Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 196 (2)

Xin lỗi mọi người đi chơi về muộn quá

Chính văn Chương 196: Kết thúc hạnh phúc

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Hải Lăng từ ngoài cửa tiến vào, lập tức bắt mạch cho Đoàn Chính Trung, thật lâu mới nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, hắn …hắn đã chết……”


“Không!” Cầu Mộ Quân kêu to, từ trước ngực Đoàn Chính Trung bật dậy, hai mắt đẫm lệ. Trong lúc mông lung nàng thấy một cánh tay đang vuốt ve tóc mình.


Lau nước mắt đi, nàng nhìn thấy Đoàn Chính Trung dáng vẻ tiều tụy, đang mở mắt nhìn nàng.
Xoa xoa nước mắt, nhìn lại, thật sự là hắn.


Nàng lại nằm mơ sao?


“Gặp ác mộng?” Tiếng nói nhẹ nhàng của hắn truyền vào trong tai nàng.


Nàng chậm rãi đưa tay chạm vào mặt hắn, khóc nói:“Phu quân……”


“Oa, hắn thật sự tỉnh lại!” Tiếng nói của Hải Lăng truyền đến, làm cho Cầu Mộ Quân chấn động mạnh.


Cảnh tượng trước mắt không thể nào chân thật hơn, Đoàn Chính Trung đang mở mắt, hắn thực sự đã tỉnh


Đây không phải mơ sao?


Liễu Vấn Bạch theo sau chạy vào, nhìn Đoàn Chính Trung, vỗ hai phát vào ngực hắn nói:“Họ Đoàn, xem đi, mạng ngươi lần này là do ta cứu!”


“Huynh cứu, muội đây làm cái gì?” Hải Lăng nói.


Phong Nam Diệp đi đến bên giường, vui mừng cười, nói:“Ta biết ta sẽ còn có cơ hội nhận thức ngươi một lần nữa, Đoàn Chính Trung.”


Mặt Đoàn Chính Trung khôi phục vẻ thản nhiên, nói:“Nhị hoàng tử từng nói, muốn đón phu nhân ta tiến cung?”


“Hả?” Liễu Vấn Bạch, Thích Vi, Sanh Dung cùng nhìn về phía Phong Nam Diệp.


Phong Nam Diệp ho khan hai tiếng, nói:“Nói đùa, lời nói đùa thôi. Ngươi làm sao mà biết được?”


Đoàn Chính Trung nói: “Thần trí của ta vẫn luôn thanh tỉnh.”


Phong Nam Diệp lại ho khan hai tiếng.


“Đây là thật, hắn thật sự tỉnh lại?” Cầu Mộ Quân si ngốc hỏi.


Đoàn Chính Trung nói:“Không phải lúc nãy nàng vừa nói chuyện với ta sao?”


“Không phải mơ? Là thật !” Cầu Mộ Quân kinh hỉ nói.


Thích Vi vỗ nàng, nói:“Là thật, hắn thật sự đã tỉnh!”


Hải Lăng nói:“Bây giờ ta đi sắc thuốc cho hắn, các ngươi cũng đi ra ngoài đi, bây giờ hắn vẫn còn yếu, cần nghỉ ngơi nhiều.”


Mọi người nghe vậy, đều đi ra cửa, Cầu Mộ Quân cũng nhìn Đoàn Chính Trung, đứng dậy.


Liễu Vấn Bạch nói:“Cô đứng lên làm cái gì, cô nhất định phải ở lại. Hắn nói với chúng ta nhiều thêm một câu thì mệt, nhưng cô thì khác, nói không chừng còn có thể giống như lần bị trọng thương trước kia!”


“Liễu Vấn Bạch!” Cầu Mộ Quân đỏ mặt.


“Đi!” Thích Vi kéo Liễu Vấn Bạch đi ra ngoài.


Cầu Mộ Quân ngồi xuống bên giường, mặt vẫn đỏ như cũ, theo thói quen cúi đầu, lại nhịn không được muốn nhìn hắn nhiều hơn.


Hắn nắm tay nàng, lẳng lặng nhìn nàng.


“Mộ Quân……” Hắn nhẹ giọng gọi.


Nước mắt chảy xuống, nàng đột nhiên bổ nhào vào trong lòng hắn.


Một tay hắn nắm bả vai của nàng, một tay vuốt ve mái tóc của nàng.


“Chính Trung, ta có rất nhiều lời muốn nói, rất nhiều rất nhiều……” Nàng khóc nói.


Hắn nói:“Nàng nói, ta nghe.”


“Ta yêu chàng, ta tuyệt đối không hận chàng, cho tới bây giờ chưa bao giờ hận chàng. Ta yêu chàng, từ rất sớm rất sớm đã yêu chàng, rất yêu rất yêu chàng. Ta vô cùng nhớ chàng, mỗi ngày đều cầu mong chàng đừng ngủ mãi như vậy. Ta không muốn chàng ngủ, nếu chàng ngủ tiếp, ta sẽ ngủ cùng chàng, một người tỉnh rất đau khổ, ta không muốn, ta không muốn đau khổ như vậy. Chính Trung, ta yêu chàng, ta yêu chàng phu quân, phu quân……”


Đoàn Chính Trung ôm lấy nàng, nhắm mắt lại nhẹ nhàng cười.


“Ta cũng yêu nàng.” Hắn nói.


Cầu Mộ Quân ngẩng đầu, rơi lệ nhìn hắn.


Hắn cầm lấy tay nàng, đưa tới bên môi, nhẹ nhàng hôn.


Cầu Mộ Quân khóc, nhìn thẳng hắn, chậm rãi đưa tay dời khỏi môi hắn, hôn hắn.


“Tin tức đến!” Liễu Vấn Bạch đột nhiên đẩy cửa ra, Cầu Mộ Quân cuống quít từ trên người Đoàn Chính Trung đứng lên.


Liễu Vấn Bạch thở dài nói:“Có thể đừng để ta bắt gặp sao? Có thể đừng để ta xen ngang sao? Hai người này……” Nói xong, nhìn thấy ánh mắt Đoàn Chính Trung, hắn vội ngậm miệng, nói:“Được rồi, ta nói, Lệ phi độc chết Cửu hoàng tử sau đó tự sát, Cầu Vĩ giết Phụ quốc Đại tướng quân trước đây cùng hắn lập Cửu hoàng tử làm Hoàng Thượng, tự mình đăng cơ làm Hoàng Thượng. Bây giờ trong kinh thành có rất nhiều thế lực đều đang nóng lòng muốn lật đổ hắn!”


Thích Vi nghe xong kinh ngạc, lập tức nhìn về phía Cầu Mộ Quân nói:“Mộ Quân tỷ tỷ, lúc trước tỷ không giết cho muội Lệ phi là đã đoán trước được kết quả này sao?”


Cầu Mộ Quân thản nhiên nói: “Tỷ không ngờ nàng ta lại hết hy vọng ở Cầu Vĩ đến như vậy. Nàng vốn là một nữ tử dịu dàng si tình, vì người mình yêu làm rất nhiều chuyện ngay cả nàng cũng cảm thấy khinh thường. Mà ngày đó Cầu Vĩ buông tay nàng, làm cho nàng nhận ra sự thật, người nàng yêu bao nhiêu năm nay vẫn không yêu nàng, hắn chỉ yêu con của bọn họ, đứa con có được thân phận hoàng tử, có hi vọng làm Hoàng Đế.”


****


Năm tháng sau, trên sông Trường Hà, một chiếc thuyền xinh đẹp xa hoa, vừa nhìn đã biết là nhà phú quý, xuôi về phía nam đến Thiếu Dương.


Cầu Mộ Quân đứng ở đầu thuyền, một tay đặt lên bụng, ngơ ngác nhìn sóng gợn trên mặt nước.
Đoàn Chính Trung từ trong khoang thuyền đi ra, đem một chiếc áo choàng khoác lên người nàng, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy nàng nói:“Trời còn lạnh, đừng để nhiễm lạnh.”


Cầu Mộ Quân quay đầu lại, nhẹ nhàng cười nói:“Cách Thiếu Dương còn xa không?”


Hắn trả lời:“Cũng sắp đến, còn khoảng hai, ba ngày nữa.”


Hai người đứng ở đầu thuyền một hồi lâu, Cầu Mộ Quân quay đầu lại, chần chờ một chút, nói:“Cha được chôn cất ở Thiếu Dương sao?”


Đoàn Chính Trung nói:“Cha ta cũng không phải người Thiếu Dương, vì sao lại chôn ở Thiếu Dương?”


“Ta đã biết, chàng là Cố……”


“Ta không phải.” Hắn nói:“Ta họ Đoàn, trước nay vẫn là họ Đoàn.”


Cầu Mộ Quân nhìn hắn thật lâu, hai hàng lệ chảy xuống.


Trong khoang thuyền, một giọng nói của nữ nhân vang lên:“Tỷ tỷ, tỷ phu, mau vào ăn chút điểm tâm!”

 

– Hoàn Chính Văn –

41 thoughts on “Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 196 (2)

        • Bảo là hết hôm nay cơ mà hơ hơ thế là hông bị ngã ràu. Cơ mà sao truyện lại kết thúc hụt hẫng dư vậy. 10chuong ngoại chuyện kia có nói rõ nốt phần sau koh nag 😦

          • ai cho dựt mà chạy, “phóng phi tiêu chéo chéo”. @cô mèo, đđọc bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ chưa? hnay t nghiền ngẫm 1 ngày…đau lòng quá… @vịt xinh: cứ từ từ, cuộc chiến còn dài, nhà cô mèo còn vững mà, chưa đổ đc.

            • oài, có phải của mẹ kế đâu? của tịch nguyệt giảo giảo. ừ mỏng manh íu đuối mà ng ta chết đứ đừ á hả? người đẹp…. ta cũng chỉ mon men vài bộ ngược ngược xíu thui chứ mà ngược quá ta khóc chết mất…ko seo bộ này HE 🙂

              • à ko phải, ý tôi là truyện kiểu buồn buồn ngược ngược thì tác giả mà mẹ kế chứ tôi ko nói mẹ Phỉ, mẹ ý thì bá đạo rồi, tôi nhìn mà toàn chạy :((((((((((

        • hỏi khí không phải biểu tượng bên trên là nàng mèo tự mò ra? hay bik đó là 1 ký tự chữ cái của tiếng nga?

  1. Hầy cái đầu thanh thản đc mấy hôm lại ong ràu. TV vs LVB lên đôi. Mộ Quân vs Chính trung có e bé. Cầu Vĩ chết . Nhị hoàng tử lên ngôi. Lăng Nhi tiếp tục hành nghề. Sanh Dung trở về cung cai quản đất nc vs a trai. Biết là dư thế nhưng diễn biến thỳ dư lào :((((( oa oa oa

  2. vậy là Happy rồi
    nhưng ko thấy nói về thân thế của Tiểu Bạch a
    ta muốn biết cơ
    tks Mèo Mỡ, bạn vất vả quá, cuối cùng cũng về đích rồi
    *chụt* chụt*

  3. Thực ra vẫn muốn xem quá trình lật đổ Cầu Vĩ như thế nào, nhưng nghĩ lại thì sẽ làm chuyện dài ra thêm 1 khoản kha khá, viết vắn tắt vậy cũng được.
    Mà còn 1 đoạn ngoại truyện dài dài nữa đúng không! Phần ngoại truyện về ĐCT sẽ có thêm nhiều cái kết đáng yêu nữa.

  4. ơ. thế a Trung có phải Cố Dật Lâu không Mèo Mỡ??????? ta thắc mắc tại sao Quân tỷ vừa nói hắn đã phủ nhận. Vậy là làm sao?

    • Anh phủ nhận vì nếu anh quay lại thân phận Cố Dật Lâu thì giữa 2 người sẽ có mối thù giết cha (cha MQ hại cả nhà anh), còn nếu anh là Đoàn Chính Trung thì 2 người mãi chỉ là vợ chồng bình thường thôi ^^

  5. hai anh chị vờn nhau tiếp đi ạ, có ngoại truyện đi ạ, ngoại truyên là để thỏa mãn mong ước của độc giả mà lị =))

  6. ôi, hụt hẫng quá, cái kết có vẻ hơi vội, đọc chưa thỏa mãn lắm, 😦 những cũng phải tks ss trc đã :))

  7. cuoi cug cung hoan truyen …ma cu thay tiec sao ay….mo quan co baby..that la chuyen vui vay chug minh a trung bt la xmen that su…kkakaka…a phu nhan minh la co dat lau that su khi moi doc cug thay hoai nghi nhug bgio hieu dc la vi a nghi cho 2 nguoi…neu a la than phan ho co kia thi la k ethu voi nag…nen a van chinh la ho doan de 2 nguoi son gben nhau hp ma mo quan ko thay co rao can nao…boi zay nag mo quan moi khoc khi nghe a noi vay…dun gla vo chong dong tam…dong san dong mong ah…mau mau co ngoai truyen di ban oi…

  8. Mình down ebook truyện này về đọc, phải nói là truyện rất hay, hay lắm lắm lun! Rất cảm ơn bạn đã edit cuồn này và làm ebook chia sẻ cho mọi ng`.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s