Hồng đậu – Chương 4.1

Chương 4.1

Editor:đỗ đỗ béo

Beta: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Lý Hồng Đậu?


Lý, Hồng, Đậu?


Được lắm Lý Hồng Đậu!


Vậy mà lại dám quên hắn, tàn nhẫn đùa giỡn hắn, Lý Hồng Đậu gì chứ!


Công Tôn Lẫm đi qua đi lại trong phòng, cực kỳ cáu kỉnh như sư tử, nặng nề bước đi, cả người tức giận mà không biết phát tiết thế nào.


Hắn tưởng tượng ra cả nghìn cảnh gặp lại Vũ Nhi, nghĩ ra hàng vạn câu sẽ nói với nàng khi gặp lại.


Không ngờ một câu “Chẳng lẽ ngươi biết ta?” của nàng lại đánh hắn chóang váng đầu óc, mất hết luôn ý nghĩ.


“Lý Hồng Đậu…… Lý Hồng Đậu! Nàng cho rằng mình là Lý Hồng Đậu? Ta cho nàng họ, cho nàng tên, cho nàng mười năm năm tháng, tất cả nàng đều không cần!”


Tuy rằng sau đó hắn nghĩ, đã tuyên bố tin nàng chết rồi thì cũng nên cải danh đổi họ, che tai mắt bên ngoài.


Dù sao, nếu Tư Quốc biết Vũ Nhi không chết, chỉ sợ sẽ làm hoàng đế Tư Quốc hiếu chiến có cớ nói Uyên Quốc bọn họ không có thành ý hòa thân, lại khởi binh xâm lược, gây ra chiến tranh, đến lúc đó lại là trăm họ lầm than.


Nhưng……


Nàng hoàn toàn thay đổi rồi!


Chẳng những tên họ đổi hết, ngay cả bản thân cũng thay đổi!


Hắn hít sâu mấy hơi, ngồi xuống, ép bản thân phải bình tĩnh.


Nhưng mà mới ngồi xuống không bao lâu, hắn vẫn không ép được cảm xúc hậm hực xuống, nổi giận vung tay lên gạt tất cả đồ vật trên bàn xuống đất hết!


Nghe âm thanh chén bát bị đập nát, rốt cục hắn cũng cảm thấy phát tiết được chút ít.


Quay đầu nhìn quanh bốn phía, khi đang nhìn xem còn gì đập được để trút bực thì thấy quản gia đang dè dặt đứng bên ngoài cách cửa ba bước an toàn.


“Vương gia.”


Quản gia thấy hắn nhìn mình, vội đi lên đứng ở cửa khom người.


Bị người ta bắt gặp hắn không khống chế được mà đập phá đồ đạc, Công Tôn Lẫm cảm thấy hơi mất tự nhiên, mặt cũng hơi nóng lên.


“Khụ…… Tìm người đến dọn dẹp đi.”


Công Tôn Lẫm dùng sức tỉnh táo lại, ngồi ở ghế tựa chỉ huy như không có việc gì.


“Vâng.”


Quản gia xoay người ra ngoài gọi một tiếng, lập tức có hai người tiến vào, nhanh nhẹn dọn dẹp sạch sẽ, rồi nhanh chóng lui ra ngoài.


Sau đó, quản gia đến trước mặt hắn, lại khom người nói:“Vương gia.”


“Quản gia, từ giờ trở đi, chỉ cần ra khỏi hoàng cung thì đừng gọi ta là vương gia nữa, sửa thành lão gia đi, nói với bên ngoài ta họ Tôn, tên Tôn Lẫm, nhớ kỹ chưa?”


“Vâng, lão gia, tiểu nhân nhớ kỹ.” Quản gia kính cẩn xoay người trả lời.


“Tìm ta có chuyện gì?” Hắn hỏi.


“Đây là tên gia nhân nhận vào lần này.” Quản gia trình lên một quyển sổ mỏng cho hắn.


“Loại việc nhỏ này sao lại phiền ta? Ngươi quyết định là được.”


Hắn cũng không thèm nhìn, phiền lòng phất phất tay với quản gia.


“Nhưng có một người đến ứng tuyển, tiểu nhân không thể quyết được.”


Quản gia không thu lại quyển sổ, vẫn không nhúc nhích trình lên .


“Ánh mắt ngươi luôn luôn nhanh nhạy, có người nào làm ngươi không thể quyết định? Đến ứng tuyển, người có thể dùng được thì nhận, không thể dùng thì trả về, không phải sao?” Công Tôn Lẫm không kiên nhẫn trả lời.


“Là tiểu thư Vũ Nhi, nàng –”


“Ngươi nói ai?” Hắn giận dữ trừng mắt.


“À…… Tiểu nhân nói cô nương Lý Hồng Đậu. Nàng cũng đến ứng tuyển làm tỳ nữ.”


Quản gia tỉnh táo thay đổi cách xưng hô, ở trong lòng thì thở dài.


Tâm trạng chủ tử thực sự không tốt, hai cái tên đều có thể chọc chủ tử cáu mà!


Nghe vậy, Công Tôn Lẫm sửng sốt.


Hóa ra hôm nay nàng xuất hiện ở cửa nhà hắn là vì muốn đến ứng tuyển sao?


Công Tôn Lẫm tức giận hừ một tiếng.“Ta tìm nàng hơn nửa năm thì nàng không xuất hiện. Không ngờ bây giờ nàng lại tự động tìm tới cửa đòi ứng tuyển tỳ nữ?”


Quản gia cúi đầu, hoàn toàn không bình luận, mặc hắn tiếp tục nói lảm nhảm.


“Đầu nàng đúng là ngã hỏng thật rồi! Không làm tiểu thư của vương phủ Tiêu Dao, không làm vương phi tam hoàng tử Tư Quốc, mà lại tình nguyện làm một nô tài nhỏ?” Cảm xúc Công Tôn Lẫm tồi tệ còn hừ một tiếng.


“Vậy…… Xin hỏi lão gia, tiểu thư Hồng Đậu…… Nhận hay không nhận?”


Vẻ mặt quản gia không đổi, xin chỉ thị của hắn một lần nữa.


“Nhận! Sao lại không nhận? Thuận theo mong muốn của nàng, để nàng làm nha hoàn tỳ nữ, nếm thử mùi vị! Chờ nàng không chịu nổi, không chừng trí nhớ cũng sẽ hồi phục.” Hắn lạnh lùng cười nói.


“Tiểu nhân hiểu rồi.”


Quản gia gật gật đầu, lúc này mới lấy lại quyển sổ ghi chép về mấy gia nhân mới.


“Còn có chuyện gì không?” Công Tôn Lẫm hỏi.


“Dạ không, chỉ có chuyện này.” Quản gia lắc đầu.


“Vậy ngươi lui ra đi.” Hắn phất phất tay.


“Vâng.” Quản gia khom người lui ra.


Công Tôn Lẫm nghĩ một lúc lại mở miệng gọi quản gia lại.


“Chờ một chút.”


“Lão gia, có chuyện gì cần căn dặn.”


Quản gia đã bước được hai bước, lại quay lại cung kính hỏi.


“Nếu Vũ Nhi…… Không, là Lý, Hồng, Đậu đến thì phân nàng vào phòng ta, phái nàng tới hầu hạ ta.” Hắn nhấn mạnh ba chữ “Lý Hồng Đậu”.


“Cô nương Hồng Đậu cùng đến đây với cô nương Lý Uyển Yến……”


“Trừ phòng ta ra, chỗ nào cũng được!”


“Vâng.”


Quản gia bình tĩnh đáp, tự động không để ý đến giọng điệu sắp không khống chế được của chủ tử, nhanh chóng lui ra để chủ tử được yên lặng.


Công Tôn Lẫm ngồi ở ghế tựa, thở phì phì, khoát tay lại muốn gạt cái gì đó trên bàn. Không ngờ chẳng còn gì để mà gạt, nhất thời dở khóc dở cười.


“Ta thật sự bị nha đầu kia làm cho giận đến hồ đồ rồi.”


Hắn nắm chặt nắm đấm, đập lên bàn.


“Không được giận, không được giận……”


Hắn liều mình hít sâu, không để mình mất khống chế lần nữa……


☆☆☆ ☆☆☆ ☆☆☆


Rầm!


Bên ngoài, quản gia còn chưa đi xa, đột nhiên nghe thấy một tiếng vỡ lớn.


Xem ra, cái bàn đáng thương trong phòng kia chỉ sợ đã là thi cốt không được đầy đủ, đầu thân hai nơi rồi.


Ông không nhịn được thở dài một hơi.


Trong viện, hai gia nhân vừa mới đến hai ngày đang quét rác, nghe thấy tiếng vang thì phát hoảng, không nhịn được nhìn nhau.


Quản gia thấy vẻ mặt họ, lại thở dài một hơi.


Trong nhà có vài người là thân tín mang theo từ vương phủ Tiêu Dao, huấn luyện nghiêm chỉnh, mồm miệng cũng kín, sẽ không nói huyên thuyên.


Nhưng mấy gia nhân mới đến này không hiểu chủ tử, gần đây thấy biểu hiện của chủ tử khác thường nên bên ngoài đã bắt đầu truyền ra lời đồn tính tình chủ tử nóng nảy dễ giận.


Còn tiếp tục như vậy chỉ sợ tiếng ác truyền xa ngàn dặm……


Quản gia lắc đầu, cầm lấy một sổ mỏng khác, rút ra cây bút mang theo mình, ghi vài nét bút trên sổ —


Cần thêm một cái bàn.


“Ừm……” Nghĩ nghĩ, quản gia lại viết đè lên —


Cần thêm mười cái bàn.


Cảm xúc chủ tử gần đây bất ổn, nhiều phòng có mấy cái bàn đều bị chủ tử làm gãy, chờ chủ tử thỏa mãn chắc là sẽ thu tay lại…… nhỉ?


Công Tôn Lẫm tìm được Vũ Nhi rồi vẫn cứ giấu tin, mượn cớ xin nghỉ với Hoàng thượng, tránh xa triều đình, đến thôn Thiện Hợp rầm rộ xây một tòa biệt viện.


Hắn muốn ở tạm trong thôn này, ở gần chăm sóc Vũ Nhi. Thậm chí dự tính chờ Vũ Nhi tha thứ cho hắn, nối lại tình xưa với nàng rồi sẽ đưa nàng vào đại trạch để tĩnh dưỡng.


Thôn Thiện Hợp này ở chỗ rất hoang vắng, người ở không nhiều lắm, khách qua đường rất thưa thớt, là nơi tốt nhất để Vũ Nhi ẩn thân.


Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ được rằng Vũ Nhi sẽ mất trí nhớ, làm tất cả kế hoạch mà hắn nghĩ ra đều rối hết lên.


Khi nàng hỏi hắn biết nàng không, hắn tức điên. Hắn cảm thấy mình điên cuồng tìm nàng như một kẻ ngốc vậy, thế nên hắn lập tức dỗi nàng một câu “Ta không biết cô”.


Sau đó, hắn bình tĩnh suy nghĩ lại, tình trạng trước mắt có lẽ là an toàn nhất cho Vũ Nhi.


Dù sao, tin Vũ Nhi giả chết chưa chắc có thể giấu giếm vĩnh viễn được.


Trên đời không có bức tường nào không bị gió lùa, sớm hay muộn tai mắt của Hoàng thượng cũng sẽ tìm được nàng, đến lúc đó mọi chuyên thế nào hắn cũng không nói chính xác được.


Thay vì che che giấu giấu nơi ở của Vũ Nhi, chẳng thà nhân tiện coi Lý Hồng Đậu như người xa lạ chưa bao giờ quen biết luôn thì hơn.


Huống hồ, trên đời có ngàn ngàn vạn vạn người, ai có thể cam đoan không có hai người giống nhau như đúc?


Nếu hắn kiên quyết phủ nhận Lý Hồng Đậu là Vũ Nhi, cũng không có ai có thể phản bác lời hắn.


Nhưng, không quen biết Vũ Nhi khiến lòng hắn có chút đau. Dù sao cũng là mười năm tình cảm, không phải một sớm một chiều có thể mất đi .


Vì vậy, nếu Vũ Nhi đã tự tìm tới cửa ứng tuyển làm tỳ nữ thì hắn đương nhiên sẽ ‘thuận lý thành chương’ cho nàng vào. Để nàng làm tỳ nữ cho hắn, một lần nữa trở về bên hắn.


Tuy rằng khác với kỳ vọng ban đầu của hắn, nhưng ít ra nàng cũng bị hắn tìm được, trở về bên hắn ……


Từ cái ngày nàng nhảy xuống vực, hắn không ngừng tìm nàng, rất sợ tìm được một thi thể không còn hơi thở.


Một ngày rồi một ngày, không có lúc nào ngừng sợ hãi, tra tấn hắn đến điên cuồng.


Bởi vậy, sau khi xác định được nàng còn sống, hắn còn thường có ảo giác như mình đang nằm mơ, không thể tin được Vũ Nhi thực sự không chết.


Từ lúc nàng đến bên hắn, mỗi ngày đều có thể thấy nàng đi đi lại lại cạnh hắn, hắn lại cảm thấy mình nằm mơ.


Hắn cần ôm chặt lấy nàng, cảm nhận chân thực rằng nàng còn sống là có thật……


Nhưng bây giờ hắn là chủ tử, nàng là tỳ nữ nhỏ nhoi. Nếu hắn ôm lấy nàng giống như trước kia, chỉ sợ sẽ bị người ta coi như quỷ háo sắc ý đồ hạ lưu, đồ dê xồm.


Hắn đường đường là Tiêu Dao vương, sao có thể làm ra chuyện thấp kém như thế?


Huống hồ, người ở đây lắm miệng, ngộ nhỡ bị dân thôn hiểu lầm, chỉ sợ thanh danh một đời của hắn sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.


Công Tôn Lẫm nhìn bóng lưng thanh thoát mềm mại đang lau bàn trong phòng hắn, ánh mắt không tự giác hiện ra một tia mờ mịt và yếu ớt.


Hắn thực sự không rõ nên đối xử với Vũ Nhi bây giờ đã không còn nhớ hắn như thế nào nữa.


Cắt đứt vô tình cùng với nước mắt đau lòng của nàng ngày ấy, dường như đã là chuyện kiếp trước xa xôi.


Chẳng qua, khi nàng trải qua ranh giới sinh tử đã lén uống canh Mạnh Bà, vứt bỏ tất cả ái hận sân si*, tựa như đã sống lại một lần nữa.


(Ái : Yêu ; Hận ; Sân : Giận dữ ; Si : Ngốc nghếch)


Để lại mình hắn, lún sâu trong vòng luân hồi, một mình giữ lại những kỉ niệm giữa nàng và hắn, đau khổ giãy dụa không thoát ra được……

6 thoughts on “Hồng đậu – Chương 4.1

  1. ôi! quá tội nghiệp cho trái tim và cái đầu của anh. Vẫn chưa chịu hiểu. Hình như vẫn đang cảm nhận trong tình phụ tử hay sao ấy nhỉ. Haizzz… Bất hạnh cho nữ chính gặp phải anh đầu gỗ này.
    Cảm ơn bạn! ^^

  2. ta thích ông quản gia này quá, thiệt là dễ thương!!!!!!!!
    Lẫm thúc thúc đã đập đồ rồi còn mắc cỡ, xấu hổ bị người thấy……he he………cũng dễ thương, cơ mà cũng đáng đời lắm, hứ!!!!!!!!!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s