Cô vợ giả của tổng giám đốc – 69 + 70

Chương 69: Đừng ép tôi

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Cuối tuần chúng ta đưa con bé đến công viên chơi được không?”

“Ừ, hỏi Bác Thẩm xem có được không.” Bạch Ngưng vuốt mái tóc mềm mại của bé.

Bế được một lát, Ngôn Lạc Quân hỏi: “Con bé ngủ rồi, giờ phải đặt xuống à?”

“Chờ một chút đã, con bé ngủ chưa sâu, đặt xuống sẽ khóc đó.”

Đợi Hinh Hinh ngủ, hai người mới ăn cơm tối. Ăn xong Bạch Ngưng về phòng, Ngôn Lạc Quân cũng bận rộn trong thư phòng.

Đêm khuya, Bạch Ngưng vừa mới nằm xuống thì Ngôn Lạc đã đi vào.

“Sao anh chẳng bao giờ chịu gõ cửa thế hả?” Bạch Ngưng có vẻ như tùy ý nói nhưng trong lòng lại khẩn trương.

Ngôn Lạc Quân ngồi ở mép giường, hỏi: “Khá hơn chút nào chưa?”

“Cái gì?” Bạch Ngưng không hiểu.

Ngôn Lạc Quân nhìn chằm chằm dấu ấn nhàn nhạt trên cổ cô một lát, ánh mắt bắt đầu có chút nóng bỏng.

Bạch Ngưng quay đầu sang chỗ khác, nói: “Anh. . . . . . Có chuyện gì không?”

Ngôn Lạc Quân ngừng một lát rồi áp sát lại gần môi cô.

“Tôi muốn ngủ.” Bạch Ngưng né tránh.

Ngôn Lạc Quân ôm lấy cô, hơi thở nặng nề phả trên mặt cô, giọng nói khàn khàn: “Hôm qua, em luôn miệng gọi ‘ Lạc Quân ’, ‘Lạc Quân ’, còn nhớ không?”

“Tôi. . . . . . Tôi không nhớ rõ, tôi chẳng nhớ được gì hết.” Bạch Ngưng muốn tránh nhưng lại không thể nào ép mình dùng toàn lực đẩy anh được.

“Nhưng em có cảm giác với tôi, lúc say em sẽ không nói dối.” Ngôn Lạc Quân hô hấp rối loạn, hôn cô.

“Anh đừng như vậy? Đừng ép tôi.” Bạch Ngưng đẩy anh ra.

Ngôn Lạc Quân ngừng lại, nhìn cô không nói gì. Cuối cùng anh hít sâu một hơi, nói: “Được, tôi không ép em. Nhưng em cũng đừng nghĩ đến chuyện ly hôn nữa, tôi sẽ không đồng ý.”

Anh bá đạo như vậy lại khiến cô hơi vui mừng.

Nếu như cô không thể ly hôn, không thể rời khỏi anh, vậy đó không phải do cô. Không phải cô không muốn, mà do anh không cho, còn cô thì không không đấu lại anh.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô, tay ôm cô mãi không muốn rời, từ từ lướt qua eo đi đến bộ ngực, nắm nơi tròn trịa mềm mại kia.

Bạch Ngưng vội vàng giữ tay anh lại.

Cô cúi đầu muốn đẩy tay anh ra, anh không cử động nhưng cũng không rút tay về.

Giằng co thật lâu, anh đột nhiên ôm chặt lấy cô, không nói gì chỉ hôn lên môi cô, một tay nhanh chóng đưa vào trong áo ngủ, dùng sức vuốt ve nơi đầy đặn của cô.

Rất nhanh, anh chợt buông cô ra rồi đứng lên.

“Ngủ ngon.” Nói xong anh liền ra khỏi phòng.

Bạch Ngưng kéo áo ngủ đã xốc xếch, lấy tay nhẹ nhàng cảm nhận nhiệt độ trên môi.

Cô nên làm gì đây, vẫn quyết tâm phải quay về đúng đường sao? Nhưng, cô thật sự muốn. . . . . . ở bên anh.

Trong một căn phòng khác, từ phòng tắm vọng ra tiếng vang.

Một lát sau, một người đàn ông run rẩy đi ra sau đó nhanh chóng chui vào chăn.

Đây là lần đầu tiên anh phải chịu đựng gian khổ như vậy. Cuối cùng cũng hiểu cái gì gọi là “Yêu là trả giá” rồi, thật đúng là “trả giá”.

Ban đêm đưa tay không thấy được năm ngón cô mới được tan tầm trở về.

Hành lang đen kịt, yên lặng, giống như không có người.

Nghe tiếng hô hấp của mình, cô từ từ bước đi. Cô mơ hồ nhìn thấy cầu thang âm u, âm trầm, cô đi vào thang máy, nhưng trong thang máy cũng rất tối.

Khi cửa thang máy sắp đóng lại thì có một người phụ nữ tóc đen mặc áo trắng đi vào. Cô sợ hãi muốn hét lên nhưng lại không phát ra tiếng. Phụ nữ kia từ từ đến gần cô, càng ngày càng gần, nhưng mặt cô ta vẫn mơ hồ.

Cô muốn chạy, nhưng chân lại không bước được, giống như có sức nặng ngàn cân, giống như cô không có chân mà vẫn không nhúc nhích được!

Người phụ nữ kia vẫn đang đến gần, từ từ duỗi tay về phía cô. . . . . .

♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠

Chương 70: Nửa đêm kinh hồn

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“A –” Cô đột nhiên bừng tỉnh, trước mắt đen kịt, mơ hồ nhìn thấy khung cảnh trong phòng.

Một lúc lâu sau cô mới nhận ra mình đang nằm ở trên giường còn tay đang đặt trên ngực.

Nằm mơ. . . . . . Còn là ác mộng.

Cô thở hổn hển, mở mắt thật to nhìn gian phòng.

A, chỗ kia có một bóng đen!

Bạch Ngưng đột nhiên hoảng sợ, nhìn lại mới phát hiện hình như đó là quần áo tiện tay vắt lên ghế.

Cô không chịu được nữa phải bật đèn lên, tim đập thình thịch nhìn khắp căn phòng.

Không có gì cả.

Cô biết không có gì, nhưng trong lúc này thì tất cả những tình tiết trong phim, những việc thần bí cô từng được nghe đều hiện lên ở trong đầu.

Trong tấm băng ghi hình có cái giếng cạn hoang vu, Sadako(1) bò ra từ trong TV, tiếng khóc giống như tiếng mèo kêu . . . . . . Còn có chuyện mẹ kể rằng khi còn bé gặp phải bóng người từ từ biến mất, nửa đêm tiếng chó sủa không ngừng . . . . . .

Sau lưng lạnh toát, Bạch Ngưng sợ hãi đột nhiên quay ngoắt nhìn ra sau lưng, ngoài tường ra thì không có gì cả.

Tiếng điện thoại di động đột nhiên vang lên, cô rùng mình hoảng sợ nhìn điện thoại di động, giống như nghe thấy tiếng nhạc ” One Missed Call” (2).

Đáng chết, tại sao cô lại dùng nhạc chuông không lời chứ, còn là khúc dương cầm!

Nhưng giờ mà nhìn điện thoại di động thật sự hơi sợ.

Cô từ từ đưa tay ra cầm lấy di động. Khí thấy hai chữ “Ông xã”, trong lòng đột nhiên bình tĩnh hơn nửa.

“Đã ngủ chưa” chỉ có ba chữ còn không có dấu câu.

Anh hỏi cô đã ngủ chưa. . . . . . Tại sao anh có thể hỏi cô đã ngủ chưa vào lúc này chứ! Điều này làm cho cô rất muốn tìm anh tới để “ngủ cùng” !

“Tích tắc – Tích tắc – Tích tắc. . . . . .” Trong căn phòng yên tĩnh truyền đến tiếng đồng hồ nhịp nhàng quay, Bạch Ngưng nhìn về phía đồng hồ, ôi trời ơi, là mười hai giờ kém hai phút!

Nửa đêm, nửa đêm rồi ! Trời ạ! Bạch Ngưng kích động, ấn vào nút gọi.

Ngôn Lạc Quân chờ cả nửa ngày, đang chuẩn bị thở dài tiếp tục trằn trọc trở mình thì điện thoại di động lại đột nhiên vang lên. Vừa nhìn lại thấy là bà xã, bà xã đó!

Anh kích động, lại run tay ấn nhầm nút cúp máy.

Đáng chết! Sao giờ lại như bà già chưa bao giờ sờ vào di động thế hả trời!

Ngôn Lạc Quân xốc chăn lên, không thèm đi dép mở cửa chạy ra ngoài.

Bạch Ngưng đang nhìn tin nhắn kì lạ nửa đêm, buồn bực nửa đêm cúp máy. Đang nhớ đến những hình ảnh chết tiệt trên phim kinh dị kia thì cửa lại đột nhiên bị gõ hai tiếng.

Ôi trời!

“Ting” một tiếng, đồng hồ báo thức vừa khéo chỉ đúng mười hai giờ.

Lúc này. . . . . .

Bạch Ngưng nắm chặt chăn, muốn hét to Ngôn Lạc Quân, nhưng không tài nào kêu ra tiếng được.

Cửa đột nhiên bị mở ra, mặt người ló vào, Bạch Ngưng sợ hãi hét “A –” một tiếng.

“Sao vậy, Tĩnh Hàm!” Ngôn Lạc Quân vội vàng chạy đến bên giường, đỡ vai của cô hỏi.

Bạch Ngưng suýt khóc, đấm lên ngực anh hét lên: “Anh vào thì cứ vào gõ cửa làm gì!”

Ngôn Lạc Quân vô tội nói: “Không phải em bảo vào phải gõ cửa sao?”

“Anh . . . . . Dù sao cũng là tại anh, đều tại anh, làm tôi sợ muốn chết.” Bạch Ngưng càng không ngừng đánh anh.

“Tôi vào mà khiến em sợ đến vậy sao? Trên trán cũng toát mồ hôi rồi.” Ngôn Lạc Quân cầm khăn giấy lau mồ hôi cho cô.

Bạch Ngưng nhìn anh, hơi ngượng ngùng nói.

Trước kia vì cô sợ ma nên bị bạn cùng phòng cười nhạo, còn nói cô ngây thơ.

Ngôn Lạc Quân lại gấp gáp hỏi: “Sao vậy, sao em không nói gì? Đừng bảo là em sợ tôi chạm vào em đến vậy đấy nhé?”

Bạch Ngưng tức giận đẩy anh, chu miệng nói: “Không phải, ai rảnh như vậy chứ.”

“Vậy em bị làm sao?”

“Tôi. . . . . . mơ thấy ác mộng.” Bạch Ngưng nói.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô một lúc lâu, giật mình nói: “Tôi hôn em một cái em đã gặp ác mộng à? Tại sao? Tôi cũng không phải là ma!”

“Không cho anh nói chữ kia!” Bạch Ngưng lập tức kêu lên.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô, nói: “Em sợ ma à?”

“Anh còn nói!” Bạch Ngưng đấm cho anh thêm một phát.

“Được rồi, tôi không nói, tôi là đàn ông dương khí nặng, mấy thứ đó không dám tới gần đâu.” Ngôn Lạc Quân bảo đảm nói.

“Như vậy nói cách khác phụ nữ âm khí nặng thì mấy thứ đó rất thích tới gần à?” Bạch Ngưng hỏi.

“Có thể nói là như vậy .” Ngôn Lạc Quân suy nghĩ một lát rồi nói.


(1),(2) Sadako Yamamura trong bộ phim kinh dị The Ring của Nhật Bản
One Missed Call cũng là một bộ phim kinh dị nổi tiếng

24 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 69 + 70

  1. men, thế nào anh Ngôn cũng lợi dụng sự sợ ma của chị cho coi, có cơ hội tốt tội gì ko tận dụng =))
    p/s: thông báo cô mèo, tôi ốm rồi, đang sốt, bị mẫu hậu cấm onl để tịnh dưỡng, tranh thủ 15′ mẹ yêu đi tắm lên nhắn nhủ cô, tôi lặn vài ngày đây ==’

  2. oi, anh dương khí nặng nên phải chung phòng, chung giường mới xua dược ma chứ, hehe, anh BT quá đấy, thừa nước đục thả câu, hi vọng là chị hiểu ý nghĩ của anh

  3. ôi, ta hối hận quá, ở phòng trọ 1 mình , chuẩn bị đi ngủ lại nhìn thấy có chương mới, hí hửng đọc,
    h thì ko dám ngủ
    ta nhát ma lắm, hay tưởng tượng linh tinh
    bắt đền nàng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s