Yêu vật – Chương 8

Chương 8

Editor: mèomỡ

“Em bị sư phụ phạt là chuyện từ hai, ba mươi năm trước rồi thì phải? Dám mắng chửi sau lưng sư phụ nhà mình là đần độn cũng không tốt, cẩn thận anh nói cho ông ấy.”

“Tôi nói quên là quên! Mèo trí nhớ vốn không tốt! Nhắc lại là tôi đánh anh đấy!”

“Được, không nói nữa” Anh ta sảng khoái chuyển đề tài, “Thay anh chào Hồng Vũ.”

Tôi cố chấp trả lời: “Tôi và anh chẳng có quan hệ gì cả, chị ấy cũng không muốn gặp anh, không cho phép anh đến gần chị ấy.”

Lam Lăng đẩy nhẹ kính mắt, trong mắt hiện lên một tia cô đơn. Anh thở dài, bóng dáng màu trắng nhảy ra ngoài cửa sổ, nháy mắt đã hoàn toàn biến mất.

Chung quanh chìm vào yên lặng. Một lúc lâu sau, William nhu nhược mở miệng hỏi: “Hồng Vũ và Lam Lăng có thù oán sao?”

Tôi: “Không, Hồng Vũ thích Lam Lăng.”

William càng hồ đồ : “Thích vì sao không gặp?”

Tôi nhìn ánh đèn sáng trưng ngoài cửa sổ, thấp giọng nói: “Hồng Vũ là chim Tất Phương duy nhất còn sót lại trong trời đất, trời sinh đã mang trên mình Liệt Diễm. Những nơi chim Tất Phương đi qua đều sẽ bị lửa thiêu đốt, nếu như cảm xúc của chị ấy dao động, toàn thân sẽ dấy lên liệt hỏa, thiêu hủy tất cả mọi vật xung quanh. Hàng năm chị ấy phải đi tìm sư phụ, xin ông gia cố phù chú để thu bớt sức mạnh của chính mình. Nhưng sức mạnh của phù chú có hạn, vậy nên cảm xúc của chị ấy không được phép dao động mạnh, lại càng không thể ở bên người trong lòng. Mỗi một cái hôn, một cái ôm của chị ấy đều là trí mạng, sẽ thiêu cháy người chị ấy yêu.”

William chớp chớp đôi mắt: “Vậy… Lam Lăng thì sao? Anh ấy không sợ lửa sao?”

“Làm sao có thể?” Tôi chán nản trả lời, “Lam Lăng là Băng yêu, anh ta thích Hồng Vũ chính là đâm đầu vào chỗ chết!”

William vui vẻ tổng kết: “Rõ ràng Dạ Đồng rất quan tâm đến Hồng Vũ và Lam Lăng, cho nên mới cố gắng chia rẽ uyên ương.”

“Nói hươu nói vượn!” Tôi nhảy dựng lên, hùng hổ khiển trách, “Tôi ghét Hồng Vũ nhất! Không thấy hôm nào tôi cũng cãi nhau với chị ta à? Bản mèo bình sinh thích làm chuyện đối nghịch với con chim thối đó nhất! Chẳng qua chị ta là sư tỷ, tôi làm chuyện xấu có thể đẩy chị ta lên gánh tội thay, dù bị sư phụ phạt hay là bị thượng giới phạt chị ta đều phải chịu tội trước! Nếu chị ta cứ nhất quyết tự phong ấn, tôi biết đi nơi nào tìm người chết thay chứ?”

“Vậy…vậy à?” William cúi đầu kéo lỗ tai, lầm bầm lầu bầu, “Chẳng lẽ tôi đoán sai sao?”

“Biết là tốt.”

Tôi kéo con chó ngốc này, mở cửa sổ sát đất, từ trên tầng 54 nhảy xuống.

Cùng tất cả các yêu quái khác đón gió đô thị mạnh mẽ, hòa vào ánh đèn.

———-♥———-

William khẽ hỏi bên tai tôi:

“Dạ Đồng, Lam Lăng nói cô nghĩ một đằng nói một nẻo, có thật không?”

“Không phải.”

“Dạ Đồng, cô nói ghét Hồng Vũ và Lam Lăng, thật ra là thích đúng không?”

“Tuyệt đối không phải!”

“Dạ Đồng, kỳ thật cô nói ghét chó, nhưng thật ra là thích chó nhất đúng không?”

“Càng không phải!”

“Lam Lăng nói đúng, cô quả thật là con mèo kỳ lạ nghĩ một đằng nói một nẻo…”

“Câm miệng! Khắp thiên hạ động vật tôi ghét nhất chính là chó! Còn dám bóp méo ý tứ của tôi, tôi sẽ đánh anh đấy.”

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 90

Chương 90: Tai nạn xe cộ

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Trong lúc hoảng sợ, anh nhanh chóng tắt động cơ, ngày sau đó xe tải màu trắng đâm vào xe taxi trước mặt anh, nhanh chóng đập về phía anh. Tiếng hét cùng tiếng ma sát chói tai tràn ngập khắp đường cái.

. . . . . .

“Phu nhân, dù có chuyện gì cũng phải ăn chút gì đi đã, đừng để dạ dày trống không.” Bác Thẩm kéo Bạch Ngưng thất hồn lạc phách đi xuống tầng, tận tình khuyên nhủ cô.

Bạch Ngưng ngồi lên bàn, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn, giống như đứa trẻ ngốc không nói được lời nào.

“Phu nhân, từ buổi sáng hôm qua cô đã không ăn gì rồi, tiếp tục như vậy nữa sẽ không chịu nổi đâu.” Bác Thẩm lo lắng nói, đem cháo ấm để tới trước mặt cô, sau đó lại đặt chiếc đũa vào trong tay cô.

Cô nhận lấy chiếc đũa, giống như vô lực mặc cho chiếc đũa rơi xuống bàn.

“Phu nhân. . . . . .” Bác Thẩm vội nhặt đũa lên.

“Bác Thẩm!” Đúng này lúc, Tiểu Hà đột nhiên chạy tới.

“Chuyện gì gấp gáp vậy?”Bác Thẩm quay đầu lại nói.

“Vừa có người nói Ngôn tiên sinh xảy ra tai nạn xe cộ, tôi lập tức đến đó!”Nói xong anh ta liền chạy ra cửa.

“Xoảng” một tiếng, chén cơm trên bàn lăn xuống đất, Bạch Ngưng đột nhiên đứng lên, nhìn thẳng vào mắt Bác Thẩm đang bối rối, sau đó lập tức đi theo Tiểu Hà lao ra ngoài.

Tiểu Hà đang định lái xe đi, Bạch Ngưng lại lao tới chắn phía trước. Anh ta vội phanh xe lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Phu nhân!”

Bạch Ngưng không nói hai lời ngồi lên xe, gần như là run rẩy nói: “Nhanh, anh nhanh đi đi.”

“Vâng.” Tiểu Hà lập tức khởi động xe, đi tới nơi xảy ra tai nạn.

Bạch Ngưng nắm thật chặt đệm, hít sâu mấy hơi ép mình tỉnh táo lại, ép mình không được run rẩy nữa nhưng không được. Cô biết, biết thể nào anh cũng xảy ra chuyện mà. Anh lái xe luôn không chịu chú ý, tâm tình bây giờ lại không tốt. . . . . .

Lạc Quân, đừng như vậy, đừng bỏ em lại. . . . . . Người chết vốn dĩ là em, nhưng em lại không chết. Lẽ ra anh có thể sống tốt, là em hại anh, là em. . . . . .

Bạch Ngưng cắn tay, không kìm nén được khóc òa lên.

Thậm chí cô muốn Tiểu Hà đi nhanh lên, phải mau chóng gặp được anh. Nếu như anh đã chết, cô sẽ lập tức tự vẫn, đuổi theo anh, đầu thai cùng anh, để bọn họ có thể thực sự được gặp nhau.

Phía trước đã chật kín xe, Tiểu Hà còn chưa có dừng hẳn, Bạch Ngưng đã vội lao xuống liều mạng chạy về phía trước.

Hàng xe thật dài trước mắt, nhìn một cái cũng biết là xảy ra tai nạn giao thông. Cô lách qua khoảng cách giữ hai chiếc xe, bị kính chiếu hậu đập phải eo cũng không đau đớn nhíu lông mày một cái.

Trong hồ bên đường, một phần của chiếc xe tải màu trắng vẫn trồi trên mặt nước. Đi lên trước khoảng hơn 10m, chiếc Rolls-Royce màu đen của Ngôn Lạc Quân lật ở trên đường, bên cạnh đầy mảnh thủy tinh.

Bạch Ngưng đẩy cảnh sát, lập tức xông lên, khóc lớn gọi “Lạc Quân”. Cô quỳ xuống, từ cửa sổ xe ngó vào nhưng không thấy ai cả.

“Phu nhân, cô là người thân của nạn nhân sao?”Cảnh sát tới hỏi.

“Lạc Quân! Lạc Quân!”Bạch Ngưng đẩy anh ta ra, nhìn khắp bốn phía, chỉ thấy cách đó không xa có một đám cảnh sát đứng quây thành vòng. Cô cuống quít chạy tới.

Là một chiếc xe taxi màu xanh dương hoàn toàn biến hình, kính trước đầy máu. Cảnh sát vừa kéo một người máu me be bét từ chỗ ghế lái ra, không còn nhìn rõ được khuôn mặt của tài xế nữa.

Nhìn thấy nạn nhân thê thảm kia, hai chân Bạch Ngưng run rẩy suýt ngã xuống đất, may được một cảnh sát bên cạnh đỡ lấy.

“Lạc Quân. . . . . . Lạc Quân. . . . . .” Cô khóc lóc nhìn bốn phía, thấy được Ngôn Lạc Quân đang đứng bên cạnh xe cứu thương nhìn cô.

“Lạc Quân!”Bạch Ngưng lập tức lao tới, nhào vào trong lòng anh khóc lớn, ôm chặt lấy anh.

Ngôn Lạc Quân cúi đầu, nhìn cô giờ đây như kẻ điên, mặt không chút thay đổi.

“Lạc Quân, là anh sao? Anh không sao chứ?”Bạch Ngưng chạm vào người anh, không thể tin được anh thật sự đang đứng trước mặt cô.

“Là Ngôn phu nhân sao? Trong vụ tai nạn này Ngôn tiên sinh là người bị thương nhẹ nhất, nhưng trên người cũng vẫn có rất nhiều vết thương. Bây giờ tới bệnh viện kiểm tra vết thương, làm kiểm tra xong có thể đi.” Cảnh sát phía sau anh đi tới nói.

Mấy nhân viên y tá nâng tài xế bị trọng thương mới được cứu từ trong xe taxi ra lên xe cứu thương, sau đó nói: “Ngôn tiên sinh nhanh lên xe, giờ đang kẹt xe, chỉ sợ xe cứu thương cũng khó mà vào được.”

Ngôn Lạc Quân đẩy Bạch Ngưng ra, xoay người lên xe.

“Lạc Quân!”Bạch Ngưng cũng vội đi theo, nhưng y tá đã đóng cửa xe mất rồi.

“Để cho tôi lên xe, chồng tôi ở đó!”

“Ngôn phu nhân, bên trong có người bị trọng thương, không nên cản trở bọn họ.” Cảnh sát kéo cô ra, y tá đóng cửa xe, xe đi mất. Cuối cùng đập vào mắt cô là ánh mắt lạnh lùng của Ngôn Lạc Quân trên xe.

“Phu nhân –” Tiểu Hà mới đi tới, trước mắt Bạch Ngưng bỗng tối sầm, ngã gục xuống.

Khi tỉnh lại, trước mắt là một màu trắng trắng, Bác Thẩm đứng ở bên giường.

“Phu nhân, rốt cuộc cô cũng tỉnh rồi.” Nhìn thấy cô tỉnh, Bác Thẩm vui mừng nói.

“Đây là đâu vậy?”Bạch Ngưng phát hiện mình muốn nói cũng khó khăn.

“Bệnh viện.” Bác Thẩm đáp.” Phu nhân, cô tụt huyết áp nên hôn mê, lần sau không được nhịn đói nữa đâu đấy.”

Cuối cùng cô cũng nhớ lại được những chuyện trước khi hôn mê, Bạch Ngưng lập tức hỏi: “Lạc Quân đâu? Anh ấy sao rồi?”

“Tiên sinh không sao, chỉ bị thương ngoài ra và chấn thương sọ não nhẹ. Trưa hôm nay đã sang Nhật Bản rồi, hình như là bận chuyện trước lần chưa xong.” Bác Thẩm nói.

“Sáng hôm nay?”Bạch Ngưng sửng sốt, hỏi: “Tôi hôn mê bao lâu rồi?”

Bác Thẩm nói: “Cũng không lâu lắm, đây là buổi chiều hôm sau.”

Đôi mắt Bạch Ngưng lại trở nên trống rỗng.

Cũng đã là xế chiều hôm sau. . . . . . Anh lại đi Nhật Bản. . . . . .

Bọn họ sẽ thế nào đây?

. . . . . .

Lần này anh đi, sẽ đi bao lâu.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, cô đếm từng ngày từng đêm, nhưng vẫn không đếm được ngày anh trở về.

Nhiệt độ càng ngày càng giảm, mùa đông đang tới gần tới. Mỗi sáng sớm, cô đều có thể thấy Bác Trương quét dọn hoa rơi lá vàng đầy đất trong vườn.

Nhớ nhung và đau đớn mỗi ngày hành hạ cô đến tiều tụy, tựa như dây gai quấn quanh đại thụ, hút dần sức sống và dinh dưỡng của cây. Cô muốn kết thúc, nhưng không biết là muốn thoát khỏi đau khổ hay là muốn đau khổ hoàn toàn cắn nuốt mình.

. . . . . .

Ngày thứ năm, đêm trước khi trở về nước, Ngôn Lạc Quân trở nên mù mịt. Tự cho là sau mấy ngày tỉnh táo, anh sẽ dứt khoát đá cô ra khỏi biệt thự, để cho cô không thể nào hoạt động trong giới giải trí được nữa. Từ phu nhân nhà giàu vinh quang chói mắt biến thành ngôi sao nghèo túng nhất. Nhưng sự thật thì tư tưởng của anh lại không đi theo tính toán lúc trước.

Quá khứ người ta điều tra, đúng là cô có tiếng xấu, con gái cô sinh ra quả thật không phải của anh, nhưng Hứa Tĩnh Hàm anh tận mắt nhìn thấy lại không phải như vậy .

Đôi lúc cô nhìn anh sẽ lặng lẽ đỏ mặt, đầu sẽ bất giác cúi thấp xuống, giống như thiếu nữ lần đầu biết yêu.

Cô không có bất kỳ thủ đoạn quyến rũ người nào cả, tất cả đều rất chân thật. . . . . . Ngày đó, khi anh nhìn thấy cô sau tai nạn xe, anh không thể nhận ra người phụ nữ giống như người điên đó lại là cô gái bình thường xinh đẹp tuyệt trần. Tóc cô rối bù, đôi mắt sưng đỏ còn có quầng thâm, nước mắt đầy mặt, gấp gáp và đau khổ gọi tên anh. . . . . . Khiến ai nhìn, cũng không thể ngờ rằng cô chỉ đang đau lòng vì một đống tiền bạc.

P/s:30/9 mèo sẽ đi quân sự, không biết có hoàn nổi trước ngày khởi hành không Cầu check lỗi

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 89

Chương 89: Không có kỳ tích

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Anh làm cái gì vậy, anh định làm gì Hinh Hinh?” Bạch Ngưng lập tức đuổi theo kéo anh lại.

“Xét nghiệm ADN.”Ngôn Lạc Quân hất cô ra, ôm Hinh Hinh đi xuống tầng.

Bạch Ngưng vô lực xụi lơ ngã xuống đất.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc mọi chuyện là sao? Cô đã thật sự muốn yêu anh, làm mẹ của Hinh Hinh, mong đợi đứa con của bọn họ . . . . . .

Làm xong xét nghiệm, Ngôn Lạc Quân gọi điện thoại cho Tiểu Hà lái xe tới đón Hinh Hinh đi, còn mình tự về công ty.

Lúc đến công ty trời đã tối rồi. Ngôn Lạc Quân bước nhanh tới phòng làm việc, mở ngăn kéo ra, lấy tập tài liệu đã khóa kĩ ở bên trong.

Bạn trai Hứa Tĩnh Hàm lúc còn đi học, đối tượng qua lại sau khi tiến vào giới Giải Trí, đối tượng nghi ngờ có tình một đêm. . . . . . Tất cả bày ra trước mắt anh.

Ngôn Lạc Quân lạnh mặt xem xong tài liệu, cuối cùng sắp xếp lại tài liệu chỉ để lại ảnh của ba người.

Lúc đó, trước khi phát sinh tình một đêm với anh, cô lại có quan hệ mờ ám không rõ với ba người đàn ông khác. Nam diễn viên cùng hợp tác, một công tử nhà giàu theo đuổi cô, còn có người đàn ông cô cùng vào khách sạn sau khi cô đến quán rượu mua vui.

“Dục nữ”, ” Phan Kim Liên” (1), “Cuộc sống đời tư vô cùng phóng đãng” . . . . . . Ngôi sao nữ càng nổi tiếng thì scandal càng nhiều. Anh cũng đã từng nghe qua những scandal đó, bây giờ những từ ngữ khó nghe ấy toàn bộ hiện lên trong đầu anh.

Trong mắt anh, cô thuần khiết, ngượng ngùng non nớt như vậy, anh không muốn tin những thứ này. Nhưng khi sự thật bày ra trước mắt, anh không thể nào không để ý.

Cô coi anh là cái gì? Chỉ là đối tượng tình một đêm, người giàu có tình cờ dính vào thôi sao. Anh trong mắt cô, chỉ là một đống tiền, một đống tiền!

Ngôn Lạc Quân đột nhiên đấm một cái lên bàn làm việc.

. . . . . .

Đêm khuya mà anh còn chưa về.

Hinh Hinh nằm trong ngực khóc cô khóc không thôi. Bạch Ngưng ôm con bé, có cảm giác ngày tận thế tới.

Nếu như Hinh Hinh không phải con của anh, cô nên làm thế nào? Bọn họ nên làm thế nào? Nếu như không phải là con của anh, vậy thì là của ai?

Hứa Tĩnh Hàm – ngôi sao tỏa sáng cả bầu trời, người phụ nữ bị cô chiếm lấy thân thể này rốt cuộc có quá khứ thế nào?

Đêm nay không biết nhiệt độ chợt giảm hay bởi vì không có anh, trong phòng lạnh lẽo khiến người ta phát run, khí lạnh dội thẳng vào trong lòng.

Cô ngồi ở trên giường, ngơ ngác nhìn quần áo anh trong ngăn kéo, đồng hồ đeo tay màu bạc anh để ở trên bàn, cô đơn trong lòng như muốn cắn nuốt cô.

Đúng lúc này lúc, trong phòng vang lên tiếng gõ cửa.

Bạch Ngưng sửng sốt, sau đó lập tức chạy ra mở cửa.

Là Bác Thẩm.

Đúng rồi, nếu là anh chắc chắn sẽ không gõ cửa.

“Phu nhân.” Bác Thẩm nói: “Nhiệt độ đột nhiên giảm, tôi mới nhớ ra hôm nay là lập đông*, vội tới đổi chăn đệm dày.”


* Lập đông : tiết bắt đầu mùa đông vào khoảng tháng mười âm lịch

Bạch Ngưng gật đầu một cái, lui ra.

Bác Thẩm đến bên giường thay xong chăn, đi tới nhìn Hinh Hinh đang khóc trong lòng cô, lẩm bẩm: “Đứa bé này hôm nay sao vậy?” Nhưng cũng không nói gì thêm nữa, tiếp tục đi ra khỏi phòng. Bà quay đầu lại nói một câu: “Phu nhân đi nghỉ ngơi sớm đi.” Rồi mở cửa rời đi.

Bạch Ngưng chán nản đi tới bên giường, ngồi xuống.

. . . . . .

Màu trắng bạc dần dần xuất hiện trên bầu trời màu xanh dương đậm nói cho anh biết đêm đã kết thúc.

Ánh sáng từ từ dâng lên, nhưng vẫn không át được ánh sáng của đèn điện trong phòng làm việc. Thì ra hôm nay trời nhiều mây.

Không khí âm u tràn ngập khắp trời đất, dường như khiến người ta không thở nổi.

Anh cứ ngồi lẳng lặng như vậy, giống như đã hoàn toàn cách ly với thế giới bên ngoài. Cho đến buổi trưa, máy fax vang lên, một trang giấy được đưa ra.

Ngôn Lạc Quân ngơ ngác nhìn tờ giấy này một lúc lâu, mới chậm rãi đứng lên, đến bên cạnh máy fax cầm lên kết quả xét nghiệm.

Hàng cuối cùng rõ ràng viết:

Kết luận xét nghiệm

Căn cứ dấu hiệu phân hình di truyền ADN, kết quả xxxxxxxx không phải cha sinh học của xxxxxxxx


Tim anh rốt cuộc chìm đến đáy cốc.

Cảm giác đau đớn nhiều năm trước lại ập tới, anh dùng sức ấn ngực, nhưng không ích gì với nỗi đau như đao xoắn lòng của anh lúc này.

Bác Thẩm ôm Hinh Hinh đi uống sữa, Bạch Ngưng một mình ngồi si ngốc. Không mệt không đói bụng, mở to mắt nhìn bầu trời mây đen giăng kín mà thất thần.

Cửa đột nhiên bị mở ra, Ngôn Lạc Quân đi vào.

Bạch Ngưng hoảng hốt, chợt quay đầu lại nhìn anh.

Ngôn Lạc Quân đóng cửa lại, đi tới trước mặt cô, đem một trang giấy và ba bức ảnh ném lên trên giường.


Cô từ từ cúi đầu, nhìn về phía dưới, thật sự là kết quả xét nghiệm ADN. Dưới một đống số liệu phân tích là kết luận, hai chữ “không phải” như sấm sét đánh lên đầu cô.

“Cô không có gì để nói sao?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

Bạch Ngưng ngẩng đầu nhìn anh, đau lòng đau đớn không thôi.

Ngôn Lạc Quân cười khổ một tiếng, nói: “Hôm nay tôi mới biết cô không chỉ là kỹ nữ mà còn là một kẻ lừa đảo, quả nhiên là diễn viên biết diễn thế nào cho tốt, giả vờ trong sáng trước mặt tôi rất thú vị đúng không? Xem tôi giúp cô nuôi con hoang rất sung sướng phải không? Hả?”

Nước mắt của cô nói cho cô biết, ở thời khắc mấu chốt, cô chỉ biết khóc, không biết nói thế nào chỉ biết khóc. . . . . .

“Ba người này, cô hãy nhìn cho rõ. Nói cho tôi biết, đứa con hoang này là của ai?” Ngôn Lạc Quân đem hình bày ra trước mặt cô hỏi.

Nước mắt đã làm tầm mắt Bạch Ngưng trở nên mơ hồ, cô lắc đầu, đau đớn khóc thành tiếng.

Ngôn Lạc Quân đột nhiên nắm lấy tóc cô, rống to: “Cô lên giường cùng ai, ai không dùng biện pháp an toàn, cô không biết sao? Hay bị làm quá nhiều, nên không nhớ rõ hả?”

“Em thật sự không biết, em. . . . . .”

“Đúng, quá nhiều đàn ông nên cô cũng không biết là của ai. Cô chỉ cần biết tìm người nuôi cô, nuôi con hoang của cô là tốt rồi, phải không? Cắm sừng tôi, còn nói yêu tôi, rất có cảm giác thắng lợi đúng không?” Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đáng sợ giống như trong nháy mắt tình yêu sẽ hoàn toàn biến thành thù hận.

Bạch Ngưng khóc nói: “Em không có, em thật sự yêu anh. . . . . .”

“Đừng có nói yêu tôi, tôi chỉ muốn cô nói cho tôi biết là của ai!” Ngôn Lạc Quân cắt đứt lời cô.

“Em không biết, Lạc Quân. . . . . .”

Ngôn Lạc Quân cười lạnh nói: “Không biết? Vậy tôi sẽ cho cô biết!” Anh túm tóc cô ép cô nhìn anh, nói: “Kỹ nữ, tôi sẽ khiến cô hiểu, cô lựa chọn để cho tôi làm cha của đứa con hoang này, diễn trò ở trước mặt tôi là một sai lầm lớn đến mức nào!” Nói xong anh ném xấp hình lên mặt cô, sập cửa bỏ đi.

Cách tầng nước mắt Bạch Ngưng nhìn những người đàn ông không quen biết trong hình, ngã sấp ở trên giường.

Hứa Tĩnh Hàm giúp cô và Ngôn Lạc Quân gặp nhau yêu nhau, nhưng cũng để cho đẩy tình yêu của bọn họ vào vực thẳm.

Có lẽ từ lúc bắt đầu cô không nên vọng tưởng ở bên Ngôn Lạc Quân, từ lúc bắt đầu cũng không nên có ý nghĩ thay thế người khác.

Mọi chuyện hôm nay là muốn nói cho cô biết, cô sai lầm rồi sao?

. . . . . .

Trên đường cái, Ngôn Lạc Quân vừa lái xe vừa rút điện thoại ra.

“Giúp tôi lấy ADN của ba người, buổi chiều đến phòng làm việc của tôi cầm hình đi.” Ngôn Lạc Quân nói xong, đang định cúp điện thoại lại thấy một chiếc xe tải màu trắng phía trước mất khống chế đang lao về phía mình.


(1) Phan Kim Liên nguyên là hầu gái trong nhà một đại gia, do không chịu làm thiếp cho tài chủ già nên bị bức phải lấy Võ Đại Lang, anh Võ Tòng, một người vừa lùn vừa xấu xí. Phan Kim Liên vốn tính lẳng lơ nên rất thất vọng. Về sau, Võ Tòng gặp lại Võ Đại Lang, Phan Kim Liên thấy Võ Tòng là anh hùng cái thế thì ra sức quyến rũ nhưng Võ Tòng không chút động lòng. Nhân lúc Võ Tòng đi Đông Kinh, do người láng giềng là Vương Bà dắt mối, Phan Kim Liên quen với Tây Môn Khánh, một tên tài chủ. Khi hai người gặp nhau ở nhà Vương Bà thì bị Võ Đại Lang phát hiện. Võ Đại Lang bị Tây Môn Khánh đánh đến ngất đi. Vì muốn gian díu lâu dài với Tây Môn Khánh nên Phan Kim Liên với sự giúp đỡ của Vương Bà bỏ thạch tín vào bát canh của Võ Đại Lang để giết chàng.
Võ Tòng trở về, biết chuyện lập tức mời hàng xóm đến nhà. Chàng lôi Vương Bà đến trước bàn thờ anh rồi gọi Phan Kim Liên ra. Phan Kim Liên xin tha tội nhưng Võ Tòng đã chém chết ả ngay tại chỗ rồi đi giết Tây Môn Khánh. Phan Kim Liên về sau trở thành mỹ nhân điển hình trong văn học Trung Hoa.