốc có chất kích thích sẽ không có vấn đề gì.”

“Ngoại trừ hai lần tụt huyết áp thì chưa từng phải vào bệnh viện.”Bạch Ngưng nghĩ. Ngôn Lạc Quân cũng cố gắng nghĩ lại, sau đó hình như đột nhiên nhớ đến cái gì, sắc mặt dần trở nên u ám.

“Tình huống thai nhi rất tốt, khi nào được hai tháng thì quay lại làm kiểm tra.” Bác sĩ nói.

“Vâng.”Bạch Ngưng gật đầu, vui vẻ nhìn Ngôn Lạc Quân.

Từ phòng khám đi ra ngoài ngoài, lúc đến khúc quanh Ngôn Lạc Quân đột nhiên nói: “Theo như lời bác sĩ nói, là được khoảng gần hai tháng rồi đúng không?”

Advertisements

19 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 98

  1. hừ đọc khúc cuối, chẳng lẽ anh lại nghi chị lừa anh lần nữa, nhớ lại đêm ở cùng hạ ánh hi. đau tim thật !!!

  2. dua a? tac gia thuc su treu nguoi con nha nguoi ta.yeu cau 2 nguoi tu nay dung toi benh vien nua.moi lan toi la 1 lan mat vui

  3. chap này ko biết tác giả đã dùng bao nhiêu chữ “cười” Hết anh cười, em cười lại 2 người nhìn nhau cười. Rất tiếc tác giả là 1 mẹ kế biết sát phong cảnh nên đã tung bomb vào đoạn cuối =)
    2 tháng hình như là khi đi với anh Hi ấy nhỉ
    Lại sắp có ngược rồi *nhún nhảy* Rất thích xem bạn Ngôn ghen, ko thấy đau lòng mà thấy kute dã man =)
    tks ss. Dạo này bận quá, quên luôn hình dáng cái tem rồi ><

  4. ây da, anh Quốc lại nổi máu đa nghi của thần nông lên rồi ( cái này giống bạn Mèo)
    một lần bị rắn cán nên đâm ra sợ nè,đang trong giai đoạn ngọt ngào, đừng nói tự dưng tác giả lại tung chưởng nhá, tim con yếu ko chịu nổi kít động đâu T_T

  5. lại cái gì hả Lạc Quân chết bầm này. hừ hừ. anh ta k tin tg chị Bạch Ngưng chút nào hết. Đồ giả dối. Anh ms là thằng lừa đảo!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

  6. dạo này không thấy bạn mèo “tung hàng double” làm mình thành hươu cao cổ rồi, cứ nhảy ra nhảy vô hố này miết !!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s