Cô vợ giả của tổng giám đốc – 28

Chương 28: Tình nhân xuất hiện?

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cô lập tức đứng lên, giận đến hít sâu một hơi. Bạch Ngưng vung tay một cái, nói: “Tôi không tìm được, anh làm gì được nào.”

“Cô!” Ngôn Lạc Quân thật sự bị cô chọc giận, ngón tay chỉ thẳng vào cô dường như muốn nói gì, rồi lại nhịn xuống, đi ra khỏi cửa.

Bạch Ngưng không tự chủ thở phào nhẹ nhõm. Cô còn tưởng rằng anh ta muốn đánh cô cơ, coi như anh ta còn có chút giáo dục.

Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng Ngôn Lạc Quân: “Còn không mau ra đây!”

Bạch Ngưng đặt chiếc nhẫn ra trong tay vào hộp, đi ra ngoài. Ngôn Lạc Quân lườm cô một cái, đi xuống tầng.

Đi theo anh ta xuống tầng, lên xe, sau đó đến tiệm trang sức.

“Có chiếc nào giống cái này không?” Ngôn Lạc Quân vươn tay, nói.

Cô bán hàng ngắm nghía một chút, nói: “Thật xin lỗi tiên sinh, chúng tôi không có, ngài có muốn xem những mẫu khác không?”

Ngôn Lạc Quân không nói câu nào đi ra ngoài.

“Đến cửa hàng khác.” Vừa lên xe, Ngôn Lạc Quân nói.

Cửa hàng thứ hai, vẫn không có.

Ngôn Lạc Quân lại một lần nữa thất vọng ra khỏi cửa hàng. Đi được vài bước bỗng nhiên anh ta dừng lại, nhìn chằm chằm một chiếc nhẫn trong quầy thủy tinh, lại nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, nói: “Lấy cái này.”

Cuối cùng, Bạch Ngưng đeo mật cái nhẫn nhìn tương tự lên xe.

Xe lại lấy tốc độ cực nhanh đi đến lễ đường, Ngôn Lạc Quân cau mày, mím chặt môi, nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trước mặt, có vẻ đang rất tức giận.

Bạch Ngưng cúi đầu, nghịch nghịch ngón tay mình, nhìn chiếc nhẫn trên tay từ các góc độ.

Ngôn Lạc Quân chuyển tầm mắt sang cô, nhìn bộ dáng nhàn nhã của cô, càng nhìn càng tức, lớn tiếng nói: “Nghe đây!”

Bạch Ngưng giật thót, rùng mình một cái, sau đó khó hiểu ngẩng đầu lên.

“Trong vòng năm ngày, tôi muốn nhìn thấy một chiếc nhẫn kết hôn giống như đúc!”

Bạch Ngưng yếu ớt nói: “Tôi cảm thấy cái này rất ổn, rất giống mà, chả có ai soi kĩ vậy đâu.”

“Im miệng! Năm ngày sau mang theo chiếc nhẫn tới tìm tôi!” Ngôn Lạc Quân gần như là gầm lên.

Bạch Ngưng quay đầu, ra vẻ phụ nữ tốt không so đo với đàn ông.

Năm giờ bốn mươi, xe dừng trước cửa một khách sạn.

Không đợi hai người xuống xe, phía trên một người mặc âu phục, dáng vẻ người đàn ông tiêu chuẩn* vội đi xuống, mở cửa xe cho bọn họ.

(*) Kim cương vương lão ngũ ý chỉ những người đàn ông hội tụ những tiêu chuẩn: Đẹp trai, giàu có, giỏi giang, học thức cao, khiêm tốn

“Ông anh à, cậu làm gì mà giờ mới tới, nghi thức cũng sắp bắt đầu rồi đó!” Người nọ vừa nói, vừa lôi kéo bọn họ đi vào khách sạn.

“Cũng may nhạc còn chưa bắt đầu.” Ngôn Lạc Quân nói.

Khách sạn trang hoàng theo phong cách mộng ảo lãng mạn, hiển nhiên là trang trí theo yêu cầu của cô dâu.

Ngôn Lạc Quân cùng Bạch Ngưng được đưa đến bàn đã chuẩn bị từ trước cho bọn họ, ngồi vào hai ghế còn trống.

“Thì ra vị trí này là chuẩn bị cho Ngôn tiên sinh và Ngôn phu nhân, tôi còn đang thắc mắc sao không thấy các vị!” Một người đàn ông trung niên dáng vẻ như phú thương ngồi cùng bàn cười nói.

Ngôn Lạc Quân nói: “Xin lỗi mọi người, có chuyện nên đến muộn.”

“Ngôn phu nhân càng ngày càng đẹp ra, sinh con cũng không thấy mập lên, thật đáng ngưỡng mộ.” Một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi ngồi bên nói.

Bạch Ngưng vội vàng nói: “Đâu có, phu nhân cũng rất xinh đẹp, kiểu tóc hôm nay quả thực rất hợp với phu nhân!”

Phụ nữ kia cười ha hả nói: “Ngôn phu nhân nói chuyện thật là dễ nghe, đây là tôi tự mình búi bừa lên thôi.”

“Oa, phu nhân thật khéo tay, tôi chẳng bao giờ làm được như thế.”

Người phụ nữ đang định nói tiếp, tiếng nhạc chợt vang lên, hôn lễ chính thức bắt đầu, mọi người đều ngồi yên lặng.

Bạch Ngưng len lén thở phào nhẹ nhõm.

Không biết quan hệ với người ta như thế nào, cũng không biết người ta là ai, cô không dám nói lung tung .

Hôn lễ theo kiểu phương tây, đợi cô dâu chú rể đi ra, Bạch Ngưng chăm chú ngắm nhìn họ. Cô dâu rất đẹp, dịu dàng động lòng người, chú rể hơi lớn tuổi, có lẽ phải lớn hơn cô dâu đến cả chục tuổi, nhưng rất biết chăm sóc, có vẻ là người tốt.

Bạch Ngưng có hứng thú dồi dào với hôn lễ của những người có tiền, nhìn không chớp mắt cô dâu chú rể tuyên thệ, trao nhẫn cưới, sau đó chú rể hôn cô dâu. Đột nhiên, khi cô dâu nghiêng người về phía chú rể, một bóng người xuất hiện trong tầm mắt của cô.

Tóc dài màu đen, khuôn mặt thanh tú, vẻ mặt quật cường. . . . . . Không phải là vị Vu tiểu thư, “Tình nhân” của Ngôn Lạc Quân đó sao!

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 27

Chương 27: Cái nhẫn ở đâu

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Hả?” Còn có nhẫn nữa cơ à? Bạch Ngưng ngẩn người.

Có trời mới biết cái nhẫn nào, từ khi cô xuyên vào đã không thấy rồi. Chẳng lẽ bình thường Hứa Tĩnh Hàm không đeo nhẫn, chỉ khi ra ngoài trong trường hợp quan trọng mới đeo?

“Chiếc nhẫn, à. . . . . . để quên rồi.” Bạch Ngưng ngượng ngùng cười.

Ngôn Lạc Quân ngồi thẳng mà nhìn chằm chằm vào cô.

“Trong vòng mười lăm phút trở về.” Ngoài miệng nói với Tiểu Hà xong, mắt lại vẫn nhìn chằm chằm vào cô.

Bạch Ngưng cũng cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay anh ta, nhưng tay trái anh ta đặt ở bên kia, nên không nhìn thấy.

Ngôn Lạc Quân dường như nhìn thấu ý đồ của cô, vươn tay ra trước mặt cô.

Một bàn tay to mà trắng nõn, vừa nhìn đã biết không phải làm gì, chiếc nhẫn bạc đeo trên ngón tay anh ta nhìn rất đẹp, giống như trong quảng cáo vậy.

“Chiếc nhẫn. . . . . . Rất đẹp.” Bạch Ngưng cười cứng ngắc.

Ngôn Lạc Quân liếc cô một cái, rút tay lại, quay đầu đi.

Tiểu Hà lái xe rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã trở về biệt thự, dừng xe ở trong vườn hoa.

“2 phút, lên tầng lấy nhẫn xuống.” Ngôn Lạc Quân ra lệnh.

Bạch Ngưng ngừng lại, nghe ngữ khí ra lệnh của anh ta mà thấy cực kỳ không thoải mái. Cô phân vân có nên cãi lại hay không, cuối cùng lại thôi. Nhanh chóng xuống xe, lộp cộp chạy lên tầng.

Nhẫn, nhẫn ở đâu?

Vừa vào cửa, Bạch Ngưng liền lục tung cả phòng lên tìm, nhưng không biết Hứa Tĩnh Hàm đặt nó ở chỗ nào.

Không tìm được, Ngôn Lạc Quân chắc chắn không không tha cho cô đâu. Nhưng dù có thế thì cô cũng không tìm được, có phải cô cất đâu cơ chứ.

Chỉ mấy phút mà Bạch Ngưng gấp đến độ mồ hôi chảy ròng ròng, phòng ngủ lại bị bới như gặp trộm.

“Nhẫn ơi, mau ra đây, nếu không tao không cần mày nữa. . . . . .”

Đột nhiên, cô ngồi xổm xuống mở một cái ngăn kéo ra, thấy bên trong có một cái hộp nhìn qua rất đắt tiền. Bạch Ngưng vội vàng mở ra, quả nhiên ở bên là một cái hộp nhỏ màu đỏ.

Ha ha, tìm được rồi! Nhanh chóng mở hộp ra, bên trong quả thật có một chiếc nhẫn. Bạch Ngưng vô cùng vui vẻ lấy ra, nhưng vì quá vội quá hưng phấn, khi rút ra khiến chiếc nhẫn bật ra ngoài.

Bạch Ngưng vội quỳ xuống đất đuổi theo chiếc nhẫn. Đuổi tới cửa, đang định nhặt lên, lại sờ phải một đôi giày da màu đen. Phía trên giày da là đôi chân mặc quần tây thẳng tắp, sau đó là một cái thắt lưng da, sau đó nữa, là khuôn mặt đẹp trai lại vô cùng đáng chết của Ngôn Lạc Quân.

Ngôn Lạc Quân trước nhìn cô, sau lại nhìn tủ treo quần áo, ngăn kéo, các loại hộp lớn nhỏ trong phòng ngủ bị mở toang ra, cuối cùng lại cúi đầu, nhìn thẳng vào mặt cô.

“Đừng nói với tôi, cô làm mất nhẫn rồi.” Anh ta từ trên cao nhìn xuống nói.

“Không, không. . . . . . Anh nhấc chân lên, mau nhấc chân lên!” Bạch Ngưng vội vàng nói.

Ngôn Lạc Quân nhấc chân, lộ ra chiếc nhẫn phía dưới. Bạch Ngưng nhanh chóng nhặt lên, giơ cao nói: “Nhìn xem, không phải cái này sao!”

Mặt Ngôn Lạc Quân từ từ đen lại, gằn từng chữ: “Nhìn cho rõ! Đây là nhẫn tôi đưa cô à?”

Bạch Ngưng ngắm nghía chiếc nhẫn một lúc, nói: “Hình như. . . . . . không giống nhau lắm, a, có phải anh mang nhầm đúng không?”

“Hứa Tĩnh Hàm, đừng có khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi!” Ngôn Lạc Quân gần như là bốc hỏa hét lên.

Bạch Ngưng sững sờ, hơi bị anh ta dọa sợ.

Ngôn Lạc Quân lớn tiếng nói: “Bây giờ, mau cút về tìm tiếp cho tôi!”

Cái gì, cút về? Bạch Ngưng nhìn dáng vẻ mình bây giờ, đang vô cùng nhếch nhác quỳ trước mặt anh ta!

Cô lập tức đứng lên, giận đến hít sâu một hơi. Bạch Ngưng vung tay một cái, nói: “Tôi không tìm được, anh làm gì được nào.”

Anh là định mệnh của đời em – 07

Bảy.

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nửa tháng sau, Lý Trường Tuấn lấy lý do công ty không đủ vốn quay vòng nên vay tiền tôi. Mà tôi “Gom góp khắp nơi”, mượn cho anh ta ba mươi vạn nhân dân tệ. Chẳng qua số tiền này một hào cũng là do ngân hàng sở liên hợp cung cấp.

Cho nên sau khi lấy được tiền ở chỗ tôi, anh ta liền biến mất. Bốn ngày sau đám người Lý Minh thuận lợi bắt được anh ta ở một khách sạn năm sao ngoại ô thành phố, cũng thuận lợi khởi tố. Đương nhiên, băng ghi âm anh ta vay tiền tôi cùng bản nhân tôi, đã trở thành nhân chứng, vật chứng đầy đủ nhất.

Anh bị phán năm năm □, cũng phải bồi thường tiền tham ô. Ở toà án, khi anh ta biết được chứng cớ khởi tố anh ta chủ yếu do tôi cung cấp, mà tôi còn là nhân chứng quan trọng nhất thì hung tợn nhìn tôi, làm cho tôi có chút không đành lòng cũng hơi sợ hãi. Nhưng Lý Minh cùng Đổng Vĩ – hai cảnh sát khôi ngô cao lớn bảo vệ bên cạnh tôi, lấy ánh mắt hung ác gấp đôi nhìn lại anh ta, anh ta mới uể oải, không dám ngẩng đầu lên.

Cuối cùng thuận lợi bắt được kẻ xấu, Sở trường sở cảnh sát Thành Đông tuy rằng không thưởng “Nhân dân kiệt xuất” cho tôi, cũng không có tiền thưởng. Nhưng cũng để Lý Minh tìm người làm một cái cờ thưởng, dùng xe cảnh sát đưa đến nhà tôi, phía trên ghi tám chữ thật to “Cảnh dân hợp tác, anh dũng tích cực” .

Nhưng đi cùng cờ thưởng còn có hai tấm vé xem phim, là phim chiếu tại rạp tối mai《 Tân cảnh sát chuyện xưa 》. Lý Minh lạnh lùng giải thích rằng nghe nói tôi rất có hứng thú với cuộc sống, công tác của cảnh sát nên hẹn tôi cùng đi xem bộ phim này để học tập.

Tôi vui vẻ nhận cờ thưởng cùng vé xem phim từ tay Lý Minh. Sau đó ném cờ thưởng cho mẫu thân cùng Hà Nguyệt Toa đang trợn mắt há hốc mồm, còn vé xem phim thì cẩn thận cho vào ví, ngẩng đầu, nghênh đón ánh mắt vui sướng của Lý Minh cùng nụ cười xấu xa của Đổng Vĩ.

Vì không muốn người nhà lo lắng, nên mẹ tôi cùng Hà Nguyệt Toa vẫn tưởng rằng tôi đang quen với Lý Trường Tuấn. Hôm nay đột nhiên biết Lý Trường Tuấn bị bắt, còn khổ sở thay tôi. Hai người tự trách, mà không ngờ rằng tôi lại làm nội gián.

Mà lúc này, Nguyệt Toa kinh ngạc không ngờ tôi lại câu được đại đội trưởng “Sở cảnh sát Thành Đông”, còn là một người đàn ông như vậy, liền mắng tôi vận cứt chó! Mẹ cũng vui mừng thoải mái nở nụ cười, nói tôi ngốc có ngốc phúc.

Cứ như vậy, một năm sau, tôi từ “thị dân anh dũng” dần dần chuyển thành phu nhân đại đội trưởng “Sở cảnh sát Thành Đông”.

Một năm này, qua các hình thức học tập như đi thăm quan, giao lưu ( ví dụ như xem phim, đi thăm bảo tàng quân sự, mô hình vũ khí), tôi dần dần hiểu thêm về công tác của Lý Minh, nghiệp vụ của anh, cũng biết về quá khứ của anh. Biết anh sau khi tốt nghiệp đại học liền gia nhập đội cảnh sát. Biết mặt anh bị thương khi đối đầu với kẻ cướp phóng hỏa, biết trước kia anh chưa từng có bạn gái. . . Ha ha! Nhưng khi tôi hỏi Lý Minh anh bị tôi hấp dẫn từ lúc nào thì anh luôn cười nhẹ, không đáp lại. Đêm đó Lý Minh động tình mà thất thố, thật khó gặp.

Chỉ có hôm nay, khi tôi cuốn lấy anh không tha thì mặt anh mới hơi hơi đỏ, hai mắt nhìn chằm chằm vào nơi xa nói lần đầu tiên gặp mặt đã bị tôi hấp dẫn rồi.

“Lần đầu tiên?” Tôi nghĩ sắc mặt của tôi bây giờ nhất định rất khó coi, vội vàng hỏi anh. Bởi vì lần đầu tiên gặp mặt, ôi trời, tôi coi anh là kẻ biến thái, là…là ác ma, nhưng không coi anh như cảnh sát, là vương tử của tôi, là người trong định mệnh của tôi.

Anh nghiêm mặt nói: “Anh chưa bao giờ thấy người nào như em cả, dịu dàng lại hoạt bát, thích cười. Ở trước mặt Lý Trường Tuấn thục nữ như vậy, hắn ta vừa đi thì lập tức hiện nguyên hình, ha ha! Hơn nữa sao em có thể có nhiều ý tưởng “thiên mã hành không” ¹ như vậy, cho anh là người xấu thì không nói. . . lại còn tưởng anh là đồng tính luyến ái. . .”

(¹) Ý tưởng, suy nghĩ dồi dào, phong phú, không bị bó hẹp

Anh không kìm chế được nở nụ cười, nâng mặt tôi lên, sâu sắc nói: “Nhưng cô gái hoạt bát như vậy lại tràn ngập chính nghĩa, dũng cảm mà đáng yêu. . . Mỗi lần bọn anh họp với em, em luôn nghiêm túc, mím môi, muốn cười lại cố nén không dám cười, còn cẩn thận viết bút ký nữa chứ. . .”

“Ai nha! Không được nói!” Tôi hắng giọng, không ngờ anh luôn luôn lạnh lùng lại có thể nói ra những lời xúc động như thế. Tôi hơi đỏ mặt. . . Nhớ tới đến lần đầu tiên gặp anh, tôi còn đánh lén cảnh sát!

“Chẳng qua!” Lý Minh kiên định nhìn tôi, “Anh thật muốn cảm ơn tên nhóc Lý Trường Tuấn kia. Nếu hắn ta không tìm em xem mắt, sao anh có thể gặp được em!” .

Trong lòng tôi lại dâng lên cảm động, nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo của anh.

Đúng vậy, tôi cũng cảm ơn lần xem mắt này, nếu không sao tôi có thể gặp anh, Lý Minh thực sự, người trong định mệnh thực sự của tôi!

-Hết-

Anh là định mệnh của đời em – 06

Sáu.

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Một tháng trôi qua, sự tình tiến triển vô cùng thuận lợi. .

Cách dăm ba bữa, Lý Trường Tuấn lại hẹn tôi ra ngoài, mời tôi ăn cơm, xem phim, hoặc mua cho tôi một ít trang sức giá không đắt nhưng rất đẹp.

Mà tôi cũng rất dốc sức sắm vai một người phụ nữ dần dần rơi vào bể tình. Thường xuyên lén dùng ánh mắt say đắm nhìn Lý Trường Tuấn. Mà khi hắn bắt gặp ánh mắt của tôi, luôn cười yêu chiều, xoa xoa tóc tôi.

Sau đó, trong lòng tôi thở dài, lại đắc ý dào dạt. Thờ dài là sao lại có một người người đàn ông tốt như vậy, nếu không biết trước anh ta là kẻ lừa đảo, chỉ sợ tôi sẽ muốn anh ta trở thành định mệnh đời này của tôi thật ấy chứ. Đắc ý là cho dù anh ta làm gì, cũng bị tôi – Ôn Tinh – nữ nội gián vô gian đạo siêu cấp lừa phỉnh.

Mà tôi cũng tin rằng mình được an toàn tuyệt đối. Bởi vì mỗi lần tôi đi ra ngoài cùng anh ta, đều có một chiếc xe đi theo chúng tôi. Trong xe, là Lý Minh lạnh lùng, Lý Minh thực sự. Mà mỗi tối Lý Trường Tuấn đưa tôi về nhà, sẽ có một ánh lửa lúc sáng lúc tối ở góc đường cách đó không xa —— đó là ánh lửa lúc Lý Minh hút thuốc lá. Mà bóng dáng của anh lại ẩn nấp ở sâu trong bóng đêm. Mỗi lần Lý Trường Tuấn rời đi, anh đều đi ra từ chỗ tối, cũng chỉ gật gật đầu với tôi coi như chào hỏi, rồi xoay người rời đi. Nhưng chỉ thế thôi cũng đủ rồi. Ánh lửa mơ hồ kia, lời tạm biệt không tiếng động kia, lại làm cho tôi vô cùng an tâm. Nghe Đổng Vĩ nói, là Lý Minh tự mình yêu cầu đến bảo vệ tôi. Điều này làm cho tôi vui sướng. Người đàn ông như vậy, sao có thể khiến người ta không an tâm được chứ? Sao có thể khiến người ta không rung động được cơ chứ?

Tuy rằng mỗi lần đến đồn gặp Lý Minh cùng Đổng Vĩ, chỉ thảo luận tiến triển của sự tình, hoặc thảo luận bước tiếp theo nên tiến hành như thế nào, nhưng Lý Minh chỉ huy bình tĩnh như vậy, Lý Minh lạnh lùng kiên định như vậy, thật sự là quá đàn ông!

Nhưng ánh mắt anh nhìn ai cũng trầm tĩnh. Ánh mắt nhìn tôi, cũng chỉ hơi mỉm cười mà thôi —— dù sao tôi cũng từng xấu hổ ở trước mặt anh như vậy. . . Nội gian là công việc mạo hiểm, tôi không dám để lộ ra vẻ mặt vui mừng. Mỗi lần họp đều dùng vẻ mặt đứng đắn thảo luận với bọn họ, cũng nghiêm túc tỏ vẻ mình rất hứng thú với công tác cùng cuộc sống của cảnh sát.

Nhưng tôi thật sự có chút say mê anh mất rồi. . . Mỗi lần họp đều lén ngắm nhìn nửa bên mặt kiên nghị đẹp trai của anh, ánh mắt dõi theo bóng hình anh. . . Tôi thật quá thất bại!

Tin rằng qua một đoạn thời gian nữa, Lý Trường Tuấn sẽ tìm cớ vay tiền tôi. Tôi tin tất cả sẽ thuận lợi. Chỉ có một vấn đề làm cho tôi càng ngày càng khó xử —— phụ nữ rơi vào bể tình sao lại không đồng ý hôn người đàn ông trong lòng mình?

Mà hiển nhiên Lý Trường Tuấn muốn nhiều hơn thế! Tuy tôi lấy lý do gia đình tôi rất truyền thống bảo thủ để từ chối, ám chỉ sau khi kết hôn mới có thể tiếp xúc thân mật. Nhưng cự tuyệt nụ hôn của anh ta vài lần, đã làm cho mày anh ta nhăn lại.

Nhưng cứ nghĩ mình phải hôn một kẻ lừa đảo, tôi lại cảm thấy buồn nôn. Tôi nói điều khó xử này cho Lý Minh cùng Đổng Vĩ, Lý Minh chỉ nhíu mày: “Nếu cảm thấy miễn cưỡng, vậy chúng tôi sẽ nghĩ cách khác.” Mà Đổng Vĩ lại trêu ghẹo nói: “Trả giá vài cái hôn để bắt được kẻ chuyên lừa đảo con gái này, không đáng sao?” Tuy rằng lời của anh ta đổi lấy cái trợn mắt của Lý Minh, nhưng tôi cũng hơi dao động.

Tôi chỉ có thể tiếp tục ôm tâm tính “binh đến tướng chặn” tiếp tục ‘vật lộn’ với Lý Trường Tuấn. Cho đến một tối, một lần cầu hoan của Lý Trường Tuấn đã đánh vỡ cân bằng này.

Vẫn là ở ngã tư đường ngoài cửa nhà tôi, Lý Trường Tuấn mặc tây trang trắng tinh, yêu chiều ôm eo của tôi: “Tiểu Tinh, anh yêu em như vậy!” .

Giọng nói của anh ta thật sự rất thấp trầm, rất từ tính, nhưng giờ phút này nghe vào trong tai tôi lại như chuông báo tử. Tôi cúi đầu cười nói: “Anh Minh, cám ơn anh!” Trong lòng lại như sét đánh. .

“Tiểu Tinh. . .” dưới đèn đường mờ ảo, ánh mắt của anh ta dần dần trở nên sâu xa, hai tay giữ chặt cơ thể tôi, chậm rãi cúi mặt xuống, “Anh sắp điên vì em mất rồi. . .” .

“Đừng! Đây là cửa nhà em! Nhỡ mẹ em ra sẽ thấy!” Tôi lập tức vươn hai tay muốn đẩy anh ta ra, lại không ngờ động tác của anh ta quá nhanh, ôm chặt tôi vào ngực, mà trong mắt của anh ta, tràn đầy □. Anh ta nhập tâm sắm vai nhân vật người đàn ông si mê vì yêu giống như nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình “Ánh mắt thâm thúy, thì thào nói nhỏ, điên cuồng hôn lên ” . . . .

“Đừng!” Anh ta hung hăn hôn lên mặt, lên cổ tôi. Tôi sắp khóc mất, làm sao bây giờ! Làm sao bây giờ! Anh ta dường như muốn chứng minh sự thâm tình của mình, có lẽ muốn làm tôi cảm động, hôn càng thêm ra sức, cổ áo trong của tôi đã bị anh ta kéo ra.

Tôi hít sâu một hơi, ngừng xúc động muốn kêu cứu—— Ôn Tinh, không thể xúc động, nếu không tâm huyết hơn một tháng của mày cùng Lý Minh, Đổng Vĩ sẽ cuốn theo nước! Nghĩ đến Lý Minh, tôi bỗng nhiên ngẩng đầu, nhưng không tìm thấy ánh lửa quen thuộc ở góc đường.

Lòng tôi chùng xuống, anh đâu rồi? Vì sao ngày ngày bảo vệ tôi mà hôm nay lại không ở đây?

Tôi nhất định là bị điên rồi, trong lúc mình sắp bị kẻ lừa đảo này khinh bạc, lại còn có thể thất thần —— Tôi quả nhiên không phải người phụ nữ khôn khéo!

Tiếng chuông vang lên dồn dập, lại như cứu tính mạng tôi. Động tác của Lý Trường Tuấn có chút chần chờ, tôi lập tức tránh thoát, nói: “Nhất định là mẹ em thúc giục em về!” Tôi lấy điện thoại ra, lại phát hiện trên màn hình hiện lên hai chữ: “Lý Minh.”

Lòng tôi chấn động, vội vàng dùng cơ thể ngăn ánh mắt nghi ngờ của Lý Trường Tuấn, nhận điện thoại, đầu bên kia không có tiếng động. Tôi vội hỏi: “Alo ! Mẹ à! Con về ngay đây! Vâng! Bye bye!”

Khép điện thoại lại, đã thấy Lý Trường Tuấn dùng vẻ mặt áy náy nhìn tôi: “Xin lỗi, Tiểu Tinh! Vừa rồi anh không khống chế được mình! Anh thật sự rất muốn có được em!” .

Giả vờ thật giống quá cơ! Tôi đã bình tĩnh trở lại, cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Kỳ thật cũng không phải em kháng cự anh. Chẳng qua em thật sự là lần đầu tiên có bạn trai. Em. . . không bài xích anh làm như vậy với em. . .” Ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười vui sướng của Lý Trường Tuấn, tôi bắt lấy thời cơ, ngượng ngùng thêm một câu: “Em nghĩ, tương lai nếu kết hôn tất cả của em đều là của anh!” Nói xong vội vàng quay đầu chạy vào trong nhà. Chạy được vài bước thì quay đầu lại nhìn anh ta, anh ta vẫn mang vẻ mặt ngụy trang giả vờ vui mừng đến sắp phát điên. Trong lòng tôi âm thầm cười, chạy vào trong nhà.

Nhìn xe Lý Trường Tuấn dần dần đi khuất, tôi hít sâu một hơi, chỉnh trang lại quần áo, từ trong bóng đêm đi ra.

Quả nhiên, bóng dang cao lớn rắn rỏi lại quen thuộc kia đang lẳng lặng đứng ở ngoài cửa nhà tôi. Đôi mày nghiêm túc, vết sẹo đỏ thẫm, ở dưới ánh trăng phát ra ánh sáng lóa mắt, lặng lẽ hấp dẫn tôi. Anh vốn bình tĩnh nhưng giờ phút này lại không che giấu được vẻ mặt căng thẳng, nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt vô cùng lo lắng.

Trong lòng tôi âm thầm cảm động, cũng có một chút vui mừng không nói nên lời chầm chậm lan ra. Có lẽ lo lắng của anh là vì chức trách mà thôi, nhưng tôi vẫn không kìm chế được mà vui mừng. . . Thật không có tiền đồ mà. . . .

“Tôi không sao. Anh không cần lo lắng.” Không biết sao, kinh hoảng cùng sợ hãi lúc trước, giờ phút này đều như tan thành mây khói, dường như cách tôi rất xa rất xa. .

“Vậy là tốt rồi!” giọng nói của anh vẫn âm u khàn khàn, nhưng tôi nghe xong lại cảm thấy an tâm.

Anh mạnh mẽ tiến lên từng bước, nâng tay lên, bàn tay to thô ráp nhẹ nhàng mơn trớn hai má tôi, ngón tay kiên định mà có lực, ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.

Yên tĩnh như vậy đúng mười giây, anh đột nhiên rút tay lại như bị điện giật, trên mặt thoáng hiện lên vẻ ngượng ngùng cùng tự trách: “Xin lỗi, tôi không. . .” Có lẽ anh vừa mới nhận ra anh có hành động thân mật với tôi.

“Không sao!” Tôi cười tươi sáng, trong lòng cũng đan xen vui vẻ cùng hoảng sợ. Vui vẻ là do anh không chú ý mà biểu lộ ra sự quan tâm đối với tôi. Hoảng sợ là tôi không ngờ mình lại vui mừng vì sự quan tâm của anh. Bắt đầu từ lúc nào mà tôi đã sinh ra hảo cảm mãnh liệt với anh như vậy? Tôi bỗng nhiên nổi hứng thú, cười gian tà nói, “Vậy để cho tôi sờ lại!” .

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của anh, tôi nhanh chóng vươn tay, mơn trớn đường cong góc cạnh rõ ràng khuôn mặt kiên nghị của anh. Còn có vết sẹo dữ tợn lại thân thiết kia. Những chỗ tay tôi lướt qua đều mang độ ấm nóng bỏng. .

Tôi chậm rãi rút tay lại, mỉm cười nhìn anh, kiên định nhìn anh. Anh nhìn tôi, trên mặt hiện lên ý cười, nụ cười vui vẻ cùng tự tin: “Em trở về đi. Lần sau sẽ không để em gặp nguy hiểm như vậy nữa.”

Giống như ước định.

“Vâng!” Tôi gật gật đầu, xoay người rời đi.

Nhưng bắt đầu từ lúc tay anh xoa lên mặt tôi, trái tim tôi đã đập thình thịch không ngừng, rất lâu cũng không thể bình tĩnh lại.

Hạnh phúc – Chương 44

Chương 44: Tình cũ khiêu khích

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Ra khỏi tầm mắt của Hách Nghĩa Thành cùng Hạ Nhã Ngôn, Hạ Hoằng Huân liền không chịu nổi. Một tay anh đỡ eo, cố sức tựa vào trên vách tường cầu thang, hơi ngửa đầu đau đến cắn răng, khiến y tá cùng bệnh nhân đi qua phải chú ý.

“Hoằng Huân?” Nhìn thấy Hạ Hoằng Huân, trong mắt Thích Tử Di dấy lên vui mừng, đem bệnh án trong tay giao cho y tá. Cô bước nhanh tới, phát hiện anh có điểm không ổn, cô lo lắng hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Hạ Hoằng Huân nhíu chặt lông mày, miễn cưỡng đứng thẳng: “Không có gì, mệt mỏi thôi, nghỉ một lát là ổn.”

Biết rõ eo anh có thương tích, Thích Tử Di sao có thể dễ dàng bị lừa được. Thấy tay anh vô thức chống tại thắng lưng, cô trách cứ nói: “Đừng gạt em, lại chạm vào thương tích ở eo đúng không? Sao không trực tiếp tới tìm em?” Vừa nói, đưa tay chuẩn bị khoác lên tay Hạ Hoằng Huân dìu anh.

Hạ Hoằng Huân khẽ nghiêng người tránh cô, lùi một bước: “Không nghiêm trọng như vậy.”

Ý cự tuyệt rõ ràng như vậy khiến Thích Tử Di không thể không lúng túng thu tay về: “Cần em giúp anh sắp xếp không ?”

“Cám ơn, không cần.” Hạ Hoằng Huân khách khí nói cám ơn, cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay: “Tôi còn có chuyện, đi trước.”

Mất rất lâu mới đến được cửa chính bệnh viện, Hạ Hoằng Huân dừng lại ở lối dành cho người đi bộ, tựa lên thân cây nghỉ ngơi, đau đến mồ hôi chảy ròng ròng. Không phải anh cậy mạnh không muốn khám, mà là anh không muốn khám ở bệnh viện lục quân. Ở đây đương nhiên phải tiếp xúc với Thích Tử Di, anh lo Mục Khả biết thì trong lòng cô sẽ không thoải mái, bất lợi cho quá trình hồi phục.

Đang suy nghĩ tới bệnh viện nào gần đây kiểm tra, ít nhất giảm đau trước rồi tính thì Ninh An Lỗi gọi đến. Sau khiểu rõ nguyên nhân Hạ Hoằng Huân đột nhiên rời đi, Chính ủy hỏi: “Bệnh viện nào? Bệnh viện tổng Lục quân?” Sau khi nghe được câu trả lời của anh, Ninh An Lỗi nhíu mày: “Nhìn đôi vợ chồng son các cậu thật là, thật vất vả gặp nhau được một lần thì lại thành bệnh nhân cả đôi rồi. Thế này đi, điều kiện của Bệnh viện bộ đội cũng không tốt lắm, cậu dứt khoát ở đó trị liệu đi, tôi sẽ an bài sau, cậu trực tiếp đi báo cáo là được.”

“Chính ủy, tôi. . . . . .”

“Nhưng đại hội khen thương của Tổng bộ thì cậu phải có mặt, thời gian cụ thể thông báo sau. Cứ như vậy đi, lúc này chữa khỏi hoàn toàn cái eo đấy đi, đừng để lại di chứng. Đồng chí Hạ Hoằng Huân, eo, đó là đại sự đấy, cẩn thận cô dâu nhỏ không cần cậu.” Ninh An Lỗi nói xong cười cúp điện thoại, không cho thương lượng chút đường sống nào hết.

Hạ Hoằng Huân day day huyệt thái dương, đón một chiếc xe taxi, miễn cưỡng cúi người ngồi vào. Đến nhà trọ của Hạ Nhã Ngôn anh nằm thẳng đờ trên sàn nhà bằng gỗ phòng khách, nghỉ ngơi rất lâu mới bớt đau. Cũng không phải đau đến té xỉu, chủ yếu là do người có vết thương ở eo tái phát nên nằm thẳng nghỉ ngơi thì hiệu quả sẽ tốt hơn.

Trong lúc Hạ Hoằng Huân rời khỏi bệnh viện, Hướng Vi tới cứu nguy, giảng hòa cho hai người Hạ Nhã Ngôn cùng Hách Nghĩa Thành. Cuối cùng họ cũng không dùng đôi mắt như nhìn kẻ thù để lườm nhau nữa, khiến cho Mục Khả thoáng thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù rất rõ nguyên nhân Hạ Nhã Ngôn bất mãn với Hách Nghĩa Thành là vì anh phản đối Hạ Hoằng Huân, thế nhưng dù sao cũng là cậu út tình cảm sâu đậm, Mục Khả không hy vọng anh bị người ta chèn ép.

Hướng Vi lâu không lộ diện mà thần thái vẫn phấn khởi như cũ, cô không lớn không nhỏ nói giỡn cùng Hách Nghĩa Thành: “Tham mưu trưởng Hách, lâu không gặp mà thấy anh càng ngày càng đẹp trai, khẳng định lại khiến một đám nữ binh sĩ điên đảo phải không?”

Hách Nghĩa Thành đã quá quen với sự sùng bái của Hướng Vi. Anh cũng luôn ôn hòa với bạn tốt của Mục Khả: “Lần nào cũng là lời kịch này, Vi Vi, lần sau đổi câu khác mới mẻ hơn đi.” Thấy cô nhe răng cười, anh lấy giọng trưởng bối hỏi thăm: “Gần đây bận việc sao, dường như lâu rồi không thấy em đi chơi với Khả Khả?”

Nhắc tới công việc, Hướng Vi như đưa đám: “Đừng nói nữa, em đã bị ông chủ coi như người máy rồi, hợp đồng một cái nối một cái, ngày ngày làm thêm giờ, làm cho em thở cũng phải báo cáo. Sớm biết khổ cực như vậy em nên thuận theo ý hiệu trưởng Hướng hả hê ở lại trường, còn có thể bắt nạt cô giáo Mục mỗi ngày, vui vẻ vô cùng.”

Mục Khả bị hong khô thành không khí ngồi bên cạnh nhìn trần nhà khinh bỉ cô: “Bắt nạt mình hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, cậu chắc chắn cậu chịu được sao?”

Uy hiếp không có chút uy lực! Hướng Vi xùy một tiếng, làm chuyện xấu vò rối tóc Mục Khả.

Sao không ai chịu bỏ qua tóc của cô? Nó trêu ai chọc ai à! Mục Khả trợn mắt, không còn hơi sức oán trách: “Bộ dáng của mình bây giờ đã rất không giống người rồi, cầu xin cậu đừng chà đạp mình nữa.”

Hướng Vi nhìn cô làm mặt quỷ, rất phúc hậu lấy ngón tay giúp bệnh nhân nhỏ chỉnh lại mái tóc rối bù.

Hách Nghĩa Thành thấy thế cong môi cười, ý cười lan tới trong mắt.

Hạ Nhã Ngôn ngoài ý muốn phát hiện lúc này Hách Nghĩa Thành rất bình dị gần gũi. So với lúc đối chọi gay gắt với cô quả thật như hai người khác nhau. Cô đang cân nhắc có lẽ nên thu hồi oán thầm lúc trước đối với anh lại. Chỉ là trước lúc thu hồi, cô hung hăng oán thầm không biết bao nhiêu lần nữa, ai bảo anh hại cô bị kẹt khung cửa.

Đang lúc Hách Nghĩa Thành cùng Hướng Vi trò chuyện khí thế ngất trời, cửa phòng bệnh bị người ta gõ tượng trưng hai cái.

Ngoài ý muốn với người tới lại là Thích Tử Di, Hạ Nhã Ngôn đứng lên hỏi: “Tìm mình à, Tử Di?”

Ánh mắt quét một vòng phòng bệnh, dường như không tìm được người cô cho rằng vốn nên ở đây, Thích Tử Di đương nhiên hỏi: “Hoằng Huân đâu?”

Không khó để nghe ra ý tứ trong giọng nói của cô, Hách Nghĩa Thành giương mắt nhìn cô, sắc mặt bình tĩnh, cảm xúc không rõ.

Dường như sợ Thích Tử Di xuất hiện sẽ làm cho hình tượng của anh mình mất giá trước mặt Hách Nghĩa Thành, Hạ Nhã Ngôn có vẻ không quá thân thiện: “Buổi tối anh ấy phải ở đây chăm, trở về chỗ trọ của mình thay quần áo. Có chuyện gì sao?”

“Chăm sóc?” Ánh mắt bình tĩnh đột nhiên trở nên sắc bén vài phần, giọng Thích Tử Di không hề thiện: “Bản thân mình cũng là bệnh nhân còn muốn chăm ai?” Đi tới trước giường Mục Khả, cô lấy giọng điệu chất vấn nói: “Cô không biết viết thương ở eo anh ấy tái phát sao? Chẳng lẽ cô không nhìn ra tư thế anh ấy đi không tốt? Lưng đau phát tác cấp tính, anh ấy cần nằm trên giường nghỉ ngơi.”

Ngữ khí nghiêm khác căn bản là đang trách Mục Khả không nên để Hạ Hoằng Huân chăm sóc. Hách Nghĩa Thành nếu không nhìn ra Thích Tử Di nhằm vào cháu gái thì thật uổng anh sống lâu như vậy. Anh tức giận đứng lên, ánh mắt sắc bén giống như có thể bắn ra đạn.

Mục Khả đưa tay kéo ống tay áo anh, dịu dàng gọi một tiếng: “Cậu út.” Ý tứ ngăn cản rõ ràng.

“Chuyện gì xảy ra?” Thân là thầy thuốc Hạ Nhã Ngôn không hề phát hiện anh trai khác thường, cô thay Mục Khả hỏi ra nghi vấn trong lòng.

“Lúc trước gặp anh ấy dưới tầng, nhìn dáng vẻ của anh ấy mình đã cảm thấy có cái gì không đúng, nhưng anh ấy nói không có việc gì. Vừa rồi mình nhận được điện thoại, đoàn 532 sắp xếp cho anh ấy nằm viện, nói là eo bị thương, rất nghiêm trọng, yêu cầu bệnh viện cho anh ấy làm kiểm tra cùng trị liệu toàn diện.”

“Khi nào Hoằng Huân trở về cậu dẫn anh ấy đến phòng bệnh số 057, mình đã sắp xếp xong xuôi, trước làm kiểm tra, sau đó tiến hành vật lý trị liệu.” Thích Tử Di chuyên quyền độc đoán bàn giao toàn bộ, cúi người giống như dịch chăn cho Mục Khả Lạp, cố ý hạ thấp giọng chỉ để hai người có thể được nói: “Không biết chăm sóc anh ấy cũng không sao, nhưng ít nhất đừng gây thêm phiền toái cho anh ấy!”

Ngầm nghe được Thích Tử Di nói gì, Hạ Nhã Ngôn cảnh giác cao gọi cô: “Tử Di!”

Quan tâm dịch dịch góc chăn cho Mục Khả, Thích Tử Di lấy thân phận bác sĩ mỉm cười nhắc nhở: “Nghỉ ngơi cho tốt.”

Đợi cô rời khỏi phòng bệnh, Hướng Vi cực kỳ khó chịu hỏi Mục Khả: “Cô ta là ai vậy, sai khác năm tám vạn còn túm? Cô ta nói với cậu cái gì?”

Biết rõ Hách Nghĩa Thành có ý kiến với Hạ Hoằng Huân, Mục Khả đương nhiên sẽ không nói Thích Tử Di là bạn gái trước của anh, mà nhắc nhở “thiện ý” của cô ta lại càng không thể nói. Cố sức đè nén những giọt nước mắt đang dâng lên, cô vừa sờ điện thoại bên gối vừa bâng quơ nói: “Tháng trước lúc tới kiểm tra sức khoẻ đã gặp, là bạn của Hạ Hoằng Huân.”

Nghe vậy, khóe môi Hách Nghĩa Thành mím thành một đường, ánh mắt sâu sắc liếc Mục Khả một cái, ngay sau đó nhìn về phía ngoài cửa sổ như không có chuyện gì, tâm tư không rõ.

Người có thể nói chuyện cùng cô trong đơn vị chỉ có Viên Soái, Mục Khả liền gọi cho anh.

Viên Soái tuyệt không dấu diếm Mục Khả bất cứ chuyện gì, đem tình huống chi tiết ngày hôm đó biết được từ miệng Trần Vệ Đông báo cáo hết. Sau đó lấy giọng sùng bái nói: “Lão đại thật quá cool, bị thương như vậy mà còn chạy nhanh hơn cả thỏ, chính trị viên nói lúc anh ta bị kéo xuống khỏi xe suýt chút nữa. . . . . .” Ý thức được không nên nói tục trước mặt cô, Viên Soái kịp thời phanh lại, cuối cùng nói: “Hai người tập hợp chưa? Mau mau hầu hạ Doanh trưởng chúng tôi cho tốt đi, làm mấy thứ canh bổ gì đó, đoạn đường còn gian nan hơi leo Vạn Lý Trường Thành, 17 cây số, quả thật không phải là chuyện người làm. . . . . .”

“17 cây số gì cơ?”

“Cô không biết à? Lão đại vội đi tới thành phố A, kết quả xe cùi kia bãi công ném anh ấy ở cái nơi chim không đẻ trứng. Chỗ kia rất vắng cả ngày chả có lấy một chiếc xe đi qua, anh ấy chỉ còn cách dùng chân giò hun khói chạy đến chỗ cô, chờ bọn tôi tới cứu không phải tác phong của anh ấy, nhất quyết chạy đi. Lúc gọi điện thoại để cho tôi tới lấy xe, ta vừa nghe vị trí thì, oa, tính ra từ đó chạy đến thành phố cũng phải 17 cây số đấy. Xem xem Doanh trưởng chúng tôi đối với cô như vậy, ông trời làm chứng. A, tôi nói này, này cô làm sao vậy, lão đại lửa thiêu đến mông. . . . . .”

Mục nhưng vội vàng cắt đứt lời anh, không thể tin xác nhận lần nữa: “Anh nói là anh ấy chạy 10… 17 cây số tới đây?”

Hách Nghĩa Thành bỗng chốc quay đầu lại, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Đối với những người tham gia quân ngũ mà nói, ai trên người không có thương tích? Không phải có câu, ví tiền quân nhân chỉ mang tính trang trí, thân thể có tính tàn phá. Cho nên, đối với việc vết thương cũ của đồng chí Doanh trưởng tái phát, Hách Nghĩa Thành vốn không hề để trong lòng. Nhưng anh không tài nào tưởng tượng nổi tình cảnh Hạ Hoằng Huân mang theo phần eo bị thương chạy 17 cây số. Anh thậm chí tự hỏi, nếu như đổi lại là anh, anh có thể hoàn thành nhiệm vụ dưới điều kiện cơ thể như vậy hay không.

Hạ Nhã Ngôn nghe vậy lập tức tức giận, cũng không quan tâm Mục Khả còn đang gọi điện thoại, cô tức giận quát: “Hoàn toàn không cần thắt lưng nữa rồi, nên đau chết anh đi!” Sau đó đá cửa chạy đi thu xếp chuyện trị liệu cho anh trai.

Lúc cúp điện thoại, nước mắt trong suốt nhẹ nhàng theo khóe mắt Mục Khả rơi xuống, một tiếng nức nở nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn nữa từ miệng cô tràn ra: “Cậu út, cậu nói xem, anh ấy yêu cháu đúng không?”

Trong ánh nắng trời chiều, Hách Nghĩa Thành nghiêng người đứng bên giường, giật mình chợt hiểu.

Chừng một canh sau, Hạ Hoằng Huân lần nữa xuất hiện ở bệnh viện lục quân. Áo sơ mi màu đen, áo khoác tối màu, tôn lên dáng người chân dài vai rộng của anh. Đôi mắt lạnh lùng khi nhìn thấy Thích Tử Di đi tới thì hiện ra mấy phần xa cách cùng bất đắc dĩ.

Không hy vọng xa vời anh sẽ chủ động chào hỏi, Thích Tử Di nói thẳng: “Bệnh viện đã nhận được điện thoại của đơn vị anh.”

Chân mày Hạ Hoằng Huân hơi cau lại: “Làm phiền cô cố gắng xếp thời gian vật lý trị liệu vào xế chiều.” Như vậy thì anh sẽ có thời gian ở bên Mục Khả cho đến lúc truyền nước biển xong.

“Sao vậy, còn muốn chăm sóc …bạn gái anh?” Đêm Mục Khả nhập viện Thích Tử Di trực ban nên cô biết. Nói thật, mãi không thấy Hạ Hoằng Huân đến, cô mơ hồ thất vọng đồng thời trong lòng ngược lại lại cân bằng. Cho rằng có lẽ Mục Khả trong lòng anh cũng không quan trọng như lời Hạ Nhã Ngôn nói. Mà bây giờ, cô lại không xác định được.

Hạ Hoằng Huân im lặng cũng là lời giải cho sự đau lòng của cô. Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, Thích Tử Di có chút thương cảm: “Nhưng anh cũng là bệnh nhân. Nếu như không trị liệu hoàn toàn, sẽ ảnh hưởng tới công tác cùng cuộc sống hằng ngày.”

Hạ Hoằng Huân muốn nói “Cám ơn đã quan tâm”, lời đến khóe miệng lại tự động tiêu hóa, khách sáo hoa mĩ như thế không phù hợp với anh .

Ngắn ngủi 10 giây yên lặng, Hạ Hoằng Huân không còn lời nào để nói, cất bước muốn đi. Trong nháy mắt anh nghiêng người, anh nghe thấy Thích Tử Di nói: “Là vì trả thù em lựa chọn Vệ Minh nên anh mới tìm cô ta sao?”

Hạ Hoằng Huân đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn Thích Tử Di lạnh lẽo mà bén nhọn. Sau đó anh lại nở nụ cười như trào phúng, nhàn nhạt lại mệt mỏi: “Cô nghĩ nhiều rồi!”

“Tại sao là cô ta?” Cô ta nhìn như đứa con nít còn chưa lớn, vừa không có phong tình cũng không quyến rũ, còn không tỉ mỉ, quan trọng hơn là không biết cách chăm sóc thân thể cho anh.

“Tại sao không thể là cô ấy?” Cô hiểu chuyện, lạc quan, kiên cường, lương thiện, đáng yêu. . . . . . Cho dù là khuyết điểm, đều có thể phù hợp hoàn mỹ với anh. Người yêu như vậy, có thể gặp nhưng không thể cầu.

“Trước kia anh luôn không coi trọng tiến chức tiến hàm, lần diễn tập này dường như lại cực kỳ liều mạng.” Kiên định sâu trong mắt Hạ Hoằng Huân làm lòng Thích Tử Di đau nhói, cô không lựa lời nói: “Cũng đúng thôi, dù ba cô ta là Quân trưởng, cậu là Tham mưu trưởng Sư bộ, nhưng nâng đỡ người nhà cũng không nên làm quá lộ liễu, nên kín đáo một chút không để người ta phát hiện. Nếu như hai người kết hôn, có thể rút ngắn hai mươi năm phấn đấu rồi.”

Ánh Hạ Hoằng Huân mắt lặng lẽ tối lại, anh thu hồi vẻ thờ ơ, trong nháy mắt vẻ mặt trở nên nghiêm túc, sắc bén, thậm chí còn có chút ác nghiệt, anh lấy giọng nói âm trầm lạnh lẽo đến cực điểm gằn từng chữ từng chữ nói: “Xin đừng lấy thước đo của cô đánh giá tôi!”

Đều nói, nếu như yêu thật lòng, không cần cố gắng nhớ cũng có thể khắc sâu vào tận xương tủy. Như vậy, nếu như rất hận thì sao, sẽ như thế nào? Hạ Hoằng Huân xưa nay luôn tỉnh táo chợt có chút lờ mờ, không nghĩ ra ban đầu người bị vứt bỏ rõ ràng là anh, dựa vào cái gì mà giờ lại quay lại hận? Bị hiểu lầm? Cái thế giới này, thật mẹ nó vặn vẹo!

Lặng yên trong giây lát, Hạ Hoằng Huân áp chế cảm xúc, anh lấy giọng điệu châm chọc nói: “Xem ra vì đến gần trung ương đảng, tôi quả thật cần đến cái thang này rồi!”

Nói thêm nữa dường như cũng không còn ý nghĩa, Hạ Hoằng Huân đi lướt qua cô, lúc ngẩng đầu thấy Hách Nghĩa Thành chẳng biết đã đứng ở cửa cầu thang từ lúc nào.

Anh là định mệnh của đời em – 05

Năm.

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Ôn Tinh tiểu thư, bây giờ cô đã tin chúng tôi là cảnh sát chưa?” Người đàn ông biến thái trước mặt —— à, cũng chính là đại đội trưởng “Sở cảnh sát Thành Đông” – Lý Minh ngồi đối diện tôi, hai tay ôm ngực nhìn tôi.

“Tin rồi, tin rồi!” Đầu tôi sắp chạm đến mặt bàn mất rồi. Tôi dám thề, từ nhỏ đến lớn chưa từng xấu hổ như vậy!

Thì ra Lý Minh thật sự là cảnh sát, còn là đại đội trưởng “Sở cảnh sát Thành Đông”, mà cảnh sát trẻ tuổi lúc trước là cấp dưới của anh —— Đổng Vĩ. Lúc trước tôi cứ nghĩ số lượng biến thái từ một tăng thành hai chứ. Mà hai người bọn họ gần như phải trói tôi lôi về sở bởi vì suốt đường tôi liều mạng đánh,cắn, dù bọn họ nói gì cũng không nghe! Đến khi tôi nhìn thấy tấm bảng viết năm chữ “Sở cảnh sát Thành Đông” mới chính thức choáng váng. Mà lúc này cánh tay Lý Minh đã có thêm vài miệng vết thương mới.

Đương nhiên Đổng Vĩ nói Lý Minh là đối tượng xem mắt của tôi chỉ là đùa thôi. Nhưng tôi rất xấu hổ! Lại dám coi cảnh sát đại nhân, công an đại ca là biến thái mà K một trận!

Chẳng qua tôi cảm thấy áy náy nhiều hơn! Bởi vì tôi nhất quyết nhận định anh là người xấu là do khuôn mặt khủng bố của anh. Vậy chắc hẳn anh thường xuyên vì vậy mà bị người ta hiểu lầm!

Vết thương đó nhất định là do xả thân cứu người mà tạo thành! Tôi áy náy ngẩng đầu, lại nhìn thấy khuôn mặt bình thản của anh.

Lúc này, Đổng Vĩ đứng bên lại trêu ghẹo nói: “Lão đại, là do mặt anh quá khủng bố nên Ôn Tinh tiểu thư mới hiểu lầm chúng ta!”

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta. Sao anh ta có thể nói như vậy? Sao có thể trực tiếp lấy khuôn mặt Lý Minh để nói giỡn như vậy?

Tôi lập tức nhìn về phía Lý Minh, lại thấy vẻ mặt anh lạnh nhạt, hiển nhiên bình thường thường xuyên bị trêu đùa như vậy, mà anh cũng không quan tâm đến vẻ ngoài của mình. Trong lòng lại càng thêm kính nể cùng thương hại anh, tôi không tự chủ được trừng mắt nhìn Đổng Vĩ một cái, rất chính nghĩa nói: “Là vừa rồi tôi quá căng thẳng! Thật ra khuôn mặt như vậy rất cá tính, rất đàn ông!” .

Lời này vừa nói ra, hai người đều trừng lớn mắt nhìn tôi. Nhất là Lý Minh, anh ta nhìn tôi chằm chằm, có lẽ anh cho rằng tôi đang châm chọc anh? Tôi thản nhiên nhìn thẳng lại anh. Sợ cái gì, từ trước đến nay tôi là người yêu hận rõ ràng thế nên mở to mắt nhìn lại anh! Đến khi sự cảnh giác cùng tức giận trên mặt anh chậm rãi biến mất, dần dần hiện lên ý cười ôn hòa. .

“Lão đại, Ôn tiểu thư. . .” Đổng Vĩ đứng bên đột nhiên nở nụ cười, “Hai người nhìn nhau như vậy giống như đang phóng điện!”

Tôi cảm thấy mặt mình lập tức nóng lên, vội vàng cúi đầu, nhưng vẫn không kìm chế được mà lén nhìn Lý Minh một cái. Mà anh cũng không tự nhiên ho khan một tiếng, cất cao giọng nói: “Ôn tiểu thư, hôm nay Lý Minh xem mắt với cô là đối tượng chúng tôi nghi ngờ mượn danh nghĩa xem mắt để lừa gạt—— tên thật Lý Trường Tuấn!”

Tôi lại hóa đá —— không thể nào! Hôm nay ông trời muốn tôi xui xẻo đến mức nào nữa?

“Lúc trước lão đại tưởng rằng cô đồng lõa, cho nên mới ‘động thủ’ với cô. Bởi vì chúng tôi đã theo dõi hắn hơn nửa tháng, cô là người phụ nữ đầu tiên hắn tiếp xúc!” Đổng Vĩ đứng bên cạnh giải thích.

Rất, rất, rất dọa người! Tôi chỉ cảm thấy trên mặt như có lửa thiêu, đối tượng tôi vừa xem mắt lại là kẻ lừa đảo! Ôi trời! Điệu bộ giả vờ giả vịt của tôi ở trong quán cà phê nhất định đã bị Lý Minh thấy hết! Nghĩ đến đây, tôi lén nhìn trộm anh một cái, lại phát hiện Lý Minh cùng Đổng Vĩ đang trao đổi ánh mắt, dường như đang có điều do dự, đang tính toán gì đó.

Tôi quyết tâm xoay chuyển hình tượng háo sắc của mình ở trong lòng bọn họ, vội hỏi: “Vậy các anh mang tôi về đồn làm gì?”

Lý Minh nghĩ nghĩ, nhìn tôi, gằn từng chữ một: “Chúng tôi hy vọng cô có thể giúp chúng tôi thu thập chứng cớ, bắt hắn về kết án!”

“Lý Trường Tuấn đã lừa gạt gần trăm vạn của ba người phụ nữ thành phần tri thức ở những nơi khác, nhưng do không có chứng cớ, mà những cô gái bị lừa cũng không tình nguyện ra tòa làm chứng, chúng tôi không có cách nào bắt hắn!” Đổng Vĩ đứng bên giải thích nói: “Tin rằng cô là con mồi sắp tới của hắn, nếu cô hỗ trợ, lần này nhất định chúng tôi có thể nắm chắc quyền chủ động!” .

Tôi mở lớn ánh mắt nhìn hai người bọn họ, không phải chứ! Để cho tôi làm nội ứng? Bọn họ thật đúng là ảo tưởng. . . .

“Nhưng công việc kiểu này không phải rất nguy hiểm sao? Hơn nữa còn phải chuyên nghiệp. . .” Tôi nói thật, tôi dường như không phải loại phụ nữ khôn khéo

“Ôn Tinh tiểu thư, nếu lo lắng không an toàn, có thể không làm. Nhưng chúng tôi hy vọng cô đừng gặp lại hắn.” Biểu tình trên mặt Lý Minh bỗng nhiên trở nên thoải mái, nhẹ nhàng nói.

Tôi đang định biện bạch không phải do tôi nhát gan thì Đổng Vĩ lại nở nụ cười: “Ôn Tinh tiểu thư đâu phải người nhát gan! Tôi cảm thấy cô là người rất dũng mãnh!” Nói xong anh nhìn tôi cười hì hì, “Huống chi, Lý Trường Tuấn vẫn dùng tên giả Lý Minh, khiến đội trưởng chúng tôi——Lý Minh thật sự vô cùng tức giận! Ôn tiểu thư, xin cô giúp đội trưởng của chúng tôi tẩy sạch nỗi oan khuất này đi!”

“Đổng Vĩ! Tôn trọng lựa chọn của Ôn tiểu thư!” Lý Minh bỗng nhiên quát, lạnh lùng nhìn Đổng Vĩ liếc mắt. Đổng Vĩ lè lưỡi, không dám nói nữa. Ngay cả tôi cũng hoảng sợ. Lý Minh như vậy rất có khí thế, hàng lông mày dày nhíu chặt, ánh mắt như điện nhìn Đổng Vĩ. Tin rằng Đổng Vĩ bây giờ nhất định đang chảy mồ hôi lạnh ròng ròng —— bởi vì người đứng xem như tôi còn đang phát run nữa là. . . .

Nhưng vì sao, trong lòng tôi lại có chút nóng lòng muốn thử? Tuy rằng tôi vẫn luôn tuân kỷ thủ pháp, nhưng cũng không giống người thích lo chuyện bao đồng? Vì sao nơi nào đó trong lòng tôi, dường như có cảm giác rất mềm mại?

“Tôi đồng ý!” Máu nhanh chóng chảy xuôi, lại khiến cho tôi bắt đầu nảy sinh dục vọng nào đó —— thôi thúc mạo hiểm. Mà sâu trong linh hồn, lại cảm thấy ấm áp. Tôi ngẩng đầu, nghênh đón ánh mắt kinh ngạc của Lý Minh, ánh mắt vui vẻ của Đổng Vĩ kinh hỉ.

Không biết sao, càng nhìn lại càng thấy vết sẹo đỏ thẫm dữ tợn trên mặt Lý Minh thuận mắt, càng cảm thấy cá tính.