Cô vợ giả của tổng giám đốc – 19

Chương 19: Con nhà giàu

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Gặp lại anh ta, đáy lòng lại sinh ra vô số thù hận.

Một người như vậy, cô sao có thể sống cùng anh ta? Cho dù một ngày chỉ gặp hai lần, dù thân phận của cô bây giờ đã là Ngôn phu nhân.

Chính cái nhìn này nói cho cô biết, Bạch Ngưng cô không có khả năng sống cùng một người như vậy được.

Trong nháy kia, cô hạ quyết tâm, mặc kệ con đường phía trước thế nào, bước kế tiếp chắc chắn phải là – ly hôn.

“Tôi rất muốn biết, tại sao cô lại đổi tính?” Ngôn Lạc Quân nhìn Hinh Hinh trong ngực cô nói.

Bạch Ngưng hừ lạnh một tiếng, nói: “Anh cho rằng ai cũng như anh sao? Con bé là con gái tôi.”

Ngôn Lạc Quân đánh giá cô một lượt, nói: “Tôi và cô khác nhau, bởi vì con bé tôi mới bị bắt kết hôn sớm. Mà cô lại nhờ con bé mới bước chân được vào cửa nhà giàu, đương nhiên cô phải đối tốt với nó.”

“Nếu không muốn có con, vậy thì không nên ham vui nhất thời. Anh bị trói buộc là do anh tự mình chuốc lấy, Hinh Hinh có người cha như anh mới là bất công!” Bạch Ngưng nói xong, liếc anh một cái, đi qua bên người anh.

Hừ, không muốn dùng bao cao su, lại không muốn có con, đáng đời! Đồ con nhà giàu!

Khi cô đi qua bên cạnh Ngôn Lạc Quân thì Ngôn Lạc Quân ngăn cô lại, nắm cằm của cô, nói bên tai cô: “Cô sai rồi, ngày đó tôi chẳng có chút khoái cảm nào cả, cô ngoại trừ lẳng lơ một chút ra thì chẳng có gì hết.”

“Anh!” Bạch Ngưng hất tay anh ta ra, hít sâu vài hơi, ôm Hinh Hinh bước nhanh vào biệt thự.

Ngôn Lạc Quân nhìn bóng lưng cô kỳ quái nói: “Tôi không nhìn lầm chứ, đỏ mặt? Cô cho rằng cô đang diễn ngọc nữ ngây thơ sao?”

Bạch Ngưng chạy vào trong nhà, lúc đi qua phòng Ngôn Lạc Quân, tức giận đá mấy cái lên cửa phòng anh ta.

Tên đàn ông chết tiệt, lại còn nói cô. . . . . . lẳng lơ. . . . . . Quả nhiên là bạn tốt của Trần Chí Dương, đều cùng một loại!

“Phu nhân, cô làm gì vậy?”

Bạch Ngưng vội vàng xoay người, cách đó không xa Bác Thẩm đang sững sờ nhìn cô.

Bạch Ngưng lúng túng hạ chân xuống, “ha ha” cười gượng vài tiếng, nói: “Bác Thẩm. . . . . .”

Lơ đãng cúi đầu mà nhìn, kinh hãi nhỏ giọng nói: “Bác Thẩm, con bé đang ngủ.”

Bác Thẩm đi tới, nói: “Phu nhân, nào, ôm bé lên giường nhỏ ngủ đi.”

Bạch Ngưng cùng Bác Thẩm đi vào phòng trẻ con, cẩn thận từng li từng tí đặt Hinh Hinh vào nôi.

Bác Thẩm đi ra ngoài cửa, đứng ngoài cửa gọi một tiếng “Tiểu Quyên”, người giúp việc trẻ tuổi đó liền chạy tới.

“Bác Thẩm, chuyện gì vậy?”

“Vào phòng tiên sinh dọn dẹp phòng tắm, dọn cẩn thận một chút, tiên sinh thích sạch sẽ.”

“Vâng, tôi lập tức làm ngay.” Người giúp việc tên Tiểu Quyên lưu loát đi làm.


Bác Thẩm trở lại phòng trẻ con, ngồi xuống nói: “Phu nhân ôm Hinh Hinh cả ngày có mệt không?”

“Không sao.” Bạch Ngưng nói: “Tiểu Quyên thật xinh đẹp.”

Bác Thẩm nói: “Cả phu nhân cũng khen cô ấy đẹp, vậy chứng tỏ cô ấy thật sự có chút nhan sắc! Nhưng cô bé này, không ở nhà đi học, còn chưa học xong cấp hai đã ra ngoài đi làm thêm, tưởng rằng bên ngoài rất tốt sao! Quả đúng là còn nhỏ nên không hiểu chuyện.”

Bạch Ngưng nhìn Bác Thẩm, vẻ mặt có chút hoảng hốt.

Mẹ cô cũng thường nói, con nhà nghèo, con đường tốt nhất chính là đi học, bằng không cả đời này cũng sẽ giống như bố mẹ. Cho nên sau khi ba qua đời, mẹ liền liều mạng kiếm tiền cho cô đi học, chỉ sợ cô sẽ chịu khổ giống bà.

“Phu nhân, mấy ngày nay cô sao vậy? Gặp phải chuyện gì không vui sao?” Bác Thẩm nhìn vẻ mặt cô hoảng hốt, hỏi.

Bạch Ngưng giật mình, vội cười nói: “Không, tôi không sao cả.”

Bác Thẩm lo lắng nói: “Mấy ngày nay cô luôn có tâm sự, giống như gặp phải chuyện gì vô cùng đau lòng, luôn không vui, thỉnh thoảng sẽ khóc. Cái khác. . . . . . cũng khác trước kia, cứ như là. . . . . . cứ như là thành người khác vậy, phu nhân, cô sao vậy?”

Bạch Ngưng tỏ vẻ bình thường nói: “Tự tôi lại không cảm thấy gì cả, không phải vẫn giống như trước đây sao? Mặc dù mấy ngày nay tôi thực sự hiểu ra không ít thứ.”

“Chỗ nào giống trước đây chứ ? Trước kia á, mặc dù cô cũng có tâm sự, không vui, cũng không giống như bây giờ. Không vui cũng sẽ không khóc, đối với chuyện gì cũng đều thờ ơ, cũng sẽ không nói nhiều với tôi như vậy. . . . . . Tôi cũng không nói rõ được, chỉ là, thật ra thì tôi thích cô như bây giờ hơn, có cảm giác nhiều nhân khí hơn, không. . . . . .” Bác Thẩm vội vàng nói: “Phu nhân, tôi không có ý đó. . . . . .”

“Nhiều nhân khí hơn? Trước kia tôi rất giống quỷ sao?” Bạch Ngưng rất nghiêm túc hỏi.

Bác Thẩm nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, nhịn không được cười lên một tiếng, nói: “Dĩ nhiên không phải, mà là. . . . . . Trước kia ánh mắt cô nhìn người khác luôn hờ hững, không nói nhiều, đi đứng cũng giống như mất hồn, giống như là đắm chìm trong thế giới riêng của bản thân.”

Bạch Ngưng suy nghĩ một chút, đột nhiên nói nói: “Ý bác là, tôi giống như cái xác không hồn, đúng không?”

Bác Thẩm ngượng ngùng cười cười, nói: “Đúng . . . . . Là có chút.”

Bạch Ngưng lẩm bẩm: “Thì ra trước kia tôi như vậy à . . . . . . Tại sao lại vậy chứ?” Chẳng lẽ Hứa Tĩnh Hàm vốn là tam hồn thiếu bảy phách, hồn phách không đầy đủ, cho nên bị hồn phách của cô chiếm lấy?

Trong đầu xuất hiện một cô hồn trong suốt, bay bay theo gió, trôi dạt đến Ngôn gia. Sau đó nhìn thấy một người nằm trên giường, hồn phách không hoàn chỉnh, còn đang ngủ say, lực ý chí đang yếu, vì vậy cô hồn Bạch Ngưng liền đã bám vào trên người thân thể này. . . . . .

Xem nhiều sách thần quái quá rồi. Bạch Ngưng tự phê bình mình.

Ngồi cùng Bác Thẩm một lúc lâu trong phòng, Bạch Ngưng mới về phòng của mình. Lúc đi qua phòng ngủ của Ngôn Lạc Quân lại bất ngờ nghe được một tiếng vang.

Nhìn thấy cửa khép hờ, Bạch Ngưng tò mò đẩy ra một chút, rồi nghiêng đầu nhìn vào.

Bốn cái chân!

Hai người nằm trên giường!

Ngôn Lạc Quân cùng người giúp việc trẻ tuổi!

p/s: Mọi người cùng ném đá nam9 đi nào

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 18

Chương 18: Làm mẹ

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng để tờ báo xuống, ngẩng đầu nhìn bầu trời màu xanh dương, đôi mắt dần dần ướt át.

Có tiền có thể sui ma khiến quỷ, quả nhiên có tiền có thể sui ma khiến quỷ.

Tạm giam ba tháng, phạt hai vạn . . . . . .

Mạng của cô, mạng của mẹ, chỉ rẻ mạt như vậy, chỉ có chút giá trị như vậy!

“Phu nhân, sao cô khóc?” Bác Thẩm đứng ở sau lưng cô nói.

Bạch Ngưng cười nói: “Không sao, chỉ là mắt hơi chát.”

Bác Thẩm nói: “Mùa thu khô hanh, chát cũng đúng, về sau buổi chiều tôi sẽ làm chút canh bổ gan, như vậy mắt sẽ dễ chịu hơn.”

Bạch Ngưng cười cười, trầm mặc thật lâu, đột nhiên hỏi: “Bác Thẩm, có lúc nào bác nghĩ, vì sao tôi lại muốn gả cho Ngôn Lạc Quân, tại sao muốn trở thành Ngôn phu nhân không?”

“Phu nhân, sao cô lại hỏi như thế? Tiên sinh tốt như vậy, gả cho tiên sinh không phải chuyện ai cũng muốn sao?”

Bạch Ngưng khẽ hừ nhẹ một tiếng, không nói.

Lúc này, một cô gái còn trẻ ôm Hinh Hinh chạy tới nói: “Bác Thẩm, mau, tiểu thư lại khóc nữa rồi!” Cô gái kia Bạch Ngưng biết, là một người giúp việc khác của Ngôn gia.

Bác Thẩm vội vàng nhận lấy đứa bé, ôm vào trong ngực dỗ dành.

Bạch Ngưng nhìn Bác Thẩm, thấy Hinh Hinh đang khóc cũng nghiêng đầu lại nhìn cô.

Bác Thẩm nhìn cô dường như có ý giao đứa bé cho cô, do dự một hồi lại cúi đầu dỗ đứa bé.

Bạch Ngưng căng thẳng trong lòng, nói: “Bác Thẩm, để tôi ôm một chút xem sao.”

Bác Thẩm dĩ nhiên là vui mừng không thôi, vội vàng giao Hinh Hinh cho cô. Bạch Ngưng có chút lạ lẫm nhận lấy Hinh Hinh, ôm vào trong ngực đứng dậy, cô không dỗ trẻ con chỉ có thể nói : “Đừng khóc đừng khóc. . . . . . Mẹ ôm.” Cái từ mẹ, do dự một hồi lâu cô mới nói ra.

Mẹ. . . . . .

Mẹ của con – Hứa Tĩnh Hàm, sớm đã không biết đi đâu rồi.

Hinh Hinh tiếp tục khóc trong chốc lát, sau tiếng khóc từ từ nhỏ đi, nức nở một chút thì ngừng lại, mở đôi mắt ngấn lệ nhìn cô.

Bạch Ngưng nhìn đứa bé bỗng chốc biến thành con gái mình, trong lòng đột nhiên vô cùng chua xót.

Đứa bé này sinh ra ở gia đình giàu có, nhưng lại không nhận được hạnh phúc.

Mẹ đứa bé dù trước đây đối xử với cô bé này thế nào thì giờ cũng đã không còn nữa.

Cha thì chưa bao giờ thèm ngó ngàng đến con bé, chưa hỏi thăm được một câu, chưa bao giờ ôm con bé.

Mẹ của cô bé này không biết đã đi nơi nào, nhưng thân thể lại bị cô chiếm mất.

Biến hóa bất ngờ này không phải lỗi của ai cả, nhưng vì cô Hinh Hinh mới không có mẹ ruột. Những gì thuộc về Hứa Tĩnh Hàm cô không thể nhận, nhưng đứa bé này. . . . . . Có phải cũng có một phần trách nhiệm của cô hay không?

Có lẽ, cô nên chịu trách nhiệm với Hứa Tĩnh Hàm, nên chịu trách nhiệm với Hinh Hinh, nhưng. . . . . . Hôm nay cô không biết làm thế nào chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Nhìn Bác Thẩm cùng người giúp việc trẻ tuổi, Bạch Ngưng nói: “Bác Thẩm, hai người đi làm việc của mình đi, Hinh Hinh để tôi ôm là được rồi.”

“Vậy, phu nhân có chuyện gì thì gọi tôi.” Bác Thẩm nói xong, cùng người giúp việc trẻ tuổi đi về phòng, đi được mấy bước lại quay đầu lại nhìn cô, nói: “Phu nhân, thật ra thì tiểu thư rất nghe lời. . . . . .” Dừng một chút, dường như không biết nói cái gì cho phải, cười cười, nói: “Tôi đi chuẩn bị cơm trưa.” Nói xong liền xoay người rời đi.

Bạch Ngưng xác định mình thấy được trong ánh mắt của Bác Thẩm sự thương tiếc Hinh Hinh.

Suy nghĩ một chút, một người mẹ yêu con nhưng không thể ở bên cạnh con mình phải ra ngoài đi làm kiếm tiền đóng học phí cho con gái, nhìn một đứa bé còn nhỏ lại bị cha mẹ đối xử lạnh lùng, sẽ có cảm giác gì?

Cả cô cũng không nhìn nổi, huống chi là người luôn chăm sóc đứa bé như Bác Thẩm?

Cúi đầu, Tiểu Hinh Hinh vẫn trợn tròn mắt nhìn cô.

Bạch Ngưng ôm lấy bé vào trong ngực, nhẹ nhàng cười nói: “Hinh Hinh, từ giờ, con chính là con của mẹ, được không?”

Sau bữa cơm chiều Bạch Ngưng ôm Hinh Hinh ra vườn hoa ngồi, nhìn đứa bé trong ngực nói: “Tản bộ thật mệt mỏi, chúng ta ngồi nghỉ, được không?”

Hinh Hinh cười “A a” mấy tiếng, sau đó đem ba bốn ngón tay bỏ vào trong miệng.

Bạch Ngưng nhìn thấy, bắt lấy cánh tay của bé, nói: “Tay bẩn, không cho ngậm.”

Đợi cô vừa buông tay, Hinh Hinh lại bỏ ngón tay vào trong miệng lần nữa.

Bạch Ngưng lấy xuống.

Hinh Hinh lại bỏ vào lần nữa.

Bạch Ngưng giả vờ cau mày nói: “Không cho ngậm là không cho ngậm.” Nói xong, lại kéo cánh tay của bé ra.

Hinh Hinh lại bỏ vào trong miệng, còn cười rất vui vẻ, nghiễm nhiên cho là đang chơi trò chơi.

Bạch Ngưng cũng đùa giỡn cùng bé, càng không ngừng rút tay bé từ trong miệng ra, Hinh Hinh lại càng không ngừng cho vào.

Lặp lại nhiều lần sau, Hinh Hinh không ngậm vào nữa, Bạch Ngưng kinh ngạc nghĩ, con bé không nghịch nữa sao?

Đang lúc cô không để ý, điều chỉnh tư thế ôm thì Hinh Hinh nhanh chóng đưa ngón tay bỏ vào trong miệng, mút một cái, sau đó lại lập tức lấy ra, tiếp theo liền nhìn cô hả hê cười.

Gặp tình hình này, Bạch Ngưng không nhịn được cười ha ha, lập tức ôm lấy bé, chuẩn bị đi nói cho Bác Thẩm chuyện vừa buồn cười vừa thú vị này.

Ngẩng đầu lên, lại thấy Ngôn Lạc Quân đang đứng ở trước mặt cô.

Hạnh phúc – Chương 40

Chương 40: Đối kháng tàn khốc

Editor:mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Để che dấu cho tiểu đội đánh tập kích, sau khi Hạ Hoằng Huân ra lệnh một tiếng bộ chỉ huy chiến đấu lập tức phát động tấn công luân phiên với Lam quân.

Làm quân tiên phong trong cuộc chiến hỏa lực, pháo doanh trở thành nòng cốt của trận đối kháng lần này. Trên mặt đất hỏa pháo cùng pháo cao xạ liên thủ hợp tác, đất rung núi chuyển, lấy ưu thế hỏa lực mạnh mẽ cùng tầm bắn xa tạm thời ngăn chặn Lam quân tập kích mãnh liệt, cổ vũ sĩ khí Hồng quân.

Nhìn thấy vài chiếc máy bay trực thăng của Lam Quân bị bắn hạ, các sĩ quan trong khu chỉ huy thoáng thở phào nhẹ nhõm, ngay cả trên mặt Hách Nghĩa Thành cũng hiện ra mấy phần vui mừng, chỉ có vẻ mặt nặng nề của Hạ Hoằng Huân là không giãn ra chút nào. Ánh mắt sắc bén như chim ưng chăm chú nhìn vào màn hình điện tử, đường cong gương mặt lạnh lùng vô cùng căng thẳng.

Hạ Hoằng Huân lo lắng là cần thiết, vì bảo tồn thực lực nếu lộ ra năng lực chiến đấu nòng cốt quá sớm sẽ rất bất lợi cho Hồng Quân. Dù cho có thể khiến Lam Quân bị thương nặng, nhưng cũng có thể nói là mất nhiều hơn được, huống chi chỉ là bị thương nho nhỏ. Cho nên, khi vừa áp chế hỏa lực của đối phương thì anh lập tức hạ lệnh: “Dừng tiến công, gia cố trận địa, phòng thủ tại chỗ!”

Lúc này, chợt truyền đến tiếng nổ mạnh decibel cực cao, sĩ quan đoàn 532 qua trăm trận chiến theo tiết tấu biến đổi mà đoán được đó là do lực công kích của vũ khí sát thương lợi hại nhất của bọn họ.

Tiếng súng nhỏ phía xa bị tiếng pháo vang dội thay thế, khói dầy đặc cuồn cuộn làm diễn tập chiến tranh càng thêm tàn khốc.

Trong không khí căng thẳng thông tín viên báo cáo: “Đồng chí chỉ huy, xe cấp dưỡng dã chiến phe ta bị quân địch tập kích hàng không, toàn bộ đã nổ. Lam Quân đang tiến về phía căn cứ trên mặt đất.”

Trên chiến trường bị đối thủ tập kích căn bản không phải chuyện lớn gì, nhưng nếu như vẫn không tìm được tung tích kẻ địch thì quả thật vô cùng đáng sợ.

Đây là một trận đối kháng quỷ dị đến mức làm cho người ta giận sôi máu. Từ lúc khai chiến đến giờ, Hồng Quân cùng Lam Quân chưa từng thực sự giáp mặt giao chiến, hai quân giống như là một cái đánh một cái. Hồng Quân phá tiểu đội tập kích bắt đầu chiến cuộc trước, sau Lam Quân ngoài mặt tỏ ra bị trúng hỏa pháo mặt đất mai phục bị đả kích nặng, ngay sau đó lại lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đánh lén trận địa phía sau Hồng Quân, không chút khách khí chặt đứt điểm hậu cần tiếp tế hai nơi.

Đối thủ mạnh có thể kích thích tiềm năng của con người. Hạ Hoằng Huân không vì vậy mà rối loạn, ngược lại ngoài dự liệu của mọi người anh cười cười, lấy giọng tán thưởng nói: “Đây là cho chúng ta mở mang tầm mắt, công – thủ vĩnh viễn đều không thể tuyệt đối.” Sau lại lấy giọng thoải mái nói: “‘ Hy sinh ’ đồng chí xe cấp dưỡng dã chiến, chôn nồi nấu cơm.”

Nghe vậy, tất cả sĩ quan trong sở chỉ huy đều sợ run. Suy đi nghĩ lại cũng không thấy có gì không ổn, “Còn sống” phải tiếp tục chiến đấu, tử trận cũng phải cho người ta ăn cơm chứ. Nghĩ đến đây, bọn họ nhìn nhau, sau ăn ý lắc đầu cười khổ.

Không hổ là bộ đội đặc chủng huấn luyện nghiêm chỉnh, sau khi nhanh chóng phá hủy đường tiếp tế hậu hậu cần của Hồng Quân, chú ý đến hỏa pháo mặt đất của Hồng Quân, Lam Quân cũng không ham chiến, máy bay trực thăng nhanh chóng ẩn vào trong rừng rậm, lần nữa mất hút, tuyệt đối bảo toàn thực lực.

Chớp mắt, phía sơn cốc 036 tiểu đội đột kích gặp phải mai phục của đối thủ ngay trên trận địa then chốt. Vì vậy, sau khi Lam Quân chấm dứt tập kích trên tầng trời thấp thì hai quân bắt đầu “sức người chiến” trên mặt đất.

Viên Soái đưa tay ý bảo thủ hạ tản ra ẩn nấp. Lúc này mới lưu loát sờ tới bờ ngoài sơn cốc, động tác rất nhẹ, không kinh động đến cả cái nhánh cây. Xác định không có quân địch, anh quay ra sau lưng làm động tác, những sĩ quan khác trong tiểu đội tập kích mới chậm rãi chui vào trong rừng rậm.

Khi bọn họ cách mục tiêu 500m, không hiểu sao Viên Soái cảm thấy nguy hiểm đang tới gần. Anh chợt dừng lại, như có điều suy nghĩ ngửa đầu liếc nhìn bầu trời âm u, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ. . . . . hai chữ “Nằm xuống” chưa kịp ra khỏi miệng, một điểm sáng nho nhỏ thoáng qua, dường như nghe rõ được tiếng viên đạn bắn ra khỏi súng, ngực trái Viên Soái bốc lên khói trắng.

Đồng chí Trung đội trưởng tử trận nhất thời giận, anh nhụt chí thuận thế ngồi xuống, vứt mũ xuống đất, anh tức giận quát: “Sao phải bắn vào ngực? Khoe ngươi bắn chuẩn à?”

Nhìn về phía tổ viên không biết là áp dụng động tác chiến thuật nằm xuống hay bị té ngã tại chỗ, Viên Soái cúi gằm đầu, buồn bực nói: “Tôi chết rồi, các cậu tiếp tục.”

“Chiến Nghị dẫn đội!” Mệnh lệnh quả quyết đến từ Hạ Hoằng Huân ở bộ chỉ huy.

Cùng là Trung Úy như Viên Soái – đồng chí Chiến Nghị cầm súng, không chậm trễ chút nào đáp lại: “Rõ!” Ngay sau đó vỗ vỗ bả vai Viên Soái, vẫy tay ra hiệu dẫn các chiến sĩ chui vào rừng cây.

Đội bắn tỉa Lam Quân giống như đi theo tiểu đội tập kích, chưa tới 500m, đã có sáu chiến sĩ Hồng Quân ‘vinh quang’ rồi. Nói cách khác, chia đều chưa đến 100m mất một người.

Chiến Nghị có chút tức giận, anh nóng nảy mà gọi bộ chỉ huy qua micro: “Doanh trưởng, mẹ kiếp Lam Quân trêu chọc chúng ta chơi!”

Đấu pháp quả thật có điểm thất đức! Đoàn trưởng Lục Trạm Minh cùng Hách Nghĩa Thành liếc mắt nhìn nhau, ông nhíu mày, sắc mặt Ninh An Lỗi cũng trở nên ngưng trọng.

Hạ Hoằng Huân day day mi tâm, tay phải theo bản năng nắm thành quyền, anh nhắm mắt suy tư ước chừng mười giây, lúc mở ra trầm giọng nhắc nhở: “Bắn tỉa hy vọng nhất là có thể hạ gục mục tiêu, những người khác nằm sấp xuống bất động.”

Rốt cuộc là thủ hạ “Ái tướng” của Hạ Hoằng Huân, trong nháy mắt Chiến Nghị lĩnh ngộ ra ý của lão đại, sau khi một chiến hữu nữa bị bắn lén, anh lưu loát mà lắp đạn vào băng, sau đứng bật dậy, miệng quát: “Theo tôi lên!” Các chiến sĩ lập tức nhảy tới vị trí đội bắn tỉa mai phục.

Cùng lúc đó, giọng nói lãnh lẽo cực điểm của Hạ Hoằng Huân vang lên, tiểu đội đột kích nghe được: “Hỏa lực che chở!” , sau khi ra lệnh trừ năm người theo Chiến Nghị xông ra, những người khác nắm chặt súng tự động.

Trong khoảnh khắc, trong rừng rậm đạn notron bay tứ tung, lá cây khô vàng bị ngọn lửa súng máy phun ra đốt cháy, rơi lả tả.

Quả nhiên là tinh anh của doanh Trinh sát. Đám người Chiến Nghị hành động như thỏ chạy, dựa vào địa vật địa hình ẩn nấp, trong quá trình tiến lên khéo léo tránh được súng bắn tỉa. Loại hành động điên cuồng nhìn như thiếu bình tĩnh này cuối cùng cũng khiến cho đội bắn tỉa không có cơ hội nổ súng. Khi điểm sáng một lần nữa thoáng qua thì Chiến Nghị không chút nào do dự, quyết đoán bóp cò.

Bắn tỉa Lam Quân ngụy trang tốt đã bị lật tẩy, anh bại bởi biện pháp đối phó với súng bắn tỉa hữu hiệu nhất ——xông lên tập thể.

Chiến Nghị thở hổn hển, không nhịn được báo tin mừng cho Hạ Hoằng Huân: “Doanh trưởng. . . . . .”

Lại bị đối phương cắt đứt, giọng nói thuần hậu của Hạ Hoằng Huân âm thông qua sóng điện truyền tới, anh nói: “Thấy rồi, không tệ!”

Trên khuôn mặt khỏe khoắn ngăm đen hiện lên nụ cười ngây thơ, Chiến Nghị rất thoả mãn với kiểu khích lệ nhàn nhạt này của Doanh trưởng, phấn chấn ẩn vào rừng cây. Phá tan tầng trở ngại bắn tỉa này, tiểu đội đột kích thương vong hơn nửa cuối cùng cũng đến nơi, tập hợp cùng xe tăng.

Trên chiến trường không có bình tĩnh đáng nói. Sau giữa trưa Lam Quân liên tục khởi xướng tiến công. Áp dụng phương thức chiến đấu giáp công hai mặt bao vây quân địch, một mặt cướp quyền phát ngôn ở trên mặt đất, lợi dụng địa lôi nổ 40% xe bộ chiến Hồng Quân; mặt khác phát động máy bay trực thăng oanh tạc trận địa phòng thủ của Hồng Quân, hỏa lực mạnh mẽ làm cho người ta có ảo giác hỏa tiễn đang gào thét bên tai.

Bộ chỉ huy Lam Quân trở thành trọng điểm cuộc chiến, tên lửa phòng không không ngừng bắn ra, dần dần cũng không cản nỗi tấn công càng lúc càng mạnh của đối phương. Cùng lúc đó, thiết bị thông tấn bị quấy nhiễu, trong nháy mắt radio rối loạn.

“Điểm phục kích số ba gặp tập kích, toàn bộ chiến sĩ tử trận. . . . . .”

“Điểm tiếp tế hậu cần số năm bị tấn công, gần như tê liệt. . . . . .”

“Lại có năm chiếc máy bay trực thăng bay tới phía quân ta, yêu cầu hỏa lực trợ giúp. . . . . .”

Vẻ mặt Hạ Hoằng Huân càng ngày càng ra trầm trọng, cầm micro, anh chỉ huy nói: “Tất cả chiến sĩ đội phục kích số hai đẩu mạnh tiến về sơn cốc 036, pháo cao xạ chú ý, bằng tốc độ cơ động lớn nhất áp sát sơn ưng. . . . . .” Lời còn chưa dứt, radio hoàn toàn mất tín hiệu.

Nhìn màn hình điện tử đen kịt, ánh mắt Hạ Hoằng Huân lạnh lùng âm trầm đủ để bắn thủng người, đè nén nhu cầu sử dụng vũ lực đi đập phá cái gì đó ở trong lòng.

Yên lặng chừng nửa phút, Hạ Hoằng Huân chợt bạo phát, xoay người hung ác cho ra một quyền, nện mạnh lên sa bàn.

Ninh An Lỗi muốn tiến lên, bị Lục Trạm Minh ngăn lại. Hách Nghĩa Thành hít sâu một hơi, nâng một tay vỗ mạnh vào bả vai Hạ Hoằng Huân.

Tự mình trải qua ba lần ba đoàn khác nhau đối kháng với Lam Quân, Hách Nghĩa Thành phải thừa nhận, mặc dù giờ Hồng Quân rơi vào cảnh bị bao vây, nhưng năng lực chỉ huy xuất sắc của Hạ Hoằng Huân thì quả thật không phải bàn, mức chiến tổn thấp nhất trước mắt chính là minh chứng rõ nhất. Chỉ là, thế cục bây giờ hiển nhiên Hạ Hoằng Huân không thể chấp nhận. Đối kháng còn gần mười giờ nữa mới kết thúc, bọn họ đã bị đối thủ dồn vào đường cùng? Kết quả như thế, không chỉ đoàn 532, mà mỗi một quân nhân tham chiến, đều là sỉ nhục.

Phát tiết xong, Hạ Hoằng Huân cưỡng chế bản thân phải nhanh chóng tỉnh táo lại. Anh liên tục hít sâu mấy hơi, lúc xoay người đối mặt với những sĩ quan khác thì cảm xúc nóng nảy đã mất hết, khôi phục chững chạc uy nghiêm thường có.

“Lấy số lượng để chiến thắng có chút không đẹp, nhưng vũ khí của bọn họ hơn chúng ta một bậc, chúng ta cũng không chiếm được ưu thế.” Đại não nhanh chóng hoạt động, Hạ Hoằng Huân đứng ở vị trí chỉ huy suy xét vấn đề: “Theo như kế hoạch ban đầu đánh phong tỏa, dù thế nào cũng phải ‘ăn’ được bộ chỉ huy Lam Quân.”

Hách Nghĩa Thành hỏi ra nghi ngờ của mọi người: “Căn bản không tìm được bộ chỉ huy của bọn họ, ăn thế nào?”

“So sánh với những điểm phục kích khác, bộ chỉ huy của chúng ta hỏa lực mạnh nhất, vì sao Lam Quân cố tình cắn không nhả? Sau khi gặp tiểu đội đột kích, tại sao không lùi ra bên ngoài sơn cốc 036 hỏa lực yếu nhất?” Hạ Hoằng Huân hỏi liên tiếp hai phát, sau đó cho ra đáp án cân nhắc đã lâu: “Tôi đoán bộ chỉ huy Lam Quân đang ở sơn cốc 036. Cho nên, bọn họ vẫn cố tránh bãi đất trống kia, lấy phương thức chủ động tiến công dời lực chú ý của quân ta.” Có lẽ, bọn họ đã trúng mai phục của Lam Quân mà không biết.

Thần sắc Hách Nghĩa Thành ngưng trọng nhìn sa bàn: “Anh tính phản kích thế nào?”

Hạ Hoằng Huân muốn đem binh lực hai điểm phục kích của An Cơ cùng Dịch Lý Minh hợp thành một, anh dẫn người đến sơn cốc 036 trực tiếp chỉ huy, tập trung hỏa lực tấn công hang ổ đối thủ.

Các sĩ quan ở đây, dù chức lớn hay nhỏ, cùng nhìn về phía Hạ Hoằng Huân, lấy ánh mắt phản đối mãnh liệt anh tự thân tới chiến trận. Phải biết, nếu như Tổng Tư Lệnh bị bắt, chẳng khác gì bộ chỉ huy bị diệt, cuộc chiến này thật sự thua quá khó nhìn.

“Tôi biết rất rõ nếu như tôi tử trận hoặc bị bắt sẽ như thế nào.” Hạ Hoằng Huân lấy ánh mắt vô cùng kiên định lần lượt lướt qua mọi người: “Theo như tình hình bây giờ chúng ta quá bị động, cả radio cũng bị Lam Quân phá hỏng, bộ chỉ huy cùng tôi không khác gì vật trang trí. Xin hỏi, nếu như tôi không thể kịp thời liên lạc với binh sĩ trên chiến trường, nếu như tất cả bọn họ thành liệt sĩ, tôi chỉ huy thế nào? Tôi chỉ huy ai?”

Chất vấn của Hạ Hoằng Huân vô cùng có lực, các sĩ quan hiểu rõ tình hình chiến đấu không còn chỗ nào để cãi lại.

Khi tiếng súng, tiếng nổ lần nữa vang lên thì Hạ Hoằng Huân đã mang theo một trung đội doanh Trinh sát, phát huy ưu thế tác chiến ban đêm, dưới sự che chở của hỏa pháo, mang theo gấp năm lần hỏa lực tiến về phía sơn cốc 036.
.

“Lên giọng” quá mức đã khiến Lam Quân chú ý, khiến đối thủ cho rằng chủ lực Hồng Quân tới, bọn họ rốt cuộc bị buộc phải hành động, trong thời gian cực ngắn nhanh chóng rút phần lớn máy bay trực thăng, bao vây chặn đánh doanh trinh sát.

Đã có can đảm mang một trung đội tạo ra thanh thế lớn như vậy để đột kích, Hạ Hoằng Huân đương nhiên đã có chuẩn bị . Anh tới tất cả điểm phục kích Lam Quân, ăn miếng trả miếng chuẩn bị địa lôi, hỏa pháo làm lễ ra mắt với bọn họ, khiến Lam Quân mặt xám mày tro, liên tiếp bị thương không nói, khi “Liệt sĩ” tử trận hiểu rõ binh lực thật sự của Hồng Quân, hận không thể cầm súng nã xuống trận địa tiêu diệt đồng chí Trung tá.

Không hề có thương vong mà đẩy được Lam Quân đến sơn cốc 036. Khi họ dẫn được Lam quân đến sơn cốc đã là đêm khuya. Phát hiện các chiến sĩ đã mệt mỏi, Hạ Hoằng Huân hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ. Xác định đã duy trì khoảng cách an toàn cùng đối thủ xong, anh dẫn một sĩ quan cấp uý lặng lẽ lẻn vào vòng phục kích Hồng Quân.

Khi pháo doanh trưởng An Cơ mất liên lạc với bộ chỉ huy, cùng Dịch Lý Minh, Trần Vệ Đông đứng tại chỗ chờ lệnh cả ngày, thấy chỉ huy cả người bụi đất đứng ở trước mặt họ, thì thần kinh căng thẳng mới giãn ra.

Giao máy vi tính quân dụng mình mang tới cho Chiến Nghị, yêu cầu anh dốc hết toàn lực tối đại hóa khôi phục lưới vô tuyến điện chỉ huy, để Trần Vệ Đông dẫn dắt một tiểu đội lẻn vào bãi đất 412, vận dụng các loại kĩ năng trinh sát, lấy được kế hoạch của Lam Quân, đồng thời ra lệnh: “Xe tăng tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu cấp một, chờ lệnh.”

Sơn cốc 036 trở thành chỗ chỉ huy tạm thời, Hạ Hoằng Huân an bài mạch lạc rõ ràng kế hoạch chuẩn bị chiến đấu mới, sĩ quan đoàn 532 tham chiến lần này giống như hổ sói bị nhốt lâu ngày được trả về với thiên nhiên, khí thế sắc bén không thể cản nổi.

Dưới bóng đêm, rừng núi thần bí mà tràn đầy nguy hiểm. Giằng co kéo dài đến ba giờ sáng, Lam Quân không kiềm chế được, rốt cuộc phát động tiến công, máy bay trực thăng ầm ầm lấy đội hình chỉnh tề đánh về phía sơn cốc 036.

Đúng lúc này Hồng Quân khôi phục tín hiệu truyền tin hoàn thành công tác tập trung hỏa lực, trừ bộ chỉ huy mặt đất hỏa pháo giữ vững trạng thái phòng thủ tại chỗ, binh lực tất cả điểm phục kích đối kháng đã lặng lẽ tiến về sơn cốc 036 từ lúc Hạ Hoằng Huân tới.

Phát huy ưu thế số lượng cùng hỏa lực, trước lúc kết thúc cuộc đối kháng, đoàn 532 võ trang đầy đủ cùng bộ đội đặc chủng tiến hành trận giao tranh kịch liệt nhất, trận đối kháng siêu cao cấp này đã được đẩy đến cao trào.

. . . . . .

Đạn tín hiệu màu đỏ báo kết thúc đối kháng phóng lên trong sương sớm, khi tổng bộ quyết định tuyên bố kết quả, bộ chỉ huy ngoài ý muốn nhận được điện thoại từ sư bộ gọi tới, Hách Nghĩa Thành được biết Mục Khả nằm viện. Mà lúc này Hạ Hoằng Huân, vẫn còn ở sơn cốc 036 chưa kịp trở về. Đám người Lục Trạm Minh cũng không biết, chỉ huy vì bảo đảm chiến thuật phong tỏa thành công, mà tự bản thân cũng — bị thương.