Hồng đậu – Chương 3.3

Chương 3.3

Editor:đỗ đỗ béo

Beta: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Công Tôn Lẫm run rẩy ngồi ở bên giường, nhìn gương mặt dịu dàng nhíu mày đang nằm trên giường kia, kích động kìm lại hốc mắt đang đỏ lên, thở dốc khiến ngực phập phồng dữ dội.


Khuôn mặt quen thuộc đến tột cùng này, ngày đêm tưởng nhớ, dày vò hắn suốt nửa năm qua.


Hắn chưa bao giờ biết, hắn lại nhớ mong nàng đến vậy, mỗi ngày đều bị sự hối hận và chán ghét chính bản thân không ngừng tra tấn .


Hắn run run vươn tay, khát vọng muốn chạm vào gương mặt nàng, khát vọng muốn ôm nàng thật chặt vào lòng, dùng cảm giác chân thật, chứng minh chuyện nàng vẫn còn sống là thật.


Nhưng ngay khi chạm vào nàng, hắn vẫn thu tay lại.


Nửa năm trước, hắn lật tung khắp núi, ngay cả hang của thú dữ hắn đều tiêu diệt ít nhất là năm chỗ, thế mà ngay cả một sợi tóc của nàng cũng không thể tìm ra.


Không tận mắt thấy xác nàng, hắn không chịu tin rằng nàng đã chết.


Nhưng hắn luôn cảm thấy nàng nhất định còn sống ở trên thế gian này, chẳng qua là đang núp ở nơi nào đó mà không chịu gặp hắn thôi.


Hắn nghĩ, thái độ nàng đã kiên quyết như vậy, dù có chết cũng không chịu hòa thân, cho dù hắn thực sự tìm thấy người về, với cái tính cố chấp của nàng nhất định vẫn sẽ kháng cự, không muốn về cùng hắn.


Vì vậy, trước mắt hắn tuyên bố nàng đã chết, che tai mắt thiên hạ, để Hoàng thượng ra mặt xoá bỏ chuyện Vũ Nhi hòa thân với Tư Quốc, mà hắn vẫn cứ tiếp tục ngầm tìm kiếm.


Lúc ấy, hắn muốn thuộc hạ tìm một cô nương rơi xuống núi.


Nhưng cha và con gái Lý gia đã cứu Vũ Nhi, khi đến thôn Thiện Hợp lại nói với mọi người rằng người rơi xuống núi là con gái mình, người trong thôn cũng không nghi ngờ gì.


Bởi vậy, tuy thuộc hạ hắn từng tìm ra manh mối, tìm được vị cô nương có thời gian bị thương rất trùng hợp, nhưng người trong thôn lại làm chứng cho nên bọn họ liền buông tha luôn chỗ này.


Lại qua mấy tháng vẫn không tìm được, Công Tôn Lẫm muốn thuộc hạ trình báo tất cả quá trình tìm kiếm.


Lúc hắn nhìn đến tin ở thôn Thiện Hợp, trực giác cho rằng người con gái bị thương của Lý đại phu chính là Vũ Nhi, vì vậy dẫn theo một ít tùy tùng đi thẳng đến nhà Lý đại phu.


Quả nhiên, ở cửa, hắn nhìn thấy nàng vẫn còn sống như cũ.


Nhưng nàng không giống như trước.


Bề ngoài của nàng có thêm vẻ tái nhợt, suy yếu, dường như gió thổi qua là ngã.


Ánh mắt nàng vô cùng xa lạ, lúc nhìn hắn đáy mắt ngoài tò mò thì không còn gì khác, thật giống như đang nhìn một người xa lạ chưa từng quen biết……


Ngực hắn co rút chặt lại.


Vũ Nhi chắc rất hận hắn, vậy mà lại lộ ra vẻ mặt như không quen biết hắn chút nào.


Lúc ấy, hắn mang theo tâm trạng bất an tới gặp mặt, muốn kiểm tra xem sau khi nàng nhìn thấy hắn sẽ có phản ứng gì, lại rất sợ nàng bị dọa rồi chạy.


Nhưng hắn phát hiện, nàng nhìn hắn không có phản ứng gì, hắn nhất thời không biết nên làm thế nào mới đúng, đành phải bỏ chạy lấy người, lập lại kế hoạch, tùy cơ ứng biến.


“Ưm……”


Người không khoẻ trên giường rên một tiếng, dần dần tỉnh lại.


Công Tôn Lẫm đến bên giường bưng tới một chén trà đã được pha, nâng nàng dậy, nàng dựa vào tay hắn uống nước.


Nàng mới hơi tỉnh lại, đầu óc còn choáng váng, khi đang thấy rất khát nước thì có người đỡ lên, nhìn nước trà trước mắt liền không hề cảnh giác mà cúi đầu uống trà.


“Uyển Yến, có thể thêm chén nữa không?”


Cổ họng nàng vẫn rất khát, không nhịn được muốn thêm nữa.


Đối phương lặng lẽ đưa một chén tới, nàng lập tức uống chén thứ hai, cả người mới nhẹ nhàng khoan khoái không ít.


“Cám ơn muội.”


Nàng thở dài nhắm mắt lại, rất muốn ngủ tiếp, không để ý đệm dưới thân, chăn trên người, mềm mại thoải mái hơn nhiều giường nhà Lý đại phu.


“Cần nước nữa không?”


Công Tôn Lẫm nhìn vẻ mặt nàng thỏa mãn, nhẹ giọng hỏi.


Nghe thấy giọng nói nam nhân sau lưng, nháy mắt cơ thể nàng cứng ngắc.


“Ngươi……”


Nàng vội cựa quậy, kinh ngạc quay đầu nhìn hắn.


“Sao nào? Không nhớ ta là ai à?”


Công Tôn Lẫm ngồi ở bên giường nàng, giọng cười ôn hòa, nhưng trong đáy mắt lạnh lùng của hắn không có ý cười.


“Xin hỏi đây là đâu? Uyển Yến đâu?”


“Đây là phòng khách trong nhà ta, cô xếp hàng ngoài cửa lớn bị ngất, ta đưa cô vào phòng nghỉ.

Còn cô nương kia, nàng nói cha cô là đại phu, phi nước đại về tìm cha đến đây xem cô .”


“A…… Cám ơn.”


Nàng cẩn thận ngồi thẳng người, không đụng chạm gì với hắn. Dù sao nam nữ thụ thụ bất thân, bây giờ hắn dựa vào nàng gần như vậy, thật sự có chút không ổn.


Nhưng đối mặt với người chìa tay giúp nàng, nàng không biết nên mở miệng nhắc nhở hắn thế nào để giữ khoảng cách.


Không ngờ nam nhân hoàn toàn không thèm tôn trọng nam nữ chi phòng, lại nắm cằm nàng, ép nàng nhìn hắn.


“Ta hỏi lại cô một lần nữa, ta là ai?”


“A…… Ngươi là…… Người đỡ lấy ta khi ta ngất?”


Nàng nhận ra giọng hắn, khi nàng ngất nghe được tiếng nói làm người ta yên tâm kia.


Nhưng giờ phút này sao nàng cảm thấy giọng hắn rất lạnh nhạt, như đang đè nén tức giận, không cảm thấy chút quan tâm và lo lắng nào như lúc ấy?


“Còn gì nữa? Cô không nhớ ra ta thật sao?”


Không có được câu trả lời như đã nghĩ, trong phút chốc hắn nheo mắt lại.


“À…… Ta còn nhớ…… Ngươi chính là người ngày đó đứng trước cửa nhà ta, hỏi đường đi đến thôn Thiện Hợp như thế nào……”


Giọng nàng đi xuống, cảm thấy ánh mắt hắn trở nên sắc bén làm cho người ta sợ hãi.


Khó trách Uyển Yến nói khí thế trên người người này ép người rất đáng sợ.


Ngày đó nàng không tới gần hắn nên không biết. Bây giờ gần hắn thế, rốt cục nàng cũng cảm nhận được cỗ nhuệ khí dọa người kia.


Nhưng, nàng cũng không sợ hãi mà cảm thấy cảm xúc của nam nhân trước mắt này dường như lại căng thẳng thêm một chút.


Công Tôn Lẫm biến sắc, đáy mắt lạnh lẽo hơn.


“Đúng vậy, vậy có thể hỏi tôn tính đại danh của cô nương không?”


Hắn cong môi, tiếp tục nhẹ giọng cười hỏi.


Giả vờ không biết hắn sao?


Vậy thì hắn diễn theo nàng, hắn muốn xem nàng tiếp tục diễn trò trước mặt hắn như thế nào!


“Ta là Lý Hồng Đậu.”


Lý Hồng Đậu?


Nàng tự tiện sửa lại tên, lại thay họ, muốn đoạn tuyệt hoàn toàn quan hệ với hắn?!


“Cô nghiêm túc chứ?”


Hắn cắn răng hỏi, hận không thể nắm lấy cổ nàng.


“Công tử…… Chẳng lẽ ngươi biết ta?” Nàng chần chờ hỏi.


“Cái gì?”


Hắn sửng sốt, không ngờ được nàng sẽ hỏi lại hắn như vậy.


“Ta từng rơi xuống núi bị thương, sau khi tỉnh lại đã mất hết trí nhớ, không nhớ bất kì ai, cũng không nhớ mình là ai.”


Nàng nghiêng đầu, cắn môi, đôi mắt trắng đen rõ ràng kia đã vô tội lại còn xin lỗi nhìn hắn.


Nghe vậy, hắn ngỡ ngàng một lúc, hoàn toàn không biết nên nói gì.


Nàng đã quên?


Quên hết?


Hắn đau khổ tìm nàng đằng đẵng sáu tháng trời, thế mà nàng lại quên hắn?


Trong khoảng thời gian ngắn, hắn không thể quyết định nên mừng như điên vì nàng chưa chết hay là phẫn nộ vì nàng hoàn toàn quên hắn.


“Ta…… Không biết cô!”


Cuối cùng, hắn hung tợn cắn răng phủ nhận.

7 thoughts on “Hồng đậu – Chương 3.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s