Cô vợ giả của tổng giám đốc – 73

Chương 73: Nói chuyện phiếm

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Được rồi mà, tôi đi làm nhé, bà xã. Hôn trả một cái nào.” Ngôn Lạc Quân cũng khẽ hôn một cái lên mặt cô, mang theo nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời ra khỏi phòng.

Bạch Ngưng sờ sờ chỗ bị anh hôn, nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, không kìm lòng được bật cười.

Ngôn Lạc Quân quậy phá như vậy khiến cô hết cả buồn ngủ, đành rời giường đi vào toilet.

Trong cốc có thêm một chiếc bàn chải đánh răng.

Thật là, còn lừa cô, giao thoa cảm xúc gì chứ, rõ ràng là anh đem đồ sang đây. Anh đúng là rảnh phát khiếp, có thời gian chạy qua bên kia lấy bàn chải đánh răng và quần áo, sao không ở bên đó tắm rửa mặc xong quần áo luôn đi, còn chạy sang phòng cô cố tình làm ồn không cho cô ngủ.

Bạch Ngưng nhìn bàn chải đánh răng màu xanh dương của anh, đột nhiên có một cảm xúc kích động tà ác không thể hiểu – cô hơi muốn dùng bàn chải của anh.

Đỏ mặt tự mình ngượng ngùng một láu, sau đó nhanh chóng bôi kem lên bàn chải đánh răng của mình.

Rửa mặt xong, mặc quần áo tử tế, cô đang định xuống tầng ăn điểm tâm thì tiếng chuông tin nhắn lại vang lên.

Cô chờ mong cầm điện thoại di động lên, quả thật là tin nhắn của anh.

“Bà xã, dậy chưa? Vẫn đang ngủ à?”

Thật là nhàm chán. Bạch Ngưng nhủ thầm trong lòng, lại không nhịn được cười nhắn lại cho anh.

“Ai ngủ, đã sớm dậy rồi.”

Cầm theo điện thoại di động xuống tầng ăn điểm tâm, vừa đi còn vừa vuốt điện thoại di động, càng để ý đến nó thì lại càng chờ mong.

Quả nhiên một lát sau tiếng chuông lại vang lên, Bạch Ngưng vội vàng ấn mở.

“Bà xã, tôi quả thật rất hối hận tối qua mình thành thật như vậy, làm đàn ông như vậy quá thất bại.”

Bạch Ngưng cười “Xì” một tiếng, khiến Bác Thẩm đứng bên bưng bữa sáng phải ngẩn người.

“Đồ háo sắc, nửa dưới là động vật.”

“Không phải chứ, tôi cực khổ suốt đêm mà còn bị mang cái tiếng xấu này, sớm biết thế tôi đã làm kẻ háo sắc rồi, đỡ phải chịu tiếng xấu.”

“Chịu tiếng xấu gì chứ, anh vốn chính là đồ háo sắc!”

“Sắc lang phối với sắc nữ, vừa khéo. Bữa sáng hôm nay hợp với khẩu vị sắc nữ như em.”

Bạch Ngưng buồn bực, cúi đầu nhìn trứng gà sữa tươi trước mặt, sau đó nghĩ đến miếng lạp xưởng cô đang đưa vào trong miệng.

“Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp. . . . . . ! ! ! ! !” Bạch Ngưng vừa xấu hổ vừa dùng sức ấn dấu chấm than.

“Tôi khốn kiếp thế nào? Không phải em thích uống sữa tươi sao? Hay là. . . . . . sắc nữ em nghĩ linh tinh?” Phía sau là một khuôn mặt tươi cười tà ác thật to.

“Khốn kiếp!” Bạch Ngưng bất giác hét lên. Ngẩng đầu lên, thấy Bác Thẩm đang đăm chiêu nhìn cô.

Xong rồi, cô vừa ăn bữa sáng vừa như vậy. . . . . . Dùng lời của Ngôn Lạc Quân là “Xuân tâm nhộn nhạo” gửi tin nhắn, không khéo Bác Thẩm còn tưởng cô ngoại tình. Dù sao, nhìn Ngôn Lạc Quân không giống loại người vừa đi làm vừa gửi tin nhắn, còn là kiểu tin nhắn trêu ghẹo phụ nữ, hơn nữa đối tượng còn là vợ anh nữa.

“Ngôn Lạc Quân chết tiệt.” Bạch Ngưng nhìn như vô ý lẩm bẩm. Bất giác tự biện minh cho chính mình.

Một lát sau, tin nhắn lại tới.

“Nói cho em, Tổng giám phòng thiết kế kiêu ngạo đó lại đến đây, nhưng mà thành tích tháng này của hắn ta không tốt, ở trước mặt tôi không kiêu ngạo nổi nữa rồi, ha ha.”

“Ừ, làm việc cho giỏi. Đến công ty nhớ ăn bù bữa ăn, đừng có chờ đến trưa mới ăn.” Bạch Ngưng trả lời.

“Được, tuân thủ chỉ thị của bà xã.”

Bạch Ngưng khép điện thoại di động lại, cúi đầu vừa ăn bữa ăn sáng vừa cười. Nhưng nhìn miếng lạp xưởng này lại hơi dè chừng.

Đến lúc ăn cơm trưa, Bạch Ngưng vừa nghe thấy tiếng chuông tin nhắn lập tức lấy điện thoại di động ra.

“Bà xã, hay em đến làm thư ký cho tôi đi.”

***************

Spoil chương sau: “Tối nay ăn em”

Hết spoil.

Chúng ta hãy chờ đến “Tối mai ăn em” nhé

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 72

Chương 72: Ánh mặt trời buổi sớm

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Sáng sớm tỉnh lại, nghe tiếng nước chảy trong phòng vệ sinh. Cô nhìn đồng hồ trên bàn, đã hơn tám rưỡi rồi.

Nhìn chăn gối trống không bên cạnh, cô không kìm chế được mà đưa tay ra sờ, vẫn còn ấm, mang theo nhiệt độ của anh.

“Em tỉnh rồi à?” Ngôn Lạc Quân từ trong toilet đi ra hỏi.

Bạch Ngưng nhìn nước chảy dọc theo khuôn mặt anh, nói: “Bên này có đồ dùng của anh sao?”

Ngôn Lạc Quân cúi người nhìn cô cười nói: “Tôi dùng bàn chải đánh răng của em, nước miếng cũng nuốt qua rồi, làm thế cũng chẳng có gì quá đáng.”

“Cái gì?” Bạch Ngưng hoảng hốt.”Sao anh lại ghê tởm thế hả, không ngờ vẫn có loại người như anh đấy!”

“Yên tâm đi, tôi có bị Aids đâu mà sợ, tiếp xúc có một chút xíu như vậy em sợ cái gì?” Ngôn Lạc Quân nói xong nhanh chóng hôn cô một cái. Trước khi cô kịp kháng nghị anh đã chạy ra xa mất rồi.

Bạch Ngưng ngồi dậy cầm gối ném anh. Ngôn Lạc Quân cười nói: “Đến đây, cho em xem cơ bụng sáu múi hoàn mỹ của tôi còn cả tư cách kiêu ngạo đàn ông siêu cấp Big Mac (1) nữa!” Nói xong, anh liền cởi áo ngủ ra.

“A –” Bạch Ngưng ném gối xuống vùi đầu vào trong chăn.

Ngôn Lạc Quân cười lớn, vừa mặc áo sơ mi quần tây, vừa nói: “Em xem, có phải là cực phẩm trong đàn ông không? Dù là quảng cáo tập thể hình hay là quảng cáo tráng dương, tôi tuyệt đối là người mẫu tốt nhất. Tôi thấy mình không làm nam diễn viên thì thật phí của trời, chẳng qua cái loại công việc dùng thể lực đó Ngôn Lạc Quân tôi không thèm.”

“Anh đi ra ngoài, đi ra ngoài! Anh ra ngoài cho tôi, ghê tởm, đồ háo sắc!” Bạch Ngưng chui vào trong chăn hét lên.

Ngôn Lạc Quân cười cầm lấy cà vạt, đi tới bên giường nói: “Mau dậy đi, dùng cái tay và cái miệng nhỏ nhắn của em hầu hạ tôi.”

“A – đừng đến đây, anh tránh ra!” Bạch Ngưng sợ hãi, hận trên giường không có cái lỗ nào cho cô chui vào.

“Nhanh lên, đây chính chuyện người làm vợ như em nên làm.” Ngôn Lạc Quân khom lưng kéo chăn của cô.

“Không không! Anh tránh ra, tránh ra!” Bạch Ngưng dùng sức kéo chăn với anh.

“Đứng lên hầu hạ tôi xong tôi sẽ đi, mau dậy đi.” Ngôn Lạc Quân ôm lấy vai của cô.

“A – đừng, đừng á!” Bạch Ngưng vung tay muốn đuổi đi anh, cũng bất giác mở mắt ra.

“Anh. . . . . . anh khốn kiếp!” Nhìn anh mặc tây trang chỉnh tề, Bạch Ngưng tức giận quát.

Ngôn Lạc Quân mang theo nụ cười rực rỡ, đưa caravat cho cô, nói: “Nào, dùng cái tay nhỏ bé của em hầu hạ tôi, giúp tôi đeo cà vạt.”

Bạch Ngưng không nhúc nhích phẫn nộ nhìn anh.

“Nhanh lên, đây chính chuyện em nên làm, tôi còn phải đi làm.” Ngôn Lạc Quân nghiêm túc thúc giục.

Bạch Ngưng nhìn anh, nhận lấy cà vạt thắt vào cho anh.

Trên người của anh ngoại trừ mùi hương cơ thể còn có mùi nước hoa nhàn nhạt vô cùng tươi mát, khiến người ta ngửi thấy không tự chủ mà ý loạn tình mê. Cô cố gắng hô hấp bình thường trước mặt anh, Bạch Ngưng nhớ một câu trong tiểu thuyết ngôn tình trước kia đã nói: Tim đập như nai con chạy loạn. Trong lòng cô bây giờ quả thật đang có con nai chạy loạn, “thình thịch” , còn e lệ đỏ mặt giống thiếu nữ hoài xuân, gặp mối tình đầu.

Nhưng mối tình đầu của cô không phải là Hạ Ánh Hi sao? Mặc dù chỉ là yêu thầm.

Thắt xong cà vạt, Ngôn Lạc Quân nói: “Nào, lại dùng cái miệng nhỏ nhắn hầu hạ tôi, hôn chào buổi sáng đi.” Nói xong, liền đưa mặt lại gần cô.

Bạch Ngưng cũng không biết tại sao mình lại nghe lời như vậy, tại sao lại cảm thấy mỹ mãn như vậy. Chưa kịp suy nghĩ đã xấu hổ hôn anh một cái.

(1) Big Mac là tên gọi một thứ thức ăn nhanh phổ biến trên thế giới thông qua hệ thống chuỗi nhà hàng chuyên bán thức ăn nhanh McDonald’s, Big Mac đơn thuần là một ổ bánh mì kẹp thịt khá lớn (hambuger), béo ngậy đầy chất đạm, chất bột, chất béo được làm ra theo một tiêu chuẩn công nghiệp để phục vụ nhu cầu ăn nhanh của con người trong thời đại công nghiệp. 

Ở đây có thể hiểu anh ám chỉ “cỡ lớn”

P/s: Xin lỗi nhưng đọc ngôn tình em chưa thấy thằng cha nào khốn nạn như anh

Hạnh phúc – Chương 62

Chương 62 : Hạnh phúc ngọt ngào

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Do quan hệ với Mục Khả từ đồng chí thăng cấp lên quan hệ người yêu, Hạ Hoằng Huân ngoan ngoãn nghiêm túc theo cô đi xem phim, hoặc đi dạo phố một chút. Cho nên lần này ra khỏi đơn vị, anh liền sốt ruột xử lý hết mấy việc trên tay định mấy ngày cuối tuần sẽ dành hết cho Mục Khả.

Biết anh dành ra hai ngày theo cô, Mục Khả vui mừng như đứa trẻ, nâng mặt anh hôn rồi lại hôn. Bị sự chân thành của cô cảm hóa, Hạ Hoằng Huân cởi áo khoác ngoài và quân trang, cởi cà vạt, xắn tay áo sơmi lên vào phòng bếp, nói muốn bộc lộ tài năng cho cô bạn gái nhỏ xem.

Mục Khả nghi ngờ năng lực của anh, cau mày hỏi: “Nấu cơm là một kỹ thuật, anh làm được không?” Giọng điệu cứ như mình là một cao thủ.

Bàn tay to giơ lên cao, vỗ nhẹ vào gáy cô, Hạ Hoằng Huân trả lời đầy tự tin: “Đừng quên anh xuất thân từ lính trinh sát, không biết nấu cơm sao sinh tồn dã ngoại được.”

Mục Khả trước gật đầu, sau đó cướp lấy đồ ăn, không cho anh cự tuyệt cô chỉ huy: “Em quản cái muôi, anh chỉ giúp thôi, đi, nhặt rau trước. . . . . .” Mặc dù tay nghề bình thường, nhưng cô chợt muốn làm bữa cơm cho Hạ Hoằng Huân.

Hạ Hoằng Huân rất biết thời thế, không tước đoạt quyền lực giả vờ hiền thục của cô bạn gái nhỏ. Hôn trộm lên má cô, anh vừa nhặt rau một vừa cô: “Rõ, nghe theo sắp xếp của lãnh đạo! Bắt đầu từ bây giờ tất cả việc phòng bếp do cô giáo Mục toàn quyền chỉ huy.”

Mục Khả hả hê dương dương tự đắc, không hề khách khí chỉ huy đồng chí Phó Đoàn Trưởng phải xoay vòng vòng. Hạ Hoằng Huân không oán hận một câu, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh, hai người cười đùa rất vui vẻ.

Khi Mục Khả giơ tay “Chém” xuống đống thức ăn thì Hạ Hoằng Huân không bình tĩnh nổi nữa. Anh bị cô dọa đến nỗi hàng lông mày cũng nhăn tịt lại, nghiêm túc nói: “Đấy là đồ ăn không phải là kẻ địch, làm sao mà nghiến răng nghiến lợi chặt chém thế, để anh làm mẫu cho mà xem, chú ý động tác chính đấy!” Vừa nói, đã cắt lưu loát.

Không ngờ anh cắt ngọt như thế, Mục Khả nghiêm túc nhìn, khiêm tốn học. Nhưng khi cô làm lại thì người nào đó chẳng có thành ý dâng tặng lời khen gì cả. Liếc nhìn thành quả của cô vẫn giống trước, Hạ Hoằng Huân nén cười nói: “Tạm được, không ngốc lắm!” Thấy Mục Khả kích động giơ dao tới giết, anh lập tức đổi chữa lại: “Tiến bộ rất nhanh, không tệ, rất có tiềm lực, tiếp tục cố gắng.”

Mục Khả bình thường rất ít khi xuống bếp, tài nấu nướng cách xa cả ngàn dặm so với Hạ Nhã Ngôn. Nhưng Hạ Hoằng Huân lại thấy bữa cơm này cực kỳ ngon. Thấy anh ăn sạch hết đồ ăn, Mục Khả thấy lạ: “Sao dạ dày anh không bị Nhã Ngôn nuôi đến mức kén chọn, cậu út mới nếm tay nghề của Nhã Ngôn mấy lần, đã không nuốt được đồ ăn em làm rồi, quá là đả kích nhiệt tình của em.”

Hạ Hoằng Huân giương mắt, thỏa mãn uống một ngụm canh, không để ý nói: “Nếu như tiêu chuẩn của anh và anh ta giống nhau, thì em là người thừa trong nhà rồi!”

Dám nói không ai thèm lấy cô! Mục Khả cầm chiếc đũa ra sức gõ xuống mu bàn tay Hạ Hoằng Huân, đau đến mức anh nhe răng nhếch miệng.

Sau bữa cơm tối, Mục Khả đeo tạp dề hoa nhỏ rửa chén, Hạ Hoằng Huân sửa lại giá sách cho cô, để mấy CD và bộ sách đã được phân loại trên thảm, ngồi xổm ở cửa phòng ngủ phê bình cô: “Làm sao anh lại có cô vợ lôi thôi thế này. Thôi, cũng không thể dùng tiêu chuẩn của quân đội áp lên người em, đành phải mở một mắt nhắm một mắt rồi.” Hạ Hoằng Huân là người có yêu cầu rất cao, cái ổ nhỏ xộc xệch của Mục Khả dĩ nhiên sẽ không làm anh hài lòng, anh không thể cho qua được nữa rồi.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, rất khó tưởng tượng người đàn ông bên ngoài lạnh lùng này sẽ vì cô mà dọn dẹp phòng, trong lòng Mục Khả rất cảm động, nhưng ngoài miệng cũng không chịu thua, cô đáp lễ nói: “Ai là vợ anh, đừng có gọi bậy. Phải biết, bây giờ em vẫn là của em đấy, không có quan hệ tình dục thực tế với Phó Đoàn trưởng Hạ.”

Hạ Hoằng Huân nghe vậy nhíu mày cười, không khỏi đắc ý nói: “Em đừng có mạnh miệng, có tin không, không đến ba tháng, em sẽ thuộc về anh.” Ném ra ánh mắt xấu xa, anh từng chữ từng chữ bổ sung thêm: “Từ đầu đến chân!”

Mục Khả thuận tay nhặt khăn lau lên ném anh, Hạ Hoằng Huân cười vang đón lấy, đặt CD xuống đứng dậy đi vào phòng bếp, từ đằng sau kéo Mục Khả vào lòng, cằm đặt lên vai cô.

Khuỷu tay Hạ Hoằng Huân rất mạnh mẽ, ôm rất chặt. Cơ thể nhỏ xinh của Mục Khả rất khớp khảm trước ngực anh. Hình ảnh ôm thân mật như một đôi vợ chồng mới cưới, nhìn qua rất khó chia lìa, ấm áp triền miên.

Lỗ tai Mục Khả đỏ ửng, cô lầm bầm phản đối: “Đừng đùa, làm lỡ việc của em.”

Hạ Hoằng Huân cười khẽ, bàn tay ôm eo cô khẽ siết lại, để cho cô dán vào thân thể anh chặt hơn, đôi môi tới bên má cô nói nhỏ: “Em làm việc của em, anh làm việc của anh, không can thiệp vào chuyện của nhau.” Nói xong, môi lướt xuống, nhẹ nhàng hôn cái cổ mịn màng của cô.

Làm sao chịu được khiêu khích của anh, chân Mục Khả mềm nhũn, tay cô vẫn để trong nước, cũng bất giác mà nhắm mắt lại. Trong thoáng chốc nghe thấy giọng cười của Hạ Hoằng Huân nói: “Thật không có quan hệ tình dục sao? Xem tối nay anh xử lý em thế nào!” Vừa lòng với phản ứng cứng ngắc lại của cơ thể cô, anh ôm lấy cô, cười cười ha ha đi ra phòng bếp.

Lại trêu cô rồi! Mục Khả tay đấm chân đá bóng lưng anh, tiếp tục thở phì phò rửa chén, thỉnh thoảng phát ra tiếng lách ca lách cách, tỏ vẻ oán giận.

Quét dọn chiến trường xong, Hạ Hoằng Huân ngồi trong phòng khách xem kênh quân đội, Mục Khả ôm máy vi tính ngồi ở bên cạnh anh hỏi số QQ mới, sau đó rất chuyên nghiệp dạy anh đổi hình avatar thế nào, tạo chữ ký, gửi tài liệu, các kiểu nói chuyện, làm người nào đó không nói được gì.

Mắt liếc số QQ rồi nhớ lại, Hạ Hoằng Huân tiện tay tắt máy vi tính, nghiêm mặt nhắc nhở: “Little Comrade, anyhow I am also highly educated, and can’t go so far as have no notion of such things.” (Đồng chí nhỏ, dù gì anh cũng học đại học rồi, không đến nỗi ngay cả trình độ này cũng không hiểu đâu.)

Thì ra là loại người giấu nghề, đến cả phát âm cũng chuẩn. Sự sùng bái của Mục Khả với Hạ Hoằng Huân lại tăng thêm mấy phần, cô cười khanh khách ngồi lên đùi anh, vuốt ve vết chai trên tay anh, giọng trong veo nói: “Sorry, I was wrong! And I’ve forgotten you, People’s Liberation Army comrades is a decathlon.” ( Rất xin lỗi, em sai rồi, quên mất anh — là đồng chí giải phóng quân rất toàn năng.)

Càng thấy dễ chịu khi cô làm nũng, Hạ Hoằng Huân cầm tay trắng nõn nà của cô, ánh mắt dịu dàng nhìn cô gái nhỏ mặc áo lông vàng nhạt, ngón tay cái theo thói quen nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cô, trên gương mặt anh tuấn hiện lên nụ cười mềm mại, ấm áp, hạnh phúc.

Phát hiện bản thân mình không thể chống đỡ được nụ cười quá dịu dàng của anh, Mục Khả tựa vào trước ngực anh, yên lặng hưởng thụ giờ phút bên nhau này, giống như vợ chồng già gắn bó dựa vào nhau.

Một lúc lâu sau, cô hỏi anh: “Anh đồng ý để em ra nước ngoài thật à? Phải đi nửa năm đấy.”

Anh không điên! Hạ Hoằng Huân kiên quyết nói: “Anh giữ nguyên cách nghĩ của anh, không đồng ý.”

“Lừa em để em mở cửa cho anh phải không? Tệ lắm rồi đấy!” Mục Khả cắn cổ anh, lúc đưa tay xoa lẩm bẩm: “Còn làm bộ làm tịch nữa đi, diễn thật quá đi mất.”

“Không phải làm bộ làm tịch, là thật đấy!” Hạ Hoằng Huân sửa lời cô.

Mục Khả vươn người lấy sổ tiết kiệm trên bàn trà, vừa mở ra nhìn, ngạc nhiên: “Không nhận ra anh lại là người có tiền đấy nhé.” Lần trước khi từ đơn vị về lặng lẽ đưa cho cô năm ngàn, bây giờ lại những năm vạn.

Mí mắt Hạ Hoằng Huân cũng không thèm nâng lên: “Anh là một người đàn ông, không nuôi lấy một con chuột, không tự mình nuôi vợ chẳng lẽ còn phải trông cậy vào bố mẹ đưa tiền cưới vợ cho?”

Mục Khả nghĩ, còn rất nghiêm túc cơ đây. Với chuyện ra nước ngoài, cô giải thích: “Em không muốn đi, chắc là lúc Hướng Vi đi thăm cậu út đã về chuyện này, nên Nhã Ngôn nói lại với anh đúng không?” Thấy Hạ Hoằng Huân gật đầu, Mục Khả buồn cười: “Biết ngay là cô ấy mà.” Bỏ sổ tiết kiệm vào túi áo sơ mi của anh, cô nói: “Lần trước không phải đã nói rồi sao, em không đi, tiền này anh cất đi.”

Hạ Hoằng Huân hài lòng với quyết định của cô, cũng không bất ngờ, lại để sổ tiết kiệm lên bàn lần nữa, anh ôm cô nói: “Giữ đi, không phải là để làm đồ cưới cho em sao.”

Đồ cưới? Cho thật à? Mục Khả ăn vạ: “Ít thế à? Không chịu!”

Hạ Hoằng Huân cười: “Vậy trước tiên làm sính lễ, đồ cưới thì lần khác vậy.”

“Thế càng không đủ.” Bướng bỉnh bóp cằm anh, Mục Khả ra sức chất vấn: “Không nghiêm túc đấy chứ? Năm vạn đã đuổi em đi rồi?”

“Cho anh mượn lá gan anh cũng không dám.” Chợt nghĩ đến hai ngày trước nói chuyện phiếm với chính ủy, Ninh An Lỗi nói lần đầu tiên đến nhà nhạc phụ đã làm trò cười, Hạ Hoằng Huân nghiêm túc hỏi: “Lấy giá thị trường bây giờ, anh đưa bao nhiêu sính lễ mới đủ?”

Suy nghĩ rất nhanh! Mục Khả bóp cổ anh, lay lay: “Anh mua em à? Một trăm vạn một cân, không cò kè mặc cả!”

Hạ Hoằng Huân cũng không phản kháng, kệ cho cô quấy rối, chỉ kinh ngạc nói: “Đắt thế? Thế này thì xong rồi, sợ không lấy được vợ rồi, một cân anh cũng không mua nổi. . . . . .”

Cố làm vẻ mặt khổ sở với giọng nói có vẻ tức cười rất khoa trương, Mục Khả buồn cười không đứng dậy nổi.

Hạ Hoằng Huân vỗ lưng cô, khẽ trách nói: “Em đấy, sớm muộn gì cũng làm anh tức chết.” Dứt lời, hung hăng hôn một cái lên mặt cô.

Làm loạn mệt, Mục Khả ngồi xuống đàng hoàng, vùi mình trong ngực anh, kề mặt lên xương quai xanh của anh. Tay phải Hạ Hoằng Huân ôm bả vai gầy mảnh khảnh của cô, tay trái nhẹ nhàng nắm lấy bàn chân lạnh nhỏ. Thấy cô giống như con mèo nhỏ thoải mái nhẹ nhàng cọ cọ trong lòng anh, Hạ Hoằng Huân cong môi cười, đắn đo, dịu dàng hỏi: “Sang năm đăng ký, được không?”

Mục Khả ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt Hạ Hoằng Huân rất dịu dàng, nhưng đáy mắt tràn đầy kiên định xuyên vào lòng cô. Mặc dù không theo kịp tiến độ của anh, nhưng Mục Khả bị hạnh phúc làm cho mông lung. Lòng của cô như có con thỏ nhỏ nhảy nhót khắp nơi, gương mặt thoáng chốc cũng nóng như bị đốt.

Cắn cắn môi, cô cố giữ bình tĩnh, nhẹ giọng phản đối: “Không được!”

Hai đầu lông mày Hạ Hoằng Huân nhíu chặt lại, anh hỏi: “Tại sao? Không tin anh sẽ đối xử tốt với em sao?”

Mục Khả cúi đầu, không nói lời nào.

Không cho cô có cơ hội chui ra khỏi ngực anh, Hạ Hoằng Huân vô cùng chân thành nói: “Anh hiểu phụ nữ bọn em thích cảm giác lãng mạn khi yêu, nhưng cái này có ăn thay cơm được đâu, hai người ở chung một chỗ là vì muốn sống qua ngày. Kết hôn rồi anh có thể chăm sóc tốt cho em hơn, để cả ngày không phải lo lắng em ở một mình bên ngoài. Chỗ ở tuy không thể bằng được thành phố A, vả lại em có công việc rất tốt, không muốn theo quân cũng không sao, chờ chúng ta chọn được một phòng nhỏ, đến lúc đó em đi làm tiện hơn, hằng ngày chúng ta có thể ở chung một chỗ, như thế còn không được sao?”

Dĩ nhiên. . . . . . Được rồi! Lúc Hạ Hoằng Huân căng thẳng chờ câu trả lời, Mục Khả chợt cười khanh khách, cô lại còn nói: “Không đợi được đến sang năm đâu, ngày mai luôn đi!”

Tiểu quỷ này, lại học trêu anh! Hạ Hoằng Huân thở phào nhẹ nhõm, nhéo mặt cô một cái, cảm động nói: “Năm nay không kịp rồi, còn hơn một tháng nữa là sang năm mới rồi, qua mùa xuân thì đăng ký đi!”

Ai nói chỉ có Hạ Hoằng Huân mới biết cách phá không gian lãng mạn? Mục Khả chắc chắn cũng được sinh ra từ cái giỏ, nhận ra người nào đó đang cầm chân cô cầu hôn, cô làm nũng gây sự: “Không được, ngày mai luôn, không thì thôi luôn, anh muốn làm thế nào thì làm!”

Đã nói làm thì chắc chắn sẽ làm! Dám phá hoại màn cầu hôn “đắm đuối đưa tình” của Hạ Hoằng Huân này, anh bổ nhào vào cô gái nhỏ, hôn cảnh cáo!

Một đêm bên nhau này rất vui vẻ, Hạ Hoằng Huân ở lại cái ổ nhỏ của Mục Khả. Cô lấy lý do anh quá cao không để ý đến sự phản đối của anh ôm chăn chạy ra ghế sa lon phòng khách ngủ, kết quả khi tỉnh lại nằm trên giường thoải mái dễ chịu, mà người nào đó đã đi mua bữa sáng cho cô rồi. Anh đứng ở bên giường hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giọng trầm thấp nói: “Rời giường, bảo bối, ăn xong dẫn em đi chơi.”

Mục Khả cười híp mắt, mặc đồ ngủ bò vào trong ngực anh, ôm anh như gấu ôm cây, để anh ôm cô đi rửa mặt. Dọn dẹp, thay quần áo xong Hạ Hoằng Huân liền dẫn cô bạn gái nhỏ bé đi ra ngoài. Anh sắp xếp thời gian rất được, đầu tiên theo cô đi dạo phố, bắt cô mua thêm mấy bộ quần áo và phụ kiện, sau đó mua bắp rang bơ và sữa nóng dắt bàn tay nhỏ bé của cô đi xem phim, sau đấy lại im lặng mặc cho cô chọn một quán KFC để ăn tối, cuối cùng, mua trái cây với đồ bổ dưỡng đi bệnh viện thăm Hách Nghĩa Thành.

Không ngờ trong phòng bệnh sẽ có tình huống đặc biệt xảy ra, Hạ Hoằng Huân và Mục Khả không gõ cửa, nghênh ngang đẩy cửa vào, sau đó hai người cũng ngẩn cả người.

Lúc này Hách Nghĩa Thành đang dựa vào đầu giường nắm tay Hạ Nhã Ngôn đứng bên giường hai mắt ửng đỏ, đang nói: “Sao thế? Vừa rồi tốt lắm mà, nói trở mặt là trở mặt luôn đấy. . . . . .” Thấy hai người xông vào, anh nghẹn luôn.

Bị chị dâu anh trai bắt được cảnh mập mờ như thế, Hạ Nhã Ngôn hơi cáu, cô dùng sức hất tay Hách Nghĩa Thành ra, nói rõ ràng: “Vẫn luôn rất tốt, nước giếng không phạm nước sông, anh đừng có vi phạm!” Nói xong liền cúi đầu vội vàng ra khỏi phòng bệnh, thậm chí không chào hỏi Hạ Hoằng Huân và Mục Khả.

Hạ Hoằng Huân hồi phục lại tinh thần, anh hỏi Hách Nghĩa Thành: “Chuyện gì đây?” Sau đó lấy ánh mắt ý bảo Mục Khả ra ngoài xem một chút. Chờ cửa đóng lại, sắc mặt anh ủ dột đặt đồ trong tay lên bàn, rảnh rỗi ngồi lên ghế dựa, lấy giọng chất vấn nói: “Rất bản lĩnh đấy, nói chút xem, trêu em tôi thế nào?” Rốt cuộc anh cũng được cơ hội rồi, Hạ Hoằng Huân có cảm giác như nông nô nổi dậy.

Hách Nghĩa Thành có cảm giác khó chịu khi bị nhìn thấu tâm tư, anh tức giận trợn mắt nhìn Hạ Hoằng Huân, chua xót nói: “Cô ấy bị người khác trêu, không liên quan đến tôi!”

P/s:Nông nô nổi dậy

Sau này anh Huân sẽ gọi anh Thành là em rể hay cậu vợ còn anh Thành sẽ gọi anh Huân là anh vợ hay cháu rể