Cô vợ giả của tổng giám đốc – 74 + 75

Chương 74: Đêm nay ăn em

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Bà xã, hay em làm thư ký cho tôi đi.”

“Không, loại boss không làm việc cả ngày ngồi gửi tin nhắn như anh không có tiền đồ.” Không làm gì chỉ thích ngồi nhắn tin cho Bạch Ngưng đến phát cuồng rồi.

“Em đến thì tôi sẽ không gửi tin nhắn nữa. Em ấn chữ còn chậm hơn tôi.”

Bạch Ngưng cười ha ha, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, cô gởi nhắn tin hỏi: trong phòng làm việc của anh có phòng nghỉ không?
“Không có, em muốn hàng ngày tới ngủ nướng à?”

Lúc học trung học, cô có lén xem qua mấy quyển ngôn tình. Không ngờ vai nam chính Tổng giám đốc trong truyện đều có phòng nghỉ nhỏ trong văn phòng, bên trong có giường. Sau đó ngày ngày cùng phụ nữ mây mưa, những người phụ nữ kia đều thuộc mẫu phụ nữ xinh đẹp đầy đặn. Thấy câu trả lời của Ngôn Lạc Quân, trong lòng Bạch Ngưng vui mừng, trả lời: Vậy bàn làm việc của anh có to không? Trong ngôn tình cũng thường xuyên có cảnh làm việc trực tiếp trên bàn làm việc.

Đang chờ anh trả lời tin nhắn, không ngờ anh lại gọi thẳng đến cho cô.

Cô nhận điện thoại, đột nhiên lại không biết nên nói gì.

“Rốt cuộc em muốn nghe cái gì?” Giọng anh truyền cảm. Trong giọng nói còn ẩn chứa sự vui mừng.

“Không nói cho anh.” Bạch Ngưng nói xong, thầm nghĩ trong lòng: hỏi thăm xem anh có phải ngựa đực hay không chứ sao.

“Ăn cơm chưa?” Anh hỏi.

“Đã ăn xong lâu rồi.” Cô phát hiện bọn họ nói chuyện điện thoại cũng rất nhàm chán.

“Anh thì sao?”

“Đang ăn.”
Một lúc lâu sau Bạch Ngưng mới cười nói với anh: “Anh nhạt nhẽo (*) thật đấy, không tìm được đề tài gì mới sao? Nói chuyện điện thoại với anh khó chịu chết mất.”

“Ừ, tôi thừa nhận là tôi rất man.”

(*) từ gốc là 闷 – phát âm là [mēn] rất giống từ “man” trong tiếng Anh

“Rất chán –”

“Tôi biết rõ mà, tôi vẫn luôn rất man.”

“Vô vị.”

“Vậy nói những chuyện không vô vị nhé.”

Yên lặng một lát, anh nói: “Hôm nay trở về ăn em, được không?”

Bạch Ngưng động nhiên nghẹn lời, hô hấp dần dần trở nên dồn dập.

“Ừm – tôi cảm thấy làm thế thì không được man cho lắm, cho nên tôi quyết định, câu nói vừa rồi không phải thương lượng mà là thông báo cho em.”

“Tôi không cho anh vào cửa.” Bạch Ngưng nói.

Bên kia truyền đến tiếng cười của anh: “Không sao, tôi sẽ để băng ghi âm phim kinh dị ngoài cửa phòng em, em sẽ mở cửa thôi.”

“Anh. . . . . .” Mặt Bạch Ngưng đỏ ửng, cúi đầu lo lắng như thể anh đang đứng đối diện chuẩn bị nhào tới vậy.

“Bà xã, làm sao bây giờ? Vừa nói tới đề tài này tôi liền đặc biệt hưng phấn, nhưng đây là nhà ăn.”

Bạch Ngưng ngượng ngùng cười một tiếng, nói: “Háo sắc, đáng đời anh lắm.”
“Đừng mắng tôi háo sắc, nếu không tôi sẽ không khống chế được mà trốn việc về nhà áp đảo em đấy.”

Bạch Ngưng chỉ cúi đầu cười.

“Ở nhà tắm xong chờ tôi, tốt nhất. . . . . . Không nói tiếp được rồi, có người quen tới. Tốt nhất đừng làm mấy trò phản kháng vô vị biết chưa?” Nói xong, anh liền cúp điện thoại.

Tim Bạch Ngưng đập thình thịch, cả người cũng nóng ran. Trời ạ, đừng bảo cô cũng giống anh, tán gẫu đề tài này liền…? Quả nhiên là gần mực thì đen mà.

Tối hôm nay. . . . . .

Anh nói thật sao? Thật sự sẽ. . . . . .

Cho dù cô đóng cửa, chắc chắn anh cũng có chìa khóa. Kể cả không có chìa khóa, anh mà để loại nhạc kinh hồn đó ở bên ngoài thì cô cũng sẽ sợ gần chết. Sau đó, ý chí yếu kém liền. . . . . .

Cô vừa đỏ mặt vừa ngượng ngùng lại có chút chờ mong đến chiều. Thế nhưng anh lại chưa về.

Chắc là trên đường bị kẹt xe? Bạch Ngưng nghĩ thầm.

Năm rưỡi, sáu giờ, anh vẫn chưa về. Bảy giờ, trước kia vào giờ này anh đã về rồi, nhưng hôm nay lại không thấy bóng người.

 

Chương 75: Đón người

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Năm rưỡi, sáu giờ, anh vẫn chưa về. Bảy giờ, trước kia vào giờ này anh đã về rồi, nhưng hôm nay lại không thấy bóng người.

Trong phòng khách Bác Thẩm đang gọi điện thoại, Bạch Ngưng Trương dựng thẳng tai lên nghe.

Chờ cả nửa ngày, Bác Thẩm nói: “Sao lại tắt máy nhỉ?”

Tám giờ, Bạch Ngưng về phòng một mình nhìn di động. Cô nhìn số điện thoại của anh, muốn gọi cho anh.

Do dự thật lâu, khi cô đang định ấn phím thì chuông điện thoại lại vang lên, đúng là anh.

“Alo.” Bạch Ngưng nhanh chóng nhấn nghe, khiến Ngôn Lạc Quân đầu bên kia hơi ngạc nhiên rồi lại cười nhẹ một tiếng.

“Tĩnh Hàm, tôi đang ở Nhật Bản.”

“Sao. . . . . . Sao lại đến Nhật Bản?”

“Vừa mới tới, chưa kịp nói cho em biết.”

“Vậy. . . . . . Lúc nào thì anh về?” Bạch Ngưng hỏi.

“Phải hai ba ngày nữa, đang có rất nhiều chuyện cần giải quyết.”

“Ừ, thay đổi địa phương anh nhớ chú ý thân thể.” Bạch Ngưng nói.

“Ừ, em nghỉ ngơi đi, chờ tôi về.”

“Ừ.”

Cúp điện thoại, Bạch Ngưng thẫn thờ ngồi trên giường.

Không ngờ anh đột nhiên ra nước ngoài hại cô hồi hộp cả nửa ngày.

Ngôn Lạc Quân chết tiệt!

Biết anh sẽ không về, Bạch Ngưng cũng chỉ đành đi tắm rồi lên giường ngủ. Đêm nay cô nghĩ tới anh nhiều hơn nghĩ tới ma cho nên cũng không khó chịu lắm. Nếu nói đến khó chịu, thì cũng chỉ bởi vì một loại tình cảm từ xưa đã bị lấy ra làm văn – tương tư.

Mất ngủ, lại mất ngủ.

Thì ra anh và ma đáng sợ như nhau.

Vừa mười một giờ, điện thoại di động lại vang lên. Bạch Ngưng vội cầm lấy xem, nhưng cũng chỉ là một dãy số lạ.

“Alo?”

“Xin hỏi là Hứa tiểu thư sao?” Là một người đàn ông trung niên, giọng nói mang đậm khẩu âm địa phương.

“Vâng” Bạch Ngưng hơi ngạc nhiên.

“Cô có một người bạn tên Hạ Ánh. . . . . . Hi đúng không?”

Bạch Ngưng kinh ngạc, nói: “Đúng vậy, anh ấy bị làm sao?”

Người đàn ông trung niên bên kia nói: “Anh ta đang say khướt trong quán của tôi, tôi sắp phải đóng cửa rồi, cô có thể tới đón anh ta đi không?”

“Cái gì? Được được, quán của bác ở đâu?”

Hỏi xong địa chỉ, Bạch Ngưng vội vàng mặc quần áo tử tế, nhưng đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Hơn nửa đêm, Tiểu Hà có thể đưa cô đi được không? Hơn nữa, nếu Ngôn Lạc Quân biết cô đi gặp Hạ Ánh Hi, nhất định anh sẽ hiểu lầm.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô cầm chìa khóa, rón ra rón rén mở cửa ra khỏi biệt thự.

Đi một đoạn thật xa cô mới gọi xe. Hơn mười một giờ Bạch Ngưng mới tới được nơi người đàn ông trung niên kia nói. Đó là một nhà hàng nhỏ.

Có một người đang đứng ngoài cửa, vừa thấy cô đi đến người nọ lại hỏi: “Cô là Hứa tiểu thư sao?”

Bạch Ngưng gật đầu một cái.

“Chính là cậu ta, cô xem xem, buổi chiều tới uống rượu, khuyên thế nào cũng không chịu đi.”

Bạch Ngưng nhìn theo hướng người đàn ông chỉ, quả nhiên là Hạ Ánh Hi, nhưng trên mặt anh lại có vài chỗ thâm tím.

Cô vội chạy đến lay lay anh nói: “Hạ Ánh Hi, anh sao vậy?”

Hạ Ánh Hi chỉ gục xuống bàn cười, cầm vỏ chai rượu định rót vào chén.

“Hứa tiểu thư, cô mau đưa cậu ta đi đi. Lẽ ra mười giờ tôi phải đóng cửa, đã muộn cho tới tận giờ này rồi đó.” Người đàn ông trung niên nói.

“Vâng, thật xin lỗi ông chủ quá, tôi dẫn anh ấy đi liền đây.” Bạch Ngưng vội vàng nói.

“Đúng rồi, còn tiền rượu là 150 tệ, cậu ta chưa trả.”

Bạch Ngưng trả tiền, cùng ông chủ đỡ anh lên taxi.

Cô không biết địa chỉ mới của Hạ Ánh Hi, mà cũng không thể đưa anh đang say khướt thế này về nhà bố mẹ anh được. Bạch Ngưng không thể làm gì khác hơn là nói: “Bác tài, đến khách sạn gần đây đi.”

Hạnh phúc – Chương 63

Chương 63. Âm kém dương sai (Thượng)

Editor: TieuKhang

Beta: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Từ sâu trong ánh mắt Hạ Hoằng Huân ẩn hiện nụ cười mơ hồ, anh nhàn nhã nói: “Kể lại được không?”

Hiển nhiên là anh không hài lòng với lời giải thích của Hách Nghĩa Thành .

Tâm tình không tốt nên Hách Nghĩa Thành có vẻ hơi uể oải, hoàn toàn mất đi sự sắc bén lúc thay Mục Khả dạy dỗ Hạ Hoằng Huân. Anh phiền não oán trách nói: “Tôi thấy tiểu tử cậu am hiểu nhất là giả vờ, rõ ràng là quen biết Tả Minh Hoàng, nhưng lại làm như người xa lạ để đùa giỡn tôi cùng Mục Khả.”

“Đùa giỡn hai người? Lời này dựa vào đâu thế?” Hạ Hoằng Huân cau mày: “Đừng có nói một nửa lại thôi, không có anh giới thiệu, tôi làm sao biết Tả Minh Hoàng là ai.”

“Cậu đừng có giả bộ.” Hách Nghĩa Thành trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: “Cậu ta suýt chút nữa trở thành em rể cậu, cậu còn nói không biết?”

“Em rể?” Hạ Hoằng Huân kinh ngạc, “Anh nói Tả Minh Hoàng cùng Nhã Ngôn? Không thể nào!” Em rể nhà ai? Hạ Hoằng Huân nhìn không vừa mắt!

Nhìn dáng vẻ của anh cũng không giống giả bộ, cơn tức của Hách Nghĩa Thành cũng tan một chút, chỉ vào cái cốc trên bàn ý bảo Hạ Hoằng Huân lấy cho anh một ít nước. Hạ Hoằng Huân giơ tay đập lên bả vai của anh, đứng dậy hầu hạ đồng chí Tham mưu trưởng.

Có lẽ không ai phát hiện ra, hai người đàn ông này bình thường hay đối chọi gay gắt nhưng thật ra thì rất ăn nhịp. Bỏ qua một vài lần xung đột, thì có thể nói tính tình Hạ Hoằng Huân và Hách Nghĩa Thành quả thật rất giống nhau: không thích vòng vo, thẳng thắn hào sảng, ngạo khí tự tin.

Hách Nghĩa Thành uống một ngụm nước thấm giọng, sau đó ảo não nói: “Có thể tôi đã quá nghiêm trọng hóa vấn đề, có lẽ quan hệ của bọn họ còn chưa tới lúc nói chuyện hôn nhân, nhưng dù sao cũng không phải quá trong sạch…..”

Không quá trong sạch? Nói cái gì vậy! Quả đúng là vốn từ quá nghèo nàn. Hạ Hoằng Huân hung dữ trừng mắt nhìn anh một cái, cảnh cáo nói: “Anh phê bình tôi thế nào cũng được, nhưng vu không được nói xấu Nhã Ngôn.”

“Thu hồi cái dáng vẻ huấn luyện cấp dưới của cậu lại.” Hách Nghĩa Thành lại muốn tranh đấu, anh nói: “Không biết đang nói chuyện cùng ai sao?”

Đấu thì đấu, ai sợ ai! Hạ Hoằng Huân không khách khí nói lại: “Đừng giơ cái danh hiệu trưởng bối ra.” Ánh mắt khinh thường quét qua Hách Nghĩa Thành, anh nói: “Anh nhìn bộ dạng của anh bây giờ xem có chút nào giống trưởng bối không? Ai, đừng bảo với tôi Nhã Ngôn khóc không phải do anh trêu chọc.” Thấy ánh mắt của người nào đó có vẻ hơi chột dạ, anh nắm chắc mười phần nói: “Có dám nói không?”

Cái này quả thật có liên quan đến anh, nhưng mà hình như cũng không có liên quan thực tế lắm.

Hách Nghĩa Thành nghẹn lại, đưa ánh mắt về phía ngoài cửa sổ, mất tự nhiên cũng không lên tiếng.

Đợi cả nửa ngày cũng không thấy anh có ý định mở miệng, Hạ Hoằng Huân thân là “Người từng trải” lựa chọn phép khích tướng, anh nói: “Là đàn ông thì đừng lề mề, có gì mà phải ngại. Tôi thích Mục Khả, mọi chuyện của cô ấy tôi đều quan tâm, cứ nắm cho chắc trước rồi nói sau, nào có giống như anh. Trừng mắt nhìn tôi làm gì? Tôi chỉ xác định lại danh phận thôi, anh cho rằng tôi sẽ làm gì cô ấy sao? Ai, tôi nói này, chừng nào anh mới có thể tìm lại đúng vị trí của mình?”

“Tôi biết rõ mình là cậu của Khả Khả, không cần cậu nhắc nhở.” Hách Nghĩa Thành nhìn Hạ Hoằng Huân, không xác định hỏi: “Cậu thật sự không biết chuyện của bọn họ à?”

Hạ Hoằng Huân buồn bực: “Không biết. Nhã Ngôn không nói cho tôi.”

Không ngờ Tả Minh Hoàng lại có liên quan đến Hạ Nhã Ngôn, Hạ Hoằng Huân có chút nén giận. Người đàn ông này quả nhiên không hiền lành, dám cả gan trêu chọc bà xã tương lai cùng với em gái anh, Hạ Hoằng Huân thật muốn K anh ta.

Hách Nghĩa Thành lườm anh một cái, phê bình: “Làm anh trai kiểu gì vậy!”

Hạ Hoằng Huân nổi đóa: “Anh thì sao! Chuyện của cháu gái đến bây giờ vẫn còn quản.”

“Đương nhiên!”

“Được rồi, đừng có mà đắc ý.” Hạ Hoằng Huân đứng lên, uy hiếp: “Anh không nói thì tôi đi hỏi Nhã Ngôn. Tôi mà biết anh bắt nạt con bé thì dù anh là bác hay là cậu, tôi vẫn sẽ xử lý anh.” Giọng điệu cương quyết như vậy rõ ràng đã quên mất mục đích chính của chuyến đi này mất rồi. Xin lỗi ư? Thôi cho xin, ai nói xin lỗi với ai còn chưa biết đâu.

Để Hạ Hoằng Huân chờ khoảng một phút, Hách Nghĩa Thành trầm giọng nói: “Vô tình tôi nghe thấy mấy y tá nói chuyện với nhau, nói là Tả Minh Hoàng thay lòng đổi dạ yêu Khả Khả, nói cái gì mà từ chị dâu biến thành tình địch…. Tôi nhất thời kích động mắng mấy cô y tá mấy câu, cũng không cho các cô ấy tiêm. Cô ấy thì tốt rồi, không cảm ơn thì thôi còn giận dữ mắng tôi xen vào việc của người khác……” Chuyển hướng nhìn sang Hạ Hoằng Huân, anh tức giận nói: “Tính tình nóng nảy giống hệt như cậu.”

Nhớ tới lúc Hạ Nhã Ngôn lao vào phòng bệnh chỉ vào mặt anh nói: “Hách Nghĩa Thành, anh lại trúng gió à? Không xen vào việc của người khác anh khó chịu đúng không? Chuyện của tôi và Tả Minh Hoàng liên quan đến anh sao? Khi nào thì cần đến phiên anh thay tôi ra mặt? Anh là gì của tôi chứ?” Trong lòng anh liền nổi giận.
Trong lòng anh không kiềm chế được cơn giận đột nhiên trào ra, nhưng nghĩ đến nguồn gốc sự tình, Hách Nghĩa Thành đè nén tức giận, khó có khi nào lại hạ giọng nói: “Chẳng qua tôi nghe không lọt tai mấy lời bịa đặt họ nói về cô thôi, cô…..”

“Trong óc anh là nước à, chẳng nhẽ không biết một câu ‘nghe không vào’ của anh sẽ khiến tôi rước thêm phiền toái sao?” Chuyện Tả Minh Hoàng đối tốt với Mục Khả, có y tá nào không biết? Những lời chị dâu biến thành tình địch cô đã nghe nhiều, đã chết lặng rồi. Nhưng Hách Nghĩa Thành đột nhiên nổi giận khiến mấy chuyện rắc rối này lại chuyển hướng. Bây giờ những y tá lắm mồm kia bắt đầu bàn luận về cô cùng Hách Nghĩa Thành. Hạ Nhã Ngôn quả thật tức chết, cô nào có trêu ghẹo ai, tại sao không ngày nào sống yên ổn!

Hạ Nhã Ngôn hậm hực nhìn tình trạng Hách Nghĩa Thành nửa người thương tật. Cô không chịu nổi những lời đồn đại kia, vết sẹo bị vạch trần, uất ức đột nhiên trào dâng. Ánh mắt tức giận biến thành xấu hổ, cô xoay người muốn đi, không muốn rơi nước mắt trước mặt anh.

Không nhìn thấy đôi mắt ươn ướt của cô, dưới tình hình cấp bách Hách Nghĩa Thành kéo tay cô lại, lúc nói ra câu có vẻ mập mờ kia lại bị Hạ Hoằng Huân và Mục Khả nghe được. Rõ ràng là anh muốn lấy lòng Hạ Nhã Ngôn, muốn cứu vãn cục diện bế tắc. Nhưng chính anh cũng không nhận ra.

Trong phòng bệnh, Hách Nghĩa Thành giải thích chuyện từ lúc xảy ra cho Hạ Hoằng Huân, còn trong phòng làm việc khoa chỉnh hình, Hạ Nhã Ngôn đem chuyện cũ đã chôn sâu trong lòng kể hết cho Mục Khả.
Cô với Tả Minh Hoàng không thể tính là có quan hệ. Trong mắt Hạ Nhã Ngôn xẹt qua một tia mất mát, cô tự giễu chính mình nói: “Yêu thầm chính là kịch câm, nói ra sẽ trở thành bi kịch. Những thứ mập mờ lại càng không nên chạm vào.”

Mục Khả là người rất biết lắng nghe, cô lẳng lặng đứng bên cạnh Hạ Nhã Ngôn, yên lặng nghe cô kể chuyện trái tim này đã từng vì một người đàn ông mà đập loạn nhịp. Kết cục cuối cùng là một cô gái độc lập giỏi giang bị tổn thương vì một tình yêu chưa kịp bắt đầu đã kết thúc.

Chuyện xảy ra khi Hạ Nhã Ngôn được điều tới bệnh viện lục quân.

Cũng là mùa đông, những bông tuyết trắng tinh phất phơ theo gió.

Hạ Hoằng Huân cố ý xin nghỉ phép để đưa em gái đến cửa bệnh viện lớn, dặn dò: “Xuất thân là công của các trưởng bối, không phải để chúng ta lấy ra khoe, nếu có thể thì hãy cố gắng không cần đề cập tới. Đơn vị chính là một xã hội thu nhỏ, mọi việc đừng tính toán quá chi li, chịu thiệt chưa chắc đã là chuyện xấu. Không phải mẹ đã dạy làm người phải biết cảm ơn đó sao, trong từ điểm Oxford cũng giải thích cảm ơn là để bộc lộ sự cảm kích đối với người đã giúp mình.” Hạ Hoằng Huân vỗ vỗ bả vai em gái, nói những lời sâu sắc: “Trị bệnh cứu người chính là cách trả ơn xã hội tốt nhất, nhớ làm một bác sĩ tốt.”

Hạ Nhã Ngôn từ nhỏ đã kính trọng anh trai, trước tới giờ anh nói gì cô nghe nấy, ngay cả việc dự thi đại học thành phố A cũng vì Hạ Hoằng Huân đóng quân đây. Ngại vì anh đang mặc quân trang trên người nên cô không nhảy vào lòng anh giống như hồi nhỏ, chỉ cầm lấy bàn tay của anh trai cười nói: “Biết rồi, tóm lại vẫn là giáo dục tư tưởng cho em, thật là sợ anh.”

Nụ cười hiện lên trên gương mặt anh tuấn, Hạ Hoằng Huân phê bình nói: “Em đã là người trưởng thành rồi mà chẳng có chút nghiêm chỉnh nào thế, vào đi thôi, ngày đầu đi làm đừng tới muộn………”

Lúc này, một giọng nói mềm mại đáng yêu xuyên thấu qua không khí rét buốt truyền tới, Hạ Hoằng Huân nghe thấy sau lưng có người gọi: “Nhã Ngôn.”

Nhìn thầy người từ trên tàu điện ngầm xuống chạy lại gần, Hạ Nhã Ngôn giới thiệu: “Anh, đây chính là Thích Tử Di mà em đã từng nhắc đến với anh, bạn học chung thời đại học của em, cũng là bác sĩ bệnh viện lục quân.”

Đó là lần đầu tiên Hạ Hoằng Huân gặp Thích Tử Di. Vẻ mặt anh bình tĩnh nhìn chăm chú vào cô gái xinh đẹp cao gầy giống em gái mình. Nhìn cô ấy ôm em gái, nghe thấy giọng nói mềm mại đáng yêu chào hỏi: “Xin chào, đồng chí Thượng úy.” Không sai, lúc ấy cấp bậc của Hạ Hoằng Huân chỉ là Thượng úy.

Hạ Hoằng Huân phối hợp vươn tay, nhàn nhạt nói: “Xin chào!”

Dưới nhiệt độ thấp hơn mười độ, bàn tay Hạ Hoằng Huân cực kỳ ấm áp, Thích Tử Di ngước lên nhìn người đàn ông cao lớn khôi ngô, không khỏi khẽ đỏ mặt, đã quên buông tay.
Để khỏi làm cô lúng túng, Hạ Hoằng Huân rút tay về, dặn dò Hạ Nhã Ngôn đôi câu, sau đó tạm biệt rời đi.

Khi Hạ Hoằng Huân đã lên taxi, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại bên cạnh Thích Tử Di, cửa kính xe hạ xuống, gió lạnh đưa giọng nói dịu dàng của Tả Minh Hoàng vào trong tai của Hạ Nhã Ngôn. Cô nghe thấy anh chào hỏi với Thích Tử Di: “Sao vẫn còn đứng ở ngoài này, hứng gió không cần nhiệt độ hả?”

Lưu luyến nhìn hướng chiếc taxi rời đi, Thích Tử Di lôi tay Hạ Nhã Ngôn giới thiệu: “Tả Minh Hoàng, bác sĩ khoa ngoại trẻ tuổi nổi tiếng nhất của bệnh viện chúng tôi. Hạ Nhã Ngôn, bạn thời đại học của tôi, là bác sĩ ưu tú được phân tới khoa chỉnh hình.”

Tả Minh Hoàng mở cửa xuống xe, nụ cười dịu dàng khiến cho người ta có cảm giác đang đắm mình trong làm gió xuân, anh lịch sự nói: “Hoan nghênh cô, Nhã Ngôn.”

Trong chớp mắt bị anh nắm tay, tim Hạ Nhã Ngôn đập mãnh liệt không ngừng. Hạ Nhã Ngôn Đối với Tả Minh Hoàng cũng giống như Thích Tử Di đối với Hạ Hoằng Huân – vừa gặp đã yêu.