Hồng đậu – Chương 2.1

Chương 2.1

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hòa thân?”


Mặt Công Tôn Vũ không còn chút máu, lặp lại lời Công Tôn Lẫm vừa mới nói cho nàng.


“…… Ừ.” Công Tôn Lẫm lắp bắp gật đầu.


Nhìn nàng như chịu đả kích rất mạnh, làm cho hắn âm thầm run rẩy, cảm thấy như mình làm chuyện gì đó vô cùng sai trái, Rất có lỗi với nàng.


Hắn cảm thấy hơi do dự, quyết định của hắn là sai sao?


“Này……” Hắn không khỏi khẩn trương hít sâu một hơi.“Hoàng thượng nói Tam hoàng tử Tư Quốc cá tính ôn hòa, nhân phẩm thượng thừa, hơn nữa hắn cũng thông thao âm luật thi từ, thực tương xứng với sở thích của ngươi, các ngươi nhất định sẽ hòa hợp, nói không chừng còn có thể phu xướng phụ tùy, hòa thuận vui vẻ……”


Hắn cố gắng nói tốt giúp trượng phu tương lai của nàng, thấy mặt nàng vẫn trắng bệch như cũ, hốc mắt thậm chí dần dần đỏ lên, khiến ngực hắn cũng khó chịu, đành phải gãi gãi gò má, lắc đầu thở dài.


Ai, hắn bắt đầu có cảm giác hối hận.


Ban đầu, hắn cho rằng gả Vũ Nhi đi là chuyện chính xác, nhưng bây giờ hắn mới phát hiện đã xem nhẹ cảm xúc của Vũ Nhi.


Nhưng nàng khổ sở như vậy, trong lòng hắn cũng thật không dễ chịu.


“Mấy năm nay, người thay ta chắn không ít lời cầu hôn, thà rằng đắc tội với người ta cũng chưa từng gật đầu một lần…… Ta còn cho rằng…… Nghĩ rằng cả đời này người sẽ không nỡ để cho ta xuất giá.” Nàng cúi đầu nói.


Đầu nàng cúi thấp, rất thấp, nên giọng nói cũng nhỏ gần như không nghe thấy.


Công Tôn Lẫm nghe vậy, quay đầu nhìn thẳng nàng, thấy đầu nàng cúi rất thấp, không nhìn thấy biểu cảm của nàng, hắn không chịu được hơi hơi kích động.


Nàng…… Nàng đang khóc sao? Sao cổ họng nghe qua giống như có chút nghẹn ngào?


Hắn cố gắng thoải mái mà cười ha ha vài tiếng.“Ta sao có thể không cho ngươi xuất giá? Lúc trước giúp ngươi từ chối vô số lời cầu hôn là vì cảm thấy ngươi còn quá nhỏ. Bây giờ ngươi trưởng thành rồi, cái gọi là ‘Nữ đại bất trung lưu’, là đến lúc nên xuất giá.”


“Vốn ta còn ở phiền não chọn lựa đối tượng cho ngươi, vừa khéo hôm nay hoàng thượng nhắc đến tam hoàng tử Tư Quốc vs ta. Ta cảm thấy rất xứng đôi vs ngươi. Ta còn nghe nói, hoàng đế Tư Quốc rất yêu thích tam hoàng tử, nói không chừng tương lai có cơ hội ngồi trên ngôi vị hoàng đế. Nói như vậy, ngươi có khi được lên làm hoàng hậu Tư Quốc đó! Những mà cũng nghĩ quá xa rồi, cho dù cuối cùng tam hoàng tử không lên ngôi vị hoàng đế, ngươi vẫn cứ là một vị vương phi thân phận tôn quý.”


“Ta không muốn làm vương phi, muốn cùng người cả đời, thậm chí cả đời không gả cũng được.”


Nàng ngẩng đầu, trong mắt hàm chứa nước mắt tuyệt vọng cầu xin.


“Nói ngốc cái gì đó? Lúc ta thu dưỡng ngươi, trong lòng sớm đã chuẩn bị có một ngày đưa ngươi đi lấy chồng, ngay cả đồ cưới cũng đã chuẩn bị nhiều năm, chính là ngóng trông ngươi có thể thuận lợi vui vẻ gả ra khỏi Tiêu Dao vương phủ.”


Nàng không đáp lời, bắt đầu lặng lẽ khóc nước mắt một giọt, một giọt, lại một giọt từ bên má chảy xuống.


Hắn gằn từng tiếng, nàng nghe mà xót xa không thôi.


Thì ra hắn luôn dự định gả nàng cho nam nhân khác?


Hắn thực sự chưa từng hiểu được tâm ý của nàng, bằng không sao có thể ở trước mặt nàng mà thoải mái nói ra những lời làm cho nàng tan nát cõi lòng như vậy?


“Ngươi…… Ngươi đừng khóc! Chẳng lẽ ngươi cảm thấy Tư Quốc quá xa, luyến tiếc nơi này, sợ gả qua sẽ nhớ nhà sao? Ta đây sẽ bảo hoàng thượng can thiệp Tư Quốc, bảo hoàng thượng ban thưởng cho ngươi một tòa biệt viên hoặc phủ đệ gì đó, yêu cầu hoàng tử Tư Quốc hàng năm dẫn ngươi trở về thăm, ít nhất phải ở lại một tháng, như vậy ngươi sẽ không nhớ nhà, hàng năm đều có thể thấy ta — Vũ, Vũ Nhi?”


Lời của hắn bị cắt đứt, cứng họng nhìn Công Tôn Vũ bỗng nhiên ôm chặt lấy hắn.


“Đừng đưa ta đi hòa thân!” Công Tôn Vũ vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực ấm áp quen thuộc từ khi nàng bắt đầu có trí nhớ, tuyệt vọng cầu xin .


Khi còn nhỏ, lúc nàng chịu uất ức đều đi tìm hắn, vùi đầu vào trong lòng hắn thút thít làm nũng, để hắn dỗ nàng, hơn nữa nói với nàng tất cả đã có hắn, không cần lo lắng bất cứ cái gì.


Hắn đứng yên một hồi lâu sau, nâng tay lên, không giống như trước kia ôm lấy nàng, ngược lại đẩy nhẹ nàng ra.


Trên mặt nàng là nước mắt lẳng lặng nhìn hắn.


“Vũ Nhi, ngươi trưởng thành rồi, không thể ôm ta như vậy.”


Hắn nói rất không được thoải mái, cũng cố ý cách xa nàng hơn một ít, dường như là sợ nàng lại một lần nữa nhào về phía hắn.


“Ta thực sự không muốn gả cho người khác, van cầu người, xin hoàng thượng thu hồi chiếu mệnh, đừng phái ta đi hòa thân! Tư Quốc…… Thực sự quá xa ……”


Nàng nước mắt đầy mặt cầu xin, gần như nói không thành tiếng.


“Cho ngươi đi hòa thân, thật là khiến ngươi chịu thiệt thòi. Nhưng ta tin tưởng ánh mắt của ta cùng hoàng thượng, ngươi gả đi tuyệt đối sẽ không chịu thiệt .”


“Ta không muốn rời khỏi người!”


“Ta đã nói rồi, nữ đại bất trung lưu, ngươi không lập gia đình, biến thành gái lỡ thì, cho dù có xinh đẹp tài hoa thì cũng –”


“Ta không quan tâm!”


“…… Vũ Nhi, đừng nghĩ quẩn như vậy.”


Hắn xoa xoa cái trán, cảm thấy không thể giúp nàng hiểu ra được. Hắn đang suy nghĩ xem phải nói thế nào để thuyết phục nàng, không ngờ lời nàng nói sau đó lại khiến hắn thần hồn phách tán –


“Bởi vì trong lòng ta chỉ có chàng, cũng chỉ có thể có chàng! Trừ chàng ra, ta sẽ không gả cho bất cứ nam nhân nào khác!”


Nàng cảm thấy trong lòng như phá tan một hàng rào, tình ý sâu nặng những năm gần đây cất giấu không dám tràn ra, không dám để cho hắn phát hiện giờ lại cuồn cuộn không thể ngăn chặn.


Trong khoảng thời gian ngắn, Công Tôn Lẫm bị nàng đột nghiêm bày tỏ, hơi thở cứng lại, lập tức biến sắc, vô cùng nghiêm khắc trợn mắt nhìn nàng.


“Làm càn! Vũ Nhi, thu hồi những lời này của ngươi!” Hắn cắn răng tức giận nói.


Nàng lắc đầu, lại lắc đầu.


“Ta không thu, tất cả đều là lời thật lòng của ta, ta muốn nói những lời này đã lâu .” Khuôn mặt nàng tái nhợt nói.


“Ngươi…… Thật sự rất không đứng đắn, rất hoang đường! Ngươi đã quên, ta là nghĩa phụ của ngươi sao!”


Giờ phút này, hắn rất muốn dùng sức làm thanh tỉnh đầu óc đã bị những ý tưởng điên rồ kia lấp đầy của nàng, hy vọng nàng tỉnh táo lại, đừng làm ra chuyện hắn không thể dễ dàng tha thứ nữa.


“Ta không quên, ta không lúc nào quên được! Chúng ta không có huyết thống, vì sao ta không thể yêu chàng? Những năm gần đây, ta thầm yêu chàng cũng không dám nói, đơn giản vì chàng là ‘Nghĩa phụ’ của ta! Thân phận này làm cho ta đau khổ không thôi, ta thường nghĩ, vì sao chàng lại là ‘Nghĩa phụ’ của ta?” Nàng không cam lòng hỏi.


Tuyệt vọng làm cho nàng không hề chùn bước, vứt bỏ tôn nghiêm cùng dè dặt, chỉ hy vọng…… Chỉ hy vọng hắn hiểu được tình cảm của nàng đối với hắn.

 

*******

P/s: May mà bộ này HE, nếu không cũng sẽ giống “Khuynh Thế”

6 thoughts on “Hồng đậu – Chương 2.1

  1. chương này ngược thảm nữ 9, sau này nam 9 cũng sẽ bị hành hạ thôi, nghĩ đến đấy ta mới kìm chế được xúc động muốn cầm gạch đập đầu anh vài phát cho tỉnh ngộ sớm =)))))))))
    HE, ta thích HE, dù nhiều truyện SE cũng rất hay nhưng mà cứ đọc 1 bộ SE thì ta phải tịnh dưỡng cả năm toàn HE thì mới dám cầm SE lần nữa, rất khổ sở và ám ảnh ==’

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s