Cô vợ giả của tổng giám đốc – 72

Chương 72: Ánh mặt trời buổi sớm

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Sáng sớm tỉnh lại, nghe tiếng nước chảy trong phòng vệ sinh. Cô nhìn đồng hồ trên bàn, đã hơn tám rưỡi rồi.

Nhìn chăn gối trống không bên cạnh, cô không kìm chế được mà đưa tay ra sờ, vẫn còn ấm, mang theo nhiệt độ của anh.

“Em tỉnh rồi à?” Ngôn Lạc Quân từ trong toilet đi ra hỏi.

Bạch Ngưng nhìn nước chảy dọc theo khuôn mặt anh, nói: “Bên này có đồ dùng của anh sao?”

Ngôn Lạc Quân cúi người nhìn cô cười nói: “Tôi dùng bàn chải đánh răng của em, nước miếng cũng nuốt qua rồi, làm thế cũng chẳng có gì quá đáng.”

“Cái gì?” Bạch Ngưng hoảng hốt.”Sao anh lại ghê tởm thế hả, không ngờ vẫn có loại người như anh đấy!”

“Yên tâm đi, tôi có bị Aids đâu mà sợ, tiếp xúc có một chút xíu như vậy em sợ cái gì?” Ngôn Lạc Quân nói xong nhanh chóng hôn cô một cái. Trước khi cô kịp kháng nghị anh đã chạy ra xa mất rồi.

Bạch Ngưng ngồi dậy cầm gối ném anh. Ngôn Lạc Quân cười nói: “Đến đây, cho em xem cơ bụng sáu múi hoàn mỹ của tôi còn cả tư cách kiêu ngạo đàn ông siêu cấp Big Mac (1) nữa!” Nói xong, anh liền cởi áo ngủ ra.

“A –” Bạch Ngưng ném gối xuống vùi đầu vào trong chăn.

Ngôn Lạc Quân cười lớn, vừa mặc áo sơ mi quần tây, vừa nói: “Em xem, có phải là cực phẩm trong đàn ông không? Dù là quảng cáo tập thể hình hay là quảng cáo tráng dương, tôi tuyệt đối là người mẫu tốt nhất. Tôi thấy mình không làm nam diễn viên thì thật phí của trời, chẳng qua cái loại công việc dùng thể lực đó Ngôn Lạc Quân tôi không thèm.”

“Anh đi ra ngoài, đi ra ngoài! Anh ra ngoài cho tôi, ghê tởm, đồ háo sắc!” Bạch Ngưng chui vào trong chăn hét lên.

Ngôn Lạc Quân cười cầm lấy cà vạt, đi tới bên giường nói: “Mau dậy đi, dùng cái tay và cái miệng nhỏ nhắn của em hầu hạ tôi.”

“A – đừng đến đây, anh tránh ra!” Bạch Ngưng sợ hãi, hận trên giường không có cái lỗ nào cho cô chui vào.

“Nhanh lên, đây chính chuyện người làm vợ như em nên làm.” Ngôn Lạc Quân khom lưng kéo chăn của cô.

“Không không! Anh tránh ra, tránh ra!” Bạch Ngưng dùng sức kéo chăn với anh.

“Đứng lên hầu hạ tôi xong tôi sẽ đi, mau dậy đi.” Ngôn Lạc Quân ôm lấy vai của cô.

“A – đừng, đừng á!” Bạch Ngưng vung tay muốn đuổi đi anh, cũng bất giác mở mắt ra.

“Anh. . . . . . anh khốn kiếp!” Nhìn anh mặc tây trang chỉnh tề, Bạch Ngưng tức giận quát.

Ngôn Lạc Quân mang theo nụ cười rực rỡ, đưa caravat cho cô, nói: “Nào, dùng cái tay nhỏ bé của em hầu hạ tôi, giúp tôi đeo cà vạt.”

Bạch Ngưng không nhúc nhích phẫn nộ nhìn anh.

“Nhanh lên, đây chính chuyện em nên làm, tôi còn phải đi làm.” Ngôn Lạc Quân nghiêm túc thúc giục.

Bạch Ngưng nhìn anh, nhận lấy cà vạt thắt vào cho anh.

Trên người của anh ngoại trừ mùi hương cơ thể còn có mùi nước hoa nhàn nhạt vô cùng tươi mát, khiến người ta ngửi thấy không tự chủ mà ý loạn tình mê. Cô cố gắng hô hấp bình thường trước mặt anh, Bạch Ngưng nhớ một câu trong tiểu thuyết ngôn tình trước kia đã nói: Tim đập như nai con chạy loạn. Trong lòng cô bây giờ quả thật đang có con nai chạy loạn, “thình thịch” , còn e lệ đỏ mặt giống thiếu nữ hoài xuân, gặp mối tình đầu.

Nhưng mối tình đầu của cô không phải là Hạ Ánh Hi sao? Mặc dù chỉ là yêu thầm.

Thắt xong cà vạt, Ngôn Lạc Quân nói: “Nào, lại dùng cái miệng nhỏ nhắn hầu hạ tôi, hôn chào buổi sáng đi.” Nói xong, liền đưa mặt lại gần cô.

Bạch Ngưng cũng không biết tại sao mình lại nghe lời như vậy, tại sao lại cảm thấy mỹ mãn như vậy. Chưa kịp suy nghĩ đã xấu hổ hôn anh một cái.

(1) Big Mac là tên gọi một thứ thức ăn nhanh phổ biến trên thế giới thông qua hệ thống chuỗi nhà hàng chuyên bán thức ăn nhanh McDonald’s, Big Mac đơn thuần là một ổ bánh mì kẹp thịt khá lớn (hambuger), béo ngậy đầy chất đạm, chất bột, chất béo được làm ra theo một tiêu chuẩn công nghiệp để phục vụ nhu cầu ăn nhanh của con người trong thời đại công nghiệp. 

Ở đây có thể hiểu anh ám chỉ “cỡ lớn”

P/s: Xin lỗi nhưng đọc ngôn tình em chưa thấy thằng cha nào khốn nạn như anh

Advertisements

21 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 72

  1. “Mau dậy đi, dùng cái tay và cái miệng nhỏ nhắn của em hầu hạ tôi.”
    ta thật trong sáng, ta thật ngây thơ, thật đấy!

  2. =))
    Nói mà .. xấu hổ chứ đọc khúc đầu ta cứ nghĩ đây sẽ là 1 chương có thịt hầm =))
    Anh Quân … râm 1 cách quá sức là đáng yêu a~~~~~ ><

  3. ta thấy chị Bạch cuống quá mắng nhầm trọng tâm hết rồi, mặc dù tính xấu của anh Ngôn rất nhiều nhưng biểu hiện trong chương này phải nói là “đồ biến thái, cuồng tự kỷ” mới chuẩn =))
    nghe anh tự quảng cáo mà ta cười bò, so ra bệnh tự kỷ của ta vẫn còn nhẹ chán ~~

  4. : Xin lỗi nhưng đọc ngôn tình em chưa
    thấy thằng cha nào khốn nạn như anh m thích câu này của mèo mỡ rùi đó

  5. Xin Chúa, Thánh Allah, Đức Phật từ bi tha thứ cho con, vì tâm hồn con quá đen tối.. Vì câu nói của anh Quân vô sỉ mà tâm hồn trong sáng như than của mình bị vấy bẳn…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s