Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 194

Chính văn Chương 194

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Đúng lúc này, cửa lớn phủ đệ mở ra, hai gia đinh cầm đèn lồng trắng đi ra.


Một gia đinh cầm đèn lồng, đỡ cái thang, một gia đinh khác leo lên thang, nhận đèn lồng, treo lên mái hiên.


Nơi này


Cầu Mộ Quân nhìn tấm biển phía trên cửa lớn, đúng là hai chữ “Thường phủ”.


Đây không phải phủ đệ của Thường Liên Lâm sao? Quý phủ ông ấy xảy ra chuyện gì?


Trong lòng lập tức dè chừng, nàng nói với xa phu:“Đến hỏi hắn xem trong nhà xảy ra chuyện gì.”


Xa phu nghe xong xuống xe đi trong chốc lát, trở về nói:“Phu nhân, đêm qua lão gia Thường phủ nuốt vàng tự sát .”


Cầu Mộ Quân chấn động, run run lại làm bộ như không có chuyện gì nói:“Được, đã biết, đi thôi.”
Xe ngựa chuẩn bị khởi thành, nàng lập tức nói:“Mau, trở về Đoàn phủ!”


Thường Liên Lâm là người Nhị hoàng tử tin tưởng nhất, trong lúc này cũng luôn luôn bôn tẩu thay nhị hoàng tử, nghĩ biện pháp cho quân đội. Ông ấy tự sát, nhất định là bọn họ đã bại lộ, ông ấy vì giữ bí mật thay nàng mới tự sát!


Cầu Vĩ nếu đã biết Thường Liên Lâm, nhất định sẽ lập tức tra ra nàng, trước tiên phải trở về Đoàn phủ!


Cầu Mộ Quân nhanh chóng về đến Đoàn phủ, vào bí thất.


“Mau, đi theo ta!” Cầu Mộ Quân kéo Phong Nam Diệp đi.


“Làm sao vậy?” Phong Nam Diệp hỏi.


Cầu Mộ Quân không trả lời, tiếp tục kéo hắn chạy về phía trước, thể lực cạn dần nàng chạy đến thở không nổi, cũng không dám nghỉ lại một khắc.


Phong Nam Diệp lớn tiếng nói:“Đứng lại!”


Cầu Mộ Quân ngừng lại, tựa vào trên tường đá bí đạo, ôm ngực, nói ra không lời, nhìn hắn.


Phong Nam Diệp ngồi, cõng nàng trên lưng nói:“Ngươi chậm muốn chết.”


“Ngài buông ta ra!” Cầu Mộ Quân thở phì phò giãy dụa nói.


“Đã là lúc nào rồi, đá cái gì mà đá!”


“Ngài buông!”


Phong Nam Diệp nói:“Ngươi còn đá tiếp, ta ngay tại chỗ này sẽ làm quỷ phong lưu cho ngươi xem!”


“Ngài……” Cầu Mộ Quân ngậm miệng cũng không giãy dụa.


Tuy hắn cõng nàng, nhưng quả thật hắn đi nhanh hơn nàng nhiều.


Chạy đến đầu kia, Phong Nam Diệp đang chuẩn bị khởi động cơ quan, Cầu Mộ Quân nói:“Không phải!” Nói xong, leo xuống khỏi lưng hắn.


Nàng vội chạy đến khay đèn, đổi chỗ hai viên đá Dạ Quang, mở cửa bí thất bí mật.


Dẫn hắn vào bên trong, Cầu Mộ Quân nói:“ Ngài trốn ở trong này, dù thế nào cũng không được đi ra!”


Phong Nam Diệp nhìn Đoàn Chính Trung nằm trước mặt, chậm rãi để tay dưới mũi hắn kinh hãi nói:“Hắn không chết!”


Cầu Mộ Quân nhanh chóng rời khỏi bí thất, nói vọng vào bên trong:“ Ngài chiếu cố chàng, về sau sẽ có người tên Liễu Vấn Bạch đến cứu chàng. Nếu ta chết, người thay ta chuyển lời đến chàng, ta yêu chàng, rất yêu rất yêu.” Nói xong, nàng liền đóng cửa bí thất.


Phong Nam Diệp lập tức lao đến giữ lại cửa đá chưa khép hỏi:“Xảy ra chuyện gì? Mộ Quân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”


“Thường Liên Lâm đã chết.” Cầu Mộ Quân nói xong, liền rời khỏi cửa đá, đằng sau mơ hồ truyền đến tiếng Phong Nam Diệp kêu to “Mộ Quân”.


Cầu Vĩ nếu tra đến Đoàn phủ, cho dù tìm được bí đạo này, cũng sẽ không nghĩ bên trong bí đạo còn có bí đạo, hắn nhất định sẽ nghĩ Nhị hoàng tử đã chạy thoát từ đầu kia quán trà.


Ra khỏi bí đạo, vừa trở lại phòng, liền nghe được một kêu tiếng lo lắng “Mộ Quân tỷ tỷ”.


Trước mắt đúng là Sanh Dung, nàng đang đỡ một tiểu thái giám hôn mê xông vào phòng.


“Sao……”


Cầu Mộ Quân vừa muốn hỏi, đã thấy Sanh Dung kiệt sức ném tiểu thái giám xuống đất, mũ tiểu thái giám rơi xuống, lộ ra khuôn mặt tinh xảo của Lệ phi.


“Nàng… Sanh Dung sao muội lại đem nàng ta tới đây ?” Cầu Mộ Quân kinh hãi nói.


“Mộ Quân tỷ tỷ, Tiểu Thần Thần – Cửu hoàng tử không phải long loại của phụ hoàng ta, hắn là con của Cầu Vĩ, là con của cha tỷ!”


“Muội nói cái gì?” Cầu Mộ Quân đỡ lấy bả vai của nàng nói:“Muội nói……”


Sanh Dung vội la lên:“Mộ Quân tỷ tỷ, ta tra được, chín năm trước Lệ phi nhập cung, vừa vào cung lập tức được phụ hoàng ta sủng hạnh, mang thai. Nhưng năm ấy, quan tuyển tú lại đúng là Cầu Vĩ, là Cầu Vĩ đem Lệ phi thành tú nữ đưa đến kinh thành. Chính tai ta nghe được Lệ phi nói với Tiểu Thần Thần đang ngủ là Cầu Vĩ mới là cha hắn, nhưng lại bị nàng phát hiện. Ta nhất thời sốt ruột, đánh nàng hôn mê, lại không biết phải làm sao, liền mang nàng ra cung. Trong cung rất nhanh sẽ phát hiện, ta thậm chí cảm giác được Cầu Vĩ sắp đuổi tới. Mộ Quân tỷ tỷ, làm sao bây giờ, không phải ta cũng sẽ bị hắn giết diệt khẩu chứ?”


Cầu Mộ Quân ngây ngẩn, nhất thời còn không thể chấp nhận tin tức này.


Cửu hoàng tử, cửu hoàng tử xinh đẹp đáng yêu kia, là đệ đệ cùng cha khác mẹ của nàng.


Đúng rồi, tất cả đều đúng rồi, đó là mục tiêu cuối cùng của cha, để cho con mình làm Hoàng đế, mình làm Thái thượng hoàng.


Trong đầu nhanh chóng hiện lên từng sự kiện, những chuyện lúc trước không thể lý giải, bây giờ đều có đáp án.


Chín năm trước cha là tuyển tú quan, đến bên ngoài tuyển tú nữ, đón Lệ phi tiến cung. Trên đường bọn họ yêu nhau, còn có con. sau đó Lệ phi vào cung, tìm đủ mọi cách giấu diếm được mọi người. Từ lúc sinh được hoàng tử trên danh nghĩa, cha liền thay đổi, liên hợp cùng Thích Tĩnh, hại chết bằng hữu tốt nhất của mình, lại làm cho người mình yêu đi câu dẫn Thích Sóc Ly, lôi kéo Thích Sóc Ly về phía Cửu hoàng tử. Lợi dụng cả con gái ruột của mình, thậm chí giết cả con gái mình, mọi người đều bị hắn lừa, hắn mới là kẻ đứng phía sau tất cả, hắn mới là hung thủ tạo ra tất cả những chuyện này!


“Mộ Quân tỷ tỷ, nàng tỉnh!” Sanh Dung kinh hoảng nói, giọng nói run run.


Cầu Mộ Quân lập tức nói:“Mau đè nàng lại!”


Nói xong liền lấy một mảnh vải từ trong ngăn tủ, thừa dịp Lệ phi vẫn còn hỗn loạn mệt mỏi trói tay nàng ra sau lưng.


“Các ngươi làm cái gì? Buông, Hiền vương sẽ không bỏ qua cho các ngươi !” Lệ phi giãy dụa nói.


Đúng lúc này, cửa phòng lập tức bị mở ra, Thích Vi vọt vào.


“Mộ Quân tỷ tỷ, Cầu Vĩ phái người đến!”


Cầu Mộ Quân lập tức nói:“Vi Vi, mau dẫn Sanh Dung rời đi!”


“Không còn kịp rồi, muội chỉ nhanh hơn hắn một bước, chỉ sợ Đoàn phủ lúc này đã bị bao vây!” Thích Vi nói.


“Muội…vậy muội còn tiến vào làm gì?” Cầu Mộ Quân trách nói.


“Muội……” Thích Vi nhìn nàng nói:“ Muội lo cho tỷ.”


“Vi Vi……” Đang nói, bên ngoài có tiếng vó ngựa, một mũi tên nhọn từ bên ngoài bay vào, bị Thích Vi đón được .


Cầu Mộ Quân lập tức nhìn trên giường, rút một thanh đoản đao dưới gối ra đặt lên cổ Lệ phi.
“Vi Vi, muội hãy bảo vệ Sanh Dung. Mang nàng trốn đi.”


“Mộ Quân tỷ tỷ, vậy……”


“Người ở bên trong, nếu không muốn bị vạn tiễn xuyên tim, thì ra mặt đi!” Bên ngoài có người hô.
Cửa phòng bị mở ra, Cầu Mộ Quân dùng đao để ở cổ Lệ phi, chậm rãi cùng Thích Vi, Sanh Dung đi ra.


“Hiền vương……” Lệ phi vừa thấy Cầu Vĩ, liền khóc nói.


Cầu Vĩ nhìn Cầu Mộ Quân nói:“Thả Thái Hậu, giao người ngươi đang giấu, ta liền tha tội chết cho ngươi.”


Cầu Mộ Quân nói:“Vậy phụ thân đại nhân tốt nhất đừng tha ta.”


“Ngươi không nên ép ta động thủ, nói, hắn ở đâu?”


“Ai? Ta không biết.” Cầu Mộ Quân nói:“Bảo bọn họ lui ra, bằng không ta sẽ giết nàng!”


Cầu Vĩ nói:“Dám có gan làm Thái Hậu bị thương, ngươi sẽ không ra nổi Đoàn phủ này!”


“Vậy ngươi tốt nhất đừng ép ta nóng nảy, lui ra!”


Cầu Vĩ vươn tay, ý bảo thị vệ lui lại vài bước.


“Vi Vi, Sanh Dung, đi mau!” Cầu Mộ Quân nói.


Thích Vi mang theo Sanh Dung đi đến trước cửa, Lệ phi nói:“Hiền vương, không thể để cho các nàng chạy, Sanh Dung đã biết chuyện của Thần Nhi.”


Cầu Vĩ đưa mắt, thị vệ lập tức cản đường hai người.


“Thả các nàng đi!” Cầu Mộ Quân kích động, đao trên tay lại kề sát một ít, bởi vì nàng quá khẩn trương, vô tình cứa vào cổ Lệ phi một vết.


Trong mắt Cầu Vĩ run rẩy, lấy mũi tên, chậm rãi nhắm vào Sanh Dung.


Sanh Dung sợ tới mức trắng bệch cả mặt, vội lui ra sau.


Cầu Mộ Quân thấy được sát ý trong mắt Cầu Vĩ, lập tức nói:“Cầu Vĩ, ngươi mặc kệ sự sống chết của Lệ phi sao?”


Cầu Vĩ không nhìn nàng, tiếp tục kéo cung.


Cả người Sanh Dung đã mềm nhũn, tựa vào tường, ngơ ngác nhìn hắn.


Cầu Mộ Quân ác tâm, cắt một vết trên cánh tay Lệ phi nói:“Ngươi không tin ta sẽ giết nàng sao?”


Mũi tên của Cầu Vĩ thẳng tắp bắn về phía Sanh Dung, bị Thích Vi đá bay.


Cầu Mộ Quân cảm thấy được rõ ràng cơ thể Lệ phi run rẩy.


Cầu Vĩ nhìn Sanh Dung cùng Thích Vi nói:“Giết các nàng, bắt sống Cầu Mộ Quân!”


Dao nhỏ trong tay Cầu Mộ Quân để ở cổ Lệ phi, phát run muốn đâm, lại không xuống tay được.
Nàng hiểu Cầu Vĩ muốn giết Sanh Dung cùng Thích Vi diệt khẩu, sau đó lại moi tin tức về Nhị hoàng tử từ trong miệng nàng.


Nàng đã nghĩ ít nhất Thích Vi cùng Sanh Dung có thể đào tẩu, cũng không ngờ ngay cả Lệ phi Cầu Vĩ cũng không tha.


Thị vệ đồng loạt nhắm tên về phía Thích Vi cùng Sanh Dung, đang chuẩn bị bắn, một bóng người từ trên nóc nhà Đoàn phủ bay ra, bay về phía đầu tường.


Cầu Mộ Quân nghiêng đầu nhìn, đúng là phong Nam Diệp!


Sao hắn lại đi, hắn không để ý đến bản thân mình, theo bí đạo ra ngoài! Là vì cứu các nàng sao?
“Đuổi theo!” Cầu Vĩ hô to một tiếng, chỉ vào một tiểu đội nói:“Tất cả người trong Đoàn phủ, giết không tha!” Nói xong liền mang theo người giục ngựa rời đi.


Đa số mọi người theo Cầu Vĩ đuổi theo Phong Nam Diệp, chỉ còn mười người, giơ đao chậm rãi tới gần các nàng.


“Các ngươi không thấy đây là Thái Hậu sao? Ngay cả Thái Hậu các ngươi cũng dám giết sao?” Cầu Mộ Quân nói.


Thị vệ khiếp đảm, không dám tiến lên. Cầu Vĩ tay cầm đại quyền, đương nhiên không sợ, nhưng ai biết, biết đâu quay đầu hồi cung hắn sẽ đem chuyện Thái Hậu chết đổ lên đầu bọn họ?


Mấy người đang giằng co, bỗng một con chồn tuyết từ ngoài cửa bay vào, rất vui đậu lên bả vai một thị vệ trong đó. Khi hắn định gạt nó ra, nó lại nhảy lên trên người một người khác. Không đợi người nọ ra tay, nó lại bay đi. Cứ như vậy lần lượt nhảy lên người mấy thị vị. Có thị vệ không kiên nhẫn muốn dùng đao chém nó, nhưng không bắt kịp bóng dáng linh hoạt của nó.


Cầu Mộ Quân sững sờ nhìn tình cảnh này, không biết đang xảy ra chuyện gì.


Đúng lúc này, một cô gái mặt trái xoan, mặc bộ quần áo màu vàng từ ngoài cửa đi vào, nhìn con chồn tuyết kia cười nói:“Tiểu Bạch, ngoan, đến đây, tỷ tỷ ôm.”


Chồn tuyết vừa thấy nàng, lập tức từ trên người thị vệ nhảy xuống, chạy đến trước mặt nàng, nhảy vào trong lòng nàng.


Cô gái ôm con chồn tuyết cười “Khanh khách”.


Thị vệ giận dữ nói:“Ngươi……” còn chưa nói xong một chữ đa ngã gục. Thị vệ khác vừa thấy tình hình này, lập tức giơ đao lên, không ngờ tay còn chưa kịp nâng đao lên, trước mắt đã tối sầm, ngồi phịch xuống đất.


Phong Nam Diệp vẫn chạy thục mạng, nhìn địa thế phía trước, chạy về phía núi hoang bên phải.
Cầu Vĩ dẫn người đuổi theo phía sau không xa, xoay mình giục ngựa đuổi theo đến sơn đạo.


Thể lực Phong Nam Diệp dần dần cạn kiệt, tiếng vó ngựa phía sau càng ngày càng gần, khiến cho hắn không thể không cố sức chạy về phía trước.


Khoảng cách dần dần bị thu hẹp, mắt thấy Cầu Vĩ sắp đuổi đến, phong Nam Diệp ngẩng đầu, trước mắt không còn đường, là vách núi đen.


Quay đầu lại, Cầu Vĩ đã tới gần.


Hắn vội vã lui đến sát vách núi đen, sợ hãi nhìn Cầu Vĩ, quay người lại, nhảy xuống vách núi đen.
Trước lúc hắn nhảy xuống, Cầu Vĩ nâng cánh tay lên, bắn ra bảy cây ngân châm.


Thân thể Phong Nam Diệp rơi thẳng xuống, khi rơi xuống giữa không trung, hắn tung ra một cái móc sắt, móc trên vách núi.


Giữ chặt dây thừng, hắn lấy ra một viên thuốc từ trong lòng để vào trong miệng, vô lực tựa vào trên tảng đá thở phì phò lẩm bẩm: “Lão già chết tiệt, thông minh hơn rồi, còn cẩn thận cho ta mấy châm. Bản công tử khinh công bất phàm, muốn chơi trò nhảy vực này thật dễ dàng.” Nói xong, kéo mặt nạ trên mặt xuống, lộ ra khuôn mặt như mỹ nhân của Liễu Vấn Bạch.


Bên trong Đoàn phủ, Cầu Mộ Quân kỳ quái nhìn cô gái áo vàng, nàng ta cười nói:“Hì hì, khả năng làm người ta choáng váng của ta thật sự là càng ngày càng lợi hại, Tiểu Bạch, ngươi nói có phải không ?”


Mấy người sửng sốt trong chốc lát, Cầu Mộ Quân hỏi:“Cô nương là?”


Cô gái nói:“Ta gọi là Hải Hăng, Hải Lăng trên núi Bạch Ngọc.”


“Cô……” Cầu Mộ Quân không biết rốt cuộc nàng là ai, lại lo lắng cho Nhị hoàng tử, muốn Thích Vi cùng Sanh Dung nhanh chóng rời đi, nhưng lại sợ bằng lực lượng của các nàng, chạy đi cũng vẫn sẽ bị Cầu Vĩ giết chết.


Cô gái mặc áo vàng đột nhiên vỗ vỗ đầu nói:“Ai nha, thiếu chút nữa ta đã quên, các ngươi biết nơi này có ai là Đoàn Đoàn cái gì Trung……”


“Đoàn Chính Trung?” Cầu Mộ Quân nghi hoặc nói.


“Đúng, chính là Đoàn Chính Trung, phòng hắn ở đâu? Chúng ta đến bí đạo!” Cô gái mặc áo vàng vội hỏi.


“Đợi chút!” Cầu Mộ Quân nói. Bỏ chủy thủ ra khỏi cổ Lệ phi, hỏi Sanh Dung, Thích Vi:“Các muội nói, nên làm gì với nàng ta bây giờ?”


Thích Vi đoạt chủy thủ trên tay Cầu Mộ Quân nói:“Nàng lừa đại ca của muội, hại cả nhà muội, muội muốn thay đại ca muội lấy lại công đạo!”


Cầu Mộ Quân nhìn Lệ phi đối mặt với tử vong cũng không hề phản ứng, một lòng đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nói:“Để cho nàng đi đi, nàng cùng đại ca muội, cùng là một loại người.”


“Mộ Quân tỷ tỷ, nàng……”


Cầu Mộ Quân ngăn Thích Vi lại, nhìn Lệ phi nói:“Nếu có người mở miệng ra là nói yêu ta, lại đẩy ta vào lòng người khác, yêu như vậy, ta không cần. Ngươi cũng là người đáng thương, chỉ là yêu quá sâu, lại quá sai.” Nói xong, nàng liền lấy khăn tay ra, băng bó vết thương trên cổ cho nàng, cởi dây thừng trên người nàng nói:“Ngươi đi đi, cho dù ta muốn giết ngươi, cũng không ra tay được.”


Lệ phi ngẩng đầu, nhìn nàng nói:“Ngươi thật làm cho người ta hâm mộ……” Nói xong, trong mắt chảy ra hai hàng lệ, xoay người ra Đoàn phủ.


Lúc này, cô gái mặc áo vàng tiến lên chỉ vào phòng ở trước mặt nói:“Là phòng này phải không ?” Nói xong, vừa thấy Cầu Mộ Quân gật đầu liền chạy vào.


“Cơ quan dưới giường, ở đâu, ở đâu?” Nàng dựa vào dưới giường hỏi.


Cầu Mộ Quân nhìn nàng một cái, chậm rãi đưa tay mở cơ quan.


Cô gái cười hì hì, vui vẻ nói:“Thật sự là có cơ quan!” Nói xong, liền chui vào.


Cầu Mộ Quân quay đầu nhìn Thích Vi cùng Sanh Dung, mang theo các nàng vào bí đạo.


Không ngờ vừa vào bí đạo, nàng ta liền nhìn kỹ đui đèn, sờ sờ bên này, sờ sờ bên kia, lấy một viên đá Dạ Quang trong đó.


Nàng cũng biết nơi này có bí đạo bí mật!


Cầu Mộ Quân âm thầm kinh hãi, lại hỏi:“Là ai bảo cô nương đến?”


“Tiểu Bạch!” Cô gái áo vàng không thèm quay đầu lại đáp.


“Tiểu Bạch?” Cầu Mộ Quân kỳ quái nhìn về phía con chồn tuyết trên vai nàng.


Tiểu Bạch?


Nàng giống như nhu nhược vô lực, lại có thể lập tức hạ gục nhiều thị vệ như vậy, có thể thấy quả thật có chút năng lực. Nếu nàng là địch, chỉ sợ vài người các nàng đã sớm mất mạng. Nhưng nhìn nàng không giống như kẻ địch, dường như nàng rất quen thuộc Đoàn phủ, lại dường như không biết chút gì, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?


Cô gái mặc áo vàng mở cửa bí thất, nhảy vào.


Cầu Mộ Quân theo sát đằng sau, tin rằng nàng là cứu tinh, lại không biết rốt cuộc nàng là loại người nào.


“Mộ Quân!” Một bóng người trong phòng lao tới, đúng là Phong Nam Diệp.


“Sao ngài lại ở đây?” Cầu Mộ Quân kinh hãi nói.


“Nhị hoàng huynh!” Sanh Dung cũng lắp bắp kinh hãi.


Phong Nam Diệp đỡ lấy bả vai của nàng nói:“Không phải ngươi bảo ta ở trong này sao? Ngươi không sao chứ?”


“Nhưng rõ ràng ta nhìn thấy ngài đi ra ngoài?”


“Hì hì, đó là Tiểu Bạch! Vừa rồi kẻ kia là Tiểu Bạch giả thành!” Cô gái mặc áo vàng nói.


“Tiểu Bạch?” Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, vội nói:“Liễu Vấn Bạch?”


“Đúng vậy đúng vậy, chính là Tiểu Bạch! Tiểu Bạch giả làm hắn, lừa những người đó đến nơi khác!”


Ánh mắt Thích Vi đang nhìn Nhị hoàng tử chuyển qua trên người cô gái mặc áo vàng, cẩn thận lại nghi hoặc nhìn nàng.


“Thì ra là Liễu Vấn Bạch, là hắn bảo cô đến?” Cầu Mộ Quân kinh hỉ nói.


Cô gái mặc áo vàng nói:“Đúng vậy, hắn nói nơi này có người trúng Huyết Linh Lung, bảo cho ta tới chế thuốc giải!”


Cầu Mộ Quân lập tức chạy vào trong phòng đến bên giường Đoàn Chính Trung, hỏi:“Hắn trúng độc Huyết Linh Lung?”


“Đúng vậy, đúng vậy.” cô gái mặc áo vàng đi đến bên người Đoàn Chính Trung nhìn nhìn, nói: “Tiểu Bạch này, không có việc gì đem thuốc độc cho người khác làm cái gì, cũng không biết có thể chữa được hay không nữa!”


Thích Vi cúi thấp đầu, Cầu Mộ Quân lập tức hỏi:“Ngay cả cô cũng không thể giải sao?”


“Ta phải nhìn xem đã. Người không giống tình huống trúng độc cũng sẽ không giống, có thể giải hay không phải xem chính bản thân hắn!” Cô gái mặc áo vàng nói xong, cầm lấy Đoàn cổ tay Chính Trung, bắt mạch.


Lúc này, cửa đá bí thất lại mở ra, Liễu Vấn Bạch ôm ngực đi vào.


“Trước đừng động vào hắn, cứ để cho hắn nằm đó, tới cứu huynh đi!”


Thích Vi vội quay đầu lại, thấy Liễu Vấn Bạch, mũi đau xót, thiếu chút nữa khóc òa lên.


Liễu Vấn Bạch lập tức chạy đến trước mặt cô gái áo vàng, kéo tay đặt lên trên cổ tay mình nói:“Nhanh lên nhanh lên, huynh trúng Thất Tinh Thần châm, nếu không cứu sẽ chết đấy!”


“Ai nha, sao huynh lại nhiều chuyện như vậy, muội xuống núi còn chưa được nghỉ!” Cô gái áo vàng chu miệng nói.

Chồn tuyết – nhìn em này đáng yêu phải biết

12 thoughts on “Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 194

  1. thích Liễu Vấn Bạch, Hải Lăng, cả con chồn tuyết Tiểu Bạch quớ
    không biết có truyện về Hải Lăng ko

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s