Hồng đậu – Chương 1.1

Chương 1.1

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Mười năm sau


“Không thổi, không thổi nữa!”


Công Tôn Lẫm cau đôi mày rậm, sắc mặt rất xấu, đem cây tiêu ngọc bích vô giá ném về phía sạp dài cạnh cửa sổ. Thân hình cao lớn rắn chắc, chẳng có chút hình tượng nào ngã ngửa ra sạp đằng sau.


Ngọc tiêu “Cạch cạch” Vài tiếng, lăn đến cạnh tường, cuối cùng “cộp” một tiếng đập vào tường, phát ra tiếng vang trong trẻo.


Nghe thấy tiếng ngọc va đập, hắn quay đầu đi hí mắt nhìn, trong lòng vô cùng hy vọng ngọc tiêu kia bị hắn ném một cái liền gãy thành hai nửa.


Chỉ tiếc, ngọc tiêu mệnh lớn, lăn hai vòng, vẫn như lành lặn nằm ở góc tường.


Thấy thế, môi mỏng của hắn không tự giác phát ra tiếng thở dài tiếc hận.


“Sao vậy?”


Nữ tử ngồi ở bên cạnh hắn, đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía hắn, khẽ mở đôi môi đỏ như tô son hỏi.
Trên tay nàng cũng cầm một ngọc tiêu cùng kiểu hoa văn với ngọc tiêu Công Tôn Lẫm vừa thổi, nhưng hình dạng ngắn hơn.


“Thổi mệt, đau miệng!”


Hắn nhắm mắt, khẩu khí ác liệt trả lời, vẻ mặt giống đứa nhỏ cáu kỉnh.


Công Tôn Vũ nhặt ngọc tiêu về, đưa đến trước mặt hắn.


“Cá cược thua. Người thua ta ba ván cờ, đáp ứng vì ta học thổi một khúc tiêu.”


Công Tôn Lẫm run rẩy trợn mắt, lập tức khởi động nửa người trên, hung ác trừng mắt nhìn nàng, muốn dùng khí phách mạnh mẽ đủ để cho mười vạn đại quân thuận theo đẩy lui sự kiên trì của nàng.


Đáng tiếc, nàng một không sợ hắn chút nào, vẫn cố chấp cầm ngọc tiêu đứng trước mặt hắn, dùng đôi mắt đen trầm tĩnh nhìn hắn.


Mắt to trừng mắt nhỏ một hồi lâu sau, cuối cùng vẫn là hắn thua như mọi lần. Hắn không địch lại được cặp mắt to ngập nước mắt vô tội tới cực điểm của nàng.


Hắn dời tầm mắt, dùng sức vò vò tóc, rồi sau đó nhận thua chửi thầm một tiếng.


“Được rồi, đừng tức giận.”


Nàng nhìn thế không nhịn được mà bật cười, vươn tay đẩy đẩy đầu vai hắn.


Hắn liếc nàng một cái, không cam không nguyện một lần nữa ngồi thẳng lưng, chấp nhận số phận cầm lấy ngọc tiêu trong tay nàng.


Nghĩ hắn mười mấy năm qua tung hoành sa trường, trải qua không biết bao nhiêu mưu trận quỷ trận, không ngờ lại thua một ‘bé gái’ yểu điệu chưa bao giờ ra chiến trường đánh giặc trên bàn cờ!


Chơi cờ thua bé gái thật sự là mất mặt, cho nên ngay cả Hoàng thượng hắn cũng giấu, chuyện này không thể để cho Hoàng thượng biết được.


“Luyện xong khúc này ngươi sẽ bỏ qua cho ta?” Hắn không cam nguyện hỏi.


“Ừ.”


Nàng gật gật đầu, rộng rãi đồng ý.


Hắn cầm lấy tiêu đặt tới bên môi, còn chưa thổi một tiếng nào, nghĩ nghĩ lại buông xuống, bỗng nhiên dựa vào nàng, tay theo quán tính nắm bả vai nàng.


“Vũ Nhi, chúng ta thương lượng được không?”


Lúc hắn ôm nàng, trong nháy mắt khuôn mặt Vũ Nhi đỏ lên, không tự giác toát ra một tia thẹn thùng.


“Thương lượng cái gì?” Nàng nhẹ giọng hỏi.


Hắn hoàn toàn không biết, nàng đang đau khổ đè nén trái tim không chịu khống chế mà đột nhiên đập loạn trong ngực, cố gắng bình tĩnh quay đầu nhìn về phía khuôn mặt tuấn tú gần sát bên nàng, cố gắng xem nhẹ hơi thở như có như không của hắn khẽ phất qua bên má nàng mang đến cảm giác ngứa ngứa.


Hắn dựa vào nàng, đang muốn mở miệng, bỗng nhiên mũi ngửi được một mùi hương trong veo, làm cho hắn bỗng chốc hoảng hốt, trong khoảng thời gian ngắn đã quên mình muốn nói gì.


Hương sữa trên người đứa nhỏ này, khi nào đã biến thành mùi hoa thơm như vậy?


Lại cẩn thận nhìn nàng. Chân mày ngũ quan* nàng, khi nào trở nên tinh xảo động lòng người như thế?


*ngũ quan: năm khí quan, tai, mắt, mồm, mũi và thân mình


Làn da nàng, từ khi nào trở nên trắng hồng, mịn màng như sứ như thế?


Thậm chí, ngay cả môi anh đào nho nhỏ hồi bé nhìn rất đáng yêu, cũng trở nên sáng bóng mềm mại. Chỉ cần là nam nhân, đều không nhịn được muốn âu yếm.


Nàng trước mắt, cùng dung mạo nàng năm sáu tuổi chồng lên nhau, dường như tương tự, nhưng lại trở nên khác hẳn……


Hắn đột nhiên cảm thấy kinh ngạc, bé gái mềm mại hắn nhặt về năm đó, trong lúc hắn không chú ý đã vụng trộm lớn lên, trổ mã thành cô nương thướt tha uyển chuyển hàm xúc, mềm như nước câu lòng người.


Không thể nói rõ là mất mát hay là ngoài ý muốn, hoặc là cảm xúc gì khác, chỉ cảm thấy ngực bỗng nhiên dâng lên một cảm giác xôn xao khác thường……


Cả người hắn chấn động như bị sét đánh, lập tức rụt tay về, hơn nữa lùi về phía sau một bước thật lớn.


Sau khi lùi về phía sau, hắn mới nghĩ sao hắn lại kì lạ như vậy? Đột nhiên lảng tránh quá mức rõ ràng quái dị, đành phải giả vờ ho một tiếng.


Quả nhiên, nàng lộ ra một chút thần sắc khó hiểu mang theo bị thương.


Hắn mới liếc nhìn một cái, trong lòng liền cảm thấy vô cùng áy náy khó chịu, rất muốn tiến lên ôm nàng, an ủi nàng, nhưng nghĩ đến sự thật vừa mới phát hiện bé gái đã vụng trộm lớn lên khiến hắn khiếp sợ, lại làm cho hắn lùi bước, không dám tới gần nàng.


Vừa rồi hắn…… Suy nghĩ của hắn thật sự rất xấu xa, thế nhưng có ý nghĩ vớ vẩn với chính nghĩa nữ của mình!


Nhưng những lời này lại không thể giải thích với nàng chỉ sợ càng tô càng đen, cho nên cuối cùng hắn cắn răng, đánh mạnh vào đầu hai phát.


“Người làm sao vậy? Sao lại tự đánh mình? Đừng dọa người!” Nàng có chút sợ hãi tiến lên bắt lấy tay hắn.


“Không sao, không sao! Ta không sao!”


Hắn nhanh tay lẹ mắt cuống quít lắc mình, nhanh chóng tránh khỏi tay nàng.


Tay nàng rơi vào khoảng không, khiến nàng run lên một chút.


Tiếp theo, nàng chậm rãi thu tay, cúi mắt không nói lời nào.


Không khí giữa hai người bỗng chốc trở nên xấu hổ bế tắc, vô cùng quái dị.


Hắn hít một hơn thật sâu, cố gắng dùng ngữ khí bình thường mở miệng một lần nữa.


“Vũ Nhi, ta… vừa rồi ta muốn nói, ta đã quen ra trận giết địch, không cần phải học mấy thứ phong hoa tuyết nguyệt này. Muốn ta thổi tiêu, không bằng ngươi tìm một bộ quyền phổ hoặc là kiếm phổ muốn học, để ta dạy ngươi, được không ?”


Hắn nhanh chóng thoái thác dường như muốn quên trọng tâm đề tài, cố sức nâng khóe miệng, cười thật to vô cùng giả dối.


Vũ Nhi lặng im một lúc mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng hắn một hồi lâu chậm rãi cười thật dịu dàng với hắn.


Nàng cười, làm cho lòng hắn đột nhiên giống như bị cái gì đụng đến, vừa tê vừa chấn động.


“Thế nào?” Cái miệng của hắn cười đến sắp cứng rồi.


“Có thể, chờ người lại thắng ta ba ván cờ.” Nàng nhẹ nhàng vuốt cằm nói.


Công Tôn Lẫm vừa nghe, nụ cười cương cứng rốt cuộc không duy trì nổi, biểu cảm trong nháy mắt suy sụp.


Hắn hiểu Công Tôn Vũ mặt ngoài nhìn như hiền hoà, không ý kiến, kỳ thực nói trắng ra là không muốn buông tha hắn, thậm chí ẩn ẩn có chút giận dỗi.


Muốn hắn thắng ba ván cờ, không bằng trực tiếp bảo hắn tự phế võ công còn có vẻ nhanh hơn!


Hắn không có việc gì nhặt đứa bé quá mức thông minh trở về nuôi, thật là tự tìm phiền toái ……


“A, nói đến thơ, lần trước người còn thiếu ta năm bài!”


Vũ Nhi chớp đôi mắt đẹp, cực kỳ vô tội nhìn về phía hắn tính nợ cũ.


“À…… Này……”


Công Tôn Lẫm buồn rầu nhíu mày, ánh mắt bắt đầu dao động.


“Sao vậy? Không chịu?” Đôi mắt đẹp giương lên.


“…… Ai, thơ này buồn nôn muốn chết! Cái gì mà tình yêu, tương tư vô tận, ai mà chịu nổi? Đặc biệt câu thơ kia, cái gì “Nhập ngã tương tư môn,Tri ngã tương tư khổ” (1), đừng nói cái gì tương tư dài, tương tư ngắn, nói một đống tương tư. Làm cho người ta há hốc mồm là câu cuối kia, tương tư nửa ngày, kết quả đột nhiên đến một câu “Hồi bất đương sơ mạc tương thức” (2) Chậc, gặp đều gặp rồi, còn muốn đổi ý sao? Nếu không gặp, tương tư từ đâu mà đến? Thương xuân thu buồn, thật sự là khiến ngươi ta chịu không nổi……”


Nàng lẳng lặng nghe hắn lải nhải một tràng, chờ hắn câm miệng, nàng mới chậm rãi mở miệng.
“Xem ra, người đã học thuộc lòng! Đã học thuộc lòng, vì sao không nói với ta?” Mắt đẹp liếc hắn một cái.


“Ta…… Ta……”


Sắc mặt hắn khó coi, bị nàng liếc mắt một cái nhìn thấu tất cả tâm tư.


A ~~ Sao hắn có thể ngâm loại thơ tình phong hoa tuyết nguyệt này cho nàng chứ?


Đọc câu thơ này cho nàng, quả thực giống như tỏ tình với nàng vậy, hắn vừa nghĩ đến hình ảnh đó, toàn thân đều cảm thấy không thoải mái.


Bọn họ tuy rằng không có huyết thống, nhưng trên danh phận nàng là con gái của hắn. Đọc thơ tình cho con gái, sao có thể?


“Người –”


“Chờ một chút! Nha đầu Vũ Nhi, ngươi lại quên rồi phải gọi ta là nghĩa phụ?”


Công Tôn Lẫm đột nhiên đánh gãy lời nàng, vươn tay về phía nàng, vừa nhíu mày vừa chỉ ngón trỏ.
Công Tôn Vũ run lên, biểu cảm có chút kỳ dị.


Hắn nghiêm túc nói:“Tuy rằng ta không lớn hơn ngươi bao nhiêu, nhưng trên danh nghĩa tốt xấu gì ta cũng là nghĩa phụ của ngươi. Hồi nhỏ ngươi luôn chạy theo ta, gọi ‘Nghĩa phụ, nghĩa phụ’. Nhưng hai năm gần đây, gần như không nghe thấy ngươi gọi nghĩa phụ, đều là gọi ‘Người’ này ‘Người’nọ. Ở trong phủ ta có thể mặc kệ, nhưng ra bên ngoài đừng quên thân phận của mình, hiểu không?”


Hắn sợ nàng lại buộc hắn thổi tiêu, nhanh chóng nói sang chuyện khác, tìm một cái cớ đến giáo huấn nàng, cũng cố gắng lấy ra uy nghiêm của bậc trưởng bối.


Công Tôn Vũ không nói gì, chỉ cắn môi, mắt đẹp chuyển động, nâng đôi mắt tối đen như đêm, ngập nước nhìn hắn, trong mắt ẩn chứa nhiều điều hắn xem không hiểu, dường như có trăm ngàn suy nghĩ phức tạp, làm cho ngực hắn co rút lại.


Hắn đột nhiên lùi bước, lại bại trận lần nữa.


“Cái kia…… Khụ, việc này trước không nói, lần khác bàn lại. Ta, ta phải đi nghị sự cùng cấp dưới, còn có…… Cái kia…… Hoàng thượng tìm ta, cũng sắp muộn. Ngọc tiêu này…… Ngươi cầm giúp ta!”


Ngoài miệng Công Tôn Lẫm nói không ngừng, dưới chân cũng không ngừng chạy ra cửa lớn, đến vài bước cuối cùng, gần như là tông cửa xông ra, bay nhanh ra ngoài.


Nhìn sự trốn tránh của Công Tôn Lẫm, nàng không mở miệng cản lại, chỉ lẳng lặng nhìn theo hắn rời đi:
“Nhập ngã tương tư môn,Tri ngã tương tư khổ.
Trường tương tư hề, trường tương tư,Trương tương tư hề, vô tận cực.
Tảo tri như thử quải nhân tâm,hồi bất đương sơ mạc tương thức.” (3)


(1),(2),(3): Đây là bài thơ Trường Tương Tư (长 相 思) của Lương Ý Nương (意娘)
Trong “Tình sử” có chép như sau: vào triều nhà Chu đời Ngũ Quý (Ngũ Đại), có người con gái của Lương Tiêu Hồ 梁瀟湖 tên Ý Nương 意娘, cùng với Lý Sinh 李生 là họ hàng con cô con cậu. Lý Sinh thường qua lại rất nhiều. Nhân ngày trung thu ngắm trăng, ngầm hẹn ước với Ý Nương, lưu luyến không rời. Sự việc lâu ngày lộ ra, Tiêu Hồ nổi giận, ngăn cấm hai người gặp nhau. Gặp ngày trời thu, Ý Nương viết bài thơ này.


入我相思門,
知我相思苦。
長相思兮長相思,
長相思兮無盡極。
早知如此罫人心,
迴不當初莫相識。



Nhập ngã tương tư môn,
Tri ngã tương tư khổ.
Trường tương tư hề, trường tương tư,
Trương tương tư hề, vô tận cực.
Tảo tri như thử quải nhân tâm,
Hồi bất đương sơ mạc tương thức.


Bản dịch thơ của Đinh Vũ Ngọc

Trong cảnh tương tư ấy
Em tan nát cà lòng.
Nhớ nhau hoài, nhớ nhau luôn
Nhớ nhau chẳng dứt, càng thương nhớ nhiều
Ví mà biết khổ vì yêu
Thì ngày xưa ấy chẳng liều quen nhau!

5 thoughts on “Hồng đậu – Chương 1.1

  1. haha, 2 nv 9 cũng dễ thương quá chứ, mỗi tội tình cảm này xếp diện cấm luyến, chắc 2 bạn còn khổ sở vật vã dài dài ==’
    à, ta nhận thấy, so với 2 bộ ta đang theo trong nhà nàng mèo, 1 chương bộ này có vẻ đặc biệt dài =))
    nàng mèo vất vả rồi =))))))))))))))))))

  2. Ban oi. Theme này của bạn chỉnh font wordpress là bao nhiêu mà chữ rõ vậy. Bạn có thể nói cho mình biết không?

Trả lời YingYing Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s