Cô vợ giả của tổng giám đốc – 87

Chương 87: Kiểm tra sức khoẻ

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Lên xe đi.”Thấy cô không phản ứng, Ngôn Lạc Quân cũng quay đầu lại nhìn. Khi biết hai người đang bị chụp ảnh, anh nói: “Có gì hay mà xem, lên xe đi.”

Ngồi lên xe, Bạch Ngưng nhìn anh, nói: “Anh. . . . . . Không sợ bị người ta nói sao?”Cô vừa mới bị người ta nói là đi thuê phòng với trai mà bây giờ Ngôn Lạc Quân lại đưa cô và con ra ngoài như một gia đình hạnh phúc, người khác sẽ nói anh thế nào đây?

“Sợ cái gì? Về sau ra ngoài ăn mặc trang điểm xinh đẹp chút, chúng ta bây giờ đang rất hot đó.”Ngôn Lạc Quân lái xe ra đường cái.

Bạch Ngưng bị anh chọc cười, ép buộc mình không để chuyện bị chụp trộm ở trong lòng nữa.

Ngày mai không biết sẽ có tin tức giật gân nào đây?”Ngôn Lạc Quân không để ý đến cái nón xanh* trên đầu, trình diễn vở kịch người chồng, người cha tốt” ?

*Ở Trung Quốc đội nón xanh có nghĩa là bị cắm sừng

Theo một phương diện nào đó thì anh gặp phải cô thật ra không bằng ở chung với Hứa Tĩnh Hàm thực sự còn hơn.

Trước quán đồ ăn Nhật, Bạch Ngưng vừa mới xuống xe đã thấy ba người khác cũng vừa xuống xe ở đầu kia bãi gửi xe, một trong số đó Hạ Ánh Hi!

Bạch Ngưng phản xạ có điều kiện xoay người, lập tức nói: “Chúng ta không đi ăn nữa được không.”

“Sao vậy?” Ngôn Lạc Quân mới từ trên xe xuống ngạc nhiên hỏi.

“Em. . . . . . em hơi khó chịu, chúng ta về nhà ăn đi.”Bạch Ngưng nói qua xong vội đi mở cửa xe.

Ngôn Lạc Quân lên xe, lo lắng hỏi: “Rất khó chịu à? Bị làm sao vậy?”

Bạch Ngưng ngồi trên xe thở phào nhẹ nhõm, nói: “Không sao, chỉ. . . . . . Muốn về nhà thôi.”

Ngôn Lạc Quân cười nói: “Được, tất cả nghe theo bà xã đại nhân.”

Vừa mới khởi động xe, anh đột nhiên quay đầu lại, kinh hãi nói: “Chẳng lẽ ‘đèn đỏ’ của em đến à?”

“Ai nói thế, nghĩ linh tinh!”

“Vậy thì tốt, làm anh sợ muốn chết.” Ngôn Lạc Quân làm ra vẻ như trút được gánh nặng.

Bạch Ngưng vừa đỏ mặt vừa buồn cười, trừng mắt lườm anh rồi lại ngượng ngùng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hạ Ánh Hi. . . . . . Cô chưa bao giờ ngờ có một ngày cô lại sợ gặp anh, bài xích anh như vậy.

Nếu như cô không bao giờ gặp lại anh nữa, nghĩa là cô không cần nhớ tới Bạch Ngưng, nhớ tới Trần Chí Dương nữa? Vậy cô có thể an tâm làm Hứa Tĩnh Hàm, Ngôn phu nhân đúng không?

Không ngờ có ngày cô lại ghét bỏ thân phận vốn có của mình, muốn lựa chọn cuộc sống ở thế giới của người khác. . . . . . Cô quả nhiên trúng độc rồi, trúng độc của Ngôn Lạc Quân. Cô biết thế nhưng giờ độc đã ăn sâu vào cơ thể hết thuốc chữa mất rồi.

Buổi tối, Ngôn Lạc Quân đi tắm, Bạch Ngưng ngồi ở trên giường nhìn điện thoại di động.

Trên điện thoại di động là số điện thoại của Hạ Ánh Hi.

Trong lòng có một xúc động mãnh liệt muốn xóa số của anh đi. Không muốn gặp lại anh, không có bất cứ quan hệ gì với anh, an tâm mà sống tiếp cuộc sống bây giờ.

Từ bỏ anh chính là từ bỏ thân phận trước kia, cô thật sự muốn làm như vậy sao? Cảm giác đó, rất áy náy, trất khó chịu. Giống như một người phụ nữ vứt bỏ người chồng nghèo khổ mà cao chạy xa bay với người tình.

Nhưng tình yêu thường đi cùng với điên cuồng. Mà khi phụ nữ gặp phải tình yêu, sẽ điên cuồng hơn. Cô điên cuồng muốn vứt bỏ tất cả, dây dưa cùng Ngôn Lạc Quân cả đời.

Nhìn số điện thoại của Hạ Ánh Hi, nhìn chữ “xóa”, cô rất muốn ấn xuống.

“Bà xã, anh tới đây! Kể từ khi em chuyển qua, tốc độ tắm của anh trực tiếp tăng lên gấp hai!” Ngôn Lạc Quân từ trong phòng tắm đi ra.

Vừa mới hạ quyết định xóa số điện thoại của Hạ Ánh Hi, Bạch Ngưng cuống quít ném điện thoại di động sang một bên.

“Anh nhất định là tắm không sạch, làm qua loa có mấy phút là ra.”

Ngôn Lạc Quân chui vào chăn, cười nói: “Yên tâm, tắm sạch rồi, có chỗ nào đó còn tắm đặc biệt sạch sẽ.”

“Ghê tởm!”Bạch Ngưng nhịn cười xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía anh.

“Còn ghê tởm gì chứ. Có phải trong lòng đã YY anh mấy lần rồi không? Anh lo em phải nghĩ quá cực khổ mới nhanh chóng ra đó.” Hai tay Ngôn Lạc Quân đã bắt đầu hành động.

“Không phải mai anh phải đến công ty sao? Còn như vậy.”

“Có sao đâu, anh bảo đi làm chứ có nói phải cấm dục đâu.” Anh trực tiếp lật người cô lại.

“Nhột á!” Bạch Ngưng bị anh làm cho cười không ngừng được.

“Còn nữa, lúc ăn tối Bác Thẩm nói mấy ngày nữa Hinh Hinh phải đi làm kiểm tra sức khoẻ nguyên tố vi lượng, anh có rảnh không?”

“Anh chính là BOSS, có lúc nào không rảnh chứ.”

“Vậy anh đi cùng với em, em muốn tự mình đưa con đi. Hi vọng con bé khỏe mạnh mới yên tâm.”Nghĩ đến kiểm tra sức khoẻ, Bạch Ngưng hơi bận tâm, chỉ sợ kiểm tra sức khoẻ xảy ra vấn đề gì.

Ngôn Lạc Quân hôn cô, nói: “Đừng nghĩ nữa, chúng ta sinh cho con bé một đứa em trai, con bé biết chắc chắn sẽ rất vui vẻ.”

“Không… mệt chết đi được.”

“Quên mất là em có chứng lãnh đạm.”

“Ai nói em có, anh mới có ý!”

“Ý em là em không có sao, ồ vậy ra là trong lòng muốn còn giả vờ, ha ha!”

# Tự động che giấu #

Ba ngày sau là ngày kiểm tra sức khoẻ. Ngôn Lạc Quân chỉ đến công ty nửa buổi rồi về nhà đưa Bạch Ngưng và Hinh Hinh.

Đến bệnh viện, Ngôn Lạc Quân đến thẳng phòng làm việc của một vị chủ nhiệm.

Vị chủ nhiệm kia vừa thấy hai người bọn họ, rõ ràng hơi kinh hãi nhưng sau đó lập tức khôi phục lại bình thường, hỏi: “Sao vậy? Đi kiểm tra sức khoẻ à? Bây giờ càng ngày càng ra dáng làm ba rồi đấy.”

“Đúng vậy chú Từ, kiểm tra nguyên tố vi lượng .”Ngôn Lạc Quân cười cười.

“Trước ngồi đi đã, chú lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Vương.” Chủ nhiệm nói xong liền gọi điện thoại, sau đó cầm tập tài liệu nói: “Lạc Quân, chú phải đi kiểm tra các phòng, chú đi trước. Đợi lát nữa Tiểu Vương sẽ tới đây phụ trách kiểm tra sức khoẻ cho bé, hai đứa cứ ngồi chờ ở đây.”

“Vâng, chú đi nhé.”

Sau khi chủ nhiệm đi, lát sau có hai y tá tới, nói: ” Ngôn tiên sinh, Ngôn phu nhân, đưa bé đi kiểm tra sức khoẻ sao?”

Ngôn Lạc Quân gật đầu một cái.

“Ngôn phu nhân, phải lấy máu xét nghiệm cho bé. Cô nên để Ngôn tiên sinh ôm thì hơn, các bà mẹ đều không nhẫn tâm nhìn.”Y tá ân cần nói.

“Hả? Còn phải lấy máu sao?”Bạch Ngưng nhìn ngón nho nhỏ của Hinh Hinh, còn chưa lấy đã bắt đầu không đành lòng rồi.

“Cô yên tâm đi Ngôn phu nhân, không sao đâu, thử máu sẽ chính xác hơn.”

Bạch Ngưng đưa Hinh Hinh cho Ngôn Lạc Quân, nhìn y tá cầm kim tiêm đến, trừ độc bông băng, cô lập tức quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đôi tay nắm chặt, giống như người bị lấy máu là mình vậy.

Chỉ chốc lát sau, cô nghe thấy tiếng Hinh Hinh khóc.

Bạch Ngưng lập tức quay đầu lại, y tá đang cầm máu ở ngón tay Hinh Hinh. Máu ngừng, Bạch Ngưng liền ôm con vào lòng dỗ: ” Hinh Hinh không khóc không khóc, mẹ ôm, sẽ không đau nữa đâu.”

“Ngôn tiên sinh, Ngôn phu nhân, kết quả sẽ có ngay lập tức. Hai vị ngồi chờ một lát, tôi mang ống đi xét nghiệm.”Y tá nói xong liền rời khỏi phòng làm việc.

Bạch Ngưng đau lòng ôm Hinh Hinh, nói: “Kiểm tra nguyên tố vi lượng nhỡ Hinh Hinh không bình thường thì sao?”

“Lo lắng lung tung, sao có thể thể được. Mà dù thiếu thì cũng có thể bổ sung, không phải chuyện gì to tát. Nhưng nếu lại kiểm tra, lại lấy máu nữa thì thật đúng là khó chịu thay Hinh Hinh rồi.” Nghĩ đến lúc lấy máu vừa rồi, thật ra thì anh cũng không dám nhìn.

Advertisements

14 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 87

  1. Tại sao mình chỉ thích ngược vậy?? Mà mình cũng ko bỏ được những câu khó đỡ của anh. Rất thích các anh nam 9 của Thanh Đình!!!!!!!

  2. Càng ngày mình càng thấy rằng xu hướng chung của ngôn tình các bạn nc rất tự luyến ti bỉ vô sỉ mặt dày vô đối =)) Thật ko may mình cũng hơi bị nhiễm :”>

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s