Cô vợ giả của tổng giám đốc – 51

Quyển thứ nhất Chương 51: Gặp trên đường đi
Vu Nhược Sương chần chờ một chút, gật đầu một cái.

Ngôn Lạc Quân xuống xe, giúp cô mở cửa xe. Vu Nhược Sương đang định lên xe, mới đi đến cạnh cửa xe  lại thấy “Hứa Tĩnh Hàm” cũng ở bên trong.

“Ngôn phu nhân. . . . . .”

“Lên xe đi.” Ngôn Lạc Quân nói.

Vu Nhược Sương nhìn anh, có chút không tự nhiên ngồi lên xe.

Xe lần nữa khởi động, Ngôn Lạc Quân hỏi: “Tại sao lại đứng đây bắt xe?”

Vu Nhược Sương nói: “Ngày hôm qua đi Hàn Quốc, hôm nay lại về trước một ngày cũng không nói cho người trong nhà mình sắp về, ai biết chờ nửa ngày cũng không bắt được xe.” Nói xong, cô quay đầu nhìn Bạch Ngưng hỏi: “Sao hôm nay hai người lại đến sân bay?”

Bạch Ngưng cười một tiếng theo thói quen, nói: “Hôm nay mẹ đi Mĩ, chúng tôi đưa bà đi.”

“Bác gái lại sang Mỹ sao? Chạy qua chạy lại hai nơi như vậy thật vất vả.”

Bạch Ngưng lại cười một tiếng.

Bây giờ cô hối hận vì đã ngồi ở phía sau rồi. Mặc dù cô cũng không muốn đến gần người ngồi đằng trước kia nhưng cũng không đến nỗi. Bây giờ ngồi cùng Vu tiểu thư này, không khí rõ ràng  lúng túng. Ngôn Lạc Quân rốt cuộc có ý gì, ở trước mặt cô đưa người được coi là tình nhân lên xe, không phải cố tình khiến cô khó chịu sao?

Nhưng len lén nhìn Vu Nhược Sương bên cạnh, cô ấy không giống loại người đi làm tình nhân của người khác. Ngược lại giống một người phụ nữ mạnh mẽ, giỏi giang kiên cường độc lập.
Ngôn Lạc Quân cùng cô ta rốt cuộc có quan hệ gì? Nếu như là quan hệ giống lời đồn thì không giống, nhưng nếu không phải vậy sao không khí giữa ba người bọn họ lại lúng túng như vậy?

Nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu Bạch Ngưng đột nhiên hiện lên một ý nghĩ.

Bây giờ Ngôn Lạc Quân không muốn ly hôn, nhưng nếu như anh ta gặp được một người phụ nữ anh ta yêu thật lòng, thật lòng muốn kết hôn, anh ta còn có thể không ly hôn sao? Mặc kệ anh ta và Nhược Sương có phải loại quan hệ kia hay không, dù sao anh ta vẫn rất quan tâm bảo vệ cô ta, để cho vợ mình bị paparazzi “hội đồng” mà che chở cho cô ta rời đi, cũng vì cô ta mà mắng “Hứa Tĩnh Hàm”, không cho phép người khác có chút  xíu bất kính nào với cô ta. . . . . . Có lẽ, bọn họ không phải người tình, mà là quan hệ mập mờ.

Vu Nhược Sương chắc hẳn cũng không muốn làm “tình nhân” để người ta khinh thường. Nếu cô ta và Ngôn Lạc Quân vô tình rơi vào bể tình thì sao? Phụ nữ là động vật sống vì yêu tình. Vì tình yêu mà có thể làm bất cứ chuyện gì, vứt bỏ tất cả. Cho nên, chỉ cần cô ta và Ngôn Lạc Quân có cơ hội yêu nhau sâu đậm, nhất định không gì cản nổi hai người họ.

Cô không muốn tiếp tục với Ngôn Lạc Quân, một giây cũng không muốn. Đáy lòng có cảm giác sợ hãi mãnh liệt, Ngôn Lạc Quân giống như một bông hoa anh túc, sẽ làm cô không muốn rời xa, sau cùng cô sẽ bị anh ta ép đến đường cùng.

Len lén tháo nhẫn trên tay xuống, cô nhìn Vu Nhược Sương, cười nói: “Vu tiểu thư, đây là đồ cô mang từ Hàn Quốc về sao?”

Vu Nhược Sương gật đầu nói: “Đúng vậy, là mua trong một cửa hàng thủ công ở Hàn Quốc, em gái tôi thích những thứ đồ này, tôi chọn mấy thứ mang về cho nó.”

Bạch Ngưng nói: “Thủ công sao, cho tôi xem được không, tôi cũng rất thích những đồ thủ công!”

Vu Nhược Sương đưa túi cho cô, cười nói: “Em gái tôi thích vô cùng, giống như đứa trẻ con vậy.”

Bạch Ngưng búp bê sứ cùng búp bê vải trong túi, vui mừng nói: “Thật đẹp!” Nói xong, dùng một con búp bê để che rồi lén ném chiếc nhẫn vào túi.

“Sở thích này của cô thật giống em gái tôi.” Vu Nhược Sương cười nói.

Bạch Ngưng ngắm nghía xong trả túi lại cho cô, nói: “Vu tiểu thư rất thương em gái nhỉ.”

Hồng đậu – Chương 2.1

Chương 2.1

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hòa thân?”


Mặt Công Tôn Vũ không còn chút máu, lặp lại lời Công Tôn Lẫm vừa mới nói cho nàng.


“…… Ừ.” Công Tôn Lẫm lắp bắp gật đầu.


Nhìn nàng như chịu đả kích rất mạnh, làm cho hắn âm thầm run rẩy, cảm thấy như mình làm chuyện gì đó vô cùng sai trái, Rất có lỗi với nàng.


Hắn cảm thấy hơi do dự, quyết định của hắn là sai sao?


“Này……” Hắn không khỏi khẩn trương hít sâu một hơi.“Hoàng thượng nói Tam hoàng tử Tư Quốc cá tính ôn hòa, nhân phẩm thượng thừa, hơn nữa hắn cũng thông thao âm luật thi từ, thực tương xứng với sở thích của ngươi, các ngươi nhất định sẽ hòa hợp, nói không chừng còn có thể phu xướng phụ tùy, hòa thuận vui vẻ……”


Hắn cố gắng nói tốt giúp trượng phu tương lai của nàng, thấy mặt nàng vẫn trắng bệch như cũ, hốc mắt thậm chí dần dần đỏ lên, khiến ngực hắn cũng khó chịu, đành phải gãi gãi gò má, lắc đầu thở dài.


Ai, hắn bắt đầu có cảm giác hối hận.


Ban đầu, hắn cho rằng gả Vũ Nhi đi là chuyện chính xác, nhưng bây giờ hắn mới phát hiện đã xem nhẹ cảm xúc của Vũ Nhi.


Nhưng nàng khổ sở như vậy, trong lòng hắn cũng thật không dễ chịu.


“Mấy năm nay, người thay ta chắn không ít lời cầu hôn, thà rằng đắc tội với người ta cũng chưa từng gật đầu một lần…… Ta còn cho rằng…… Nghĩ rằng cả đời này người sẽ không nỡ để cho ta xuất giá.” Nàng cúi đầu nói.


Đầu nàng cúi thấp, rất thấp, nên giọng nói cũng nhỏ gần như không nghe thấy.


Công Tôn Lẫm nghe vậy, quay đầu nhìn thẳng nàng, thấy đầu nàng cúi rất thấp, không nhìn thấy biểu cảm của nàng, hắn không chịu được hơi hơi kích động.


Nàng…… Nàng đang khóc sao? Sao cổ họng nghe qua giống như có chút nghẹn ngào?


Hắn cố gắng thoải mái mà cười ha ha vài tiếng.“Ta sao có thể không cho ngươi xuất giá? Lúc trước giúp ngươi từ chối vô số lời cầu hôn là vì cảm thấy ngươi còn quá nhỏ. Bây giờ ngươi trưởng thành rồi, cái gọi là ‘Nữ đại bất trung lưu’, là đến lúc nên xuất giá.”


“Vốn ta còn ở phiền não chọn lựa đối tượng cho ngươi, vừa khéo hôm nay hoàng thượng nhắc đến tam hoàng tử Tư Quốc vs ta. Ta cảm thấy rất xứng đôi vs ngươi. Ta còn nghe nói, hoàng đế Tư Quốc rất yêu thích tam hoàng tử, nói không chừng tương lai có cơ hội ngồi trên ngôi vị hoàng đế. Nói như vậy, ngươi có khi được lên làm hoàng hậu Tư Quốc đó! Những mà cũng nghĩ quá xa rồi, cho dù cuối cùng tam hoàng tử không lên ngôi vị hoàng đế, ngươi vẫn cứ là một vị vương phi thân phận tôn quý.”


“Ta không muốn làm vương phi, muốn cùng người cả đời, thậm chí cả đời không gả cũng được.”


Nàng ngẩng đầu, trong mắt hàm chứa nước mắt tuyệt vọng cầu xin.


“Nói ngốc cái gì đó? Lúc ta thu dưỡng ngươi, trong lòng sớm đã chuẩn bị có một ngày đưa ngươi đi lấy chồng, ngay cả đồ cưới cũng đã chuẩn bị nhiều năm, chính là ngóng trông ngươi có thể thuận lợi vui vẻ gả ra khỏi Tiêu Dao vương phủ.”


Nàng không đáp lời, bắt đầu lặng lẽ khóc nước mắt một giọt, một giọt, lại một giọt từ bên má chảy xuống.


Hắn gằn từng tiếng, nàng nghe mà xót xa không thôi.


Thì ra hắn luôn dự định gả nàng cho nam nhân khác?


Hắn thực sự chưa từng hiểu được tâm ý của nàng, bằng không sao có thể ở trước mặt nàng mà thoải mái nói ra những lời làm cho nàng tan nát cõi lòng như vậy?


“Ngươi…… Ngươi đừng khóc! Chẳng lẽ ngươi cảm thấy Tư Quốc quá xa, luyến tiếc nơi này, sợ gả qua sẽ nhớ nhà sao? Ta đây sẽ bảo hoàng thượng can thiệp Tư Quốc, bảo hoàng thượng ban thưởng cho ngươi một tòa biệt viên hoặc phủ đệ gì đó, yêu cầu hoàng tử Tư Quốc hàng năm dẫn ngươi trở về thăm, ít nhất phải ở lại một tháng, như vậy ngươi sẽ không nhớ nhà, hàng năm đều có thể thấy ta — Vũ, Vũ Nhi?”


Lời của hắn bị cắt đứt, cứng họng nhìn Công Tôn Vũ bỗng nhiên ôm chặt lấy hắn.


“Đừng đưa ta đi hòa thân!” Công Tôn Vũ vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng ngực ấm áp quen thuộc từ khi nàng bắt đầu có trí nhớ, tuyệt vọng cầu xin .


Khi còn nhỏ, lúc nàng chịu uất ức đều đi tìm hắn, vùi đầu vào trong lòng hắn thút thít làm nũng, để hắn dỗ nàng, hơn nữa nói với nàng tất cả đã có hắn, không cần lo lắng bất cứ cái gì.


Hắn đứng yên một hồi lâu sau, nâng tay lên, không giống như trước kia ôm lấy nàng, ngược lại đẩy nhẹ nàng ra.


Trên mặt nàng là nước mắt lẳng lặng nhìn hắn.


“Vũ Nhi, ngươi trưởng thành rồi, không thể ôm ta như vậy.”


Hắn nói rất không được thoải mái, cũng cố ý cách xa nàng hơn một ít, dường như là sợ nàng lại một lần nữa nhào về phía hắn.


“Ta thực sự không muốn gả cho người khác, van cầu người, xin hoàng thượng thu hồi chiếu mệnh, đừng phái ta đi hòa thân! Tư Quốc…… Thực sự quá xa ……”


Nàng nước mắt đầy mặt cầu xin, gần như nói không thành tiếng.


“Cho ngươi đi hòa thân, thật là khiến ngươi chịu thiệt thòi. Nhưng ta tin tưởng ánh mắt của ta cùng hoàng thượng, ngươi gả đi tuyệt đối sẽ không chịu thiệt .”


“Ta không muốn rời khỏi người!”


“Ta đã nói rồi, nữ đại bất trung lưu, ngươi không lập gia đình, biến thành gái lỡ thì, cho dù có xinh đẹp tài hoa thì cũng –”


“Ta không quan tâm!”


“…… Vũ Nhi, đừng nghĩ quẩn như vậy.”


Hắn xoa xoa cái trán, cảm thấy không thể giúp nàng hiểu ra được. Hắn đang suy nghĩ xem phải nói thế nào để thuyết phục nàng, không ngờ lời nàng nói sau đó lại khiến hắn thần hồn phách tán –


“Bởi vì trong lòng ta chỉ có chàng, cũng chỉ có thể có chàng! Trừ chàng ra, ta sẽ không gả cho bất cứ nam nhân nào khác!”


Nàng cảm thấy trong lòng như phá tan một hàng rào, tình ý sâu nặng những năm gần đây cất giấu không dám tràn ra, không dám để cho hắn phát hiện giờ lại cuồn cuộn không thể ngăn chặn.


Trong khoảng thời gian ngắn, Công Tôn Lẫm bị nàng đột nghiêm bày tỏ, hơi thở cứng lại, lập tức biến sắc, vô cùng nghiêm khắc trợn mắt nhìn nàng.


“Làm càn! Vũ Nhi, thu hồi những lời này của ngươi!” Hắn cắn răng tức giận nói.


Nàng lắc đầu, lại lắc đầu.


“Ta không thu, tất cả đều là lời thật lòng của ta, ta muốn nói những lời này đã lâu .” Khuôn mặt nàng tái nhợt nói.


“Ngươi…… Thật sự rất không đứng đắn, rất hoang đường! Ngươi đã quên, ta là nghĩa phụ của ngươi sao!”


Giờ phút này, hắn rất muốn dùng sức làm thanh tỉnh đầu óc đã bị những ý tưởng điên rồ kia lấp đầy của nàng, hy vọng nàng tỉnh táo lại, đừng làm ra chuyện hắn không thể dễ dàng tha thứ nữa.


“Ta không quên, ta không lúc nào quên được! Chúng ta không có huyết thống, vì sao ta không thể yêu chàng? Những năm gần đây, ta thầm yêu chàng cũng không dám nói, đơn giản vì chàng là ‘Nghĩa phụ’ của ta! Thân phận này làm cho ta đau khổ không thôi, ta thường nghĩ, vì sao chàng lại là ‘Nghĩa phụ’ của ta?” Nàng không cam lòng hỏi.


Tuyệt vọng làm cho nàng không hề chùn bước, vứt bỏ tôn nghiêm cùng dè dặt, chỉ hy vọng…… Chỉ hy vọng hắn hiểu được tình cảm của nàng đối với hắn.

 

*******

P/s: May mà bộ này HE, nếu không cũng sẽ giống “Khuynh Thế”

Hạnh phúc – Chương 55

Chương 55: Hạnh phúc ấm áp.

Editor:TieuKhang

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Kèm theo một tiếng thét chói tai, Hách Nghĩa Thành gần phòng bếp nhất liền bước tới đầu tiên. Nghĩ là phát sinh sự cố gì đó, anh theo bản năng liền kéo Hạ Nhã Ngôn ra xa cái bếp ga, vội hỏi: “Có chuyện gì mà gào như quỷ hiện vậy? Sao thế?”

“Không phải, cái đó…” Hạ Nhã Ngôn lúng túng nhìn anh, ánh mắt lại hướng tới chảo dầu trên bếp, có chút uất ức nói: “Điện thoại di động của anh bị tôi đưa cả vào trong chảo rồi, không phải tôi cố ý, tại gấp gáp quá nên quên…..”

Bất ngờ nhìn cái điện thoại di động của mình nằm trong chảo dầu, sắc mặt Hách Nghĩa Thành đột nhiên thay đổi, Hạ Nhã Ngôn đang lo lắng anh tức giận đến mức muốn bóp chết cô thì Hách Nghĩa Thành dùng sức kéo cô ra xa một chút, sau đó bước một bước dài, đưa tay vươn đến chảo dầu, nhanh chóng vớt chiếc điện thoại di động ra ngoài.

Vạn lần không nghĩ tới anh sẽ hành động như vậy, Hạ Nhã Ngôn kinh ngạc cao giọng can ngăn: “Đừng, rất nóng,”

Chảo dầu nhiệt độ cao, điện thoại di động chìm nghỉm bên trong đó, Hách Nghĩa Thành bị bỏng nhíu mày một cái, da thịt không chịu nổi nhiệt độ cao như thế, điện thoại di động vừa mới được vớt ra khỏi chảo liền rơi ngay xuống mặt đất, các linh kiện cùng thân máy cứ thế vỡ ra.

“Cậu?” Mục Khả cùng Hạ Hoằng Huân bước nhanh tới, vừa vào đến phòng bếp Mục Khả đã bị dọa cho phát sợ, cô cầm tay Hách Nghĩa Thành đưa về phía vòi nước, đau lòng trách cứ: “Cậu điên rồi sao, đó là chảo dầu đó.”

Hách Nghĩa Thành cau mày, “Không biết trên dưới, dám nói cậu của cháu điên.”

Nhìn điện thoại di động trên mặt đất, Hạ Hoằng Huân rất nhanh hiểu ra chuyện gì, liền giơ tay vỗ lên đầu em gái: “Còn ngẩn người đứng đấy, mau mau sơ cứu cho người bị thương đi.”

Hạ Nhã Ngôn nhanh chóng chuẩn bị hòm thuốc, trong lòng cô áy náy không thôi, xoa thuốc vào ngón tay bị bỏng cho Hách Nghĩa Thành, vẫn không quên nói xin lỗi: “Thật ngại quá, đều tại tôi cả, tay chân vụng về, điện thoại di động chắc là hỏng không sửa được, buổi chiều tôi sẽ đi mua đền lại cho anh cái khác.”

“Không cần!” Hách Nghĩa Thành ngay lập tức từ chối, nghiêng đầu nhìn Hạ Hoằng Huân, gương mặt đen lại bất mãn nói: “Quả nhiên là em gái của cậu, sức chiến đấu so với người bình thường cũng hơn hẳn một bậc. Ai, không phải nhà các người có thù với tôi đấy chứ? Đưa Khả Khả đi khiến tôi hoàn toàn độc thân không nói làm gì, còn định chiên cả điện thoại di động của tôi nữa, thân thể cũng bị bỏng, chuyện này rốt cuộc là sao? Dù sao thì tôi cũng là bậc trưởng bối!”

Độc thân? Chẳng lẽ anh ta muốn loạn luân hay sao! Chân mày Hạ Hoằng Huân hơi căng ra, mỉa mai nói: “Thì ra anh cũng biết anh là trưởng bối! Anh phải cảm ơn vì tôi đã bắt cóc cô ấy chứ, để cho rốt cuộc anh cũng có thể thoát khỏi cuộc sống độc thân này.” Nếu không phải như vậy thì đến đời nào anh ta mới có thể lấy vợ được.

“Nói ngược nói xuôi linh tinh gì đó!”Mục Khả tiến tới ngồi xuống bên cạnh Hách Nghĩa Thành, đau lòng cho cậu, cô nhướng mày nói với Hạ Hoằng Huân: “Anh cứ đợi đấy! Hạ tiểu thư cũng hãy đợi đấy!” Phản ứng kịp không chỉ có Hạ thiếu gia mà còn có Hạ tiểu thư, cô nghịch ngợm lè lưỡi với Nhã Ngôn một cái.

Hách Nghĩa Thành hả hê nhíu mày: “Thật đúng là cháu gái tôi, thật không phí công chăm sóc yêu thương. Không giống những người nào đó, nhân cơ hội trả đũa.” Nói xong nghiêng đầu nhìn về phía chiếc điện thoại di động đã tan tành của anh.

Không ngờ rằng đồng chí Tham Mưu trưởng sẽ bị “trọng thương” đến như vậy, Hạ Nhã Ngôn từ trước đến nay luôn đối đầu với anh giờ cũng có chút đuối lý, cố gắng nuốt trôi câu nói châm chọc của anh, cô không nói năng gì chỉ lặng lặng cúi đầu tiếp tục băng bó cho anh, chỉ là, dường như cô “không cẩn thận” dùng sức hơi quá tay.

Bị chạm vào vết thương Hách Nghĩa Thành kêu lên một tiếng, mặt mũi nhăn nhó nói: “Bác sĩ Hạ, cô không thể dịu dàng một chút được sao? Tôi cũng có dây thần kinh biết đau của con người đó.”

Tự nhiên đem chuyện thù hằn ngày hôm qua ra nói, Hạ Nhã Ngôn ngửa mặt xin lỗi cười cười, tuy nói vậy nhưng nghe qua không hề có chút thành ý xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi quên mất, anh cũng biết là tôi không biết dịu dàng.”

Đây đúng thật là phụ nữ điển hình mà, lòng dạ hẹp hòi tiểu nhân. Hách Nghĩa Thành âm thầm cắn răng, lần nữa đả kích nói: “Cô không biết dịu dàng khiến tôi hoài nghi giới tính của cô có vấn đề gì đó.”

Anh còn dám nói! Hạ Nhã Ngôn quyết định tuyên chiến với anh, cô hít một hơi thật sâu, sau đó nhẹ nhàng nói: “Tham mưu trưởng Hách, hôm nay tôi sẽ để cho anh lãnh giáo thế nào mới gọi là không dịu dàng!” Lời còn chưa dứt, cô cố ý dùng sức nắm thật chặt ngón tay bị thương của người nào đó………….

Ai cũng biết vì chuyện của Hạ Hoằng Huân và Mục Khả nên giữa Tham mưu trưởng Hách với bác sỹ Hạ luôn có mùi thuốc súng gay gắt. Ngay cả tối hôm qua, lúc Hạ Nhã Ngôn đưa cơm cho chị dâu tương lai, không khí cũng không được tốt lắm. Chỉ là sau đó lại xảy ra một chuyện nhỏ ngoài ý muốn, khiến cho người ngoài không biết giữa hai người bọn họ vẫn mâu thuẫn hay đã hòa giải.

Chuyện là như vầy: Hạ Nhã Ngôn vừa mới nói chuyện với Mục Khả được mấy câu thì đã có một y tá tới tìm cô, nói là bệnh nhân mắc bệnh nặng đang lâm vào tình trạng nguy kịch. Thân là thầy thuốc, Hạ Nhã Ngôn liền đứng vọt dậy, chân đi giày cao gót nhanh chóng bước ra ngoài.

Chưa từng thấy qua vẻ mặt Hạ Nhã Ngôn nặng nề như vậy, Hách Nghĩa Thành có chút hiếu kỳ, trong lúc Mục Khả đi tìm Hạ Hoằng Huân, anh đuổi theo cô. Đứng bên ngoài phòng bệnh, một sinh mệnh nhỏ bé nào đó bị băng bó, bên trên đắp một mảnh vải trắng, bác sĩ cùng với y tá bận rộn khẩn trương, anh linh cảm có điều không hay. Quả nhiên, sau khi dốc hết sức cấp cứu kết quả vẫn là không qua khỏi. Không bao lâu sau anh liền nghe thấy tiếng khóc nức nở của Hạ Nhã Ngôn, cô nói: “Mặc quần áo đi!”

Bốn chữ đơn giản, lập tức truyền đạt thông báo một sinh mạng đã kết thúc.

Dựa vào vách tường trên hành lang, nghe thấy tiếng khóc của người nhà bệnh nhân xấu số, mắt Hách Nghĩa Thành cảm thấy có chút ươn ướt. Đúng lúc anh chuẩn bị xoay người rời đi, lại nghe thấy tiếng bước chân của Hạ Nhã Ngôn lảo đảo đi tới. Thân là thầy thuốc, thường xuyên chứng kiến cảnh sinh tử, nhưng chính vào lúc này đây cô cũng vì không thể cứu vãn được sinh mạng nhỏ bé mà rơi lệ.

Trong ấn tượng của Hách Nghĩa Thành, Hạ Nhã Ngôn là một người phụ nữ mạnh mẽ. Mấy năm trước lúc chẩn đoán bệnh cho anh vô cùng nghiêm túc và chuyên nghiệp, trong khoảng thời gian chung đụng này, cô theo thói quen mâu thuẫn gay gắt với anh, cười chê không cần phải nói, cũng bởi vì anh hút thuốc lá trong bệnh viện mà bị phạt 500 nhân dân tệ. Tóm lại, trong mắt Hách Nghĩa Thành, Hạ Nhã Ngôn sao có thể cũng có lúc khóc nhè như Mục Khả được?

Trong lúc lơ đãng, vẻ mặt Hạ Nhã Ngôn có phần yếu đuối khiến Hách Nghĩa Thành lúc này mới nhận ra. Không nghĩ ngợi suy tính gì, anh đi tới, nhẹ nhàng nắm lấy bả vai cô.

Nghĩ đến cũng gần một năm gần gũi, cuối cùng cũng không cứu vãn nổi sinh mệnh mười hai tuổi đó, kiên cường mạnh mẽ của Hạ Nhã Ngôn tan rã, cô xoay đầu úp mặt vào bờ vai rộng lớn ấm áp của Hách Nghĩa Thành, khóc đến thảm thương.

Tính tình nguội lạnh của Hách Nghĩa Thành cũng bị lây sự thương cảm của Hạ Nhã Ngôn, anh không tự chủ tháo xuống mặt nạ lạnh lùng đối với người ngoài, cực kỳ nhẹ nhàng vỗ nhẹ sống lưng, lần đầu tiên ôm một cô gái khác ngoài Mục Khả khóc thút thít trong lồng ngực.

Tâm tình Hạ Nhã Ngôn dần dần bình tĩnh lại, khi nhận ra rằng mình đang ở trong ngực một người nào đó, gương mặt còn đang áp sát cổ người nào đó, cô chưa hề tiếp xúc thân mật với ai khác ngoại trừ anh trai, cô kinh hãi lui về phía sau một bước, lau qua quýt nước mắt trên mặt, lúng túng nói: “Thật ngại quá, làm bẩn quần áo của anh, tôi không sao rồi.”

Đưa tay sờ chỗ cổ áo bị nước mắt thấm ướt, Hách Nghĩa Thành có hơi giật mình: “Không nghĩ rằng cô sẽ khóc, khiến tôi không còn cách nào khác.”
Hạ Nhã Ngôn nghe thấy bất mãn mấy phần, liền thay đổi sự dịu dàng mấy phút trước, cô cao giọng nói: “Anh thật là cứng đầu, anh không đả kích tôi cũng đâu có ai nói anh bị câm.” Kiên cường quen rồi, thật sự cô không muốn người khác chứng kiến sự nhu nhược của mình.

“Cứng đầu? Dùng từ này để miêu tả về tôi thật sự rất mới mẻ.” Hách Nghĩa Thành nở nụ cười , cố ý chọc tức nói: “Hạ Nhã Ngôn, dù gì vừa rồi tôi cùng đã cho cô mượn bả vai, cô không thể ôn hòa nhã nhặn nói chuyện sao?” Quan sát ánh mắt cô nhìn anh, anh nói: “Cô đó, một người phụ nữ đứng ở đây, nói chuyện với một người đàn ông, hoàn toàn không thấy dịu dàng. Cô là em gái của Hạ Hoằng Huân thật sao? Tại sao tôi lại có cảm giác cô giống như em trai cậu ta nhỉ?”

Vậy mà mới vừa rồi trong lòng cô còn cảm kích anh ta! Hạ Nhã Ngôn tức giận cố ý đạp lên chân anh một cái thật mạnh: “Muốn dịu dàng cũng phải xem đối với người nào! Anh thì miễn đi! Gặp lại sau!”

Hạ Nhã Ngôn mang giày cao gót, Hách Nghĩa Thành bị giẫm một cái thật đau. Nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, thầm nghĩ người phụ nữ này cũng lớn mật thật, dám công khai sử dụng vũ lực với anh. Bị “coi thường”, đồng chí Tham mưu trưởng tức giận trở về đơn vị, mặt khác, bác sĩ Hạ vì tâm trạng không kiềm chế được mà thất lễ trước mặt “kẻ địch” nên chán nản trốn trong phòng làm việc một mình hờn dỗi.

Nghĩ lại, đây chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ, đơn giản chỉ là Hách Nghĩa thành thấy hiếm khi Hạ Nhã Ngôn yếu đuối, mà thói quen cãi vã của nam nữ vì muốn che giấu sự xấu hổ mà lại ầm ĩ một trận. Về phần điện thoại di động có phải người ta cố ý hay không, ngoại trừ bác sĩ Hạ là người trong cuộc ra thì không ai biết.

Không muốn chấp nhặt với cô, Hách Nghĩa Thành cùng người nào đó trừng mắt nhìn nhau một lúc lâu, kìm nén sự tức giận cùng trái tim đang đập loạn nhịp, anh nói với Mục Khả: “Cháu xem điện thoại di động đã nguội chưa, đi lấy lại đây.”

Đưa mắt ý bảo Mục Khả ngồi, trong lòng Hạ Hoằng Huân cảm thấy buồn cười không dứt, anh đứng dậy, đi lấy lại chiếc điện thoại đặt xuống bàn trà, phê bình qua loa Hạ Nhã Ngôn: “Còn mặt nặng mày nhẹ, đi nấu cơm đi, mấy người chúng tôi đều đói bụng cả rồi.” Nói xong quay sang hỏi Hách Nghĩa Thành: “Kiểu này cũng đã cũ, anh dùng bao lâu rồi?”

“Hơn hai năm rồi. Lúc sinh nhật Khả Khả tặng, nói cái gì đàn ông ba mươi rồi còn.” Hách Nghĩa Thành đưa tay vuốt vuốt mái tóc của Mục Khả, nhẹ giọng nói: “Cho cậu xoa một chút, sắp sửa không được dùng nữa rồi.”

Sinh nhật Hách Nghĩa Thành năm ba mươi tuổi thì Mục Khả chưa tốt nghiệp đại học, cô lấy toàn bộ tiền dạy thêm để mua tặng anh chiếc điện thoại di động này, lúc đó đây là kiểu mới nhất, đắt muốn chết được. Bình thường anh rất yêu quý, đủ thấy anh quý trọng quà tặng của cháu gái đến mức nào.

Không ngờ điện thoại di động lại có ý nghĩa với anh đến vậy, trong lòng Hạ Nhã Ngôn có chút tự trách bản thân, cô nói: “Cơm nước xong tôi cùng anh đi mua lại cái giống như vậy.”

Thấy Hách Nghĩa Thành có vẻ không muốn trả lời, Mục Khả mau mồm mau miệng nói: “Cháu thấy nên đổi cái mới mà dùng, cậu lãi quá rồi đó!”

Liếc nhìn Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân cười cười, bàn tay dường như vô tình chạm vào bên tai Mục Khả, nhẹ nhàng vuốt ve, động tác thân mật như vậy lúc này được anh làm một cách rất tự nhiên, tản ra một mùi vị mập mờ không rõ.

Lau xong điện thoại di động, Mục Khả chạy vào phòng bếp làm trợ thủ cho Hạ Nhã Ngôn, tiện thể nói với cô để cô không còn để ý đến thái độ của Hách Nghĩa Thành, nói cái người kia ngoại trừ việc đến giờ vẫn chưa yêu ai ra thì vô cùng tốt. Thấy cô cực kỳ tán dương người nào đó, Hạ Nhã Ngôn vừa cười vừa nói: “Được rồi, chị còn nói thêm nữa sẽ khiến em nghĩ rằng chị đang giới thiệu bạn trai cho em đấy.”

“Nhã Ngôn, em có bạn trai chưa?”

“Chị xem bộ dạng của em giống như có sao? Em là gái ế.”

Mục Khả cười khanh khách: “Có ế cũng là gái ế ưu tú nhất.”

Hạ Nhã Ngôn gật đầu, vô cùng tự tin nói: “Cái này thì chắc chắn rồi.”

Tiếp theo, trong phòng bếp truyền đến tiếng cười của hai cô gái.

Bữa trưa rất phong phú, bầu không khí nhìn chung có thể nói là hòa hợp vui vẻ.

Chỉ là, có thù mới hận cũ khiến Hách Nghĩa Thành ít nhiều có chút khó chịu, lúc ăn cơm ngón tay bị thương gắp không xong đồ ăn, tướng ăn có chút vất vả. Thân là anh trai Hạ Hoằng Huân tự nhiên phê bình em gái không chiêu đãi khách, luôn nhắc nhở Hạ Nhã Ngôn gắp thức ăn cho anh, khiến đồng chí Tham mưu trưởng không nhịn được đắc ý.

Sau khi ăn xong, Mục Khả cùng Hạ Nhã Ngôn rửa chén, hai người đàn ông Hạ Hoằng Huân cùng Hách Nghĩa Thành ngồi trong phòng khách tán gẫu, không khí hòa hợp như người một nhà. Sau đó, Hạ Nhã Ngôn cùng Hách Nghĩa Thành đi mua điện thoại di động mới, tạo cơ hội cho Hạ Hoằng Huân danh chính ngôn thuận đưa Mục Khả trở về kí túc xá.

Lần đầu tiên tới hang ổ của Mục Khả, Hạ Hoằng Huân rất có hứng thú đi thăm thú mọi nơi một lượt, sau đó anh tự nhiên ngồi xuống giường nhỏ của cô, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Nội vụ quả nhiên rối loạn. Quên đi, cũng không thể theo tiêu chuẩn để yêu cầu em, anh sẽ mắt nhắm mắt mở bỏ qua.” Thấy Mục Khả trừng mắt muốn phản bác, anh ôm lấy cái eo nhỏ của cô cười cười: “Lúc này không cần lo lắng có người xông vào, tranh thủ thời gian thân mật, một lúc là phải đi rồi…..” Nói xong anh cúi người hôn Mục Khả thật sâu.

Tình cảm kìm nén trong nháy mắt bộc phát ra, hai người ý loạn tình mê đáp lại nhau, Hạ Hoằng Huân rốt cuộc không nhịn được, xoay người một cái, đặt cô bạn gái nhỏ dưới thân, vừa hôn tha thiết vừa xâm nhập…………..