Hạnh phúc – Chương 68

Chương 68. Lùi để cầu kỳ thứ (Hạ)

Editor: TieuKhang

Beta:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Chân Hách Nghĩa Thành khôi phục nhanh hơn so với mong đợi, đến tuần thứ bảy đã có thể xuất viện. Tham mưu Trương tới đón anh đứng dưới lầu đợi lệnh, Hách Nghĩa Thành ăn mặc chỉnh tề tự mình đi ‘bắt’ Hạ Nhã Ngôn cả ngày không xuất hiện.

Ngẩng đầu nhìn Hách Nghĩa Thành gõ cửa hai cái rồi tự nhiên xông vào, Hạ Nhã Ngôn rất không khách khí nói: “Có hiểu lễ phép không thế? Cho phép anh đi vào rồi à?”

Hách Nghĩa Thành lơ đễnh, nghênh ngang đi tới ngồi đối diện cô: “Có cần thiết làm lại lần nữa không?”

Hạ Nhã Ngôn bị câu nói ‘vô lại’ của anh làm cho sặc, cô cúi đầu tiếp tục xem bệnh án. Thấy cô không để ý đến mình, Hách Nghĩa Thành hỏi: “Hôm nay tôi xuất viện, em không có gì để nói sao?”

Vẻ mặt Hạ Nhã Ngôn không mấy thay đổi, cô lấy thân phận bác sĩ nói: “Nhớ tới đây kiểm tra đúng hạn, trước khi hoàn toàn hồi phục không được huấn luyện.” Chờ cả nửa ngày không thấy Hách Nghĩa Thành lên tiếng, cô ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt nhìn lại ánh mắt thâm thúy của anh.

Hách Nghĩa Thành mười ngón tay đan vào nhau đặt lên trên bàn làm việc của cô, anh hỏi: “Chỉ những điều này thôi à?”

So với thái độ kiêu ngạo trước kia, Hách Nghĩa Thành nghiêm túc bình tĩnh khác hẳn bình thường khiến tâm tình Hạ Nhã Ngôn rối loạn không thôi, ánh mắt mơ hồ ngay sau đó rời đi, cô cúi đầu: “Đúng vậy, chỉ vậy thôi.”

Nhìn hết biểu hiện trốn tránh của cô, Hách Nghĩa Thành hơi nhếch khóe môi, anh nửa giận nửa nản chí nói: “Tôi nói vậy để em chú ý đến tôi, xem ra em ngược lại không thèm chú ý đến tôi rồi.” Trong nháy mắt anh có chút do dự, anh cẩn thận từng li từng tí nói: “Thích anh ta đến vậy sao? Nhìn tôi chướng mắt vậy sao?”

Bàn tay cầm bút bỗng chốc cứng lại, Hạ Nhã Ngôn không ngẩng đầu.

Hách Nghĩa Thành đứng dậy, giọng nói trầm thấp: “Tuy nói chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, nhưng có mấy lời tôi vẫn phải nói, nếu không nói ra sợ rằng cả đời tôi không chịu nổi.” Ánh mắt dừng lại trên mái tóc đen của cô, Hách Nghĩa Thành dừng lại chốc lát, đơn giản lại kiên định nói rành rọt từng chữ, “Tôi nghiêm túc đấy.”

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng Hạ Nhã Ngôn vẫn bị phương thức thổ lộ nghiêm túc của anh làm cho hoảng sợ. Bàn tay theo bản năng trượt một nét, ngòi bút trên giấy vẽ ra một đường thật sâu. Cô nhìn chằm chằm mặt bàn, đột nhiên không biết nói cái gì cho phải.

“Em cho rằng tôi kiêu ngạo, phách lối cũng được, không ảnh hưởng tới việc tôi thích em.” Hách Nghĩa Thành tự giễu bản thân mình, khó có lúc nào anh lại nói nhiều như vậy: “Kể từ ngày chị gái mất, tôi đã coi việc chăm sóc Khả Khả là sứ mạng duy nhất trên đời này, thật không ngờ rằng sẽ gặp một người con gái như em. Em bướng bỉnh, kiên cường, xinh đẹp, giỏi giang, nhạy cảm …. Tóm lại, bất kỳ một ưu điểm nào cũng có thể chinh phục một người đàn ông, tôi hối hận vì đã không nắm chắc cơ hội, cả ngày luẩn quẩn trong đống bối phận chết tiệt kia.”

Thấy Hạ Nhã Ngôn không nói gì, Hách Nghĩa Thành giải thích: “Tôi nói những lời này không phải miễn cưỡng em, tôi chỉ hi vọng em đừng hiểu lầm, đừng cho là Hách Nghĩa Thành tôi nhàn rỗi không có chuyện gì mà chơi trò mập mờ cùng em, tôi… tôi chỉ không biết… không biết diễn đạt thế nào thôi.”

Khi anh xoay người, rốt cuộc Hạ Nhã Ngôn cũng mở miệng, cô hỏi rất nhẹ: “Anh thật sự nghiêm túc sao? Không phải vì muốn so đo sức hút của mình với Phó Viện Trưởng. . . . . .”

Hách Nghĩa Thành quay đầu lại, nhìn chằm chằm ánh mắt của cô: “Tôi thừa nhận tôi bị kích thích, nếu không cho đến bây giờ vẫn không nhận thức được tình cảm của mình. Nhưng tôi thề tuyệt đối không phải là muốn lấp lửng, tôi thật lòng muốn ở bên em.”

Bỗng nhiên cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, Hạ Nhã Ngôn nhỏ giọng lập lờ nói nước đôi: “Biết rồi!” Sau đó nhanh chóng cúi đầu, da thịt trắng nõn bởi vì ngượng ngùng mà trở nên đỏ ửng.

“Biết rồi” là có ý gì? Chưa từng yêu đương nên Hách Nghĩa Thành không xác định được đây là cự tuyệt hay chứng tỏ anh còn có hi vọng. Suy tư một lát, anh thử thăm dò nói: “Nếu không tối nay tôi gọi điện cho em nhé? Chúng ta, bàn lại?” Nhìn Hạ Nhã Ngôn mãi mà cô vẫn không có ý lên tiếng. Anh chau mày lại đi tới cửa, lúc đè lên tay nắm đột nhiên quay mặt lại, hành động vượt ngoài dự đoán của người khác nói: “Nếu em đồng ý, tôi ở rể cũng được.”

Chưa từng nghe nói quân nhân cũng có thể ở rể. Mạnh mẽ như Hạ Nhã Ngôn cũng bị hạ gục. Cô bấp chấp ngượng ngùng, thuận tay cầm bệnh án trên bàn đập Hách Nghĩa Thành, khẽ sẵng giọng: “Anh không biết xấu hổ à?”

Khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp bởi vì đỏ ửng nên càng kiều diễm, Hách Nghĩa Thành say mê nhìn nụ cười có chút xấu hổ của Hạ Nhã Ngôn. Mặc cho bệnh án nện trên người, anh run sợ vài giây sau đó cười cười, khả năng lĩnh ngộ khá cao nói: “Biết em sẽ không để tôi mất thể diện mà.” Vừa nói xong, anh đi hai ba bước đến trước mặt cô, kéo Hạ Nhã Ngôn từ chỗ ngồi vào trong lòng mình, lúc cô giãy gụa liền hôn lên môi cô.

Nụ hôn vừa đi qua, bọn họ ôm nhau thật chặt. Hạ Nhã Ngôn nghe thấy Hách Nghĩa Thành lấy giọng ra lệnh thông báo với cô: “Từ giờ trở đi chúng ta ở bên nhau.”

Hạ nhã Ngôn trầm mặc một chút, cô nói: “Phó Viện Trưởng anh ấy. . . . . .”

Hách Nghĩa Thành căn bản không cho cô có cơ hội giải thích, anh ôm cô chặt hơn, tính cách chiếm đoạt bộc phát nói lần nữa: “Tôi nói chúng ta ở bên nhau!”

Vì vậy, Hạ Nhã Ngôn không kịp nói cho anh biết Phó Viện Trưởng trong truyền thuyết thật ra là anh họ của cô.

Sau đó không lâu, khi Hách Nghĩa Thành biết lời đồn đại về Phó Viện Trưởng thật ra là Mục Khả dưới sự chỉ huy của Hạ Hoằng Huân lan truyền ra thì giận đến mức hận không thể ra tay với Hạ Hoằng Huân. Nhưng trên tâm lý, anh còn rất cảm ơn người nào đó đã giật dây Mục Khả đi trợ giúp tình yêu của anh và Hạ Nhã Ngôn.

Không ngờ cậu út dám bắt nụ hôn đầu của người ta làm tù binh, Mục Khả thở dài mắng Hạ Nhã Ngôn: “Cậu út thật sự là lãi to rồi!” Nói đã nhận được sự hành hung từ em chồng tương lai kiêm mợ út tương lai.

Biết tình cảm hai người kia có bước tiến triển vượt bậc, Hạ Hoằng Huân làm vẻ nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, anh xoa gương mặt Mục Khả vừa bị Hạ Nhã Ngôn véo một cái vừa nói: “So sánh với người cậu thô lỗ của em, có còn cảm thấy anh không dịu dàng nữa không?”

So chỗ nào với chỗ nào vậy! Đã không tức giận vì em gái mình bị bắt nạt thì thôi, lại còn thảo luận vấn đề dịu dàng hay không với cô. Mục Khả nhắm mắt buông người ngã xuống sopha.

Hạ Hoằng Huân thấy thế cười ha hả, tiến tới hôn mạnh mẽ lên cô gái vừa thông suốt, sau đó vuốt tóc Mục Khả nói: “Em với Nhã Ngôn đúng là hai con cọp nhỏ, những kiểu trêu chọc trẻ con cũng không phải cách hay, phải trực tiếp bắt không chừa đường lui.”

Mệt anh còn không biết xấu hổ mà khoe khoang. Mục Khả đụng đầu vào ngực Hạ Hoằng Huân: “Không cho phép gọi em là cọp, em mà điên lên nhất định sẽ cắn anh.”

Hạ Hoằng Huân cười vang: “Vừa đúng anh cầm tinh con hổ, hai ta trời sinh một đôi, một đực một cái.”

Mục Khả nhào tới cắn anh.

Cuối tháng giêng Mục Khả bắt đầu nghỉ đông. Cô và Viên Soái cùng đến sân bay tiễn Tô Điềm Âm. Đi tới cửa kiểm tra an ninh, cô gái quay trở lại nhào vào trong ngực Viên Soái khóc lớn, Mục Khả thấy vậy sầu não. Cô quay lưng đi, dùng sức dụi dụi mắt.

Nhìn máy bay bay vào tầng mây, Mục Khả nhìn Viên Soái, cô hỏi: “Anh từ chối cô ấy?”

Hai tay Viên Soái chống ở trên lan can, anh nói: “Tôi còn không để cô ấy kịp nói.”

Mục Khả yên lặng.

“Đừng tự trách, tôi hiểu cô bị ép buộc mà.” Thấy cô ỉu xìu, Viên Soái cố ý gõ trán cô, “Về sau không được đồng tình lung tung, tôi sẽ tức giận đó.”

Mục Khả nhỏ giọng nói: “Tôi cảm thấy Âm Âm rất tốt.”

“Rất tốt.” Viên Soái cười, “Nếu không làm sao có thể trở thành bạn bè.”

Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng, là người ngoài cuộc nên Mục Khả cũng không có quyền phát ngôn, cô nói: “Mặc kệ anh, người cô độc cũng không phải là tôi.”

Viên Soái cười, giống như anh trai vỗ vỗ đầu của cô: “Đi thôi, đưa cô về nhà, sau đó tôi trở về phục mệnh.”

Sau này, Mục Khả lén mách cho Hạ Hoằng Huân, nói rằng cảm thấy Viên Soái và Tô Điềm Âm rất thích hợp mà tại sao Viên Soái không vui, thì ánh mắt Hạ Hoằng Huân dừng lại trên bản đồ quân dụng, nhàn nhạt nói một câu: “Lùi để cầu kỳ thứ” (*)

Mục Khả không hiểu lắm, nhưng cũng lười truy cứu, thấy Hạ Hoằng Huân rất bận rộn, thoải mái dựa vào lưng của anh tiếp tục xem sách.

Hạ Hoằng Huân quả thật đoán trúng tâm tư của Viên Soái, nhưng không biết Tô Điềm Âm theo đuổi Viên Soái thật ra cũng có ý ‘lui mà cầu kỳ thứ’, vì lúc ban đầu người cô ái mộ thật ra là anh.
Bước vào ngày nghỉ, Mục Khả có nhiều thời gian để dùng. Hạ Hoằng Huân liên tục thúc giục cô thu dọn đồ đạc đến đơn vị, nhưng Mục Khả không đi chơi với Hướng Vi và Mục Thần thì lại chạy đến nhà Mục Nham chơi với Đồng Đồng, còn không thì lại bắt cóc Hạ Nhã Ngôn đến chỗ Hách Nghĩa Thành quấy rối. Tóm lại, đồng chí nhỏ rất có chủ ý, nhất định không nghe theo sự chỉ huy của anh.

Cuối cùng cũng lĩnh giáo được tính tình ham chơi của Mục Khả, Hạ Hoằng Huân bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là tự mình đến kí túc xá bắt người. Kết quả là gõ cửa một lúc cũng không thấy ai ra mở cửamà cũng không nghe thấy trong nhà có động tĩnh gì. Anh ngồi ở trong xe đợi rất lâu mới thấy cô mặc một chiếc áo bông thật dày từ trong hành lang ra ngoài.

Thì ra là ở nhà! Hạ Hoằng Huân tức giận. Anh nhanh chóng nhảy xuống xe, bước thật nhanh tới trước mặt, trừng mắt xách Mục Khả lên tầng, lúc đóng sầm cửa hỏi cô: “Tại sao vừa rồi không mở cửa?”

Mục Khả vuốt vuốt cái bụng lép kẹp, oan ức nói: “Vừa rồi em ngủ thiếp đi, là anh gõ cửa sao? Em cứ nghĩ là nằm mơ.”

Làm sao có thể ngủ thành như vậy? Thật đúng với cái danh hiệu mà. Lấy tay chải lại mấy sợi tóc lung tung của cô, Hạ Hoằng Huân hoàn toàn bị đánh bại.

Nhận thấy thỉnh thoảng cô lại bộc phát ra tính cách mơ hồ, Hạ Hoằng Huân kiên quyết muốn có một cái chìa khóa kí túc xá của cô, nói là anh ra ngoài hoặc ngộ nhỡ xảy ra tình huống khẩn cấp có thể trực tiếp ‘phá cửa’ mà vào.

Mục Khả chu miệng kiểm tra toàn bộ chìa khóa dự bị, lúc Hạ Hoằng Huân hả hê nhận lấy, cô tức giận nói: “Ngày mai em sẽ tìm người thay ổ khóa mới.”

Kết quả có thể đoán trước, Mục Khả dám nói như vậy thì phải chuẩn bị sẵn tư tưởng sẽ bị Hạ Hoằng Huân ‘xử lý’. Về phần phương pháp ‘xử lý’, trong lòng ai cũng hiểu mà, không cần nói ra.

(*) Lùi để cầu kỳ thứ: Hiểu nôm na là có hai mục tiêu một cao một thấp, khi người ta không đạt được mục tiêu cao thì quay sang đi thực hiện mục tiêu thấp hơn

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 88

Chương 88: Sóng gió

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Không lâu sau, y tá đem kết quả xét nghiệm tới, nói: “Ngôn tiên sinh Ngôn phu nhân, đã có kết quả rồi, sức khỏe của bé rất tốt !”

“Em thấy chưa, cái gì cũng bình thường, sức khỏe của Hinh Hinh rất tốt!” Ngôn Lạc Quân cầm lấy tờ đơn, nói.

Bạch Ngưng đến cạnh anh nhìn bệnh án xong cũng thả lỏng nói: “Không sao rồi thì về thôi, Hinh Hinh đói bụng rồi!”

“Bây giờ vừa khéo bệnh viện đã qua giờ cao điểm, chưa đông người, đi xuống sẽ không quá ồn ào.”Y tá nói.

“Cám ơn.”Bạch Ngưng cười nói.

“Ngôn phu nhân khách khí rồi, đây là việc chúng tôi nên làm.”

“Được rồi, về thôi.” Ngôn Lạc Quân đang định gấp tờ bệnh án lại nhưng khi thấy kết quả xét nghiệm người anh cứng đờ.

Bạch Ngưng đã ôm Hinh Hinh đứng lên định đi, Ngôn Lạc Quân vẫn còn cầm tờ kết quả xét nghiệm nhìn, sắc mặt dần chuyển sang xanh mét.

“Đi thôi, anh làm sao vậy?” Bạch Ngưng thúc giục.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô một cái rồi cầm tờ kết quả xét nghiệm đứng lên đi vào thang máy.

“Đi nhanh như vậy làm gì?” Bạch Ngưng ôm Hinh Hinh vội vàng đuổi theo.

Suốt đường đi, Ngôn Lạc Quân chỉ nhìn đường phía trước, không nói câu nào.

“Sao vậy? Không phải tất cả đều ổn sao?” Bạch Ngưng phát hiện sắc mặt anh không ổn, lo lắng hỏi.

Ngôn Lạc Quân như không nghe thấy, mím chặt môi không thèm trả lời.

“Rốt cuộc là làm sao thế, có cái gì khiến anh không vui sao?” Bạch Ngưng lại hỏi.

“Lạc Quân. . . . . .”

“Câm miệng.” Ngôn Lạc Quân hình như là cực kỳ khó khăn mới nói ra được hai chữ này, giọng điệu lạnh lẽo làm cho người ta phát run.

Bạch Ngưng buồn bực quay đầu sang chỗ khác, không vui nói: “Hừ, chẳng hiểu ra làm sao!” Nói xong không thèm để ý đến anh nữa, xốc Hinh Hinh trong ngực.

“Lại mút ngón tay rồi, không cho con mút nữa!”

“Còn mút à!”

“Đang muốn đối nghịch với mẹ phải không?”

Ngôn Lạc Quân lạnh lẽo cố gắng áp chế tức giận, Bạch Ngưng đùa với Hinh Hinh không để ý đến anh.

Vừa đến nhà, Bác Thẩm tới hỏi: “Tiên sinh phu nhân, hôm nay kiểm tra có thuận lợi không?”

“Thuận lợi…, Hinh Hinh rất khỏe mạnh.” Bạch Ngưng cười nói.

Ngôn Lạc Quân đột nhiên kéo cô lại, nhanh chóng đi lên tầng.

“Này!” Bạch Ngưng bị lôi kéo vấp một cái trên bậc thang, suýt chút nữa ngã xuống, sợ đến nỗi đổ mồ hôi lạnh, không khỏi tức giận nói: “Anh làm gì thế, em còn đang ôm con!”

Ngôn Lạc Quân không thèm quay đầu lại, lôi cô đến trước phòng mở cửa ra, sau đó “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

“Làm gì vậy, cánh tay cũng bị anh làm đau rồi.” Bạch Ngưng ngồi lên trên giường, cau mày nhìn dấu đỏ trên cổ tay trái nói.

“Nói cho tôi biết, tại sao Hinh Hinh lại là nhóm máu O?” Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm hỏi, toàn thân cũng tản ra cảm xúc phẫn nộ.

Bạch Ngưng không hiểu nhưng cũng nhận ra là có chuyện, cô khẩn trương hỏi: “Nhóm O thì sao?”

“Nhưng tôi là nhóm AB.” Ngôn Lạc Quân gằn từng chữ từng chữ.

Bạch Ngưng sững sờ nhìn anh, lặp lại: “Nhóm AB. . . . . .”

“Đúng, nhóm AB! Tôi hỏi cô tôi nhóm máu AB sao lại sinh ra đứa bé mang nhóm máu O?” Ngôn Lạc Quân cũng không khống chế nổi tâm tình nữa lớn tiếng quát.

Nhóm AB. . . . . . Nhóm O. . . . . . thật lâu sau, Bạch Ngưng mới phản ứng được, Hinh Hinh là nhóm máu O, nhưng cha nó – Ngôn Lạc Quân lại là nhóm máu AB. Tại sao. . . . . . Một ý nghĩ hệt như trên phim truyền hình bỗng chốc hiện lên trong đầu cô khiến sắc mặt cô trắng bệch, không dám nhìn Ngôn Lạc Quân đang nhìn cô từ trên cao.

“Nói cho tôi biết, tại sao?” Ngôn Lạc Quân nắm chặt tay đến nỗi vang lên tiếng “răng rắc”, sắc mặt đã từ xanh chuyển sang đỏ như đang cố gắng kìm nén ý muốn giết người!

Bạch Ngưng ôm Hinh Hinh run rẩy, muốn lùi ra sau nhưng lại phát hiện mình như bị đóng đinh nhúc nhích được.

“Nói đi! Tại sao? Nó không phải con tôi đúng không, có đúng không!” Ngôn Lạc Quân hét lớn một tiếng, lập tức giữ chặt cằm cô.

“Em không biết. . . . . .” Bạch Ngưng hoảng sợ run rẩy nói.

“Cô không biết? Cô nói cô không biết? Là không biết nó là của thằng nào sao? Hả?” Ánh mắt của Ngôn Lạc Quân như đỏ lên, trên trán nổi gân xanh, đẩy Hinh Hinh sang một bên, ấn cô lên trên giường hung ác bóp cổ cô.

“Không phải vậy, Lạc Quân, em không có. . . . . .” Bạch Ngưng giãy dụa giữ tay anh, muốn anh tỉnh táo chút lại nhưng cô cảm thấy sức trên cổ càng lúc càng lớn. Khác với lần trước anh chỉ tức giận, lần này. . . . . . hình như là thật sự muốn bóp chết cô .

“Tiện nhân, nói, nó là con của ai, nói!” Ngôn Lạc Quân thít chặt cổ cô, gầm lên giống như điên rồi.

Dần dần ngay cả tiếng khóc của Hinh Hinh bên cạnh cũng trở nên mơ hồ, trước mắt là hắc ám vô tận, đôi tay cũng không còn một chút sức lực nào nữa. Ác mộng đáng sợ đó lại xuất hiện, tựa như lúc cô rơi từ trên cao xuống. Đó là cảm giác đáng sợ khi đến gần với tử vong, thân thể và linh hồn tách rời.

. . . . . .

Sau khi tỉnh táo lại, áp lực trên cổ đã không ccòn, Bạch Ngưng thoát chết một lần nữa từ từ mở mắt ra. Cô vẫn nằm ở trên giường, Ngôn Lạc Quân đang đứng ở trên giường nhìn cô. Mặc dù vẫn là dáng vẻ lạnh lùng phẫn nộ, nhưng không còn cảm giác như muốn giết người đáng sợ kia nữa.

Hinh Hinh vẫn đang khóc thê thảm. Bạch Ngưng vội xoay người ôm lấy con bé. Chỉ thấy trên trán bé bị đập vào đầu giường sưng lên một cục.

“Nói cho tôi biết, đứa bé là của ai.” Anh hình như đã bình tĩnh lại, nhìn cô chằm chằm nói.

Bạch Ngưng như ngừng thở, không thể nào tưởng tượng nổi mới vừa rồi cô suýt chút nữa đã bị Ngôn Lạc Quân bóp chết.

Lúc đó, anh thật đáng sợ. . . . . . Thật khủng khiếp.

Một lúc lâu sau, cô mới nghe được giọng nói của mình: “Em. . . . . . Thật sự không biết. Có lẽ. . . . . . Có lẽ là bệnh viện nhầm rồi, có lẽ cha mẹ nhóm máu AB thật sự có thể sinh ra đứa bé nhóm máu O. . . . . .”

Ngôn Lạc Quân đột nhiên phát ra một hồi cười lạnh.

“Tôi nhớ lúc đó đột nhiên có lời đồn nói cô chuẩn bị bán khu nhà cao cấp để lấy tiền. Sau đó không lâu cô liền nói cho tôi biết, cô mang thai con của tôi.” Ngôn Lạc Quân như gằn từng chữ từng câu.

Bạch Ngưng trơ mắt nhìn anh, không thể nào tin nổi sự thực này.

Hứa Tĩnh Hàm. . . . . . Hứa Tĩnh Hàm tại sao lại kết hôn với Ngôn Lạc Quân? Vì tiền. . . . . . Thật sự là vì tiền. . . . . . Hinh Hinh. . . . . . Thế nhưng không phải con của anh, sao có thể. . . . . . Tại sao có thể như vậy. . . . . .

Ngôn Lạc Quân lạnh lùng, hỏi lại lần nữa: “Đứa bé không phải của tôi, đúng không?” Đáy lòng đau đớn tê tâm liệt phế dường như muốn khiến cho anh không thể tiếp tục chịu đựng được nữa.

Bạch Ngưng không thể nào tin nổi ý nghĩ đáng sợ này, chỉ có thể ép buộc mình nghĩ theo chiều hướng tốt, chậm rãi nói: “Nếu không đi xét nghiệm máu lại một lần, đi hỏi một bác sĩ khác được không? Có lẽ. . . . . . Có lẽ thật sự là. . . . . .”

“Không cần!” Ngôn Lạc Quân trực tiếp đoạt lấy Hinh Hinh đi ra ngoài cửa.

“Anh làm cái gì vậy, anh định làm gì Hinh Hinh?” Bạch Ngưng lập tức đuổi theo kéo anh lại.


“Xét nghiệm ADN.”Ngôn Lạc Quân hất cô ra, ôm Hinh Hinh đi xuống tầng.

P/s: Chúng ta bắt đầu ngược nhau từ đây =)) Tính ra là gần 90 chương sủng, 70 chương vừa ngược vừa sủng và 9 chương ngược và chương cuối lại sủng. Cái này là mèo đoán bừa thôi vì mèo đã đọc đâu