Vong niên – Chương 2.2

Chương 2.2

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Bây giờ, lập tức ra khỏi đây, về nhà đóng gói hết hành lý. Ngày mai chú sẽ đến nghiệm thu căn nhà. Đến lúc đó mà còn lưu lại cái gì, chú sẽ vứt ra ngoài hết.” Dịch Hành Vân không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, đuổi người.


“Chúng tôi sẽ không chuyển, tuyệt đối không chuyển, nếu chú đã tuyệt tình như thế, tôi liền ──” Cô gân khuôn mặt nhỏ nhắn hét lớn, bỗng nhiên, cảm giác đau đớn quen thuộc đánh úp trái tim của cô. Cả người cô run rẩy ngã về phía trước.


Dịch Hành Vân nhíu mày, nghĩ thầm không ngờ tiểu quỷ này còn biết diễn trò.


“Đứng lên, đừng làm bộ, chú không bị lừa đâu.” Anh đi về phía cô bé, dùng mũi chân nhẹ đẩy đẩy thân thể nhỏ bé của cô.


“A……” Nhậm Hiểu Niên ôm chặt ngực, sắc mặt trắng xanh kinh khủng.


Không ổn…… sao đột nhiên có thể như vậy? Thời gian rõ ràng còn chưa tới mà!


“Này, mau đứng lên!” Anh không hờn giận quát.


Nhậm Hiểu Niên cũng rất muốn đứng lên, giờ phút này tốt nhất cô nên lập tức về nhà, nhưng trái tim co rút mãnh liệt lại làm cho cô không còn chút hơi sức nào để cử động.


“Đừng giả vờ, tiểu quỷ, mau đứng lên.” Dịch Hành Vân đưa một tay ra lật cô bé lại, khi nhìn thấy sắc mặt cô bé tái nhợt thì ngây người.


Tiểu nha đầu này có bệnh thật sao? Cả khuôn mặt đều trắng xanh.


“Cháu làm sao vậy?” Anh ngồi xổm xuống hỏi.


“Không sao…… A!” Cô lắc đầu, đang định mở miệng, trái tim lại thắt lại, đau đến nỗi cô co cả người.


“Cháu bị bệnh sao?” Anh phát giác có điểm không đúng, bàn tay to nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé lên, cũng sờ lên trán cô bé, kiểm tra xem có phát sốt hay không. Nhưng trán của cô bé chẳng những không nóng, ngược lại lạnh như băng, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều lạnh đến khiếp người.


Anh ngẩn ra, ngạc nhiên nói:“Mặt của cháu sao lại……”


Nhậm Hiểu Niên không đợi anh hỏi xong, lập tức bối rối đẩy ra tay anh, vội vã muốn rời đi. Nhưng mới xoay người, liền đâm vào cửa, cả người ngã ngồi về phía sau, túi trong tay cũng rơi xuống đất.


“Oa, thực xin lỗi thực xin lỗi…… A?” Lí Minh Tông vội xin lỗi, nhưng khi nhìn kĩ lại, không khỏi kinh hô:“Cháu …Cháu không phải cô bé kia sao? Sao cháu……”


Nhậm Hiểu Niên không để ý tới anh ta, thở hắt ra, cầm túi đứng lên, túm chặt ngực, lách qua bên cạnh anh ta chui đi ngoài.


“Này! Bé à……” Lí Minh Tông hô một tiếng, lập tức quay đầu nhìn ông chủ, kinh ngạc hỏi:“Tổng giám đốc, cô bé kia sao lại chạy đến đây?”


“Tiểu quỷ kia chạy tới tìm tôi đàm phán chuyện nhà ở.” Dịch Hành Vân tức giận ấn huyệt thái dương đang giật giật.


“Vậy người lớn nhà con bé đâu? Có đến không?” Lí Minh Tông lại hỏi.


“Người lớn nhà nó đang cố ý trốn tránh……” Dịch Hành Vân đang nói đột nhiên thoáng nhìn thấy cái ví da màu hồng phấn, bỗng dừng lại.


“Vậy làm sao bây giờ? Không thấy người lớn, vậy ba đứa trẻ con chúng tôi nên xử trí thế nào?” Lí Minh Tông hao tổn tâm trí hỏi.


Dịch Hành Vân nhặt cái ví da kia lên, mở ra nhìn, mày kiếm hơi hơi nhăn lại.


“Nói không chừng…… Chúng ta có thể tìm được cô ta……”


“Hả……”


Ở trong một căn phòng thí nghiệm đặc chế, Nhậm Hiểu Niên chỉ mặc một chiếc áo trắng mỏng, nằm trên giường dài. Thân thể nho nhỏ dán đầy chip thí nghiệm, miệng không ngừng phát ra tiếng rên nhỏ, dường như đang phải chịu sự đau đớn rất lớn.


Nam Cung Thần Võ và Phương Dạ Bạch ngồi ở trước màn hình máy tính bên ngoài, chăm chú nhìn số liệu không ngừng lên xuống trên màn hình. Số liệu đó dường như đang biểu hiện biến hóa trên thân thể Nhậm Hiểu Niên, biểu tình hai người bọn họ vô cùng nghiêm túc mà cẩn thận, bộ dáng kia không giống trẻ con một chút nào.


“Lần này thời gian ngắn hơn.”


Phương Dạ Bạch dùng dây buộc tóc buộc toàn bộ tóc mái lên, lộ ra cái trán cùng ngũ quan trắng nõn đáng yêu, nhưng mà, khẩu khí của anh cùng “cậu bé đáng yêu” hoàn toàn cách xa cả vạn dặm.


“Ngắn lại mấy ngày?” Trên mặt Nam Cung Thần Võ đeo một cái kính mắt màu đen, nhìn giống vị tiến sĩ nhỏ thông minh chuyên nghiệp.


“Gần hai tháng.” Phương Dạ Bạch nói.


“Năm năm qua, chưa từng từng xảy ra trường hợp này……” Nam Cung Thần Võ mở máy tính, xem lại những số liệu trước kia, tư thế và động tác lưu loát, dường như đã rất quen với việc này.


“Đúng vậy, vừa rồi khi cô ấy gọi điện thoại về, tôi còn tưởng cô ấy nói đùa.” Phương Dạ Bạch lẩm bẩm.


Một giờ trước, Nhậm Hiểu Niên gọi điện cầu cứu, nói thân thể cô không thoải mái, cũng không
tìm thấy ví tiền bắt xe trở về, muốn bọn họ đến đón cô.


Lúc đầu, anh còn tưởng rằng Hiểu Niên đùa anh, nhưng sau nghe thấy giọng cô không ổn, vì thế hai người bọn họ mới vội vàng gọi một chiếc xe taxi đi đón cô.


Sau đó, vừa về nhà không bao lâu, Hiểu Niên bắt đầu phát tác!


Nam Cung Thần Võ cảm thấy rất lo lắng, bởi vì biến hóa của Nhậm Hiểu Niên thường rất có quy luật. Năm năm nay, bình thường chỉ đến tháng bảy và tháng hai cô mới có thể biến đổi, nhưng bây giờ mới tháng mười hai……


“Cái này chứng tỏ trong một tháng nữa cô ấy sẽ biến thân sao?”


“Có lẽ lần này sẽ nhanh hơn.”


“Thần Võ, Hiểu Niên dường như không ổn.” Phương Dạ Bạch trừng mắt nhìn hệ thống theo dõi biểu hiện trên tấm thủy tinh lớn trong suốt, hô nhỏ.


Nam Cung Thần Võ lập tức quay sang nhìn về tấm thủy tinh.


Kia không chỉ là một tấm thủy tinh đơn giản, mà là biểu đồ theo dõi cảm ứng, giống như màn hình cảm ứng trong suốt trong phim khoa học viễn tưởng, chỉ nhẹ lướt trên tấm thủy tinh một chút là có thể nhìn hoặc tìm tin tức.


Đầu ngón tay nhỏ bé của Phương Dạ Bạch ấn một cái trên tấm thủy hình, trên màn hình lập tức xuất hiện tình trạng tất cả các bộ phận và sinh lý của Nhậm Hiểu Niên.


“Nhiệt độ cơ thể Hiểu Niên hơi cao.” Anh lo lắng nói.


“Nhưng số liệu lại bắt đầu giảm xuống.” Nam Cung Thần Võ nhăn đôi mày nhỏ.


“Sao lại thế này?”


“Tôi nghĩ, Hiểu Niên bị cảm?”


“Bị cảm?”


“Ừ, hệ thống giám sát đo được yết hầu cô ấy đang bị nhiễm trùng, số vi khuẩn gia tăng gần gấp trăm lần, bạch cầu cũng tăng lên.” Nam Cung Thần Võ lại chạm lên mặt thủy tinh, phóng to biểu đồ phân tích phần yết hầu của Nhậm Hiểu Niên.


“Như vậy, lần này Hiểu Niên biến đổi sớm là vì bị cảm sao?” Phương Dạ Bạch nghi hoặc nói.


“Không biết, sinh vật học có nhiều biến đổi không thể đoán trước, chỉ cần một chút siêu virút cũng  tạo thành ảnh hưởng.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Cung Thần Võ rất nghiêm túc.


“Chính bởi vì lượng biến đổi quá lớn, nên mãi vẫn không tìm thấy phương pháp sao?” Phương Dạ Bạch bất đắc dĩ nói.


“Đúng vậy……” Nam Cung Thần Võ cũng thực bất đắc dĩ.


Năm năm, vẫn không tìm thấy phương pháp……


Nhậm Hiểu Niên trên giường hơi cử động, ngồi dậy nhìn bọn họ, giọng nói theo loa phóng thanh truyền ra:“Thần Võ…… Gửi số liệu thời gian biến đổi vào máy tính của tôi……”


“Cô muốn làm gì? Cô bây giờ tốt nhất nên nghỉ ngơi một chút, Hiểu Niên, cô bị cảm.” Phương Dạ Bạch khuyên nhủ.


“Tôi không sao……” Cô lắc đầu, nhưng xem ra đã rất yếu.


“Không có việc gì mới là lạ, cô đang sốt, trước ngủ đi, số liệu cũng không chạy mất đâu mà sợ.” Nam Cung Thần Võ hừ nhẹ.


“Lần này có phải đã biến hóa sớm đúng không, tôi phải tiến hành phân tích một chút……” Cô muốn xuống giường nhưng lại cảm thấy đầu óc quay cuồng.


“Cô nằm nghỉ đi đã, Hiểu Niên, chuyện phân tích giao cho Thần Võ là được, tốt xấu gì cậu ta cũng chuyên nghiên cứu hóa.” Phương Dạ Bạch thở dài.


“Nhưng mà tôi……” Cô đỡ lấy đầu, vẻ mặt bất an.


“Lấy kiểu tinh thần vứt đi của cô bây giờ có thể phân tích ra cái quỷ gì? Đến lúc đó mà tính sai thì không phải càng tệ hơn sao?” Nam Cung Thần Võ tức giận trách mắng.


Nhậm Hiểu Niên sớm đã quen với cái miệng độc ác của anh, cũng không để ý, đành phải nằm lại lên giường.


“Tôi đã điều chỉnh lại độ ấm trong phòng, cô ngủ một chút đi.” Phương Dạ Bạch ấn điều khiển điều hòa.


Cô gật đầu, nhanh chóng nhắm mắt lại.


“Tiếp tục quan sát biến hóa tế bào của cô ấy, hai giờ sau đánh thức cô ấy dậy.” Nam Cung Thần Võ nhìn chằm chằm vào biểu đồ đường cong quy luật nói.


“Được……” Phương Dạ Bạch vừa nói xong thì chuông cửa đột nhiên vang lên dồn dập. Anh kinh ngạc, xoay người nhìn camera theo dõi ngoài cửa, trên màn hình xuất hiện Dịch Hành Vân và trợ lý của anh.


“Ê, là cái tên Hành Vân Lưu Thủy kia.” Phương Dạ Bạch ngạc nhiên.


“Sao anh ta lại tới nữa?” Nam Cung Thần Võ phiền chán trừng mắt nhìn màn hình.


“Làm sao bây giờ?” Phương Dạ Bạch nhíu mày.


“Đừng để ý đến anh ta, kệ đi, dù sao anh ta cũng không vào được……” Nam Cung Thần Võ hừ nói.


Nhưng anh còn chưa nói xong thì Phương Dạ Bạch đã kinh ngạc nhìn trên màn hình vị khách không mời mà đến kia lại mở được cửa lớn.


“Thần Võ, bọn họ vào được!” Anh hô nhỏ.


“Sao lại thế này? Sao anh ta lại mở được cửa? Khóa chip điện tử anh thiết kế lẽ ra chỉ có ba người chúng ta mới có thể ra vào cơ mà!” Nam Cung Thần Võ kinh ngạc.


Phương Dạ Bạch cũng nghi hoặc, nhưng anh nhanh chóng phát hiện Dịch Hành Vân đang cầm trong tay một cái ví da rất quen mắt.


“Này, Anh ta…… Tên họ Dịch kia cầm ví của Hiểu Niên, Hiểu Niên luôn để chìa khóa trong ví……”


“Vì sao ví của Hiểu Niên lại ở trong tay anh ta?” Nam Cung Thần Võ kinh hãi.


Phương Dạ Bạch nhìn chằm chằm vào màn hình, biểu tình càng lúc càng bất an.


“Nguy rồi, bọn họ vào phòng khách!”


“Mau, đi lên ngăn cản anh ta, tuyệt đối không thể để cho anh ta phát hiện ra nơi này.” Nam Cung Thần Võ gấp gáp nói.


“Nhưng Hiểu Niên……” Phương Dạ Bạch lo lắng nhìn Nhậm Hiểu Niên một cái.


“Để cho cô ấy ngủ, chúng ta đi lên trước, mau lên.” Nam Cung Thần Võ kéo Phương Dạ Bạch vội vàng lao ra khỏi phòng thí nghiệm.


Phòng thí nghiệm ở tầng ngầm thứ hai, bọn họ chạy dọc theo cầu thang lên trên, đi ra từ sau một cánh cửa bí mật đặt sau tủ làm việc ở tầng ngầm đầu tiên, nhanh chóng đẩy tủ về vị trí cũ, bởi vậy, sẽ không ai phát hiện ra cầu thang đi thông xuống tầng ẩn.


Lúc này, có tiếng bước chân chậm rãi từ trên tầng xuống, sắc mặt Nam Cung Thần Võ nghiêm nghị, tháo kính xuống, quay đầu nhìn Phương Dạ Bạch, nói:“Tiểu Bạch, đừng quên anh mấy tuổi.”


Phương Dạ Bạch nhìn anh, chậm rãi kéo băng đô trên đầu xuống, lộ ra nụ cười vừa ngây thơ vừa đáng yêu.


“Tôi biết, tôi bảy tuổi.”

3 thoughts on “Vong niên – Chương 2.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s