Cô vợ giả của tổng giám đốc – 62 + 63

Chương 62: Say rượu

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Vậy sao?” Một giọng nói truyền đến. Bạch Ngưng quay đầu lại, đã thấy Ngôn Lạc Quân vừa rồi còn tán tỉnh với người phụ nữ khác đã quay lại rồi.

“Là Ngôn thiếu à, lâu rồi không thấy anh tới đấy.” Hai người kia cười nói.

Ngôn Lạc Quân hừ lạnh một tiếng, khom lưng nói với bạch ngưng: “Làm càn, sao lại uống nhiều thế hả?”

“Ngôn thiếu, chúng tôi đi trước đây.” Hai người kia nói xong cũng rời đi.

Ngôn Lạc Quân ngồi vào chỗ bên cạnh Bạch Ngưng, giữ lấy ly rượu của cô.

“Bảo em đừng có uống nữa mà, rượu này tác dụng chậm.”

“Anh quản tôi à!” Bạch Ngưng cướp lấy ly rượu.

“Tôi không thể quản em sao? Không muốn tôi quản thì khi đó cũng đừng lấy đứa bé uy hiếp tôi!” Ngôn Lạc Quân lạnh mặt, chuyển ly rượu sang nơi khác.

“Ha ha, không phải anh đã nói rồi à, tôi nhằm vào tiền của anh thôi. Nếu không phải thấy anh có tiền tôi đã sớm bỏ đứa bé đi rồi, ai thèm gả cho anh chứ!” Bạch Ngưng tức giận nói.

“Cô!” Ngôn Lạc Quân giận đến siết chặt quả đấm, giận dữ nói: “Tốt, cô uống, cô uống đi, tốt nhất là uống xong lại đi tìm tên nào lắm tiền lên giường, cuỗm thêm được một đống tiền về!” Nói xong, anh rời đi.

Bạch Ngưng dùng tóc che đôi mắt đang dần ướt át, bưng ly lên uống tiếp.

Ngôn Lạc Quân tiếp tục nhảy cùng người phụ nữ khác nhưng ánh mắt vẫn thỉnh thoảng nhìn về phía Bạch Ngưng.

Anh thật không hiểu, đây không phải lần đầu cô tới bar, không biết phụ nữ độc thân uống say trong quán rượu rất nguy hiểm sao? Đúng, anh vẫn còn ở đây, lẽ ra anh phải tức giận bỏ đi rồi chứ? Người phụ nữ này, rốt cuộc cô muốn thế nào!

Ngôn Lạc Quân cũng muốn ra quầy rượu uống một ly…, nhưng lại sợ “Hứa Tĩnh Hàm” nhìn thấy, sợ cô biết anh bị cô làm cho tức giận cũng phải lấy rượu giải sầu.

Thấy cô uống hết ly này đến ly khác, cơ thể đã ngồi không vững nữa, Ngôn Lạc Quân thật sự không chịu nổi nữa chạy tới lôi cô lên.

“Đi, trở về!”

“Tôi không về, tôi muốn uống….uố…ng!” Bạch Ngưng rõ ràng đã say mèm mà vẫn cố nói.

Không để cô giải thích, Ngôn Lạc Quân đã kéo cô ra khỏi quán bar.

“Anh buông tôi ra, tôi không về, tôi muốn uống rượu. Anh đi tìm phụ nữ khác thì đi đi, tìm tình nhân của anh đi, đừng động vào tôi. . . . . .” Bạch Ngưng đỡ tường, không chịu đi.

Ngôn Lạc Quân lại gần cô nói: “Hứa Tĩnh Hàm, không phải là em ghen đấy chứ. Nhìn thấy tôi cùng phụ nữ khác nên đau lòng đến nỗi ‘nâng chén tiêu sầu’ sao?”

Bạch Ngưng vốn đã đỏ mặt giờ lại đỏ thêm một phần, quay đầu nói: “Anh mới ghen, tôi muốn uống rượu, rượu. . . . . .”

Ngôn Lạc Quân đột nhiên ôm ngang lấy cô, đi tới bên cạnh xe, nhân viên phục vụ quán bar vội chạy tới mở cửa xe cho anh. Anh nhét Bạch Ngưng vào rồi “rầm” một tiếng đóng cửa xe lại.

“Tôi không muốn về nhà. . . . . . Tôi không muốn gặp lại anh. . . . . . Ô ô, tôi muốn ly hôn, muốn ly hôn. . . . . .” Bạch Ngưng ở trên xe hết ồn ào rồi làm loạn, cuối cùng còn khóc òa lên.

Ngôn Lạc Quân càng nghe càng tức, không tự chủ tăng tốc độ xe.

“Tôi rất sợ. . . . . . rất sợ . . . . . . Tôi muốn ly hôn. . . . . . Tôi muốn mẹ. . . . . . Còn có. . . . . . Còn có Hạ. . . . . .”

“Hạ cái gì?” Ngôn Lạc Quân quay đầu lại hỏi. Anh cũng không quên, anh đã từng phái người đi điều tra người đàn ông kia, hắn ta họ Hạ.

Bạch Ngưng nói không mạch lạc lại còn khóc nữa, trong miệng không ngừng gọi “Mẹ, mẹ ơi. . . . . .”

” không phải em và mẹ em không qua lại lâu rồi sao?” Ngôn Lạc Quân ngạc nhiên nói.

“Hạ Ánh Hi. . . . . .” Ngôn Lạc Quân lần nữa nghe thấy cô gọi người đàn ông này.

“Hứa Tĩnh Hàm, cô nói rõ cho tôi, rốt cuộc cô và hắn ta có quan hệ gì?” Ngôn Lạc Quân lần nữa quay đầu lại nhìn cô chằm chằm lớn tiếng hỏi.

★☆★☆★☆—★☆★☆★—★☆★☆★☆—★☆★☆★

Chương 63: Tôi không muốn yêu anh

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hứa Tĩnh Hàm, cô nói rõ cho tôi, rốt cuộc cô và hắn ta có quan hệ gì?” Ngôn Lạc Quân lần nữa quay đầu lại nhìn cô chằm chằm lớn tiếng hỏi.

Lúc trước anh điều tra cô và thằng nhóc họ Hạ kia thực sự chỉ gặp qua hai lần, rõ ràng không thể có quan hệ mờ ám. Chẳng lẽ chỉ hai lần bọn họ đã cấu kết rồi hả ?

“Không cần anh lo. . . . . . Tôi không cần anh quản, tôi không muốn về nhà với anh, tôi muốn đi tìm anh ấy, muốn đi tìm mẹ. . . . . .” Trên ghế sau, Bạch Ngưng đập cửa sổ xe, dường như muốn từ cửa sổ chui ra ngoài.

“Hứa Tĩnh Hàm! . . . . . .” Ngôn Lạc Quân quay đầu lại nhìn đường, vừa kịp thấy một chiếc xe tải chạy tới trước mặt. Anh cua vội tránh để xảy ra tai nạn xe cộ.

Ngôn Lạc Quân dừng xe ở ven đường, xuống xe rồi kéo cô ra ngoài.

“Mau nói, cô và tên họ Hạ kia có quan hệ gì?” Ngôn Lạc Quân ấn cô lên thân cây liễu bên sông, lạnh giọng hỏi.

Gió đêm bên bờ sông thổi qua mặt cô, khiến cô lạnh run lên, thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông trước mắt.

“Ngôn Lạc Quân. . . . . .” Trước mắt là Ngôn Lạc Quân, chồng Hứa Tĩnh Hàm . . . . . . Người đàn ông khiến cô càng ngày càng mâu thuẫn, càng ngày càng khổ sở.

“Anh đi đi, tôi không muốn gặp lại anh, tôi không muốn thích anh, anh đi đi. . . . . .” Bạch Ngưng đẩy anh ra, muốn né tránh.

“Tại sao không muốn yêu tôi, tôi có chỗ nào khiến em không thích? Huống chi. . . . . .” Ngôn Lạc Quân nâng mặt cô lên, dịu dàng lại nghiêm túc nói: “Tĩnh Hàm, có lẽ tôi yêu em mất rồi.”

Bạch Ngưng sửng sốt, nói: “Thật không?” Đang lúc Ngôn Lạc Quân chuẩn bị gật đầu cam kết “Thật” thì Bạch Ngưng lại đẩy anh ra, khóc lóc nói: “Không, sao anh có thể yêu tôi chứ? Tôi không muốn anh yêu tôi, tôi cũng không muốn yêu anh, tôi muốn ly hôn, tôi cũng không bao giờ muốn gặp lại anh nữa. . . . . .” Nói xong liền đẩy anh ra, thoát khỏi khống chế của anh.

Ngôn Lạc Quân kéo cô lại, tức giận ra lệnh: “Đừng nhắc lại hai chữ ‘ly hôn’ nữa, nói cho em biết trừ phi tôi không muốn em, còn không em đừng mơ bỏ tôi lại!”

“Tôi sẽ không cần anh, không cần anh đâu! Tôi vốn chẳng có quan hệ gì với anh cả, anh là kẻ máu lạnh, tôi hận anh, tôi hận anh. . . . . .” Ngôn Lạc Quân ôm cổ cô, hôn lên môi cô.

Hồi lâu anh mới buông cô ra, nắm cằm của cô bắt cô nhìn mình, nói: “Tôi không cho phép em không cần tôi, em và tôi có quan hệ, có quan hệ! Biết không?”

“Không có quan hệ, không có quan hệ, tôi và anh chẳng có quan hệ gì cả. Anh buông tôi ra, để tôi đi tìm Hạ Ánh Hi, người tôi thích là anh ấy, tôi vốn nên thích anh ấy, không thích anh!” Bạch Ngưng kéo tay anh đang nắm cằm cô ra.

Ngôn Lạc Quân mím chặt môi, ánh mắt hung tợn nhìn cô chằm chằm. Sau đó anh đột nhiên ôm lấy cô, đặt cô vào trong xe.

“Để tôi đi, anh thả tôi ra. . . . . .” Bạch Ngưng vẫn không ngưng làm loạn đằng sau, Ngôn Lạc Quân đen mặt, nhanh chóng khởi động tăng tốc.

Mười phút sau, xe ngừng lại, Ngôn Lạc Quân kéo Bạch Ngưng ra khỏi xe.

“Rượu. . . . . . Lại uống rượu tiếp hả?” Bạch Ngưng chỉ vào một chữ trên tấm biển lấp lánh nói.

Ngôn Lạc Quân không nói câu nào, dìu cô vào trong đại sảnh.

“Phòng VIP .” Ngôn Lạc Quân nói.

Sau khi nhân viên phục vụ dẫn bọn họ tới phòng, ba tiếp tân hơn 20 tuổi lập tức nghị luận.

“Người vừa rồi. . . . . . Là Hứa Tĩnh Hàm phải không?”

“Đúng đúng đúng, là cô ấy thật.”

“Vậy vậy người đàn ông kia là . . . . . .”

“Hình như là chồng cô ấy.”

“Bọn họ đến thuê phòng à, có chỗ nào giống như sắp ly hôn chứ?”

“Oa, chồng cô ấy rất. . . . . . Rất đẹp trai!”

. . . . . .

Ngôn Lạc Quân ném Bạch Ngưng lên giường rồi cởi áo khoác của mình ra.

“Không phải đi uống rượu à? Sao lại vào nhà. . . . . .” Bạch Ngưng nằm ở trên giường, mơ mơ màng màng nói.

P/s:Anh xông lên đi, cầm thú đi anh ơi. Cả nhà đoán xem chị có bị ăn ko nào

Advertisements

22 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 62 + 63

  1. ăn luôn đi cho vui, à lợi dụng lúc người ta say rượu thì ko quân tử lắm, mà thôi, anh thì cần gì quân tử, cướp vợ về yêu thương vẫn sướng hơn =))

  2. anh không phải quân tử, anh vô sỉ mà anh lại đang sôi máu nên……………. anh sẽ ăn chị sạch sành sanh không phun xương luôn ấy chứ hớ hớ hớ ta khoái….

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s