Cô vợ giả của tổng giám đốc – 74 + 75

Chương 74: Đêm nay ăn em

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Bà xã, hay em làm thư ký cho tôi đi.”

“Không, loại boss không làm việc cả ngày ngồi gửi tin nhắn như anh không có tiền đồ.” Không làm gì chỉ thích ngồi nhắn tin cho Bạch Ngưng đến phát cuồng rồi.

“Em đến thì tôi sẽ không gửi tin nhắn nữa. Em ấn chữ còn chậm hơn tôi.”

Bạch Ngưng cười ha ha, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, cô gởi nhắn tin hỏi: trong phòng làm việc của anh có phòng nghỉ không?
“Không có, em muốn hàng ngày tới ngủ nướng à?”

Lúc học trung học, cô có lén xem qua mấy quyển ngôn tình. Không ngờ vai nam chính Tổng giám đốc trong truyện đều có phòng nghỉ nhỏ trong văn phòng, bên trong có giường. Sau đó ngày ngày cùng phụ nữ mây mưa, những người phụ nữ kia đều thuộc mẫu phụ nữ xinh đẹp đầy đặn. Thấy câu trả lời của Ngôn Lạc Quân, trong lòng Bạch Ngưng vui mừng, trả lời: Vậy bàn làm việc của anh có to không? Trong ngôn tình cũng thường xuyên có cảnh làm việc trực tiếp trên bàn làm việc.

Đang chờ anh trả lời tin nhắn, không ngờ anh lại gọi thẳng đến cho cô.

Cô nhận điện thoại, đột nhiên lại không biết nên nói gì.

“Rốt cuộc em muốn nghe cái gì?” Giọng anh truyền cảm. Trong giọng nói còn ẩn chứa sự vui mừng.

“Không nói cho anh.” Bạch Ngưng nói xong, thầm nghĩ trong lòng: hỏi thăm xem anh có phải ngựa đực hay không chứ sao.

“Ăn cơm chưa?” Anh hỏi.

“Đã ăn xong lâu rồi.” Cô phát hiện bọn họ nói chuyện điện thoại cũng rất nhàm chán.

“Anh thì sao?”

“Đang ăn.”
Một lúc lâu sau Bạch Ngưng mới cười nói với anh: “Anh nhạt nhẽo (*) thật đấy, không tìm được đề tài gì mới sao? Nói chuyện điện thoại với anh khó chịu chết mất.”

“Ừ, tôi thừa nhận là tôi rất man.”

(*) từ gốc là 闷 – phát âm là [mēn] rất giống từ “man” trong tiếng Anh

“Rất chán –”

“Tôi biết rõ mà, tôi vẫn luôn rất man.”

“Vô vị.”

“Vậy nói những chuyện không vô vị nhé.”

Yên lặng một lát, anh nói: “Hôm nay trở về ăn em, được không?”

Bạch Ngưng động nhiên nghẹn lời, hô hấp dần dần trở nên dồn dập.

“Ừm – tôi cảm thấy làm thế thì không được man cho lắm, cho nên tôi quyết định, câu nói vừa rồi không phải thương lượng mà là thông báo cho em.”

“Tôi không cho anh vào cửa.” Bạch Ngưng nói.

Bên kia truyền đến tiếng cười của anh: “Không sao, tôi sẽ để băng ghi âm phim kinh dị ngoài cửa phòng em, em sẽ mở cửa thôi.”

“Anh. . . . . .” Mặt Bạch Ngưng đỏ ửng, cúi đầu lo lắng như thể anh đang đứng đối diện chuẩn bị nhào tới vậy.

“Bà xã, làm sao bây giờ? Vừa nói tới đề tài này tôi liền đặc biệt hưng phấn, nhưng đây là nhà ăn.”

Bạch Ngưng ngượng ngùng cười một tiếng, nói: “Háo sắc, đáng đời anh lắm.”
“Đừng mắng tôi háo sắc, nếu không tôi sẽ không khống chế được mà trốn việc về nhà áp đảo em đấy.”

Bạch Ngưng chỉ cúi đầu cười.

“Ở nhà tắm xong chờ tôi, tốt nhất. . . . . . Không nói tiếp được rồi, có người quen tới. Tốt nhất đừng làm mấy trò phản kháng vô vị biết chưa?” Nói xong, anh liền cúp điện thoại.

Tim Bạch Ngưng đập thình thịch, cả người cũng nóng ran. Trời ạ, đừng bảo cô cũng giống anh, tán gẫu đề tài này liền…? Quả nhiên là gần mực thì đen mà.

Tối hôm nay. . . . . .

Anh nói thật sao? Thật sự sẽ. . . . . .

Cho dù cô đóng cửa, chắc chắn anh cũng có chìa khóa. Kể cả không có chìa khóa, anh mà để loại nhạc kinh hồn đó ở bên ngoài thì cô cũng sẽ sợ gần chết. Sau đó, ý chí yếu kém liền. . . . . .

Cô vừa đỏ mặt vừa ngượng ngùng lại có chút chờ mong đến chiều. Thế nhưng anh lại chưa về.

Chắc là trên đường bị kẹt xe? Bạch Ngưng nghĩ thầm.

Năm rưỡi, sáu giờ, anh vẫn chưa về. Bảy giờ, trước kia vào giờ này anh đã về rồi, nhưng hôm nay lại không thấy bóng người.

 

Chương 75: Đón người

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Năm rưỡi, sáu giờ, anh vẫn chưa về. Bảy giờ, trước kia vào giờ này anh đã về rồi, nhưng hôm nay lại không thấy bóng người.

Trong phòng khách Bác Thẩm đang gọi điện thoại, Bạch Ngưng Trương dựng thẳng tai lên nghe.

Chờ cả nửa ngày, Bác Thẩm nói: “Sao lại tắt máy nhỉ?”

Tám giờ, Bạch Ngưng về phòng một mình nhìn di động. Cô nhìn số điện thoại của anh, muốn gọi cho anh.

Do dự thật lâu, khi cô đang định ấn phím thì chuông điện thoại lại vang lên, đúng là anh.

“Alo.” Bạch Ngưng nhanh chóng nhấn nghe, khiến Ngôn Lạc Quân đầu bên kia hơi ngạc nhiên rồi lại cười nhẹ một tiếng.

“Tĩnh Hàm, tôi đang ở Nhật Bản.”

“Sao. . . . . . Sao lại đến Nhật Bản?”

“Vừa mới tới, chưa kịp nói cho em biết.”

“Vậy. . . . . . Lúc nào thì anh về?” Bạch Ngưng hỏi.

“Phải hai ba ngày nữa, đang có rất nhiều chuyện cần giải quyết.”

“Ừ, thay đổi địa phương anh nhớ chú ý thân thể.” Bạch Ngưng nói.

“Ừ, em nghỉ ngơi đi, chờ tôi về.”

“Ừ.”

Cúp điện thoại, Bạch Ngưng thẫn thờ ngồi trên giường.

Không ngờ anh đột nhiên ra nước ngoài hại cô hồi hộp cả nửa ngày.

Ngôn Lạc Quân chết tiệt!

Biết anh sẽ không về, Bạch Ngưng cũng chỉ đành đi tắm rồi lên giường ngủ. Đêm nay cô nghĩ tới anh nhiều hơn nghĩ tới ma cho nên cũng không khó chịu lắm. Nếu nói đến khó chịu, thì cũng chỉ bởi vì một loại tình cảm từ xưa đã bị lấy ra làm văn – tương tư.

Mất ngủ, lại mất ngủ.

Thì ra anh và ma đáng sợ như nhau.

Vừa mười một giờ, điện thoại di động lại vang lên. Bạch Ngưng vội cầm lấy xem, nhưng cũng chỉ là một dãy số lạ.

“Alo?”

“Xin hỏi là Hứa tiểu thư sao?” Là một người đàn ông trung niên, giọng nói mang đậm khẩu âm địa phương.

“Vâng” Bạch Ngưng hơi ngạc nhiên.

“Cô có một người bạn tên Hạ Ánh. . . . . . Hi đúng không?”

Bạch Ngưng kinh ngạc, nói: “Đúng vậy, anh ấy bị làm sao?”

Người đàn ông trung niên bên kia nói: “Anh ta đang say khướt trong quán của tôi, tôi sắp phải đóng cửa rồi, cô có thể tới đón anh ta đi không?”

“Cái gì? Được được, quán của bác ở đâu?”

Hỏi xong địa chỉ, Bạch Ngưng vội vàng mặc quần áo tử tế, nhưng đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Hơn nửa đêm, Tiểu Hà có thể đưa cô đi được không? Hơn nữa, nếu Ngôn Lạc Quân biết cô đi gặp Hạ Ánh Hi, nhất định anh sẽ hiểu lầm.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô cầm chìa khóa, rón ra rón rén mở cửa ra khỏi biệt thự.

Đi một đoạn thật xa cô mới gọi xe. Hơn mười một giờ Bạch Ngưng mới tới được nơi người đàn ông trung niên kia nói. Đó là một nhà hàng nhỏ.

Có một người đang đứng ngoài cửa, vừa thấy cô đi đến người nọ lại hỏi: “Cô là Hứa tiểu thư sao?”

Bạch Ngưng gật đầu một cái.

“Chính là cậu ta, cô xem xem, buổi chiều tới uống rượu, khuyên thế nào cũng không chịu đi.”

Bạch Ngưng nhìn theo hướng người đàn ông chỉ, quả nhiên là Hạ Ánh Hi, nhưng trên mặt anh lại có vài chỗ thâm tím.

Cô vội chạy đến lay lay anh nói: “Hạ Ánh Hi, anh sao vậy?”

Hạ Ánh Hi chỉ gục xuống bàn cười, cầm vỏ chai rượu định rót vào chén.

“Hứa tiểu thư, cô mau đưa cậu ta đi đi. Lẽ ra mười giờ tôi phải đóng cửa, đã muộn cho tới tận giờ này rồi đó.” Người đàn ông trung niên nói.

“Vâng, thật xin lỗi ông chủ quá, tôi dẫn anh ấy đi liền đây.” Bạch Ngưng vội vàng nói.

“Đúng rồi, còn tiền rượu là 150 tệ, cậu ta chưa trả.”

Bạch Ngưng trả tiền, cùng ông chủ đỡ anh lên taxi.

Cô không biết địa chỉ mới của Hạ Ánh Hi, mà cũng không thể đưa anh đang say khướt thế này về nhà bố mẹ anh được. Bạch Ngưng không thể làm gì khác hơn là nói: “Bác tài, đến khách sạn gần đây đi.”

Advertisements

25 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 74 + 75

  1. Ta ghét ! Ghét ! Ghét !
    Hết ng` gọi hay sao lại gọi cho chị :-w Chả lẽ người Hạ Ánh Hi đó ko có người thân quen nào hay sao =3=

    • thế mới có truyện cho chúng mình đọc chứ. Ghen đi anh, rồi nhào vô, mần thịt, thịt sống, thịt tái, thịt chín, thịt quá lửa, em đều ko chê đâu, AIzzzz *đỏ mặt~ing* lại phấn khích quá rồi, thực ra ta rất thẹn thùng nha~~~~~

  2. thank meo!! ten chuog dung la lua tinh ma. lam ta mo mong wa trui ln. haz.. k co ngot ngao ma lai hieu lam nua chu.hu.. hinh nhu 2 anh chi nay k binh yen ben nhau dc bi lau thi fai.?!

  3. trời ơi ngồi thức đọc chương hay ai dè lừa tình huhu chết rùi mình sao lại sắc thế,lại có hiểu lầm cho coi mà như thế mới hay mới biết a nam 9 của chúng ta iu chị nữ 9 cở nào hihi

  4. haha, cô mèo, cô được lắm, tát nước theo mưa lừa tình các sắc nữ =)) đọc cái đoạn anh Ngôn ko về mà tôi cười gần chết, cứ nghĩ đến những người hóng H xịt là lại cười bò =))))))))))
    ta thề, khách sạn là địa phương nhạy cảm, rất dễ gây hiểu lầm, chị Bạch mà ngơ đến nỗi để phóng viên chụp được thì ta sẽ khinh bỉ chị đến hết truyện luôn ~~

  5. Rồi bà này bị gài…. sao lại gọi cho nữ 9 đến đưa về. Mẹ nữ 9 này vừa tiểu bạch vừa ngu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s