Cô vợ giả của tổng giám đốc – 92+93

Chương 92: Gần nhau trong gang tấc mà biển trời cách mặt

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Bạch Ngưng đi theo tiếp tân vào thang máy.

Bên ngoài phòng làm việc của Ngôn Lạc Quân, tiếp tân đi xuống, thư ký gõ cửa để cho cô đi vào.

Ngôn Lạc Quân ngồi bên bàn làm việc, bên cạnh là một người đàn ông trung niên đeo kính, tây trang chỉnh tề.

Cô đi vào, Ngôn Lạc Quân đẩy một tờ giấy sang cái bàn đối diện, nói: “Cô ký tên vào.”

Mắt chỉ lướt qua hai chữ “ly hôn” kia, cô không đành lòng tiếp tục nhìn. Cô cầm bút lên, từ từ viết ba chữ “Hứa Tĩnh Hàm” xa lạ dưới đơn li hôn, cố gắng tự nói với mình đây là đơn ly hôn của Hứa Tĩnh Hàm không phải của cô, không phải của cô.

Ký xong, Ngôn Lạc Quân cầm lấy đơn ly hôn giao cho người đàn ông trung niên bên cạnh nói: “Luật sư Vương, làm phiền ông.”

Luật sư cầm lấy đơn ly hôn, gật đầu nói: ” Ngôn tiên sinh không cần khách khí, tôi sẽ nhanh chóng giải quyết cho ngài. Ngài còn bận rộn, tôi cáo từ trước.”

Sau khi luật sư rời đi, Ngôn Lạc Quân đứng lên, nói: “Đi thôi.”

Xuống dưới tầng, Ngôn Lạc Quân ra khỏi công ty, Bạch Ngưng cũng đi theo xuống bậc thang.

Anh quay đầu lại, hỏi: “Hành lý của cô đâu?”

Bạch Ngưng nhàn nhạt trả lời: “Không có.”

Ngôn Lạc Quân đứng nhìn cô một lát rồi mới đi ra xe.

Hình như là theo thói quen nên anh vẫn giúp cô mở cửa trước.

Bạch Ngưng nhìn bóng dáng anh, ruột gan đứt từng khúc, muốn dời tầm mắt đi không nhìn anh nữa nhưng cũng không nỡ bỏ qua giờ phút cuối cùng này.

Ngồi lên xe, khóe mắt nhìn anh hạ kính xuống, khởi động xe. . . . . . Trong lòng nặng nề khiến cô có kích động muốn há miệng ra để mà thở.

Anh ở bên cạnh gần trong gang tấc, lại xa tận phía chân trời. Người đàn ông này, trong nháy mắt lại không còn quan hệ gì với cô nữa.

Kiểm tra sức khoẻ, đẩy bọn họ từ đỉnh cao hạnh phúc vào vực sâu đau khổ. Nhiều ngày sau, cô không có cách nào gượng dậy nổi, thế nhưng anh đã trở lại bình thường như lúc ban đầu.

Lòng dạ đàn ông quả nhiên kiên cường hơn, đàn ông đối với tình yêu quả nhiên không bằng phụ nữ. Đối mặt với sự lạnh lùng của anh, cô không dám đấu tranh vì mình, chỉ có thể mặc cho anh trả thù. Thứ cô muốn, không phải tiền bạc, không phải tự do, thậm chí không phải Hinh Hinh, chỉ có anh. Nhưng anh đã đuổi cô ra khỏi thế giới của anh.

Nước mắt tràn ngập hốc mắt, trượt xuống khuôn mặt.

Những ngày này, cô đã khóc rất nhiều vì anh. Giờ cô thật sự không muốn khóc nữa, dứt khoát rời khỏi tầm mắt của anh. Nhưng bất đắc dĩ thay, cô lại là một người như vậy, luôn thích khóc. Cô dùng hết sức cũng không thể khống chế được, tựa như không thể khống chế đau đớn trong lòng.

“Cô khóc cái gì?” Ngôn Lạc Quân nhìn đường phía trước hỏi.

Bạch Ngưng nghiêng đầu sang bên cửa sổ, muốn tách ra khỏi tầm mắt của anh, cô muốn ở trước mặt anh kiên cường một chút, nhưng khi cô nghe thấy giọng anh, nước mắt lại càng chảy ra nhiều hơn.

“Rốt cuộc cô khóc cái gì?” Ngôn Lạc Quân lại hỏi, trong giọng nói ẩn chứa tức giận và không kiên nhẫn.

Bạch Ngưng cắn môi, liều mạng lau nước mắt, gần như muốn lập tức biến mất trước mắt anh.

Ngôn Lạc Quân đột nhiên dừng xe, xoay người cô lại, nhìn cô gào to: “Tôi hỏi cô khóc cái gì? Cả ngày làm ra vẻ oan ức, đây không phải điều cô muốn sao? Sợ thiếu tiền thì cứ nói, tôi cho cô!”

Bạch Ngưng cúi đầu không nhìn anh, không ngừng lấy tay lau nước mắt, nhưng làm thế nào cũng không lau khô được.

“Ngẩng đầu lên, nói chuyện!” Ngôn Lạc Quân dùng sức lắc lắc cô, thấy nước mắt của cô, thấy bộ dạng đau lòng của cô liền ghét, ghét cô đến nước này rồi mà vẫn còn có thể làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của anh.

Bạch Ngưng bị anh lắc mạnh, chiếc nhẫn vẫn nắm trong tay rơi xuống đùi, từ trên đùi lăn xuống.

Ngôn Lạc Quân chợt sửng sốt, tầng lớp võ trang trong lòng anh một lần nữa lại bị thương nặng.

Bạch Ngưng phản xạ có điều kiện, vội vàng nén nước mắt cúi đầu nhặt chiếc nhẫn. Tầm mắt mơ hồ nên không nhìn rõ phía dưới, chỉ thấy ánh bạc lấp lánh là vội nhặt lên nhưng lại bị Ngôn Lạc Quân nhặt trước.

“Nhặt nó làm gì, đáng giá mấy đồng tiền? Hả?” Ngôn Lạc Quân giữ gáy cô hét lớn.

“Đưa cho em. . . . . .” Bạch Ngưng cũng gào lên.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm, đột nhiên ném chiếc nhẫn lên trên ghế, nghiêng người hung hăng hôn lên môi cô.

Tôn nghiêm, kiêu ngạo, đến lúc nên quên, tất cả đều mất hút. Anh không nhìn thấy một chút dịu dàng nào của cô, không thấy một chút không nỡ rời xa nào từ cô. Thế nhưng anh lại để mặc cô làm anh tổn thương chồng chất, xé nát toàn bộ hi vọng của anh mới chịu buông tay. Mà giờ đây, anh vĩnh viễn không thuyết phục được mình đẩy “kỹ nữ” trong miệng anh ra xa.

Tay anh giữ chặt gáy cô, đè ép môi cô thật chặt, hôn sâu thẳng đến trong cổ họng cô, dường như muốn liều mạng hoàn toàn đoạt lấy cô.

Bạch Ngưng không thể chống cự được sự kịch liệt chuyên chế của anh, thậm chí ngay cả cơ hội nghênh hợp anh cũng không có, chỉ có thể mặc cho anh xâm chiếm, mặc cho anh đoạt lấy.

Anh nâng cổ cô lên thật cao, để cho anh lấy tư thế từ trên cao nhìn xuống càng dễ dàng đưa lưỡi vào nơi sâu nhất trong miệng cô, gần như khiến cô không thở nổi.

“Tiên sinh –” Cửa kính chỗ ngồi tài xế bị gõ vang, người bên trong xe không chút phản ứng, giọng nói kia lớn hơn lặp lại một lần: “Tiên sinh –“

Ngôn Lạc Quân buông Bạch Ngưng ra, quay đầu lại, hạ hơn nửa cửa kính xuống, là một cảnh sát giao thông mặc đồng phục màu xanh dương.

“Tiên sinh, nơi này không thể dừng xe.” Nói xong, đưa giấy phạt vào.

Ngôn Lạc Quân không nói câu nào, nhận lấy giấy phạt, nâng kính lên lái xe đi tiếp.

Xe đi rất nhanh sau đó quẹo vào một bên công viên rừng cây um tùm.

Dưới một gốc cây cổ thụ ở nơi ít người qua lại nào đó, Ngôn Lạc Quân dừng xe, xuống xe, mở cửa trước sau đó kéo Bạch Ngưng ra. Sau khi mở cửa sau, một tay anh đẩy cô lên trên ghế.

Ngay sau đó, anh cởi áo khoác, rút dây lưng, ấn cô xuống

# đã che giấu #.

Cô chưa kịp phản ứng đã bị anh hôn. Môi của anh mang theo độ nóng đáng sợ như muốn làm cô bị bỏng, dường như muốn hoàn toàn hòa tan cô.

“A. . . . . .”

Giữa hai chân, kích thích anh gây nên bốn phía khiến cho cô không chịu nổi, không nhịn được khẽ rên rỉ một tiếng. Thế nhưng anh lại hoàn toàn không có ý dịu dàng, càng ngày càng mãnh liệt mà dùng ngón tay đâm chọc vào nơi mềm mại của cô.

“Lạc Quân. . . . . .” Lời nói của cô dần biến thành nức nở, sau đó quả nhiên anh tha cho cô. Sau một cái chớp mắt, anh lại kéo quần của cô xuống

# đã che giấu #.

. . . . . .

Bá đạo mãnh liệt như thế khiến cô không chịu nổi khóc lên, nhưng không xin anh dừng lại giống như trước đây. Đầu càng ngày càng mê man, ý thức càng ngày càng mơ hồ, toàn thân từ trên xuống dưới như bị lấp đầy, chỉ cảm thấy kích thích mãnh liệt.

Anh lật người cô lại, ấn cô lên cửa kính, từ phía sau thật sâu đoạt lấy cô.

Thân thể như bị anh xỏ xuyên qua, từng đợt từng đợt sóng triều đánh úp cô khiến cô thở dốc không ngừng. Cô ép mình tiếp tục chịu đựng, tiếp tục cùng anh bùng cháy đến tận cùng.

. . . . . .

Mầm móng của anh chôn sâu vào trong cơ thể cô, khiến cô run rẩy không ngừng. Ngoài cửa xe cách đó không xa một bà cụ tiến vào tầm mắt của cô khiến thần kinh cô căng thẳng đến sắp ngất xỉu.

Không ngờ anh lại không buông tha cho cô

# đã che giấu #

# đã che giấu #

Cảm giác hít thở không thông càng thêm mãnh liệt, trước mắt cô chỉ toàn màu đen, bây giờ cảm giác kích thích cũng dần dần tan biến.

“Tĩnh Hàm!”Ngôn Lạc Quân cuống quít rút ra khỏi miệng cô, kinh hoảng nhìn Bạch Ngưng đột nhiên ngất xỉu.

6294f-tk26

Chương 93: Đánh mất một người

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Ngoài cửa bệnh viện bảo vệ sức khoẻ bà mẹ và trẻ em gần công viên, một chiếc xe hơi màu đen mới tinh phanh gấp lại. Một người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú từ trên xe đi xuống, gấp gáp ôm lấy cô gái xinh đẹp từ ghế sau xe, vội vàng xông vào bệnh viện.

. . . . . .

Bên trong phòng bệnh, một bác sĩ khoảng bốn mươi tuổi kiểm tra xong cô gái khuôn mặt đỏ ửng, quần áo xốc xếch, thậm chí khóe miệng còn lưu lại chất dịch màu trắng. Lại nhìn người con trai đầu tóc rối loạn, áo sơ mi trắng cao cấp lại xốc xếch nửa bỏ vào lưng quần, nửa bỏ ra ngoài, bất giác lắc đầu nói: “Thật đúng là tuổi trẻ, muốn kích thích nên cả mạng cũng không cần nữa à.”

“Cô ấy sao rồi?” Ngôn Lạc Quân vội vàng hỏi.

Bác sĩ treo bình nước biển lên, nói: “Tụt huyết áp, mệt nhọc quá độ.”

“Tụt huyết áp?” Ngôn Lạc Quân kỳ quái nói: “Sao lại tụt huyết áp?”

Mấy y tá bên cạnh đỏ mặt cúi đầu, bả vai run rẩy kịch liệt .

Bác sĩ nhìn anh một cái, nói: “Có thể do buổi sáng không ăn gì.” Dĩ nhiên, nếu như không phải do ngòi nổ “mệt nhọc quá độ” thì huyết áp cũng không thấp đến mức té xỉu.

Lúc này Ngôn Lạc Quân mới nhớ ra, hôm nay mặc dù cô không tiều tụy dọa người như tối hôm qua nhưng trạng thái tinh thần vẫn không tốt, sắc mặt cũng tái nhợt, nhìn qua đã thấy là do mấy ngày ăn không ngon ngủ không đủ, anh lại còn. . . . . . Nghĩ đến hành động có chút “cầm thú” của mình, trong lòng vừa khó chịu vừa áy náy.

Đây là lần thứ hai Bạch Ngưng tụt huyết áp té xỉu. Khi tỉnh lại, đập vào mắt vẫn là căn phòng màu trắng tinh, nhưng người ngồi bên giường lại biến thành một người khác, là Ngôn Lạc Quân.

“Cuối cùng cũng tỉnh à.”Ngôn Lạc Quân thở dài, nhìn cô mang theo vẻ trách cứ.

Ý thức của cô vẫn hơi mơ hồ, nằm ở trên giường sững sờ nhìn anh thật lâu mới nhớ tới chuyện trước khi hôn mê. Ban ngày trong công viên, bọn họ. . . . . .

Trên mặt dần dần ửng hồng, muốn hỏi tại sao mình ngất xỉu rồi lại không hỏi được. Chẳng lẽ làm chuyện đó quá kịch liệt, thật sự có thể làm cho người ta té xỉu sao?

Ngôn Lạc Quân nói: “Dậy ăn chút gì đi, người sống lại có thể để mình đói ngất xỉu, thật sự là phục em.”

Thì ra là tụt huyết áp. . . . . .

Bạch Ngưng cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Không muốn ăn, cũng không có cảm thấy đói.”

“Bây giờ em dám không thích cũng phải ăn hết.”Ngôn Lạc Quân nói xong, mang một cốc sữa nóng lớn đưa cho cô.

Ăn xong, nằm lại bệnh viện thêm một lát, cô bình yên xuất viện.

Mới xuống giường, cô lại cảm thấy trên người khác thường. Bạch Ngưng sửng sốt, sau đó mặt lại dần dần đỏ lên. Nhìn đôi mắt y tá bên cạnh mang theo ý cười, mặt càng nóng như bị thiêu vậy. Cô lặng lẽ giơ tay lên che trước ngực, cúi đầu thật thấp núp ở bên cạnh Ngôn Lạc Quân đi ra khỏi bệnh viện.

Bên ngoài đã tối mịt, không còn một bóng người, cả thành phố chỉ còn lại ánh đèn.

Vừa đến bên cạnh xe, Bạch Ngưng cuống quít mở cửa xe phía sau ngồi tìm đồ lót, nhưng không tìm được.

Ngôn Lạc Quân cười nhẹ, đến ghế trước lấy đèn pin cầm tay soi cho cô. Chỉ thấy đồ lót màu tím nhạt nghênh ngang nằm ở dưới ghế ngồi, phía trên còn in dấu giày của anh.

Bạch Ngưng khóc không ra nước mắt nhìn anh, Ngôn Lạc Quân mím môi, không nhịn được nở nụ cười, đưa tay lôi cô đến ghế trước, đóng cửa lại.

“Không thể làm tại sao không nói?” Ngồi lên xe, Ngôn Lạc Quân hỏi.

“Nói anh sẽ không làm sao?” Bạch Ngưng hỏi ngược lại.

“Không.”Ngôn Lạc Quân trả lời, sau đó quay đầu, nói: “Nhưng có lẽ tôi sẽ chú ý hơn. Ở trong xe không khí không tốt, chẳng thà tìm chỗ vắng ở bên ngoài.”

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 91

Chương 91: Ly hôn đi

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cô nói, cô yêu anh.

Cô chưa từng thanh minh cho mình, chỉ nói là cô thật sự yêu anh.

Nhớ lại bộ dạng lúc ban đầu của cô, lúc ẩy quả thật cô không để bất kỳ ai ở trong lòng.

Cô rất biết cách tiêu tiền, anh thường nhận được hóa đơn tiền điện thoại ít nhất phải mấy vạn; cô cũng hay uống rượu, dù là khi mang thai Hinh Hinh cũng vẫn uống…, cho tới khi anh không chịu nổi vì bị lên báo liên tiếp mà hạn chế tự do của cô; cô sẽ uống một số loại thuốc kích thích, ném đồ vật giống như bị điên rồi, đôi khi anh thật sự muốn nhốt cô vào bệnh viện tâm thần.

Nhưng sau khi Hinh Hinh ra đời không lâu, cô lại thay đổi.

Ánh mắt trở nên tinh khiết, nụ cười trở nên ấm áp, nhất cử nhất động cũng không làm ngứa mắt hắn như trước nữa.

Nếu như, sau khi cô lừa anh lại yêu anh thì anh nên làm thế nào?

Anh yêu cô, đã yêu sâu vào tận xương tủy, yêu đến nỗi dù bị sỉ nhục đến mức này rồi cũng không muốn vì quá khứ mà kết thúc tương lai của bọn họ.

Điện thoại đột nhiên vang lên, sau khi chần chờ một lát anh mới nhận.

“Ngôn tiên sinh, đã có kết quả rồi.” Đầu điện thoại bên kia nói.

Trong lòng chợt căng thẳng, anh hỏi: “Là ai?”

Bên kia nói: “Cả ba người đều không phải.”

Một chút dịu dàng trong lòng hoàn toàn bị đánh nát. Thật lâu sau, anh mới hỏi lại lần nữa để xác nhận: “Anh nói là, cả ba người kia đều không có quan hệ cha con với đứa bé?”

“Đúng, cả ba người đều không phải, ngài muốn xem ba tờ báo cáo đó không?”

“Không cần.” Ngôn Lạc Quân cúp điện thoại, bờ môi hiện lên một nụ cười châm chọc.

Khó trách cô nói không biết, một kỹ nữ sinh đứa bé, cô làm sao biết là của ai? Đúng vậy, cô quả thật không biết, bởi vì đàn ông của cô nhiều như thế cơ mà!

Hứa Tĩnh Hàm, anh điên rồi mới có thể muốn tiếp tục bị cô chà đạp!

Ngày thứ sáu, cô cầm tờ báo cũ, từng nhát từng nhát cắt mẩu báo về cô gái tên “Bạch Ngưng” gặp chuyện không may.

Cô nghĩ, có lẽ chờ anh trở về, cô sẽ đặt tờ báo này đến trước mặt anh, nói cho anh biết tên cô là Bạch Ngưng.

Chỉ là một người đã chết, chỉ còn lại vài tiêu đề trên các tờ báo.

Không kìm chế được cô lại muốn khóc.

Dù là làm Hứa Tĩnh Hàm, hay làm Bạch Ngưng, cô đều không có lý do để anh chấp nhận cô.

Bên ngoài gió thổi từng đợt, phát ra tiếng vang thê lương, hạt mưa đập lên cửa sổ, không lớn nhưng từng hạt từng hạt lại rơi vào lòng cô, khiến cho lòng cô càng thêm lạnh lẽo.

Trên hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, trong lòng Bạch Ngưng hốt hoảng suýt chút nữa cắt vào ngón tay.

Là anh, đây là tiếng bước chân của anh!

Tiếng bước chân kia chậm rãi tới gần, thân thể của cô hồi hộp đến phát run. Sốt ruột nhìn cửa phòng, nghe âm thanh tay nắm cửa chuyển động, sau đó, trong chớp mắt nhìn thấy anh tất cả mọi thứ chợt như yên lặng.

Ngôn Lạc Quân đứng ở cửa rất lâu mới chậm rãi đi vào, bình tĩnh nhìn cô.

Tóc tai toán loạn, thân hình gầy yếu không chịu nổi, khuôn mặt giống như già đi mấy chục tuổi . . . . . . Đột nhiên khiến tim anh nhói đau. Chỉ có chính anh mới biết, khi gặp lại cô, trong lòng anh sục sôi mãnh liệt đến nhường nào. Thì ra mấy ngày nay anh nhớ cô như thế, thì ra dù trong lòng đã hạ quyết tâm một vạn lần nhưng khi gặp lại cô, vẫn có kích động muốn ôm cô vào lòng. Nhưng anh biết, dù anh còn muốn yêu cô, còn muốn ở bên cô, nhưng tôn nghiêm của anh không cho phép anh lưu luyến nữa.

Anh đóng cửa lại, nói: “Ngày mai, cô đến công ty tôi ký thỏa thuận li hôn.”

Trái tim đột nhiên lạnh lẽo, trong nháy mắt máu toàn thân như đông lại.

“Ký thỏa thuận li hôn. . . . . .” Lời của anh, không ngừng quanh quẩn bên tai cô.

Hình như muốn rơi lệ, nhưng mắt đã không còn nước mắt để rơi nữa.

Bạch Ngưng dời tầm ánh mắt, không hề phản ứng.

“Sau ngày mai, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi đã an bài cho cô một biệt thự ở Vân Nam, còn có. . . . . .” Ngôn Lạc Quân móc ra một tấm thẻ, ném trước mặt cô nói: “Năm trăm vạn, không đủ cho cô hoang phí nhưng đủ để cô sống. Chiều mai hai giờ lên máy bay, tối hôm nay cô hãy thu thập đồ đạc đi, ngày mai sau khi ký xong đơn ly hôn tôi sẽ đưa cô ra sân bay.”

Bạch Ngưng nắm chặt mẩu tin nữ sinh đại học nhảy lầu trong tay, thật lâu sau mới lên tiếng: “Vậy. . . . . . Hinh Hinh thì sao?” Lúc này rồi mà cô vẫn có thể mở miệng hỏi anh, nhưng lại vì một đứa bé không phải con cô.

“Không cần cô quan tâm.” Ngôn Lạc Quân lạnh lùng nói.

Bạch Ngưng bỗng nhiên ngẩng đầu lên. Anh định làm gì.

Hinh Hinh không phải con anh, anh muốn giữ lại làm gì?

“Anh không thể. . . . . .” Bạch Ngưng lo lắng lại đau lòng nhìn anh.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm nói: “Huyết mạch Ngôn gia xưa nay không để lưu lạc bên ngoài, đây cũng là nguyên nhân ban đầu cha mẹ tôi đồng ý để tôi cưới cô vào cửa. Nếu như chúng ta ly hôn, tôi không nuôi đứa bé, với cuộc sống riêng bê bối của cô thì ai cũng sẽ biết Ngôn Lạc Quân tôi bị một kỹ nữ cắm sừng. Cô nói xem, tôi sẽ giao con bé cho cô sao?”

“Em xin anh, con bé vô tội, anh hãy để em nuôi nó. . . . . .”

“Cô không có tư cách cầu xin tôi, tôi không thương lượng với cô mà là thông báo cho cô.” Ngôn Lạc Quân cắt đứt lời cô.

Anh nhìn cô chằm chằm, lấy tư thái vương giả nói: “Yên tâm, tôi sẽ không để cho nó chết non, Bác Thẩm sẽ luôn luôn chăm sóc nó. Chuyện này, tôi có thể bảo đảm. Đồng thời, cô phải cắt đứt tất cả khả năng để tôi phải nhìn thấy cô, ví dụ như trở lại giới giải trí, ví dụ như rời khỏi Vân Nam, hoặc lên ti vi, lên báo. Nếu để cho tôi thấy được, tôi mà tức giận có thể sẽ nghĩ cách xử lý cô, hoặc là đứa con hoang kia đấy.” Một khắc kia, cô như thấy được Satan trong truyền thuyết.

“Bây giờ cô đi ra ngoài, tôi muốn ngủ.” Ngôn Lạc Quân cởi áo khoác, nói.

Bạch Ngưng nắm tờ báo cũ trong tay, từ từ xuống giường, tập tễnh đi ra cửa.

Sau khi cô đóng cửa, Ngôn Lạc Quân vô lực tựa vào cửa.

Anh rốt cuộc lấy tư thái kiêu ngạo nói chia tay cô, cuối cùng cũng cho mình một lối thoát. Nhưng sao trong lòng anh vẫn không nỡ.

Cũng may, may mà cô không cầu xin anh đừng ly hôn, không nói cô thật sự yêu anh, cầu xin anh tha thứ cho cô, thật may. . . . . .

Nhưng tại sao, cô không cầu xin anh? Tại sao, cô lại thoải mái như vậy? Đúng rồi, đây chính là nguyện vọng của cô, cô đã muốn ly hôn từ lâu rồi.

Mười hai giờ rưỡi hôm sau, Tiểu Hà đúng giờ tới đón cô.

Bạch Ngưng nhìn căn phòng, phát hiện không có món đồ nào là của cô cả. Nơi này, từ trước đến nay đều không thuộc về cô, Hứa Tĩnh Hàm, Ngôn phu nhân, tất cả đều không phải là cô.

Tầm mắt rơi trên chiếc nhẫn để trên tủ đầu giường, trong lòng lại co rút đau đớn.

Nếu như có món đồ nào thuộc về cô, thì đó chính là chiếc nhẫn này. Nếu như có thể, cô có thể coi chiếc nhẫn hơn mười tệ này là nhẫn cưới của cô và Ngôn Lạc Quân sao? Nhẫn cưới của Bạch Ngưng và Ngôn Lạc Quân . . . . . .

Cô từ từ vươn tay cầm chiếc nhẫn lên, nắm chặt trong tay.

Tầng trệt tập đoàn Thịnh Thế, Bạch Ngưng ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao lớn, đứng một hồi lâu mới mang sắc mặt tái nhợt đi lên bậc thang. Vừa mới vào sảnh chính, tiếp tân đã tới nói: “Ngôn phu nhân, tổng giám đốc đã nói, nếu cô tới để tôi dẫn cô lên phòng làm việc của tổng giám đốc, xin mời cô đi bên này –“

P/s:Hôm nay mới biết anh Quân 25 tuổi, Tĩnh Hàm 24, Bạch Ngưng 22 Quả thật là tin hot =))

Tình trạng này mà tôi bảo sắp có sủng ngọt chắc chẳng ai tin đâu nhỉ.

Còn cái đoạn giới thiệu quyển 2 kinh dị trong truyền thuyết kia bắt đầu từ chương …150 và nó LẠI ngọt từ đó cho đến hết truyện. Quả thật muốn chửi cmn tác giả lừa tình =.=