Cô vợ giả của tổng giám đốc – 37

Chương 37: Chia tay

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng suy xét một lượt xong, nói: “Chúng ta qua bên kia đi, bên đó gần xe b. . . . . . Xe taxi đứng gần hơn.” Lúc còn ở trường học quen đi xe buýt, thiếu chút nữa đã nói thành xe buýt, may mà kịp thời sửa lại. Nhìn cách ăn mặc của cô lúc này mà chen chúc trên xe buýt sẽ làm Hạ Ánh Hi cảm thấy kỳ lạ.

Hạ Ánh Hi liếc nhìn cửa ra vào lại nhìn cô, gật đầu nói: “Được, qua bên kia.”

Hạ Ánh Hi cầm lấy ô trong tay cô, che cho cô, cùng cô quay đầu lại đi về phía trước.

Hai người vừa lên xe mưa liền tạnh, bầu trời dần dần sáng lên. Khi đến bệnh viện, chạy lên chạy xuống vài vòng, còn phải đăng kí số quả nhiên mất tận một tiếng. Lúc ra cửa ánh mặt trời ấm áp đã trải dài trên mặt đất.

“Trời nắng!” Bạch Ngưng ngạc nhiên.

“Đúng vậy, thay đổi thật nhanh.” Hạ Ánh Hi vừa dứt lời, liền nghe Bạch Ngưng hoan hô nói: “Nhìn kìa, là cầu vồng cầu vồng kìa!”

Hạ Ánh Hi nhìn về phía chân trời, quả nhiên thấy bảy sắc cầu vồng.

“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cầu vồng, đây là lần đầu đấy, thật đẹp!”

“Tôi cũng chỉ mới nhìn thấy một lần, từ lúc còn học tiểu học.” Hạ Ánh Hi nói.

“Tôi còn tưởng rằng đời này không không giờ nhìn thấy được cầu vồng cơ, không ngờ thời tiết như hôm nay mà lại thấy được, ông trời thật tốt!”

Hạ Ánh Hi nhìn cô, nhẹ nhàng cười.

Hưng phấn xong Bạch Ngưng quay đầu lại, chậm rãi nói: “Anh. . . . . . Phải về rồi à?”

Hạ Ánh Hi gật đầu một cái.

Bạch Ngưng cắn cắn môi, nói: “Là bắt xe về sao?”

Hạ Ánh Hi lắc đầu một cái, nói: “Tôi ngồi xe buýt 561, đi đường Tế Lâm.”

Không phải nhà anh gần trường bọn họ sao? Sao lại phải đi đường Tế Lấm? Hơn nữa từ lúc còn là sinh viên đã không thấy anh đi xe buýt, sao bây giờ lại đi?

Bạch Ngưng ngạc nhiên, hỏi: “Nhà anh ở đường Tế Lâm sao?”

Hạ Ánh Hi cười cười, nói: “Không phải, ba tôi nói nếu tôi muốn đi theo lý tưởng của tôi, muốn làm theo ý mình, vậy thì một người cố gắng đi, đừng dựa vào gia đình nữa. Cho nên tôi chuyển ra ngoài thuê nhà.”

Bạch Ngưng không biết nói gì, chỉ có thể thầm cảm ơn cái kính này đã giúp cô che nửa khuôn mặt, giấu đi ngạc nhiên cùng áy náy của cô.

“Vậy. . . . . .”

“Tôi tiễn cô đi bắt xe.”

“Không cần.” Bạch Ngưng nhìn sang bên kia đường, vội vàng nói: “Còn năm giây nữa là đèn xanh rồi, anh nhanh đi đi.”

Hạ Ánh Hi gật đầu một cái, yên lặng xoay người đi. Đi được một bước lại quay đầu lại hỏi: “Cô có tiền không? Tôi quên mang tiền lẻ rồi.”

Bạch Ngưng nhớ mình chỉ có 100 nguyên chẵn, nhìn bốn phía chung quanh một lượt chỉ vào một cửa hàng trang sức nói: “Chúng ta đến đó đổi tiền lẻ.”

Nói xong liền chạy vào cửa hàng. Bên trong toàn là nữ sinh nên Hạ Ánh Hi không vào chỉ đứng ngoài cửa đợi cô.

“Tôi muốn cái dây buộc tóc này.” Bạch Ngưng đưa 100 ra, chỉ vào một cái dây buộc tóc nói.

Nhân viên phục vụ nhận tiền, trong lúc nhân viên còn đang tìm tiền trả lại Bạch Ngưng nhìn một chiếc nhẫn trong ngăn tủ kính.

Chiếc nhẫn đó giống của Ngôn Lạc Quân như đúc!

“Lấy tôi xem chiếc nhẫn này được không?” Bạch Ngưng vội vàng nói.

Nhân viên phục vụ lấy chiếc nhẫn ra, Bạch Ngưng ngắm nhìn một lượt, khẳng định là giống hệt, mừng rỡ nói: “Tôi không muốn lấy cái dây buộc tóc kia nữa, tôi lấy chiếc nhẫn này.”

Nhân viên phục vụ mỉm cười nói: “Thật xin lỗi tiểu thư, đây là nhẫn đôi, chúng tôi không bán lẻ .”

Bạch Ngưng gật đầu một cái, hỏi: “Vậy một đôi bao nhiêu tiền?”

“22 tệ.”

“Được, vậy tôi mua một đôi.”

Ra khỏi cửa hàng trang sức, Bạch Ngưng vui mừng nói: “Anh xem, tôi vừa làm mất một chiếc nhẫn không ngờ lại thấy một cái giống thế ở đây!”

Hạ Ánh Hi không lên tiếng yên lặng nhìn tấm áp-phích Hứa Tĩnh Hàm treo ngoài cửa hàng lớn phía đối diện.

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (8)

Chính văn Đoạn Vân 8

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đoạn vân cúi đầu, im lặng không nói.

Đây là ‘tạo hóa trêu ngươi’ trong sách nói sao?

Đại nhân. . . . .

Làm thế nào bây giờ? Nàng nên làm thế nào bây giờ?

Đại nhân khi nào mới trở về?

Buổi tối, Trương công công vẫn không tới phân phó bất cứ điều gì, các cô nương vòng vo trong dịch quán một lát cũng chuẩn bị đi ngủ.

Đoạn Vân đang chuẩn bị nằm xuống, Thẩm Lương Ngọc bên cạnh nói: “Đừng ngủ cạnh ta!”

Đoạn Vân ngẩn người nhìn sang chỗ khác, sắc mặt những người khác vẫn rất bình thường. Nàng ôm chăn qua, chuẩn bị đặt xuống giường lớn gần nhất.

Một vị cô nương ngồi ở bên giường cũng nói: “Đây là chỗ của ta!”

Đoạn Vân nhìn nàng một cái, ôm chăn đứng tại chỗ.

Này lúc, Doãn Bích Lan nói: “Mọi người đừng như vậy, Đoạn Vân bình thường có làm gì đâu.”

Thẩm Lương Ngọc cười lạnh nói: “Doãn Bích Lan, có phải ngươi thấy người ta được sủng ái nên giờ định nịnh bợ à?”

Doãn Bích Lan lập tức không nói gì nữa.

“Ha ha ha –” mấy người đang nói bỗng có một cô nương từ ngoài cửa đi vào. Đoạn Vân quay lại nhìn, là Tạ Sủng Nhi phòng bên, cô ta cũng từ Giang Đô tới, nghe nói nhà cũng có chỗ dựa .

Tạ Sủng Nhi cười nói: “Trầm đại tiểu thư lại nổi giận sao, buổi chiều nhất định là bị tức không nhẹ nha!”

Thẩm Lương Ngọc liếc mắt nhìn nàng, hừ lạnh nói: “Ta chẳng sao cả, tuyển tú cũng đâu phải chỉ tuyển một người, chỉ cần ta còn ở đây thì có gì không được chứ. Ngược lại ngươi tức giận không nhẹ đâu.”

Tạ Sủng Nhi cười nói: “Ta không nổi giận, ta tức giận làm gì chứ, tưởng một câu lưu lại của Hoàng thượng là có thể ngang nhiên ở lại sao? Kịch hay. . . . . Còn ở phía sau !”

Doãn Bích Lan hỏi: ” Sao nào, ngươi lại có tin tức gì mới rồi sao? Trò hay gì?”

Tạ Sủng Nhi hả hê nói: “Đương nhiên là có kịch hay, vừa rồi ta ngẫu nhiên nghe được Trương công công nói với Hoàng thượng. . . . . Ngày đó khi hắn và Tri phủ Kim Châu tìm được nàng ta và Cầu đại nhân, nàng ta quần áo xốc xếch, mặt mày quyến rũ, có thể đêm hôm đó nàng ta đã dụ dỗ Cừu đại nhân rồi!”

“Ngươi. . . . .” Trong lòng Đoạn Vân chấn động mạnh, nhưng đầu lưỡi lại như đông cứng không cãi lại được một câu.

Doãn Bích Lan nói: ” Thật hay giả vậy? Tạ Sủng Nhi, lời này không thể nói lung tung được đâu nha!”

Tạ Sủng Nhi nói: “Đương nhiên là thật, lúc Hoàng thượng nghe vậy lập tức thay đổi cả mặt sắc! Cho nên các ngươi cũng đừng bắt nạt người ta nữa, chuyện như thế nào còn chưa rõ đâu!”

Tạ Sủng Nhi vừa nói xong, tất cả mọi người bắt đầu xôn xao. Sau khi khiến mọi người náo loạn vì tin tức của mình, nàng ta cũng thỏa mãn đi về phòng mình.

Đoạn Vân hoảng hốt như gặp sấm sét giữa trời quang, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

Khó trách ngày đó Cầu Vĩ lại nghĩ ra cách nói cho mọi người nàng đã thất trinh từ trước để gạch tên nàng. Hắn biết nhất định Trương công công sẽ nghi ngờ. Chỉ tiếc, hắn nghĩ cho quá nhiều nàng, không đành lòng để nàng chịu khuất nhục như vậy.

Trương công công mật báo với Hoàng thượng như vậy, mục tiêu có lẽ không phải là nàng, mà là Cầu Vĩ.

Nàng là một nữ tử yếu đuối không quyền không thế, có thể gây trở ngại gì cho hắn chứ? Cho dù muốn đối phó với nàng, hắn cũng đâu cần kéo cả Lễ Bộ Thượng Thư vào. Cho nên, người hắn muốn đối phó chính là Cầu Vĩ, lợi dụng nàng. . . . . để đối phó Cầu Vĩ.

Nhưng cố tình tất cả đều là thật, bọn họ quả thật. . . . .

Nếu bị Hoàng thượng biết Cầu Vĩ là quan tuyển tú lại chạm vào cô nương chuẩn bị tiến cung, vậy hắn. . . . . Không phải xong rồi sao?

Nàng đúng là sát tinh, đúng là sát tinh! Trước khi gặp nàng Cầu Vĩ vẫn ổn, sau khi gặp nàng thì tai họa đến liên tiếp. Phải làm sao bây giờ, hắn sẽ bị nàng hại chết mất!

Máu nóng trào lên, nàng cầm cây kéo trên bàn hận không thể lập tức đâm vào bàn tay đang quấn băng của mình.

Nhìn bàn tay kia nửa ngày, nàng đột nhiên gục xuống bàn khóc òa lên.

Nàng không chạm vào người khác, không nên khiến người nàng yêu bị tổn thương . . . . .

“Đoạn Vân, Đoạn Vân đâu?” Một giọng nói lanh lảnh truyền đến, vừa nghe đã biết là Trương công công. Đoạn Vân vội lau sạch nước mắt, đứng lên.

Trương công công nhìn nàng, nói: “Đi ra ngoài.”

Đoạn Vân ngẩn người, đi theo hắn ra ngoài.

Đến trước cửa một gian phòng khác, hai tiểu thái giám đẩy cửa ra để cho nàng đi vào.

Bên trong là một thùng tắm lớn đã chuẩn bị đầy đủ nước, rải đầy cánh hoa.

“Hầu hạ Đoạn cô nương tắm rửa –” Trương công công đứng bên ngoài nói, một tiểu thái giám lập tức vén tấm mành sa màu hồng ở giữa lên để hai tiểu thái giám cùng Đoạn Vân đứng bên thùng tắm.

Hai tiểu thái giám tới giúp nàng cởi quần áo, nàng sợ hãi vội trốn sang một bên.

“Các ngươi. . . . . Trương công công, vừa rồi dân nữ đã tắm rửa rồi, tại sao còn phải tắm nữa. . . . . Dân nữ. . . . .”

“Đoạn cô nương đây là quy củ, qua tối nay người sẽ không phải dân nữ rồi. Nô tài trước tiên ở nơi này chúc mừng người.”Trương công công nói.

“Cái . . . . . Cái gì? Trương công công có ý gì?” Đoạn Vân run rẩy hỏi.

“Hoàng thượng ở Kim Châu qua đêm nay đã chỉ đích danh cô nương người thị tẩm. Ân sủng như vậy quả thật không có mấy vị nương nương được hưởng qua đâu, tiền đồ của cô nương nhất định sẽ vô cùng rộng mở.”

Lời của Trương công công khiến cho nàng suýt nữa hôn mê bất tỉnh.

Chỉ thấy trong đầu ong ong không còn biết gì nữa. Thậm chí không nhớ rõ nàng bị tiểu thái giám hầu hạ tắm rửa, bị mang lên trên giường như thế nào nữa. Khi nàng tỉnh táo lại thì đã trần truồng nằm ở dưới chăn rồi.

Một lát sau cửa được mở ra, Hoàng thượng đi vào rời khỏi thái giám đỡ thì bước có chút xiêu vẹo.

Nhìn thấy Hoàng thượng, Đoạn Vân đã sớm bị dọa đến cứng cờ cả người. Lập tức bị Hoàng thượng đè ở phía dưới.

Mùi rượu xộc tới, nàng đột nhiên tỉnh táo lại đẩy Hoàng thượng ra lui vào góc giường.

Hoàng thượng kéo chăn trên người nàng, giữ chân nàng lại.

“A –” Đoạn Vân khóc lớn, hoảng hồn đạp tay hắn.

“Lớn mật, ngươi muốn chọc giận trẫm sao?” Hoàng thượng tức giận nói.

Đoạn Vân không giãy giụa nữa, lệ rơi đầy mặt nhìn hắn.

Hoàng thượng đã hơi say đầu óc cũng đã mơ hồ, sau khi lắc lắc đầu thấy rõ là nàng cười một tiếng, có chút khó khăn bò lên giường.

“Còn không nằm xuống!”

Đoạn Vân chấn động, càng thêm sợ hãi núp vào góc giường.

Hoàng thượng kéo nàng qua, thở hổn hển nằm lên trên người nàng.

Chòm râu dán lên cổ nàng, nàng nghiêng đầu chảy nước mắt cảm thụ hắn hôn.

Hoàng thượng tuổi không còn trẻ, lại uống rượu, hôn mấy cái liền nằm trên người nàng không nhúc nhích.

Đoạn Vân sửng sốt đang định đẩy hắn ra, thế nhưng hắn lại tỉnh lại, nhìn nàng một cí từ từ tách chân nàng ra.

Chậm như vậy, lại cật lực đâm vào như vậy vẫn khiến nàng đau đớn.

Cầu Vĩ. . . . . Cầu Vĩ. . . . .

Từ từ nhắm hai mắt lại, nghĩ tới cái tên này, mặc cho số phận chấp nhận sự thật.

Từ lúc lên giường nàng đã có ý nghĩ muốn chết.

Nhưng mỗi lần ý nghĩ này đạt cực hạn, trong đầu lại hiện lên bộ dáng của Cầu Vĩ.

Nàng chỉ muốn. . . . . Nhìn hắn một lần, gặp lại hắn lần cuối.

Hoàng thượng trên người đột nhiên ngừng lại, lại không nhúc nhích nằm trên người nàng.

Thật lâu sau nàng đẩy hắn ra, hắn nằm ở một bên vẫn không nhúc nhích.

Hắn ngủ thiếp đi, chỉ vừa tiến vào thân thể của nàng hắn đã ngủ thiếp đi.

Nhưng sự trong sạch của nàng dù sao cũng đã mất rồi.

Thân thể trần truồng, nàng co ro ngồi ở đầu giường khóc òa lên.

Chỉ mấy ngày trước thôi, nàng vẫn còn hy vọng xa vời về hạnh phúc. . . . . vẫn còn hy vọng xa vời về hạnh phúc. . . . .

Hóa ra cuộc sống ông trời cho nàng chưa từng có hai chữ “hạnh phúc” này.

Nghe tiếng gió đêm, tiếng côn trùng kêu ban đêm, nghĩ về người cùng nàng hữu duyên vô phận, nàng ngây ngốc ngồi đến nửa đêm.

Tiếng gà kêu, lại một tiếng gà kêu nữa.

Sau khi trời sáng, nàng nên làm cái gì bây giờ?

Trên giường, hoàng thượng giật giật khiến cho nàng hoảng sợ, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục ngủ thiếp đi.

Nàng đột nhiên nhìn thấy một góc màu trắng lộ ra ngoài chăn.

Đây là cái gì?

Vạch chăn ra nhìn, là một tấm lụa màu trắng.

Cái này. . . . . Đúng rồi, nàng nghe nói nữ nhân lần đầu được hoàng thượng lâm hạnh phải trải vật này lên giường, chứng minh. . . . .

Trong đầu nhớ Cầu Vĩ, nhớ tới những lời của Tạ Sủng Nhi.

Nàng không phải xử nữ, sẽ hại Cầu Vĩ. Nhưng lúc Hoàng thượng tiến vào thân thể nàng cũng không nói gì. . . . . Có lẽ là say, hoặc có lẽ vốn không dễ dàng phát hiện như vậy.

Nàng nhìn tay mình sau đó tháo băng gạc ra.

Xung quanh không có gì sắc nhọn, nàng hạ quyết tâm dùng móng tay cào mạnh lên vết thương vừa khép miệng.

Vết thương lại chảy máu, nàng nhẹ nhàng vạch chăn nhỏ mấy giọt lên tấm lụa trắng.

Nhân lúc em vẫn còn ở đây – 01

【1】 Thứ tư

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Trong phòng làm việc, Cao Tân Vũ vừa mới tiễn bước người bệnh, bệnh nhân kế tiếp đã lập tức xông vào. Anh quẳng bút xuống, cao giọng nói với y tá “Tiễn khách” .

“Em đăng ký rồi mà.” Tưởng Hàn Tĩnh vội vàng đưa số đăng ký ra.

“Nơi này là chuyên khoa nam, mời cô lập tức đi ra ngoài.” Cao Tân Vũ trước giờ ôn hòa nho nhã lại vỗ bàn.

“Cố vấn cũng không được sao?” Tưởng Hàn Tĩnh ngăn cản y tá đang định mở miệng.

Cao Tân Vũ nắm chặt hai quả đấm, ý bảo y tá rời đi. Sau đó cửa chính phòng khám vang lên tiếng đập “rầm”.

Anh không nói chuyện với cô, mà quay sang máy vi tính sắp xếp tư liệu.

Tưởng Hàn Tĩnh dùng ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc nhìn bóng lưng anh, lấy từ trong túi ra một cuốn vở, mở chiếc phong bì đã ố vàng, lúc lật tới một trang đột nhiên dừng lại, lặng lẽ đọc.

Nhìn xong nội dung, cô lại bỏ cuốn vở vào đúng vị trí trong túi, cười nói, “Em muốn mời anh ăn cơm.”

Cao Tân Vũ nhìn xuống đồng hồ đeo tay, “Cố vấn xong rồi à? Xong rồi thì nhanh đi đi.”

“Em không có ý gì khác, chỉ muốn cùng anh ăn một bữa cơm thôi.” Cô vẫn dịu dàng nhẹ nhàng.

Cao Tân Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, ấn chuông hết giờ.

Y tá nhanh chóng dẫn một người bệnh nam tiến vào phòng trị liệu, ở nơi xem bệnh cần cởi quần này Tưởng Hàn Tĩnh chỉ có thể lui ra ngoài cửa.

Trước khi rời đi cô nói: Em sẽ chờ anh ở bãi đậu xe.

Tiếng bước chân từ từ đi xa, Cao Tân Vũ lại không thể tập trung tinh thần chẩn đoán bệnh nữa. Anh dùng sức ấn huyệt Thái Dương, cả người đắm chìm trong tức giận cùng khó hiểu, không thể nào quên được.

Tưởng Hàn Tĩnh, người phụ nữ độc ác tuyệt tình này là mối tình đầu của anh. Năm đó anh mười bảy tuổi, là thời kì phản nghịch chỉ biết nghịch dại, dường như tất cả giáo dục đều là nhảm nhí. Anh cứ như trúng tà lúc nào cũng phải làm chuyện khiến người lớn tức giận.

Ví dụ như hút thuốc lá, uống rượu, kéo bè kéo lũ đánh nhau. Dĩ nhiên cũng không ít lần bao vây chặn đường nữ sinh giống bọn lưu manh.

Nghĩ tới đây, anh cười tự giễu một tiếng. Đúng vào thời kì không biết gì đó, anh đã chặn Tưởng Hàn Tĩnh trên đường trở về nhà. Tối đó ánh trăng mông lung, nhất định là Hồ Yêu ngàn năm bám vào trên người Tưởng Hàn Tĩnh, mới có thể khiến cho anh bị ma quỷ ám ảnh điên cuồng mê luyến.

“Bác sĩ, bệnh của tôi có chữa được không?” Người bệnh nhắc lại lần thứ ba.

Cao Tân Vũ chợt hoàn hồn, vừa xin lỗi vừa kiểm tra người bệnh. Xem đi, chỉ cần Tưởng Hàn Tĩnh vừa xuất hiện, cuộc sống của anh không ngoài dự đoán lại rối như canh hẹ.

“Bác sĩ, đều là đàn ông, anh nói xem có chuyện gì đáng sợ hơn mắc bệnh này không?”

“Đừng lo, bước đầu kết luận vì tuyến tiền liệt nhiễm trùng, bệnh có thể chữa đều không đáng sợ. Cái đáng sợ là biết rõ làm như vậy sẽ không tốt với sức khỏe mà vẫn không thể khống chế.” Cao Tân Vũ mở hai tay ra, dùng thủ thế không cần nói mà vẫn hiểu giữa đàn ông với nhau để nhắc nhở đối phương.

Bệnh lý dường như cũng áp dụng được cho tình yêu. Giống như người phụ nữ có gai, biết rõ chạm vào sẽ bị chảy máu lại vẫn như con thiêu thân lao đầu vào lửa ngu đần dũng cảm tiến tới, ngay cả bị coi thường cũng thành nghiện.

. . . . . .

Bận rộn đến rạng sáng, cuối cùng hội chẩn cũng kết thúc. Anh lê thân thể mệt mỏi ngồi lên xe. Giờ phút này trong bãi đỗ cũng chỉ còn lác đác vài chiếc xe. Anh chần chờ trong chốc lát, nghĩ đến thời gian trước mắt, vẫn nên bỏ ý nghĩ bắt xe về thì hơn.

Xe chậm rãi đi về phía cửa ra vào, anh không tự chủ mà nhìn quanh, xác định lối ra không có ai “Chặn” mình thì thở phào nhẹ nhõm. Vậy mà, khi anh đang chờ thanh chắn nâng lên thì bảo vệ lại tiến đến gõ nhẹ lên kính xe.

“Bác sĩ Cao, vị kia tiểu hàng ngày chờ anh để lại một lá thư.”

Cao Tân Vũ nhận lấy ném sang ghế phụ. Đi không được bao lâu, anh phanh gấp dừng ở bên cạnh thùng rác ven đường, tức giận vo bức thư lại thành một cục rồi ném vào thùng rác, lại như bị động kinh đá túi bụi vào thùng rác.

“Cô viết thư tôi nhất định phải đọc chắc? ! Cô cho rằng cô là ai chứ? ! Đừng có quấn lấy tôi nữa có nghe không hả? Có nghe không, có nghe không!”

Mỗi lời nói mỗi hành động của anh gần như giống hệt Tưởng Hàn Tĩnh năm đó, nhưng không độc ác bằng cô, hoặc nên nói còn chưa có cơ hội ở trước mặt cô đem bức thư tình cô vắt hết óc viết ra ném vào thùng rác bẩn thỉu.

Nhưng kia đó anh còn chưa nếm mùi đau khổ, thậm chí còn có cảm giác bộ dáng tức giận của cô ấy thật đáng yêu.

Đi TM đáng yêu đấy đi, anh thật đáng buồn cười!

Cao Tân Vũ không để ý đến hình tượng ngồi bệt ở ven đường, mười ngón tay dùng sức cắm vào tóc. . . . . . Đi rồi thì đừng có quay về nữa, tôi sớm đã coi như cô chết rồi, không đúng, là tan thành mây khói.

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 36

Chương 36

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Bạch Ngưng à, bây giờ anh đã bỏ công việc ở trường, đi làm luật sư ở Sở hành chính. Không bao lâu nữa, nhất định anh sẽ thực hiện được nguyện vọng. Cũng không biết em lên thiên đường, ở cùng với thiên thần hay vào luân hồi đầu thai. Nhưng anh luôn cảm thấy như em vẫn còn ở cùng một thế giới với anh, cũng không biết là thật hay là ảo giác nữa. . . . . . Anh nghĩ chắc là thật. Có lẽ, con người thật sự có linh hồn, linh hồn bất tử.” Hạ Ánh Hi nhẹ nhàng lau giọt mưa trên hai chữ Bạch Ngưng, cười nhạt.

Bạch Ngưng đứng ở sau lưng anh thầm nói trong lòng: Đúng vậy, em vẫn còn ở trên thế gian này, đang nhìn anh, nghe anh nói, cầu nguyện cho anh được vui vẻ, may mắn hạnh phúc. Anh có thể cảm nhận được lời cầu nguyện của em không?

Thấy anh quỳ một chân xuống đất mãi không đứng lên, Bạch Ngưng không nhịn được nói: “Chân anh bị thương đừng quỳ quá lâu.”

Hạ Ánh Hi đứng dậy nhìn bia mộ.

Bạch Ngưng muốn đưa cái ô trên tay lên che mưa cho anh, nhưng lại cảm thấy bây giờ hai người cũng chỉ là người lạ, làm như vậy sẽ khiến anh thấy khó hiểu. Thế nên cô đứng yên không nhúc nhích đau lòng nhìn anh dầm mưa.

Nhìn hoa trước bia, cô hỏi: “Lần này, anh cũng mang Bách Hợp tới?”

Hạ Ánh Hi quay đầu lại mỉm cười với cô, nói: “Có lẽ là chịu ảnh hưởng của cô đó. Tôi cảm thấy, có bác gái khi còn sống thật sự là thích bách hợp trắng .” Môi Bạch Ngưng khẽ cong lên.

“Hoa hồng xanh lần này còn đẹp hơn lần trước, Bạch Ngưng nhất định sẽ thích.” Cô nói.

“Cám ơn.” Hạ Ánh Hi nhìn cô, nói: “Đúng rồi, còn chưa hỏi cô tên gì? Tôi tên là Hạ Ánh Hi.”

Bạch Ngưng chần chờ một chút, nói: “Tôi tên là. . . . . .” Nhìn lướt qua bó hoa màu xanh còn ướt nước, cô nói: “Anh cứ gọi tôi là Lam tiểu thư là được rồi.”

“Lam tiểu thư, lần nữa cám ơn cô đã đến thăm họ, cô là một người rất tốt.”

Bạch Ngưng cúi thấp đầu, nói: “Tôi không tốt, tôi chỉ làm tôi chuyện nên làm mà thôi.”

Hạ Ánh Hi quay đầu lại, nhìn bia mộ đến thất thần.

Bạch Ngưng nói: “Chân anh bị thương cũng không nhẹ đâu, tại sao không đến bệnh viện băng bó?”

“Lát nữa sẽ đi.” Hạ Ánh Hi trả lời.

Đứng thêm một lúc Hạ Ánh Hi mới chậm rãi đi về. Bạch Ngưng lúc này đột nhiên nhớ ra cô luôn mong anh nhanh chóng đến bệnh viện, lại quên rằng ra khỏi nghĩa trang này hai người sẽ phải chia tay.

Hạ Ánh Hi đi trước, Bạch Ngưng đi theo phía sau. Nhìn bóng dáng của anh, cô cố gắng thả chậm bước đi.

Càng ra đến gần cổng càng không muốn đi, càng đến gần thời khắc chia ly càng không muốn thời gian tiếp tục trôi. Trong lòng Bạch Ngưng khó chịu không khỏi có chút thất thần. Lúc đi ngang qua một vũng nước hoàn toàn không nhìn đường thế nên giày cao gót dưới chân Bạch Ngưng trượt một cái.

Hạ Ánh Hi vội quay đầu lại, đỡ cô dậy, nhìn chân cô nói: “Ngã mạnh như vậy xước cả da rồi!”

Bạch Ngưng đau đến cắn răng, cười nói: “Không sao, gót giày này quá nhỏ, tôi không đi quen.”

“Cô cũng phải đến bệnh viện băng bó đi, cẩn thận để lại sẹo.” Hạ Ánh Hi nói.

Bạch Ngưng cúi đầu nhìn qua đùi đẹp thuộc về Hứa Tĩnh Hàm, cảm thấy Hạ Ánh Hi nói cũng đúng, nếu để lại sẹo trên đôi chân này thì cô thật có lỗi với thân thể này rồi.

“Chúng ta cùng đi bệnh viện thôi.” Hạ Ánh Hi nói.

Cô không nghĩ tới chiêu này! Nghe thế, Bạch Ngưng đột nhiên vui vẻ. Bây giờ có thể đến bệnh viện cùng anh, với hiệu suất của bệnh viện thì ít nhất cũng phải một tiếng. Hơn nữa tính cả thời gian đi đường thì bọn họ có thể ở bên nhau một hai tiếng. Sớm biết thì đã cố ý ngã một cái rồi. Trong ti vi không phải thường có tình tiết này sao? Cô thật là ngốc mà!

“Lam tiểu thư, có cần tôi đỡ cô không.” Hạ Ánh Hi nói.

Bạch Ngưng âm thầm hả hê đang định lắc đầu, lập tức nhớ ra Tiểu Hà đang chờ bên ngoài. Ngộ nhỡ nhìn thấy hai cùng bọn họ đi ra ngoài, còn cùng đến bệnh viện, có thể nghĩ lung tung hay không?

Hạnh phúc – Chương 48

Chương 48: Lập trường thay đổi

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cho dù quan hệ của Mục Khả với người nhà như thế nào, chỉ cần Hạ Hoằng Huân muốn ở cùng cô, chắc chắn phải gặp mặt người nhà cô, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.

Anh biết vết mổ của Mục Khả bị rách là do sau khi tỉnh lại thấy dì của cô nên cảm xúc mất khống chế. Hạ Hoằng Huân vốn tưởng rằng trước khi cô bình phục, bọn họ sẽ không xuất hiện ở nơi này. Dù sao ngay cả người thân với Mục Khả nhất là Mục Thần còn chưa xuất hiện. Anh nghĩ là do Hách Nghĩa Thành đã dặn dò, không cho bọn họ tới thăm. Cho nên, khi Mục Khải minh đột nhiên đến, anh có chút ngoài ý muốn.

Hách Nghĩa Thành đối với Hạ Hoằng Huân trước giờ vẫn không thân thiện liền đứng sang bên, vẫn là thói quen lành lạnh nhàn nhạt, như người ngoài cuộc.

Yên tĩnh trong chớp mắt, Hạ Hoằng Huân đánh vỡ sự im lặng, anh lấy giọng trầm thấp nói: “Tôi như lúc này cũng không thể cúi chào ngài được rồi.” Mặc dù trên người mặc quần áo bệnh nhân, anh vẫn đứng nghiêm, thân hình cao ngất.

Mục Khải Minh lấy ánh mắt dò xét quan sát người trẻ tuổi trước mắt, hiểu được anh lấy vấn đề ăn mặc bỏ qua xưng hô, trong mắt không che giấu được tán thưởng. Hơi gật đầu một cái, ông ý vị sâu xa nói: “Hạ Hoằng Huân, đoàn 532, con át chủ bài Doanh trưởng doanh trại trinh sát.”

Hạ Hoằng Huân sửa lại: “Doanh trinh sát bọc thép.”

Mục Khải Minh cười nhạt, đổi giọng quan tâm hỏi: “Thắt lưng khôi phục thế nào rồi?”

Vẻ mặt Hạ Hoằng Huân bình tĩnh: “Đã tốt hơn nhiều rồi.”

Mục Khải Minh nghiêng người, xuyên qua cửa sổ thủy tinh trên cửa ngắm nhìn Mục Khả đang ngủ say, ông đi thẳng vào chủ đề: “Chắc hẳn cậu biết mục đích hôm nay tôi tới đây!”

Hạ Hoằng Huân cũng không quanh co lòng vòng, anh thẳng thắn: “Vì chuyện của tôi cùng Mục Khả.”

Mục Khải Minh gật đầu, lại hỏi: “Sao không nghĩ tôi vì lệnh điều động mà đến?”

“Đó không phải chuyện tôi nên quan tâm. Chỉ cần không tới tay tôi, không coi là lệnh điều động. Tôi không biết gì hết.”

Không quen nhìn vẻ tự tin bất cần của Hạ Hoằng Huân, Hách Nghĩa Thành châm chọc nói: “Vậy ra anh không coi trọng chuyện thăng chức tiến hàm nữa nhỉ.”

Hạ Hoằng Huân cong khóe môi, nụ cười chỉ dừng lại ở khóe miệng, không lan đến trong mắt, anh không lên tiếng.

“Hôm nay tới đây có hai chuyện muốn nói cùng cậu.” Mục Khải Minh rất trực tiếp nói: “Chuyện thứ nhất là chuyện của cậu cùng Mục Khả. Ý kiến của tôi Nghĩa Thành đã nói qua, chúng tôi không hy vọng con bé gả cho quân nhân.”

“Tôi hiểu mọi người thương yêu cô ấy, nhưng điều này không thuyết phục được tôi.” Cái gì tới rồi cũng phải tới, Hạ Hoằng Huân có vẻ càng kiên định hơn, anh vô cùng bình tĩnh đẩy ngược vấn đề của Mục Khải Minh: “Nếu như nhà gái nào cũng lấy lý do như ngài vậy Trung Quốc không phải có 230 vạn quân nhân phải độc thân sao?”

“Cậu có thể coi chúng tôi là trường hợp đặc biệt!”

“Đối với cái thế giới phức tạp này, mỗi người kì thật đều là trường hợp đặc biệt. Ở trước mặt người yêu, mỗi người đều giống người, thân thể của người bình thương.”

“Thời gian ngắn như vậy, hai người có thể coi là người yêu sao?”

“Ở trong mắt ngài như thế nào mới tính là yêu?”

Người nói vô tâm, người nghe có ý. Hách Nghĩa Thành đột nhiên quay đầu nhìn anh, ánh mắt thâm trầm mà phức tạp. Ánh mắt Mục Khải Minh cũng đột nhiên trở nên sắc bén, dường như bị lời Hạ Hoằng Huân đâm trúng tim đen.

“Xin lỗi, hỏi như vậy có lẽ không thích hợp.” Hạ Hoằng Huân im lặng, cố gắng giữ cho mình thái độ ôn hòa: “Trong mắt tôi, yêu hay không yêu là vấn đề thái độ, không phải vấn đề thời gian. Mà tiêu chuẩn yêu trong lòng mỗi người cũng sẽ khác nhau. Tôi không muốn ở đây thảo luận với ngài cái gì là yêu, thật ra thì tôi chỉ muốn nói, tình yêu cùng cuộc sống giống nhau, có quá nhiều điều không thể biết trước được, không có tuyệt đối. Hơn nữa, hai người muốn ở bên nhau sống qua ngày, chỉ có yêu là không đủ. Hôn nhân không đơn giản là một người đàn ông cưới một người phụ nữ, ngài là người từng trải, chắc sẽ hiểu điều này hơn tôi.”

Trong ấn tượng của Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân không giống người sẽ nghiên cứu vấn đề trừu tượng như tình yêu. Anh nghe mà có chút đờ đẫn, ngẫm nghĩ, rốt cuộc anh mở miệng: “Hạ Hoằng Huân, chắc hẳn bây giờ anh đã biết quan hệ của Khả Khả cùng người nhà, nếu như tôi nói cho anh biết rất có thể cô ấy ở cùng anh chỉ bởi vì giận dỗi khi bị chúng tôi phản đối, anh tin không? Nói thật!”

Nhìn thẳng vào mắt Hách Nghĩa Thành, Hạ Hoằng Huân lấy giọng khẳng định nói: “Tôi không tin!”

“Cho tôi lý do.”

“Hách Nghĩa Thành, nói anh không hiểu Mục Khả anh sẽ không phục. Nếu hiểu rõ cô ấy, anh cho rằng cô ấy là người sẽ lấy hạnh phúc của bản thân ra để giận dỗi sao? Phải không? Muốn biết tại sao cô ấy không để ý đến sự phản đối của anh mà ở bên tôi không?”

Hách Nghĩa Thành không mở miệng, chờ anh tiếp tục.

“Thật ra cô ấy không biết tôi rất thích cô ấy.” Hạ Hoằng Huân cong môi cười, có chút tự giễu, dường như rất không tình nguyện nói tới tình cảm của mình ở trước mặt người khác, lại có chút thoải mái, giống như đang nói thích thì thích, không có gì khó mở miệng cả. Anh hiếm khi phóng túng mình, thần sắc lạnh nhạt nói: “Khi cô năm tuổi chúng tôi đã từng gặp nhau trên bờ biển.” Nhận được ánh mắt chất vấn của Hách Nghĩa Thành, anh gần như là tự nhủ nói: “Rất khó tin phải không? Tôi cũng cảm thấy thật không thể hiểu được. Nhưng mà điều này cũng khiến cho tôi hiểu được một chuyện, duyên phận không phải lời nói suông.”

“Khi cô ấy năm tuổi còn không phân biệt được tôi là người tốt hay là người xấu, nhưng tôi nhớ nụ cười của cô ấy, đơn thuần, sạch sẽ. Có lẽ đứa bé năm tuổi đều cười như vậy. Bốn năm trước cô ấy học năm nhất tham gia huấn luyện quân sự, tôi là huấn luyện viên của cô ấy. Cô ấy dường như không bao giờ cười với tôi nữa, bởi vì ngày gặp mặt tôi phạt cô ấy đứng tư thế quân đội mấy giờ liền, khi đó ánh mắt cô ấy nhìn tôi giống như kẻ địch. Hai năm trước lúc Đồng Đồng ra đời tôi gặp lại cô ấy ở bệnh viện, cô ấy không nhận ra tôi, nhưng tôi phát hiện cô ấy cười vẫn là bộ dạng khi năm tuổi, vô tâm vô phế. Tôi còn phát hiện cô ấy còn trẻ mà luôn khát vọng có một gia đình. Muốn biết vì sao tôi phát hiện không?”

Không ngờ Hạ Hoằng Huân cùng Mục Khả đã từng gặp nhau nhiều lần như vậy, trong lúc nhất thời, Hách Nghĩa Thành lần đầu tiên không biết nên tiếp lời thế nào, chỉ có thể lựa chọn lắng nghe.

Trí nhớ bị kéo về lần hai người gặp mặt hai năm trước ngày Mục Đồng ra đời. Hạ Hoằng Huân đang đứng ở ngoài phòng bệnh nói tạm biệt với Mục Nham thì thấy một cô gái mặc đồ thể thao màu trắng chạy thục mạng tới đây, trong miệng la hét: “Phải đặt là Mục Đồng, bé trai cũng phải đặt là Mục Đồng.”

Mục Nham nghiêng đầu nhìn sang, cười nói: “Hấp ta hấp tấp, không có chút dáng vẻ thục nữ nào cả.”

Cô gái tuổi trẻ phơi phới, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời chói mắt, cô chạy tới lắc lắc cánh tay Mục Nham, làm nũng nói: “Có được không, đặt tên là Mục Đồng có được không?”

Mục Nham nhíu mày: “Anh chỉ trêu chị dâu em, sao lại tưởng thật.”

Cô gái nghe vậy căn cứ vào đạo lý mà bảo hộ quyền lợi của mình: “Sao không tin chứ? Chị dâu mà anh cũng dám lừa à? Hơn nữa, lấy chữ Đồng làm tên là hy vọng đứa bé có một phần tính trẻ con, một phần ngây thơ chất phác, người như vậy sẽ được hạnh phúc, mẹ nói đấy.”

“Mợ hai nói?” Mục Nham có chút ngoài ý muốn.

Cô gái gật đầu lia lịa: “Dĩ nhiên, chẳng lẽ em sẽ lừa anh sao?”

Sờ sờ tóc ngắn mềm mại của cô, Mục Nham đồng ý : “Vậy thì nghe lời em, đặt tên là Mục Đồng.”

Cô gái cười cong đôi mắt, lực chú ý đặt hết lên cái tên cô căn bản không thấy người quen bên cạnh Mục Nham. Cô hưng phấn ôm anh họ, nói liến thoắng: “Đồng Đồng, Đồng Đồng, em làm cô rồi. . . . . .”

Mục Nham cũng cười, nụ cười sủng ái của người anh trai: “Mau vào xem đi, đẹp trai y như anh họ em đấy nhá.”

Chờ cô đi vào phòng bệnh, Mục Nham thu lại nụ cười giới thiệu với người anh em bên cạnh: “Em họ tôi – Mục Khả.” Ánh mắt nhìn vào bóng lưng Mục Khả, Hạ Hoằng Huân nghe anh nói: “Cô gái đáng có được hạnh phúc nhất trên thế giới này!”

Trong chớp mắt, Hạ Hoằng Huân cảm thấy lời của Mục Nham vô cùng đa cảm. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng mảnh khảnh kia, đáy lòng dâng lên tình cảm không rõ, phức tạp không biết nguyên nhân.

Lúc Hạ Hoằng Huân cất bước chuẩn bị rời đi, trong phòng bệnh truyền đến giọng nói trong veo của Mục Khả, cô nói: “Nếu về sau em có thể gả cho một người đàn ông đeo tạp dề nấu xong bữa ăn sáng sẽ đi gọi em cùng con rời giường, chắc hẳn sẽ vô cùng hạnh phúc.”

Khi đó Hạ Hoằng Huân đang suy nghĩ, cô gái có nguyện vọng như vậy nhất định rất yêu gia đình, là một người thích hợp lấy về làm vợ. Trong suốt hai năm sau, anh thường xuyên nhớ tới ngày gặp nhau đó. Cũng bắt đầu từ lúc đó, anh bắt đầu chú ý tới Mục Khả. Nhưng vẫn không có cơ hội thích hợp để cho anh tự nhiên mà bước vào cuộc sống của cô. Cho đến lần huấn luyện quân sự vừa rồi, Hạ Hoằng Huân cảm thấy nếu không nắm chặt sẽ bỏ lỡ một cô gái tốt như vậy.

Đoạn kí ức dừng lại, Hạ Hoằng Huân trở về hiện thực nhìn Mục Khải Minh cùng Hách Nghĩa Thành, anh nói: “Hai người hiểu rõ từ nhỏ cô ấy thiếu thốn những gì hơn tôi. Nhưng hai người cũng không biết, tình yêu hai người dành cho cô ấy không bù đắp được phần tình cảm thiếu sót này.” Dừng lại mấy giây, Hạ Hoằng Huân nói: “Tình yêu có rất nhiều loại, nhưng mẹ, chỉ có một!”

Nghĩ đến chị gái đã mất, trong mắt Hách Nghĩa Thành hiện lên sương mù, anh bất đắc dĩ nói: “Nếu như có thể lựa chọn, không ai tình nguyện để cho con bé bị thiếu thốn tình cảm.”

“Đúng, không ai muốn vậy cả.” Hạ Hoằng Huân hít một hơi thật sâu, “Hách Nghĩa Thành, anh có thể chăm sóc cô ấy cả đời sao? Anh không thể! Không cần phủ nhận! Anh có yêu cô ấy nhiều hơn nữa thì cũng chỉ là cậu, là người thân có liên hệ máu mủ. Anh sớm muộn gì cũng kết hôn, xây dựng gia đình thuộc về bản thân mình. Đến lúc đó anh có vợ con cần chăm sóc, không có lập trường cũng không thể ở bên cô ấy cả đời. Nhưng tôi có thể.”

“Chúng tôi tin tưởng cậu có thể.” Nhìn đứa con gái ông hết lòng yêu thương nằm trên giường bệnh, đôi mắt Mục Khải trở nên ướt át, lúc mở miệng giọng nói lại có chút nghẹn ngào, ông nói: “Hạ Hoằng Huân, trước khi gặp mặt tôi vẫn luôn phản đối, dù Nghĩa Thành đã thay đổi ý kiến ban đầu mà nói với tôi cậu thật lòng thích Khả Khả, tôi vẫn muốn gặp mặt cậu nói chuyện. Bây giờ, tôi không thể hoài nghi tấm lòng của cậu đối với Khả Khả.”

Vốn tưởng rằng nghe được cuộc đối thoại của anh và Thích Tử Di thì Hách Nghĩa Thành sẽ càng thêm phản đối, không ngờ anh ta lại thay đổi ý kiến lúc đầu. Thì ra bọn họ không phải tới ngăn cản, mà là đến xò xét tâm ý của anh, xem anh có thể kiên trì dưới áp lực hay không. Đường cong khuôn mặt lạnh lùng có một chút dãn ra, Hạ Hoằng Huân ngoài ý muốn nhìn Hách Nghĩa Thành một cái. Còn đối với phương chỉ làm như không có chuyện gì xoay người ngồi trên ghế dài, thậm chí keo kiệt nhìn lại anh một cái.

“Nhưng cậu nên hiểu, chỉ có tấm lòng là không đủ. Là một quân nhân, chúng ta có quá nhiều chuyện không thể tự làm chủ. Biết chuyện một người lính vận chuyển Tây Tạng không? Trước ngực anh ta treo đầy huy chương chiến công, vì quốc gia, vì nhân dân, lập được vô số công lao. Nhưng khi vợ anh ta vì khó sinh mà chết anh ta lại ở xa ngàn dặm, chờ anh ta thi hành xong nhiệm vụ về nhà thì chỉ có thể quỳ gối sám hối trước mộ vợ con anh ta.” Dừng lại thật lâu, Mục Khải Minh hỏi: “Hạ Hoằng Huân, cậu nói cho tôi biết, khi đó có phải nói gì cũng đã muộn rồi hay không?”

Đây không phải là chuyện xưa! Mà là kinh nghiệm thực sự của một người lính. Hạ Hoằng Huân không cách nào nói không được

“Lúc mẹ Khả Khả qua đời tôi ở tỉnh S chấp hành nhiệm vụ chống lũ cứu tế, hôm nhận được điện thoại đập lớn bị vỡ. Lúc bị cuốn vào nước lũ tôi không cảm thấy đau đớn khi bị dòng chảy xiết đánh thẳng vào, tôi chỉ cảm thấy vui mừng. Tôi cười nghĩ nhất định là Xảo Mai không nỡ bỏ tôi, hi vọng tôi đi theo cô ấy. . . . . .” Mục Khải Minh không nói được nữa. Chuyện cũ chôn ở trong lòng 17 năm một lần nữa bị phơi bày, cảm giác đau đớn như khoét vào tim phổi khi mất đi người thân yêu nhất một lần nữa lại dâng lên. Ông xoay người vào vách tường, ngửa đầu.

Hách Nghĩa Thành đứng lên, cả người cứng ngắc nói thêm: “Sau khi chị cả mất, chị hai biết tin anh rể mất tích liền giấu mọi người trong nhà một hình đến đó cứu tế. Khi tất cả mọi người đều cho rằng anh rể đã mất, chị ấy lại tìm được anh rể.” Nếu không phản đối nữa, Hách Nghĩa Thành cảm thấy cần nói cho Hạ Hoằng Huân biết quan hệ của hai nhà Mục – Hách.

Dù Hạ Hoằng Huân giỏi biện luận giờ cũng không biết nói gì. Anh tin đây là một đoạn chuyện cũ có lẽ cả Mục Khả cũng không biết. Đối mặt với thủ trưởng xa lạ Hách Nghĩa Thành, anh chợt không biết nên làm sao tiếp tục cuộc nói chuyện này.

Giống như giải vây cho ba người đàn ông đang trầm mặc, cửa cầu thang truyền đến tiếng bước chân, cùng với giọng nói ngây thơ non nớt, “Mẹ, có thể để cô ôm con không?”

“Đồng Đồng, không phải mẹ đã nói rồi sao, cô đang bị bệnh, bây giờ không thể ôm con được.”

“Vậy, vậy con có thể hôn nhẹ cô không? Lúc Đồng Đồng ốm cô hôn nhẹ là khỏe luôn đấy. . . . . .”

Mục Nham một tay ôm Đồng Đồng ở trước ngực, cười vang: “Con trai ngoan, nếu chú Hạ của con không phản đối, con hôn bao nhiêu cái cũng được. . . . . .”

Nhanh chóng khôi phục tâm tình, Mục Khải Minh xoay người, lúc nói có chút gấp gáp: “Chuyện thứ nhất đến đây chấm dứt, tôi không phản đối cậu và Khả Khả nữa. Nhưng là, tôi có một thỉnh cầu, thỉnh cầu của một người cha. Để Khả Khả có một gia đình như người bình thường, cuộc sống có vợ chồng bên nhau, xin cậu hãy lựa chọn cẩn thận con đường phía trước. Nếu không, tôi sẽ thu hồi những lời tôi đã nói.” Hách Nghĩa Thành đưa túi tài liệu trong tay cho Hạ Hoằng Huân, anh nói: “Nơi này có hai phần tài liệu, một cái là thông báo nhậm chức, một cái là thông báo thuyên chuyển công tác, đều là của anh.”

Thấy Mục Nham đi tới, Hách Nghĩa Thành giải thích nói: “Vốn tôi muốn vứt luôn cái thông báo thuyên chuyển công tác này đi, chẳng qua tôi không ngờ, điều lệnh này ngay cả Quân trưởng cũng không sắp xếp được, nói trước mặt là ra lệnh, có ý kiến muốn anh tự mình đi lấy văn bản báo cáo. Tôi nghĩ, anh hiểu rõ là chuyện gì xảy ra.”

Đương nhiên biết rõ. Ánh mắt Hạ Hoằng Huân nhu hòa, lúc gia đình Mục Nham đi tới liền nhận lấy túi tài liệu.