Cô vợ giả của tổng giám đốc – 96

Chương 96: He loves nothing except you

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Ngôn Lạc Quân cười một tiếng, nói: “Được, nhưng hồi tiểu học anh học môn thủ công không tốt, nếu như chúng ta ở lại đó đành phải để em nuôi anh rồi.”

“Ha ha, anh học không tốt? Thất bại! Thật là mất mặt, em toàn được điểm cao!”Bạch Ngưng cười kéo anh chạy về phía trước, đuổi theo ánh mặt trời chiều.

Chạy mấy bước, tấm áp-phích bên cạnh hấp dẫn cô.

Dừng bước lại đứng nhìn thật lâu, Bạch Ngưng quay đầu lại nói: “Trường quay Thiên Long Bát Bộ (1), chúng ta đến đó chơi đi!”

Ngôn Lạc Quân nhìn tấm áp-phích lại nhìn cô, nghi ngờ nói: “Người khác đến trường quay chơi thì không nói làm gì, em mà cũng muốn đi à?”

Lúc này Bạch Ngưng mới nhớ ra bây giờ cô siêu sao phim điện ảnh. . . . . . Làm sao có thể nhìn thấy trường quay mà hưng phấn đến vậy? Nhưng cô vốn là người bình dân mà, thật sự rất muốn đi!

“Em muốn đi, em muốn đi cơ!”Không nghĩ ra lý do, cô đành ăn vạ.

“Không được, nơi đó chán muốn chết, không đi.” Thấy cô lạ như vậy, Ngôn Lạc Quân cố ý trả lời.

“Không, em muốn đi, chúng ta đi nhé. . . . . .” Bạch Ngưng vẻ mặt đau khổ lắc lắc cánh tay của anh.

Ngôn Lạc Quân tiếp tục kiên quyết: “Không đi, nói gì cũng không đi.” vừa vui mừng thưởng thức phản ứng của cô.

“Em muốn em muốn đi em muốn đi!”Bạch Ngưng dậm chân.

Ngôn Lạc Quân rốt cuộc cười nói: “Em ngồi dưới đất vừa duỗi chân vừa khóc ba phút thì anh đồng ý đi.”

Bạch Ngưng nhìn anh, đôi mắt dần dần ướt át, quay đầu rời đi.

Ngôn Lạc Quân vội đuổi theo, gấp gáp nói: “Được được được, ngày mai chúng ta ngồi xe đến Đại Lý nhé.”

“Không đi!” Bạch Ngưng giả vờ lau nước mắt, tiếp tục đi về phía trước.

Ngôn Lạc Quân kéo cô, dịu dàng nói: “Anh đùa thôi, đừng tức giận, ngày mai, ngày mai đi, được không?”

“Cái gì ngồi dưới đất vừa duỗi chân vừa khóc, anh chê em quê mùa, cố ý muốn em mất mặt!”Bạch Ngưng càng nói càng đau lòng.

“Anh đâu có, là trêu em thôi mà.”

“Anh có!”Bạch Ngưng tiếp tục đi về phía trước.

“Anh thật sự không có, nếu không anh ngồi trên đất vừa duỗi chân vừa khóc, xin em đừng tức giận.”Ngôn Lạc Quân gần như là khẩn cầu nói.

Bạch Ngưng ngừng lại, khẽ nức nở.

Thật lâu sau, cũng không thấy Ngôn Lạc Quân có hành động gì.

Cô len lén liếc qua, lại thấy anh cũng đang nhìn mình chằm chằm.

“Anh nói này, có vẻ em mong đợi quá nhỉ? Để người đàn ông của em ngồi dưới đất giả ngu hay đến thế cơ à?”Ngôn Lạc Quân lườm cô nói.

Bạch Ngưng nhìn anh chằm chằm thật lâu, rốt cuộc không nhịn được “phụt” cười một tiếng, nói: “Thật sự rất vui mà, chỉ cần nghĩ đến cảnh đó đã thấy buồn cười rồi, ha ha ha, buồn cười quá. . . . . .”

Ngôn Lạc Quân véo cái mũi của cô, lắc đầu nói: “Lớn rồi còn trẻ con như vậy!” Nói xong kéo cô chậm rãi đi về phía trước.

“Chân em mỏi rồi, anh cõng em đi!”Bạch Ngưng lại yêu cầu.

Ngôn Lạc Quân ngồi xổm xuống, nói: “Anh thấy em sức sống dâng trào như thế, có chỗ nào giống như đang mệt đâu?”

Bạch Ngưng vui mừng leo lên vai anh, nằm trên lưng anh. Khi anh đứng dậy, cô vừa rung rung chân vừa kéo áo anh nói: “Dù sao anh cũng đang rảnh, dư thừa sức lực như thế rất phí.”

“Ai nói sức lực của anh không có chỗ nào dùng, em chỉ biết chơi phần em, còn anh không chỉ phải đi theo em mà đến buổi tối còn phải ra trận, vậy mà chả thấy em giúp anh tiết kiệm sức lực gì cả.”Ngôn Lạc Quân cõng cô ai oán nói.

Bạch Ngưng cười “khanh khách”, nghịch ngợm luồn tay vào trong áo sơ mi của anh, sờ sờ tìm được điểm nho nhỏ nổi lên, xoa nắn nói: “Ông xã à — người ta muốn mà –” giọng nói vừa mềm mại lại nũng nịu kéo dài âm cuối, làm cho xương cốt người ta mềm nhũn cả ra.

Ngôn Lạc Quân run lên, ép buộc mình ổn định bước chân, nghiêm túc nói: “Bảo bối, đừng làm liều!”

Bạch Ngưng ở sau lưng anh bị chính hành động của mình làm cho đỏ bừng cả mặt, rồi lại tiếp tục đùa giỡn trêu đùa nói: “Ông xã, đến đây –” nói xong, còn liếm liếm vành tai anh.

“Bảo bối, chờ đấy, anh tới ngay!”Ngôn Lạc Quân run lên, nhiệt huyết xông thẳng lên đầu, cõng cô nhanh chóng chạy tới khách sạn.

“Ha ha ha, đi! Đi!”Bạch Ngưng vỗ vai anh.

Trời chiều ở phía trước, hai người ở phía sau, trên đất là cái bóng thật dài của bọn họ.

Một nhiếp ảnh ở đầu đường Vân Nam, cầm máy chụp hình đi sưu tầm ảnh về các hoạt động của người trẻ tuổi nhanh chóng chụp lại cảnh này.

——————————————

Trường quay, hồ Nhị Hải, suối Hồ điệp, Lệ Giang, Shangri-La. . . . . . Trong mười ngày này, ban ngày bọn họ tùy ý đi chơi, buổi tối kích tình triền miên đến nửa đêm, quên hết tất cả, tại đất nước như Thiên đường đó trải qua chuỗi ngày chỉ có vui vẻ, chỉ có tình yêu. Cho đến một ngày, Ngôn Lạc Quân sững sờ mà nhìn chằm chằm vào một tựa đề tin tức tài chính kinh tế thật lâu.

. . . . . .

Nửa đêm, kích tình đi qua, Bạch Ngưng nằm trong ngực anh, không mệt mỏi không còn sức lực ôm anh ngủ say như mọi ngày mà lại mở to mắt, hồi lâu mới lên tiếng: “Anh về đi.”

“Chúng ta. . . . . . Ngày mai đi Tây Song Bản Nạp.”Ngôn Lạc Quân nói.

“Trở về đi.”Bạch Ngưng ngửa đầu nhìn anh.

“Em cũng đã thấy tin tức đó, lần này Thịnh Thế tổn thất rất lớn. Anh có cha mẹ của anh, công ty của anh, nhân viên của anh, anh không thể tắt máy ở đây cả đời được.”

Ngôn Lạc Quân yên lặng, trong màn đêm yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của hai người.

Ngày hôm sau rời giường, ăn qua điểm tâm, Bạch Ngưng mở máy giúp anh, âm báo cuộc gọi nhỡ và các tin nhắn tới dồn dập.

Cô cầm điện thoại di động đưa cho anh, Ngôn Lạc Quân lẳng lặng nhìn cô, cầm lấy di động, dắt tay cô đi xuống dưới tầng.

Xuống xe taxi, anh vẫn nắm chặt tay cô, đi đến sân bay.

Trong chớp mắt đó, hai người cùng yên lặng.

Có lẽ, thôn tình yêu trong truyền thuyết là nơi có thể tác thành cho tình yêu của bọn họ. Nhưng không phải tất cả mọi người đều có dũng khí vứt bỏ tất cả, cũng có thể vứt bỏ tất cả mà ở lại thôn tình yêu, ở lại nơi tinh khiết này. Bọn họ nằm trong số những người không làm được.

Chỉ cần rời khỏi Vân Nam, cô vẫn mang theo quá khứ của Hứa Tĩnh Hàm và Bạch Ngưng, vẫn có một đứa bé không phải của anh, giữa bọn họ vẫn tồn tại khoảng cách.

Yêu anh đơn giản, nhưng muốn ở cùng nhau lại khó khăn đến vậy.

Trước mặt, là một tiệm bán hoa tươi nhỏ. Có hoa hồng, có Bách Hợp, cũng có các loại hoa cỏ nuôi ở trong chậu. Ông chủ viết ý nghĩa của các loài hoa lên giấy các-tông cắm phía trước hoa, để khách hàng có thể nhìn thấy.

Ngôn Lạc Quân ngừng lại, chậm rãi đến gần một chậu hoa.

Anh ngồi xổm xuống, nhìn hồi lâu, quay đầu lại nói với cô đang đứng bên cạnh: “Trở về cùng anh đi, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa, được không?”

Mũi Bạch Ngưng đau xót, nước mắt làm nhòa đôi mắt, khẽ gật đầu một cái.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô, trên mặt từ từ hiện ra một nụ cười.

Đúng lúc này, ông chủ đi ra nói: “Tiên sinh, mua một chậu đi, anh thảo nở vào mùa đông hồng hồng đỏ đỏ, rất đẹp!”

Ngôn Lạc Quân ôm lấy chậu hoa, đưa cho Bạch Ngưng.

Bạch Ngưng khẽ cười một tiếng, nước mắt trong mắt chảy xuống, nhận lấy chậu hoa.

Hai người rời đi, ông chủ lại ôm một chậu anh thảo từ trong nhà ra, cắm giấy các-tông phía trước chậu hoa.

Trên giấy các-tông, viết ý nghĩa của hoa anh thảo: “He loves nothing except you”.

(1) Phim trường Thiên Long Bát Bộ thuộc phía Tây Bắc thành Hạ Quan, thuộc thành phố Đại Lý. Đó là công trình được xây dựng mô phỏng theo kiến trúc thời nhà Tống, có hoàng cung, vương phủ uy nghi, phố xá, tửu lầu, nhà cửa, mái lợp ngói âm. Tên gọi của khu vực này có tên là Thiên Long Bát Bộ vì đây chính là nơi xây dựng phim trường để quay bộ phim Thiên Long Bát Bộ năm 2003 của đạo diễn Trương Kỷ Trung.
Phim trường rộng 700 mẫu , tương đương 1 triệu 700 USD để xây dựng. Phim trường gồm nhiều hạng mục dùng để quay các cảnh phim, công trình chính là bức tường thành mô phỏng theo khuôn mẫu của thành cổ Đại Lý.
Không chỉ là một phim trường làm nên sự thành công của bộ phim Thiên Long Bát Bộ năm 2006, phim trường còn là điểm thamq quan không thể bỏ qua của du khách khi đến với thành phố Đại Lý. Du khách có thể tham quan khu vực phim trường, những cảnh hồi môn của vua quan thời Lý được phim trường tái dựng.

P/s:Câu cuối mình đã khá phân vân khi edit, vì không biết làm thế nào cho nó mượt mà nhất nên mình để sang Tiếng Anh vậy, không biết có sai không nhỉ, đã 1 năm rồi không đụng đến tiếng anh *xấu hổ quá* Ai có thể chuyển nó sang tiếng việt mượt mà thì cứ góp ý thẳng nhé ^^

Hạnh phúc – Ngoại truyện 3

Ngoại truyện Hách Nghĩa Thành – Hạ Nhã Ngôn

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đừng có thấy Hách Nghĩa Thành chăm sóc Mục Khả tốt như vậy nhưng ở phương diện yêu đương, anh còn thô lỗ hơn Hạ Hoằng Huân. Thật vất vả mới vứt bỏ được vấn đề bối phận để bày tỏ tâm ý với Hạ Nhã Ngôn, nhưng quan hệ của hai người không đột nhiên tăng mạnh giống Hạ Hoằng Huân và Mục Khả. Ngược lại vẫn dừng lại ở mức hẹn trước cố định mỗi tuần một lần, mà địa điểm hẹn đơn giản là nhà trọ của Hạ Nhã Ngôn.

Vốn ở nhà mới có không gian tiêng tư, không bị người khác quấy rầy, nếu người nào đó có chút ý tưởng không đừng đắn, cũng rất dễ thực hiện. Nhưng đoạn thời gian đó trong sư đoàn có việc đặc biệt gấp, thân là Tham Mưu Trưởng Hách Nghĩa Thành mệt mỏi đến độ nói cũng không muốn nói nhiều. Bình thường hai người trò chuyện, dựa vào sô pha anh liền ngủ luôn.

Mới đầu Hạ Nhã Ngôn thông cảm cho sự vất vả của anh, nhưng nhiều lần thig cô cũng không kìm được tức giận, cầm quân trang của Hách Nghĩa Thành ném đi, đẩy anh ra ngoài tức giận nói: “Muốn ngủ thì về nhà mà ngủ, tôi là khách sạn miễn phí à?”

Hách Nghĩa Thành hơi mơ màng, tự mình đỡ cửa, không hiểu hỏi: “Đây là sao? Không phải mới vừa rồi đang nói chuyện sao? Anh lại ngủ à? Nhã Ngôn em đừng giận, anh không phải. . . . . .”

Lần này Hạ Nhã Ngôn thật sự là phát hỏa rồi, nhớ lại từ hồi xác định quan hệ yêu đương đến giờ, cô và Hách Nghĩa Thành còn chưa có lấy một cuộc hẹn hò chính thức nào. Ngẫm lại anh trai chất phác của cô còn biết đường đưa Mục Khả đi xem phim, mà sao Hách Nghĩa Thành anh cứ vô tâm như vậy? Càng nghĩ càng uất ức, lúc mở miệng giọng nói đương nhiên không tốt, cô thở phì phì nói: “Giải thích chính là che giấu, anh câm miệng đi. Biết Tham Mưu Trưởng Hách bận, tôi không làm trễ thời gian quý báu của ngài nữa, đi đi, đi đi.”

Nhìn ra cô giận thật, Hách Nghĩa Thành đời nào sẽ đi, kéo tay cô ăn vạ: “Này hơn nửa đêm rồi anh phải đi đâu đây? Anh nói xin lỗi còn không được sao, anh không ngủ nữa, Nhã Ngôn. . . . . .”

Hất tay anh ra, Hạ Nhã Ngôn tức giận nói: “Xin lỗi cái gì, tôi thấy anh không có chút hối cải nào cả.” Sau đó dùng sức đẩy anh một cái, rầm một tiếng đóng cửa lại.

Hách Nghĩa Thành gõ cửa: “Nhã Ngôn em mở cửa trước đi, hãy nghe anh nói. . . . . .”

“Nói nói nói, nói cái gì, anh đi nhanh đi, hôm nay tôi tức không trôi, không muốn gặp anh.” Thấy anh không muốn đi, Hạ Nhã Ngôn uy hiếp nói: “Nếu anh đánh thức hàng xóm, Hách Nghĩa Thành, tôi sẽ không tha cho anh đâu!”

Cô vừa nói thế, Hách Nghĩa Thành mới phản ứng lại thì đã muộn rồi, gõ cửa như vậy rất dễ ảnh hưởng đến người khác, vì vậy giảm âm lượng xuống nói: “Nhã Ngôn, anh không lộn xộn nữa được không? Em mở cửa ra trước đi, Nhã Ngôn?”

“Không muốn nói với anh. Hách Nghĩa Thành anh đi đi, trong lòng tôi khó chịu, muốn ở một mình.”

Nghe giọng cô nghẹn ngào, Hách Nghĩa Thành càng không thể đi, anh vội vàng hỏi: “Sao thế Nhã Ngôn? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Có chuyện em nên nói với anh, đừng để buồn bực trong lòng.”

Hạ Nhã Ngôn tính cũng bướng bỉnh, quyết định không để ý tới anh, tức giận nói: “Không có chuyện gì hết, nếu anh còn thích tôi thì đi về trước đi, nếu anh không muốn tiếp tục quan hệ của chúng ta nữa, thì cứ đứng ngoài đấy đi.”

Logic gì đấy? Hách Nghĩa Thành nghẹn nửa ngày không lên tiếng, đứng ở cửa đi cũng không được ở lại cũng không xong. Một lát sau, anh ảo não nói: “Vậy anh đi trước, hôm nào tới thăm em tiếp, em đừng suy nghĩ lung tung đấy, có chuyện thì gọi điện cho anh, cứ gọi là anh tới.”

Chắc chắn anh đi rồi, Hạ Nhã Ngôn buồn rầu nằm trên ghế sa lon, hai người từ khi quen biết đến mến nhau giống trong phim ảnh, cảm giác ở bên nhau bình thản không có gì lạ làm cô càng lúc càng cảm thấy Hách Nghĩa Thành không yêu cô. Nhận thức như vậy, khiến cô rất đau lòng.

Mấy ngày tiếp theo, cảm xúc Hạ Nhã Ngôn hơi trầm xuống, bắt đầu rối rắm vấn đề Hách Nghĩa Thành có yêu cô không. Thế nên Hách Nghĩa Thành gọi điện thoại tới cô cũng không nhận, chỉ nhắn tin lại nói: “Em không có cảm giác anh quan tâm em, chúng ta nên tách ra một thời gian để bình tĩnh lại.”

Hách Nghĩa Thành nhận được tin thì sốt ruột, nhưng Sự trưởng lại giao nhiệm vụ, để anh tự mình mang lính ra ngoài huấn luyện, bất đắc dĩ đành phải hồi âm lại tỏ rõ tấm lòng: “Nhã Ngôn em đừng nghĩ lung tung, là anh không đúng, anh không làm tốt. Đừng phủ nhận tấm lòng của anh, anh không muốn thế!” Lại không nhận được tin nhắn trả lời của Hạ Nhã Ngôn.

Một tháng sau, Hạ Hoằng Huân đi họp trên Sư bộ, vốn định đón cô vợ mới cưới, em gái và Hách Nghĩa Thành cùng đi ăn một bữa cơm, không ngờ Hạ Nhã Ngôn lấy lý do bận rộn để từ chối. Hạ Hoằng Huân là người giỏi quan sát sắc mặt lời nói của người khác nên lập tức nhận ra Hạ Nhã Ngôn không bình thường. Anh không hỏi nhiều, dặn dò cô chú ý sức khỏe, rồi đến Sư bộ luôn.

Sắc mặt của Hách Nghĩa Thành đương nhiên cũng không tốt hơn là bao, Hạ Hoằng Huân chào anh chỉ ừ một tiếng coi như đáp lại. Đổi lại là lúc trước, Hạ Hoằng Huân nhất định sẽ không thèm hòa nhã với anh, hai người đàn ông này, trời sinh vốn không hợp nhau rồi. Nhưng lần này ngoài dự đoán mọi người anh không cáu giận gì hết, ngược lại tâm trạng còn rất tốt cười cười, khiến ai đó hận không thể đấm cho anh một cú.

Hội nghị kết thúc, Sư trưởng Lý giữ Phó Đoàn Trưởng đoàn 5-3-2 là Hạ Hoằng Huân lại. Hách Nghĩa Thành rời phòng họp, lúc bước qua cạnh anh thì như vô ý gõ ngón tay xuống mặt bàn. Mặt Hạ Hoằng Huân không biến sắc nhưng cũng đã ngầm hiểu ý của anh. Nói xong chuyện với Sư trưởng Lý, anh trực tiếp đến phòng làm việc của Hách Nghĩa Thành.

Mặc dù hai người có quan hệ thâm sâu nhưng Hạ Hoằng Huân vẫn theo quy củ gõ cửa, nghe Hách Nghĩa Thành đáp lời “Vào đi”, anh mới đẩy cửa vào. Chắc chắn phòng làm việc không có người khác, anh nhíu mày cười một tiếng, không chút để ý nói: “Thế nào em rể, có mâu thuẫn gia đình gì cần anh điều chỉnh cho cậu à?”

Hách Nghĩa Thành trừng mắt lườm anh một cái, cướp lấy bao thuốc lá anh vừa mới móc ra, châm lửa mới lúng túng nói: “Lần này hơi nghiêm trọng, đuổi tôi ra khỏi cửa rồi.”

“Anh trêu con bé hả?”

“Không có.”

“Nhã Ngôn từ nhỏ đã hiểu chuyện rồi, không phải anh trêu thì sao con bé lại trừng trị anh được?”

“Thật sự là tôi không có, tôi chỉ. . . . . .” Do dự một chút, Hách Nghĩa Thành rất thật thà khai báo tình hình đêm đó, khi anh nói đến chuyện không biết lần thứ mấy mình dựa vào ghế sa lon ngủ, Hạ Hoằng Huân rất không phong độ cười ầm lên.

Hách Nghĩa Thành chậc một tiếng, thuận tay ném bao thuốc lá trên bàn qua: “Có thể nghiêm túc chút không? Đang nói chính sự đấy!”

Hạ Hoằng Huân cười vang, cười đủ rồi mới giáo dục anh: “Chưa ăn thịt heo anh cũng chưa thấy heo chạy à? Có người nào hẹn hò như thế sao? Ai, tôi nói này, rốt cuộc anh nghĩ thế nào thế hả, biến nhà Nhã Ngôn thành phòng ăn hay khách sạn thế hả? Đuổi anh ra khỏi cửa là khách sáo rồi đấy!”

“Vậy hẹn hò thế nào? Cần phải đi dạo phố xem phim à? Ở nhà còn tốt hơn! Hơn nữa, thời gian này còn bận chuyện diễn tập cuối năm, tôi hận không thể phân thân ra làm mấy người nữa đây này.”

Nói vài ba câu Hạ Hoằng Huân cũng biết mấu chốt ở đâu rồi, anh không trêu đùa nữa mà rất có dáng vẻ của anh trai dạy anh: “Nên nhớ, dù Nhã Ngôn thành thục hiểu chuyện nhưng cũng cần người ta yêu thương, cưng chiều giống như Mục Khả vậy. Anh đừng thấy Mục Khả giống một đứa bé nên mới chiều cô ấy, mà coi Nhã Ngôn hơn cô ấy có mấy tuổi thành người lớn. Thích cô ấy thì phải để cho cô ấy biết được, cảm nhận được.”

Hách Nghĩa Thành nghe xong vò đầu, cuối cùng tổng kết một câu: “Phụ nữ thật phiền toái.”

“Anh trên việc quân dám vỗ bàn gọi nhịp với Sư trưởng, chẳng lẽ không hiểu thương vợ cũng là bài học quan trọng của quân nhân?” Nhìn đồng hồ, Hạ Hoằng Huân cong môi cười một tiếng: “Hôm nào dạy cho anh một khóa, bây giờ tôi phải đi đón Mục Khả rồi, tới trễ lại không cho tôi vào cửa, quen không ra gì rồi.”

Hách Nghĩa Thành bị thái độ lên mặt của anh làm cho tức giận đến mức buồn cười, nhấc chân định đá thì Hạ Hoằng Huân nhẹ nhàng tránh thoát, trước khi đi nói: “Đừng nói tôi không nhắc anh, em gái tôi giá thị trường rất cao, anh phải nhanh tay lên mới được.”

Giám sát chặt chẽ? ! Phải làm thế nào? Việc này có hàm lượng kỹ thuật có thể so với một đợt huấn luyện quân sự lớn. Hách Nghĩa Thành oán thầm, ấn điện thoại gọi cho Hạ Nhã Ngôn, tiếng chuông phát hết một lần, không ai nhận, gọi lại, vẫn thế.

Cuối cùng vẫn không ngồi yên được, Hách Nghĩa Thành cầm chìa khóa xe đi ra ngoài, lúc đẩy cửa ra tràn đầy khí phách nói: “Ai dám chen vào, ta tiêu diệt hắn!”

Đạp hết chân ga, Hách Nghĩa Thành chạy như bay tới bệnh viện lục quân, xa xa nhìn thấy Hạ Nhã Ngôn nói chuyện với một người đàn ông ở ven đương, xe còn chưa dừng hẳn, người đã vội vàng nhảy xuống.

Vốn lửa đã bùng tới cổ họng rồi, chợt thấy người đàn ông kia lại thân thiết vuốt tóc Hạ Nhã Ngôn, lửa giận của anh liền không kiềm chế được. Ánh mắt trầm xuống như đêm đen vắng vẻ, không để ý quân trang trên người, anh lạnh lùng quát: “Bỏ tay anh ra!” Vừa nói đã ra tay, kèm theo một tiếng đập mạnh, một cú đấm nặng lên mặt Thiệu Vũ Hàn.

Thiệu Vũ Hàn không phải hoàn toàn không có phòng bị, trời sinh anh đã có phản ứng nhanh nhẹn khiến anh trong nháy mắt vung ra một quyền mạnh mẽ. Vậy mà, quả đấm cứng rắn đang còn cách gò má Hách Nghĩa Thành 1cm thì dừng lại, khẽ mím môi, anh trầm giọng cảnh cáo: “Lần này có mặt Nhã Ngôn ở đây tôi không so đo, lần sau gặp lại anh tốt nhất nên khách khí một chút cho tôi, Hách Nghĩa Thành!”

Còn dám gọi thẳng tên anh? Hách Nghĩa Thành còn định tiến lên, lại bị Hạ Nhã Ngôn vừa phục hồi tinh thần ngăn lại, cô quát: “Anh làm gì đấy? Anh ấy là anh họ em!”

Hách Nghĩa Thành ngẩn người, nhìn Phó Viện Trưởng lịch sự tuấn tú, thật lâu không lấy lại tinh thần được. Ngược lại Thiệu Vũ Hàn cười cười hơi giễu cợt, sau đó thong thả ung dung vỗ vỗ vai anh: “Người trẻ tuổi đừng nên quá xúc động!”

Hách Nghĩa Thành vô cùng lúng túng, đưa mắt nhìn anh họ đại nhân lái xe đi, quay đầu phát hiện Hạ Nhã Ngôn đã đi rồi, anh nhanh chóng đuổi theo, ôm – mang – khiêng người ta lên xe quân dụng của anh.

Lấy danh nghĩa ôm ấp mà ‘bắt cóc’ Hạ Nhã Ngôn đi, Hách Nghĩa Thành vừa vào cửa đã ấn bạn gái đại nhân ngày nhớ đêm mong lên cửa hôn. Cơn giận của Hạ Nhã Ngôn còn chưa tan đi, cắn chặt răng không chịu đi vào khuôn phép, cánh tay Hách Nghĩa Thành hơi dùng lực, đè cô vào trong ngực, động tình triền miên hôn gò má cô, cổ, xương quai xanh. . . . . .

Hơi thở đầy nam tính của anh lượn lờ ở chóp mũi cô, cuốn sạch ý thức của cô, Hạ Nhã Ngôn mất dần sức kháng cự, thần trí trở nên hỗn độn. Khi môi Hách Nghĩa Thành chậm rãi dời lên trên, lần nữa che môi cô, cô suy yếu tựa vào ngực anh, nhắm hai mắt lại, hứng lấy cái hôn êm ái đang dần trở nên quyết liệt hơn của anh. . . . . .

Nụ hôn qua đi, Hạ Nhã Ngôn nằm trước ngực Hách Nghĩa Thành thở khẽ. Khẽ vuốt ve tấm lưng trắng mềm của cô, giọng anh khàn khàn yêu cầu: “Tối nay đừng đi.”

Mặt Hạ Nhã Ngôn đột nhiên nóng lên, từ chối: “Em còn chưa tha thứ cho anh.”

Hách Nghĩa Thành cười khẽ: “Về sau em không phê chuẩn anh sẽ không ngủ nữa, còn không được sao?”

Hạ Nhã Ngôn đập anh một cái, hơi sẵng giọng: “Tự kiểm điểm nhiều ngày như vậy mà chỉ nhận ra được một chút sai lầm này thôi à?”

“Em còn chưa gợi ý, không nói hai lời liền ném anh ra cửa, còn nói cái gì mà anh không quan tâm em, quá oan uổng cho người ta đấy.” Nới lỏng cái ôm, Hách Nghĩa Thành đưa tay phải sờ mặt cô: “Anh quan tâm, Nhã Ngôn, anh thật lòng thích em dù anh chưa bao giờ nói ra. Nếu không sao anh vừa nhìn thấy anh họ động tay động chân đã kích động rồi?”

Hạ Nhã Ngôn bĩu môi: “Nói thì hay lắm, không hỏi cho ra phải trái gì đã đánh người, đúng là lưu manh!”

Hách Nghĩa Thành phản bác: “Đó cũng là do em kích thích! Còn nói gì mà tách ra một thời gian để bình tĩnh lại. Bình tĩnh cái gì? Anh không cần bình tĩnh!”

Hạ Nhã Ngôn oán trách: “Dù sao em không cảm thấy anh quan tâm đến em, mỗi lần gặp nhau còn chưa nói được mấy câu đã lăn ra ngủ, căn bản là không nghĩ gì đến em.”

“Anh nghĩ, vô cùng nhớ em, thật đấy! Nhưng thời gian trước ban ngày bị căng quá, vừa đến bên cạnh em cả người đã thả lỏng hết rồi, giống như về nhà vậy, bất tri bất giác đã ngủ mất rồi.” Hách Nghĩa Thành cười lưu manh, lại gần nói: “Em không phát hiện ra lúc anh ngủ cũng ôm eo em à, không nhớ em sao có thể ôm chặt như vậy?”

Hạ Nhã Ngôn đánh anh: “Sao em lại không biết nhỉ, ngủ như heo, gọi cũng không thèm dậy.”

Hách Nghĩa Thành cười ha ha, ôm ngang lấy cô về phòng ngủ, “Tối nay sẽ để cho em biết ôm chặt hay không!”

Mặt Hạ Nhã Ngôn đỏ bừng, hồi hộp nắm lấy quân trang của Hách Nghĩa Thành không buông tay, trong lúc trời đất quay cuồng đã bị người ta đặt lên trên giường. Khi đầu lưỡi anh dò vào trong miệng cô, hôn môi cô triền miên đến động tình, cô rốt cuộc quân lính tan rã, không tự chủ đưa hai cánh tay ôm anh thật chặt, lầm bầm gọi: “Nghĩa Thành. . . . . .”

Hô hấp của Hách Nghĩa Thành vì giọng nói mềm mại của cô mà trở nên dồn dập, trong nháy mắt cuồng nhiệt trào lên trong lòng cuốn anh vào sự kích tình mãnh liệt xa lạ. Bàn tay to mang theo vết chai xoa xoa da thịt mịn màng của cô, khiến hai má cô đỏ rực. Ý thức mất đi, quần áo của cô bị lấy khỏi cơ thể, mà quân trang của anh rốt cuộc cũng bị đôi tay run rẩy của cô cởi xuống. . . . . .

** nguyên thủy giống như nước lũ vỡ đê, bao vây cuốn lấy họ. Cảm thấy cô vô thức giãy dụa co rúc vào trong lòng anh, cánh tay Hách Nghĩa Thành thu lại ôm cô chặt hơn, đồng thời lấy lửa nóng của chính mình vùi vào cơ thể cô, hợp hai làm một cùng với cô.

Lưu luyến đi qua, tất cả tĩnh lại, Hách Nghĩa Thành hôn dịu dàng lên mi tâm của Hạ Nhã Ngôn đang ngủ, ôm cô chặt hơn, nhẹ giọng hứa hẹn: “Anh sẽ đối xử tốt với em cả đời!”

Mặc dù trên phương diện yêu đương nhận thức của anh không cao bằng Hạ Hoằng Huân, nhưng hiệu suất xử lý công việc của Hách Nghĩa Thành hiển nhiên cao hơn. Mà dù quá trình như thế nào, chỉ cần bọn họ hạnh phúc là tốt rồi!

Untitled-1

Hạnh phúc – Ngoại truyện 2

Ngoại truyện – Cả đời làm nũng trong lòng anh

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Kết thúc một tháng bị nhốt học bổ túc, Mục Khả vô cùng hớn hở chạy về nhà, mới đi đến trước cửa viện đã thấy Viên Soái như tên trộm vẫy tay với cô.

Mục Khả chạy tới, Viên Soái lấy ánh mắt đề phòng quét mắt khắp nơi một vòng, nhỏ giọng nói: “Lão đại hôm nay đi họp trên sư bộ, lúc về nổi giận đập luôn mặt bàn thủy tinh trong phòng làm việc, nghe nói trong đại hội đoàn vừa rồi còn điểm danh dạy dỗ cả Pháo Doanh trưởng, cô về đừng có chọc giận anh ấy.”

Mục Khả cũng biết sư bộ họp theo chu kỳ, thời gian cố định là ngày này hàng tháng, nghĩ cũng biết mỗi khi Hạ Hoằng Huân đen mặt trở về nhất định là bị giáo huấn rồi, đầu sỏ gây nên không phải Sư trưởng Lý thì cũng là cậu út Hách Nghĩa Thành.

Vì vậy, cô thấy quen không sợ nói: “Là thói quen đấy, anh ấy mỗi tháng luôn có vài ngày như vậy.”

Viên Soái nghe vậy vui vẻ cười hì hì một tiếng, xa xa nhìn thấy Pháo Doanh trưởng An Cơ mặt đỏ bừng gân xanh nổi hết cả lên đi tới, anh nói: “Xem ra là bị giáo huấn kinh lắm, hãy chờ xem, trở về nhất định lại chuốc lên Liên trưởng cho xem, không chừng nửa đêm còn lôi dậy bắt đi tập thể dục.”

Mục Khả cau mày: “Không nghiêm trọng như vậy chứ? Dạy dỗ người ta cũng cần ‘phát dương quang đại’* sao?”


*Phát dương quang đại: phát huy; nêu cao; làm rạng rỡ truyền thống

“Dĩ nhiên là nghiêm trọng rồi. Trước kia Liên trưởng chúng tôi bị Doanh trưởng dạy dỗ quay đầu lại liền chuốc lên đầu những Trung đội trưởng như chúng tôi, sau đó tôi lại tiếp tục chuốc xuống đầu các tiểu đội trưởng. Tiểu đội trưởng càng tuyệt hơn, nửa đêm bắt đám lính dậy thao luyện.”

Mục Khả cười ha ha, nghịch ngợm nói: “Chúa vạn năng ơi, người hãy cứu lấy đám nhỏ đáng thương này đi.”

Chuẩn bị xong cơm tối, Mục Khả chờ mòn chờ mỏi cũng không thấy Hạ Hoằng Huân về, gọi điện thoại di động anh tắt máy, điện thoại phòng làm việc cũng không có người nhận. Cô nghĩ một chút, chạy đến phòng tác chiến tìm người.

Hạ Hoằng Huân không biết Mục Khả hôm nay về, đang vẽ bản đồ anh nghe được tiếng cửa, mí mắt cũng không thèm nhúc nhích, cúi đầu nói: “Không có việc gì, chị dâu cậu không ở nhà, tối nay tôi ở lại đây.” Nghiễm nhiên coi cô như lính cần vụ đi giục anh nghỉ ngơi.

Mục Khả đóng cửa lại, rón rén tiến tới nằm bên cạnh bàn, không khỏi làm nũng nói: “Em không ở nhà thì anh định làm phản à?”

Hạ Hoằng Huân ngẩng đầu, ánh mắt nhìn cô tỏa ra tia sáng dịu dàng, cánh tay dài duỗi ra một cái ôm cô vào ngực, “Về lúc nào? Không phải nói mai mới xong việc sao? Anh còn định sắp xếp công việc đi đón em để thể hiện một phen đấy.”

Thuận thế ngồi trên đùi anh, Mục Khả đưa ra cánh tay quấn lên cổ anh: “Nhớ anh quá, còn chưa giải tán thì em đã rút trước rồi.”

Hạ Hoằng Huân cười, hôn dịu dàng lên môi cô, nhẹ trách: “Vô tổ chức vô kỷ luật.”

Mục Khả cong mắt cười, sau đó kéo tay phải anh lên sờ cẩn thận, ngước khuôn mặt nhỏ hỏi: “Chuyện gì mà phát hỏa lớn thế, không sợ đứt tay à?”

Hạ Hoằng Huân bất đắc dĩ cười, ánh mắt rơi trên tấm bản đồ tác chiến trên bàn, anh nói: “Chuyện diễn tập, Pháo Doanh trưởng nhận vị trí tiên phong chết, sư trưởng phát cáu.”

Biết rõ bọn họ nghiêm khắc tuân theo điều lệnh giữ bí mật, Mục Khả hiểu chuyện không hỏi nữa, chỉ nói dịu dàng nhỏ nhẹ xoa dịu lòng anh: “Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, chẳng ai có thể làm tướng quân toàn thắng cả.”

Hạ Hoằng Huân vô cùng thân mật dùng chóp mũi cọ cọ cô, đổi đề tài: “Hôm nay gặp Hách Nghĩa Thành, nghe ý anh ấy thì cuối năm muốn kết hôn với Nhã Ngôn.”

Mục Khả rất thuận miệng hùa theo: “Họ quả thật nên kết hôn, yêu đương còn lâu hơn chúng ta nhiều.”

Hạ Hoằng Huân cười như không cười nhìn cô: “Nhã Ngôn cũng không còn nhỏ nữa, chờ họ kết hôn xong nhất định muốn có con luôn. Không biết đến lúc ấy sắp xếp bối phận thế nào nữa?”

Mục Khả vùi mặt ở cần cổ anh, ăn vạ: “Sắp xếp kiểu gì chả loạn, cứ tùy tiện đi.”

Hạ Hoằng Huân cười thần thần bí bí, tiến tới bên tai cô xấu xa nói: “Hôm nay anh bàn với Hách Nghĩa Thành, nhất trí quyết định em với Nhã Ngôn ai sinh trước thì sẽ theo bối phận người đó.”

Mặc kệ anh có phải là Đoàn trưởng hay không, Mục Khả giơ tay lên thưởng anh một đấm: “Đàn ông các anh xấu nhất, tự mình nghĩ rồi lại đưa nhiệm vụ cho chúng tôi, không làm!”

Hạ Hoằng Huân cười vang, ôm chặt cô không đứng đắn nói: “Đời này anh có bị thiệt cũng chịu hết, nhưng không thể để con anh nối gót, cứ quyết định như vậy, phản đối vô hiệu.”

Mục Khả tức quá, buổi tối định chặn anh ở phòng khách rồi. Ai ngờ người ta nửa đêm cứ tự nhiên thần không biết quỷ không hay lẻn vào phòng ngủ, ôm lấy cô đang mơ mơ màng màng, lưu manh nói: “Vợ, nhớ anh muốn chết rồi đúng không.” Vì vậy, Mục Khả lần nữa lại bị ăn sạch cả vỏ lẫn thịt.

Kích tình lui đi, đồng chí Hạ Hoằng Huân được hời lỗ mãng ôm cô vợ nhỏ mới cưới thở dài nói: “Chuyện dỗ vợ vui vẻ như motor hao phí nhiên liệu này, còn mệt hơn anh đi huấn luyện.”

Mục Khả giận ra sức đưa tay cù anh. Chạy không thoát được nanh vuốt nhỏ của cô, Hạ Hoằng Huân suýt nữa thì cười lạc giọng, hai người lăn qua lăn lại như vậy trên giường, hơn nửa đêm huyên náo không thể rời ra.

Rất nhanh đã đến Trung thu, vì trùng luôn với dịp quốc khánh, mấy người thân từ nơi khác thừa dịp ngày nghỉ chạy tới đơn vị đoàn tụ với chồng. Hạ Hoằng Huân bảo Ninh An Lỗi chuẩn bị sớm chút, sắp xếp tất cả cho xong.

Đêm mười lăm tháng tám, ánh trăng sáng tỏ mà dịu dàng, hội liên hoan mừng quốc khánh với trung thu của đoàn 5-3-2 bị một khúc “Trúc đuôi phụng dưới ánh trăng”(1) hát mà như khóc đẩy về phía □.

Nhớ lại cảnh hai vợ chồng Liên trưởng Lục thâm tình thổi Hồ Lô Ti (2), Hạ Hoằng Huân thương cảm nói: “Trong đoàn chúng ta người thân ở xa nhất chính là vợ Liên trưởng Lục, người Vân Nam tấm lòng rộng lớn, nếu như không ngồi máy bay, mà đi xe lửa thì cũng mất một tuần, một năm cũng chỉ có một dịp này thôi, thật sự là quá xa rồi. Một đời vợ chồng ba năm rưỡi.” Nước mắt Mục Khả không ngừng rơi vào ngực anh. Vào giờ phút này cô mới nhận ra, có thể thanh thản ở gần bên Hạ Hoằng Huân như bây giờ là hạnh phúc nhất.

Rúc vào đầu vai Hạ Hoằng Huân, cô nhắm mắt lại lắng nghe âm thanh du dương của Hồ Lô Ti, Mục Khả nhẹ nhàng lẩm nhẩm: “Mười lăm trăng sáng, chiếu sáng quê hương, chiếu sáng biên quan. . . . . . Ban đêm yên tĩnh, anh cũng nhớ nhung, em cũng nhớ nhung. . . . . .”

Đêm hôm đó, Mục Khả đắm chìm trong cái ôm ấm áp trong ngực Hạ Hoằng Huấn, cô đưa cổ tay trắng muốt ra ôm cổ anh, dịu dàng nói: “Hoằng Huân, em chuẩn bị tốt rồi, chúng mình sinh con thôi.”

Hạ Hoằng Huân cảm động, ôm chặt thân thể mềm mại không xương của cô, lưu lại trên da thịt trắng ngà nổi lên đỏ ửng của cô một vết đỏ sậm, dường như muốn mượn cái hôn mạnh mẽ ấy khiến cả hai khắc ghi đêm này sâu vào tận xương tủy —— da thịt thân thiết.

Sau một thời gian, Hạ Hoằng Huân tự động cai thuốc kiêng rượu, chịu khó phong sơn dục lâm (trồng cây cấm phá rừng).

Hai tháng sau, Mục Khả được chẩn đoán mang thai.

Thăng cấp lên làm ba, Hạ Hoằng Huân vui như vớ được vàng, một đường đạp lút cần ga. Đến bệnh viện lục quân anh cũng bất chấp mất hình tượng, cười khúc khích ôm lấy Mục Khả liên tiếp hôn cô, bị râu anh đâm vào khiến cô kêu không ngừng.

Biết Mục Khả mang thai, Hách Nghĩa Thành uất ức, một mặt hối hận không nên nhất thời xúc động đánh cược với Hạ Hoằng Huân, thua con là mất đi giá trị con người cả đời, một mặt nghĩ cách áp tải Hạ Nhã Ngôn đi cục dân chính lấy giấy đăng ký.

Cảm xúc vui sướng khi mang thai bị hiện tượng nôn nghén nghiêng trời lệch đất đánh cho nát bét. Thấy Hạ Hoằng Huân bưng canh tới, Mục Khả như phản xạ có điều kiện chạy vào phòng vệ sinh, nôn mù mịt trời đất, dáng vẻ rất đáng thương.

Phản ứng trong thời gian mang thai mãnh liệt quá làm Hạ Hoằng Huân lo lắng cả đêm ngủ không yên được. Để giúp Mục Khả cân bằng dinh dưỡng, anh cam tâm tình nguyện làm ông chồng nấu cơm, giơ cái muôi lên tự mình xuống bếp làm cho cô vợ nhỏ bát canh, còn bảo Hạ Nhã Ngôn tìm ít sách mang tới, lúc không có chuyện gì làm thì an vị trong phòng khách nghiên cứu làm thế nào với triệu chứng xuất hiện trong kỳ đầu của phụ nữ mang thai và những điều cấm kỵ trong sinh hoạt hằng ngày.

Chạng vạng hôm nay, lúc Mục Khả đi tản bộ tò mò hỏi anh: “Sao sách Nhã Ngôn mang tới không có sách dưỡng thai?”

Vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô, Hạ Hoằng Huân cố ý đùa cô: “Dưỡng thai cần gì dạy, em không có việc gì thì xem đại cương huấn luyện nhiều vào, bảo đảm sinh ra bé con nghe chỉ huy.”

Mục Khả cười hí hửng, suýt nữa thì trượt chân, dọa người đàn ông không sợ trời không sợ đất bên cạnh cả người chảy mồ hôi lạnh.

. . . . . .

Lúc Mục Khả mang thai năm tháng, Hạ Hoằng Huân bớt chút thời gian theo cô đi bệnh viện làm kiểm tra định kỳ. Trong phòng siêu âm, anh không chớp mắt nhìn chăm chú vào màn hình, nhìn bé con hết sức chăm chú mút ngón tay, đôi mắt tự nhiên ướt.

Buổi tối, Mục Khả nằm trong ngực anh, nhẹ giọng hỏi: “Không phải nói để ông nội đặt tên cho bé con sao, đặt xong chưa?”

Bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng lớn của cô, Hạ Hoằng Huân chậm rãi nhắm hai mắt nói: “Mẹ nói đã cả nhà tổng động viên rồi, đưa ra rất nhiều ý kiến nhưng ông gạt hết, hôm nay còn gọi điện trao đổi ý kiến bàn bạc với ba đấy.”

Đã làm mẹ rồi mà vẫn không đổi được cái tính quấy rối như cũ, cô gái nhỏ như đứa bé lanh lợi cười hì hì nói: “Ông nội bọn họ quá để ý rồi, tên chính là danh hiệu thôi, làm gì mà phải hao tâm tổn trí như thế, em thấy đặt là Hạ Khả Hỉ*, có họ Hạ có Mục Khả, Hạ Khả Hỉ, vừa vui lại còn có tên của chúng mình, thật hoàn mỹ.”


*Hạ nghĩa là chúc mừng, Khả Hỉ nghĩa là vui mừng. Tên Hạ Khả Hỉ là chúc mừng đáng mừng =)) quả nhiên là thật đáng mừng

“Chủ ý hoàn mỹ cùi bắp!” Hạ Hoằng Huân bật cười, giảm lực vỗ nhẹ lên cái bụng trơn mịn của cô như trừng phạt.

Mặc dù trong lúc cô vợ nhỏ mang thai anh đã cố gắng chăm sóc, nhưng ngày Mục Khả sinh Hạ Hoằng Huân vẫn không thể ở bên cạnh cô, tiếng đứa bé khóc, anh chỉ được nghe qua điện thoại. Lúc ấy, anh đang mang lính hành quân cấp tốc đến khu vực gặp nạn, thực hiện trách nhiệm của một quân nhân.

Kết thúc nhiệm vụ chạy về nhà, thấy cô vợ nhỏ khom người đắp chăn cho hai đứa nhóc. Hạ Hoằng Huân cong môi cười, vậy mà, trong mắt lại ẩn chứa đau lòng và nước mắt cảm động.

Hờn giận và tủi thân trong lòng được nước mắt áy náy của anh hóa giải, vuốt ve gương mặt anh tuấn tiều tụy của chồng, Mục Khả dịu dàng nói: “Hoằng Huân, anh là anh hùng trong lòng em, làm vợ anh, em mạnh mẽ hơn người khác.”

Ôm cô vào trong ngực, ôm chặt. Hạ Hoằng Huân nghẹn ngào nói: “Có người vợ như thế này, còn cầu gì nữa!”

Đêm nay trước khi ngủ Mục Khả ôm cổ anh hỏi: “Hoằng Huân, bụng em có vết rạn, anh có thấy xấu không?”

Hôn xuống vành tai xinh xắn của cô, Hạ Hoằng Huân dịu dàng nói: “Nói linh tinh, mẹ của con anh vĩnh viễn là bảo bối xinh đẹp nhất.”

Mục Khả cong môi, ngay sau đó lại trẻ con oán trách: “Nhưng bây giờ anh có hai đứa con làm bảo bối rồi, chắc chắn sẽ không thương em như trước nữa, chỉ cần nghĩ sau này không thể tùy ý làm nũng, em thấy mất mát quá.”

Ánh mắt anh sáng rực xuyên qua bóng tối nhìn cô, Hạ Hoằng Huân lấy giọng dịu dàng mà kiên định nói cho cô biết: “Từ ngày cưới em, anh đã quyết định để em làm nũng trong lòng anh cả đời.”

Thấy bên môi cô nở nụ cười ngọt ngào, Hạ Hoằng Huân cũng cười, sau đó sán lấy cô, khẽ hôn cái miệng nhỏ nhắn hơi mở ra của cô. . . . . .

Suýt chút nữa quên không nói, hai bảo bối của Mục Khả và Hạ Hoằng Huân là một đôi Long Phượng, gương mặt bé trai giống hệt ba của chúng, cô con gái trắng trẻo mịn màng thừa kế nét đẹp và linh khí của Mục Khả, là một cặp anh em vô cùng đáng yêu .

(1) Trúc Đuôi Phụng Dưới Ánh Trăng:

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Truc-Duoi-Phung-Duoi-Anh-Trang-Dong-Le/ZWZAB7FW.html

(2) Hồ Lô Ti