Hồng đậu – Chương 6.2

Chương 6.2

Editor:đỗ đỗ béo

Beta: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hay đâu bể khổ tình trường, Thà xưa đừng gặp đừng thương nhớ người……”


Hắn lẩm nhẩm, rốt cục đã hiểu ra những lời này.


Khó trách…… Khó trách Vũ Nhi sẽ nói, nàng hy vọng chưa từng gặp hắn, chưa từng bị hắn nhận nuôi, như vậy thân phận của nàng sẽ không phải là nghĩa nữ của hắn.


Nếu bọn họ trước kia chưa từng quen biết, bây giờ có thể yêu nhau không?


Trong đầu hắn, giờ đây chẳng cần gì nữa, chỉ còn lại khát vọng vội vàng, muốn bất chấp tất cả xoay chuyển lòng nàng.


Không cần nghĩ ngợi, dựa vào bản năng, hắn nghiêng người che môi nàng lại.


Nàng không kháng cự nhắm mắt lại, cảm nhận được áp lực trên môi, trong lòng không hiểu sao xúc động muốn khóc.


Nước mắt nóng bỏng thoáng chốc ùa vào đáy mắt, còn không kịp nhận ra mùi vị đã trào ra hốc mắt.


“Đừng khóc…… Đừng khóc……”


Hắn nhẹ giọng khẽ lẩm bẩm, dịu dàng hôn nước mắt tràn ra từ đôi mắt nàng.


Hồng Đậu không ngừng thút thít, không hiểu vì sao, không biết nguyên nhân.


Đầu óc nàng hỗn loạn, không thể suy nghĩ gì được, chỉ có thể khóc suốt.


Hắn ôm nàng vào lòng, cảm thấy tim mình cuối cùng cũng yên ổn, đã có điểm xuất phát và nơi trở về.


Nàng nằm trong lòng hắn, cảm thấy vô cùng an tâm, hoa phật phiêu bạt lâu ngày, tâm hồn chồng chất vết thương, đã được ấm áp của hắn bù đắp rồi.


Công Tôn Lẫm không ngừng trấn an nàng, dỗ dành an ủi nàng, dần dần nàng cũng ngừng khóc.


Hắn luyến tiếc buông ra, nàng cũng không muốn rời đi.


Hai người luôn gắn bó âu yếm, chìm đắm trong vòng tay thân mật đẹp đẽ như vậy……


“A…… Xem ta gặp được cái gì đây?”


Một tiếng nói không đứng đắn, bỗng nhiên vang lên ở cửa.


Một gã khách không mời mà đến cứ thế xông vào, phút chốc đánh vỡ giấc mộng này.


Hai người hoảng sợ, lập tức tách ra, theo bản năng nhìn ra cửa.


“À…… Ta không cố ý đánh uyên ương đâu, mời các ngươi cứ tiếp tục!” Người tới mỉm cười với hắn vẫy vẫy tay.


Công Tôn Lẫm vừa thấy người nọ, hai mắt lập tức trợn trừng.


“Ngài……”


“Nhìn thấy ta ngạc nhiên thế sao?” Hoàng thượng nhíu mày với hắn.


“Ngài…… Sao lại……”


Công Tôn Lẫm cứng họng, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn.


“Ta thấy gần đây ngươi cứ vội vội vàng vàng, như thể đang vội tìm gì đó, nên đi sau ngươi, ta đến đây xem có giúp được gì không!” Hoàng thượng cười hơ hớ nói.


Hoàng thượng nói thoải mái, Công Tôn Lẫm lại lập tức thay đổi sắc mặt.


Về phần Hồng Đậu, nàng cũng đã sớm sợ ngây người, chân tay luống cuống đứng ở một bên.


Một mặt nàng bị chính cảm xúc không khống chế được vừa rồi của mình làm cho sợ hãi, còn lại là khiếp sợ vì mình…… bị Tôn Lẫm hôn…… Còn để người khác nhìn thấy……


Gương mặt nàng không nhịn được đỏ lên, rất muốn tìm cái lỗ để chui vào, vùi mình vào đấy.


“A, vị cô nương này…… Rất quen mặt……”


Hoàng thượng đến bên người Hồng Đậu, vẻ đăm chiêu vòng quanh nàng, nhìn tới nhìn lui.


“Hoàng…… Ngài…… Nàng là……”


Công Tôn Lẫm lập tức lách mình đứng trước Hồng Đậu, ngăn nàng với Hoàng thượng, ngoài miệng lại không nghĩ ra nên xưng hô với hắn thế nào.


“Ta nói này tiểu đệ, đại ca tới chơi đệ có cần khẩn trương thế không? Sao lắp bắp mãi thế?” Vẻ mặt Hoàng thượng thảnh thơi chế nhạo hắn.


“Ai là tiểu đệ ngài!” Công Tôn tức giận gầm nhẹ.


Nhìn ánh mắt Hoàng thượng, hắn chắc đã biết chuyện Vũ Nhi rồi!


Công Tôn Lẫm không khỏi âm thầm cắn răng, trong lòng có một tia bất an.


Không biết Hoàng thượng tự mình đến, có tính toán gì không?


Hoàng thượng cười ha ha, mỗi lần xưng hô thế này với hắn, đều có thể làm hắn nhảy dựng lên, thật sự giải trí rất vui!


“Hóa ra ngài là đại ca của Tôn lão gia!”


Hồng Đậu lộ vẻ mặt hiểu ra, nghĩ rằng khó trách khuôn mặt bộ dạng hai người có vài phần rất giống.


“Tôn?” Hắn nghiền ngẫm nhìn nhìn Công Tôn Lẫm.


Công Tôn Lẫm tức giận trả lời hắn.


“Ta tên là Tôn Lẫm, không gọi Tôn lão gia thì muốn gọi là gì?”


Hồng Đậu ngạc nhiên nhìn Tôn Lẫm một cái, nàng cảm thấy lời đáp đột ngột của hắn vừa rồi rất kì lạ.


“Đúng rồi, ta là đại ca Tôn Lẫm, gọi…… Ừ, Tôn Triệt đi. Xin hỏi cô nương là?”


Hoàng thượng cũng phấn khởi diễn theo, đùa cợt chẳng sợ gì.


“Ta là Lý Hồng Đậu, chào Tôn Đại gia.” Nàng mỉm cười với hắn.


“Cô nương Hồng Đậu, đừng khách khí, cô theo tiểu đệ ta gọi đại ca là được rồi!”


Giống như hắn muốn lôi kéo nàng, vội vã làm thân với nàng.


“Hả?”


Hồng Đậu có chút thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), thấy Tôn Đại gia này nhiệt tình quá.


“Mau gọi đi!”


Hoàng thượng cười tít mắt, tâm trạng rất tốt giục nàng.


“Ta…… Ta chỉ là tỳ nữ trong phủ, không thể xưng hô với ngài như vậy.” Hồng Đậu lập tức lắc đầu.


“Ai nha, dù sao sớm hay muộn đều phải gọi, chẳng thà bây giờ gọi luôn đi. Thân phận không quan trọng, quan trọng là chân tình chân ý. Cô xem, Tôn Lẫm cũng không gọi ta là đại ca.”


Hoàng thượng như thật như giả cáo trạng với Hồng Đậu, hơn nữa cố ý liếc Công Tôn Lẫm vài lần, lời nói chứa đầy hàm ý, cố ý nói cho hắn nghe.


“Đại…… Đại ca……”


Công Tôn Lẫm hung tợn trừng nhìn hắn một cái, cắn răng buộc mình gọi hắn một tiếng


“Ai, tiểu đệ!” Hoàng thượng lập tức vui vẻ đáp lại một câu.


Sắc mặt Công Tôn Lẫm đan xen xanh trắng, tức giận không thôi.


Hồng Đậu nhìn hai người kỳ quái, đoán rằng có lẽ đây là cách đặc biệt huynh đệ họ ở cạnh nhau, cũng không nghĩ nhiều.


“Tôn lão gia, ta đi pha ấm trà.” Hồng Đậu cúi nói với Tôn Lẫm.


“Ừ.”


Công Tôn Lẫm lập tức gật đầu, ước gì nàng đi nhanh lên, biến mất khỏi tầm mắt của Hoàng thượng.


Chờ sau khi Hồng Đậu rời khỏi, thần sắc Hoàng thượng khôi phục nghiêm túc, ngồi vào ghế dựa trước thư phòng.


Công Tôn Lẫm ngồi dưới hắn.


“Hoàng thượng……” Hắn cân nhắc nên mở miệng thế nào.


“Vũ Nhi thực sự mất trí nhớ?”


“Nàng là Lý Hồng Đậu.”


“Đừng có giả vờ, lòng ngươi ta biết rõ.” Hoàng thượng khoát tay.


“Nàng là Lý Hồng Đậu.” Hắn lại trả lời một lần nữa.


“……” Hoàng thượng không nói gì trừng mắt với hắn.


Công Tôn Lẫm cũng ngoan cố trừng lại.


“Ta nói này hoàng đệ, đệ cái gì cũng tốt, cái gì cũng được, chỉ có cái đầu không tốt, rất ngoan cố!” Hoàng thượng không nhịn được oán giận nói.


“Nàng thật là Lý Hồng Đậu.”


Không lay chuyển được kiên trì của hắn, đành phải thuận theo hắn.


“Được rồi, được rồi, Lý Hồng Đậu thì Lý Hồng Đậu! Trí nhớ của nàng còn chưa khôi phục sao?”


“Chưa.” Sắc mặt hắn hậm hực lắc đầu.

P/s: Boss đã lên sàn và lợi hại hơn xưa. Ta thích anh Triệt này nhất truyện, cái gì cũng không tốt, chỉ tốt mỗi một điểm là vô sỉ có thừa, hơn nữa còn mắc bệnh brother complex

9 thoughts on “Hồng đậu – Chương 6.2

  1. Hihi. Sáng sớm mở mất ra vào thăm nhà bạn xem dc gì ko? May mắn sao dc 2 chương mới ^^
    E hèm… Cái câu đố của bạn mình tìm thấy ở trong chương này. Nhưng dùng dt nên ko copy và paste dc. Như thế có tính ko bạn? Cầu xin giật giải. :))
    Cảm ơn bạn!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s