Cô vợ giả của tổng giám đốc – 89

Chương 89: Không có kỳ tích

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Anh làm cái gì vậy, anh định làm gì Hinh Hinh?” Bạch Ngưng lập tức đuổi theo kéo anh lại.

“Xét nghiệm ADN.”Ngôn Lạc Quân hất cô ra, ôm Hinh Hinh đi xuống tầng.

Bạch Ngưng vô lực xụi lơ ngã xuống đất.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc mọi chuyện là sao? Cô đã thật sự muốn yêu anh, làm mẹ của Hinh Hinh, mong đợi đứa con của bọn họ . . . . . .

Làm xong xét nghiệm, Ngôn Lạc Quân gọi điện thoại cho Tiểu Hà lái xe tới đón Hinh Hinh đi, còn mình tự về công ty.

Lúc đến công ty trời đã tối rồi. Ngôn Lạc Quân bước nhanh tới phòng làm việc, mở ngăn kéo ra, lấy tập tài liệu đã khóa kĩ ở bên trong.

Bạn trai Hứa Tĩnh Hàm lúc còn đi học, đối tượng qua lại sau khi tiến vào giới Giải Trí, đối tượng nghi ngờ có tình một đêm. . . . . . Tất cả bày ra trước mắt anh.

Ngôn Lạc Quân lạnh mặt xem xong tài liệu, cuối cùng sắp xếp lại tài liệu chỉ để lại ảnh của ba người.

Lúc đó, trước khi phát sinh tình một đêm với anh, cô lại có quan hệ mờ ám không rõ với ba người đàn ông khác. Nam diễn viên cùng hợp tác, một công tử nhà giàu theo đuổi cô, còn có người đàn ông cô cùng vào khách sạn sau khi cô đến quán rượu mua vui.

“Dục nữ”, ” Phan Kim Liên” (1), “Cuộc sống đời tư vô cùng phóng đãng” . . . . . . Ngôi sao nữ càng nổi tiếng thì scandal càng nhiều. Anh cũng đã từng nghe qua những scandal đó, bây giờ những từ ngữ khó nghe ấy toàn bộ hiện lên trong đầu anh.

Trong mắt anh, cô thuần khiết, ngượng ngùng non nớt như vậy, anh không muốn tin những thứ này. Nhưng khi sự thật bày ra trước mắt, anh không thể nào không để ý.

Cô coi anh là cái gì? Chỉ là đối tượng tình một đêm, người giàu có tình cờ dính vào thôi sao. Anh trong mắt cô, chỉ là một đống tiền, một đống tiền!

Ngôn Lạc Quân đột nhiên đấm một cái lên bàn làm việc.

. . . . . .

Đêm khuya mà anh còn chưa về.

Hinh Hinh nằm trong ngực khóc cô khóc không thôi. Bạch Ngưng ôm con bé, có cảm giác ngày tận thế tới.

Nếu như Hinh Hinh không phải con của anh, cô nên làm thế nào? Bọn họ nên làm thế nào? Nếu như không phải là con của anh, vậy thì là của ai?

Hứa Tĩnh Hàm – ngôi sao tỏa sáng cả bầu trời, người phụ nữ bị cô chiếm lấy thân thể này rốt cuộc có quá khứ thế nào?

Đêm nay không biết nhiệt độ chợt giảm hay bởi vì không có anh, trong phòng lạnh lẽo khiến người ta phát run, khí lạnh dội thẳng vào trong lòng.

Cô ngồi ở trên giường, ngơ ngác nhìn quần áo anh trong ngăn kéo, đồng hồ đeo tay màu bạc anh để ở trên bàn, cô đơn trong lòng như muốn cắn nuốt cô.

Đúng lúc này lúc, trong phòng vang lên tiếng gõ cửa.

Bạch Ngưng sửng sốt, sau đó lập tức chạy ra mở cửa.

Là Bác Thẩm.

Đúng rồi, nếu là anh chắc chắn sẽ không gõ cửa.

“Phu nhân.” Bác Thẩm nói: “Nhiệt độ đột nhiên giảm, tôi mới nhớ ra hôm nay là lập đông*, vội tới đổi chăn đệm dày.”


* Lập đông : tiết bắt đầu mùa đông vào khoảng tháng mười âm lịch

Bạch Ngưng gật đầu một cái, lui ra.

Bác Thẩm đến bên giường thay xong chăn, đi tới nhìn Hinh Hinh đang khóc trong lòng cô, lẩm bẩm: “Đứa bé này hôm nay sao vậy?” Nhưng cũng không nói gì thêm nữa, tiếp tục đi ra khỏi phòng. Bà quay đầu lại nói một câu: “Phu nhân đi nghỉ ngơi sớm đi.” Rồi mở cửa rời đi.

Bạch Ngưng chán nản đi tới bên giường, ngồi xuống.

. . . . . .

Màu trắng bạc dần dần xuất hiện trên bầu trời màu xanh dương đậm nói cho anh biết đêm đã kết thúc.

Ánh sáng từ từ dâng lên, nhưng vẫn không át được ánh sáng của đèn điện trong phòng làm việc. Thì ra hôm nay trời nhiều mây.

Không khí âm u tràn ngập khắp trời đất, dường như khiến người ta không thở nổi.

Anh cứ ngồi lẳng lặng như vậy, giống như đã hoàn toàn cách ly với thế giới bên ngoài. Cho đến buổi trưa, máy fax vang lên, một trang giấy được đưa ra.

Ngôn Lạc Quân ngơ ngác nhìn tờ giấy này một lúc lâu, mới chậm rãi đứng lên, đến bên cạnh máy fax cầm lên kết quả xét nghiệm.

Hàng cuối cùng rõ ràng viết:

Kết luận xét nghiệm

Căn cứ dấu hiệu phân hình di truyền ADN, kết quả xxxxxxxx không phải cha sinh học của xxxxxxxx


Tim anh rốt cuộc chìm đến đáy cốc.

Cảm giác đau đớn nhiều năm trước lại ập tới, anh dùng sức ấn ngực, nhưng không ích gì với nỗi đau như đao xoắn lòng của anh lúc này.

Bác Thẩm ôm Hinh Hinh đi uống sữa, Bạch Ngưng một mình ngồi si ngốc. Không mệt không đói bụng, mở to mắt nhìn bầu trời mây đen giăng kín mà thất thần.

Cửa đột nhiên bị mở ra, Ngôn Lạc Quân đi vào.

Bạch Ngưng hoảng hốt, chợt quay đầu lại nhìn anh.

Ngôn Lạc Quân đóng cửa lại, đi tới trước mặt cô, đem một trang giấy và ba bức ảnh ném lên trên giường.


Cô từ từ cúi đầu, nhìn về phía dưới, thật sự là kết quả xét nghiệm ADN. Dưới một đống số liệu phân tích là kết luận, hai chữ “không phải” như sấm sét đánh lên đầu cô.

“Cô không có gì để nói sao?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

Bạch Ngưng ngẩng đầu nhìn anh, đau lòng đau đớn không thôi.

Ngôn Lạc Quân cười khổ một tiếng, nói: “Hôm nay tôi mới biết cô không chỉ là kỹ nữ mà còn là một kẻ lừa đảo, quả nhiên là diễn viên biết diễn thế nào cho tốt, giả vờ trong sáng trước mặt tôi rất thú vị đúng không? Xem tôi giúp cô nuôi con hoang rất sung sướng phải không? Hả?”

Nước mắt của cô nói cho cô biết, ở thời khắc mấu chốt, cô chỉ biết khóc, không biết nói thế nào chỉ biết khóc. . . . . .

“Ba người này, cô hãy nhìn cho rõ. Nói cho tôi biết, đứa con hoang này là của ai?” Ngôn Lạc Quân đem hình bày ra trước mặt cô hỏi.

Nước mắt đã làm tầm mắt Bạch Ngưng trở nên mơ hồ, cô lắc đầu, đau đớn khóc thành tiếng.

Ngôn Lạc Quân đột nhiên nắm lấy tóc cô, rống to: “Cô lên giường cùng ai, ai không dùng biện pháp an toàn, cô không biết sao? Hay bị làm quá nhiều, nên không nhớ rõ hả?”

“Em thật sự không biết, em. . . . . .”

“Đúng, quá nhiều đàn ông nên cô cũng không biết là của ai. Cô chỉ cần biết tìm người nuôi cô, nuôi con hoang của cô là tốt rồi, phải không? Cắm sừng tôi, còn nói yêu tôi, rất có cảm giác thắng lợi đúng không?” Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đáng sợ giống như trong nháy mắt tình yêu sẽ hoàn toàn biến thành thù hận.

Bạch Ngưng khóc nói: “Em không có, em thật sự yêu anh. . . . . .”

“Đừng có nói yêu tôi, tôi chỉ muốn cô nói cho tôi biết là của ai!” Ngôn Lạc Quân cắt đứt lời cô.

“Em không biết, Lạc Quân. . . . . .”

Ngôn Lạc Quân cười lạnh nói: “Không biết? Vậy tôi sẽ cho cô biết!” Anh túm tóc cô ép cô nhìn anh, nói: “Kỹ nữ, tôi sẽ khiến cô hiểu, cô lựa chọn để cho tôi làm cha của đứa con hoang này, diễn trò ở trước mặt tôi là một sai lầm lớn đến mức nào!” Nói xong anh ném xấp hình lên mặt cô, sập cửa bỏ đi.

Cách tầng nước mắt Bạch Ngưng nhìn những người đàn ông không quen biết trong hình, ngã sấp ở trên giường.

Hứa Tĩnh Hàm giúp cô và Ngôn Lạc Quân gặp nhau yêu nhau, nhưng cũng để cho đẩy tình yêu của bọn họ vào vực thẳm.

Có lẽ từ lúc bắt đầu cô không nên vọng tưởng ở bên Ngôn Lạc Quân, từ lúc bắt đầu cũng không nên có ý nghĩ thay thế người khác.

Mọi chuyện hôm nay là muốn nói cho cô biết, cô sai lầm rồi sao?

. . . . . .

Trên đường cái, Ngôn Lạc Quân vừa lái xe vừa rút điện thoại ra.

“Giúp tôi lấy ADN của ba người, buổi chiều đến phòng làm việc của tôi cầm hình đi.” Ngôn Lạc Quân nói xong, đang định cúp điện thoại lại thấy một chiếc xe tải màu trắng phía trước mất khống chế đang lao về phía mình.


(1) Phan Kim Liên nguyên là hầu gái trong nhà một đại gia, do không chịu làm thiếp cho tài chủ già nên bị bức phải lấy Võ Đại Lang, anh Võ Tòng, một người vừa lùn vừa xấu xí. Phan Kim Liên vốn tính lẳng lơ nên rất thất vọng. Về sau, Võ Tòng gặp lại Võ Đại Lang, Phan Kim Liên thấy Võ Tòng là anh hùng cái thế thì ra sức quyến rũ nhưng Võ Tòng không chút động lòng. Nhân lúc Võ Tòng đi Đông Kinh, do người láng giềng là Vương Bà dắt mối, Phan Kim Liên quen với Tây Môn Khánh, một tên tài chủ. Khi hai người gặp nhau ở nhà Vương Bà thì bị Võ Đại Lang phát hiện. Võ Đại Lang bị Tây Môn Khánh đánh đến ngất đi. Vì muốn gian díu lâu dài với Tây Môn Khánh nên Phan Kim Liên với sự giúp đỡ của Vương Bà bỏ thạch tín vào bát canh của Võ Đại Lang để giết chàng.
Võ Tòng trở về, biết chuyện lập tức mời hàng xóm đến nhà. Chàng lôi Vương Bà đến trước bàn thờ anh rồi gọi Phan Kim Liên ra. Phan Kim Liên xin tha tội nhưng Võ Tòng đã chém chết ả ngay tại chỗ rồi đi giết Tây Môn Khánh. Phan Kim Liên về sau trở thành mỹ nhân điển hình trong văn học Trung Hoa.

Advertisements

24 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 89

  1. “Nước mắt đã làm tầm mắt Bạch Ngưng trở nên mơ hồ, cô lắc đầu, đau khóc thành tiếng.” – “đau đớn khóc thành tiếng” thì nghe nó … thảm hơn ko ?

    “Hứa Tĩnh Hàm giúp cô và Ngôn Lạc Quân gặp nhau yêu nhau, nhưng cũng để cho đẩy tình yêu của bọn họ vào vực thửam.” – “vực thẳm” nàng êi 😛

    Ta tò mò ko biết anh Quân có … thiến tên nào trong 3 tên kia hay ko 😕

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s