Hạnh phúc – Chương 56

Chương 56: Thương cảm ly biệt

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Tự chủ của Hạ Hoằng Huân bị khiêu khích mạnh mẽ, nếu không phải sự thật rành rành trước mắt, anh vốn không tin mình sẽ khát vọng một người con gái đến như thế. Khi anh khó khăn tự động đặt bàn tay to đầy vết chai lên phần ngực mềm mại của Mục Khả, anh thật sự có chút không kìm chế được rồi.

Cảm thấy anh thở ngắn mà hổn hển, tim Mục Khả đập thình thịch mà rối loạn, bàn tay mềm mại không xương của cô phủ lên sống lưng mạnh mẽ của anh, dánh vẻ đáp lại rụt rè khiến cô trở nên vô cùng mảnh mai. Một động tác ỷ lại đơn giản lại khiến cho cổ họng Hạ Hoằng Huân rên một tiếng thở trầm thấp mà gấp gáp. Tay anh không tự chủ dùng sức, nặng nề vuốt ve Mục Khả, hôn rất sâu mút lấy cánh môi mềm mại của cô, triền miên lại vội vàng. . . . . .

Nhiệt độ cơ thể anh nhanh chóng tăng cao, bàn tay nóng đến gần như làm cô bị bỏng. Khát cầu rõ ràng mãnh liệt như vậy, là dục vọng nguyên thủy nhất của loài người. Nhiệt độ nóng bỏng khác thường đột nhiên tới khiến Mục Khả theo bản năng giãy dụa muốn thoát khỏi đụng chạm của anh, lại đổi lấy cái ôm càng chặt hơn. Cô nghe thấy Hạ Hoằng Huân khàn khàn cảnh cáo: “Đừng lộn xộn!”

Giật mình khi cảm thấy dục vọng phái nam của anh đang chạm vào thân thể cô, Mục Khả sợ đến không dám cử động, cả người nhũn ra nhắm chặt mắt mặc cho môi lưỡi anh xâm nhập lãnh địa của cô, từ sâu đến cạn, từ gấp đến chậm, dần dần trở nên dịu dàng.

Lý trí còn sót lại được khôi phục, thật vất vả mới niêm phong được mãnh thú vào trong cơ thể, Hạ Hoằng Huân thu tay đang ôm eo cô lại, vùi mặt vào cần cổ thơm ngát của cô, môi dán vào da thịt mịn màng của cô, vô cùng thất bại nói: “Tiểu quỷ, em muốn hành hạ anh tới khi nào, hả? Anh mà nghẹn hỏng về sau người chịu khổ chính là em đấy!”

Trong khoảng thời gian nằm chung viện này khiến tình cảm của hai người đột nhiên tăng mạnh. Mục Khả không che giấu muốn ở bên anh, Hạ Hoằng Huân chắc chắn anh mà không phanh kịp thì đã có thể bắt cô dễ như trở bàn tay. Nhưng tư tưởng của anh rất truyền thống, anh muốn đợi đến đêm tân hôn mới muốn cô!

Gương mặt bởi vì kích tình cùng xấu hổ mà đỏ ửng lên rất đáng yêu, Mục Khả hơi nhếch môi không nói, dùng sức đánh vào thân thể rắn chắc của anh một cái. Để che giấu lúng túng cô làm như giận dữ nói: “Mau dậy đi, nhìn gầy mà sao nặng thế hả, đè em sắp không thở nổi nữa rồi.”

Hạ Hoằng Huân cười nhẹ, giọng nói khàn khàn: “Làm quen trước, về sau khỏi bỡ ngỡ.” Ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể thiếu nữ, anh không nhịn được xấu xa cắn hai cái trên cái cổ mịn màng của cô, đau đến Mục Khả giùng giằng kháng nghị.

Ôm cô bình tĩnh một lúc lâu, Hạ Hoằng Huân kéo Mục Khả đứng dậy, nhìn đồng hồ, anh nói: “Ở bệnh viện lâu quá, trong nhà chẳng còn cái gì, anh đi kiếm chút đồ ăn cho em.”

Mục Khả lo lắng, đẩy anh ngồi xuống, trèo qua đi lấy gối đầu: “Không cần, anh có thói quen ngủ trưa, trước nằm một lát đi. Không phải nói tham mưu Hồ muốn tới đón anh sao? Đến lúc đó anh cứ đi đi, không cần quan tâm đến em đâu, em có thể tự chăm sóc mình.”

Hạ Hoằng Huân là Phó đoàn trưởng mới nhậm chức của đoàn 5-3-2, trong đoàn đương nhiên biết tin tức anh xuất viện. Ngày hôm qua Ninh An Lỗi đã gọi điện thoại tới, bảo là phái tham mưu Hồ lái xe tới đón anh trở về đơn vị.

Mục Khả hiểu chuyện như vậy làm Hạ Hoằng Huân cảm động. Cầm lấy bàn tay nho nhỏ của cô, anh nghiêng người ra hôn một cái lên gò má cô: “Bình thường cũng không có thời gian chăm sóc em, em cho anh cơ hội biểu hiện đi, thuận tiện trinh sát địa hình, xem xem nơi Mục Khả nhà chúng ta ở hệ số an toàn có cao không.”

Tuy rằng anh cố tình dùng giọng trêu trọc nhưng Mục Khả có thể cảm thấy sự quan tâm và lo lắng của anh. Cô cười nhẹ, khi ôm cổ Hạ Hoằng Huân thì nhẹ nhàng hôn một cái lên sườn mặt đường cong rõ ràng của anh.

Ôm lấy eo nhỏ của cô kéo vào trong ngực, Hạ Hoằng Huân lộ ra vẻ mặt cưng chiều: “Lần đầu được chủ động hôn, có chút được sủng mà sợ.”

Mục Khả xấu hổ cười, nép vào người anh, rất hưởng thụ giờ phút ngọt ngào gắn bó ngắn ngủi này.

Hai người ngọt ngào một lúc, Hạ Hoằng Huân liền dẫn Mục Khả đi siêu thị.

Người đàn ông cao lớn đẹp trai đẩy xe hàng, thỉnh thoảng cầm lên cái gì trao đổi ý kiến cùng cô gái nhỏ xinh đẹp bên cạnh. Khi cô lắc đầu thì anh liền cau mày để xuống, cô gật đầu thì anh theo thói quen giơ tay lên cạo cạo chóp mũi cô rồi đặt đồ vào xe đẩy hàng, sau đó một tay ôm cô gái tiếp tục chọn mua. Bộ dạng thân mật đó trong mắt người ngoài nghiễm nhiên là một đôi vợ chồng son.

Điện thoại di động vang lên, Hạ Hoằng Huân nghe điện thoại đồng thời ánh mắt vẫn dõi theo Mục Khả, sủng ái nhìn cô ôm một đống đồ ăn vặt nghịch ngợm cười với anh. Anh nói ngắn gọn mà rõ ràng địa điểm hẹn cho tham mưu Hồ, sau đó đưa tay lật xem đống đồ trong giỏ, không biến sắc đặt mấy hộp mì ăn liền chua cay cùng chân gà cay Mục Khả giấu ở phía dưới về chỗ cũ. Đợi khi cô phát hiện, anh rất nghiêm túc phê bình cô: “Trước mặt anh mà còn dám giở trò, vậy làm sao anh yên tâm được? Quên lời dặn của bác sĩ rồi đúng không? Không được ăn cay.”

Mục Khả bị véo má không dám phản bác, bĩu môi oán trách: “Sao cứ véo má em thế, tay to như vậy, đau chết đi được.”

“Em ngoan ngoãn thì anh véo em làm gì?” Hạ Hoằng Huân cười lại véo một cái, trêu chọc cô nói: “Non như quả đào mật, không có việc gì cũng muốn cắn hai miếng.”

Mục Khả giận lườm anh một cái: “Nói năng ngọt xớt, không có bộ dạng của Phó Đoàn Trưởng gì hết.”

Hạ Hoằng Huân chau mày, vẻ mặt bất cần đời: “Đồng chí nhỏ à, Phó Đoàn Trưởng cũng phải được cưới vợ chứ!”

Mục Khả cong môi cười sau đó kéo cánh tay của anh.

Dường như sợ Mục Khả đói bụng, Hạ Hoằng Huân mua cho cô rất nhiều đồ ăn, ngay cả mấy đồ dùng hàng ngày lặt vặt như kem đánh răng bàn chải đánh răng cũng mua hết. Nói là tránh cho cô thân con gái phải ra ngoài một mình, không an toàn.

Lúc tính tiền Mục Khả độc lập theo thói quen móc ví tiền ra, nhân dân tệ còn chưa đưa ra, mu bàn tay đã bị vỗ một cái. Ngước mắt nhìn thấy ánh mắt bất mãn của Hạ Hoằng Huân, lòng cô co rụt lại, do dự một lát mới cẩn thận rút ví về. Lúc này ánh mắt đồng chí Giải Phóng Quân mới dịu đi.

Mấy cái túi to đều do Hạ Hoằng Huân xách, Mục Khả muốn giúp một tay anh cũng không khiến, bất đắc cô đành nói: “Người ta muốn nắm tay anh, hai tay anh đều xách đồ thì nắm thế nào được.”

Nhìn thấu tâm tư nho nhỏ của cô, Hạ Hoằng Huân cười, chuyển tất cả đồ sang tay phải, giơ tay trái ra. Mục Khả hờn dỗi vỗ vào lòng bàn tay của anh, sau đó ngoan ngoãn đặt tay vào lòng bàn tay to lớn của anh.

Trở lại kí túc xá, Hạ Hoằng Huân rất cẩn thận mà phân loại hết đồ ăn bỏ vào trong tủ lạnh, còn giúp Mục Khả kiểm tra điện nước. Chờ anh xác nhận tất cả dụng cụ trong cái ổ nhỏ của cô không có gì hỏng hóc thì tham mưu Hồ đã đến.

“Trong khoảng thời gian này có thể sẽ hơi bận, có lẽ không thể đi thăm em được. Em ngoan ngoãn đi làm, Chủ nhật anh sẽ cho người tới đón em đến đơn vị, được không?” Thời gian gấp rút khiến Hạ Hoằng Huân nói chuyện cũng có chút vội vàng, cầm túi đựng quân trang từ chỗ em gái trên tay, anh dặn dò: “Đừng để anh lo lắng. Tan việc không có việc gì cũng đừng đi ra ngoài, bộ dáng của em giống như thiếu nữ vị thành niên, rất dễ bị lừa. . . . . .

Đừng hơi tý lại nói không ăn cơm muốn giảm cân, em có mập anh cũng không chê em. . . . . . Buổi tối lúc ngủ đắp kín chăn, nếu để bị cảm anh sẽ xử lý em đấy, còn có. . . . . .”

Cảm giác được thương yêu rất ấm áp rất dễ dàng làm cho người ta yếu ớt. Luôn luôn kiên cường như Mục Khả chợt ôm lấy eo anh ngăn anh nói tiếp: “Có thể để mai đi được không?” Cô chợt cảm thấy sợ phải trở về những ngày sống một mình, Mục Khả có chút muốn khóc.

Hạ Hoằng Huân càng không nỡ hơn cô, nghĩ đến một người cô ở bên ngoài thì anh đã bắt đầu đau lòng. Trong tiếng thở dài khó phát hiện anh ôm lấy cô, hôn lên đỉnh đầu cô nói: “Nghe lời!”

Mục Khả cọ cọ trước ngực anh như con mèo nhỏ, ngửa đầu đón nhận nụ hôn của anh, ôm chặt!

Từ ngày quyết định ở bên một quân nhân như anh thì Mục Khả đã biết, ly biệt là điều không thể tránh khỏi. Nếu đã lựa chọn thì phải chấp nhận. Cho nên, khi Hạ Hoằng Huân xoay người đi, cô kiên cường nén nước mắt.

Buổi tối hôm đó Mục Khả lại nằm mơ. Nhưng người xuất hiện trong giấc mơ lần này không phải là mẹ, mà là người đàn ông luôn thích trêu chọc cô. . . . . . Trong giấc mộng cô gái nhẹ nhàng cười, nụ cười vô cùng thỏa mãn.

Nghỉ ngơi hơn nửa tháng, trở lại bộ đội Phó Đoàn Trưởng Hạ bận tối tăm mặt mũi. Thường đến lúc anh rảnh có thời gian gọi điện thoại cho Mục Khả thì đồng chí nhỏ đã ngủ được một giấc rồi. Nghe được cô lười biếng trách anh phá hoại giấc mơ đẹp của cô, mệt mỏi cả một ngày trong nháy mắt đã giảm bớt, Hạ Hoằng Huân cười vô cùng dịu dàng.

Tháng mười một là thời gian giải ngũ lão binh của Doanh trại quân đội thiết giáp. Bỏ lại công tác, Hạ Hoằng Huân đến tham dự buổi liên hoan doanh trinh sát tổ chức cho những chiến sĩ giải ngũ. Anh muốn đích thân hứa hẹn với những thuộc cấp của mình.

Tối hôm đó rất nhiều chiến sĩ trẻ tuổi ôm chiến hữu khóc. Tối hôm đó, Hạ Hoằng Huân bị kính rất nhiều rượu vẫn rất thanh tỉnh. Anh như người anh lớn dặn dò mấy thằng nhóc sau khi rời đi phải sống thế nào, không thể làm mất mặt quân nhân, không thể có lỗi với bộ quân trang này.

Sáng sớm ngày hôm sau, người đàn ông mặc quân trang đứng nghiêm trước cửa doanh trại, nhận lễ của các chiến sĩ, sau đó đứng im không nhúc nhích dưới bầu trời đầy tiết như một tảng đá đưa mắt nhìn những người lính từng chảy máu chảy mồ hôi tại sân huấn luyện này rời đi.

Trong hoàn cảnh này thì không khí dường như cũng nặng nề. Nhưng dù khó chịu hơn đi chăng nữa thì họ không thể bỏ đi, phải đối mặt đến cùng. Bởi vì bọn họ là quân nhân, nơi này là đơn vị bộ đội.

Kế tiếp là những ngày càng thêm bận rộn. Là Phó Đoàn Trưởng mới nhận chức, đã từng lấy huấn luyện cường độ cao huấn luyện binh lính của cả doanh trại trinh sát – Hạ Hoằng Huân gánh vác trọng trách huấn luyện. Để nâng cao năng lực tác chiến tổng hợp của toàn bộ chiến sĩ trong đoàn, ba phần tư thời gian trong ngày của anh cũng bị công việc chiếm hết. Lời hẹn Chủ nhật gặp nhau tốt đẹp cũng bị đại học C tạm thời sắp xếp lịch học thêm phá hỏng. Anh dù buồn bực cũng đành chịu đựng mệt nhọc ổn định lại tinh thần bắt tay vào làm dự án, trong lòng âm thầm mong chờ được đến Sư bộ đi họp, vậy mới có thể rút thời gian vào thành phố gặp cô bạn gái nhỏ, để giải nỗi khổ tương tư.

Sau khi xuất viện Mục Khả bị học tập cùng học thêm làm cho kiệt sức, đã liên tục hai tuần lễ không được nghỉ ngơi. Mặc dù như thế, cô vẫn nhiệt tình cao độ cùng Hạ Hoằng Huân yêu đương “từ khoảng cách xa”, đồng thời cô cùng Hạ Nhã Ngôn cũng càng ngày càng thân.

Hôm nay vừa hết giờ làm, Mục Khả hẹn đến nhà Hạ Nhã Ngôn ăn cơm. Sau khi ăn xong, cô tranh rửa bát, sau đó hai cô gái vùi mình trên sô pha xem ti vi.

Nghĩ đến sự kiện điện thoại di động lần trước, Mục Khả bắt đầu phát huy tính tình ‘bà tám’ trời sinh của phụ nữ, hỏi Hạ Nhã Ngôn: “Em mua điện thoại di động cho cậu út thật à? Chắc cậu không nhận đâu?”

“Dĩ nhiên mua.” Hạ Nhã Ngôn nghe vậy đưa ánh mắt từ trên TV qua, tức giận nói: “Người ta không chỉ muốn, còn ngại chất lượng không tốt, nói không tốt như cái chị mua, tức chết em rồi.”

“Không thể nào?” Mục Khả rất hoài nghi, rất thành thật nói: “Sao cậu ấy lại bắt em tốn tiền chứ? Không giống cậu ấy chút nào.”

Nghĩ đến phản ứng của Hách Nghĩa Thành khi không tìm được điện thoại cùng kiểu, Hạ Nhã Ngôn quả thật phát hỏa, cô cắn răng nói: “Chị còn khen anh ta có phong độ, chị có biết người ta nói với em thế nào không?”

Cô nhảy từ trên ghế salon xuống, chân không giẫm trên mặt thảm, bắt chước ánh mắt kia nhìn cô lúc ấy, giọng nói vô cùng khinh thường lại kiêu ngạo nói: “Thôi thì tạm dùng vậy, tôi cũng không muốn làm cô mất mặt. Bác sĩ Hạ à, cô trả tiền đi, dùng tiền lần trước cô phạt tôi ấy, không đủ thì cô tự bỏ tiền ra thêm vào.”

Trong ánh nhìn đầy sát khí của Nhã Ngôn, Hách Nghĩa Thành bình tĩnh nói:

“Nhìn tôi làm gì? Không phải cô nói đền cho tôi sao. Hối hận à? Muộn rồi.” Sau đó khóe miệng khẽ cong lên, quay đầu hùng hồn nói với nhân viên: “Tôi lấy cái này, viết hoá đơn đi!”

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 52

Chương 52: Nhân sĩ không rõ

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Vu Nhược Sương cười cười, thần sắc trên mặt hơi nặng nề.

Đến cửa Vu gia, Ngôn Lạc Quân xuống xe mở cửa xe cho Vu Nhược Sương, Bạch Ngưng cũng giúp cô cầm đồ xuống xe.

“Hôm nay thật cám ơn hai người, có muốn vào nhà ngồi một lát không?” Vu Nhược Sương nói.

Ngôn Lạc Quân lắc đầu, nói: “Không, em vào đi.”

“Ừ , vậy hai người đi đường cẩn thận.”

“Chị, sao hôm nay đã về rồi?” Một giọng nói êm tai truyền đến. Bạch Ngưng nhìn sang, chỉ thấy một cô gái như hoa sen từ Vu gia đi ra, nhìn rất quen, rất lâu mới nhớ ra cô ấy là người phụ nữ nói chuyện cùng Vu Nhược Sương ở tiệc cưới. Thì ra là em gái, không ngờ phong cách của hai người lại hoàn toàn trái ngược.

Khi thấy Ngôn Lạc Quân đứng ở sau lưng Vu Nhược Sương, Vu Nhược Tình sửng sốt một chút, bất giác nhẹ giọng thì thầm nói: “Lạc Quân. . . . . .”

Vẻ mặt Ngôn Lạc Quân có chút không tự nhiên, mỉm cười nói: “Nhược Tình, hôm nay về nhà sao?”

“Tình nhi, ở bên ngoài làm gì vậy? Sao còn chưa vào?” Giọng nói đàn ông truyền đến, lại có một người từ trong nhà đi ra, là một người đàn ông có bề ngoài khí thế không kém gì Ngôn Lạc Quân.

Người đàn ông kia đi ra, nhìn thấy Ngôn Lạc Quân cùng Bạch Ngưng thì dịu dàng trên mặt đột nhiên biến mất thay vào đó là vẻ mặt lạnh lẽo, nói: “Anh cũng đến à?”

Vu Nhược Sương nói: “Hôm nay chị bắt xe ở sân bay, gặp Lạc Quân cùng phu nhân của anh ấy, bọn họ đưa chị về.”

Ngôn Lạc Quân cũng nói: “Chỉ là ngẫu nhiên thôi, nếu Nhược Sương đã về, vậy tôi cùng Tĩnh Hàm đi trước.”

“Ừ, nếu không ngồi một chút vậy về sớm cũng tốt, sắp đến giờ ăn trưa rồi.” Vu Nhược Sương nói.

Ngôn Lạc Quân gật đầu một cái, cùng Bạch Ngưng lên xe. Lúc đóng cửa xe Bạch Ngưng nghe thấy người đàn ông kia dịu dàng nói: Tình nhi, đi thôi, mẹ nói em nôn rất nhiều nên nấu canh bao tử lợn hầm củ cải* cho em, mau vào ăn đi.”

Ngôn Lạc Quân đạp mạnh chân ga lái xe rất nhanh khiến Bạch Ngưng không kịp thích ứng.

Bạch Ngưng ngồi phía sau nhìn vẻ mặt anh qua gương chiếu hậu. Nhìn âm u như vậy thì rõ ràng là tâm tình đại biến rồi.

Trực giác nói cho cô biết, Ngôn Lạc Quân rất khó chịu với người đàn ông vừa rồi.

Từ lễ phép cơ bản nên có khi sống cùng một nhà, Bạch Ngưng mở miệng hỏi: “Anh sao vậy, vì người đàn ông kia sao? Anh ta là em rể Vu tiểu thư phải không?”

“Không liên quan đến cô!” Ngôn Lạc Quân nói.

Cái kiểu nói hậm hực này khiến Bạch Ngưng vô cùng khó chịu, làm cái mặt quỷ hung ác với anh, nói: “Lái xe chậm một chút thì chết người à!”


Ngôn Lạc Quân nhìn mặt quỷ của cô qua gương chiếu hậu, không nhịn được cười một tiếng, nói: “Cái kiểu ăn nói xúi quẩy này em học từ ai vậy, không có giáo dục gì cả.”

“Anh mới không có giáo dục, lái xe chậm một chút đi!”

“Em nói xem nếu như tôi chạy quá tốc độ thì cảnh sát giao thông mất bao lâu mới có thể đuổi kịp tôi?” Ngôn Lạc Quân đột nhiên hỏi.

Bạch Ngưng lườm anh một cái, nói: “Cần gì phải đuổi theo? Trực tiếp chặn trước mặt không phải tốt hơn sao. Đồng chí cảnh sát giao thông của chúng ta có mạng Internet liên kết khắp nơi.”

“Vậy tôi muốn xem khi nào bọn họ chặn được tôi.” Nói xong, anh liền tăng tốc.

Bạch Ngưng còn chưa kịp phản ứng đã dúi về phía trước, sau đó phát hiện xe mình trong nháy mắt đã áp sát vào ba bốn chiếc xe nhỏ phía trước.

“Này, anh làm gì đấy?” Bạch Ngưng kinh hoảng nói.

Ngôn Lạc Quân nhàn nhã nói: “Người bình thường gọi là ‘ đua xe ’”

“Đừng, đừng á!” Chưa bao giờ cảm nhận tốc độ cao như vậy khiến cô kinh hoảng , vội vỗ vai Ngôn Lạc Quân ngồi đằng trước, la lên: “Đừng làm loạn, sẽ xảy ra tai nạn đấy, anh đi chậm lại đi!”

*Món “Bao tử heo hầm củ cải”: