Hồng đậu – Chương 1.3

Chương 1.3

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Lúc này Tư Quốc phái sứ giả đến, đưa ra yêu cầu hòa thân với Uyên quốc. Hoàng thượng đương nhiên cũng triệu Công Tôn Lẫm đến cùng thương nghị.


“Ta nói này Lẫm hoàng đệ……” Hoàng thượng cười hì hì gọi Công Tôn Lẫm .


Công Tôn Lẫm xoa cằm, miễn cưỡng liếc hắn một cái.


“Hoàng thượng, ngài gọi sai rồi?” Công Tôn Lẫm nhắc nhở.


“Khụ…… Được rồi, Tiêu Dao vương gia, nghĩa nữ của ngươi…… Gần đây vẫn khỏe chứ?”


“Hoàng thượng triệu ta tiến cung để hỏi ta cái này? Ta đã nói với ngài từ sớm, nếu hoàng thượng muốn nạp tần phi, đừng mong có ý đồ với Vũ Nhi nhà ta.” Vẻ mặt Công Tôn Lẫm rất đề phòng.


“A, không có đâu, trẫm không dám có suy nghĩ này. Trẫm muốn hỏi ngươi…… Trong lòng ngươi nghĩ nên chọn ai hòa thân?”


“Hòa thân? Việc này mà cũng tìm ta đến? Ngài chê ta nhàn quá sao? Chuyện đánh giặc cứ tìm ta nhưng chuyện khác thì Hoàng thượng ngài vẫn nên tìm những người khác đến hao tổn tâm trí đi! Ngoại trừ đánh giặc cùng luyện võ, ta không dư thừa sức lực !” Hắn liếc mắt oán giận nói.


“Là thế này, bởi vì công chúa trong hoàng thất lớn tuổi phần lớn đã có hôn phối, nhỏ lại chưa đến tuổi xuất giá, trẫm thật sự rất khó có thể chọn đối tượng phái đi Tư Quốc hòa thân……” Hoàng đế lộ ra biểu cảm vạn phần buồn rầu.


“Rồi sao?” Công Tôn Lẫm miễn cưỡng hỏi.


“À…… Này…… Gần đây không thiếu đại thần đề nghị với trẫm, nói nghĩa nữ ngươi Vũ Nhi tư sắc tài nghệ song tuyệt, thông minh hơn người, tuyệt đối có thể khiến cho hoàng thất Tư Quốc vừa lòng. Hơn nữa, gả đến Tư Quốc còn có thể để nàng trở thành cơ sở ngầm của chúng ta ở Tư Quốc !”


Công Tôn Lẫm sửng sốt.


“Các ngươi muốn đổ lên đầu Vũ Nhi?”


Công Tôn Lẫm nhăn mày, ngữ khí bất giác có chút sắc bén.


“À…… Trẫm thuận miệng hỏi thôi!”


Phát hiện Công Tôn Lẫm dường như không vui, hoàng thượng lập tức khoát tay.


Xem ra, Công Tôn Lẫm thật sự rất thương nghĩa nữ của hắn!


Mới nghĩ như vậy, câu tiếp theo của Công Tôn Lẫm lại dọa cho hắn xuất thần.


“Hoàng thượng, Vũ Nhi có phải thực sự đã đến lúc nên lập gia đình rồi không?” Công Tôn Lẫm lộ ra biểu cảm hoang mang.


“Vũ Nhi năm nay mười bảy tuổi đúng là nên lập gia đình. Tiếp tục giữ nàng không gả sẽ thành gái lỡ thì, muốn gả ra ngoài cũng rất khó.” Hoàng đế trả lời.


“Vậy sao?” Công Tôn Lẫm trầm tư.


“Sao vậy? Có gì phiền lòng sao?”


“Ta…… Gần đây cảm thấy Vũ Nhi là lạ, muốn ta thổi sáo ngâm thơ phong hoa tuyết nguyệt cùng nàng, hại ta khó chịu vô cùng. Tâm tư con gái quả thực còn biến hoá kỳ lạ khó dò hơn chiến trường, ta hoàn toàn không hiểu nàng đang nghĩ cái gì?” Công Tôn Lẫm cực kì hoang mang.


“Vũ Nhi nào có phức tạp như ngươi nói? Trẫm thấy tám, chín phần là nàng có mối tình đầu, có người trong lòng rồi!”


“Hả?” Công Tôn Lẫm kinh ngạc.


“Hả cái gì? Chẳng lẽ ngươi vẫn nghĩ nàng là đứa bé sáu tuổi cả ngày chỉ biết uống sữa thôi à?”


“…… Ngài chắc không?”


“Trẫm đã gả bảy con gái, ngươi nói xem trẫm có chắc không ? Mấy đứa con gái của Trẫm trước lúc xuất giá đều bắt đầu xuất hiện những hành vi khác thường, thế trẫm phát hiện các nàng muốn lập gia đình.” (2 anh đầu đất nói chuyện với nhau mà làm ta chết cười =)) )


“Vậy…… Nói như vậy, Vũ Nhi dường như thật sự đến lúc nên lập gia đình……”


“Đúng vậy!”


Hoàng đế chậm rãi bưng trà sâm lên uống một ngụm, chợt nhíu nhíu mày.


Thật ra hắn cực chán ghét vị trà sâm, nhưng gần đây mẫu hậu cố ý phân phó muốn hắn uống, không uống lại sợ làm mẫu hậu đau lòng, cho nên hắn đành phải từng ngụm từng ngụm cố gắng giải quyết xong.


“Được rồi!”


“Rầm” một tiếng thật lớn, bàn tay Công Tôn Lẫm đánh lên trên bàn.


Công Tôn Lẫm suy xét đã lâu, lâu đến nỗi Hoàng đế sắp uống hết sạch cả chén trà sâm rồi mới đột nhiên dùng sức vỗ bàn một cái, dọa hoàng đế giật mình, sặc ra một ngụm trà.


Hoàng đế không chút tiếc hận lấy chiếc khăn thêu sang quý bên cạnh lau môi.“Chuyện gì?”


“Vũ Nhi quả thực nên lập gia đình! Hoàng thượng, ta đáp ứng để Vũ Nhi đi hòa thân, gả cho Tam hoàng tử Tư Quốc!”


Hai tay Công Tôn Lẫm chống trên bàn, người rướn về phía hoàng đế, nói rất vội vàng, dường như sợ chính mình sẽ đổi ý, nuốt toàn bộ lời nói trở vào trong bụng.


Hoàng đế cứng họng nhìn hắn.


“Ngươi…… Nói thật?” Hoàng đế dè dặt cẩn thận hỏi lại.


Vừa rồi sắc mặt còn rất khó coi trừng hắn, bây giờ lại đổi ý nói đồng ý?


…… Không phải đột nhiên trúng tà chứ?


“Chuyện của Vũ Nhi có thể lấy ra đùa sao? Hay là hoàng thượng ngài đang đùa giỡn ta?” Hắn liếc mắt lườm một cái.


“Không, không! Tuyệt đối không đùa giỡn ngươi! Trẫm chỉ nghĩ, trước kia có rất nhiều vương công đại thần muốn tới cửa nhà ngươi cầu hôn, nhưng tất cả đều bị ngươi đá ra. Trẫm còn tưởng rằng ngươi không nỡ cho Vũ Nhi nhà ngươi xuất giá!”


Hoàng thượng cười hắc hắc, có chút không dám tin.


Hắn còn tưởng rằng rất khó thuyết phục Công Tôn Lẫm cơ!


“Lúc trước là vì Vũ Nhi còn quá nhỏ, bọn họ tới cầu hôn quá sớm!”


Công Tôn Lẫm vẫy vẫy tay, lớn tiếng phủ định hoàng đế.


Lúc này Hoàng đế đột nhiên “à” một tiếng, một bàn tay nhẹ nhàng xoa cằm, suy nghĩ sâu xa nhìn Công Tôn Lẫm, giống như nghiên cứu bí mật vừa mới phát hiện.


“Sao…… Làm sao vậy?”


Cơ thể Công Tôn Lẫm hơi hơi lùi ra sau, khó hiểu hỏi.


Ánh mắt Hoàng đế khiến người ta cảm thấy áp lúc, giống như có thể nhìn thấu tất cả , làm cho người ta có cảm giác chật vật không chỗ nào che giấu.


“Ngươi cảm thấy bây giờ Vũ Nhi đã trưởng thành?” Hoàng đế thử hỏi.


“Đúng vậy! Ngài không biết gần đây nàng thật quái lạ, cả ngày bắt ta ngâm mấy câu thơ tình yêu buồn nôn, còn ép ta học thổi tiêu, thổi khúc ‘Long phượng ngâm’ khó không chịu nổi, còn bắt ta hợp tấu với đối tiêu của nàng nữa. Ta chưa bao giờ cảm thấy nàng khó đối phó như lúc này…… Căn cứ theo lời hoàng thượng, loại dấu hiệu này biểu hiện Vũ Nhi của ta có lẽ thực sự có người trong lòng, nên mới khác thường như vậy.”


Lúc này Hoàng đế lại có vẻ không vội để cho hắn ‘đẩy mạnh tiêu thụ’ Công Tôn Vũ, ngược lại nhíu mày, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, lộ ra thói quen khi hắn có chuyện suy tư.


“Gả Vũ Nhi đi xa, ngươi sẽ không hối hận chứ?”


Một lát sau, hoàng đế nghiêm túc một lần nữa mở miệng.


“Làm sao có thể hối hận? Bên tai được yên tĩnh ta vui còn chẳng kịp!”


Công Tôn Lẫm ha ha hai tiếng, dường như hoàng thượng đang nói cái cực kỳ buồn cười.


“Được , vậy tạm thời quyết định như vậy. Ngày mai ở trên triều đình, trẫm sẽ hạ chỉ tuyên bố hôn sự này, chỉ định Vũ Nhi xuất giá hòa thân.”


Hoàng thượng gật gật đầu, trong giọng nói ẩn ẩn ám chỉ hắn, khoảng thời gian đến lúc lâm triều ngày mai, còn có cả buổi tối để suy nghĩ.


Nếu hắn hối hận thì còn kịp, trước lúc hoàng thượng tuyên bố, còn có thể đổi ý.


Tuy rằng nói “Quân vô hí ngôn”, sau khi hắn ban hạ ý chỉ sẽ không có khả năng thu hồi, nhưng vì tiểu hoàng đệ này của hắn, lật lọng nho nhỏ cũng không có gì đáng ngại, cho dù là tiên hoàng hẳn cũng sẽ để hắn làm như vậy.


Suy nghĩ của hắn vô cùng sâu sắc. Vừa rồi hắn nhìn ra Công Tôn Lẫm cùng nghĩa nữ của hắn dường như có chút không tầm thường, bởi vậy hắn chừa lại một đường lui cho Công Tôn Lẫm.


“Vâng……”


Công Tôn Lẫm không yên lòng trả lời, suy nghĩ lại bay đến rất rất rất xa.


Nếu Vũ Nhi biết hắn thay nàng quyết định chuyện chung thân đại sự, sẽ tức giận hay là dùng cặp mắt ngập nước của nàng khóc cho hắn xem?


Đột nhiên, hắn cảm thấy trong lòng không yên.


Quyết định chuyện Vũ Nhi xuất giá xong, ngực hắn lại khó chịu giống như……


Thật giống như sắp sửa mất đi thứ mà mình yêu thích nhất……

6 thoughts on “Hồng đậu – Chương 1.3

  1. phụt, ‘gả 7 con gái’ Hoàng đế a, ngài cũng thật dũng mãnh =)) còn vụ uống và sặc trà sâm nữa chứ, thật khó đỡ =))
    2 ae đối thoại thật là… có thế dẫn đến thảm án đấy, cười chết ta mất =))))))))))
    bạn Lẫm chắc chắn sẽ hối hận, ta biết mà ~~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s