Hồng đậu – Chương 3.2

Chương 3.2

Editor:đỗ đỗ béo

Beta: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Một tiếng gọi cắt đứt hồi tưởng nửa năm vừa rồi của nàng.


“Hồng Đậu tỷ! Chúng ta về rồi!”


Nàng vui mừng đứng dậy từ ghế dựa mây tre, chậm rãi đi về phía Lý đại phu.


“Hôm nay suôn sẻ không?”


“Vâng! Hôm nay bán được không ít thảo dược nên phụ thân mua con gà về thêm đồ ăn!” Lý Uyển Yến giơ rổ trong tay lên.


“Thật tốt quá!”


“Hồng Đậu cô nương, hôm nay cơ thể cô sao rồi?” Lý đại phu ôn hòa hỏi.


“Tốt lắm, ta còn quét dọn toàn bộ sân nữa!”


Hồng Đậu tự hào chỉ chỉ bốn phía. Tuy rằng cái chổi mài lòng bàn tay nàng xước da đau đớn, nhưng khiến nàng cảm thấy rất có cảm giác thành công.


“Khó trách muội cảm thấy sân rất sạch sẽ!” Lý Uyển Yến oa một tiếng tán thưởng nói.


“Thương tích của cô vừa lành lại, dù sao cũng đừng miễn cưỡng quá.” Lý đại phu lo lắng nói.


“Ta sẽ làm theo khả năng.” Lý Hồng Đậu cười nói.


“Vậy thì ta đi nghỉ trước.”


Lý đại phu gật gật đầu, lập tức đi vào trong phòng.


“A, tỷ đi xách thùng nước, chờ một chút rồi chúng ta chuẩn bị nấu cơm chiều.” Lý Hồng Đậu cười nói, tới buồng cạnh tường nhấc một cái thùng không.


“Hồng Đậu tỷ, tỷ nghỉ một chút đi! Lấy nước tự muội làm là được rồi.” Lý Uyển Yến vội vàng đi qua cướp lấy cái thùng trên tay nàng.


“Tỷ không sao, cơ thể nằm ì hơn nửa năm cũng nên hoạt động rồi .”


“Ai nha, tỷ không nghe cha nói sao, làm theo khả năng sao? Lấy nước với tỷ mà nói vẫn là gánh vác quá sức. Tỷ giúp muội cầm cái rổ này vào để muội lấy nước là được rồi.”


Lý Hồng Đậu cũng không miễn cưỡng, cầm lấy rổ. Nàng đang định xoay người vào nhà, đột nhiên khóe mắt nhìn thấy có người đứng ở đường nhỏ ngoài sân trước, nàng “A” một tiếng, lại vòng về, tò mò nhìn về phía người tới.


Lý Uyển Yến theo tầm mắt của nàng cũng xoay người lại.


Nàng mang theo thùng nước đi ra sân ngoài, phát hiện đó là một người nam nhân cao lớn, khuôn mặt rất tuấn tú.


Trên người nam nhân này mang theo khí chất quý tộc phi phàm, ăn mặc nhìn qua cũng rất cẩn thận, phía sau hắn còn có vài người giống như gia vệ tùy tùng biết võ công.


Xem ra, lai lịch người này không nhỏ.


Nam nhân không nhìn nàng, ánh mắt yên lặng dính chặt trên một người khác, khuôn mặt tuấn tú căng thẳng, dường như đang chờ nàng nói gì, hoặc là làm gì, hoặc như sợ nàng sẽ đột nhiên chạy trốn. Cả người giống như đang vận sức chờ phát động, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xông lên bắt nàng


Lý Uyển Yến rất cảnh giác, lập tức đứng trước Hồng Đậu, cố ý chặn tầm mắt của nam nhân.


“Xin hỏi có chuyện gì sao?” Nàng phòng bị hỏi.


Nam nhân thu hồi tầm mắt, nhìn về phía nàng.“Xin hỏi…… Thôn Thiện Hợp ở chỗ nào?”


“Thôn Thiện Hợp? Chính là nơi này! Nhưng thôn Thiện Hợp ít người, nhà cách nhau khá xa, nếu đi dọc theo con suối xuống phía trước nữa, sẽ thấy một mảnh ruộng, người bên đó nhiều hơn, trưởng thôn cũng ở bên kia.” Lý Uyển Yến nói.


“Đa tạ.”


Nam nhân nói lời cảm ơn, thâm sâu nhìn thoáng qua sau lưng nàng, rồi mới xoay người rời đi.


Thấy nam nhân và tùy tùng của hắn đi xa rồi, Lý Uyển Yến mới thả lỏng thở ra một hơi.


“Cuối cùng cũng đi rồi, vừa rồi thật sự là làm muội sợ muốn chết! Trên người nam nhân kia có cảm giác áp bức, nói chuyện với hắn muội rất run, thật sự đáng sợ!” Lý Uyển Yến vỗ ngực.


“Sao lại thế?” Nàng có chút buồn cười.


“Hồng Đậu tỷ, tỷ có phát hiện người nọ luôn nhìn tỷ không?”


“Có sao? Không để ý.” Nàng lắc đầu.


“Có phải người đó biết tỷ không?” Lý Uyển Yến đoán nói.


“Chắc là không phải đâu? Nếu biết, sao vừa rồi hắn lại không nói với tỷ?”


“Nhưng mà…… Ánh mắt người đó thực sự rất quái lạ…… Hồng Đậu tỷ, tỷ không có ấn tượng gì với nam nhân kia sao?”


Lý Hồng Đậu lắc lắc đầu.


“Dù thế nào, tỷ vẫn nên chú ý đến an toàn một chút.”


“Muội nghĩ nhiều quá. Nói không chừng hắn thực sự chỉ là khách qua đường hỏi đường thôi, không cần khẩn trương thế đâu.”


“Nhưng mà……”


“Được rồi, Uyển Yến, đi lấy nước trước đi, chờ tối rồi mới bắt đầu nấu cơm sẽ không kịp đâu.”


“A! Muội đi lấy nước đây!”


Lý Uyển Yến nhìn sắc trời, quả nhiên thấy không còn sớm vội chạy nhanh về phía dòng suối cách nhà không xa.


☆☆☆ ☆☆☆ ☆☆☆


Lại một tháng trôi qua, cuộc sống bình thương và nhàn hạ thấm thoát dần dần trôi đi.


Lý Hồng Đậu gần như nghĩ rằng có thể cả đời nàng cứ qua ngày như vậy, ở thôn Thiện Hợp sống nốt quãng đời còn lại.


Hôm nay, Uyển Yến đưa thuốc đến nhà trưởng thôm, vội vội vàng vàng chạy về.


“Hồng Đậu tỷ, Hồng Đậu tỷ! Tỷ biết không? Bên kia thôn chúng ta gần đây có một nhà giàu đến, ở nơi đó có tòa nhà thật lớn thật lớn nha!”


“Biết mà, sao vậy?”


Tại thôn nhỏ này, một người lạ đi qua đều có thể làm người người trong thôn nói chuyện nhiệt tình cả buổi, chứ đừng nói là kẻ quái dị có tiền không ở nơi thành trấn nhiều người náo nhiệt, ngược lại lại chọn tòa nhà ở trong thôn hoang vắng nghèo hèn này của bọn họ.


“Tòa nhà lớn kia nghe nói rất đẹp, chủ nhân tòa nhà muốn ở đây, bây giờ rất thiếu người, quản gia trong đại trạch đang tuyển nô bộc đấy!”


“Khí thế lớn thật, lại lịch chủ nhân tòa nhà này không nhỏ đâu! Biết đến từ nơi nào không?”


“Mọi người đều thám thính, nhưng miệng quản gia rất chặt, hỏi thế nào cũng không được, ngay cả thôn trưởng cũng không biết. Tóm lại, chủ nhân kia quả thực vô cùng thần bí.” Uyển Yến dừng một chút, lại mở miệng nói:“Chúng ta cũng đi ứng tuyển đi, nghe nói tiền công đãi ngộ rất cao, người trong thôn đi ứng tuyển chạy theo như vịt, như ong vỡ tổ vậy.”


“Nhưng tỷ bây giờ vai không thể gánh, tay không thể xách, làm không được đâu?” Hồng Đậu có chút chần chờ.


“Ai nha, không sao, đi trước xem thôi! Đi đi!” Uyển Yến phân bua rồi kéo nàng đi ra ngoài.


Hồng Đậu không lay chuyển được Uyển Yến, đành phải đi theo nàng cùng tới đầu thôn giúp vui.


Chậm rãi đi một đoạn đường, nàng cảm thấy xương đùi bắt đầu đau nhức. Hồng Đậu đang định mở miệng bảo nghỉ, thì thấy một hàng người rất dài phía trước các nàng, không khỏi trợn to mắt.


“Oa, có phải quá khoa trương rồi không?”


Phóng mắt nhìn, dường như toàn bộ già trẻ lớn bé đều tham gia, thậm chí còn lan sang tận thôn bên cạnh.


Lý Hồng Đậu nhìn thấy không chỉ một người hơn bảy mươi tuổi, ông già chống quải trượng vẫn run rẩy, bà lão xếp hàng ở giữa, hình như còn kéo theo cả nhà cùng đi, ngay cả đứa trẻ năm tuổi cũng được dắt vào trong hàng, chắc muốn dò xét xem có việc gì cho trẻ con làm không.


Càng khoa trương hơn là còn có người lôi con trâu trong nhà ra xếp hàng, như muốn xem quản gia có mua trâu không, giúp chủ nhân đại trạch cày ruộng, lĩnh hai phần lương bổng.


Lý Hồng Đậu không nhịn được cười xùy một tiếng.


“Hồng Đậu tỷ, tỷ đang cười gì thế?”


“Thôn này cho tới bây giờ hẳn là chưa bao giờ náo nhiệt như vậy?” Nàng cười chỉ chỉ đám người ồn ào như hội chùa.


“Có lẽ thế. Mau mau mau, chúng ta vượt hàng đi, bằng không không biết còn xếp bao lâu nữa mới có thể đến phiên chúng ta!” Uyển Yến kéo nàng chạy nhanh lên trước xếp hàng.


Các nàng vừa xếp hàng xong, lại không ít người lục tục đến đây, nối tiếp ngay sau các nàng.


Uyển Yến phát huy ngay tính nhiều chuyện của nàng, trước mặt phía sau nói chuyện phiếm với người trong thôn, vô cùng thân quen hỏi chuyện người nhà người ta, ông chủ phía đông, mấy nhà phía tây, tiện trao đổi luôn tin tức về chủ nhân thần bí của đại trạch này, rất vui vẻ.


Vì Hồng Đậu đi một đoạn đường, lại đứng lâu cho nên cảm thấy rất mệt mỏi, để không làm ảnh hưởng đến tinh thần tán gẫu của mọi người, đành phải nhìn xung quanh, xem có chỗ nào nghỉ được không.


“Uyển Yến, tỷ mệt rồi, đến tảng đá dưới đại thụ phía trước kia ngồi một chút.” Nàng chỉ chỉ nơi phía trước cách đó không xa.


“A, rất xin lỗi, Hồng Đậu tỷ, muội đã quên cơ thể tỷ vừa mới hồi phục, muội dìu tỷ qua đó ngồi.”


“Không cần đâu, tỷ tự đi được.” Nàng ngăn cản nói.


Không ngờ đại thẩm xếp hàng phía trước các nàng đột nhiên quay đầu nhìn Hồng Đậu từ đầu đến chân vài lần, sau đó chỉ vào nàng kêu lên —


“A, cô chính là con gái Lý đại phu nửa đường rơi xuống khe núi, bị trọng thương, trị hơn nửa năm? Cô hồi phục như cũ rồi à? Mọi người đều rất lo lắng cho cô!”


“À……”


Lý Hồng Đậu không rõ chân tướng chớp mắt mấy cái, đang muốn mở miệng giải thích hiểu lầm, nói nàng không phải là con gái Lý đại phu, Uyển Yến đột nhiên giữ chặt nàng, cướp miệng nói chuyện.


“Cám ơn mọi người quan tâm, tỷ tỷ ta bây giờ đã phục hồi như cũ rồi.”


Nàng cùng cha chu du khắp nơi, đã sớm hiểu được khi cứu người cũng phải bo bo giữ mình, để tránh gặp phải phiền phức không cần thiết. Lúc ấy thấy bộ đồ trên người Hồng Đậu, nàng và cha đều cảm thấy rất không bình thường, cho nên sau này cha quyết định người tuyên bố với người ngoài người bị thương là con gái mình, tránh phiền toái.


Hồng Đậu kinh ngạc nhìn Uyển Yến, Uyển Yến lén lút kéo kéo tay nàng, ý bảo nàng đừng giải thích. Vì thế nàng im lặng, cố gắng chịu đựng từng cơn đau ở xương đùi, cười nhẹ đứng sang một bên.


“Nửa năm trước Lý đại phu mang theo cô đến nơi này, mọi người đều cảm thấy cô khó có thể sống được, không ngờ Lý đại phu là thần y diệu thủ, có thể cứu cô về, mọi người vô cùng kính nể Lý đại phu!”


“Đâu có gì, cha ta còn từng cứu người có thương tích nặng hơn cơ!” Uyển Yến cười nói.


“Nhưng, cũng nhờ Hồng Đậu cô nương Lý đại phu mới có cơ hội đến thôn chúng ta. Nửa năm qua, trong thôn có mấy người đều nhờ Lý đại phu và Uyển Yến cô nương chẩn trị với chữa bệnh miễn phí đó, mọi người sẽ cảm kích Lý đại phu và hai vị cô nương cả đời!”


“A, đừng nói như vậy! Làm nghề y vốn là trị bệnh cứu người mà.”


Lý Uyển Yến ngượng ngùng đỏ mặt, nhưng trên nét mặt nàng vẫn toát ra vẻ hãnh diện về cha nàng.


Hồng Đậu cũng cười theo, nhưng chân thật sự rất khó chịu vì thế nói xin lỗi với mọi người rồi đi chậm đến cây đại thụ phía trước.


Mỗi bước, nàng cảm thấy bước chân đã nặng trĩu, lại không có lực.


Nàng cười khổ trong lòng, xem ra thân thể nàng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.


Chỉ đi có một đoạn, đứng một lát, nàng đã mệt đến chết, còn kém hơn cả mấy ông bà lão chống quải trượng phía trước.


Lại đi vài bước nữa, đột nhiêng nàng thấy choáng váng mắt hoa ù tai, cả người đổ mồ hôi lạnh, cảnh vật trước mắt cũng bắt đầu xiêu vẹo.


Trong lòng nàng thầm kêu một tiếng không tốt. Biết mình sẽ té xỉu nàng định xoay người về chỗ Lý Uyển Yến, hai chân lại mềm nhũn, cả người vô lực ngã xuống đất.


Có người trong thôn thấy nàng khó chịu, nhưng không kịp đỡ, chỉ có thể kêu lên.


“Hồng Đậu tỷ –”


Nàng nghe được Uyển Yến lo lắng kêu to, nhưng nàng không thể đáp, chỉ có thể nhắm mắt lại, chờ đợi cơn đau sắp đến.


Đột nhiên một đôi bàn tay to, nhanh chóng mà mạnh mẽ từ phía sau ôm nàng lên, tránh để nàng ngã.


Nàng cảm nhận cái ôm đấy là của một nam nhân cao lớn, không biết vì sao trực giác trong đầu nhớ lại tới người gặp ở trước cửa mấy hôm trước, làm Uyển Yến khẩn trương không thôi.


Vô lực nằm trong khuỷu tay nam nhân, nàng rất muốn mở mắt nhìn người cứu nàng. Nhưng, mí mắt nàng nặng quá, trước mắt mơ hồ, không nhìn rõ nam nhân đang ôm nàng là ai……


“Cô có khỏe không?”


Cái ôm của nam nhân kia không hiểu sao lại có cảm giác quen thuộc, tiếng nói trầm thấp có chứa loại an ủi kì lạ.


Nàng không kịp đáp lời, nhưng rất yên tâm, trong nháy mắt, nàng ngất đi……

4 thoughts on “Hồng đậu – Chương 3.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s