Hồng đậu – Chương 8

Chương 8

Editor:đỗ đỗ béo

Beta: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Công Tôn Lẫm và Hồng Đậu nằm trong phòng, mãi đến khi mặt trời lên cao vẫn không có người đến quấy rầy. Hồng Đậu im lặng nằm co lại trước ngực hắn. Hắn rũ mắt xuống, thấy trên bả vai trần trụi của nàng đều là vết hồng do hắn không cẩn thận gây ra. Hắn đau lòng xoa đi xoa lại những vết hồng kia– xem ra là có tri kỷ “Cố ý” dặn dò mọi người — quả nhiên Hoàng thượng là cáo già mà, tìm nhiều người làm chứng như vậy, hắn ắt phải cho Hồng Đậu một danh phận rõ ràng, nếu không danh tiết của Hồng Đậu thực sự bị hắn làm hỏng.


Vai tuyết trắng hơi run run. Hắn biết nàng đã sớm tỉnh, chẳng qua hai người cứ luôn im lặng không nói lời nào như thế.


Không biết nên mở miệng thế nào, cũng không muốn đánh vỡ không khí này. Bàn tay to của hắn một lần rồi một lần, dịu dàng nhẹ vuốt ve mái tóc dài của nàng, trong lòng không ngừng suy nghĩ tình cảnh trước mắt và tương lai. Tối hôm qua lúc công hiệu của thuốc phát tác, tri giác hắn hỗn loạn. Nhưng hắn nhớ rất rõ, sau khi hắn về giường thì mấy tên ám vệ áo đen ngoài cửa phòng và cả Hoàng thượng đều đi hết.


May là Hoàng thượng sáng suốt, giữ lại riêng tư cho họ, bằng không sau này cho dù phải mạo hiểm mang tội danh hành thích vua, hắn nhất định cũng sẽ cầm đao đuổi giết Hoàng thượng.


Mà cái khuỷu tay này, sau khi mấy ám vệ bỏ chạy, kỳ thực hắn có thể thừa cơ phá cửa xông ra, mang Hồng Đậu ra ngoài, đến chỗ Lý đại phu tìm thuốc giải.


Nhưng…… Cuối cùng hắn vẫn dựa vào khát vọng bản năng của cơ thể, làm hỏng danh tiết của Hồng Đậu.


Hai người họ, rốt cuộc cũng đã dây dưa mơ hồ rồi.


Công Tôn Lẫm không nhịn được thở dài một hơi.


Lúc này, người nằm trong ngực hắn rốt cuộc cũng động đậy.


“Nàng…… Có khỏe không?” Hắn thấp giọng hỏi.


Đêm qua là lần đầu tiên của nàng, nhưng xuân dược phát tác, quá trình thật sự không dám nói đến mấy chữ dịu dàng thương tiếc.


Điều này làm hắn nhớ đến món nợ với Hoàng thượng.


Hồng Đậu không nên bị nhận lấy khổ sở này.


Nàng mảnh mai non mềm, tối hôm qua sao có thể chịu nổi mưa rền gió dữ như vậy?


“Chàng là ai?”


Người con gái mềm mại nằm trong lòng hắn, nhỏ giọng hỏi.


“Công Tôn Lẫm.” Hắn trả lời ngắn gọn.


“Tối hôm qua…… Ta nghe chàng gọi Tôn Đại gia là ‘Hoàng thượng’……”


“Ừ, vị Tôn Đại gia kia thật ra là đương kim Hoàng thượng.” Hắn gật đầu với nàng.


“Vậy…… Vũ Nhi trong miệng các chàng…… Là ta sao?” Nàng chần chờ hỏi.


“Ừ.” Công Tôn Lẫm gật đầu một cái.


“Như vậy…… Cô nương Vũ Nhi này, là người tình của chàng sao?” Nàng bất an xấu hổ rối rắm hỏi.
“Không phải, nàng là nghĩa nữ của ta.” Công Tôn Lẫm thở dài một hơi.


Hồng Đậu hít một hơi, ngồi bật dậy, sững sờ nhìn hắn.


“Nghĩa nữ?”


“Đúng.”


“Chàng là nghĩa phụ của ta? Ta còn cho rằng…… Ta còn cho rằng……”


Nàng hết sức kinh ngạc cắn môi, xấu hổ lúng túng không nói được.


Đêm qua lúc mơ mơ màng màng, hắn nói chuyện với Hoàng thượng nàng chỉ có thể nghe được đứt quãng vài câu.


Nhưng trực giác nói cho nàng, Vũ Nhi họ luôn nhắc tới chính là nàng.


Nhưng nàng không rõ quan hệ của nàng và Công Tôn Lẫm là gì.


Không ngờ…… Hắn lại là nghĩa phụ của nàng……


“…… Ta không muốn thừa nhận chàng là nghĩa phụ của ta.” Nàng đột nhiên nói.


“Thực xin lỗi, tối hôm qua…… làm hỏng danh tiết của nàng, ta quả thật không có tư cách làm nghĩa phụ nàng.”


Sắc mặt hắn biến đổi, tái nhợt đau đớn nói.


“Ý ta không phải thế, nếu chàng là nghĩa phụ của ta, như vậy…… Ta sẽ không thể ở bên chàng ……” Nàng buồn rầu nói.


Hắn nhìn nàng, trong lòng rối như tơ vò.


“Hồng Đậu……”


Vì sao ngay cả khi nàng thất thân, nàng vẫn có thể thẳng thắn đối diện với tình cảm của mình như thế?


Trái lại một đại nam nhân như hắn, lại sợ hãi rụt rè, cứ hay do dự.


Dù thích một người, cũng chỉ dám để trong lòng, nói dám nói ra……


“Nàng là Lý Hồng Đậu, không phải nghĩa nữ của ta……”


Công Tôn Lẫm nhắm mắt lại, thở dài thật sâu nói.


Hắn cam lòng nhận tội.


Hồng Đậu nghe vậy, cánh môi giơ lên, nở nụ cười với hắn.


“Bất kể trước kia ta là ai, với ta mà nói, bây giờ ta tên là Lý Hồng Đậu. Người ta quen là Tôn lão gia xấu tính, không phải nghĩa phụ của Vũ Nhi. Cho nên, chúng ta có thể ở bên nhau, đúng không?”


“Ta nghĩ…… Chỉ sợ còn chưa được.”


Không ngờ hắn lại lắc đầu.


“Vì sao?” Nàng kinh ngạc hỏi.


“Danh không chính, ngôn không thuận, làm sao có thể đường đường chính chính ở bên nhau? Huống chi, chúng ta ở chung như vậy, thật sự cũng không hợp lý.” Hắn nghiêm túc lại lắc đầu.


“Hả…… Vậy…… Vậy làm sao bây giờ?”


Nàng nghe mà sửng sốt, cũng bắt đầu phiền não về mấy chuyện không đứng đắn rồi.


“Gả cho ta đi, Hồng Đậu, chúng ta sẽ chính thức được ở cùng nhau.” Hắn mỉm cười với nàng nói.


Nghe vậy, Hồng Đậu vui vẻ nhào vào trong lòng hắn, cao hứng gật đầu, không hiểu sao nước mắt cũng tràn mi.


“Ta đồng ý! Nhưng trước tiên nên giải quyết nợ giữa hai chúng ta đã?”


“Nợ gì?”


“Đánh cược chịu thua, chàng chơi cờ thua ta, ta có thể yêu cầu chàng năm việc.”


“Nói bậy! Rõ ràng là ba việc.”


“Chàng thua ta năm ván, đương nhiên là năm việc.”


Nàng gật gật đầu, ngữ khí khẳng định nói.


“…… Được rồi, nàng có yêu cầu gì?”


“Thứ nhất, chàng vĩnh viễn nhớ kỹ rằng ta là Hồng Đậu, ta không bao giờ trở thành Vũ Nhi nữa.”


“Đương nhiên.”


“Thứ hai, ta muốn xuất giá từ nhà Lý đại phu ở thôn Thiện Hợp.”


“Không thành vấn đề.”


“Thứ ba, gian phòng này, coi như tân phòng của chúng ta.”


“Cái này đơn giản.”


“Thứ tư, quét hết toàn bộ thơ Vũ Nhi viết trên tường đi.”


Hắn kinh ngạc nhìn nàng, không hiểu vì sao nàng nhắc tới chuyện này.


“Không có một nữ nhân nào có thể chịu được trong lòng trượng phu có nữ nhân khác. Đã qua rồi thì cho qua, không được quay đầu lại.”


“Nhưng không phải nàng là……”


“Chàng đã quên yêu cầu thứ nhất rồi sao? Nhớ rõ, ta là Hồng Đậu! Không phải là ai khác.”


“…… Cứ theo nàng nói đi.” Hắn gật gật đầu.


“Thứ năm…… Muốn chàng vĩnh viễn, vĩnh viễn đặt ta ở trong lòng.”


“Ta thề, trong lòng Công Tôn Lẫm ta, từ nay chỉ có một mình Lý Hồng Đậu.” Hắn thâm tình mỉm cười nói với nàng.


Hồng Đậu đỏ mặt, thẹn thùng một lần nữa nằm trong ngực hắn.


“Tôn lão gia, tuy rằng ta còn chưa nhận ra chàng, nhưng mà ta thường cảm thấy như đã quen biết chàng từ đời trước.”


“Ta cũng vậy…… Tuy rằng ta cũng mới quen nàng không lâu, nhưng ta cũng thường cảm thấy từ đời trước ta luôn thích nàng, kể cả đã uống canh Mạnh Bà cũng không thể làm mất đi tình cảm của ta với nàng……” Công Tôn Lẫm khàn giọng nói.


Cho dù nàng đã quên hắn cũng chẳng sao, bọn họ có thể làm lại từ đầu.


Lúc này đây, hắn không phải là nghĩa phụ của nàng, nàng cũng không là nghĩa nữ hắn, giữa hai người chỉ đơn thuần là nam nữ gặp nhau, quen biết, sau đó yêu nhau……


“Tôn lão gia, nói cho ta nghe chuyện của Vũ Nhi đi? Nói xong, về sau không được nhắc tới nữa.”


Kề trong lòng hắn, nàng nhẹ giọng nói.


“Có thể, nhưng này, Hồng Đậu, có thể sửa xưng hô trước không, gọi ta một tiếng ‘Phu quân’ được không?”


“Ta còn chưa gả cho chàng đâu!”


Nàng đỏ mặt, nhẹ nhàng đấm hắn một cái.


☆☆☆ ☆☆☆ ☆☆☆


Tiêu Dao vương vì nghĩa nữ nhảy xuống vực, quá đau lòng mà biến mất trên triều gần một năm, rốt cuộc cũng muốn trở về, hơn nữa gióng trống khua chiêng thông báo việc vui.


Nghe nói tân nương là con gái của thầy thuốc Lý đại phu nổi danh thiên hạ.


Chẳng qua, rất nhiều người nhớ rõ là Lý đại phu chỉ có một cô con gái, hoàn toàn không biết người tên Lý Hồng Đậu này là con gái từ đâu xuất hiện.


Càng khiến người ra kinh ngạc hơn là khi các vị quan triều tướng lĩnh đến ăn cưới, thấy vương phi mà Tiêu Dao vương cưới vào cửa giống hệt nghĩa nữ nhảy vực đã chết của hắn. Tất cả mọi người kinh hãi không thôi, còn tưởng rằng hồn Công Tôn Vũ đã trở về!


Duy chỉ có Hoàng thượng làm chủ hôn cho Công Tôn Lẫm là từ đầu tới cuối đều rất tự nhiên, cười hớn hở.


Mọi người thấy thế, đều khen ngợi Hoàng thượng không hổ là Hoàng thượng, có đảm lược, đủ bình tĩnh. Hoàng thượng của Uyên quốc như vậy, tương lai quốc gia nhất định sẽ hưng thịnh……
☆☆☆ ☆☆☆ ☆☆☆


Đêm động phòng hoa chúc……


Công Tôn Lẫm phát huy tất cả bản lĩnh, rất cố gắng hầu hạ tân nương tử thoải mái, để nàng hiểu rõ cái gì là triền miên nồng nhiệt thật sự mà quên đi khó chịu trong đêm đều bị hạ xuân dược.


Sau đó, Hồng Đậu vừa lòng đến cực điểm, đổ mồ hôi đầm đìa kề trong lòng hắn, bên môi không giấu được ý xuân ấm áp.


Công Tôn Lẫm ôm Hồng Đậu, giọng nói khàn khàn:“Gần đây ta cứ hay nghĩ, nếu có một ngày nàng lại mất trí nhớ lần nữa lại quên ta, khi đó ta nên làm gì?”


Hồng Đậu nghe ra sợ hãi của hắn, an ủi vỗ vỗ lưng hắn.


“Mất trí nhớ thật ra chẳng có gì hay cả, chuyện không vui trải qua một lần là đủ rồi.”


“Nhưng là…… Nhân sinh vô thường……” Hắn ôm chặt lấy nàng.


Gần đây thấy ngày nào cũng quá mức tốt đẹp, khiến hắn bắt đầu sợ hãi có một ngày sẽ mất nàng lần nữa.


“Liên quan gì? Chàng tìm ta lần nữa, để ta yêu chàng lần nữa, không phải là được rồi sao?”


Nàng vỗ nhẹ khuôn mặt hắn, cười nói.


Hắn không nói gì trừng mắt nhìn nàng, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ thở dài.


“Nói bây giờ đã, đời này ta tuyệt đối sẽ không để nàng rời khỏi ta lần nữa ……”


Hắn ôm nàng, khàn giọng nói.


“Vâng.” Nàng lộ ra ý cười dịu dàng.


Ngáp một cái, nàng nằm lại vào ngực hắn, nhắm mắt lại, ngọt ngào đi vào giấc ngủ.


Hắn cũng nhắm mắt theo, an tâm mà thỏa mãn ôm lấy nàng cùng nhau đi vào giấc mộng.


Tay hai người mười ngón đan chặt vào nhau, cho dù đang ngủ cũng không buông ra……


[ Toàn thư hoàn ]

Yêu vật – Chương 7

Chương 7

Editor: mèomỡ

Những ngày tiếp theo, bé trai chạy khắp nơi, xin cha mẹ, xin bác sĩ, xin y tá, nhưng chẳng ai quan tâm đến lời nói của một đứa trẻ nít tám tuổi cả. Cái thằng bé có được chỉ là lời nói dối thiện ý hoặc qua loa cho xong. Khí sắc bé gái càng ngày càng kém, lúc tỉnh táo con bé luôn hỏi: “Anh Thuộc Thiên. . . . . . bác sĩ lợi hại có đến không? Em có thể được gặp lại ba ba không?”

“Được! Nhất định sẽ được mà!” Bé trai không thể thực hiện lời hứa, chân tay luống cuống, xấu hổ vô cùng. Nó khóc, thử cầu xin thần linh giúp đỡ: “Xin hãy để em Vương Huệ khỏe mạnh, muốn tôi trả giá thế nào cũng được.”

“Cầu người không bằng cầu mình, cầu mình không bằng cầu yêu quái” Tôi quan sát hai đứa thanh mai trúc mã này đã lâu, cuối cùng thừa dịp đêm tối, nhảy vào từ cửa sổ, xuất hiện trước mặt thằng bé, hóa thành hình người, mang theo nụ cười buôn bán nhàn nhạt nói cho nó: “Chỉ cần trả giá bằng tuổi thọ tương ứng, ta có thể thỏa mãn nguyện vọng của nhóc.”

“Có yêu quái!” Thằng nhóc sợ tới mức chui xuống gầm giường, liên mồm kêu to, “Tôn Ngộ Không cứu mạng!”

Tôi ôm nó, an ủi: “Ta là yêu quái tốt, bộ dạng tuyệt đối không hung dữ, sư phụ ta là tiên nhân lợi hại, có giao tình với sư phụ Tôn Ngộ Không, cũng coi như cùng họ.”

Lời nói dối nửa thật nửa giả khiến thằng nhóc bình tĩnh lại, dần dần cũng khôi phục sự can đảm. Tôi nhanh chóng nói thủ tục giao dịch yêu quái cho nó, dụ dỗ: “Chỉ cần nhóc trả giá bằng tuổi thọ của bản thân, ta có thể đem tuổi thọ đó chuyển cho Vương Huệ, giúp cô bé sống sót.”

Thằng nhóc không hề do dự gật đầu nói: “Tôi muốn đổi!”

Tôi thấy bộ dáng vô lo vô nghĩ của nó, chợt nảy ra ý nghĩ nửa đùa nói: “Giao dịch với yêu quái rất hà khắc, hai mươi năm tuổi thọ của nhóc cũng chỉ có thể đổi hai năm sống cho Vương Huệ thôi.”

“Chỉ hai năm?” Thằng nhóc do dự, dường như cảm thấy rất lỗ vốn.

Tôi cười nói: “Hai năm cũng đủ thực hiện giấc mộng của con bé rồi, nhìn thấy cha về nhà, cả nhà đi ra ngoài chơi, không còn gì để phải tiếc nuối nữa.”

Thuộc Thiên do dự một hồi, hạ quyết tâm, gật đầu nói: “Được! Giao dịch!”

Tuy rằng trẻ nhỏ nói năng không kiêng kỵ, nhưng tôi cảm thấy tình cảm của hai đứa bé này thật cảm động, vì thế thành lập khế ước.

Bệnh tình Vương Huệ tốt lên như một kì tích, khiến bác sĩ y tá mở rộng tầm mắt, cô bé vui vẻ xuất viện. Sau khi ba được thả ra, cả nhà ba người vui vẻ đi dạo Vạn Lý Trường Thành, cố cung, còn vào bảo tàng, đi công viên, đi bơi ở Tây Hồ, ăn thật nhiều thứ từ nhỏ không thể ăn, đi chơi rất nhiều nơi trước kia không thể đi. Vào ngày ước định hai năm sau, bệnh tình đột nhiên tái phát qua đời. Căn cứ vào điều tra của tôi sau khi mọi việc xảy ra, trước khi lâm chung câu nói cuối cùng của con bé là: “Cám ơn anh Thuộc Thiên, em đã rất vui vẻ.”

Thuộc Thiên biết tin, ra sức khóc một hồi không thôi.

Chuyện xưa thanh mai trúc mã kết thúc, từ đây cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ.

“Rất cảm động. . . . . .” William nghe xong tự thuật của tôi, kích động không kìm chế được, qua một lúc lâu sau mới hồi phục tinh thần, khó hiểu đặt câu hỏi: “Vậy không phải là ông ta cam tâm tình nguyện đưa cho bạn tốt à? Sao giờ lại đổi ý?”

Tôi nghĩ một lúc lâu sau thở dài: “Đại khái là. . . . . . Con người sẽ thay đổi, đồ chơi hồi nhỏ rất quý trọng sau khi lớn lên thì lại không đáng một đồng. Vốn là một thằng nhóc đáng yêu, sau khi lớn lên lại thành một tên đầu heo.”

William muốn phản bác, cuối cùng chán nản cúi đầu.

“Thôi, chuyện của con người liên quan gì đến chúng ta? Chó ngốc, tôi đưa anh đi xem trò vui.” Tôi lấy hai tờ khế ước từ trong hòm ra, thừa dịp ban đêm gió mát, cùng anh ta nhảy lên nóc nhà, hăng hái đến thẳng chỗ của Thuộc Thiên.

Khi tôi bước vào văn phòng của Thiệu Thiên ở tầng trên cùng tòa cao ốc cao nhất thành phố G, ông ta đang lo âu bất an nhìn cửa sổ thủy tinh sát đất sau lưng. Cả thành phố đắm chìm trong ánh đèn neon lộng lẫy, át đi ánh sáng của các vì sao trên trời.

“Cô đã đến rồi?” Ông ta hơi sợ hãi lại có chút chờ mong.

Tôi đứng trên thảm Ba Tư, lặng lẽ đi qua, ghé vào bên người ông ta, đưa một tờ khế ước tới trước mặt ông ta, cười nói: “Đây là khế ước năm đó ông ký kết với tôi, mở to đôi mắt chó của ông ra mà nhìn cho kĩ đi.”

William vội vàng đứng thẳng, trợn to hai mắt.

“Này, điều đó không thể nào…” Thiệu Thiên ngạc nhiên cầm khế ước, lắp bắp nói, “Khế ước tôi ký với cô chỉ dùng hai năm để đổi lấy hai năm tuổi thọ thôi sao? Không… Không phải hai mươi năm?”

“Vô nghĩa, Dạ Đồng tôi là yêu quái! Sao có thể bắt nạt một thằng nhóc” Tôi ngồi luôn lên bàn làm việc to lớn của ông ta, gõ đầu ông ta nói: “Lúc ấy thấy đùa các người rất vui nên chỉ đùa một chút thôi, mệt ông còn dám vác mặt tới cửa. Bảo sao tôi không tìm được tờ khế ước hai mươi năm nào!”

Thiệu Thiên suy sụp ngồi xuống, dường như già đi rất nhiều, ông ta lẩm bẩm lặp đi lặp lại “Hai năm… chỉ hai năm…”

“Quên đi, chỉ có hai năm, trả lại cho ông đấy, ai bảo tôi là con mèo yêu rộng lượng.” Tôi rộng lượng vẫy vẫy tay, mảnh nhỏ màu đen bay bay trong không trung, dấy lên ngọn lửa màu đen sau đó biến mất.

Thiệu Thiên run run lấy ra một điếu xì gà, châm lửa, hít sâu hai hơi giống như muốn mượn nó để bình tĩnh lại.

Trong lòng bàn tay tôi lại lấy ra một tờ khế ước màu đỏ, giơ lên trước mặt ông ta: “Nếu khế ước của ông đã được giải trừ, tôi lại là mèo yêu công bằng, vậy nên khế ước Vương Huệ đã ký cũng nên giải trừ chứ nhỉ.”

Thiệu Thiên ngạc nhiên: “Vương Huệ?”

Tôi chưa cho ông ta xem khế ước trong tay đã tùy tiện xé vụn, hóa thành ngọn lửa đỏ rực. Trong khế ước, một linh hồn màu lam nho nhỏ được thả tự do, trong suốt trôi nổi giữa không trung, rồi dần dần biến mất. Tôi cười hỏi ông ta: “Ông đoán xem cô ấy đã ký khế ước gì?”

“Tôi đã nói cho cô ấy những việc ông làm vì cô ấy năm đó, cũng nói cho cô ấy về tình trạng sức khỏe của ông. Vương Huệ là cô bé có ơn phải báo đáp, nhưng vì không còn tuổi thọ nên cô ấy đã dùng linh hồn của chính mình để làm giao dịch cùng tôi” tôi chậm rãi nói từng chữ từng chữ với ông ta, “Vương Huệ cầu xin để cho bạn tốt của cô ấy – bé trai Thiệu Thiên được sống lâu trăm tuổi, cuộc đời phú quý.”

Thiệu Thiên run run môi: “Nhưng… nhưng u trong người tôi…”

Tôi nhún nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Có lẽ là cái nhọt không có gì nguy hiểm, đáng tiếc ông lại cứ nghĩ mình thiếu mất hai mươi năm tuổi thọ, đã xác định sẵn ngày chết, tính tình cũng nóng nảy không đi điều tra cho rõ.”

Thiệu Thiên khôi phục bình tĩnh: “Cho dù xé bỏ khế ước đó, tôi quay lại tuổi thọ như ban đầu cũng coi như số trời đã định, không thể oán trách trời đất được.”

“Số trời đã định à? Tất nhiên” tôi cười đến nheo cả mắt, giọng nói lại lạnh lùng khủng bố, “Nói cho ông thêm một tin xấu thú vị nhé? Năm đó ông nằm viện, là do — mắc một loại bệnh tim khó chữa khỏi, tuổi thọ thật ra cũng chỉ hơn Vương Huệ bốn, năm năm thôi. Cha mẹ ông thương ông, sợ ông không chịu được nên mới lừa ông nói là chỉ cần nghỉ ngơi là khỏe. Sau đó ông kỳ tích khỏe lại, mọi người đều tưởng rằng do bác sĩ chuẩn đoán nhầm nên quyết định không nói cho ông biết…”

Thiệu Thiên ôm ngực, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, hô hấp cũng càng ngày càng dồn dập. Ông ta hoảng sợ nhìn tôi, run run vươn tay, điên cuồng lao tới: “Cô… Ác ma đáng chết này… Ác ma… Đưa tôi… đưa khế ước cho tôi…”

Tôi linh hoạt tránh khỏi sự công kích của ông ta, ngạo mạn tuyên bố: “Do khế ước của Vương Huệ đã bị xé bỏ, cho nên ông nợ tôi 32 năm tuổi thọ. Lần này là tôi có lý, cho dù thượng giới biết tôi cũng không sợ, chờ kiếp sau luân hồi, tôi chắc chắn sẽ lấy lại bằng được. Đến lúc đó ông hy vọng tôi dùng cách nào để giết ông đây?”

“Không…” Thiệu Thiên tuyệt vọng nhìn tôi, thân thể bắt đầu run rẩy, giọng nói khàn khàn dường như còn muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời.

Tôi ngồi trên ghế của ông ta, vừa nhàm chán chơi dò mìn — vừa chờ đợi sinh mạng của ông ta chấm dứt.

William vừa mới thành yêu, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, hơi bất an hỏi: “Làm vậy có được không?”

“Có gì không được?” Giọng nói của Lam Lăng từ ngoài cửa sổ truyền đến, giống như cái bóng xuyên qua cửa thủy tinh, đứng ở trước mặt tôi. Anh ta kiểm tra Thiệu Thiên nằm trên mặt đất, chờ ông ta hoàn toàn tắt thở mới đẩy kính lên cười nói, “Làm tốt lắm, anh còn lo em sẽ làm ẩu.”

Tôi lạnh nhạt nói: “Mắc mớ gì đến anh? !”

William đồng tình nhìn Lam Lăng.

“Không sao, Dạ Đồng rất ngoan” Lam Lăng dường như không để ý lại đẩy kính mắt, sau đó xoa xoa mái tóc xoăn vàng của William “Dạ Đồng là con mèo kỳ quái nhất trên đời, luôn nghĩ một đằng nói một nẻo. Khi nó nói gì em cứ nghĩ ngược lại là được, những cái khác thì để ở trong lòng thôi. Bình thường em quan tâm đến Dạ Đồng một chút đừng để con bé xúc động gặp rắc rối.”

William lơ mơ gật đầu.

Tôi tiếp tục gào thét: “Ai kỳ quái hả? ! Anh mới kỳ quái! Anh đúng là đồ ngạo kiều*!”


*Ngạo kiều: là loại người bên ngoài lạnh lùng, nội tâm ấm áp, lời nói thường mang ý châm chọc

Lam Lăng quay đầu hỏi lại: “Linh hồn Vương Huệ chất lượng thượng đẳng mà em không ăn, là đồng tình hai đứa bé này, hay muốn lưu trữ lại đợi sau khi Thiệu Thiên chết thì thả cô ấy đi?”

“Nói bậy! Tôi ghét nhất là trẻ con!”

“Vậy vì sao em lại không ăn linh hồn đó?”

“Là… Là vì sư phụ đần độn, ngồi giáo dục tôi về《 Đạo Đức Kinh 》tám canh giờ liền, còn bắt tôi úp mặt vào tường sám hối tám ngày. Tôi bị ông ấy hành hạ đến choáng váng nên sau khi về mới quên ăn!”

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 84

Chương 84: Tùy hứng một lần

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng vốn ngủ không say cũng mở mắt ra.

Là anh! Cô đang nằm mơ hay đây là sự thực?

Hai người nhìn nhau, đồng thời nhìn thấy thâm tình, khổ sở cùng giãy giụa trong mắt người kia.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh giống như một giấc mơ, nước mắt của Bạch Ngưng lại một lần nữa trào ra.

Ngôn Lạc Quân thâm tình đau xót nhìn cô, nhìn cô rất lâu không hề dời tầm mắt đi. Bàn tay đang vuốt ve khuôn mặt cô đột nhiên nâng đầu cô lên, ôm cô vào trong lòng, hôn lên môi cô.

Bạch Ngưng đặt tay lên vai anh, ôm lấy cổ của anh, lớn mật lại có vẻ trúc trắc đưa lưỡi ra quấy lấy lưỡi hắn.

Cảm nhận được sự đáp lại của cô, Ngôn Lạc Quân càng dùng sức ôm chặt cô, tất cả tình cảm và dục vọng không cần phải kìm nén nữa, ào ạt trào về phía cô.

Tình cảm mãnh liệt đã không thể kìm nén nữa, anh nóng vội cởi áo khoác tây trang của mình, đẩy cô lên trên giường.

Một tay nhanh chóng luồn vào trong áo ngủ của cô, đầu óc đã mê muội không khống chế được lực nắm lấy nơi mềm mại trong tay.

“A. . . . . .” Bạch Ngưng bị đau chợt phục hồi tinh thần, bay vào trong mũi không phải mùi hương dễ chịu hoặc mùi nước hoa quen thuộc của anh, mà là mùi rượu và mùi nước hoa của người phụ nữ khác.

Ngôn Lạc Quân sốt ruột khó nén cởi dây lưng bỗng cảm thấy người phía dưới kháng cự đang đẩy anh. Mặc dù anh cố làm như không nhận ra, không thèm để ý tiếp tục ôm cô xông về phía tình cảnh hoàn mỹ sắp tới, nhưng cuối cùng anh cũng không nỡ ép cô. Anh mạnh mẽ giữ chặt cô, rời khỏi đôi môi của cô lại lo lắng và khó hiểu nhìn cô.

“Anh đi tắm đi đã.” Mặt Bạch Ngưng đỏ gay, cô cau mày nói với anh.

“Không nhất định phải tắm.”Ngôn Lạc Quân lại muốn sán lại gần cô.

Bạch Ngưng lấy tay đẩy anh, nghiêng đầu sang chỗ khác nói: “Phải tắm, anh nhanh đi tắm đi.”

“Để cho anh làm trước một lần rồi anh sẽ đi tắm, cam đoan đấy.”Ngôn Lạc Quân khổ sở nói.

“Không được, anh mau đi đi. Trên người toàn mùi rượu với mùi của phụ nữ, không tắm sạch thì đừng đụng vào em.”Bạch Ngưng nghiêm túc nói.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, mới lên tiếng: “Không cho phép em đi mất.”

“Em không đi.” Mặt Bạch Ngưng lại đỏ thêm một phần.

“Là em nói đấy nhé, chờ anh, lúc anh ra em vẫn phải ở trên giường!” Ngôn Lạc Quân từ từ rời khỏi người cô, nhìn cô chằm chằm ra lệnh.

Bạch Ngưng gật đầu một cái.

Ngôn Lạc Quân nhìn kỹ cô một lát, sau đó nhanh chóng chạy vào phòng tắm, vừa chạy vừa cởi áo quần, cả cửa cũng không thèm đóng. Vừa chạy vào phòng tắm đã sốt ruột mở vòi hoa sen.

Nghe bên tiếng lộp bộp của đồ vật rơi trong phòng tắm, Bạch Ngưng không nhịn được cười.

Cô muốn làm người phụ nữ của anh một đêm này.

Nếu như, trinh tiết thật sự của cô, lần đầu tiên thực sự của cô vẫn tồn tại, cô muốn đem nó hiến tặng cho anh, hiến tặng cho người đàn ông cô yêu.

Lần này, tính thế nào cũng không phải lần đầu tiên của thân thể, nhưng trong trí nhớ cô quả thật chưa từng có ai khác.

Để cô giữ lại cho mình một kí ức tốt đẹp, để cho cô tùy hứng một lần, được không?

Ba phút, có lẽ là hai phút, Ngôn Lạc Quân tóc ướt, cũng không mặc áo ngủ, trực tiếp để thân thể trần truồng từ phòng tắm chạy ra, như sói hoang nhìn thấy thức ăn lao về phía cô.

“Anh. . . . . . sao lại để như vậy chạy ra ngoài?” Không hề báo động trước khiến cô nhìn thấy mất rồi.

“Chẳng lẽ muốn anh mặc quần áo tử tế rồi ra ngoài lại cởi à?”

Ngôn Lạc Quân cởi dây lưng trên eo cô, lộ ra thân thể dưới lớp áo ngủ. Anh tình dục dâng cao hôn xuống cần cổ trắng noãn của cô, một tay kích động kéo quần lót của cô.

. . . . . .

Suốt đêm, cô ở dưới thân anh rên rỉ, gào thét, khóc thút thít, cho đến lúc chân trời dần hửng sáng mới kiệt sức đổ xuống giường, cũng không mở nổi mắt ra nữa.

Tỉnh lại Ngôn Lạc Quân mới biết mình bị mặt trời chiếu tỉnh. Ánh mặt trời buổi trưa xuyên qua rèm cửa sổ thật dầy, trực tiếp chiếu lên trên mặt anh.

Nhìn người con gái đang ngủ say trong lòng mình, anh bất giác thõa mãn cười một tiếng, đưa môi đến gần chóp mũi cô khẽ hôn một cái.

Đúng này lúc, chuông điện thoại di động lại vang lên.

Anh vốn định mặc kệ nhưng sợ đánh thức “Hứa Tĩnh hàm”, Ngôn Lạc Quân vội nhận điện thoại.

Trong lúc mơ mơ màng màng, Bạch Ngưng nghe thấy một giọng nữ trong điện thoại: “Tổng giám đốc, hội nghị hai giờ chiều hôm nay có tiếp tục không?”

Ngôn Lạc Quân sửng sốt, lúc này mới nhớ ra còn có công ty đáng chết, hội nghị đáng chết kia.

“Hội nghị hủy bỏ, đổi sang tuần sau.”

“Vậy chiều ngài có về công ty không? Giám đốc Dương tập đoàn Phong Tường tìm ngài.”

“Không về, cô tự giải quyết đi.”Nói xong, Ngôn Lạc Quân cúp điện thoại.

“Em quên mất hôm nay anh còn phải đi làm, cả hội nghị mà anh cũng hủy, làm thế có ổn không?” Bạch Ngưng tỉnh lại lo lắng nói.

Ngôn Lạc Quân ném điện thoại đi, ôm chầm lấy cô cười nói: “Có mỹ nhân trong lòng, những thứ đó có là gì!”

Bạch Ngưng nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, cúi đầu nhỏ giọng nói: ” ‘Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triêu.’(1) Sao em cảm thấy mình thành yêu nữ họa quốc ương dân rồi?”

“Ha ha ha!” Ngôn Lạc Quân lật người đè cô xuống, cười nói: “Hồng nhan họa thủy, họa thủy này khiến eo Bổn vương sắp gãy rồi.”

Trên mặt Bạch Ngưng đỏ ửng, không dám nhìn vào mặt anh nữa, rũ mắt nói: “Đáng đời.”

“Dám nói anh đáng đời, cẩn thận anh cho em chết đi sống lại, không đúng. . . . . .” Ngôn Lạc Quân nhìn cô trừng mắt nhìn, nói: “Cẩn thận anh dùng mầm móng no chết em.”

“Anh ghê tởm!” Bạch Ngưng vùi mặt vào ga giường, đưa tay nện xuống.

Ngôn Lạc Quân càng đắc ý nói: “Sao vậy? Hôm qua không phải em vẫn cầu xin anh nhẹ một chút sao, có phải đã làm đến tận cùng rồi không, cảm giác thế nào?”

“A –“

Đáp lại anh là tiếng hét của Bạch Ngưng.

“Sao vậy?”Ngôn Lạc Quân vội hỏi.

Bạch Ngưng lo lắng nói: “Quên cái đó!”

“Cái nào?”Ngôn Lạc Quân khó hiểu.

“Cái đó, chúng ta quên dùng cái đó!”

Ngôn Lạc Quân cau mày suy nghĩ một lát, hỏi thử: “Em thích dùng đạo cụ?”

“Ai nha!” Bạch Ngưng đẩy anh nói: “Cái đó. . . . . . Quên mang. . . . . .”

“Ý em là. . . . . . Áo mưa an toàn?” Ngôn Lạc Quân thật sự không cảm thấy là đáp án này.

Bạch Ngưng gật đầu một cái, lo lắng nói: “Có thuốc ngừa thai khẩn cấp đúng không, bây giờ uống có kịp không?”

Ngôn Lạc Quân nhìn cô chằm chằm, nói: “Người phụ nữ này, đừng bảo em muốn giết chết con anh đấy nhé?”

Bạch Ngưng bị anh nhìn mà phát sợ.

Ngôn Lạc Quân ép cô nhìn thẳng, nghiêm mặt nói: “Chúng ta sinh thêm một đứa, dù là trai hay gái sau này cũng không sinh nữa, không phải em cảm thấy ba người quá ít sao? Hơn nữa, đứa bé tối hôm qua em không cần thật sao?”

Cô vì lời của anh mà hoảng hốt.

Sinh một đứa. . . . . . Con của cô và anh. Cô thật sự có thể có con với anh sao? Không phải Hứa Tĩnh Hàm và anh, mà là con của Bạch Ngưng cô và anh. . . . . .

Đứa bé, một nhà ba người, một nhà bốn người. . . . . . Những thứ này, đều thật hoàn mỹ.

Anh ở trước mắt cô chân thật như vậy, cô đưa tay là có thể chạm được. Bọn họ cùng nhau tranh luận muốn mấy đứa bé, cùng nhau mặc sức tưởng tượng tương lai như thế nào. Cảm giác này thật tốt, thật tốt.


(1) Hai câu thơ trong Trường Hận Ca – Bạch Cư Dị
Dịch nghĩa:
Bực nỗi đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao rồi mới dậy
Từ đấy vua không ra coi chầu sớm nữa

P/s:Làm chương này thật cực khổ mà. Máu mèo tuôn ào ào, YY bay toán loạn