Cô vợ giả của tổng giám đốc – 86

Chương 86: Vòng tay dịu dàng

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


“Tiểu thư rất ngoan, cũng không hờn, lớn lên nhất định sẽ là một công chúa nhỏ dịu dàng.”Bác Thẩm nhìn Hinh Hinh nói.

Ngôn Lạc Quân ôm Hinh Hinh từ trong tay Bạch Ngưng, nói: “Hinh Hinh của ba đừng quá xinh đẹp khiến người ta yêu thích nhé, nếu không ba lại không nỡ gả con đi, khiến con thành bà cô cả đời ở bên cạnh ba mẹ.”

Ánh mặt trời xuyên qua ô che nắng soi sáng gương mặt non nớt trắng trẻo hồng hào của Hinh Hinh, cô bé cười “Khanh khách” một tiếng, hai lúm đồng tiền hiện lên trên mặt, đáng yêu đến mức khiến người ta không chịu nổi, muốn ôm vào lòng mà hôn một cái.

“Nếu lúc này phu nhân ở đây, nhất định sẽ rất vui mừng.”Bác Thẩm nói.

Hoàng Mạn Văn mặc dù không thích Hứa Tĩnh Hàm có xuất thân từ Giới Giải Trí, nhưng nếu cô đã là con dâu của bà, thì bà vẫn luôn hi vọng con trai và con dâu có thể ân ái hòa thuận, chỉ tiếc luôn phải thất vọng. Bây giờ, không ngờ hai người lại thật sự hạnh phúc.

“Phu nhân, khi nào tiểu thư đòi ăn thì gọi tôi.” Bác Thẩm cất đĩa đựng trái cây, nói.

“Để cô ấy tự làm đi, không có dáng vẻ làm mẹ gì cả.”Ngôn Lạc Quân nói.

Bạch Ngưng không phục nói: “Em không có á? Anh mới không có, em và Bác Thẩm còn cùng nhau bón cho Hinh Hinh ăn, còn anh đã bao giờ chăm sóc con đâu.”

Bác Thẩm cười một tiếng, xoay người rời đi, để lại không gian riêng cho hai người kia.

“Bác Thẩm –” Ngôn Lạc Quân lại gọi bà lạ.

Bác Thẩm quay đầu lại, hỏi: “Tiên sinh, chuyện gì sao?”

“Bác chuyển đồ của phu nhân sang bên phòng tôi, từ nay về sau không cần dùng đến căn phòng kia nữa.”Ngôn Lạc Quân nói.

Môi Bạch Ngưng giật giật nhưng lại không nói được ra lời.

Trong đêm qua, cô đã tự nhủ cứ tùy hứng một lần thôi.

Bây giờ tùy hứng xong rồi, cô có thể nói ra hai chữ “ly hôn” vào lúc này sao?

Ánh mặt trời hôm nay rực rỡ biết bao, hoa trong vườn tỏa hương thơm ngát. Người đàn ông cô yêu, chồng của của cô, ánh mắt anh cưng chiều làm cho người ta hạnh phúc như vậy, trong ngực bọn họ có cô công chúa nhỏ đáng yêu. . . . . ., Có người phụ nữ nào có thể bỏ qua những thứ này?

Có lẽ đến tết âm lịch anh sẽ đưa cô đến Mĩ gặp bố mẹ chồng. Có lẽ lúc đó cô đã có con của bọn họ. Có lẽ bọn họ sẽ nhìn đứa bé lớn lên từng ngày. . . . . .

Chìm đắm, Bạch Ngưng cứ đắm chìm đi, được không? Cứ đắm chìm trong hạnh phúc nơi đây, vĩnh viễn đừng tỉnh lại, làm vợ Ngôn Lạc Quân cả đời, làm Hứa Tĩnh Hàm cả đời đi.

“Bà xã, em nói xem chúng ta có nên mời bảo mẫu không. Đến khi Hinh Hinh có em trai hoặc em gái rồi Bác Thẩm không đỡ được nữa đâu.” Lời Ngôn Lạc Quân cắt đứt dòng suy nghĩ phức tạp của cô.

“Còn quá sớm.” Bạch Ngưng nhẹ giọng nói. Cô không biết một số việc có nên cố chấp hay không.

“Sớm là sớm thế nào? Nói không chừng bây giờ đã có rồi.”Nói xong, anh đưa tay ra sờ bụng cô.

Bạch Ngưng sợ nhột vội né đi, thầm nói: “Không đứng đắn.”

“Không phải em thích anh không đứng đắn sao?”

“Ai thích, cuồng tự kỷ.”

“Em chứ ai! Đừng không thừa nhận, em thích anh không đứng đắn, thích anh tự kỷ, thích mùi của anh, giọng nói của anh, thích nhìn anh, thích sán lại gần anh nữa. . . . . . Cái gì của anh cũng hấp dẫn em hết.”Ngôn Lạc Quân nhìn cô, mang theo nụ cười nhàn nhạt nói.

Bạch Ngưng hơi đỏ mặt, mạnh miệng nói: “Cuồng tự kỷ, chỉ thích đoán lung tung, không biết xấu hổ.”

“Anh biết mà. Bởi vì đây chính là cảm giác khi anh yêu em. Thích tất cả mọi thứ của em, dù là ưu điểm hay khuyết điểm. Dù giờ phút này ngồi đối diện với em vẫn cảm thấy rất nhớ em.”Ngôn Lạc Quân khẽ vuốt mặt cô, từ từ tiến lại gần, yêu thương hôn lên môi của cô, mặt của cô, mắt của cô.

Hơi thở như lan của Bạch Ngưng phả lên mặt anh, cô nhắm mắt lại cảm thụ nhiệt độ trên môi anh, cả trái tim dường như muốn hoà tan trong sự dịu dàng của anh.

Anh dừng lại, cầm tay cô, nhìn cô chăm chú.

Bạch Ngưng mở mắt ra, dựa vào trong ngực anh.

Giờ khắc này thật tuyệt, cô thật sự không muốn tỉnh lại nữa.

Đến tối, sau khi dỗ Hinh Hinh ngủ, Bạch Ngưng theo thói quen đi về phòng.

“Nhầm rồi.”Ngôn Lạc Quân kéo cô, dắt cô đi vào phòng mình đã được sắp xếp lại.

“Đừng có nói chúng ta là vợ chồng hữu danh vô thực, bây giờ chúng ta là vợ chồng thực sự rồi. Về phần em, em có thể gọi anh là ‘ông xã’ hoặc ‘Lạc Quân’, những cách gọi khác không được chấp nhận. Anh cũng chỉ gọi em là ‘bà xã’ hoặc ‘Tĩnh Hàm’.”Ngôn Lạc Quân quay đầu, nghiêm túc nói.

Bạch Ngưng cúi đầu cười một tiếng, nói: “Đừng gọi em là ‘Tĩnh Hàm’, được không?”

“Thì ra em thích anh gọi ‘bà xã’, hoặc ‘bảo bối’ hay ‘tình yêu’ à… Được thôi, anh cũng có thể thỏa mãn em.”Ngôn Lạc Quân cười xấu xa.

“Được rồi, không thèm nghe anh nói nữa, em đi tắm đây.”Bạch Ngưng cúi đầu đi về phía phòng tắm.

“Được, tắm cùng nhau đi.” Ngôn Lạc Quân lập tức đuổi theo cô.

“Ai nha, anh đi ra ngoài!” Khi hắn chen vào phòng tắm Bạch Ngưng vội nói.

“Làm cũng đã làm rồi, tắm cùng thì có sao đâu!”

“Anh xem, bây giờ đã táy máy tay chân rồi. Đi ra ngoài, mau đi ra!”

“Đừng nói với anh, em cho rằng lên giường là đi ngủ luôn đấy nhé.”

“Em đúng là đang chuẩn bị đi ngủ đấy!”

“Không được! Em không cảm thấy tình cảm chúng ta đang ở giai đoạn nồng nàn sao?”

“Vậy thì sao? Đi ra ngoài!”

“Yêu anh mà không muốn có anh à?”

“Không muốn không muốn không muốn! Anh đi ra ngoài!”

“Anh không đi, anh phát hiện em có khuynh hướng lãnh cảm, anh phải cứu vớt em, cứu vớt tương lai của chúng ta!”

“A –” bên trong phòng tắm truyền đến âm thanh công kích và phản công.

Sáng hôm sau, Bạch Ngưng bị Ngôn Lạc Quân hôn tỉnh.

Mở mắt ra, anh đang nhìn cô cười. Vốn định trách anh phá vỡ mộng đẹp của cô nhưng nhìn thấy sự dịu dàng trong mắt anh thì trong lòng cô chỉ còn lại vui vẻ tràn đầy.

“Bà xã, hôm nay chúng ta đi đâu chơi?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

“Không phải anh nói cuối tuần này dẫn Hinh Hinh đi chơi sao?”

“Con bé còn nhỏ như vậy thì đưa đi đâu được chứ, hay là hai chúng ta đi thôi.”

Bạch Ngưng cau mày nói: “Không có dáng vẻ làm cha gì cả. À, giống như lúc Hinh Hinh bơi đó, chúng ta đưa con bé đến hồ bơi trẻ con.”

“Chỗ đó có gì hay, chúng ta đi du thuyền ra biển.”Ngôn Lạc Quân giống như đứa trẻ chờ lì xì vậy.

Bạch Ngưng ôm lấy cổ anh, nói: “Hay là đưa Hinh Hinh đi chơi trước, ngày mai hai chúng ta đi riêng, được không?”

Ngôn Lạc Quân không chống cự được sự dụ dỗ của cô, ngoan ngoãn gật đầu nói: “Được.”

Hai người lần đầu tiên đưa Hinh Hinh ra ngoài, lần đầu tiên cùng con bé đi chơi, lần đầu tiên người một nhà nhận được ánh mắt hâm mộ của người khác, cảm giác ấy thật tuyệt.

Ngôn Lạc Quân mang vẻ gượng ép đi vào, nhưng lại mang vẻ tận hứng đi ra.

“Đi ăn cơm thôi.” Ra khỏi hồ bơi, Ngôn Lạc Quân nói.

“Không về sao?”

“Có một nhà hàng đồ Nhật không quá đắt nhưng rất ngon, chúng ta đi ăn rồi về.”

“Ừ.” Cô lơ đãng quay đầu, lại thấy người trong xe hơi phía đối diện đang chụp hình.

P/s: Tội nghiệp Hinh Hinh có ông bố trọng sắc hơn con

Tiệm Quan Tài Phố Tây – Văn án

Văn án

Bên phố Tây mở tiệm quan tài mới.


Lặng lẽ khai trương, lặng lẽ tiến vào cuộc sống của dân chúng trong thành.


Chưởng quầy tiệm quan tài là một cô gái, họ Ly, khuê danh không rõ. Mọi người gọi nàng là “Chưởng quầy Ly”.


Tiệm quan tài có một tiểu nhị tên là “Đỗ Tuyền”, ngày ngày trông coi cửa hàng tiếp đón khách hàng.


Một đạo sĩ đạo hiệu “Bạch Nham”, là kẻ rảnh rỗi chơi bời lêu lổng nhất trong tiệm bán quan tài này.


Tất cả mọi chuyện, bắt đầu từ một tiệm quan tài bình thường……


Con người sống chết có số, bỏ lỡ kiếp này cứ tưởng rằng kiếp sau có thể gặp lại.


Đáng tiếc có một số người một số việc, đời này không nắm lấy thì tương lai cũng sẽ không có cơ hội gặp lại.


── Có một chuyện, không ai có thể dùng cả sinh mệnh của mình để tìm hiểu rõ như Bạch Nham.


Cho dù tan thành mây khói thì sao? Cho dù qua ngàn năm nữa thì thế nào?


Ngắn ngủi ba trăm năm cùng chung hoạn nạn, chẳng lẽ không đáng quý không nên nắm chặt sao?


── Có một loại tình cảm, khiến chưởng quầy Ly học mất ngàn năm.


Trên thế gian có rất nhiều chuyện không thể tránh được, mà thay đổi cũng chi ở mình.


Một là linh hồn mạnh mẽ chịu thần trừng phạt, một là linh hồn gãy cánh chạy trốn ngàn năm.


Nhiều thế hệ bại đức sợ bóng sợ gió, phải để bọn họ thay đổi thôi.

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 85

Chương 85: Vợ chồng son ngọt ngào

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng từ từ vươn tay vuốt mặt anh, ngẩng đầu khẽ hôn lên môi anh.

Mùi thơm lượn lờ lan tỏa. Ngôn Lạc Quân lập tức xoay chuyển tình thế, cướp đi chất mật trong miệng cô, cười nói: “Muốn sao?” Nói xong, chưa kịp để cô trả lời liền tách hai chân cô ra, để lên đầu vai mình.

. . . . . .

Bạch Ngưng nắm thật chặt ga giường, nhắm mắt nức nở run rẩy thừa nhận lần chạy nước rút cuối cùng, sau đó, anh đem tất cả mầm móng nóng bỏng đưa vào cơ thể cô.

Ngôn Lạc Quân nằm ở trên người cô, cúi đầu thở.

Đợi khi hô hấp trở lại bình thường, anh ngẩng đầu lên tìm tòi nghiên cứu nhìn cô.

Bạch Ngưng mở mắt ra thấy ánh mắt kia, hơi ngượng ngùng rũ mắt nhìn về nơi khác.

Ngôn Lạc Quân nâng cằm cô lên, chần chờ hồi lâu, rốt cuộc mang tò mò lại có phần bất an hỏi: “Những lời đồn bên ngoài là thật sao? Rốt cuộc một năm trước hay bây giờ mới thật sự là con người em?”

Trong lòng Bạch Ngưng hốt hoảng, vội nói: “Sao. . . . . . sao vậy?”

“Những người đó nói em là nữ hoàng scandal. . . . . .”Hình như không muốn nói ra từ ngữ khó nghe nên Ngôn Lạc Quân chuyển đề tài, nói: “Một năm trước ở quán bar em rất nhiệt tình, vô cùng. . . . . . thoáng, nhưng tối hôm qua và bây giờ em lại non nớt giống. . . . . . như xử nữ, tại sao? Đâu mới thật sự là em?”

Thật lâu sau Bạch Ngưng mới mở miệng nói: “Vậy anh thích em như thế nào?” Vừa hỏi ra khỏi miệng cô liền hối hận. Dù sao cô vẫn lừa anh, hỏi như vậy có ý nghĩa gì đâu? Mặc dù vậy, trong lòng cô vẫn mong chờ đáp án của anh.

“Anh thích con người thật của em. Em như thế nào anh sẽ thích như thế.” Ngôn Lạc Quân nói. Anh đang nghĩ, chẳng lẽ để làm vui lòng anh nên cô cố ý giả vờ rụt rè.

“Nếu như. . . . . . Nếu như đây mới là dáng vẻ thật của em anh có cảm thấy em rất cứng ngắc không, giống như chết vậy, chẳng có chút sức hấp dẫn nào cả?” Bạch Ngưng hỏi.

Ngôn Lạc Quân bị cô chọc cho cười một tiếng, nói: “Cá chết có lớn tiếng như em sao? Anh hoài nghi anh thật sự lợi hại như vậy sao? Nhìn dáng vẻ của em giống như là dục tiên dục tử, chết đi sống lại.”

“Em. . . . . . Là vì đau, đau nên mới hét lên! Chứ không phải cái gì. . . . . . Cái gì!”Bạch Ngưng tức giận đấm hắn nói.

“Đau sao?” Ngôn Lạc Quân không nhịn được cười nói: “Anh làm em đau thật à?”

“Anh đừng có đè lên người em nữa, nặng chết mất, đè đến phát đau rồi, đi xuống, đi xuống mau!”Bạch Ngưng vừa nói, vừa đẩy anh sang bên cạnh.

Ngôn Lạc Quân nằm bên cạnh cô, cười ha hả ôm cô, dùng mặt cọ cọ tóc trên đỉnh đầu cô.

“Tĩnh Hàm, chúng ta về sau đừng cãi nhau nữa được không?”

Bạch Ngưng nằm ở trong ngực anh đem mặt áp chặt lên lồng ngực anh, ôm tấm lưng rộng rãi của anh, im lặng không nói gì.

Hồi lâu, anh mới nghe thấy cô nói.

“Em thật sự không làm chuyện có lỗi với anh, đêm đó, em chỉ dìu anh ấy đến khách sạn, anh ấy ngã xuống giường là lập tức ngủ mất. Em lo lắng mới ở lại chăm sóc anh ấy cả đêm, thật sự không làm gì cả.”

Qua một lúc yên lặng, Ngôn Lạc Quân nói: “Anh tin em, nhưng dù em chỉ chăm sóc anh một đêm anh cũng không muốn. Anh muốn em chỉ có thể đỡ anh, chỉ có thể nhìn anh, chỉ có thể chăm sóc anh, ngoại trừ anh ra không được ở cùng phòng với bất kì người đàn ông nào khác, còn ở suốt cả đêm, anh không muốn, rất không muốn.”

“Không phải anh còn đến hộp đêm, đi tìm người đàn bà khác à.” Bạch Ngưng nhớ nửa đêm anh không về.

Ngôn Lạc Quân lập tức thanh minh: “Anh không có, nếu làm thì có thể về nhanh được thế sao? Anh chỉ ngồi trong phòng một lát liền đi. Mà dù anh làm thật, vậy cũng không thể trách anh, đều là do em chọc giận anh.”

“Xin lỗi.” Bạch Ngưng ôm anh, nhẹ giọng nói. Bỏ qua thân phận và những chuyện hắn không biết, anh quả thực rất yêu cô.

“Vậy. . . . . . em yêu anh không?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

“Yêu, em yêu anh.” Nếu đã quyết định tiếp tục, cô nên nói với anh một tiếng ‘em yêu anh’.

Ngôn Lạc Quân ôm chặt lấy cô vào lòng, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng.

“Lạc Quân. . . . . .”Cô nhẹ nhàng gọi.

“Sao vậy?” Vừa nói ra miệng, ngay cả anh cũng ngạc nhiên sao giọng anh có thể dịu dàng như vậy.

“Em đói.”

Ngôn Lạc Quân cúi đầu cười, chống người dậy nói: “Chúng ta rời giường đi ăn cơm”

Bạch Ngưng lo lắng nói: “Bác Thẩm nhất định biết hôm qua em ngủ trong này, cũng có thể đoán được vì sao chúng ta ngủ thẳng đến tận bây giờ. . . . . .”Cô cúi đầu, thật khó có thể tưởng tượng chuyện này mà bị người ta biết thì thế nào.

“Không cần đoán, nghe tối qua em kêu là biết.” Ngôn Lạc Quân nói.

“Hả?” Bạch Ngưng sợ hãi hét lên: “Nghe được à?”

Ngôn Lạc Quân cười, nói: “Sáng sớm hôm nay anh dậy mới đi đóng cửa, lúc đó em đang ngủ.”

“A. . . . . .”Cô mở cửa. . . . . . Kêu cả đêm. . . . . . Trời ạ! Bạch Ngưng hận không thể đập đầu cho chết luôn, thế này bảo cô sau này sống sao đây! Không đóng cửa, trời ạ, sao lại không đóng cửa!

Ngôn Lạc Quân hứng thú nhìn vẻ mặt muốn chết của cô, cười nói: “Có sao đâu, vợ chồng ân ái quá bình thường. Được rồi, đi tắm rồi xuống ăn cơm.” Ngôn Lạc Quân xuống giường, ôm lấy cô.

“Sao vậy, hôm nay chân vẫn đau không đi được à?” Cơm nước xong, hai người ôm Hinh Hinh ngồi dưới ô che nắng trong vườn hoa, Ngôn Lạc Quân hỏi.

Bạch Ngưng ngượng ngùng, cúi đầu nhìn Hinh Hinh, không trả lời anh. Hồi lâu mới lên tiếng: “Hôm đó anh cố ý lừa em, anh vốn không say đúng không?”

Ngôn Lạc Quân vội ho một tiếng, nói: “Đó không phải lừa em, là chuyện anh nên làm.”

“Đồ lừa đảo, không chừng tất cả đều là mưu kế của anh, có phải anh bỏ thuốc vào rượu của em không.” Bạch Ngưng nói.

“Cái gì, trí tưởng tượng của em phong phú thật đấy, tự mình uống say rồi đổ cho anh? Dù anh cưỡng bức cũng không bỏ thuốc.” Ngôn Lạc Quân lập tức phản bác.

“Đúng vậy, người ta gọi đấy là cưỡng bức, còn cầm thú hơn bỏ thuốc.” Bạch Ngưng “xùy” anh một cái.

Ngôn Lạc Quân cúi đầu bịt tai Hinh Hinh nói: “Tiểu Hinh Hinh à, tâm hồn thuần khiết của con bị bà mẹ xấu xa của con làm bẩn rồi, thật độc ác mà!”

Bạch Ngưng không nhịn được cười một tiếng, đẩy anh nói: “Anh mới xấu xa ý!”

Bác Thẩm cách đó không xa đi tới nhìn thấy hai người ngọt ngào, có chút buồn cười.

Hai ngày trước còn cãi nhau một mất một còn, dáng vẻ Ngôn Lạc Quân như muốn giết người. Kết quả là ngày hôm qua hai người đột nhiên ngủ chung, tới hôm nay lại thân mật như vợ chồng tân hôn, thật đúng là hệt như trẻ con vậy. Một phút trước mới nói “Tớ không chơi với cậu nữa”, một phút sau lại quấn lấy nhau.

“Tiên sinh, gần đây sức ăn của tiểu thư tăng lên rồi, uống sữa bột cũng nhiều lên.” Bác Thẩm đặt một đĩa trái cây đã gọt sẵn vỏ lên trên bàn, cười nói.

Hạnh phúc – Chương 67

 

Chương 67: Lui để cầu kỳ thứ (Thượng)

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Vì công việc nên Hạ Hoằng Huân không xin nghỉ phép Tết Nguyên Đán được, kế hoạch đưa Mục Khả về nhà lại lùi xuống sau tết âm. Tối hôm 30 tháng 12 đó anh nói chuyện điện thoại với cô, muốn cô đến ăn tết ở đơn vị. Kết quả Mục Khả cự tuyệt bảo phải đưa Mục Thần đi thăm Hách Nghĩa Thành, nói cái gì mà không thể trọng sắc khinh sắc.

Gần tối ngày hôm sau, Hạ Hoằng Huân đang ở phòng làm việc xem tài liệu, Viên Soái mò tới như tên trộm, hô báo cáo xong thì ngó dáo dác phòng làm việc của anh “tuần tra” một lượt. Sau đó không thèm nói câu nào chỉ chào anh một cái rồi đi luôn, làm Hạ Hoằng Huân bực mình trợn mắt nhìn cái cửa đóng nửa ngày. Sau đấy tiếng chuông di động vang lên, anh đang khó chịu nên không thèm nhìn số gọi đến, ấn phím nhận tức giận “alo” một tiếng.

Mục Khả vốn lạnh đến run người, nghe anh rống lên thế lòng lạnh đi một nửa, cô tức giận hỏi: “Anh có một tệ không?”

“Một tệ?” Hạ Hoằng Huân sửng sốt một chút, kịp nhận ra là điện thoại cô bạn gái nhỏ gọi tới, giọng vội dịu đi, “Có, em làm gì?”

Mục Khả kéo cổ áo, rụt cổ nói: “Em ra ngoài làm việc không có tiền lẻ ngồi xe về, anh cho em mượn một tệ.”

Cái gì? Gọi cho anh để mượn —— một tệ? Hạ Hoằng Huân nghi tai mình có vấn đề, anh nhíu mày, cắn răng hỏi cô: “Anh đưa em thế nào?”

Sao cô không biết anh đang nghiến răng nghiến lợi cơ chứ, Mục Khả nén cười nói: “Em ở cổng đơn vị anh, anh xuống đưa cho em là được, nhanh lên nhé.”

Quả nhiên là có tiềm năng làm quân tẩu, còn biết cả chiến thuật thình lình tập kích tới. Khó trách không hiểu sao buổi chiều cô lại gọi điện thoại liên tục hỏi anh đang ở đâu, thì ra là muốn đến lại sợ anh ra ngoài. Cúp điện thoại, Hạ Hoằng Huân cầm áo khoác ngoài lên đi nhanh ra ngoài.

Vừa cất di động xong, Mục Khả nhìn thấy Viên Soái từ đàng xa đi tới, đẩy Tô Điềm Âm bên cạnh một cái, cô cười hì hì nói: “Đại soái tới kìa, để mình xem có chỗ nào không ổn không nhé.” Nói xong, mắt bắt đầu chăm chú quan sát mặt Tô Điềm Âm, còn sửa lại cổ áo cho cô.

Tô Điềm Âm bắt đầu khẩn trương: ‘Anh ấy có mất hứng không?”

Mục Khả nói: “Làm sao mà mất hứng? Không phải các cậu hẹn nhau rồi sao?”

Thấy Tô Điềm Âm muốn nói lại thôi, Mục Khả bỗng ngộ ra: “Cậu lừa tớ phải không? Các cậu không hẹn nhau?”

“Đừng giận tớ mà.” Tô Điềm Âm vội kéo tay Mục Khả lại giải thích, “Mấy lần tớ chủ động nói muốn đến thăm anh ấy, anh ấy đều nói là không có xe, hôm đấy đúng lúc cậu nói sắp đi, nên tớ liền. . . . . .”

Mục Khả cong môi: “Vậy sao cậu không nói thẳng, có lẽ anh ta không có xe thật, đơn vị quản lý rất nghiêm. Đại soái bây giờ là trung đội trưởng, nhưng lại có một đống thủ trưởng lớn hơn ở phía trên đấy.”

“Mục Khả ——” Tô Điềm Âm cũng nhận ra mình quá xúc động, nhưng tới thì cũng đã tới rồi, cô lấy giọng khẩn cầu nói, “Cậu giúp tớ một chút đi, tớ… rất thích anh ấy.”

Mục Khả đã sớm nhìn ra Tô Điềm Âm có ý với Viên Soái, thế nên khi cô tán gẫu với Viên Soái cũng đã âm thầm nhìn biểu hiện của anh ta nhưng anh ta căn bản không có ý tiến tới, nên cô cũng không nhiều lời. Nhưng tình hình bây giờ cô không tiện cự tuyệt, dù sao cũng là đồng nghiệp, cùng là con gái nữa, hơn nữa thấy Tô Điềm Âm thất vọng, cô lại mềm lòng, khẽ cắn môi nói: “Thôi, đã đến rồi, coi như tới thăm bạn bè một chút vậy. Nhưng lần sau không được làm thế nữa đâu, không thể lừa tớ nữa…, nếu gây họa Hạ Hoằng Huân mắng tớ mất.”

“Biết cậu tốt nhất mà.” Tô Điềm Âm vui vẻ ôm lấy cô.

Mục Khả lùi ra một bước: “Chú ý hình tượng, có người nhìn.”

Mục Khả không thấy tươi cười trên mặt Viên Soái nữa, thể nên để bớt lúng túng, cô cố ý gọi anh: “Trung đội trưởng Viên, tới đây.”

Nghe được mệnh lệnh của cô, Viên Soái đáp lời: “Rõ!” Cơ thể đã chuyển sang tư thế chuẩn bị chạy rồi.

Tô Điềm Âm có vẻ hơi lo lắng, chờ Viên Soái chạy đến gần, cô nói: “Mục Khả dẫn tôi tới đây chơi hai ngày.”

Thấy Mục Khả nháy mắt với mình, thông minh như Viên Soái cũng hiểu mấy phần, anh khách khí nói: “Hoan nghênh cô tới đơn vị chúng tôi chơi.”

Tô Điềm Âm thở phào nhẹ nhõm, cười cười với Mục Khả.

Viên Soái yên lặng đứng cạnh Mục Khả, thừa lúc Tô Điềm Âm không nhìn thấy anh lấy tay đánh vào lưng Mục Khả, đồng thời ánh mặt lên án cô, giống như đang nói: “Bạn là để hãm hại đúng không? Vừa rồi tôi còn chịu thiệt thòi lao vào mưa bom bão đạn chạy đến phòng làm việc của lão đại để kiểm tra ‘quân địch’ đây.”

Mục Khả bị oan mà không dám hé răng, khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ xin tha, nịnh nọt nói: “Tôi mang theo đồ ăn ngon, cho anh hết.”

Viên Soái lườm cô, lại thưởng cho cô một dúi vào lưng.

Mục Khả đang chịu tội bỗng thấy Hạ Hoằng Huân xuất hiện trong tầm mắt, cô cảm thấy như được đại xá, lại nghe Viên Soái nói: “Có giỏi thì cô bảo lão đại chạy tới đây xem.”

Không chơi ức hiếp người như thế. Mục Khả nhấc chân đạp anh một cái, nhìn giày anh trên tuyết, nhỏ giọng lầu bầu: “Anh muốn tôi bị nhốt à.” Dám ở trước mặt cấp dưới của anh cợt nhả ra lệnh cho anh, trừ phi cô muốn chết. Còn lâu cô mới mắc mưu.

Biết cô không phải tới đây làm việc, Hạ Hoằng Huân tới trước mặt Mục Khả giả bộ như thường nhét một tệ cho cô, nghiêm mặt nói: “Không cần trả lại, tiền mừng tuổi.”

Tiền mừng tuổi? Quá sáng tạo rồi đấy. Mục Khả lườm anh một cái, nhận lấy áo khoác anh đưa mặc lên người, sau đó lấy ánh mắt ý bảo anh kiếm chỗ nào nói chuyện.

Biết vì sao Tô Điềm Âm tới, Hạ Hoằng Huân khẽ nhíu mày, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bạn gái nhỏ cầu khẩn, anh quay đầu lại nói với Viên Soái: “Cô giáo Tô đến đây lần đầu, cậu thay tôi tiếp cô ấy đi.”

Sau bữa tối, Viên Soái đưa Tô Điềm Âm tới nhà khách. Hạ Hoằng Huân nhận được điện thoại của Đđoàn trưởng, gọi anh đến Câu Lạc Bộ đánh bài. Lục Trạm Minh biết Mục Khả tới, cũng muốn mời cô, ông cười khà khà nói với Hạ Hoằng Huân: “Không đưa hòn ngọc quý trên tay cậu đến đây thì không tiếp cậu, có bước chân vào Câu Lạc Bộ cũng đuổi cậu ra.”

Cho nên, để tránh Phó Đoàn Trưởng Hạ bị đá ra ngoài, Mục Khả đi luôn.

Trên đường đến Câu Lạc Bộ, Hạ Hoằng Huân cười giỡn nói: “Tiểu quỷ, hóa ra bây giờ độ nổi tiếng của em còn vượt cả anh, có khi anh phải nịnh bợ em mới được xem tiết mục giải trí mất.”

Bả vai nhỏ gầy nhún nhún, Mục khả hả hê dương dương tự đắc. Lần đầu Mục Khả tới Câu Lạc Bộ của đoàn 5-3-2, nhưng những người ở trong cô không lạ lẫm gì. Cô chủ động bắt chuyện với Lục Trạm Minh, Ninh An Lỗi, chào hỏi An Cơ, Dịch Lý Minh, lại nghe Hạ Hoằng Huân giới thiệu Tham Mưu Trưởng tuổi trẻ tài cao nghiêm túc thực hiện nội quy mới được điều tới, sau đó khéo léo ngồi cạnh Hạ Hoằng Huân xem bọn anh chơi bài.

Đàn ông trên bàn bài không câu nệ tiểu tiết, Lục Trạm Minh hài hước nói đùa với Mục Khả, sau lại như vô ý nói: “Hạ Hoằng Huân, lần trước đi họp riêng trên sư bộ nữ binh chào hỏi nhiệt tình với cậu là ai đấy?”

Nghịch bài trong tay, Hạ Hoằng Huân có vẻ không chút để ý: “Ai? Tôi không nhớ.” Đánh một cây K, anh giương mắt nhìn Lục Trạm Minh, Tứ Lượng Bạt Thiên Cân* mà đá quả bóng về, “Không phải chào anh à, tôi nhớ là còn gọi điện cho anh đấy.”


*Tứ Lượng Bạt Thiên Cân: Mượn sức nhỏ để thắng ngàn cân

Mục Khả vừa đứng bên xem cuộc chiến vừa nhìn chị dâu đoàn trưởng hung dữ lườm ông nhà mình một cái, nói với Mục Khả: “Tiểu Mục à, đừng có nghe lão Lục nói bậy, đùa em đấy.”

Không đợi Mục Khả nói, Pháo Doanh trưởng An Cơ chen vào, anh hỏi Hạ Hoằng Huân: “Phó Đoàn Trưởng, sao anh huấn luyện được chị dâu nhỏ vậy, trời lạnh thế này mà cũng sang đây thăm anh? Dạy em hai chiêu, tránh cho về sau cưới vợ lại đấu tranh giai cấp với em.”

Lục Trạm Minh cùng Ninh An Lỗi vui vẻ, Hạ Hoằng Huân cũng cười theo, sau khi cười xong lại giả bộ nghiêm trang nói: “Anh cho cậu biết, cậu và bạn gái ở cùng nhau, công việc dùng toàn lực đi làm, tiền lương giao cho cô ấy hết. Bạn gái cần gì cũng cho, đáp ứng đầy đủ yêu cầu, tuân thủ quy định ba kỷ luật tám chú ý của bạn gái, tất cả hành động nghe theo chỉ huy. Còn nữa, sau khi kết hôn tiêu chuẩn tuyệt đối không được hạ, bảo đảm thành công xây dựng xã hội hài hòa.”

Mục Khả cười khẽ, lặng lẽ nhéo anh.

An Cơ nghe xong lông mày cũng nhíu lại: “Vậy em có khác gì con trai cô ấy đâu!”

Nghe vậy, mọi người ngồi đây đều cười ha ha.

Bên này mọi người chơi bài, bên kia có mấy cán bộ cảm xúc lên cao khiêu vũ. Lục Trạm Minh nhất thời hứng thú, tuy nói trên phương diện này anh không chuyên nghiệp lắm, nhưng quả thật đã từng nhảy mấy lần, tuyệt đối không phải là cái loại trình độ “Nhảy Tăng-gô chẳng khác gì đi cầu thang”, mà rất chú trọng đến “Động tác mấu chốt”. Tiếc rằng chị dâu Đoàn trưởng không biết nhảy, hỏi thăm biết Mục Khả cũng biết sơ qua, liền đề nghị Lục Trạm Minh nhảy với Mục Khả một bản.

Lục Trạm Minh dành chỗ cho vợ để cô chơi bài: “Hạ Hoằng Huân, cậu và vợ tôi đánh bài, tôi mời bạn gái nhỏ của cậu khiêu vũ, chúng ta đổi đi.”

Thấy Mục Khả nhao nhao muốn thử, chẳng có thiên phú gì với khiêu vũ, Hạ Hoằng Huân vung tay lên phê chuẩn: “Đi nhảy đi. Nhưng đừng có mà ôm chặt eo Mục Khả nhà tôi, tôi đánh bài chỉ sờ bài chứ không sờ tay chị dâu đâu.”

Vì thế, mọi người lại cười ầm lên lần nữa.

Điều kiện đơn vị so ra thì kém hơn thành phố A, nhưng mỗi lần Mục Khả tới đều rất vui vẻ. Tiếp xúc nhiều, cô phát hiện đám “Lục lâm hảo hán” này đúng là rất đáng yêu. Trong công việc, họ tỉ mỉ cẩn thận, cương nghị quả quyết. Trong cuộc sống, họ thân thiết, hiền hoà, hài hước, hòa hợp như người một nhà. Cô cảm thấy cô không chỉ yêu Hạ Hoằng Huân, yêu ai yêu cả đường đi nên cũng thích nơi anh sống. Nhận thức được vậy, cô không hề sợ hãi tương lai phía trước nữa, cô nghĩ, hạnh phúc của cô là cùng nhịp thở với người đàn ông này. Mục Khả tin Hạ Hoằng Huân là người mà cô có thể dựa vào cả đời này.

Khi gọi cho Hướng Vi thì Mục Khả không nhịn được chia sẻ hết mấy chuyện lý thú ở đơn vị cho bạn thân, Hướng Vi vừa nghe vừa cười: “Được đấy, sao tớ lại không ở đấy chứ? Nếu không bảo Hạ Hoằng Huân nhà cậu giới thiệu cho tớ một vị quân nhân làm bạn trai đi.”

Đang lúc tinh thần Mục Khả hưng phấn, cô nổi lên ý muốn làm bà mai: “Cậu khoan nói đã, tớ có nhắm được một người, đoàn anh ấy vừa có Tham Mưu Trưởng Lệ mới đến. . . . . .”

“Lệ Hành không được!” Mục Khả còn chưa nói xong, thì đã bị Hạ Hoằng Huân ngồi đọc sách bên cạnh cắt đứt, “Nếu chị em tốt của em cần, anh có thể nhờ cán bộ phụ trách tìm trong danh sách, sàng lọc ra giới thiệu người khác cho cô ấy.”

Mục Khả không hiểu: “Tại sao Tham Mưu Trưởng Lệ không được, chẳng lẽ anh ta kết hôn rồi à?”

Hạ Hoằng Huân cầm sách vỗ nhẹ lên đầu cô, rất có kiên nhẫn giải thích: “Anh thấy tính anh ta hợp với Tiểu Hi, nha đầu kia rất bướng bỉnh, người bình thường không giữ được con bé ấy đâu.”

“Hạ Hi?” Mục Khả nhớ lại, đêm Hạ Hoằng Huân cõng cô tiến hành “Thẩm tra chính trị” anh có nói tới. Ngoại trừ em gái ruột Hạ Nhã Ngôn, anh còn có một em họ học trường cảnh sát, chỉ là cô chưa có cơ hội nhìn thấy cô ấy.

“Có được không? Anh đừng có kết nhầm Uyên Ương đấy.” Mục Khả lầu bầu một câu, lại quay đầu nói với Hướng Vi: “Thôi xong, xuống tay chậm mất rồi, Tham Mưu Trưởng Lệ đã bị gả đi rồi, nếu không cậu cũng nhảy vào cạnh tranh đi?”

Hướng Vi cười: “Best-seller như vậy thì xem ra còn đẹp trai hơn cả Hạ Hoằng Huân.”

Nhìn khuôn mặt anh tuấn của Hạ Hoằng Huân, Mục Khả hả hê nói: “Không phải đâu, đẹp trai nhất đã sớm về chỗ tớ rồi.”

Khóe môi Hạ Hoằng Huân khẽ cong lên, anh để sách xuống, ôm lấy cô gái nhỏ.

“Chua chết được.” Hướng Vi đầu tiên không phúc hậu cười cô, sau lại nói như tên trộm, “Thành thật khai báo mau, có phải đã bị ăn sạch sành sanh rồi không? Đồng chí Hạ Hoằng Huân quả nhiên là có chiến thuật cả mà, chưa được bao lâu đã biến cậu thành vật phẩm quân dụng của anh ấy rồi, còn là vật sống nữa, anh ấy phát tài rồi.”

Mặc dù quen Hướng Vi nói hươu nói vượn rồi, nhưng nghe bốn chữ “vật phẩm quân dụng” thì Mục Khả uất ức. Nghĩ thầm, đồng chí Giải Phóng Quân là một khối gạch trên Vạn Lý Trường Thành, chỗ nào cần thì tới chỗ đó, chẳng phải cô không có quyền sở hữu sao?

Nói chuyện xong với Hướng Vi, Mục Khả chui từ ngực Hạ Hoằng Huân ra, nằm trên ghế sa lon cau mày nói: “Em đã trở thành vật phẩm quân dụng của anh, nhưng anh lại là tài sản chung thuộc về quốc gia và nhân dân, việc này thật không công bằng mà.”


Thật muốn gõ cái đầu dưa nhỏ của cô ra xem có phải có rơm rạ ở trong không. Nhẹ nhàng nhéo gương mặt non nớt của cô, Hạ Hoằng Huân không nhịn được cười trêu chọc cô: “Bây giờ đã nhận ra rồi hả? Không tệ, có tiến bộ. Sống chung với anh, tố chất cá nhân của em đã được nâng cao nhanh chóng.”

Khi nào thì mới không cợt nhả được đây! Mục Khả lườm anh: ” Chú Giải Phóng Quân, cháu đang thảo luận vấn đề rất nghiêm túc với chú. Không cho cười!”

Gọi anh là gì? Chú . . . . . . Giải Phóng Quân? Chẳng lẽ cô không biết gọi như vậy làm anh có chướng ngại tâm lý sao?

Hạ Hoằng Huân thôi cười khéo léo xách tai cô lên: “Vậy cũng đừng có gối lên đùi anh. Đứng lên, nghiêm túc nói chuyện với anh.”

Lại nữa rồi, nói chuyện phiếm với anh, cô lại bị anh chỉnh đốn nghiêm chỉnh giống như mở hội nghị. Cô nổi điên, oán giận hét lên một tiếng đẩy ngã anh. . . . . .


Vì vậy, hai người lại “đánh” , âm thanh cực lớn, ngay cả Ninh An Lỗi ở sát vách hạ Hoằng Huân cũng nghe thấy. Vậy nên ngày hôm sau người ta hỏi anh: “Tối hôm qua vợ chồng son làm ‘khóa huấn luyện’ à, cười hơn nửa đêm.”

Hạ Hoằng Huân thản nhiên thong thả ung dung nói: “Tổ chức học tập chính trị, thảo luận cảm giác sau khi xem phim.”

P/s: Truyện về Hạ Hi và Lệ Hành là bộ “Nửa đời thục” – Mọi người có thể tìm đọc convert bên TTV