Cô vợ giả của tổng giám đốc – 56 + 57 + 58

Chương 56: Đều có tâm sự riêng

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nhìn thấy Ngôn Lạc Quân, Vu Nhược Tình khẽ run lên.

“Lạc Quân, anh cũng tới à?” Bọn họ đi tới bên cạnh bàn, Vu Nhược Sương nói. Sau đó chỉ chỉ Vu Nhược Tình nói với Bạch Ngưng: “Ngôn phu nhân, đây là em gái tôi – Vu Nhược Tình, cô cũng đã gặp nó rồi.”

“Chào Nhược Tình tiểu thư.” Bạch Ngưng nói.

Vu Nhược Tình khẽ mỉm cười với cô.

Ngôn Lạc Quân gật đầu một cái, nói: “Nhược Tình cũng tới, Tĩnh Hàm lại không nói cho tôi biết.”

Vu Nhược Tình nhẹ nhàng cười nói: “Nếu biết em ở đây chắc anh sẽ không tới đâu.” Tuy rằng cười nhưng có chút thê lương.

Ngôn Lạc Quân cùng Bạch Ngưng ngồi xuống, nói: “Đâu có, em nói linh tinh gì thế.” Sau đó chuyển đề tài về phía Vu Nhược Sương nói: “Tĩnh Hàm hay vứt đồ bừa bãi, lần này làm phiền em rồi.”

“Phiền toái gì đâu, vừa lúc em định hôm nay tới đây uống cà phê cho nên hẹn ở chỗ này, thật ra thì em suy nghĩ cho mình đấy chứ!” Vu Nhược Sương nói xong, lấy ra chiếc nhẫn, nói: “Là chiếc này phải không?”

Bạch Ngưng gật đầu một cái, nói: “Đúng rồi, may mà tìm được!” Nói xong, nhận lấy chiếc nhẫn đeo vào, vui mừng nói: “Lần này làm phiền hai người, nếu không buổi cà phê này để tôi mời đi, dù sao tôi cũng không có việc gì làm ở đây uống cà phê cũng vừa khéo.”

“Ngôn phu nhân thật khách khí, chúng tôi và Lạc Quân quen biết nhau từ nhỏ, nếu không phải tôi xuất ngoại sớm, bây giờ không chừng đã là bạn thân rồi. Lại nói, bằng quan hệ hai nhà chúng tôi thì tôi phải gọi cô một tiếng chị dâu đấy.” Vu Nhược Sương nói.

“Đừng gọi chị dâu gọi tôi là Tĩnh Hàm là được rồi…, tôi gọi hai người là Nhược Sương, Nhược Tình được không?”

“Dĩ nhiên là được.” Vu Nhược Sương nói. Vu Nhược Tình chỉ hơi hơi cười.

Nhân viên phục vụ tới hỏi: “Tiên sinh, tiểu thư, xin hỏi hai người muốn loại cà phê nào?”

Mấy người tự chọn cà phê cho mình, cuối cùng đến phiên Ngôn Lạc Quân, nói: “Một ly Connor.”

Vu Nhược Tình nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “Sở thích của anh vẫn không thay đổi.”

Ngôn Lạc Quân liếc mắt nhìn Bạch Ngưng, không trả lời.

Bạch Ngưng lại dùng sức quan sát Vu Nhược Sương, âm thầm bội phục sự tự nhiên của cô.

Cà phê được bưng lên, Vu Nhược Tình nói: “Lạc Quân, anh chỉ cần một gói đường thôi đúng không, gói còn lại cho em đi.”

Ngôn Lạc Quân gật đầu một cái đưa đường cho cô.

“Vẫn thích uống cà phê với anh, không cần gọi nhiều đường.” Vu Nhược Tình nói.

Ngôn Lạc Quân nói: “Tôi đi toilet.” Nói xong, liền rời đi.

Vu Nhược Sương nhìn bóng lưng anh, khẽ thở dài.

Ngôn Lạc Quân đi khiến Bạch Ngưng cũng không biết làm thế nào cho phải, chẳng hiểu lúc này anh ta vào toilet làm gì!

Lúc này, Vu Nhược Tình nói: “Ngôn phu nhân, có câu này tôi không biết có nên hỏi hay không.”

“Cô cứ hỏi.” Bạch Ngưng nói: “Nhược Tình, gọi tôi là Tĩnh Hàm đi, không cần khách khí.”

Vu Nhược Tình mỉm cười, nói: “Tôi thấy chiếc nhẫn kia của cô hình như là giả, vật như vậy Lạc Quân không thể nào bị người ta lừa chứ?”

Bạch Ngưng nói: “Nhược Tình thật là tinh mắt, đúng là giả, trước vốn là thật nhưng tôi làm mất. Bây giờ không mua được thật nên chỉ đành làm giả .”

“Vậy có được không? Đây chính là nhẫn cưới, sao lại dùng đồ giả?” Vu Nhược Tình giật mình nói.

Nhìn Vu Nhược Sương, Bạch Ngưng buồn bã nói: “Vậy thì biết làm thế nào, dù sao anh ấy cũng không để ý, dù sao chúng tôi cũng không ở cạnh nhau bao lâu nữa đâu.”

Vu Nhược Tình hỏi vội: “Sao vậy? Tĩnh Hàm, cô và Lạc Quân. . . . . .”

Bạch Ngưng cười khổ một tiếng, nói: “Trên báo không phải cũng đã sớm nói rồi sao? Chúng tôi ở bên nhau chính là sai lầm.”

Lúc này, Vu Nhược Sương nói: “Tĩnh Hàm, nếu như là bởi vì tôi vậy tôi có thể nói cho cô biết hai lần đó chúng tôi thật sự chỉ nói chuyện làm ăn thôi.”

Bạch Ngưng lắc đầu, nói: “Dĩ nhiên không phải bởi vì cô, mà bởi vì là anh ấy, anh ấy căn bản không yêu tôi. . . . . . Không, cũng không phải là bởi vì anh ấy, mà bởi vì tự tôi, tôi cứ nghĩ có đứa bé là có thể trói chặt anh ấy. Không sai, anh ấy đã kết hôn với tôi, nhưng chúng tôi nhưng chỉ có danh nghĩ mà thôi, không hơn.”

Vu Nhược Sương nhìn Vu Nhược Tình đang thất thần, nói: “Tĩnh Hàm, chắc là cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi thấy Lạc Quân dường như rất quan tâm cô.”

Bạch Ngưng cười một tiếng, lắc đầu nói: “Có lẽ là vậy, tôi nói cái này làm gì chứ thật đúng là điên rồi. Đang uống cà phê chứ có phải uống rượu đâu. Đúng rồi Nhược Tình, hình như cô có thai phải không? Hôm qua hình như nghe chồng cô nói vậy, hôm nay cô cũng gọi điểm tâm ngọt không gọi cà phê.”

Vu Nhược Tình lại thất thần cúi đầu, không trả lời. Bạch Ngưng gọi lại: “Nhược Tình, Nhược Tình?”

Vu Nhược Tình hoảng hốt, điểm tâm ngọt đổ xuống rơi vào quần áo.

“A, thật xin lỗi, tôi. . . . . . Tôi đi toilet rửa một chút.” Vu Nhược Tình nói xong, vội đi về phía toilet.

 Chương 57: Chuyện cũ

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Lạc Quân, anh việc gì phải tránh mặt em như vậy.”

Trên ban công phía sau toilet, truyền đến tiếng nói u oán của Vu Nhược Tình. Ngôn Lạc Quân đang nhàm chán quay đầu lại, lúc thấy cô vẻ mặt lập tức trở nên mất tự nhiên.

“Tôi. . . . . . Chỉ ra ngoài hít thở không khí thôi.” Anh hơi túng lúng.

Vu Nhược Tình đột nhiên chạy lên ôm lấy anh từ phía sau.

“Lạc Quân, anh đừng lừa em, tôi biết rõ anh vì em nên mới vội vàng kết hôn đúng không? Thật xin lỗi, thật xin lỗi, là em hại anh. . . . . .” Mặt Vu Nhược Tình áp vào lưng anh khóc thút thít nói.

“Nhược Tình, không phải. . . . . .” Ngôn Lạc Quân muốn kéo tay cô ra, cô lại ôm thật chặt không thả.

“Tại sao, tại sao phải như vậy. . . . . . Em còn tưởng anh đã thật sự buông tay, có người mình yêu, có hạnh phúc của mình. . . . . .”

“Nhược Tình, chuyện trước kia đã là quá khứ rồi, em bây giờ là vợ của Phương Tuyền, tôi cũng có vợ con của tôi, chúng ta chỉ có thể là bạn bè.” Ngôn Lạc Quân hạ quyết tâm dùng sức kéo cô ra.

“Anh biết rõ, anh biết rõ là em không muốn gả cho Phương Tuyền mà. Cho tới bây giờ em cũng không yêu anh ấy, cho tới bây giờ cũng không yêu! Tại sao anh lại độc ác như vậy, tại sao đám người các anh đều độc ác như vậy, coi tôi như công cụ. . . . . .” Vu Nhược Tình nghẹn ngào, vịn vào lan can nói không ra lời.

Ngôn Lạc Quân đau lòng nói: “Nhược Tình, cha mẹ em nhìn người rất đúng, không phải Phương Tuyền đối xử với em rất tốt sao? Cậu ấy có thể cho em hạnh phúc.”

“Lạc Quân, anh nói những lời này cũng cảm thấy trái lương tâm đúng không?” Vu Nhược Tình nhìn anh khóc òa lên nói: “Em hy vọng, hy vọng anh có thể bảo vệ em, thương yêu em giống như hơn hai mươi năm trước. Rất hy vọng khi đó anh có thể đứng ra nói một câu, cho dù muốn em bỏ trốn cùng anh, muốn em cùng anh chết vì tình, em cũng cam lòng. Nhưng anh lại kết hôn, kết hôn với một người anh không yêu chỉ để trốn tránh em, chỉ để cho em hết hi vọng, để cho em làm theo ý các người gả cho một người em không yêu. . . . . .”

“Nhược Tình, em đừng như vậy. . . . . .” Ngôn Lạc Quân nâng Vu Nhược Tình khổ sở đến sắp tê liệt ngã xuống, khó chịu nói: “Nhược Tình, thật xin lỗi, tôi biết mình có lỗi với em, nhưng tôi không hối hận. Dù thời gian có quay lại, tôi cũng vẫn sẽ lấy người khác. Cho tới nay, tôi chỉ. . . . .” Ngôn Lạc Quân có chút không nhẫn tâm, sửa lời nói: “Những thứ tôi có thể cho em Phương Tuyền cũng có thể cho, những thứ tôi không thể cho Phương Tuyền cũng có thể, chỉ có cậu ấy mới là thích hợp với em nhất. Thử chấp nhận cậu ấy đi, có lẽ em sẽ phát hiện, cái nhãn em dán lên lúc đầu chưa chắc đã đúng.”

Tựa như Hứa Tĩnh Hàm, anh cũng cho rằng bọn họ chỉ lợi dụng lẫn nhau thôi, cô muốn gả vào nhà giàu còn anh muốn nhanh chóng kết hôn. Nhưng gần một năm sau, anh mới phát hiện ra, có lẽ người vợ trong lúc vô tình mình cưới được chính là người duy nhất cả đời mình tìm kiếm.

“Nhưng em chỉ muốn anh.” Vu Nhược Tình nhìn anh nói.

“Nhược Tình. . . . . .” Ngôn Lạc Quân nhìn cô cực kỳ bi thương mà khổ sở nói: “Trước đừng khóc nữa, được không? Nhược Sương sắp đến rồi.”

“Đến thì sao nào? Toàn thế giới cũng biết người em yêu chính là là, muốn gả cũng là anh, em không sợ, em không sợ gì hết!” Nói xong, cô đau thương nói: “Có lẽ. . . . . . em nên học chị em, không cần ngoan ngoãn nghe lời như vậy, tùy hứng muốn ra nước ngoài thì ra, muốn yêu ai thì yêu, không ai quản được em, cũng không ai quyết định được vận mệnh của em. . . . . .”

“Số mạng vốn rất khó nắm lấy, có lẽ chính em quyết định cũng chưa chắc đã tốt?” Ngôn Lạc Quân nghĩ hết lời khuyên lơn cô.

 Chương 58: Cơ hội

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bên ngoài, Vu Nhược Sương đoán tình thế bên kia có thể không ổn, bèn nói với Bạch Ngưng: “Tĩnh Hàm, không biết Nhược Tình thế nào rồi, tôi đi trước xem một chút. Ai, nha đầu này, mỗi lần ăn cơm luôn luôn làm bẩn quần áo.”

Bạch Ngưng gật đầu một cái đưa mắt nhìn cô rời đi, trong lòng kỳ quái tại sao bốn người đến cuối cùng chỉ thừa lại mình cô.

Cà phê. . . . . . Thật ra thì loại người nghèo như cô không thích uống, đắng nghét còn không bằng uống trà sữa hay nước trái cây gì đấy. Hắc hắc, người nghèo chính là người nghèo, không có thưởng thức chính là không có thưởng thức.

Chỉ chốc lát sau, Vu Nhược Sương đỡ Vu Nhược Tình trở lại. Sau đó, Ngôn Lạc Quân cũng trở về chỗ ngồi.

Rốt cuộc lại nhìn thấy Ngôn Lạc Quân cùng Vu Nhược Sương, trong lòng Bạch Ngưng thả lỏng, quyết định trước khi uống hết cà phê phải lôi được Vu Nhược Tình đi.

“Nhược Tình, nghe nói cô thích hàng thủ công đúng không?” Bạch Ngưng hỏi.

Vu Nhược Tình phục hồi tinh thần lại, khẽ mỉm cười, gật đầu một cái.

Bạch Ngưng nói: “Vậy thì tốt quá, tôi nói cho cô biết, tôi cũng cực kỳ thích, hơn nữa tôi biết một nhà làm thủ công, ông chủ rất sáng tạo. Ông ấy làm búp bê, vòng, các loại hộp rất đẹp!”

“Ở đâu? Không biết tôi có đi qua không.” Vu Nhược Tình nhàn nhạt trả lời.

“Cô nhất định không đi qua, ngai ở tầng trên ‘ lưu hành tiền duyên ’, không lớn lắm nhưng đồ trong đó rất tinh xảo.” Bạch Ngưng hưng phấn.

Vu Nhược Tình lắc đầu một cái, nói: “Vậy tôi thật sự không đi qua rồi.”

“A, không bằng bây giờ tôi dẫn cô đi nhé, rất rất đẹp đó!”

“Hả?” Vu Nhược Tình có chút ngoài ý muốn.

“Đúng đúng, người bình thường không nói làm gì, nhưng cô với tôi cùng chung chí hướng vậy để tôi dẫn cô đi!” Bạch Ngưng nói xong liền đứng lên. Ôi trời, chưa bao giờ cô nhiệt tình như vậy đâu.

Lúc này Vu Nhược Sương cũng nói: “Đúng vậy đấy, Nhược Tình em hãy đi cùng Tĩnh Hàm đi, không phải em luôn oán hận không tìm được đồ đẹp sao? Khó có được cơ hội tốt thế này đâu.” Nếu Nhược Tình ngồi chung cùng Ngôn Lạc Quân như vậy, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện.

Bạch Ngưng thịnh tình muốn mời, Vu Nhược Sương lại đồng ý, Vu Nhược Tình không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái, đứng lên theo Bạch Ngưng đi ra ngoài.

Ngôn Lạc Quân nhìn Bạch Ngưng rời đi, chân mày càng nhăn càng sâu.

Vu Nhược Sương nhìn anh, nói: “Chuyện Nhược Tình vừa rồi, thật xin lỗi.”

“Cái này thì có gì mà xin lỗi cô nên trách tôi thì hơn.” Ngôn Lạc Quân nói.

“Vừa nghe Tĩnh Hàm nói như vậy, chỉ sợ con bé lại khó có thể bình tĩnh được.” Vu Nhược Sương lo lắng nói.

“Nói gì?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

“Nói đến đây tôi lại cảm thấy kỳ lạ.” Vu Nhược Sương nói: “Lẽ ra chúng tôi không quen Tĩnh Hàm, người bình thường ở trước mặt người lạ thường sẽ chỉ biểu hiện mình hạnh phúc đến mức nào, sao có thể. . . . . .”

“Cô nói là vừa rồi khi tôi không có ở đây Tĩnh Hàm nói với hai người cái gì sao?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

Vu Nhược Sương gật đầu một cái, “Cô ấy nói anh không yêu cô ấy, nói hai người. . . . . .” Vu Nhược Sương chần chờ một chút, nói: “Nói hôn nhân của hai người sẽ không kéo dài.”

“Người phụ nữ này, cô ta muốn làm gì đây?” Ngôn Lạc Quân tức giận nói. Dám ở bên ngoài nói như vậy, người luôn muốn ly hôn là cô cơ mà!

Suy nghĩ cẩn thận lại một lượt những chuyện xảy ra ngày hôm qua, anh đột nhiên hiểu rõ. Cái gì mà làm rơi chiếc nhẫn, là cô cố ý thì có. Trong lòng càng tức giận, rồi lại không nhịn được muốn cười.

Nhìn thấy anh nghẹn cười, Vu Nhược Sương hỏi: “Lạc Quân, sao vậy?”

Ngôn Lạc Quân nhìn cô, nhịn không được cười lên một tiếng, lắc đầu nói: “Không có gì.” Người phụ nữ Hứa Tĩnh Hàm này, lại muốn tạo cơ hội cho anh cùng Vu Nhược Sương, ngu ngốc đi tin mấy tờ tạp chí bát quái, hoàn toàn nhầm đối tượng.

12 thoughts on “Cô vợ giả của tổng giám đốc – 56 + 57 + 58

  1. hay quá! Hay quá đí mất thôi! Đọc 1 lượt mấy 3 chương thế này sướng cả con mắt! Thanks chủ nhà nhiều lắm?
    Không biết khi nào hai người này mới vui vẻ vs nhau nhỉ?

  2. oi that la sung suong, hom ni nang meo co gi vui hay sao ma post lien 3 chuong thế. thanks va ôm hun nàng nghin cái chụt chụt^n…..

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s