Cô vợ giả của tổng giám đốc – 90

Chương 90: Tai nạn xe cộ

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Trong lúc hoảng sợ, anh nhanh chóng tắt động cơ, ngày sau đó xe tải màu trắng đâm vào xe taxi trước mặt anh, nhanh chóng đập về phía anh. Tiếng hét cùng tiếng ma sát chói tai tràn ngập khắp đường cái.

. . . . . .

“Phu nhân, dù có chuyện gì cũng phải ăn chút gì đi đã, đừng để dạ dày trống không.” Bác Thẩm kéo Bạch Ngưng thất hồn lạc phách đi xuống tầng, tận tình khuyên nhủ cô.

Bạch Ngưng ngồi lên bàn, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn, giống như đứa trẻ ngốc không nói được lời nào.

“Phu nhân, từ buổi sáng hôm qua cô đã không ăn gì rồi, tiếp tục như vậy nữa sẽ không chịu nổi đâu.” Bác Thẩm lo lắng nói, đem cháo ấm để tới trước mặt cô, sau đó lại đặt chiếc đũa vào trong tay cô.

Cô nhận lấy chiếc đũa, giống như vô lực mặc cho chiếc đũa rơi xuống bàn.

“Phu nhân. . . . . .” Bác Thẩm vội nhặt đũa lên.

“Bác Thẩm!” Đúng này lúc, Tiểu Hà đột nhiên chạy tới.

“Chuyện gì gấp gáp vậy?”Bác Thẩm quay đầu lại nói.

“Vừa có người nói Ngôn tiên sinh xảy ra tai nạn xe cộ, tôi lập tức đến đó!”Nói xong anh ta liền chạy ra cửa.

“Xoảng” một tiếng, chén cơm trên bàn lăn xuống đất, Bạch Ngưng đột nhiên đứng lên, nhìn thẳng vào mắt Bác Thẩm đang bối rối, sau đó lập tức đi theo Tiểu Hà lao ra ngoài.

Tiểu Hà đang định lái xe đi, Bạch Ngưng lại lao tới chắn phía trước. Anh ta vội phanh xe lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Phu nhân!”

Bạch Ngưng không nói hai lời ngồi lên xe, gần như là run rẩy nói: “Nhanh, anh nhanh đi đi.”

“Vâng.” Tiểu Hà lập tức khởi động xe, đi tới nơi xảy ra tai nạn.

Bạch Ngưng nắm thật chặt đệm, hít sâu mấy hơi ép mình tỉnh táo lại, ép mình không được run rẩy nữa nhưng không được. Cô biết, biết thể nào anh cũng xảy ra chuyện mà. Anh lái xe luôn không chịu chú ý, tâm tình bây giờ lại không tốt. . . . . .

Lạc Quân, đừng như vậy, đừng bỏ em lại. . . . . . Người chết vốn dĩ là em, nhưng em lại không chết. Lẽ ra anh có thể sống tốt, là em hại anh, là em. . . . . .

Bạch Ngưng cắn tay, không kìm nén được khóc òa lên.

Thậm chí cô muốn Tiểu Hà đi nhanh lên, phải mau chóng gặp được anh. Nếu như anh đã chết, cô sẽ lập tức tự vẫn, đuổi theo anh, đầu thai cùng anh, để bọn họ có thể thực sự được gặp nhau.

Phía trước đã chật kín xe, Tiểu Hà còn chưa có dừng hẳn, Bạch Ngưng đã vội lao xuống liều mạng chạy về phía trước.

Hàng xe thật dài trước mắt, nhìn một cái cũng biết là xảy ra tai nạn giao thông. Cô lách qua khoảng cách giữ hai chiếc xe, bị kính chiếu hậu đập phải eo cũng không đau đớn nhíu lông mày một cái.

Trong hồ bên đường, một phần của chiếc xe tải màu trắng vẫn trồi trên mặt nước. Đi lên trước khoảng hơn 10m, chiếc Rolls-Royce màu đen của Ngôn Lạc Quân lật ở trên đường, bên cạnh đầy mảnh thủy tinh.

Bạch Ngưng đẩy cảnh sát, lập tức xông lên, khóc lớn gọi “Lạc Quân”. Cô quỳ xuống, từ cửa sổ xe ngó vào nhưng không thấy ai cả.

“Phu nhân, cô là người thân của nạn nhân sao?”Cảnh sát tới hỏi.

“Lạc Quân! Lạc Quân!”Bạch Ngưng đẩy anh ta ra, nhìn khắp bốn phía, chỉ thấy cách đó không xa có một đám cảnh sát đứng quây thành vòng. Cô cuống quít chạy tới.

Là một chiếc xe taxi màu xanh dương hoàn toàn biến hình, kính trước đầy máu. Cảnh sát vừa kéo một người máu me be bét từ chỗ ghế lái ra, không còn nhìn rõ được khuôn mặt của tài xế nữa.

Nhìn thấy nạn nhân thê thảm kia, hai chân Bạch Ngưng run rẩy suýt ngã xuống đất, may được một cảnh sát bên cạnh đỡ lấy.

“Lạc Quân. . . . . . Lạc Quân. . . . . .” Cô khóc lóc nhìn bốn phía, thấy được Ngôn Lạc Quân đang đứng bên cạnh xe cứu thương nhìn cô.

“Lạc Quân!”Bạch Ngưng lập tức lao tới, nhào vào trong lòng anh khóc lớn, ôm chặt lấy anh.

Ngôn Lạc Quân cúi đầu, nhìn cô giờ đây như kẻ điên, mặt không chút thay đổi.

“Lạc Quân, là anh sao? Anh không sao chứ?”Bạch Ngưng chạm vào người anh, không thể tin được anh thật sự đang đứng trước mặt cô.

“Là Ngôn phu nhân sao? Trong vụ tai nạn này Ngôn tiên sinh là người bị thương nhẹ nhất, nhưng trên người cũng vẫn có rất nhiều vết thương. Bây giờ tới bệnh viện kiểm tra vết thương, làm kiểm tra xong có thể đi.” Cảnh sát phía sau anh đi tới nói.

Mấy nhân viên y tá nâng tài xế bị trọng thương mới được cứu từ trong xe taxi ra lên xe cứu thương, sau đó nói: “Ngôn tiên sinh nhanh lên xe, giờ đang kẹt xe, chỉ sợ xe cứu thương cũng khó mà vào được.”

Ngôn Lạc Quân đẩy Bạch Ngưng ra, xoay người lên xe.

“Lạc Quân!”Bạch Ngưng cũng vội đi theo, nhưng y tá đã đóng cửa xe mất rồi.

“Để cho tôi lên xe, chồng tôi ở đó!”

“Ngôn phu nhân, bên trong có người bị trọng thương, không nên cản trở bọn họ.” Cảnh sát kéo cô ra, y tá đóng cửa xe, xe đi mất. Cuối cùng đập vào mắt cô là ánh mắt lạnh lùng của Ngôn Lạc Quân trên xe.

“Phu nhân –” Tiểu Hà mới đi tới, trước mắt Bạch Ngưng bỗng tối sầm, ngã gục xuống.

Khi tỉnh lại, trước mắt là một màu trắng trắng, Bác Thẩm đứng ở bên giường.

“Phu nhân, rốt cuộc cô cũng tỉnh rồi.” Nhìn thấy cô tỉnh, Bác Thẩm vui mừng nói.

“Đây là đâu vậy?”Bạch Ngưng phát hiện mình muốn nói cũng khó khăn.

“Bệnh viện.” Bác Thẩm đáp.” Phu nhân, cô tụt huyết áp nên hôn mê, lần sau không được nhịn đói nữa đâu đấy.”

Cuối cùng cô cũng nhớ lại được những chuyện trước khi hôn mê, Bạch Ngưng lập tức hỏi: “Lạc Quân đâu? Anh ấy sao rồi?”

“Tiên sinh không sao, chỉ bị thương ngoài ra và chấn thương sọ não nhẹ. Trưa hôm nay đã sang Nhật Bản rồi, hình như là bận chuyện trước lần chưa xong.” Bác Thẩm nói.

“Sáng hôm nay?”Bạch Ngưng sửng sốt, hỏi: “Tôi hôn mê bao lâu rồi?”

Bác Thẩm nói: “Cũng không lâu lắm, đây là buổi chiều hôm sau.”

Đôi mắt Bạch Ngưng lại trở nên trống rỗng.

Cũng đã là xế chiều hôm sau. . . . . . Anh lại đi Nhật Bản. . . . . .

Bọn họ sẽ thế nào đây?

. . . . . .

Lần này anh đi, sẽ đi bao lâu.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, cô đếm từng ngày từng đêm, nhưng vẫn không đếm được ngày anh trở về.

Nhiệt độ càng ngày càng giảm, mùa đông đang tới gần tới. Mỗi sáng sớm, cô đều có thể thấy Bác Trương quét dọn hoa rơi lá vàng đầy đất trong vườn.

Nhớ nhung và đau đớn mỗi ngày hành hạ cô đến tiều tụy, tựa như dây gai quấn quanh đại thụ, hút dần sức sống và dinh dưỡng của cây. Cô muốn kết thúc, nhưng không biết là muốn thoát khỏi đau khổ hay là muốn đau khổ hoàn toàn cắn nuốt mình.

. . . . . .

Ngày thứ năm, đêm trước khi trở về nước, Ngôn Lạc Quân trở nên mù mịt. Tự cho là sau mấy ngày tỉnh táo, anh sẽ dứt khoát đá cô ra khỏi biệt thự, để cho cô không thể nào hoạt động trong giới giải trí được nữa. Từ phu nhân nhà giàu vinh quang chói mắt biến thành ngôi sao nghèo túng nhất. Nhưng sự thật thì tư tưởng của anh lại không đi theo tính toán lúc trước.

Quá khứ người ta điều tra, đúng là cô có tiếng xấu, con gái cô sinh ra quả thật không phải của anh, nhưng Hứa Tĩnh Hàm anh tận mắt nhìn thấy lại không phải như vậy .

Đôi lúc cô nhìn anh sẽ lặng lẽ đỏ mặt, đầu sẽ bất giác cúi thấp xuống, giống như thiếu nữ lần đầu biết yêu.

Cô không có bất kỳ thủ đoạn quyến rũ người nào cả, tất cả đều rất chân thật. . . . . . Ngày đó, khi anh nhìn thấy cô sau tai nạn xe, anh không thể nhận ra người phụ nữ giống như người điên đó lại là cô gái bình thường xinh đẹp tuyệt trần. Tóc cô rối bù, đôi mắt sưng đỏ còn có quầng thâm, nước mắt đầy mặt, gấp gáp và đau khổ gọi tên anh. . . . . . Khiến ai nhìn, cũng không thể ngờ rằng cô chỉ đang đau lòng vì một đống tiền bạc.

P/s:30/9 mèo sẽ đi quân sự, không biết có hoàn nổi trước ngày khởi hành không Cầu check lỗi

Advertisements

20 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 90

  1. “30/9 mèo sẽ đi quân sự”
    *xoảng*
    nghe trong bão có tiếng tim rơi

    ss đi e biết sống sao *khóc*
    ko quan trọng hoàn ko. vấn đề là e thích lê la nhà ss. thói quen khó bỏ hứt hứt
    kiểu này bão cả tinh thần e rồi
    hết hứng làm bài rồi đây
    đi chơi đây
    *gấp vở*
    lên fb chơi để an ủi trái tim nhỏ bé bị tổn thương đây
    may mà ss báo sớm ko đến lúc đấy e sốc ứ buồn ăn cơm
    p/s: thật ra gấp vở vì vừa mất điện chứ e chăm học lắm =))

  2. aaaaaaaaaaaaaaa, khóa học quân sự của mỡ có kéo dài đến 3 tuần k…. vắng nàng bọn ta sống thế nào đây ???
    mà thôi, nàng cố đến đâu chúng tớ lếch theo ủng hộ đến đó
    chúc mỡ đi học thật vui, có nhiều kỹ niệm đẹp
    p/s kỷ niệm đẹp nhất cúa tớ khi học quân sự là nửa đêm rủ nhau chơi cầu cơ và nướng khoai lang, cảm giác không bao giờ quên được hix hix… nhớ quá cái thời tuổi trẻ nhiệt huyết đó !!!!

    • chưa biết thế nào, chỉ biết với cái đồ mèo ngủ ngày cày đêm như mềnh thì quả là hành xác =(( mà đi cho thay đổi ko khí, ở nhà nhiều quá giờ nhìn vào gương ko nhận ra mình nữa :((

  3. Nàng oi tr hay wa*nuot tron vao tim*thank nang nhiu nhiu…..co len nha nang ..ngay nao tar cung*dai co*ngong tr of nanh <3.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s