Khoe hàng ^^

hanhphucbantrungbia 

Khoe bìa mới bộ – Hạnh phúc- Không bắn, không trúng bia!

https://bjchjpxjnh.wordpress.com/truyen-dang-tien-hanh/hien-dai/hanh-phuc-khong-ban-khong-trung-bia/

Anh Huân đẹp trai a

—————-

hongdau1

Hồng Đậu – Đường Sương

https://bjchjpxjnh.wordpress.com/truyen-dang-tien-hanh/co-dai/hong-dau-duong-suong/

p/s: khen đi, khen đi mà =)) mềnh bựa quá

Hồng đậu – Văn án

Văn án

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Một thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi, mày rậm mắt to, giục ngựa phi nước đại.


Khuôn mặt hắn nhìn như tục tằng bất tuân, lại
không giấu được hơi thở tôn quý. Trên khuôn mặt vô cùng tuấn tú, phủ kín sát khí không tầm thường cũng không hợp tuổi.


Càng làm cho người ta cảm thấy kỳ lạ hơn là trên thân mình cao to hơn những thiếu niên bình thường cùng tuổi của hắn là bộ chiến bào võ tướng bám đầy bụi đất vết bẩn.


Bóng dáng hắn vội vàng, khoái mã như sao băng, hăng hái lướt qua vùng ngoại ô trống trải.


Đột nhiên, thiếu niên ra sức kéo lấy dây cương, con ngựa lập tức điên cuồng hí lên, móng trước  đạp đá mãnh liệt giữa không trung.


Thiếu niên ở trên lưng ngựa vừa giữ vững cơ thể vừa trấn an ngựa, đôi mắt sắc bén nhanh chóng quét qua bốn phía, dừng ở bụi cỏ cao quá nửa người.


Thiếu niên cười lạnh, cả người tản ra sát khí dày đặc.


Một năm trước, Tư Quốc cử quân xâm chiếm biên cảnh Uyên quốc bọn họ, khơi mào chiến tranh hai nước. Hắn chủ động xin Hoàng đế lĩnh quân đi giết giặc trên chiến trường.


Bằng võ nghệ phi phàm “lấy một địch trăm”, cùng với trí tuệ mưu lược dụng binh như thần của hắn, có thể nói là trăm trận trăm thắng


Chỉ cần là hắn lĩnh quân xuất mã, Tư Quốc gần như có thể nói là luôn chiến luôn bại, bị hắn liên tiếp ép đến biên cảnh.


Không ngờ, lúc hắn định ăn miếng trả miếng, dự tính cũng mang quân đội xâm nhập Tư Quốc, tình thế lại bắt đầu chuyển biến.


Sau khi thua mấy trận hắn lập tức sinh cảnh giác, phát hiện ra điều khác thường. Lúc này mới tra ra gian tế Tư Quốc ẩn vào trong quân doanh của hắn.


Tên gian tế Tư Quốc đang bị hắn đuổi bắt kia thời gian qua ẩn núp ở trong quân đội của hắn, đánh cắp không ít quân tình quan trọng. Khiến hắn mấy lần lâm vào hiểm cảnh, thậm chí tổn thất không ít tướng sĩ huynh đệ cùng hắn vào sinh ra tử như tay chân.


Có lẽ do gần đây hắn phong tỏa tin tức không để lọt ra ngoài, tên gian tế kia không thu được tình báo làm rối loạn trận tuyến nên chó cùng rứt giậu dám to gan đột nhập vào quân doanh định ám sát hắn.


Thật vất vả mới tìm ra được kẻ kia, hắn tuyệt không để cho gian tế kia bỏ chạy!


Hắn muốn đích thân giết kẻ kia, an ủi linh hồn các huynh đệ!


Lúc chiến mã được huấn luyện cẩn thận trải qua trăm trận chiến dưới người hắn đứng im, hắn lập tức xoay người xuống, rút bội đao không chút do dự đâm vào bụi cỏ, đánh chết bọn chuột nhắt trốn trong bụi cỏ.


“A –”


Tên kia gian tế không ngờ thân thủ hắn thần tốc kinh người như thế, không kịp ngăn cản đã kêu thảm thiết ngã từ trong đống rơm xuống, một đao trí mạng.


Ngay trong nháy mắt, thiếu niên phát hiện sâu trong bụi cỏ còn động tĩnh không tầm thường khác.
Chẳng lẽ có hai người?!


Trong lòng hắn kinh ngạc, thân thể đã phản ứng theo bản năng, nhanh chóng tiếp cận, chuẩn xác chém tới chỗ động tĩnh kia, quyết không lưu người sống.


Nhưng lúc hắn giơ đao lên mạnh mẽ chém vào bụi cỏ, không ngờ lại nhìn thấy một đôi mắt đen nhánh ướt át.


Một bé gái?


Thiếu niên nhất thời sửng sốt, mở to mắt, ra sức thay đổi đường đao đã chém xuống.


Lưỡi đao lệch đi, bụi cỏ cao đến nửa người bên cạnh nháy mắt bị chém nát một mảng lớn, đủ thấy đường đao kia mạnh mẽ nhường nào. Nếu chậm một bước, chỉ sợ bé gái kia đã sớm bị chém thành hai nửa.


Bé gái ngồi ở trong đống rơm, mở to mắt, trên khuôn mặt trắng trẻo non mềm nhỏ nhắn không hề có sợ hãi, chỉ ngửa cái đầu nhỏ, tò mò nhìn hắn. Trên má phải dính vài vết máu khô.


Hắn nặng nề thở dốc tức, dùng sức đâm đại đao xuống đất, trừng mắt nhìn bé gái đột nhiên xuất hiện kia mà không biết làm thế nào.


Tuy rằng hắn không làm bé bị thương, nhưng trên bộ quần áo màu trắng ngà của bé có vết máu bắn tung tóe, thoạt nhìn khiến người ta kinh sợ.


Thiếu niên nhăn mày, tiến lên xoay người ôm lấy bé gái toàn thân là máu, cẩn thận kiểm tra từ trên xuống dưới.


Hắn phát hiện trên người bé ngoại trừ chút vết thương trầy da do gai cây sượt vào thì không có vết thương nào có thể tạo thành vệt máu lớn kinh người như thế.


Nhìn bé mềm mịn như thế này, hơn nữa quần áo trên người đều là chất liệu thượng đẳng, thêu hoa văn tinh xảo, hắn đoán rằng bé không phải quý tộc thì cũng là con nhà giàu.


Nhưng nhỏ như vậy, sao có thể một mình đi lạc giữa nơi đồng không mông quạnh này?


“Cha mẹ ngươi đâu?” Hắn hỏi.


Bé gái mở to mắt, nhìn hắn chằm chằm không nói gì.


“Ngươi ở trong này làm cái gì?”


Hắn lại hỏi, còn vươn ngón trỏ xoa xoa cái cằm nhỏ của bé, nhưng bé vẫn không trả lời.
Thấy thế thiếu niên nhướng mày.


Bé gái này gặp biến đổi lớn thân nhân ly tán, thế nhưng không khóc cũng không nói chuyện, chẳng lẽ đã bị dọa đến ngu ngốc rồi?


“Ngươi mấy tuổi?”


Hắn thở dài một hơi hỏi một vấn đề khác.


Lúc hắn hỏi, không quá chờ mong bé sẽ có phản ứng chỉ muốn nói chuyện với bé, để cho bé quen với hắn, có chút cảm giác an toàn.


Không ngờ lần này bé hơi nghiêng cái đầu nhỏ, giống như bị chuyện gì quấy nhiễu. Dùng sức suy nghĩ một thời gian, cuối cùng từ từ giơ bàn tay nhỏ bé lên, chậm rãi giơ lên sáu ngón tay.


Hắn kinh ngạc nhìn ngón tay nhỏ của bé.


“Sáu tuổi à……”


Hắn trầm ngâm nhìn bé từ cao đến thấp. Đoán xem tuổi của bé có tương xứng với số ngón tay bé đưa ra không.


Đang suy nghĩ thì bỗng dưng một đội võ kỵ chạy tới phía sau thiếu niên.


“Tiểu vương gia!”


Nhóm võ kỵ xoay người xuống ngựa đồng loạt kính cẩn quỳ xuống.


“Tiểu vương gia! Ngài không sao chứ?”


Đội trưởng đi đầu thấy tên gian tế Tư Quốc ngã vào vũng máu không nhúc nhích, lập tức lo lắng hỏi.


Công Tôn Lẫm lạnh lùng quay đầu.“Nếu có việc, còn có thể đứng ở đây nói chuyện với ngươi sao?”
“Thuộc hạ đến chậm! Xin tiểu vương gia giáng tội!” Đội trưởng lập tức dập đầu.


“Thôi, tất cả đứng dậy đi. Đến đây, ngươi ôm bé gái này đi.” Hắn không giải thích lập tức nhét bé gái vào trong lòng đội trưởng đội võ kỵ.


“Đây là……”


Đội trưởng đội võ kỵ há hốc miệng, chết lặng nhìn cái vật mềm nhũn trong lòng.


“À……”


Thiếu niên nhanh chóng suy nghĩ, đột nhiên nhếch miệng cười, trong lòng đã có chủ ý –


“Con gái của ta.”


Nghe vậy, nhóm võ kỵ cứng họng há hốc mồm.


“Nhưng …… Tiểu, tiểu vương gia ngài chưa đón dâu…… Này……”


Đội trưởng vừa dè dặt cẩn thận ôm đứa bé, vừa lắp bắp nói.


“Nghĩa phụ ta năm đó chưa kết hôn chưa lập gia đình đã nhận ta làm con. Chẳng lẽ ngươi cũng cho rằng nghĩa phụ ta làm vậy là không ổn sao?” Thiếu niên liếc hắn một cái.


“Thuộc hạ không dám!”


Đội trưởng sợ hãi lập tức quỳ xuống, bọn thuộc hạ phía sau cũng vội vàng quỳ xuống.


Trời ạ, nghĩa phụ của tiểu vương gia là Cửu hoàng thúc của đương kim thánh thượng đó, ai dám làm càn bình luận? Đến lúc đó đừng nói không giữ được đầu lưỡi, chỉ sợ đầu cũng phải chuyển nhà! Trán đội trưởng đội Võ kỵ đã lấm tấm mồ hôi.


“Đứng lên đi! Ta nói mấy lần rồi, bây giờ không phải ở trên triều đình, đừng có hơi tý là quỳ!”
Thiếu niên nhíu mày lộ ra vẻ giận dữ.


“Dạ!”


Nhớ tác phong của thiếu niên này luôn khác người hoàng tộc, đội trưởng nhanh chóng để thuộc hạ đứng dậy.


“Có ai có thể toàn thắng không bại ở trên chiến trường? Nếu có một ngày ta chết trận, cho dù không kịp cưới vợ thì ít nhất cũng còn có một truyền nhân.”


“Nhưng đứa bé này thân phận không rõ……” Đội trưởng vẫn cảm thấy do dự.


Ánh mắt sắc bén của thiếu niên liếc qua.


Á! Hắn quên mất tiểu vương gia từ nhỏ vì thân phận không rõ mà bị mọi người đàm tiếu ……


“À, ý thuộc hạ là cho dù muốn tìm truyền nhân, cũng phải tìm bé trai chứ……”


Đội trưởng rất thức thời, vội vàng sửa miệng.


“Ta thiên vị con gái, không được sao?”


Thiếu niên trả lời, giọng điệu mang theo vẻ bất tuân mạnh mẽ.


“Không…… à…… được! Được! Thuộc hạ nói nhiều!”


Đội trưởng nhanh chóng cúi đầu, giữa trán tiếp tục chảy mồ hôi.


Thấy hắn không dám dong dài nữa, thiếu niên vừa lòng gật gật đầu.


Nhìn qua chỉ thấy bé gái dường như đã mệt mỏi, đầu nhỏ dựa vào vai đội trưởng đội võ kỵ ngủ gà ngủ gật. Không thèm để ý khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại bị ma sát với chiến giáp đã đỏ lên một mảng.


Thiếu niên nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy không vừa mắt, lại duỗi tay ôm bé gái bế trở về, để bé dựa vào người hắn ngủ.


Bé gái trong lòng hắn lộ ra biểu cảm thèm ngủ, mệt mỏi, thế nhưng rất ngoan không kháng nghị không khóc nhè. Ngoan ngoãn thuận thế nằm ở trong lòng hắn, một lần nữa đi vào giấc ngủ.


Ôm sinh vật nhỏ mềm mềm ôn thuần như vậy, đáy lòng thiếu niên đột nhiên sinh ra cảm giác mềm mại thỏa mãn khác thường.


“Nhóc, không thấy cha mẹ ngươi đâu, vậy nhận ta làm cha đi, làm con gái của ta được không?” Hắn cười vỗ nhẹ khuôn mặt bé.


Bé gái miễn cưỡng mở mắt nhìn hắn rồi lại nhắm mắt lại, nhập nhèm đi vào giấc ngủ. Bé rúc vào ngực hắn, bàn tay nhỏ bé nắm chặt y bào của hắn.


“Ngươi không nói cũng không khóc coi ngươi như đồng ý rồi đấy!”


Thiếu niên cười nói, không phát giác nhóm võ kỵ phía sau đang nhìn nhau.


…… Hành vi này là bắt buộc người ta đấy chứ!


Thiếu niên vừa lòng cười vang, ôm bé gái xoay người lên ngựa, kéo áo choàng phía sau qua bao kín lấy bé gái, rồi thúc ngựa chậm rãi chạy về quân doanh.


Thiếu niên đoán rằng, chờ khi hắn hồi triều, Hoàng đế tiếp kiến hắn mà nhìn thấy hắn ôm một đứa “con gái” trở về, có lẽ sẽ bị dọa đến trật khớp hàm, không khép lại nổi?


Nghĩ đến điều này, hắn không khỏi cười khoái trá.


Nhóm võ kỵ lập tức giục ngựa theo phía sau thiếu niên, cát vàng cuồn cuộn bay đầy trời, giấu đi bóng hình mọi người……

Hạnh phúc – Chương 52

Chương 52: Sự lựa chọn đơn giản

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Làm ầm ĩ một ngày, khi Mục Nham dẫn vợ con đi, Mục Khả lười biếng nằm bẹp trên giường không muốn động đậy nữa. Hạ Hoằng Huân thật vất vả mới dụ dỗ được cô dậy ăn cơm, lại đỡ cô ra ngoài tản bộ một lát, mới phê chuẩn cho cô nghỉ ngơi.

“Uống rồi ngủ tiếp, em ngoan ngoãn nghe lời chờ khi nào xuất viện anh dẫn em đến chỗ anh chơi.” Trước khi ngủ, Hạ Hoằng Huân bắt Mục Khả uống sữa tươi, hi vọng nâng cao chất lượng giấc ngủ của cô.

“Đây là điều kiện trao đổi kiểu gì thế hả, em cũng đâu có muốn đến đơn vị anh.” Thật ra thì cô rất thích uống sữa tươi, chẳng qua cô chỉ muốn nghe Hạ Hoằng Huân dỗ dành cô thôi.

Hạ Hoằng Huân cau mày: “Em cũng không thích ăn cơm nhưng có thể không ăn sao? Anh ở đó, em không thích cũng phải đi!”

Anh chính là người như vậy, sau khi nằm viện Mục Khả phát hiện Hạ Hoằng Huân bá đạo cũng biết dỗ cô ăn những đồ có dinh dưỡng mà bình thường cô không thích. Cộng thêm tay nghề nấu nướng của Hạ Nhã Ngôn ngay cả Hách Nghĩa Thành cũng phải khen không dứt miệng, tật xấu kén ăn của cô cũng đã được bỏ từ lúc nào chẳng hay. Nhưng người đàn ông này rất không biết cách nói ngọt.

Mục Khả bĩu môi uống hết cốc sữa tươi, Hạ Hoằng Huân đắp kín chăn cho cô rồi nằm nói chuyện cùng cô, phải đợi đến khi nào cô ngủ rồi mới trở về phòng bệnh sát vách.

Mục Khả không muốn xa anh, kéo tay anh, hỏi chuyện ban ngày, “Ông ấy nói gì với anh vậy? Em đã hỏi chú út, chú nói chỉ là chuyện công việc mà thôi nhưng em không tin.”

Đã biết cô nhất định sẽ hỏi, Hạ Hoằng Huân nói thật: “Dĩ nhiên còn chuyện của chúng ta nữa.” Lấy ngón cái nhẹ nhàng ấn mu bàn tay Mục Khả, anh nghĩ rồi nói: “Mục Khả, có thể nói cho anh biết tại sao lại có thể đối xử với Tiểu Thần giống như chị em ruột được không?”

“Anh họ nói hết cho anh rồi à?” Thấy anh gật đầu, Mục Khả im lặng, ánh mắt cô nhìn về phía mặt đất, thật lâu mới từ từ mở miệng: “Dù sao cũng không liên quan đến Tiểu Thần, không phải sao? Lúc còn nhỏ chúng ta ai cũng mong được ở bên cha mẹ, được thương yêu cưng chiều. So với tình yêu của mẹ dành cho, Tiểu Thần còn nhỏ như vậy đã mất đi tình yêu của cha mẹ, nó thật đáng thương.”

Hạ Hoằng Huân im lặng nắm tay cô thật chặt, dường như đang tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Mục Khả khẽ nhếch khóe môi cười cười, trong miễn cưỡng lộ ra sự chua sót, cô nói tiếp: “Khi Tiểu Thần được hơn hai tuổi vì đi tìm dì mà lén chạy ra ngoài rồi bị nạn xe cộ, thiếu chút nữa không cứu được. Bởi vì mấy người cậu út đều đến bệnh viện, nên em mới biết. Em gặp cậu vội từ đơn vị trở về ở trong hành lang, còn có dì đang quỳ rạp trên mặt đất khóc. Dì đưa tay kéo bàn tay đang nắm thành quyền của cậu, nói tất cả đều là lỗi của dì, là dì. . . . . . Không biết xấu hổ đi cầu xin con trai. Nói nếu phải chết thì hãy để dì chết, nhưng hãy tha cho Tiểu Thần. . . . . .”

“Sau khi Tiểu Thần khỏe lại, thì được đón về nhà. Em bắt nạt nó, cắt quần áo của nó, ném đồ chơi của nó, nó vẫn không khóc. Có lần nó bị em đẩy từ trên cầu thang xuống đập vào trán nhưng nó vẫn bò dậy, nắm chặt tay em, không ngừng gọi ‘ chị ’.” Mục Khả nghẹn ngào, cô nghiêng đầu nhìn Hạ Hoằng Huân, nhỏ giọng nói: “Em không cố ý, bởi vì nó đi theo em, em chỉ muốn hất tay nó ra.”

Hạ Hoằng Huân vuốt mái tóc cô dịu dàng nói: “Anh hiểu!”

“Dì cũng biết em đối xử với Tiểu Thần không tốt, lần đó em nhìn thấy dì ôm Tiểu Thần khóc. Tiểu Thần khi còn bé cũng đáng yêu như Đồng Đồng vậy, cũng rất hiểu chuyện, trưởng thành sớm. Nó lau nước mắt cho dì, ngọng nghịu nói mẹ không đau. . . . . .” Nước mắt từ khóe mắt Mục Khả trượt xuống, cô khóc nói: “Năm ấy cậu út đưa em đi thăm mẹ em liền hỏi mẹ, hỏi mẹ có thể đối tốt với Tiểu Thần hay không. Mẹ không trả lời em, em chỉ có thể thấy nụ cười của mẹ trên tấm bia, dịu dàng, tha thứ. . . . . .” Từ đó trở đi, Mục Khả buông bỏ oán hận với Mục Thần, hai người giống như chị em ruột. Mà Mục Thần cũng vô cùng thương yêu cô.

Trong lòng Hạ Hoằng Huân vô cùng khó chịu, anh rất không muốn gợi lại chuyện đau lòng của Mục Khả, vì vậy anh cúi người hôn lên hàng lông mi ẩm ướt của cô, đau lòng nói: “Không cần nói nữa.”

Mục Khả khịt mũi, lau nước mắt, tặng cho cho Hạ Hoằng Huân một nụ cười trấn an, cô nói: “Để em nói một lần cho xong đi, sau này sẽ không đề cập đến nữa.”

Nhìn đôi mắt đẫm lệ của cô, Hạ Hoằng Huân khó khăn gật đầu.

Mục Khả yên lặng thật lâu, khi mở miệng thì cảm xúc của cô cũng đã bay tới nơi nào không hay, Hạ Hoằng Huân nghe được cô nói: “Trước khi em vào đại học, cậu út đã nói cho em rất nhiều chuyện của bọn họ, ba em là một quân nhân ưu tú, vết thương trên người có đếm cũng không hết, em đều biết. . . . . . Nhật ký của mẹ em cũng đã đọc vô số lần, cảm thấy đọc năm mười tuổi cùng hai mươi tuổi cảm giác rất khác nhau. Cậu út nói đó là bởi vì em đã trưởng thành, Đúng vậy, em đã trưởng thành, biết không nói thì sẽ không thể giải quyết được vấn đề, biết trên thế giới này thật ra rất khó tìm đến những điều vĩnh hằng bất biến. ‘ Vĩnh viễn ’ có thể là kỳ vọng, có thể theo đuổi, nhưng không thể quá cố chấp. 17 năm rồi, thật ra thì em cũng không nói rõ được mình có còn hận bọn họ nữa hay không. Em biết bọn họ đang chờ một câu tha thứ của em, nhưng em không làm được. . . . . . Đối với dì, tha thứ mẹ dạy em đã đến cực hạn rồi, về phần ba em, có thể mãi đặt mẹ ở trong lòng là tốt rồi. . . . . .”

Nói tới chỗ này Mục Khả dừng lại không nói tiếp. Cô không nói nhiều lắm, còn có chút không mạch lạc, nhưng Hạ Hoằng Huân cảm nhận được đau khổ cùng mâu thuẫn của cô. Trải qua 17 năm trưởng thành, cô từ một cô bé không biết biểu đạt bất mãn, yếu đuối trở thành một cô gái lương thiện, hiểu chuyện. Hách Xảo Mai dưới suối vàng có biết, nhất định sẽ cảm thấy vui mừng vì có một đứa con gái như cô.

Hạ Hoằng Huân im lặng đứng dậy tắt đèn, anh vén chăn nằm lên giường bệnh, kéo Mục Khả vào trong lòng. Mục Khả cũng không kháng cự, cô thuận theo vùi vào trước ngực anh, như đứa bé cần bảo vệ.

Đang lúc Hạ Hoằng Huân cho rằng cô đã ngủ, Mục Khả nhẹ nhàng nói: “Có phải anh muốn hỏi em vì sao đã từng có kinh nghiệm như vậy lại vẫn lựa chọn ở bên anh đúng không?”

Sự nhạy cảm của cô làm Hạ Hoằng Huân không phản bác được. Đúng vậy, tối nay quả thực anh có hai vấn đề. Vấn đề thứ nhất anh không hề do dự hỏi ra, thứ hai, anh chần chờ mãi mà không nói.

“Mẹ nói cho em trong mỗi giai đoạn của cuộc sống đều có một chuyện cần làm. Ví dụ như lúc nhỏ phải tập trung học hành, trưởng thành mới có thể yêu đương, sau đó kết hôn sinh con, từng bước từng bước như vậy. Mẹ nói có một ngày sẽ có một người đàn ông thay mẹ yêu thương em, bảo em đừng vì nghề nghiệp hay thân phận mà từ chối người đó, bởi vì điều em từ chối không chỉ có anh mà còn có thể là hạnh phúc nửa đời sau . Em nghĩ mẹ đã có dự cảm từ trước, dự cảm em xuất thân từ gia đình quân nhân sẽ không tránh khỏi phải tiếp xúc với quân nhân. Đây là ảnh hưởng tới từ mẹ, còn có cả bác và cậu út.”

Hơi điều chỉnh tư thế, Mục Khả gối lên cánh tay của anh nói: “Bọn họ đều là quân nhân, em muốn từ chối cũng không được. Bác em đối với bác gái rất tốt, bác gái nói bởi vì lúc còn trẻ bác luôn tập trung cho công việc không có thời gian ở bên bác gái nên bác cả luôn tự trách, cho nên lúc được ở cùng nhau bác cả đều đối với bác gái tốt gấp đôi. Còn có cậu út, em thấy cậu vô cùng yêu bộ quân trang kia, cũng rất trung thành với bộ đội. Em biết ngoại trừ công tác xuất sắc cậu còn rất yêu thương em, giống như mẹ vậy. Trong lòng em, cậu út là người cậu, người đàn ông tốt nhất trên thế giới này.” Mục Khả dừng một chút, nương theo ánh trăng nhìn khuôn mặt tuấn tú của Hạ Hoằng Huân, nói nho nhỏ: “Hai người, rất giống!” Không phải cô chưa từng bài xích quân nhân, nhưng người quân nhân bên cạnh cô vừa ưu tú lại vừa thật thà, Mục Khả không có lý do gì để từ chối.

Thì ra Mục Khả cũng có bệnh yêu cậu. Có lẽ sự sùng bái yêu thương với người cha do biến cố gia đình nên đã chuyển đến trên người Hách Nghĩa Thành. Nghĩ đến đây, Hạ Hoằng Huân theo bản năng tự nhủ: “Xem ra anh cũng lầm phương hướng.” Trong lòng nghĩ là: “Vốn tưởng rằng tình địch là Tả Minh Hoàng, không ngờ lại là Hách Nghĩa Thành, may mà anh ta là cậu, nếu không nhất định thua thảm.”

“Cái gì?” Anh nói rất nhỏ, Mục Khả không nghe rõ.

“Không có gì. Mình anh hiểu là được rồi, ngủ đi.” Hạ Hoằng Huân hôn lên trán cô, khuyên bảo: “Chuyện trước kia đến đây là chấm hết, về sau có anh! Chờ xuất viện, đưa anh đi thăm bác gái nhé.”

Mục Khả ừ một tiếng, nhẹ nhàng khoác tay lên eo anh, rụt vào trong ngực Hạ Hoằng Huân từ từ thiếp đi.

Những chuyện có liên quan đến Mục Khả Minh cùng Hách Ức Mai lúc nào cũng nặng nề. Sau lần nói chuyện này Hạ Hoằng Huân quyết định về sau không nhắc tới bọn họ nữa. Anh thích Mục Khả, hi vọng cô có thể vui vẻ hạnh phúc, anh tin mình có năng lực này. Mà những thứ đã tạo thành tổn thương cho cô, nếu không thể thay đổi, thì nên dừng ở đây, không nên tự chuốc khổ. Về phần Mục Khả thiếu tình thương, Hạ Hoằng Huân muốn thông qua cha mẹ người nhà mình để đền bù.

Sinh ra ý nghĩ như vậy, Hạ Hoằng Huân phải hoạch định lại tương lai một lần nữa, Mục Khả đương nhiên bị quy thành một bộ phận cực quan trọng trong cuộc sống của anh. Anh quyết định sẽ cố gắng hết sức chăm sóc tốt cho cô, cho cô một gia đình đầm ấm. Vì vậy, ngày hôm sau, sau khi Hạ Hoằng Huân làm xong vật lý trị liệu sau thì tự mình đến bộ đội đặc chủng một chuyến.

Đối với quyết định của anh, Dạ Diệc vô cùng tiếc hận, ông thở dài cầm tay Hạ Hoằng Huân: “Không ngờ mất nhiều hơi sức như vậy vẫn không lấy được, đơn vị chúng tôi tổn thất quá nặng nề rồi.”

“Nghiêm trọng rồi.” Hơi dùng sức nắm trở về, Hạ Hoằng Huân lạnh nhạt nói: “Sĩ quan có năng lực tốt có khối người, tôi chưa là gì. Nhưng phải nói thật, tôi rất vinh hạnh.” Anh cong môi cười, nụ cười tự tin ngạo khí.

Dạ Diệc rất thưởng thức sự thẳng thắn lỗi lạc của anh, ông cũng cười, ý vị sâu xa vỗ vỗ bả vai Hạ Hoằng Huân nói: “Lấy tính cách của cậu, tôi cứ tưởng là đã nắm chắc. Đơn vị cậu không chịu thả người, tối suýt chút nữa đập bàn rồi.” Nói xong, ông cười khổ.

“Cám ơn!” Hạ Hoằng Huân chân thành nói cám ơn, giải thích đơn giản: “Nếu như đổi lại là ba tháng trước, tôi sẽ không bỏ qua cơ hội này.” Nếu như không gặp gỡ Mục Khả, dù phải bắt đầu lại từ đầu, dù anh chỉ cách Thượng tá một bước, anh sẽ không do dự mà chấp nhận khiêu chiến này. Bộ đội đặc chủng, thi hành đều là những nhiệm vụ đặc biệt khó khăn, đó là đỉnh cao của bộ binh, là nơi bao nhiêu người tha thiết ước mơ . Mà anh, lựa chọn bỏ qua.

Sau này khi Mục Khả biết anh lựa chọn như vậy, cô hỏi anh vì sao thì Hạ Hoằng Huân tiến tới bên tai cô xấu xa nói: “Huấn luyện cường độ lớn như vậy, ông già như anh sao chịu được. Chưa đến hai năm cái eo đã hỏng rồi, làm sao làm bài tập ở nhà được, hử?”

Sao cô lại không biết Hạ Hoằng Huân đang cố gắng chuyển chủ đề chứ. Cô làm nũng ngồi trên đùi anh ôm cổ anh, cảm động nói: “Cám ơn!”

Hạ Hoằng Huân ôm lấy cô, vẻ mặt bất cần đời trêu chọc cô: “Đi nấu cơm cho chồng em đi, tuy nói yêu cầu của anh không cao, nhưng em cũng không thể ngược đãi anh, phải để cho anh ăn no chứ, nếu không anh đói bụng thì sẽ ăn em đấy.”

Mục Khả dựa vào trên đùi anh không chịu động đậy, nhẹ giọng hỏi anh: “Anh có hối hận không?”

Hạ Hoằng Huân nhẹ giọng cười, hôn đỉnh đầu cô một cái: “Không hối hận! So với cấp bậc cùng chức vị làm người ta hâm mộ, anh quan tâm đến việc có thể phát huy thế mạnh với sinh hoạt của chúng ta hơn. Chẳng lẽ đến bây giờ em còn không biết chồng em trong xương là người đàn ông ‘ đặt vợ con lên đầu ’ sao?” Chợt nghĩ đến cái gì, anh không khỏi hả hê nói: “Hơn nữa, lão Dạ bây giờ nhìn thấy anh cũng phải cúi chào trước đó.”

Tiếng cười sang sảng thân thiết ấm áp như vậy, Mục Khả nhịn không được nở nụ cười, cô oán giận phê bình: “Không biết tiến bộ!”

Dứt khoái không tiến bộ đến cùng, Hạ Hoằng Huân cười vô cùng gian tà, trong lúc Mục Khả hoàn toàn không phòng bị chặn ngang ôm lấy cô. Lúc đi vào phòng ngủ vẫn không quên dương dương hả hê: “Đóng cửa, tạo người!”

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 44

Chương 44: Chủ nhật ở nhà với vợ

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Ngôn Lạc Quân im lặng một lúc, nói: “Không đi.”

“Sao lại không đi? Có việc thật à?”

Ngôn Lạc Quân nhìn cánh cửa đang đóng, nói: “Có việc.”

“Cậu bận việc thì thôi vậy, uổng công tôi kéo Phương Tuyền đến!” Liên Dịch Trác nói.

“Vậy các cậu cứ chơi đi, về sau có thời gian chúng ta hẹn sau.” Ngôn Lạc Quân nói.

Cúp điện thoại, Ngôn Lạc Quân suy nghĩ tại sao mình không đi.

Không nói Phương Tuyền, đám bạn bè bọn anh từ sau khi tiếp nhận sự nghiệp của gia đình vẫn chưa gặp nhau. Cơ hội gặp mặt lần này không phải dễ mà có, vậy mà anh lại không đi.

Thật ra thì anh biết vừa rồi anh do dự là vì Hứa Tĩnh Hàm. Anh bất giác bỏ qua cơ hội gặp mặt bạn bè vì muốn ở nhà cùng Hứa Tĩnh Hàm một ngày, mặc dù cô trăm phương ngàn kế muốn ly hôn với anh.

Từ lúc nào mà Hứa Tĩnh Hàm đã trở nên quan trọng với anh như vậy? Nhưng cảm giác có người trong lòng. . . . . . Rất hạnh phúc, nhưng dù hạnh phúc vẫn không vui nổi. Anh nghĩ, nếu trong lòng Hứa Tĩnh Hàm cũng có anh, có lẽ anh sẽ rất vui mừng? Chắc chắn là vậy, bởi vì chỉ cần nghĩ như vậy thôi anh cũng đã vui vẻ rồi.

Từ trên giường đứng dậy, kéo rèm cửa sổ ra. Ánh mặt trời rực rỡ từ ngoài cửa sổ chiếu vào.

Đứng dưới ánh mặt trời khiến tâm tình anh cũng tốt lên đôi chút. Ngôn Lạc Quân rửa mặt xong, mặc quần áo vào ra khỏi phỏng.

Lúc ăn điểm tâm anh hỏi: “Bây giờ cô không đến trung tâm thể dục thẩm mỹ nữa à?”

Bạch Ngưng trả lời: “Bây giờ không có hứng thú.” Trong đầu lại nhanh chóng nhớ đến đống quần áo tập đủ màu sắc trong phòng. Cô ở trong biệt thự đến phát chán luôn muốn đi ra ngoài, mà sao không nghĩ ra mình có thể đến mấy chỗ như thẩm mĩ viện chứ? Cô cả ngày chỉ ăn mà không làm gì, nói không chừng không lâu nữa dáng người nóng bỏng của Hứa Tĩnh Hàm sẽ bị cô nuôi thành eo thùng phi, không khéo Hứa Tĩnh Hàm sẽ tức giận mà quay về tìm cô đòi nợ.

“Vậy bây giờ cô hứng thú với cái gì?” Ngôn Lạc Quân hỏi.

Bạch Ngưng ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Anh biết mà.” Đương nhiên là ly hôn!

Ngôn Lạc Quân cười cười, nói: “Vợ ngoan mẹ hiền?”

Bạch Ngưng “Xùy” một tiếng.

“Không phải sao? Trước kia thể dục thẩm mỹ, lên bar cắn thuốc. Bây giờ ngày ngày ở nhà, ăn cơm cùng tôi còn bế con, không phải muốn trở thành vợ ngoan mẹ hiền sao?” Ngôn Lạc Quân nói.

Bạch Ngưng hừ một tiếng, nói: “Tôi cũng muốn làm vợ ngoan mẹ hiền lắm, nhưng còn phải xem đối tượng là ai đã.”

“Vậy không phải tôi là đối tượng tốt nhất sao? Đẹp trai phóng khoáng, trẻ tuổi nhiều tiền, dũng mãnh vô địch, cô có thể tìm được khuyết điểm sao?”

Dũng mãnh vô địch? Bạch Ngưng đang suy nghĩ, tại sao sau đẹp trai phóng khoáng, trẻ tuổi nhiều tiền không phải tài hoa hơn người, thông minh cơ trí mà lại dũng mãnh vô địch, dù sao xã hội hiện đại bây giờ cũng không cần dũng mãnh vô địch làm gì. Cho đến khi cô vô ý nhìn thấy Bác Thẩm đứng bên nghiêng mặt đi mà cười mới đột nhiên hiểu ra.

Cái tên háo sắc này!

Bạch Ngưng vừa xấu hổ vừa căm tức nhìn Ngôn Lạc Quân đang cười nhưng không biết cãi lại thế nào. Không đáp trả là bị anh ta công khai trêu ghẹo, đáp trả sẽ tiếp tục bị anh ta trêu ghẹo, còn làm trò cười trước mặt Bác Thẩm. Cho nên, chỉ có thể giận mà không dám nói gì.

Đang ăn bỗng điện thoại trong phòng khách vang lên, Bác Thẩm đi nghe.

Vừa nghe điện thoại sắc mặt Bác Thẩm lập tức biến đổi, vội vàng nói: “Được, ông mang con bé đến bệnh viện, tôi sẽ về ngay.”

Cúp điện thoại, Bác Thẩm liền chạy tới nói: “Tiên sinh, phu nhân, con gái tôi bị Viêm ruột thừa cấp tính phải phẫu thuật, bây giờ đã đưa đến bệnh viện. Tôi có thể xin nghỉ về nhà được không?”

“Vậy bác mau về đi!” Bạch Ngưng vội vàng nói.

“Cám ơn phu nhân! Cám ơn tiên sinh!” Bác Thẩm vừa tháo tạp dề, vừa thu dọn đồ đạc chạy ra ngoài.

P/s: Tự kỉ vô địch thì có