Cô vợ giả của tổng giám đốc – 69 + 70

Chương 69: Đừng ép tôi

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Cuối tuần chúng ta đưa con bé đến công viên chơi được không?”

“Ừ, hỏi Bác Thẩm xem có được không.” Bạch Ngưng vuốt mái tóc mềm mại của bé.

Bế được một lát, Ngôn Lạc Quân hỏi: “Con bé ngủ rồi, giờ phải đặt xuống à?”

“Chờ một chút đã, con bé ngủ chưa sâu, đặt xuống sẽ khóc đó.”

Đợi Hinh Hinh ngủ, hai người mới ăn cơm tối. Ăn xong Bạch Ngưng về phòng, Ngôn Lạc Quân cũng bận rộn trong thư phòng.

Đêm khuya, Bạch Ngưng vừa mới nằm xuống thì Ngôn Lạc đã đi vào.

“Sao anh chẳng bao giờ chịu gõ cửa thế hả?” Bạch Ngưng có vẻ như tùy ý nói nhưng trong lòng lại khẩn trương.

Ngôn Lạc Quân ngồi ở mép giường, hỏi: “Khá hơn chút nào chưa?”

“Cái gì?” Bạch Ngưng không hiểu.

Ngôn Lạc Quân nhìn chằm chằm dấu ấn nhàn nhạt trên cổ cô một lát, ánh mắt bắt đầu có chút nóng bỏng.

Bạch Ngưng quay đầu sang chỗ khác, nói: “Anh. . . . . . Có chuyện gì không?”

Ngôn Lạc Quân ngừng một lát rồi áp sát lại gần môi cô.

“Tôi muốn ngủ.” Bạch Ngưng né tránh.

Ngôn Lạc Quân ôm lấy cô, hơi thở nặng nề phả trên mặt cô, giọng nói khàn khàn: “Hôm qua, em luôn miệng gọi ‘ Lạc Quân ’, ‘Lạc Quân ’, còn nhớ không?”

“Tôi. . . . . . Tôi không nhớ rõ, tôi chẳng nhớ được gì hết.” Bạch Ngưng muốn tránh nhưng lại không thể nào ép mình dùng toàn lực đẩy anh được.

“Nhưng em có cảm giác với tôi, lúc say em sẽ không nói dối.” Ngôn Lạc Quân hô hấp rối loạn, hôn cô.

“Anh đừng như vậy? Đừng ép tôi.” Bạch Ngưng đẩy anh ra.

Ngôn Lạc Quân ngừng lại, nhìn cô không nói gì. Cuối cùng anh hít sâu một hơi, nói: “Được, tôi không ép em. Nhưng em cũng đừng nghĩ đến chuyện ly hôn nữa, tôi sẽ không đồng ý.”

Anh bá đạo như vậy lại khiến cô hơi vui mừng.

Nếu như cô không thể ly hôn, không thể rời khỏi anh, vậy đó không phải do cô. Không phải cô không muốn, mà do anh không cho, còn cô thì không không đấu lại anh.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô, tay ôm cô mãi không muốn rời, từ từ lướt qua eo đi đến bộ ngực, nắm nơi tròn trịa mềm mại kia.

Bạch Ngưng vội vàng giữ tay anh lại.

Cô cúi đầu muốn đẩy tay anh ra, anh không cử động nhưng cũng không rút tay về.

Giằng co thật lâu, anh đột nhiên ôm chặt lấy cô, không nói gì chỉ hôn lên môi cô, một tay nhanh chóng đưa vào trong áo ngủ, dùng sức vuốt ve nơi đầy đặn của cô.

Rất nhanh, anh chợt buông cô ra rồi đứng lên.

“Ngủ ngon.” Nói xong anh liền ra khỏi phòng.

Bạch Ngưng kéo áo ngủ đã xốc xếch, lấy tay nhẹ nhàng cảm nhận nhiệt độ trên môi.

Cô nên làm gì đây, vẫn quyết tâm phải quay về đúng đường sao? Nhưng, cô thật sự muốn. . . . . . ở bên anh.

Trong một căn phòng khác, từ phòng tắm vọng ra tiếng vang.

Một lát sau, một người đàn ông run rẩy đi ra sau đó nhanh chóng chui vào chăn.

Đây là lần đầu tiên anh phải chịu đựng gian khổ như vậy. Cuối cùng cũng hiểu cái gì gọi là “Yêu là trả giá” rồi, thật đúng là “trả giá”.

Ban đêm đưa tay không thấy được năm ngón cô mới được tan tầm trở về.

Hành lang đen kịt, yên lặng, giống như không có người.

Nghe tiếng hô hấp của mình, cô từ từ bước đi. Cô mơ hồ nhìn thấy cầu thang âm u, âm trầm, cô đi vào thang máy, nhưng trong thang máy cũng rất tối.

Khi cửa thang máy sắp đóng lại thì có một người phụ nữ tóc đen mặc áo trắng đi vào. Cô sợ hãi muốn hét lên nhưng lại không phát ra tiếng. Phụ nữ kia từ từ đến gần cô, càng ngày càng gần, nhưng mặt cô ta vẫn mơ hồ.

Cô muốn chạy, nhưng chân lại không bước được, giống như có sức nặng ngàn cân, giống như cô không có chân mà vẫn không nhúc nhích được!

Người phụ nữ kia vẫn đang đến gần, từ từ duỗi tay về phía cô. . . . . .

♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠-♠

Chương 70: Nửa đêm kinh hồn

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“A –” Cô đột nhiên bừng tỉnh, trước mắt đen kịt, mơ hồ nhìn thấy khung cảnh trong phòng.

Một lúc lâu sau cô mới nhận ra mình đang nằm ở trên giường còn tay đang đặt trên ngực.

Nằm mơ. . . . . . Còn là ác mộng.

Cô thở hổn hển, mở mắt thật to nhìn gian phòng.

A, chỗ kia có một bóng đen!

Bạch Ngưng đột nhiên hoảng sợ, nhìn lại mới phát hiện hình như đó là quần áo tiện tay vắt lên ghế.

Cô không chịu được nữa phải bật đèn lên, tim đập thình thịch nhìn khắp căn phòng.

Không có gì cả.

Cô biết không có gì, nhưng trong lúc này thì tất cả những tình tiết trong phim, những việc thần bí cô từng được nghe đều hiện lên ở trong đầu.

Trong tấm băng ghi hình có cái giếng cạn hoang vu, Sadako(1) bò ra từ trong TV, tiếng khóc giống như tiếng mèo kêu . . . . . . Còn có chuyện mẹ kể rằng khi còn bé gặp phải bóng người từ từ biến mất, nửa đêm tiếng chó sủa không ngừng . . . . . .

Sau lưng lạnh toát, Bạch Ngưng sợ hãi đột nhiên quay ngoắt nhìn ra sau lưng, ngoài tường ra thì không có gì cả.

Tiếng điện thoại di động đột nhiên vang lên, cô rùng mình hoảng sợ nhìn điện thoại di động, giống như nghe thấy tiếng nhạc ” One Missed Call” (2).

Đáng chết, tại sao cô lại dùng nhạc chuông không lời chứ, còn là khúc dương cầm!

Nhưng giờ mà nhìn điện thoại di động thật sự hơi sợ.

Cô từ từ đưa tay ra cầm lấy di động. Khí thấy hai chữ “Ông xã”, trong lòng đột nhiên bình tĩnh hơn nửa.

“Đã ngủ chưa” chỉ có ba chữ còn không có dấu câu.

Anh hỏi cô đã ngủ chưa. . . . . . Tại sao anh có thể hỏi cô đã ngủ chưa vào lúc này chứ! Điều này làm cho cô rất muốn tìm anh tới để “ngủ cùng” !

“Tích tắc – Tích tắc – Tích tắc. . . . . .” Trong căn phòng yên tĩnh truyền đến tiếng đồng hồ nhịp nhàng quay, Bạch Ngưng nhìn về phía đồng hồ, ôi trời ơi, là mười hai giờ kém hai phút!

Nửa đêm, nửa đêm rồi ! Trời ạ! Bạch Ngưng kích động, ấn vào nút gọi.

Ngôn Lạc Quân chờ cả nửa ngày, đang chuẩn bị thở dài tiếp tục trằn trọc trở mình thì điện thoại di động lại đột nhiên vang lên. Vừa nhìn lại thấy là bà xã, bà xã đó!

Anh kích động, lại run tay ấn nhầm nút cúp máy.

Đáng chết! Sao giờ lại như bà già chưa bao giờ sờ vào di động thế hả trời!

Ngôn Lạc Quân xốc chăn lên, không thèm đi dép mở cửa chạy ra ngoài.

Bạch Ngưng đang nhìn tin nhắn kì lạ nửa đêm, buồn bực nửa đêm cúp máy. Đang nhớ đến những hình ảnh chết tiệt trên phim kinh dị kia thì cửa lại đột nhiên bị gõ hai tiếng.

Ôi trời!

“Ting” một tiếng, đồng hồ báo thức vừa khéo chỉ đúng mười hai giờ.

Lúc này. . . . . .

Bạch Ngưng nắm chặt chăn, muốn hét to Ngôn Lạc Quân, nhưng không tài nào kêu ra tiếng được.

Cửa đột nhiên bị mở ra, mặt người ló vào, Bạch Ngưng sợ hãi hét “A –” một tiếng.

“Sao vậy, Tĩnh Hàm!” Ngôn Lạc Quân vội vàng chạy đến bên giường, đỡ vai của cô hỏi.

Bạch Ngưng suýt khóc, đấm lên ngực anh hét lên: “Anh vào thì cứ vào gõ cửa làm gì!”

Ngôn Lạc Quân vô tội nói: “Không phải em bảo vào phải gõ cửa sao?”

“Anh . . . . . Dù sao cũng là tại anh, đều tại anh, làm tôi sợ muốn chết.” Bạch Ngưng càng không ngừng đánh anh.

“Tôi vào mà khiến em sợ đến vậy sao? Trên trán cũng toát mồ hôi rồi.” Ngôn Lạc Quân cầm khăn giấy lau mồ hôi cho cô.

Bạch Ngưng nhìn anh, hơi ngượng ngùng nói.

Trước kia vì cô sợ ma nên bị bạn cùng phòng cười nhạo, còn nói cô ngây thơ.

Ngôn Lạc Quân lại gấp gáp hỏi: “Sao vậy, sao em không nói gì? Đừng bảo là em sợ tôi chạm vào em đến vậy đấy nhé?”

Bạch Ngưng tức giận đẩy anh, chu miệng nói: “Không phải, ai rảnh như vậy chứ.”

“Vậy em bị làm sao?”

“Tôi. . . . . . mơ thấy ác mộng.” Bạch Ngưng nói.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô một lúc lâu, giật mình nói: “Tôi hôn em một cái em đã gặp ác mộng à? Tại sao? Tôi cũng không phải là ma!”

“Không cho anh nói chữ kia!” Bạch Ngưng lập tức kêu lên.

Ngôn Lạc Quân nhìn cô, nói: “Em sợ ma à?”

“Anh còn nói!” Bạch Ngưng đấm cho anh thêm một phát.

“Được rồi, tôi không nói, tôi là đàn ông dương khí nặng, mấy thứ đó không dám tới gần đâu.” Ngôn Lạc Quân bảo đảm nói.

“Như vậy nói cách khác phụ nữ âm khí nặng thì mấy thứ đó rất thích tới gần à?” Bạch Ngưng hỏi.

“Có thể nói là như vậy .” Ngôn Lạc Quân suy nghĩ một lát rồi nói.


(1),(2) Sadako Yamamura trong bộ phim kinh dị The Ring của Nhật Bản
One Missed Call cũng là một bộ phim kinh dị nổi tiếng

Hạnh phúc – Chương 61

Chương 61. Lão Hạ thẳng thắn thành khẩn

Editor: TieuKhang

Beta: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Hạ Hoằng Huân đã bí mật núp ở ghế sau một lát rồi, nắm chắc thời gian “ẩn núp”, anh yên lặng tập trung chờ cô bạn gái nhỏ chui đầu vào vòng mai phục.

Nhìn thấy Mục Khả cong khóe miệng bước nhanh tới, anh suýt chút nữa thiếu kiên nhẫn mở cửa xe nhảy xuống, nhưng muốn xem phản ứng của cô nên cuối cùng Hạ Hoằng Huân cũng kiềm chế lại được. Khi Mục Khả đối diện với cửa kính của anh nhăn mặt thì biểu cảm nghịch ngợm đáng yêu đó làm khóe môi Hạ Hoằng Huân bất giác cong lên.

Đồng chí Giải Phóng Quân đột kích bất ngờ toàn thắng. Mục Khả bị chấn động kinh ngạc trợn tròn mắt, ngẩn ngơ nhìn Hạ Hoằng Huân mặc thường phục đeo caravat, mặc dù anh chỉ mặc áo khoác bình thương nhưng vẫn toát lên vẻ khí khái anh hùng đến bức người, chỉ có điều nụ cười của thân sĩ kia, nếu nhìn kỹ dường như có chút bất cần đời.

Nhìn mái tóc xoăn đen nhánh, đến áo khoác ngoài vừa vặn màu trắng gạo, rồi đến đôi boots nhỏ nhắn màu đen, nụ cười bên môi Hạ Hoằng Huân lớn dần, thân mật kéo cao cổ áo cho cô, anh chậm rãi hỏi: “Nếu hôm nay anh không xuất hiện, em định làm gì?”

Nhìn thấy sự trêu chọc trong ánh mắt anh, Mục Khả lúng túng cũng khôi phục lại một ít nguyên khí, cô gỡ tay anh ra rồi lúi về phía sau một bước kéo dài khoảng cách với anh: “Hôm nay anh có xuất hiện hay không cũng chỉ có một kết quả, chính là, chính là…..”

Hạ Hoằng Huân nhíu mày, hứng thú nhìn biểu cảm của cô, bình tĩnh khích lệ nói: “Tiếp tục!”

“Chính là. . . . . .” Cho dù Hạ Hoằng Huân đứng chỗ nào thì khí thế cũng rất mạnh mẽ, Mục Khả nhất thời bị bí từ, hơn nửa ngày mới thốt lên một câu: “Chính là bị chặn ngoài cửa.”

Thấy cô xoay người muốn đi, Hạ Hoằng Huân giữ chặt cánh tay cô lại, cười hỏi: “Vậy à? Quà cũng không cần sao?”

Từ ngày yêu nhau đến giờ, đồ vật Hạ Hoằng Huân đưa cho cô không phải đồ ăn vặt thì là nhân dân tệ. Mục Khả nghe thấy từ quà tặng từ miệng anh, trong lòng tràn ngập tò mò, đấu tranh tư tưởng một hồi, cô cực kỳ không chịu khuất phục nói: “Anh như vậy thì biết tặng quà gì?” Thân thể vẫn không nhúc nhích, đôi mắt lặng lẽ ngắm nhìn anh.

Véo một cái lên mặt cô, Hạ Hoằng Huân nói: “Em tự mang lên, anh chỉ phụ trách mua.” Nói xong nhét cái chìa khóa vào trong tay cô, nghênh ngang bước lên tầng, bộ dạng ngựa quen đường cũ cứ như thể anh là nam chủ nhân của nơi này vậy.

Mấy phút sau, Mục Khả tức giận ôm một bó hoa hồng to lên tầng, một tay giơ cái túi to lên chất vấn: “Nếu như em đoán không nhầm, cái này mới chính là do anh mua.”

Băng ghế sau của xe việt dã có một bó hoa, bên cạnh có một túi rau hãy còn mới, hai thứ đồ khác nhau lại được đặt cạnh nhau nhìn rất buồn cười. Mục Khả không tin đồng chí Giải Phóng Quân lại có thể lãng mạn tình cảm như thế, vậy nên suy đoán ý tưởng tặng hoa là của người khác.

Hạ Hoằng Huân bị vạch trần vẻ mặt hơi lạnh nhạt, anh nhận lấy túi đồ trong tay đưa ánh mắt ý bảo cô mở cửa, bình tĩnh nói: “Xem ra ý tưởng lấy em làm vợ vô cùng chính xác, sao có thể thông minh như vậy chứ, em thật là hiểu anh đấy Mục Khả à.”

Vừa dứt lời, Mục Khả đã nhanh tay mở cửa, đồng thời nhanh chóng đi vào, đúng lúc Hạ Hoằng Huân chuẩn bị nhấc chân bước theo, cửa đã bịch một tiếng đóng lại.

Rốt cuộc vẫn bị chặn ở ngoài cửa. Hạ Hoằng Huân vẻ mặt kinh ngạc cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, nghĩ thầm đồng chí nhỏ trong lúc nóng giận tốc độ chạy khá nhanh, ngay cả Lính Trinh Sát như anh mà cũng bị vượt qua, quả nhiên con hổ nhỏ muốn ra oai rồi.

Xác định trên cầu thang không có ai qua lại, Hạ Hoằng Huân gõ cửa: “Đừng dỗi nữa, bắt chồng tương lai của em đứng ngoài cửa thì còn ra thể thống gì nữa? Bị người ngoài nhìn thấy thì anh biết để mặt mũi ở đâu? Mục Khả!”

Mục Khả cởi áo khoác ngoài ném lên ghế salon, nhìn anh qua cửa kính, cười đắc ý.

“Anh thấy Viên Soái là sợ thiên hạ không loạn, còn nói tặng hoa sẽ làm em cười, thấy chưa, biến khéo thành vụng rồi………” Nửa ngày không thấy Mục Khả đáp lại một câu, Hạ Hoằng Huân thấp giọng nói: “Cái thứ này dễ hỏng, chỉ có mấy bông hoa mà đã hơn một trăm đồng, không bằng dẫn em đi ăn mấy món ngon ngon. Em không thích thì cũng chịu khó cắm hai ngày đi, không thì lãng phí quá.”

Ôi trời, người đàn ông này cả đời cũng đừng hy vọng anh có một chút lãng mạn.

Nhìn thấy anh cau mày, dáng vẻ tiếc nuối, Mục Khả dở khóc dở cười.

“Em nói gì đi chứ, đừng để anh nói một mình với không khí như vậy, Mục Khả?” Không nghe thấy chút tiếng động nào trong phòng, biết có thể Mục Khả đứng bên cạnh cửa, Hạ Hoằng Huân hỏi: “Tối hôm qua sao anh lại bị lộ? Sao em có thể nhận ra đó là anh?”

“Không biết xấu hổ mà còn hỏi.” Mục Khả rốt cuộc cũng mở miệng. “Thứ nhất, chuyện em ra nước ngoài Điềm Âm cũng không biết, cái này là Hướng Vi nói với em, chẳng qua lúc anh bắt đầu em không kịp phản ứng thôi; thứ hai Viên Soái nói chuyện phiếm với em chưa bao giờ gọi anh là Phó Đoàn Trưởng, anh ta quen gọi anh là lão đại hoặc Doanh trưởng; thứ ba, hai bọn em là một phe, anh ta sẽ phối hợp với em đả kích anh, chắc chắn không che giấu giúp anh.”

Anh không thèm để ý đến chuyện bị vạch trần, Hạ Hoằng Huân phản bác: “Che giấu cái gì? Anh rõ ràng là đang giải thích mà! Mở cửa ra đi cho dễ nói chuyện.” Nghe dưới lầu có tiếng bước chân truyền đến, mặc quân trang nên trong người anh quả thật có chút nóng nảy, anh nhanh chóng chịu thua: “Mục Khả, cho anh chút mặt mũi đi, để người ta thấy anh ôm thứ đồ này bị chặn ngoài cửa, thực trở thành chiến sĩ ngốc mất.”

“Không phải anh nói tính ưu việt lớn nhất của người làm lính các anh không sợ bị bà xã ngăn cấm sao? Không làm cơm có thể đến phòng ăn ăn, buổi tối cấm cửa thì có thể đến phòng làm việc ngủ. Sợ mất thể diện thì về đơn vị đi.” Mục Khả đả kích anh cười đến phát nghẹn, cũng không chú ý mình đang bê nguyên xi lời anh vào.”

Coi như đã hoàn toàn hiểu thế nào là tự bê đá đập vào chân mình. Hạ Hoằng Huân nhớ tới mấy ngày Mục Khả tới đơn vị, anh đưa cô tới phòng ăn để ăn cơm. Đồng chí nhỏ vừa ăn vừa nói: “Cuộc sống của đám người các anh thật là an nhàn, cơm canh có sẵn, thức ăn cũng không tệ.”

Lúc đó anh rất hả hê nói: “Có một lần chủ nhiệm cùng chị dâu gây gổ bị ‘ đuổi ’ ra khỏi nhà, anh ta xây dựng cơ sở tạm thời ở văn phòng gần một tháng, cuối cùng chị dâu giơ cờ đầu hàng, chủ nhiệm hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang về nhà. Cho nên mới nói, tính ưu việt lớn nhất của đám người chúng tôi là không sợ bà xã ngăn cấm.” Lúc gắp thức ăn cho cô còn nhắc nhở cô: “Sau khi kết hôn tốt nhất đừng anh chặn ở ngoài cửa, đóng cửa lại rồi em muốn xử lý thế nào cũng được.”

Tiếng bước chân dưới lần ngày càng gần, Hạ Hoằng Huân lấy ra một cuốn sổ màu hồng từ bên trong chiếc áo khoác ngoài, anh lặng yên mấy giây rồi mới nói: “Ra nước ngoài học tập cũng là một cơ hội, anh đã nghĩ qua, em cảm thấy thích thì đi đi. Có điều, đừng mải chơi quá, trở về sớm một chút.” Đặt cuốn sổ tiết kiệm vào trong bó hoa, anh nói: “Mật mã là sáu số một.”

Biết rõ anh sĩ diện, Mục Khả đang định mở cửa cho anh, không ngờ Hạ Hoằng Huân lại nghĩ rằng chuyện ra nước ngoài là thật, còn đưa tiền cho cô. Nhìn thấy anh chậm chạp vịn eo đặt bó hoa cùng túi đồ xuống đất, Mục Khả kinh ngạc, đồng thời kéo cửa, bắt lấy cánh tay anh khẩn trương hỏi: “Thắt lưng làm sao thế? Lại đau sao? Không phải đã bảo anh huấn luyện đừng quá……. ”

Hạ Hoằng Huân đang cúi người liền nắm lấy bó hoa cùng túi đồ ăn tiến vào trong nhà, trong nháy mắt cánh cửa được đóng lại, anh xấu xa cười nói: “Không đau, chỉ là tự nhiên cảm thấy ngứa ngứa một chút.”

Dám lừa cô! Mục Khả vung tay lên đánh anh: “Hạ Hoằng Huân anh là tên lừa gạt, lừa gạt sự quan tâm của em, đồ đểu!”

“Nếu không như vậy em có thể cho anh vào nhà sao? Cái này gọi là Binh Bất Yếm Trá*, đồng chí nhỏ à.” Thuận tay đặt túi đồ xuống đất, còn cả bó hoa hồng kiều diễm kia nữa. Động tác tự nhiên không hề giống như đang đau lòng bởi thứ hơn trăm tệ kia. Hạ Hoằng Huâm nhẹ nhàng ôm Mục Khả vào lòng, nụ cười dần thu lại, anh nhìn vào mắt cô, chân thành nhận lỗi: “Xin lỗi, nhiều ngày như vậy mới tới đây nhận lỗi, chủ yếu là quá bận rộn, thật sự không thể phân thân ra được. Em cũng biết, có việc là anh không thể đi được, hi vọng em thông cảm, đừng tức giận, được không?”

* Binh Bất Yếm Trá : chiến tranh không ngại dối lừa; việc quân cơ không nề dối trá; nhà quân sự luôn phải lừa địch

Mục Khả giãy giụa rõ ràng nhẹ đi, Hạ Hoằng Huân tiếp tục động viên, thẳng thắn nói: “Anh không phủ nhận ngày đó là do ham muốn chiếm hữu đột nhiên bộc phát, nhưng em yên tâm, tuyệt đối không phải là trong lòng biến thái. Trên thế giới này, đàn ông có ba thứ tuyệt đối phải bảo vệ, quốc gia, tôn nghiêm, cùng người phụ nữ của mình. Anh sẽ không cảm thấy nở mày nở mặt vì em được yêu thích. Hạ Hoằng Huân anh muốn kết hôn với vợ mình chứ không phải những thứ hư vinh vô hình kia. Đối với những kẻ ham muốn người phụ nữ của anh, xin lỗi, anh thật sự không thể có sắc mặt tốt được.”

Mục Khả ngừng giãy giụa, thuận thế dựa vào trong ngực anh, cô bĩu môi nói: “Đừng có nói như thể em là nhân dân tệ ai gặp cũng thích thế?” Thật ra cô đã sớm tiêu tan hết tức giận, chặn anh ngoài cửa thật ra chỉ muốn hạ bậc thang cho anh thôi. Hơn nữa cô vốn hay mềm lòng, bây giờ lại nghe thấy lời tỏ tình thẳng thắn như thế, muốn không tha thứ thật sự là quá khó khăn.

Con hổ nhỏ cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn, Hạ Hoằng Huân siết chặt tay ôm cô thật chặt vào trong lòng, cảm thán nói: “Em cũng không biết bản thân mình được nhiều người thích như thế nào đâu, hại anh mỗi ngày đều lo lắng đề phòng.” Cắn nhẹ lên vành tai tinh tế của cô, anh lấy giọng thương lượng nói: “Con đường sau này còn dài, anh không thể bảo đảm vĩnh viễn sẽ không cãi vã, chỉ có điều nếu giận anh thì mắng anh hay đánh anh đều được, nhưng mà không được tùy hứng ngắt máy, nếu không tìm được em, anh sẽ rất lo lắng.” Nghề nghiệp của anh rất đặc biệt, không giống như nghề nghiệp của những người đàn ông khác có nhiều thời gian để dỗ dành cô, Hạ Hoằng Huân không muốn vì vậy mà hai người sinh ra hiểu lầm.

Mục Khả ừ một tiếng, đưa cánh tay ôm lấy eo anh, tội nghiệp nói: “Mấy ngày nay em hay nằm mơ, không phải mơ thấy anh cùng cậu cãi nhau sau đó anh phủi tay rời đi, mà là nằm mơ thấy anh và Thích Tử Di cùng nhau bỏ đi………..”

“Sẽ không đâu!” Hạ Hoằng Huân cắt ngang cô, hôn một cái lên đỉnh đầu cô nói: “Anh bảo đảm đây là lần cuối cùng, về sau nếu như Hách Nghĩa Thành đánh anh, anh sẽ chịu đựng không đi. Về phần Thích Tử Di, Mục Khả, anh rất xin lỗi vì đoạn tình cảm trong quá khứ với cô ấy đã khiến em bất an. Nhưng xin em hãy tin tưởng anh, người anh thích chỉ có em, người anh muốn cưới cũng chỉ có em, anh sẽ không quay đầu lại, thật đấy.” Bàn tay xoa nhẹ lên gò má mịn màng của Mục Khả, dường như là an ủi nhưng lại càng giống yêu thương.

Trên người Hạ Hoằng Huân mang theo hơi lạnh của mùa đông giá rét, nhưng trong lồng ngực anh lại ấm áp dễ chịu vô cùng, Mục Khả có chút mềm yếu, càng ôm anh chặt hơn, cô lẩm bẩm: “Em cũng rất thích anh!”

Hạ Hoằng Huân kiên định nói: “Anh biết, anh sẽ đối xử với em thật tốt.”

“Vậy anh có thể đến xin lỗi cậu được không? Mặc dù hai người cùng tuổi, nhưng đấy là cậu của em, xét về bối phận anh nhất định phải hạ mình.” Mục Khả ngẩng đầu lên, nghiêm túc trịnh trọng nói: “Trước đây có nhiều chuyện em không hiểu, kể từ khi em và anh pử bên nhau em mới phát hiện cậu ấy vì chăm sóc em mà khiến bản thân bị trễ nải.” Cô trừng mắt nhìn Hạ Hoằng Huân, giọng nói có chút hờn ghen phê bình: “Anh cùng bác sĩ Thích cũng đã có một khoảng thời gian bên nhau đấy thôi, mà cậu còn chưa có nổi mối tình đầu, so đi sánh lại, anh không xấu hổ sao!”

Hạ Hoằng Huân lại bị chẹn họng, nhớ tới Mục Nham cũng đã khuyên anh nên có lời cảm tạ Hách Nghĩa Thành, anh cười khổ mà nói: “Biết rồi, anh sẽ xin lỗi anh ấy.” Yêu Mục Khả, đời này Hạ Hoằng Huân anh coi như hết rồi. Có đối thủ như Hách Nghĩa Thành làm sao có ngày ngẩng đầu chứ? Đồng chí Tham Mưu Trưởng quả thật có thể nói là anh vĩnh viễn không đánh bại “Tình địch”.

Anh nghe lời như thế làm Mục Khả rất hài lòng, cô khẽ cười, kiễng chân nhẹ nhàng hôn lên một bên má của anh.

Hạ Hoằng Huân cong môi, ánh mắt rơi đúng vào đôi môi khẽ mím lại của cô, anh nói nhỏ: “Lần này dùng lực đấy!” Nói xong, hôn cô rất sâu. . . . . .

Chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, cảm xúc từ lồng ngực lan ra khắp thân thể. Mục Khả hơi ngẩng đầu, hô hấp nhè nhẹ lướt qua mặt Hạ Hoằng Huân, mặc cho anh chiếm lấy cái miệng nhỏ xinh ngọt ngào, bàn tay nhỏ bé không tự chủ dò vào bên trong quân trang của anh, cách một lớp áo sơ mi trắng, nhẹ nhàng vuốt ve nơi eo gầy mà mạnh mẽ của anh. Hạ Hoằng Huân động tình, cởi áo khoác ngoài bao lấy cô đặt lên trên cửa, hôn sâu hơn………….

Hiểu nhầm rốt cuộc cũng được hóa giải, Mục Khả cùng Hạ Hoằng Huân hòa hảo như lúc ban đầu. Tình cảm liên tục được hâm nóng làm con đường cầu hôn của đồng chí Phó Đoàn Trưởng trở nên thuận lợi hơn nhiều. Nhưng tính tình nghịch ngợm của Mục Khả vẫn không thay đổi. Hành động tạm coi như là màn cầu hôn “thâm tình” của anh lại cô làm loạn lên trong nháy mắt! Mặt khác, ngày hôm sau vợ chồng son đến bệnh viện lại ngoài ý muốn phá vỡ chuyện tốt của Tham Mưu trưởng Hách. Rất đúng lúc nhìn thấy anh đang cầm tay Hạ Nhã Ngôn…..

Header mới vì anh mà ra đời, đọc đến câu: “Trên thế giới này, đàn ông có ba thứ tuyệt đối phải bảo vệ, quốc gia, tôn nghiêm, cùng người phụ nữ của mình.” mà em đổ đứ đừ
untitled-2.jpg