Cô vợ giả của tổng giám đốc – 84

Chương 84: Tùy hứng một lần

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng vốn ngủ không say cũng mở mắt ra.

Là anh! Cô đang nằm mơ hay đây là sự thực?

Hai người nhìn nhau, đồng thời nhìn thấy thâm tình, khổ sở cùng giãy giụa trong mắt người kia.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh giống như một giấc mơ, nước mắt của Bạch Ngưng lại một lần nữa trào ra.

Ngôn Lạc Quân thâm tình đau xót nhìn cô, nhìn cô rất lâu không hề dời tầm mắt đi. Bàn tay đang vuốt ve khuôn mặt cô đột nhiên nâng đầu cô lên, ôm cô vào trong lòng, hôn lên môi cô.

Bạch Ngưng đặt tay lên vai anh, ôm lấy cổ của anh, lớn mật lại có vẻ trúc trắc đưa lưỡi ra quấy lấy lưỡi hắn.

Cảm nhận được sự đáp lại của cô, Ngôn Lạc Quân càng dùng sức ôm chặt cô, tất cả tình cảm và dục vọng không cần phải kìm nén nữa, ào ạt trào về phía cô.

Tình cảm mãnh liệt đã không thể kìm nén nữa, anh nóng vội cởi áo khoác tây trang của mình, đẩy cô lên trên giường.

Một tay nhanh chóng luồn vào trong áo ngủ của cô, đầu óc đã mê muội không khống chế được lực nắm lấy nơi mềm mại trong tay.

“A. . . . . .” Bạch Ngưng bị đau chợt phục hồi tinh thần, bay vào trong mũi không phải mùi hương dễ chịu hoặc mùi nước hoa quen thuộc của anh, mà là mùi rượu và mùi nước hoa của người phụ nữ khác.

Ngôn Lạc Quân sốt ruột khó nén cởi dây lưng bỗng cảm thấy người phía dưới kháng cự đang đẩy anh. Mặc dù anh cố làm như không nhận ra, không thèm để ý tiếp tục ôm cô xông về phía tình cảnh hoàn mỹ sắp tới, nhưng cuối cùng anh cũng không nỡ ép cô. Anh mạnh mẽ giữ chặt cô, rời khỏi đôi môi của cô lại lo lắng và khó hiểu nhìn cô.

“Anh đi tắm đi đã.” Mặt Bạch Ngưng đỏ gay, cô cau mày nói với anh.

“Không nhất định phải tắm.”Ngôn Lạc Quân lại muốn sán lại gần cô.

Bạch Ngưng lấy tay đẩy anh, nghiêng đầu sang chỗ khác nói: “Phải tắm, anh nhanh đi tắm đi.”

“Để cho anh làm trước một lần rồi anh sẽ đi tắm, cam đoan đấy.”Ngôn Lạc Quân khổ sở nói.

“Không được, anh mau đi đi. Trên người toàn mùi rượu với mùi của phụ nữ, không tắm sạch thì đừng đụng vào em.”Bạch Ngưng nghiêm túc nói.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, mới lên tiếng: “Không cho phép em đi mất.”

“Em không đi.” Mặt Bạch Ngưng lại đỏ thêm một phần.

“Là em nói đấy nhé, chờ anh, lúc anh ra em vẫn phải ở trên giường!” Ngôn Lạc Quân từ từ rời khỏi người cô, nhìn cô chằm chằm ra lệnh.

Bạch Ngưng gật đầu một cái.

Ngôn Lạc Quân nhìn kỹ cô một lát, sau đó nhanh chóng chạy vào phòng tắm, vừa chạy vừa cởi áo quần, cả cửa cũng không thèm đóng. Vừa chạy vào phòng tắm đã sốt ruột mở vòi hoa sen.

Nghe bên tiếng lộp bộp của đồ vật rơi trong phòng tắm, Bạch Ngưng không nhịn được cười.

Cô muốn làm người phụ nữ của anh một đêm này.

Nếu như, trinh tiết thật sự của cô, lần đầu tiên thực sự của cô vẫn tồn tại, cô muốn đem nó hiến tặng cho anh, hiến tặng cho người đàn ông cô yêu.

Lần này, tính thế nào cũng không phải lần đầu tiên của thân thể, nhưng trong trí nhớ cô quả thật chưa từng có ai khác.

Để cô giữ lại cho mình một kí ức tốt đẹp, để cho cô tùy hứng một lần, được không?

Ba phút, có lẽ là hai phút, Ngôn Lạc Quân tóc ướt, cũng không mặc áo ngủ, trực tiếp để thân thể trần truồng từ phòng tắm chạy ra, như sói hoang nhìn thấy thức ăn lao về phía cô.

“Anh. . . . . . sao lại để như vậy chạy ra ngoài?” Không hề báo động trước khiến cô nhìn thấy mất rồi.

“Chẳng lẽ muốn anh mặc quần áo tử tế rồi ra ngoài lại cởi à?”

Ngôn Lạc Quân cởi dây lưng trên eo cô, lộ ra thân thể dưới lớp áo ngủ. Anh tình dục dâng cao hôn xuống cần cổ trắng noãn của cô, một tay kích động kéo quần lót của cô.

. . . . . .

Suốt đêm, cô ở dưới thân anh rên rỉ, gào thét, khóc thút thít, cho đến lúc chân trời dần hửng sáng mới kiệt sức đổ xuống giường, cũng không mở nổi mắt ra nữa.

Tỉnh lại Ngôn Lạc Quân mới biết mình bị mặt trời chiếu tỉnh. Ánh mặt trời buổi trưa xuyên qua rèm cửa sổ thật dầy, trực tiếp chiếu lên trên mặt anh.

Nhìn người con gái đang ngủ say trong lòng mình, anh bất giác thõa mãn cười một tiếng, đưa môi đến gần chóp mũi cô khẽ hôn một cái.

Đúng này lúc, chuông điện thoại di động lại vang lên.

Anh vốn định mặc kệ nhưng sợ đánh thức “Hứa Tĩnh hàm”, Ngôn Lạc Quân vội nhận điện thoại.

Trong lúc mơ mơ màng màng, Bạch Ngưng nghe thấy một giọng nữ trong điện thoại: “Tổng giám đốc, hội nghị hai giờ chiều hôm nay có tiếp tục không?”

Ngôn Lạc Quân sửng sốt, lúc này mới nhớ ra còn có công ty đáng chết, hội nghị đáng chết kia.

“Hội nghị hủy bỏ, đổi sang tuần sau.”

“Vậy chiều ngài có về công ty không? Giám đốc Dương tập đoàn Phong Tường tìm ngài.”

“Không về, cô tự giải quyết đi.”Nói xong, Ngôn Lạc Quân cúp điện thoại.

“Em quên mất hôm nay anh còn phải đi làm, cả hội nghị mà anh cũng hủy, làm thế có ổn không?” Bạch Ngưng tỉnh lại lo lắng nói.

Ngôn Lạc Quân ném điện thoại đi, ôm chầm lấy cô cười nói: “Có mỹ nhân trong lòng, những thứ đó có là gì!”

Bạch Ngưng nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, cúi đầu nhỏ giọng nói: ” ‘Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triêu.’(1) Sao em cảm thấy mình thành yêu nữ họa quốc ương dân rồi?”

“Ha ha ha!” Ngôn Lạc Quân lật người đè cô xuống, cười nói: “Hồng nhan họa thủy, họa thủy này khiến eo Bổn vương sắp gãy rồi.”

Trên mặt Bạch Ngưng đỏ ửng, không dám nhìn vào mặt anh nữa, rũ mắt nói: “Đáng đời.”

“Dám nói anh đáng đời, cẩn thận anh cho em chết đi sống lại, không đúng. . . . . .” Ngôn Lạc Quân nhìn cô trừng mắt nhìn, nói: “Cẩn thận anh dùng mầm móng no chết em.”

“Anh ghê tởm!” Bạch Ngưng vùi mặt vào ga giường, đưa tay nện xuống.

Ngôn Lạc Quân càng đắc ý nói: “Sao vậy? Hôm qua không phải em vẫn cầu xin anh nhẹ một chút sao, có phải đã làm đến tận cùng rồi không, cảm giác thế nào?”

“A –“

Đáp lại anh là tiếng hét của Bạch Ngưng.

“Sao vậy?”Ngôn Lạc Quân vội hỏi.

Bạch Ngưng lo lắng nói: “Quên cái đó!”

“Cái nào?”Ngôn Lạc Quân khó hiểu.

“Cái đó, chúng ta quên dùng cái đó!”

Ngôn Lạc Quân cau mày suy nghĩ một lát, hỏi thử: “Em thích dùng đạo cụ?”

“Ai nha!” Bạch Ngưng đẩy anh nói: “Cái đó. . . . . . Quên mang. . . . . .”

“Ý em là. . . . . . Áo mưa an toàn?” Ngôn Lạc Quân thật sự không cảm thấy là đáp án này.

Bạch Ngưng gật đầu một cái, lo lắng nói: “Có thuốc ngừa thai khẩn cấp đúng không, bây giờ uống có kịp không?”

Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm, nói: “Người phụ nữ này, đừng bảo em muốn giết chết con anh đấy nhé?”

Bạch Ngưng bị anh nhìn mà phát sợ.

Ngôn Lạc Quân ép cô nhìn thẳng, nghiêm mặt nói: “Chúng ta sinh thêm một đứa, dù là trai hay gái sau này cũng không sinh nữa, không phải em cảm thấy ba người quá ít sao? Hơn nữa, đứa bé tối hôm qua em không cần thật sao?”

Cô vì lời của anh mà hoảng hốt.

Sinh một đứa. . . . . . Con của cô và anh. Cô thật sự có thể có con với anh sao? Không phải Hứa Tĩnh Hàm và anh, mà là con của Bạch Ngưng cô và anh. . . . . .

Đứa bé, một nhà ba người, một nhà bốn người. . . . . . Những thứ này, đều thật hoàn mỹ.

Anh ở trước mắt cô chân thật như vậy, cô đưa tay là có thể chạm được. Bọn họ cùng nhau tranh luận muốn mấy đứa bé, cùng nhau mặc sức tưởng tượng tương lai như thế nào. Cảm giác này thật tốt, thật tốt.


(1) Hai câu thơ trong Trường Hận Ca – Bạch Cư Dị
Dịch nghĩa:
Bực nỗi đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao rồi mới dậy
Từ đấy vua không ra coi chầu sớm nữa

P/s:Làm chương này thật cực khổ mà. Máu mèo tuôn ào ào, YY bay toán loạn

Advertisements

27 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 84

      • – ko biết có nên đề nghị nàng chap nào có H , cứ mail ta giúp nàng những giai đoạn ấy hay ko :))
        – Nghĩ cái cảnh anh Quân tắm vội buồn cười chết mất =)) may mà còn nhớ … cởi đồ ra để tắm :)) đáng yêu quá ><

  1. “Anh đi tắm đi đã.” Mặt Bạch Ngưng đỏ gay, cô cau mày nói với hắn.
    “Không nhất định phải tắm.”Ngôn Lạc Quân lại muốn sán lại gần cô.
    Bạch Ngưng lấy tay đẩy hắn, nghiêng đầu sang chỗ khác nói: “Phải tắm, anh nhanh đi tắm đi.”
    “Để cho anh làm trước một lần rồi anh sẽ đi tắm, cam đoan đấy.”Ngôn Lạc Quân khổ sở nói.

    Ngôn Lạc Quân nhìn kỹ cô một lát, sau đó nhanh chóng chạy vào phòng tắm, vừa chạy vừa cởi áo quần, cả cửa cũng không thèm đóng. Vừa chạy vào phòng tắm đã sốt ruột mở vòi hoa sen.

    “Chẳng lẽ muốn anh mặc quần áo tử tế rồi ra ngoài lại cởi à?”

    Làm sói cũng thật đáng thương!! Quả là không dễ dàng gì!!

  2. bạn mèo thật có dối lòng ko đó, tôi nhớ bộ Phu Quân cảnh hot gấp mấy lần cái này cơ mà mất máu dzề ko bít nửa ==!!!
    xem cái đoạn anh dùng hai phút để tắm cười chết với anh, quá nhanh ,quá gấp, phải chi lúc làm việc củng đc như vậy thì tốt òi 🙂

  3. hihi ko phải ta nói nàng mà là ta đọc bằng điện thoại comment trả lời bạn tường vi cơ ấy vậy mà nó lại nhảy xuống cuối này! HIHI sự cố kĩ thuật.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s