Anh là định mệnh của đời em – 04

Bốn.

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Anh đừng có lại đây, đừng có lại đây!” Tôi vung túi xách trong tay, đánh lên người anh.

Nhìn tôi giương nanh múa vuốt, người đàn ông khủng bố này nhíu mày khiến vết thương trên mặt càng kinh khủng.

“Cô làm gì?!” Anh hét lớn một tiếng, gần như khiến tôi thủng màng nhĩ. Nước mắt lập tức trào ra, tôi cũng dùng âm lượng tương tự quát: “Anh dám động vào tôi, tôi sẽ báo cảnh sát bắt anh! Tôi sẽ không để yên cho anh đâu.”

Tôi còn chưa nói xong, người đàn ông biến thái đã vươn tay ra nhanh nhẹn túm chặt lấy hai tay tôi, mà hai chân anh cũng kẹp chặt lấy cú đá của tôi. Tôi hoảng hốt, phát hiện mình bị anh dùng tư thế cực kì mờ ám ôm vào ngực, giọng anh khàn khàn vang lên bên tai tôi: “Báo cảnh sát? Tôi chính là cảnh sát!”

Xong rồi! Nước mắt làm mơ hồ hai mắt của tôi, người đàn ông biến thái này đã bắt đầu tự cho mình là cảnh sát rồi! Tôi vội nói: “Tôi không phải kẻ trộm, anh thả tôi ra!” Đáng chết! Sao lúc này không có ai đi ngang qua vậy?

Không ngờ người đàn ông biến thái này lại nở nụ cười, dừng một chút lại nói: “Cô có quan hệ gì với người đàn ông kia?”

“Người nào. . . Người đàn ông nào?” Anh coi tôi thành bạn gái phản bội của anh sao? Rất nhiều biến thái đều như vậy! Tôi lập tức bổ sung thêm: “Cuộc sống của tôi rất quy tắc!”

Người đàn ông biến thái vừa cười vừa nói: “. . . Người đàn ông vừa nói chuyện với cô trong Starbucks —— Lý Minh.” Ánh mắt lại đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Giống như —— giống ánh mắt nhìn thấy người yêu ngoại tình. . . Nhưng tôi đâu có quen người đàn ông biến thái này . . . .

“Anh ta? Tôi chỉ đi xem mắt với anh ta tôi!” Trong đầu bỗng nhiên lóe lên một ý nghĩ, tôi mở to mắt, kích động nói, “Anh thích anh ta à? Tôi có thể rời đi! Anh đừng hại tôi! Tôi cam đoan! Hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp anh ta, anh ta còn chưa động lòng với tôi đâu!” Trong lòng tôi thầm ai oán, thế giới này thật nhiều đồng tính! Sao tôi đi xem mắt thôi mà cũng đụng phải một đôi? Hơn nữa có một người trong đó còn là biến thái!

Có phải do tôi nhìn nhầm không? Dường như khóe miệng người đàn ông biến thái trước mắt này run lên một cái, rồi buông tôi ra, sắc mặt rất cổ quái nhìn tôi.

Tay chân tôi được tự do nhưng tôi cũng không dám tự tiện nhúc nhích, bởi vì tốc độ cùng sức lực của anh hơn xa cho tôi. Nhưng hình như cảm xúc của anh ta trở lại bình thường rồi thì phải? Trong lòng đang vui vẻ, thì lại phát hiện anh chậm rãi cho tay vào trong ngực tìm kiếm.

Bởi vì la hét quá nhiều nên cổ họng tôi đã hơi rát, nhưng động tác của anh bây giờ—— rất giống đang rút súng.

“Anh. . . anh đừng có làm bừa! Giết tôi cũng vô dụng!” Tôi không biết mình lấy đâu ra dũng khí đột nhiên túm chặt lấy tay anh ta, anh ta hiển nhiên bị hành động dũng cảm đột xuất của tôi dọa ngã, tay vẫn đặt trong ngực. .

“Anh ta mới là đối tượng xem mắt của cô—— Lý Minh!” Phía sau bỗng nhiên vang lên một giọng nam, mang theo vài phần đùa cợt.

Tôi hoảng sợ quay đầu, đã thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục cảnh sát, mỉm cười đứng đằng sau tôi.

Cảnh sát? Cảnh sát! Lòng tôi mừng rỡ, tự động xem nhẹ lời của cảnh sát đại ca, rút tay về như lấy được đại xá. Khi tôi đang định chạy về phía cảnh sát đại ca, thì lại thấy người đàn ông biến thái đã rút ra một vật từ trong ngực .

Tôi đứng bất động tại chỗ như bị sét đánh!

Vật đó rõ ràng là một cái phù hiệu cảnh sát, bên trên viết một cái tên màu lam đậm: Lý Minh. .

“Anh ta là Lý Minh, là đối tượng xem mắt của cô!” Cảnh sát phía sau lại khẳng định nói.

Tôi khó hiểu! Người đàn ông biến thái trước mặt là đối tượng xem mắt của tôi? Vậy anh chàng Lý Minh đẹp trai ở Starbucks vừa rồi là ai?

Không! Không thể nào! Người đàn ông biến thái trước mặt này không thể nào là người mà bà Vương “duyệt qua trăm người” nhận định là đối tượng kết hôn tốt nhất, không phải ‘người trong số mệnh’ của tôi!

Anh là định mệnh của đời em – 03

Ba.

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Một giờ trôi qua rất nhanh, Lý Minh và tôi dường như có rất nhiều đề tài chung, hơn nữa cũng giỏi về cách điều tiết không khí trong lúc nói chuyện. Mà anh tiến lui có lễ, phong độ thân sĩ, cũng khiến cho tôi bị thuyết phục đôi chút. Mặc dù có lúc cảm thấy một số lời anh nói là để lấy lòng tôi, nhưng không sao, đánh giá chung anh vẫn khá ổn .

“Tiểu Tinh, cho phép tôi gọi thẳng tên em.” Ánh mắt Lý Minh nhìn tôi có chút nóng bỏng, “Không biết tôi có vinh dự mời em dùng bữa tối không?”

Tôi xem đồng hồ, đã 5 giờ rưỡi, liền gật đầu. Lại chợt nghe thấy tiếng chuông di động vang lên dồn dập. Lý Minh nhìn tôi cười cười xin lỗi, rút điện thoại ra.

“Alo? Vậy sao? Được! Cậu đừng vội, tôi đến ngay!” Anh cất điện thoại đi, có chút áy náy nhìn tôi, “Xin lỗi! Công ty có một số việc cần anh lập tức trở về xử lý!” .

“Anh có việc thì cứ đi về trước đi!” Tôi hào phóng nở nụ cười.

“Cám ơn!” Anh có chút quyến luyến nhìn tôi, nói: “Buổi tối tôi sẽ gọi cho em!” .

Nhìn bóng dáng cao lớn của anh biến mất ở cửa, tôi nhẹ nhàng thở ra, phải duy trì nụ cười thục nữ quả thực mệt muốn chết! Nhưng trong lòng vẫn không kìm chế được mà vui sướng —— không ngờ tôi lại gặp được người đàn ông có điều kiện tốt như vậy. Đúng là vận cứt chó, ha ha ha!

Nhưng nghĩ đến biểu hiện quá mức ân cần, cùng đôi mắt âm nhu của anh, vẫn khiến cho tôi có chút không thoải mái.

Dù sao trong lòng vẫn rất vui vẻ, tôi lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Nguyệt Toa: “Nguyệt Toa! Mình vừa gặp anh chàng Lý Minh kia!”

“A? Sao rồi sao rồi? Có tốt như trong tư liệu không?” Đầu bên kia điện thoại – giọng nói của Nguyệt Toa chợt phóng đại.

“Ừ, rất tốt!” Tôi nở nụ cười mỹ mãn, “Không thể tưởng được loại đàn ông cực phẩm như vậy lại bị mình bắt được ! Ha ha ha! Nguyệt Toa, cậu không biết vừa rồi mình biểu hiện thục nữ thế nào đâu!”

Nguyệt Toa ở đầu bên kia cũng cười ha ha. Có lẽ giọng tôi quá kiêu ngạo cùng khủng bố, nên có mấy nhân viên cùng khách hàng trong cửa hàng đều mỉm cười nhìn tôi. Tôi đỏ mặt hạ thấp giọng, mọi người chung quanh thiện ý quay đầu đi không nhìn tôi nữa.

Tôi ngượng ngùng ngắt điện thoại, mặt càng ngày càng nóng.

Ánh mắt lơ đãng đảo qua góc quán cà phê, lòng tôi chấn động mạnh.

Bàn ăn bên ngoài cách tôi khoảng bốn năm mét có một người đàn ông đang nhìn chằm chằm vào tôi. Dáng người anh có vẻ rất cao, bả vai dày rộng cùng hai chân thon dài. Anh ngồi ở chỗ kia, đầu đội mũ lưỡi trai màu xám, gần như cả khuôn mặt đều giấu trong bóng tối. Thật ra từ lúc vào quán tôi đã chú ý đến người đàn ông có khí chất quỷ dị này rồi. Nhưng khi đó anh đang cúi đầu đọc báo, không thấy rõ khuôn mặt—— chỉ cảm thấy khí thế của anh có chút khiếp người.

Nhưng bây giờ, anh ngẩng đầu lên hung ác nhìn tôi chằm chằm, biểu cảm lạnh lùng, mắt sáng như đuốc nhìn tôi không chớp mắt. Mà từ góc độ này, vừa khéo thấy rõ mặt anh, thấy rõ ánh mắt của anh.

Điện thoại của tôi đột nhiên rơi xuống mặt bàn bàn. Tim đập càng ngày càng nhanh. Ôi trời ạ! Khuôn mặt kia nhất định là ông trời đang đùa tôi! Cho tới bây giờ tôi chưa từng nhìn thấy khuôn mặt khủng bố lại làm cho người ta mê hoặc như thế!

Người đàn ông kia khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt cân xứng, lông mày đậm, mắt đen, làn da màu lúa mạch. Đường cong khuôn mặt tuyệt đẹp, góc cạnh rõ ràng, mặt mày mũi môi, chỗ nào cũng lộ ra sự lạnh lẽo cùng trầm tĩnh. Không quá tuấn tú, lại khí thế khiếp người. Nhưng vết sẹo bên phải khuôn mặt, làm cho khí thế uy nghiêm biến thành khủng bố. Một vết sẹo đỏ thẫm to như ngón út từ dưới khóe mắt uốn lượn đến má bên phải, giống như chia nửa khuôn mặt bên phải thành hai khối, quỷ dị mà dữ tợn. .

Có lẽ là người của hắc đạo, có lẽ là biến thái. . . .

Tôi hít một ngụm khí lạnh, bỗng nhiên đứng bật dậy, vì người đàn ông khủng bố kia đang từ từ đi về phía tôi.

“Tiểu thư, Tôi. . . Có thể nói chuyện với cô được không?” Anh ngồi xuống trước mặt tôi, vẻ tối tăm cùng hưng phấn trên mặt đan vào nhau tạo thành thần sắc phức tạp, mà giọng nói của anh cũng khàn khàn khó nghe giống như bị ô tô nghiền qua, làm cho người ta buồn nôn.

Tôi trừng mắt lườm người đàn ông này một cái, cầm túi xách cùng áo khoác đi—— Ai mà ngờ được đi xem mặt còn gặp phải biến thái? Không dám hy vọng xa vời có người có đạo đức công cộng tốt bụng cứu tôi, tự cứu lấy mình là phương châm số một của tôi. .

Chạy thẳng ra cửa Starbucks, trốn vào ngõ nhỏ cách đó khoảng bốn năm mươi mét. Tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi, đang định đứng lên trở về xem, lại nghe thấy giọng nói khàn khàn mà khủng bố từ phía sau truyền đến: “Tiểu thư,. . . Vì sao cô lại chạy? Là sợ khuôn mặt của tôi sao? Hay là cô. . . chột dạ?”

Tôi trong đầu chỉ có ba chữ: chết,chắc,rồi!

Anh là định mệnh của đời em – 02

Hai

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Tôi, Ôn Tinh, 26 tuổi, sắp bắt đầu buổi xem mặt lần đầu tiên trong đời

Mà đối tượng mẹ tôi cùng Nguyệt Toa lựa chọn lại tên là Lý Minh!

Ông trời của tôi ơi! Trong sách giáo khoa Tiểu học, mười ví dụ thì có chín cái lấy tên này; cuối những năm 70 đầu năm 80 có một đống nam sinh có tên này. Thật sự quá buồn cười! Tôi lại phải xem mặt với người đàn ông xa lạ “Lý Minh” này? Mệt tôi còn từng ôm giấc mộng bạn trai sẽ có tên giống nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình, đau khổ triền miên, khí vũ hiên ngang, ví dụ như “Hiên” hay “Hạo” gì gì đó.

Đứng ở cửa Starbucks, trong đầu tôi nhanh chóng hiện lên tư liệu cá nhân của Lý Minh: tổng giám đốc công ty IT gia sản bạc triệu, tốt nghiệp thạc sĩ hệ máy tính đại học Bắc Kinh, ba mươi mốt tuổi, cao 1m78, thân thể khỏe mạnh, diện mạo tuấn tú, khiêm tốn lễ phép. . . Tuy không có ảnh chụp, nhưng mẹ tôi hết sức tin tưởng vào ánh mắt “Duyệt vô số người” của bà Vương “Môi giới hôn nhân”.

Nhưng người đàn ông ưu tú như vậy, vì sao còn phải dùng cách xem mắt để tìm người yêu? Chẳng lẽ có bệnh không tiện nói ra? Tôi có chút nghi ngờ, nhưng tôi tình nguyện tin vào vận khí của mình, ngoan ngoãn ngồi trong quán cà phê chờ vương tử đến. Cho dù đối phương là kẻ ngu ngốc, tôi cũng muốn gặp mặt anh ta, huống chi anh ta còn là tinh anh trong thương giới, không phải ngu ngốc.

“Xin hỏi cô là Ôn Tinh tiểu thư sao?” giọng nam trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu tôi. Tôi vội ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt đang cười.

Người đàn ông trước mắt mặc tây trang màu xanh thẫm được may hết sức khéo léo, có dáng người cao lớn cân xứng, ngũ quan cũng được gọi là tuấn tú, nhưng đôi mắt có chút âm nhu làm cho tôi không thoải mái —— nhưng tính tổng thể có thể cho tám mươi điểm! Trong lòng thầm khen bà Vương đó cũng thật có mắt nhìn. Tuy rằng mấy bức ảnh khác bà ấy đưa cho mẹ tôi đều vô cùng thê thảm, nhưng khi người đàn ông trước mắt này xuất hiện, tôi có thể xác định định luật “Mèo mù vớ cá rán” có thật—— đương nhiên, tôi là con mèo mù kia!

“Tôi là Ôn Tinh.” Tôi bày ra nụ cười dịu dàng thiên hạ vô địch—— hoặc nên dùng “sởn cả tóc gáy” để hình dung thì thích hợp hơn, “Anh là Lý Minh tiên sinh?”

Đối phương gật đầu, lại cười nói: “Ôn Tinh tiểu thư, quả nhiên người cũng như tên.” .

Không thể phủ nhận, tim tôi đập nhanh mất mấy nhịp rồi! Tuy rằng đôi mắt quá mức âm nhu của anh vẫn làm cho tôi cảm thấy có điểm không thoải mái.

Anh là định mệnh của đời em – 01

Một.

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Tôi tin chắc rằng đại đa số những người đi xem mắt, đều là bất đắc dĩ. Không phải do chính mình thích đi xem mắt, mà bởi vì có một bà mẹ đang hết sức lo lắng, hoặc một người bạn tốt thích làm bà mối.

Mà tôi nhất định là cô gái bất đắc dĩ nhất thế kỷ hai mươi mốt này —— Bởi vì tôi không chỉ có một bà mẹ từ ái, còn có một người bạn tốt y như gà mẹ —— Hà Nguyệt Toa. Tuy rằng tôi vẫn lấy lí do công tác bận rộn không có thời gian để thoái thác. Nhưng mùng một tháng năm năm nay được nghỉ, tôi rốt cục cũng không thoát được vận mệnh đi xem mắt.

.

“Dì, dì xem luật sư này như thế nào?” Hai mắt thiếu phụ như tỏa sáng—— bạn tốt của tôi Hà Nguyệt Toa, cầm ảnh chụp đưa đến trước mặt bà cô trung niên giống như hiến vật quý.

“Ừ, đứa nhỏ này thoạt nhìn có vẻ thật thà chất phác. . .” Bà cô trung niên—— mẹ của tôi, đeo kính lão cẩn thận đoan trang.

“Vậy để anh ta gặp mặt Tiểu Tình nhé?” Thiếu phụ đắc ý dào dạt. .

“Tôi, không, thích, người, trọc, đầu!” Đương sự —— Tôi nghiến răng nói ra mấy chữ oán hận

“Được, được, được!” Cô nàng lưu luyến không rời ném ảnh chụp của tên ngốc thành phần tri thức kia qua một bên, tiếp tục xét duyệt cẩn thận số ảnh chụp còn lại. . .

“Dì à, người này là bác sĩ, gia thế tốt, hơn nữa bộ dạng cũng trắng nõn! Rất thích hợp với Tiểu Tình!” Nguyệt Toa lại hưng phấn.

“Ừ, cậu bé này thoạt nhìn có vẻ tốt tính!” Mẹ tôi lại dịu dàng nở nụ cười. .

“Con không chấp nhận người dưới 1m7!” Chẳng lẽ mẹ tôi đã quên con gái bà cao 1m7 sao?

Hai người trước mặt có yên lặng một lát. . . Qua 5 phút, Nguyệt Toa lại bùng nổ: “Dì! Người này thật tốt! Tốt nghiệp trường danh giá, thành phần tri thức IT!”

“Ừ! Cũng không tệ! Nhìn qua rất có tinh thần!” Mẹ tôi phụ họa. .

“Mẹ! Nguyệt Toa! Thằng nhóc này vừa mới tốt nghiệp! Con không có sở thích yêu trẻ con!” Tôi sắp phát điên.

Lặp lại hơn mười lần áp bức cùng phản áp bức, tôi rốt cục đầu hàng, yếu ớt nói: “Mẹ, Nguyệt Toa! Con còn trẻ, đâu cần phải vội vàng đi xem mặt!”

Đôi bạn vong niên cực ăn ý liếc nhau, đồng thời u oán nhìn tôi một cái, nhìn đến mức tôi thầm sợ hãi. Sau đó hai người tự động loại bỏ kháng nghị của tôi, tiếp tục vùi đầu lật tư liệu đề cử đối tượng xem mặt .

Ngay lúc tôi sắp phát điên, mẫu thân đại nhân ngồi bên cạnh tôi bỗng nhiên nở nụ cười yêu thương, mà Nguyệt Toa bên kia cũng lộ ra nụ cười vui mừng, trong lòng tôi thầm hô < đại sự không ổn> —— chẳng lẽ bọn họ lại có chung quan điểm?

Quả nhiên, mẫu thân môi mỏng hé mở, còn mang theo chút vui mừng cười: “Tiểu Tình, mẹ tìm được cho con một đối tượng xem mặt thích hợp nhất.”

Một trang giấy dày đặc tư liệu cá nhân, mà không có ảnh chụp, hơi có chút thần bí được ném tới trước mặt tôi. Trên trang giấy là một cái tên nghe nhiều nên quen thuộc lại xa lạ: Lý Minh…

Phu quân là thái giám tổng quản – Đoạn Vân (4)

Chính văn Đoạn Vân 4

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“A – cứu mạng!”


Cầu Vĩ nghe thấy tiếng thét, lập tức chạy tới nơi phát ra âm thanh.


Nam nhân lập tức xé quần áo Đoạn Vân, nhưng lại điên cuồng khiến móng tay cào xước da ở cổ nàng.


“Đừng, đừng mà, cứu mạng ……”


Đoạn Vân khóc lớn, khi nàng tuyệt vọng muốn chết lại nghe được giọng nói của Cầu Vĩ ở bên ngoài.


“Lớn mật, người của dịch quán ngươi cũng dám động vào!”


Nam nhân lập tức ngẩng đầu, nhưng lại không thấy kẻ địch đâu cả.


Hắn đứng lên chậm rãi đến gần bức tường đổ nhưng thân thể lại có vẻ như vô cùng đau đớn. Hắn nâng thiết liên trên tay chuẩn bị phóng ra, Cầu Vĩ lại đột nhiên lao ra từ sau bức tường, cầm một tảng đá đập vào đầu hắn.


Nam nhân nghiêng đầu tránh thoát, tung thiết liên ra, kéo Cầu Vĩ ngã mạnh xuống đất.


Đoạn Vân lại thất thanh hét một tiếng.


Cầu Vĩ dùng sức chống người muốn đứng lên, nhưng không đứng dậy nổi.


Nam nhân chậm rãi đến gần hắn, hắn lùi về đằng sau, gian nan tựa vào một thân cây bên cạnh.


Nam nhân nâng chân lên dường như chuẩn bị đạp đứt cổ hắn.


Cầu Vĩ lại đột nhiên vung tay lên tung một nắm vôi phấn màu trắng về phía hắn.


Nam nhân đau đớn kêu một tiếng, ôm lấy mắt, lảo đảo lùi ra sau thở phì phò.


Cầu Vĩ nhìn ra, ngoại trừ trong mắt dính vôi, dường như hắn đang cố nén một loại đau đớn khác.

Chính loại đau đớn này khiến cho kẻ võ công cao cường hắn suy yếu. Nhưng cho dù hắn suy yếu, thì mình cũng không phải đối thủ của hắn, chỉ có thể nhân cơ hội nhanh chóng chạy trốn.


Nghĩ vậy Cầu Vĩ lập tức đứng lên, kéo Đoạn Vân chạy.


Nghe thấy tiếng bước chân, nam nhân vừa dụi mắt, vừa đuổi theo.


Cầu Vĩ kéo Đoạn Vân liều mạng chạy, không dám chạy về phía dịch quán, chỉ có thể trốn vào những chỗ có địa hình phức tạp. Như thế may ra mới có thể cắt đuôi kẻ đằng sau.


Chạy không được bao lâu, con đường trước mặt trở nên trống trải, kẻ kia thì vẫn đuổi theo phía sau.


Mắt hắn bị dính vôi phấn không nhiều, còn có thể đuổi theo xa như vậy, có lẽ sắp hồi phục lại rồi. Huống chi, cho dù hắn suy yếu, không nhìn thấy gì thì hai người Cầu Vĩ cùng Đoạn Vân hai tay trói gà không chặt cũng không phải đối thủ của hắn. Tình huống lúc này thật vô cùng nguy hiểm.
Đoạn Vân khóc nói:“Đại nhân, ngài đi đi, mặc kệ ta ……”


Cầu Vĩ đi về phía trước vài bước, thấy một chiếc thuyền nhỏ không xa.


Đúng rồi, dường như bọn họ đã chạy đến bờ sông!


Cầu Vĩ kéo nàng, nhanh chóng chạy về phía thuyền nhỏ.


Đầu thuyền một nam nhân còn trẻ đang xoay người buộc mái chèo, dường như muốn chèo thuyền ra sông.


Cầu Vĩ kéo Đoạn Vân lên thuyền, lập tức nói:“Huynh đài, nhanh lên, đi mau!”


Người trẻ tuổi ngẩn người, hoài nghi nhìn hai người, dường như không muốn nghe lời hắn.


Cầu Vĩ nói:“Có người đuổi theo chúng ta, người nọ nổi cơn điên gặp ai cũng giết, nếu huynh đài không đi chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm!”


Người trẻ tuổi vừa nghe vậy, liền khua mái chèo đẩy thuyền đi.


May mà lúc này xuôi chiều gió, tốc độ thuyền rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã rời bờ.


Cầu Vĩ cùng Đoạn Vân lo lắng nhìn bên bờ, trong lòng thầm mong thuyền đi nhanh chút nữa, nhanh chút nữa.


Khi nam nhân cầm thiết liên đuổi tới nơi lập tức nhìn thấy con thuyền đang chèo ra sông. Nhưng chạy đến bên bờ thì thuyền cũng đã đi xa mất rồi.


Lúc trước hai người còn lo lắng hắn có thể bay lên trên thuyền nhưng khi thấy hắn đứng ở bên bờ không có hành động mới yên lòng.


Trong khoang thuyền đặt lưới đánh cá, người trẻ tuổi đưa thuyền lúc muộn như vậy dường như là muốn đi bắt cá.


Đoạn Vân đỡ Cầu Vĩ ngồi xuống, sốt ruột hỏi: “Đại nhân, ngài sao rồi?”


Cầu Vĩ lắc đầu, lại nhịn không được nhíu nhíu mày.


Đoạn Vân nhìn vào lưng hắn, quả nhiên nhìn thấy phần vai áo hắn bị mài rách.


“Đại nhân……”


“Ta không sao.” Cầu Vĩ nói.


Lúc này, người đánh cá trẻ tuổi đi vào khoang thuyền, châm một ngón nến.


Khoang thuyền dần dần sáng rõ, hiện ra bộ dáng chật vật của hai người, cũng hiện ra quần áo trong của Đoạn Vân bị xé rách, lộ ra một phần ngực trắng nõn.


Đoạn Vân một lòng nhìn bả vai Cầu Vĩ, không chú ý đến cái khác. Cầu Vĩ đẩy nàng ra sau, nói với người đánh cá cuống quít cúi đầu:
“Huynh đài, ta là đương kim Lễ bộ Thượng Thư, vị cô nương này cũng chuẩn bị tiến cung. Vừa rồi bị một tên dâm tặc to gan lớn mật đuổi theo mới chạy tới thuyền của ngươi. Nhờ huynh đài cứu giúp mới giúp chúng ta tránh được một kiếp.”


“Lễ bộ Thượng Thư? Ngươi làm quan?” Người đánh cá giật mình.


“Đúng vậy, bây giờ chỉ sợ tên dâm tặc kia còn chờ trên bờ. Đến sáng ngày mai hẳn hắn sẽ đi, cứu viện của chúng ta cũng sẽ đến, cho nên hi vọng huynh đài có thể để chúng ta ở lại đây một đêm. Ơn cứu mạng này nhất định ta sẽ báo đáp.” Cầu Vĩ nói.


Người đánh cá vội quỳ xuống nói:“Không dám không dám, có thể cứu đại nhân, là phúc ba đời của tiểu nhân!”


Cầu Vĩ nâng dậy hắn nói:“Vậy đa tạ huynh đài.”


Người đánh cá nhìn nhìn Đoạn Vân phía sau hắn, nói:“Vậy…… vậy tiểu nhân đi chèo thuyền.” Nói xong, liền ra khỏi khoang thuyền.


Cầu Vĩ ấn vai, từ từ ngồi xuống. Đoạn Vân ngồi ở phía sau hắn, cúi đầu khép quần áo lại, yên lặng.


Người đánh lén liếc nhìn hai người bên trong, trong lòng âm thầm tính toán.


Nam nhân kia tự xưng là làm quan, hắn cũng không tin. Một người làm quan, sao có thể nửa đêm dẫn theo một cô nương sắp tiến cung, còn bị người ta đuổi theo? Hắn nói có dâm tặc đuổi theo bọn họ, sao mình lại không phát hiện? Nói không chừng hai người này là một đôi gian phu dâm phụ, ban đêm bỏ trốn bị phát hiện? Hắn giúp bọn họ, không nhất thiết là có lợi, nói không chừng còn chuốc họa vào thân.


Nghĩ đi nghĩ lại, nếu người kia thật sự là quan lớn của triều đình, cho dù đáp tạ mình, có thể đáp tạ được mấy lượng bạc? Đủ cho hắn đánh bạc không? Đủ cho hắn cưới vợ không? Nói không chừng còn không đáng giá bằng một góc khối ngọc bội bên hông hắn. Mà nữ nhân đằng sau hắn…… khuôn mặt kia, ánh mắt kia, còn có bộ ngực chỉ liếc nhìn một cái đã khiến người ta không chịu nổi rồi. Nếu hắn có thể lấy nàng làm vợ, ban ngày ra ngoài làm cho người ta hâm mộ, buổi tối ngủ cùng, tư vị này cũng không phải chỉ mấy lượng bạc có thể mua được. Kỹ nữ lẳng lơ Nhan Kiều Kiều ở Thiên Hương lâu còn không bằng một nửa nhan sắc của nàng mà một đêm cũng phải năm lượng bạc đó!


Cứu bọn họ, cùng lắm là được mấy lượng bạc. Không cứu bọn họ, tệ nhất cũng được một khối ngọc bội. Tệ nhất này tốt gấp mấy lần tốt nhất kia, vì sao hắn phải mạo hiểm cứu bọn họ?


“Đại nhân, ngài không nên mạo hiểm như vậy, ta.. . ta vốn không đáng để ngài mạo hiểm như vậy.” Trong khoang thuyền, Đoạn Vân khóc nói.


“Đoạn cô nương……” Cầu Vĩ đang định nói, ngực liền nhói đau, không kìm chế được ho dữ dội.


“Đại nhân!” Đoạn Vân vội đỡ lấy hắn, lại không biết nên làm thế nào.


Lúc này, người đánh cá tiến vào nói:“Trong ấm của tiểu nhân có chút nước, đại nhân uống đi.” Nói xong, đưa ấm nước cho Đoạn Vân.


Đoạn Vân cầm ấm nước, đưa cho Cầu Vĩ: “Đại nhân, mau uống chút nước đi.”


Cầu Vĩ nhận lấy, uống mấy ngụm, vừa đặt bình xuống vừa ho nhẹ hai tiếng.


“Đủ chưa?” Đoạn Vân sốt ruột hỏi.


Cầu Vĩ gật gật đầu.


Người đánh cá nhìn hắn, nhận lấy cái ấm đi ra ngoài khoang thuyền. Lát sau, chỉ thấy Cầu Vĩ trong khoang nói: “Đoạn cô nương, ta hơi choáng váng đầu, muốn nằm nghỉ một lát.”


“Được, ngài mau nằm xuống.” Đoạn Vân lập tức đỡ hắn nằm xuống.


Một lát sau, người đánh cá hỏi:“Cô nương, đại nhân thế nào rồi? Đỡ hơn chưa?”


Đoạn Vân nghe tiếng thở đều đều của Cầu Vĩ, nhẹ giọng trả lời:“Dường như đang ngủ.”


Người đánh cá đi vào, cúi đầu gọi:“Đại nhân, đại nhân?”


Đoạn Vân nói:“Hắn bị thương lại mệt, để cho hắn ngủ.”


Người đánh cá không để ý tới nàng, dùng sức đẩy Cầu Vĩ.


Cầu Vĩ lại không có chút phản ứng nào.


Người đánh cá lập tức tháo ngọc bội bên hông hắn xuống, đưa lên nhìn kĩ.


“Ngươi làm gì vậy? Sao lại lấy đồ của hắn?” Đoạn Vân nói xong, muốn xông lên lấy lại ngọc bội.

THÔNG BÁO

– Drop “Tướng công là bá chủ ngục giam”
lý do: đã có nhà khác làm, tiến độ ổn, mọi người có thể search gg để biết thêm chi tiết

– Lên sàn bộ “Nhân lúc em còn ở đây”

https://bjchjpxjnh.wordpress.com/truyen-dang-tien-hanh/hien-dai/nhan-luc-anh-van-con-o-day-tieu-hai-tu-nguoi-lai-day/

Tác giả: Tiểu hài tử ngươi tới đây
Độ dài: 2 chương (6phần)
Nội dung: Cán bộ cao cấp, gương vỡ lại lành
Truyện ngắn, nhẹ nhàng và HE ^^
Sẽ cố gắng hoàn trong 1 tuần hoặc nhanh hơn

Hạnh phúc – Chương 43

Chương 43. Sức hấp dẫn nam tính

Editor:TieuKhang

Beta:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Quên mất mình là quân nhân, quên luôn cả Hách Nghĩa Thành vẫn còn ở trong phòng bệnh, Hạ Hoằng Huân dịu dàng hôn lên khóe mắt đang không ngừng rơi nước mắt của Mục Khả. Trái tim lặng lẽ đã lâu nay chợt xúc động, làm cho người ta cảm nhận được tình nồng ý mật.

Hách Nghĩa Thành bị Hạ Hoằng Huân không coi ra gì, lại còn cử chỉ thân mật khiến sắc mặt anh có chút khó coi. Nhưng tiếng nức nở của Mục Khả khiến anh không thể ngăn cản, anh buồn bực đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, cả người cứng nhắc. Một lát sau quay người lại thấy hai người kia vẫn không để ý đến sự tồn tại của anh, rốt cuộc anh không nhịn được thốt lên một câu: “Quá kích thích sẽ không tốt!” Sau đó đen mặt giận dữ ra ngoài.

Môi của Hạ Hoằng Huân rời khỏi khuôn mặt Mục Khả, nhìn Tham mưu trưởng Hách tức giận đóng sầm cửa, anh tiếp tục hôn xuống cái trán trơn bóng của Mục Khả.

Mục Khả ngượng ngùng khịt khịt mũi cười cười, cô rút tay về giúp Hạ Hoằng Huân lau mồ hôi trên trán anh, thuận tiện sờ cái cằm vẫn đang lún phún râu, thì thầm nhỏ nhẹ nói với anh: “Chạy việt dã năm cây số à, sao ra nhiều mồ hôi vậy, còn quệt lên mặt em nữa.” Cô nào có nghĩ rằng thật ra có người nào đó vội vàng chạy mười bảy cây số vì cô.

Không muốn cô phải lo lắng chuyện anh chạy bộ với cái thắt lưng bị thương tới đây, Hạ Hoằng Huân không nhắc tới một chữ, chỉ hời hợt nói một câu: “Bị em dọa cho sợ.” Ánh mắt dừng lại trên gương mặt trắng bệch vì bị ốm của cô, Hạ Hoằng Huân thu lại nụ cười nắm lấy bàn tay của cô, rất nghiêm túc nói: “Sau này nếu tôi phát hiện ra em cậy mạnh ăn cay, thử xem tôi có dám K em không?”

Thấy anh nổi giận thật, Mục Khả cảm thấy hơi sợ, hơn nữa lần này cô đúng là gây họa. Cô chu cái miệng nhỏ nhắn làm nũng: “Tại cái dạ dày của em càng ngày càng yếu, thật là…”

Khuôn mặt nghiêm nghị cũng hơi buông lỏng, Hạ Hoằng Huân véo yêu lên gương mặt của cô, chọc cho Mục Khả khẽ kêu “đau” một tiếng, đồng thời kéo bàn tay của anh ra.

“Sao lại thế này?” Hạ Hoằng Huân lúc này mới phát hiện ra mu bàn tay trái của cô tím bầm, anh chuyển sang phía bên kia giường ngồi xuống, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay bầm tím của cô, lạnh mặt nói: “Bệnh viên lục quân lấy đâu ra y tá gà mờ như vậy, có phải không biết ghim kim hay không? Tôi có nên hỏi tội cô ta không?”

Nhớ lại những hành động không lý trí lúc trước, Mục Khả thẹn thùng, cô dùng sức nói: “Không liên quan đến y tá, là em không cẩn thận làm chệch kim.”

“Chệch kim?” Hạ Hoằng Huân thấy dáng vẻ chột dạ của cô đành thôi không tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ là lấy bàn tay thô ráp của mình nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của cô, nhẹ giọng nói: “Bất kể lúc nào cũng phải trông chừng em, nửa khắc cũng không rời khỏi em. Tôi sẽ tiếp tục trông em truyền nước biển, xem em còn dám làm chệch kim nữa hay không?”

Sợ anh không ngừng giáo huấn cô, Mục Khả hỏi: “Diễn tập kết thúc rồi sao? Chính ủy cho phép anh nghỉ à?”

“Nói sang chuyện khác, trốn tránh phê bình!” Hạ Hoằng Huân nhíu mày, “Kết thúc rồi. Nghỉ phép cũng đã phê chuẩn.” Hẳn là sẽ cho phép, chờ lát nữa anh gọi điện thoại xác nhận là xong.

Mục Khả chú ý tới vẻ mặt cau có của anh, nhe răng cười, lộ ra mấy phần nghịch ngơm trẻ con: “Doanh trưởng Hạ, bộ dạng của anh trông giống như là đã nếm mùi thất bại vậy.”

“Trông giống sao?” Hạ Hoằng Huân lau mặt: “Cùng lắm là tổn thương lòng tự trọng một chút.” Mặc dù kết quả đối kháng là hòa, nhưng đối với trinh sát doanh toàn thắng chưa từng trải qua thất bại mà nói, anh ít nhiều cảm thấy có chút mất mát.

Không bỏ sót nét mặt cô đơn trên khuôn mặt anh tuấn của anh, Mục Khả nắm lấy bàn tay của anh, cũng không an ủi. Cô cho rằng, đồng chí Trung tá thân kinh bách chiến như anh không cần phải nói lời an ủi, hơn nữa trong mắt cô, mặc dù thua nhưng năng lực của anh không thể nghi ngờ.

Hạ Hoằng Huân kéo bàn tay mềm mại nhỏ bé của cô hôn một cái, nhíu mày cười: “Hòa.”

“Đáng ghét!” Mục Khả giơ bàn tay lên muốn đánh anh, nhưng Hạ Hoằng Huân phản ứng cực nhanh đè bả vai cô lại, anh ra lệnh: “Em chớ có lộn xộn! Cẩn thận vết mổ lại rách ra bây giờ.”

Động tác nho nhỏ lại động đến vết thương, Mục Khả rên khẽ một tiếng rồi ngoan ngoãn nằm, lặng lặng để anh kéo chăn cho cô, nghe anh nói: “Em đó, không để tôi bớt lo được, lớn như vậy rồi còn không biết tự chăm sóc mình. Còn Nhã Ngôn nữa, hồi nhỏ đã thích gây họa, chờ một lát tôi sẽ giáo huấn cho con bé một trận, đã hai mươi mấy rồi còn không đúng mực…..”

Lần đầu tiên Mục Khả phát hiện ra Hạ Hoằng Huân cũng có lúc càu nhàu. Ánh mắt cô như biết cười, ngắm nhìn mái tóc ngắn hoàn mỹ, cái cằm kiên nghị, cùng đôi mắt tràn đầy ân cần, ánh mắt không tự chủ được di chuyển xuống, xuyên qua chiếc áo sơ mi mở hai cúc của anh, thấy làn da màu đồng cổ của đồng chí giải phóng quân, còn cơ ngực rắn chắc nữa …..

Động tác cúi người, giống như đang ở vị trí người chinh phục. Trong lòng Mục Khả dâng lên một cảm xúc mãnh liệt, cảm thấy Hạ Hoằng Huân trong lúc lơ đãng toát lên sức hấp dẫn của đàn ông, hơn nữa lực sát thương rất lớn.

Nhận ra mình lại đang len lén nhìn anh, Mục Khả mím chặt môi kinh ngạc không nói lên lời, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt từ từ hiện lên vẻ hồng hào kỳ lạ.

Phát hiện sự khác thường của cô, Hạ Hoằng Huân lo lắng hỏi: “Sao thế? Có phải vết thương bị đau không? Để tôi đi gọi y tá…” Vừa dứt lời đã muốn đứng dậy đi ra ngoài, nhưng bàn tay lại bị Mục Khả giữ chặt, cô đỏ mặt nói: “Không phải, vừa rồi mới tiêm thuốc giảm đau.”

Thấy đôi đồng tử đen láy của cô chuyển động không ngừng, cũng không dám nhìn anh, Hạ Hoằng Huân không hiểu sự tình thế nào đành hỏi: “Rốt cuộc là làm sao? Sao không thể nói cho tôi biết, bây giờ không phải lúc cậy mạnh….”

Nhìn anh khẩn trương như vậy, Mục Khả không ngừng ngọ nguậy phê bình nói: “Sao anh chẳng có chút ý thức gì về tác phong của người quân nhân thế hả?” Chẳng lẽ anh không biết rằng đàn ông gợi cảm quá cũng rất dễ bị nhúng chàm hay sao? Hại cô bị phân tâm.

Chẳng lẽ đang ghét bỏ anh? Hạ Hoằng Huân cau mày, cúi đầu nhìn xuống thấy mồ hôi thấm ướt áo sơ mi, lại phát hiện ra hai nút áo không biết bị mình cởi ra lúc nào, kết hợp với ánh mắt né tránh của đồng chí nhỏ, anh như bừng tỉnh hiểu ra, không nhịn được cười một tiếng.

Gương mặt của Mục Khả càng đỏ hơn, cô kéo chăn lên che kín đầu, rầu rĩ nói: “Không được cười!”

Sợ cô khó thở, Hạ Hoằng Huân kéo chăn xuống, yêu chiều vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn ủng hồng của Mục Khả, nắm lấy cơ hội, anh hỏi hết sức dịu dàng: “Có nhớ tôi không?” Lúc chưa yêu, có đánh chết anh cũng sẽ không nói ra bốn chữ này, cảm thấy có phần chua xót trong lòng. Nhưng đối với Mục Khả đang hờn dỗi, những lời không bao giờ dùng đến dường như tự nhiên bật ra khỏi miệng.

Ánh mắt dịu dàng chăm chú đang nhìn sâu vào trong mắt cô, Mục Khả dường như cảm thấy tim mình đang đập loạn nhịp, cô thành thực gật gật đầu, nhỏ giọng nói: “Có một chút…”

Bàn tay mang theo vết chai chầm chậm cọ trên gò má cô. Cảm giác thô ráp mà ấm áp khiến Mục Khả muốn chiếm lấy làm của riêng cả đời này. Đưa bàn tay nhỏ bé của mình nhẹ nhàng đặt trên bàn tay anh, cô yên lặng ngắm nhìn gương mặt đã nửa tháng nay cô không thấy.

Nhìn nhau triền miên, đây chính là ấm áp lãng mạn không thể nói thành lời.

Đau đớn bị quẳng lại đằng sau, vào giờ phút này Mục Khả chỉ cảm thấy hạnh phúc đến ngạt thở.

Vậy mà Hạ Hoằng Huân quả đúng là biết cách làm tan vỡ ảo tưởng lãng mạn ngọt ngào của phụ nữ. Đúng lúc cô sắp không chịu nổi ánh mắt sáng rỡ đang nhìn chăm chú của anh, khẽ khép mắt lại chuẩn bị đón lấy nụ hôn của anh thì lại nghe thấy Hạ Hoằng Huân cúi xuống bên tai cô cười xấu xa nói: “Tôi cũng biết là em có nhớ tới tôi. Chịu khó đợi cho tới khi trời tối, chọn ban đêm trăng thanh gió mát để cho em xem miễn phí, được không?” Vừa nói còn vừa dẫn tay cô bạn gái nhỏ về phía cổ áo của anh. Không ngạc nhiên khi ai đó vội rút tay lại, anh không chút ngần ngại phá lên cười lớn.

Quả thật là hết chỗ nói, Mục Khả cảm thấy anh đúng là người ngoài hành tinh. Muốn đánh người ta nhưng lại không thể dùng sức, không thể làm gì khác hơn là ngượng ngùng mắng: “Anh còn dám trêu chọc em, đồ đáng ghét!”

Sau này, khi Mục Khả có cơ hội nhìn thấy thân thể mạnh mẽ của Hạ Hoằng Huân thì người nào đó còn lấy chuyện bị “lén nhìn” trong bệnh viện mà trêu cô: “Thế này đã được chưa, có thể quang minh chính đại mà nhìn, như thế nào, em có hài lòng không?” Nói xong, còn cởi áo làm ra tư thế rất đáng đánh đòn, Mục Khả xoay người lấy gối đầu ném anh, anh né tránh rồi túm lấy vũ khí của cô, cười lớn kéo cô vào trong lòng, trong nháy mắt đèn bị tắt, người nào đó ra lệnh: “Ẩn nấp.”

Bên ngoài phòng bệnh, Hạ Nhã Ngôn nghe thấy tiếng hai người cười nói cũng cười theo. Cô đắc ý nhìn vẻ mặt cô đơn của Hách Nghĩa Thành, vô tình đả kích anh: “Anh hiểu chưa, không phải cứ tiêm thuốc giảm đau là có thể giảm đau. Anh nghĩ rằng bác sĩ Tả có thể khiến cô ấy cười sao? Anh tôi đã ra tay, nhất định có thể giải quyết được.”

Làm sao lại không hiểu chứ! Hách Nghĩa Thành nghiêng mặt không đáp lại. Ngay khi Hạ Hoằng Huân xuất hiện Mục Khả liền rơi nước mắt khiến anh phản ứng không kịp. Anh không thể ngờ trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, hai người lại không thường xuyên gặp mặt sao có thể nảy sinh tình cảm sâu sắc đến như vậy.

Hơn mười năm, Hách Nghĩa Thành đã quen Mục Khả ỷ lại vào anh. Anh hoàn toàn không chuẩn bị trước tình huống này. Cô cháu gái anh từng ôm trong ngực dỗ dành đã trưởng thành rồi, đã đến lúc cô bắt đầu yêu đương, rồi đến lúc cô làm nũng với một người đàn ông khác, rồi không còn bao lâu nữa, cô sẽ rời khỏi anh để lập gia đình…..

Anh cảm thấy không thể chịu đựng nổi suy nghĩ đó, trong lòng Hách Nghĩa Thành không khỏi cảm thấy khó chịu, cảm giác giống như sắp mất đi một thứ rất quan trọng.

Hạ Nhã Ngôn đương nhiên không biết giờ phút này trong đầu anh đang suy nghĩ trăm ngàn thứ. Trong mắt cô, sự chăm sóc yêu thương của Hách Nghĩa Thành đối với Mục Khả chính là cố chấp, bá đạo, thậm chí có phần biến thái. Vì vậy, cô tiếp tục nói: “Anh nên cảm thấy may mắn vì cô ấy đã gặp người cô ấy yêu, đồng thời cũng là người đàn ông yêu thương cô ấy. Cô ấy đã trưởng thành, không phải là tượng gỗ để mặc cho người khác định đoạt, nghe theo ý của anh lựa chọn một người mà cô ấy không thích…”

Sự kiên nhẫn của Hách Nghĩa Thành đã chạm đến điểm cực hạn, anh quên mất hệ thống cách âm trước cửa bệnh viện không được tốt cho lắm, anh từ trên ghế dài bật dậy, lớn tiếng cắt ngang cô: “Đủ rồi!”. Cắn răng đè nén cơn tức giận, anh lạnh lùng nói: “Đừng có lên mặt dạy đời tôi. Mục Khả hiện giờ còn chưa bước vào cửa nhà họ Hạ các người, vẫn còn là cháu gái của tôi, có nghe lời tôi hay không không đến lượt cô nói.” Anh chưa từng có ý định định đoạt cuộc đời Mục Khả, cho tới bây giờ vẫn luôn yêu thương cô còn không kịp, nhưng nghe những lời Hạ Nhã Ngôn, Hách Nghĩa Thành có cảm giác tức giận khi bị hiểu lầm.

Chưa từng gặp qua người cực đoan như anh, Hạ Nhã Ngôn cũng nổi giận, cô không kém cạnh mở mồm đáp trả anh: “Sao lại có thể có người cố chấp như anh chứ? Chẳng lẽ hạnh phúc của cô ấy không phải là hy vọng của anh sao?”

“Tôi cố chấp như vậy đấy, thì sao nào?” Hách Nghĩa Thành có chút bất mãn nói: “Nói cho cô biết, tôi phản đối Khả Khả cùng anh cô ở bên nhau đấy, cô có bản lãnh thì lên quân khu mà kiện tôi.”

Quân khu lo cả việc này sao? Coi cô là đứa trẻ ba tuổi chắc! Hạ Nhã Ngôn tức giận nhìn anh chằm chằm, đang muốn phát huy tài hùng biện đấu với anh ta, cửa phòng bệnh mở ra, sắc mặt Hạ Hoằng Huân âm trầm nhìn cô.

Hỏng bét, nói quá lớn tiếng, ảnh hưởng đến anh trai. Dũng khí của Hạ Nhã Ngôn lập tức tan biến, cô gọi một tiếng: “Anh!”

Hạ Hoằng Huân dĩ nhiên nghe được tranh luận của bọn họ, anh hỏi: “Không phải đi làm sao?”

Hạ Nhã Ngôn cúi thấp đầu nói nhỏ: “Đang nghỉ.” Đừng xem cô bình thường dám hung hăng với đồng chí Trung tá, có những trường hợp đặc biệt cô không dám đối nghịch với anh trai, nhất là lúc cô không cẩn thận khiến chị dâu bị thủng dạ dày.

“Em ở đây lớn tiếng làm gì, không mau về nhà nghỉ ngơi?”

“Trước khi anh tới, em không yên lòng chị dâu.”

“Vừa đúng lúc, anh trở về thay bộ quần áo, em ở đây trông cô ấy, anh lập tức quay lại ngay.”

Lúc Hương Vi gọi điện tới biết bạn tốt nằm viện, vội vàng muốn tới. Mục Khả trách Hạ Hoằng Huân áo quần không ngay ngắn, nói với anh: “Anh mau về nhà cạo râu đi, thay bộ quần áo khác, lấy lại phong độ đẹp trai một chút, cho em chút thể diện.” Nhưng thật ra là cô đau lòng nhìn anh vì diễn tập một ngày một đêm không ngủ, muốn anh về kí túc xá của cô nghỉ ngơi.

Như thể chuẩn bị tiếp kiến lãnh đạo không bằng, Hạ Hoằng Huân dở khóc dở cười, nhưng nghĩ đến trên người chỉ có bộ quân phục đã lăn lộn mấy ngày trong rừng rậm, quả thật có chút ngại ngùng, hơn nữa buổi tối còn phải đến chăm sóc cô, nếu cứ mặc thế này thì cũng không ổn. Sau khi xác định Mục Khả đã ổn, anh quyết định đến nhà em gái.

Hạ Nhã Ngôn lấy chìa khóa đưa cho anh: “Bộ đồ ngày thường của anh trong tủ quần áo, mở ra có thể thấy ngay.”

Hạ Hoằng Huân nhận lấy chìa khóa, gật đầu với Hách Nghĩa Thành một cái, đi được hai bước anh chợt nghĩ đến cái gì đó liền quay trở lại, hỏi Hạ Nhã Ngôn: “Cô ấy làm sao mà bị chệch kim.”

Việc Mục Khả kích động lúc sáng, thực tình Hạ Nhã Ngôn cũng không rõ lắm, không biết nên nói với anh ra sao, cô nhìn Hách Nghĩa Thành muốn nói rồi lại thôi.

“Mu bàn tay sưng như vậy, không giống như chỉ bị chệch kim, có chuyện gì xảy ra?” Lúc này, Hạ Hoằng Huân trực tiếp hỏi Hách Nghĩa Thành.

Hách Nghĩa Thành cũng không nhìn anh, chứ đừng nghĩ tới nói chuyện.

Hạ Nhã Ngôn thấy vậy không thể không lên tiếng: “Trước lúc truyền nước, còn chưa chuẩn bị xong chị dâu đã tự mình nhổ kim tiêm, vết thương vì vậy cũng bị rách, chảy máu rất nhiều.” Nhìn Hách Nghĩa Thành một cái, cô nói tiếp: “Anh ta tới lúc xảy ra chuyện.” Trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh Hách Nghĩa Thành ôm Mục Khả cầu xin cô bình tĩnh trở lại, ánh mắt Hạ Nhã Ngôn ôn hòa trở lại. Cô có thể thấy được, anh quả thật là một người cậu rất yêu thương cháu gái mình.

Hạ Hoằng Huân không thể tin lời của em gái mình, giống như anh không tin Mục Khả sẽ làm những hành động thiếu suy nghĩ như vậy, đến khi nghe thấy Hách Nghĩa Thành trầm mặc thở dài một tiếng, anh có thể đoán được phần nào, dường như đã hiểu ra điều gì, trong lòng cảm thấy đau đớn khi cô cố gắng mỉm cười với anh.

Chờ Hạ Hoằng Huân đi khỏi, Hách Nghĩa Thành cùng Hạ Nhã Ngôn trầm mặc nhìn nhau ước chừng một phút, sau đó giống như tranh giành nhau thứ gì đó, cả hai cùng bước nhanh vào bên trong cánh cửa, kết quả là khung cửa không rộng lắm bị mắc kẹt, khiến cho Mục Khả không nhịn được bật cười, thiếu chút nữa lại động vào vết thương.