Cô vợ giả của tổng giám đốc – 76 + 77

 

Chương 76: Ở khách sạn cả đêm

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Chỉ lát sau, xe taxi dừng lại trước cửa một khách sạn nhỏ, Bạch Ngưng đỡ Hạ Ánh Hi xuống xe. May mà anh còn chưa say đến mức không biết gì, chỉ cần dìu là tự đi được.

Thuê phòng xong, Bạch Ngưng đỡ anh nằm lên giường, mệt suýt chút nữa ngồi phịch xuống đất.

“Bạch Ngưng. . . . . . Bạch Ngưng. . . . . .” Trong miệng Hạ Ánh Hi gọi tên cô, đau khổ khóc.

“Hạ Ánh Hi, anh sao vậy?” Bạch Ngưng cầm khăn lông lau trán cho anh, lo lắng hỏi.

Áo sơ mi của anh đã được cởi hai nút, cô ngoài ý muốn nhìn thấy mấy vết đỏ trên ngực anh. Nhìn cánh tay, vai, hay lưng anh đều có vết thâm tím.

Anh bị sao vậy?

“Đừng –” Hạ Ánh Hi đột nhiên bắt được tay của cô, khóc ròng nói: “Tại sao em lại ngốc vậy, tại sao phải nhảy lầu, tại sao?”

Mũi Bạch Ngưng xon xót, nhẹ giọng nói: “Em cũng hối hận, sao em lại xúc động như vậy, sao lại ngu ngốc như vậy. Xin lỗi, rất xin lỗi. . . . . . Quên em đi, được không?”

“Giết. . . . . . tao muốn giết mày. . . . . . Giết mày . . . . . .”

Nghe anh nói như vậy, Bạch Ngưng bị dọa cho trắng bệch cả mặt, vội vàng nói: “Không, đừng mà Ánh Hi, anh đừng nghĩ như vậy.”

“Chúng mày chết đi, tất cả lũ chúng mày cũng chết hết đi. . . . . .” Hạ Ánh Hi vẫn nói mơ, khiến Bạch Ngưng bị dọa đến khóc.

Lời say rất có thể chính là tư tưởng ẩn dưới đáy lòng, rất có thể anh ấy thật sự muốn giết bọn Trần Chí Dương, muốn báo thù cho cô. Nếu quả như thật như vậy thì xong rồi.

“Đừng, Ánh Hi, đừng như vậy, em chưa chết, em vẫn chưa chết. . . . . .” Bạch Ngưng khóc ròng nói.

“Ọe. . . . . .” Hạ Ánh Hi bụm mặt, dường như muốn nôn. Bạch Ngưng vội vàng dùng sức đỡ anh dậy đi vào toilet.

Khi anh đã nôn hết mọi thứ trong dạ dày, Bạch Ngưng lại dìu anh vào phòng, mệt đến nỗi ngã luôn lên giường.

Giữa lúc đó điện thoại di động đột nhiên vang lên.

Một lúc lâu sau Bạch Ngưng mới từ dưới người anh bò được ra ngoài, vội vàng cầm điện thoại di động lên xem, là Ngôn Lạc Quân.

“Alo?”

“Tĩnh Hàm.” Ngôn Lạc Quân gọi.

“Sao lại thở hổn hển vậy, chẳng lẽ nhớ tôi nên làm chuyện xấu à?” Ngôn Lạc Quân lại cười trêu cô.

“Tôi. . . . . . Tôi ở trên giường tập gập bụng.” Bạch Ngưng nói.

“Cũng mười hai giờ, gập bụng làm gì? Em lại muốn giảm cân đấy à?”

“Vẫn hơi sợ, cho nên kiếm chuyện làm thôi.” Bạch Ngưng nói dối.

“Vậy tôi gọi điện thoại cho em, dỗ em ngủ được không? Khi nào em ngủ rồi tôi sẽ cúp điện thoại.” Ngôn Lạc Quân nói.

“Không, không cần đâu.” Bạch Ngưng nhìn Hạ Ánh Hi bên cạnh, vội vàng nói: “Vận động mấy cái, mệt quá rồi, tôi muốn ngủ.”

“Vậy thì tốt, em ngủ đi, hai ngày nữa gặp lại.”

“Ừ, hẹn gặp lại.” Bạch Ngưng nói xong, cúp điện thoại.

Hạ Ánh Hi vẫn còn đang tự lẩm bẩm, lúc thì đau khổ lúc thì hung dữ, nhìn vậy khiến trái tim cô đau đớn.

Rốt cuộc anh bị sao vậy? Sao đột nhiên chạy đi uống rượu, còn thành ra như vậy?

Bạch Ngưng đắp chăn cho anh, nhìn anh dần dần an tĩnh lại nhưng cô vẫn không đành lòng rời đi.

Say rượu nguy hiểm như thế, không có ai bên cạnh sao được?

Nhìn khuôn mặt ngủ say của anh, cô quyết định mặc kệ những chuyện khác, ở đây chăm sóc cho đến khi anh tỉnh rượu.

Nhìn thấy anh, cô lại nhớ tới ánh mặt trời trên sân thể dục ngày đó. Dãy cây ngô đồng trong trường, phố quà vặt, tiếng nói tiếng cười. Thật là đẹp, thật sự rất đẹp. Nếu như cô không cố chấp như vậy, có lẽ bọn họ sẽ bắt đầu tình yêu thuần khiết trên sân trường xinh đẹp đó, có lẽ cô cũng sẽ không xảy ra chuyện, có lẽ. . . . . . Bọn họ có thể đi được rất xa.

***********************************************

Chương 77: Công lý ở đâu

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nhìn thấy anh, cô lại nhớ tới ánh mặt trời trên sân thể dục ngày đó. Dãy cây ngô đồng trong trường, phố quà vặt, tiếng nói tiếng cười. Thật là đẹp, thật sự rất đẹp. Nếu như cô không cố chấp như vậy, có lẽ bọn họ sẽ bắt đầu tình yêu thuần khiết trên sân trường xinh đẹp đó, có lẽ cô cũng sẽ không xảy ra chuyện, có lẽ. . . . . . Bọn họ có thể đi được rất xa.

Nhưng số mạng luôn thích trêu người. Nếu như không phải cô đã chết rồi, cô cũng sẽ không biết Hạ Ánh Hi yêu cô sâu đậm như vậy.

Cho tới bây giờ duyên phận của bọn họ cũng chỉ có một nửa mà thôi. Còn cô, số mạng lại an bài cho cô gặp được Ngôn Lạc Quân, tình cảm như dòng lũ xiết xông về phía cô, khiến cho cô không thể nào chống đỡ được.

Tám giờ sáng thì Hạ Ánh Hi mới tỉnh lại.

Nhìn thấy Bạch Ngưng, anh ngẩn người.

” Hôm qua anh uống say ở quán, ông chủ gọi tôi tới đón anh, nên tôi đưa anh đến khách sạn.” Bạch Ngưng nói.

Hạ Ánh Hi vô lực nói: “Cám ơn, làm phiền cô rồi.”

Bạch Ngưng đem bữa ăn sáng bưng đến trước mặt anh, nói: “Nhân viên phục vụ đưa tới, ăn chút gì lấp dạ dày đi.”

Hạ Ánh Hi nhìn đồ ăn, dường như không hề muốn ăn.

Bạch Ngưng nhìn anh một lát, hỏi: “Anh làm sao vậy? Hôm qua anh luôn miệng gọi Bạch Ngưng.”

“Chỉ là uống say thôi.” Hạ Ánh Hi lạnh nhạt nói.

“Vậy vết thương trên người anh thì sao? Anh đánh nhau với người ta à?” Cô hỏi.

Hạ Ánh Hi không nói gì.

Bạch Ngưng nhìn anh một hồi lâu, buồn rầu nói: “Anh không muốn nói với tôiđúng không? Có lẽ anh cảm thấy tôi chẳng là gì, cũng không có quan hệ gì với ạm, cũng chẳng thân quen. Nhưng trong lòng tôi, anh lại rất rất quan trọng. Ngày hôm qua thấy anh say như vậy, trên người còn có vết thương, lúc thì đau đớn lúc lại hung dữ, còn nói muốn giết người, tôi thật sự rất sợ. Tôi không có ý gì cả, chỉ muốn anh có thể sống tốt, có thể quên Bạch Ngưng đi, an tâm sống cuộc sống của mình, được không?”

Hạ Ánh Hi nhìn cô, hồi lâu mới lên tiếng: “Tôi sẽ không quên cô ấy, dù muốn quên thì tôi cũng không làm được. Còn nữa, tôi không cảm thấy không quen cô, có lẽ… có lẽ bởi vì cô cũng quen Bạch Ngưng, cũng quan tâm cô ấy. Lần đầu tiên gặp cô tôi đã có một loại cảm giác quen thuộc, còn tưởng rằng chúng ta đã từng gặp nhau. Còn ngày hôm qua, chẳng qua là lời lúc say thôi, tôi học luật pháp, tôi biết rõ chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm.”

“Có thật không?” Bạch Ngưng không biết là nên vui hay nên buồn, đến gần bên giường, ngồi xuống nói: “Vậy. . . . . . ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì, anh có thể nói cho tôi biết không?”

Hạ Ánh Hi quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nói: “Cô biết Trần Chí Dương không?”

Trong lòng Bạch Ngưng hoảng hốt, thất thần nói: “Biết, báo chí đã nói, là hắn ta hại Bạch Ngưng nhảy lầu.”

“Hôm qua tôi nhìn thấy hắn.” Hạ Ánh Hi nói.

“Cái gì?” Bạch Ngưng cho là mình nghe lầm.

“Hắn không phải đã bị tạm giam rồi sao?”

Hạ Ánh Hi cười khổ một tiếng, nói: “Được thả ra rồi.”

“Sao có thể như vậy, còn chưa tới một tháng! Có phải anh nhìn lầm rồi không?” Bạch Ngưng lập tức nói.

Hạ Ánh Hi chậm rãi kể cho cô chuyện chiều hôm qua.

Tan tầm, Hạ Ánh Hi đang định lên xe bus, vô tình thấy hai người ôm hôn ở đầu ngõ ven đường.

Vốn không để ý, nhưng bộ dạng người đàn ông kia khiến cho anh không nhịn được quay đầu lại nhìn.

Sao lại giống như vậy chứ? Anh chưa từng gặp mặt Trần Chí Dương, nhưng hình của hắn trên báo gần như đã in trong lòng anh, nhắm mắt là có thể nhớ lại.

Từ từ đến gần, anh nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia không chớp mắt, nhìn thế nào cũng giống Trần Chí Dương. Không nhịn được, anh mở miệng gọi: “Trần Chí Dương –”

Người đàn ông kia quay đầu lại nhìn anh.

****♥****

Một ngày 2 chương mà có bạn vẫn kêu ít sao, mình thì mình lại thấy chả có ai post truyện 1 ngày 2 chương thế này cả. Xin lỗi nhưng mèo vẫn còn đi học và vẫn phải sống chứ, có phải lúc nào cũng ôm máy tính mà gõ đâu

 

Advertisements

25 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 76 + 77

  1. Em dang di hoc ma edit dc chung nay la gioi roi. Co len nhe! Haizzz, chi doc ngon tinh hon 3 nam roi. Nhung toan doc ban edit thoi, con convert thi chiu, ko hieu noi. Cho nen, thanks em (va cac editor khac nua) nhieu vi da edit truyen cho moi nguoi doc!

  2. thanks mèo nha việc học vẫn là quan trọng hơn có thời gian rảnh thì post nhiều còn ko thì 1 ngày 1chương hay 2 ngày 1 chương cũng được mèo vất vã rồi thanks nhiều cố lên nhé !!!

  3. Bạn chủ nhà dịch truyện rất chi là năng suất. Bạn học tiếng trung ở đâu mà hay vậy, mách mình với. Mình cũng mê truyện trung quốc mà không quen đọc convert, định học luôn, vừa đọc được truyện vừa có ích nhiều chỗ khác. Cảm ơn bạn vì truyện này và nhiều nhiều truyện khác (đã đọc chùa) nhá.

  4. e thấy ít nhà làm việc năng suất lẫn chất lượng đều cao như nhà ss lắm 😀 Tuy đọc ít thì nôn nao nhưng từ hồi đọc tr nhà ss e lười đọc cv hẳn. ăn cơm mềm quen 😀 , mà có cơm mềm để ăn là sướng lắm rồi. Hay hôm nào ss drop 1 bộ cho bõ tức 😛

  5. Đọc trc rồi nhưng đọc lại vẫn thích. ❤
    thật sự mà nói thì đối với ng đọc, chỉ việc rê chuột thì luôn muốn có nhìu nhìu hơn nữa để đọc cho …đã mắt. Nhưng với editor thì ko dễ như vậy . nàng thông cảm và cứ vênh mặt lên "truyện bà edit hay nên có nhiều người thích và hóng. khửa khửa.. "
    Mà editor cho ta đọc free như nàng thì ta đọc xong chỉ biết….nịnh để nàng có hứng edit típ thôi, nào dám hối, ta sợ….mèo cào =))

  6. Mình thấy Mèo là editor chăm chỉ nhất trong những editor mà mình biết, đã edit bao nhiêu truyện mà còn hầu như ngày nào cũng có những mấy chương mới, nhiều editor khác chỉ làm 2,3 truyện, mà chờ cả tuần mới có 1 chương, có khi là chờ cả tháng trời,
    Ai cũng biết việc edit này chỉ là sở thích cá nhân của editor, chỉ cố gắng dành thời gian rảnh, không đi chơi mà edit tr free, nên mình nghĩ không nên và cũng không có quyền đòi hỏi editor phải làm nhanh nhanh hay vv…
    Nói chung là mình thấy Mèo rất rất rất chịu khó rồi, luôn ủng hộ bạn

  7. Chị Bạch nói với anh HAH như là thổ lộ với anh ấy vậy. Mình ko thích thế chút nào. Để Quân vô sỉ nhà ta ở chỗ nào. hừ
    1 ngày 2 chương là năng suất rồi mà.
    Cảm ơn mèo!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s