Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 193

Chính văn Chương 193

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, nói:“Đưa ta đi gặp nàng.”


Linh Lan cũng không bị trói, chỉ nhốt tại một gian sương phòng đơn giản, liên tục nhốt hơn nửa tháng.


Lúc Cầu Mộ Quân vào cửa, nàng đang lấy bút chậm rãi viết cái gì, dường như đang luyện chữ. Thấy nàng đến, ngẩng đầu lên.


Cầu Mộ Quân đi vào trong phòng, ngồi xuống trước mặt nàng, nhìn chữ của nàng, nói:“Ta đã cho người đi thăm dò về chuyện của ngươi trước lúc ngươi vào Đoàn phủ, ngươi là muội muội của Tiểu Nhụy, Tiểu Lôi, phải không?”


“Đúng.”


“Vào Đoàn phủ, là vì tỷ tỷ ngươi chết ở Đoàn phủ, cho nên mới đến điều tra rõ chân tướng phải không?”


“Đúng.” Tiểu Lôi lại đáp, buông bút xuống.


“Ngươi tra ra nguyên nhân tỷ tỷ chết chưa?”


“Ta không tra được, cũng mặc kệ là nguyên nhân, nhất định là Đoàn Chính Trung làm hại, chỉ cần hắn chết thì tốt rồi!” Cảm xúc của nàng đột nhiên có chút dao động, lại coi như bình tĩnh.

 


“Sao ngươi lại khẳng định là Đoàn Chính Trung làm hại?” Cầu Mộ Quân hỏi.


“Hắn không phải người tốt, tỷ tỷ của ta chết trong phủ của hắn, sao có thể không liên quan đến hắn?”


Cầu Mộ Quân nhìn nàng một lát, nói:“Ở trong phòng này mấy ngày nay, ngươi cũng bình tĩnh mấy ngày nay, ngươi có nghĩ tới nếu tỷ tỷ ngươi không phải Đoàn Chính Trung hại chết thì sao? Nếu Đoàn phủ xử tử ngươi thì sao? Nếu ngươi chết, gặp lại tỷ tỷ ngươi dưới kia, ngươi nói như thế nào?”


“Ngươi……” Tiểu Lôi nói nói:“Dù sao Đoàn Chính Trung đáng chết !”


“Ngươi không phải trời, cũng không phải đất, sao ngươi có thể kết luận trên đời này ai đáng chết, ai không nên chết?” Cầu Mộ Quân hỏi.


Tiểu Lôi không nói được gì, nắm chặt tay, ngẩng đầu.


Cầu Mộ Quân nói:“Ta nói cho ngươi nguyên nhân thật sự vì sao tỷ tỷ ngươi chết.”


“Ngươi biết?” Tiểu Lôi vội nói.


Cầu Mộ Quân nói: “Cha ta muốn tra thân phận thật của Đoàn Chính Trung, nên dùng ngươi uy hiếp tỷ tỷ ngươi, đưa nàng đến Đoàn phủ làm nằm vùng. Sau đó, ta bị Đoàn Chính Trung bỏ, tỷ tỷ ngươi cũng phải theo ta rời đi. Nhưng nàng không hoàn thành nhiệm vụ, nàng biết cha ta nhất định sẽ giết nàng diệt khẩu, có khi sẽ giết cả ngươi, thế nên nàng liền tự sát ở Đoàn phủ. Dùng cái chết của nàng cầu xin cha ta tha ngươi một mạng. Cho nên, Đoàn Chính Trung không phải kẻ thù của ngươi, ta coi như một nửa kẻ thù của ngươi.”


Tiểu Lôi kinh hãi nói:“Ngươi nói, người mặc đồ đen lúc trước bắt ta nhốt lại, là người Cầu lão gia phái tới?”


Cầu Mộ Quân gật đầu nói:“Phu quân ta – Đoàn Chính Trung đã chết, cha ta, cũng không phải người ngươi có thể giết được, hơn nữa người muốn giết hắn cũng rất nhiều. Ta nhốt ngươi mấy ngày nay, chính là muốn ngươi thả lỏng chính mình sau khi báo thù, nhìn rõ lòng mình. Ngươi còn nhỏ, ta không hy vọng nhân sinh của ngươi bị thù hận làm mờ mắt. Tỷ tỷ ngươi lúc trước, chẳng phải hi vọng ngươi có thể sống mới tự sát sao?”


Tiểu Lôi cúi đầu, khóc rất lâu mới chậm rãi ngẩng đầu nói:“Phu nhân, ta biết, người đối với tỷ tỷ ta rất tốt, đối với ta cũng tốt, lão gia là ta hại chết sao?”


Nước mắt trong mắt Cầu Mộ Quân chảy ra, nhẹ nhàng cười, lắc đầu nói:“Không phải. Hắn chết, không liên quan đến ngươi.”


“Phu nhân, thực xin lỗi. Cho dù Cầu lão gia hại chết tỷ tỷ, nhưng không liên quan đến người, người không nợ ta, ta lại từng hạ độc hại lão gia, cũng cố ý thả người đi ra ngoài……” Tiểu Lôi cúi đầu nói.


Cầu Mộ Quân dắt tay nàng, nói:“Tiểu Lôi, chuyện trước kia đều đã trôi qua, chuyện của Đoàn Chính Trung cùng chuyện của cha ta đều đã trôi qua, ngươi không cần lo lắng, vì tỷ tỷ ngươi, vui vẻ sống sót được không?”


Tiểu Lôi nhìn nàng, trầm mặc trong chốc lát mới nói nói:“Phu nhân, vứt bỏ chuyện báo thù lúc trước, người để ta về bên cạnh người chiếu cố người được không?”


Cầu Mộ Quân lắc đầu nói:“Ta để cho người ta mang ngươi rời khỏi kinh thành tìm nơi ở trước, nếu về sau ta còn còn sống sẽ đi đón ngươi, cho ngươi làm muội muội ta, được không?”


“Phu nhân người có chuyện gì sao?” Tiểu Lôi lo lắng nói.


Cầu Mộ Quân nói:“Ta không sao, nếu ngươi muốn nhận tỷ tỷ này, nghe ta là được.”


“Dạ.” Hồi lâu, Tiểu Lôi đáp ứng.


Trong bí thất dưới quán trà, Cầu Mộ Quân chờ Thích Vi đến.


“Mộ Quân tỷ tỷ, tìm muội có chuyện gì?” Thích Vi hỏi.


Cầu Mộ Quân nói:“Vi Vi, muội có biết đường đi trong cung bây giờ không?”


Thích Vi lắc đầu nói:“Từ lúc Liễu Vấn Bạch giả làm muội, muội không gặp được ai, bây giờ lại càng không có thể. Nhưng nghe đại tẩu nói, bác muội, chính là Hòa phi, Tam hoàng tử vừa chết, nàng liền ngã bệnh, cũng không biết Sanh Dung thế nào.”


Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, nói:“Đúng rồi, Vi Vi, muội có thể tìm được Sanh Dung không?”


Thích Vi nói:“Trước kia nàng thường xuyên lén chạy đến tìm muội, bọn muội thật ra có chút phương pháp liên hệ. Nhưng muội chỉ có thể đưa tin xem nàng có thể đi ra hay không, không nhất định có thể gặp được nàng.”


“Được!” Cầu Mộ Quân cao hứng nói:“Muội đưa tin tức vào hoàng cung bảo nàng đi ra, tỷ nghĩ cha tỷ đã khống chế Hoàng hậu có chút quyền thế, cũng không đem Sanh Dung để vào mắt, nàng hẳn là có thể đi ra .”


“Được, bây giờ muội sẽ chuyển tin cho nàng ấy.”


Thích Vi đi rồi, Phong Nam Diệp từ trong phòng bên đi ra.


“Không ngờ ngươi lại có thể liên hệ với người trong cung, khó trách không cần gặp người của ta.” Hắn nói.


“Nếu công chúa Sanh Dung không thể ra cung, chỉ sợ phải đi gặp người ngài nói.” Cầu Mộ Quân nói.


Bên thúy hồ đậu một cái thuyền, Thích Vi mang theo Sanh Dung lên thuyền, thuyền đi đến giữa hồ.
Đi được một đoạn, người cầm lái vóc dáng khéo léo trẻ tuổi ở đầu thuyền vào khoang thuyền, tháo đấu lạp xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú có chút ngăm đen.


Sanh Dung nhìn chằm chằm hắn nửa ngày, mới giật mình kêu lên:“Mộ Quân tỷ tỷ!”


Cầu Mộ Quân cười nói:“Không nhận ra?”


“Thật là có chút không nhận ra, ta đang thắc mắc thuyền này sao lại đi chậm như!” Sanh Dung nói.
Cầu Mộ Quân cười nói:“Ta có thể chèo thuyền đi được là tốt lắm rồi, cánh tay đã tê cả rồi.” Nói xong, nàng hỏi:“Sanh Dung, muội có khỏe không?”


Sanh Dung gật đầu nói:“Tam Hoàng huynh đã chết, mẫu phi cũng bệnh, bọn Lệ phi còn có thể làm gì ta?”


“Vậy những người khác trong cung đâu?” Cầu Mộ Quân hỏi.


Sanh Dungnói: “Cầu Vĩ, Hiền vương sai người canh giữ bên ngoài Chiêu Dương điện, không cho mẫu hậu đi ra, những người khác trừ bỏ vài vị hoàng huynh bị theo dõi, thì cũng giống ta, muốn lẻn ra cũng vẫn dễ dàng.”


Cầu Mộ Quân nói: “Sanh Dung, tuy rằng hắn là ta cha, nhưng duyên phận cha con ta đã hết, có gì muốn nói, muội cứ nói ra.”


Lúc này Sanh Dung tức giận nói:“Ta không thể tưởng tượng nổi, Cầu Vĩ hắn thế nhưng cùng Lệ phi, nếu phụ hoàng còn sống, chỉ sợ là tức muốn chết rồi.”


“Cái gì?” Cầu Mộ Quân kinh hãi nói:“Ngươi nói, cha ta cùng Lệ phi, bọn họ làm sao?”


Sanh Dung nói:“Bây giờ, gần như mỗi ngày Cầu Vĩ đều tiến cung, ở cung Lệ phi cả ngày, còn có cung nữ nghe được… nghe được bên trong……” SanhDung xấu hổ và giận dữ nói:“Thậm chí, đêm qua, hắn còn ở trong thâm cung một đêm!”


Cầu Mộ Quân ngây dại.


Nàng luôn suy nghĩ, vì sao cha lại hy sinh nhiều như vậy, vì sao không cần cả thân nhân, lại đi giúp Thích Sóc Ly, không ngờ hắn lại cùng Lệ phi


Lệ phi không phải có tư tình với Thích Sóc Ly sao? Sao giờ lại cùng cha?


Nàng đột nhiên nhớ tới những lời mẹ nói với nàng ngày đó, bà nói, có một buổi tối Cố bá bá đến tìm cha, bà vẫn hoài nghi cha ở bên ngoài có tình nhân, nên đi theo.


Nàng còn đang suy nghĩ, người tốt như cha, mẹ làm sao có thể hoài nghi hắn có nữ nhân ở bên ngoài.


Bây giờ nghĩ lại, kỳ thật rất nhiều lúc, cảm giác của nữ nhân rất chuẩn, mẹ cũng không phải nghi ngờ vô căn cứ, có lẽ …


Nhưng khi đó, là tám năm trước, khi đó Lệ phi …


“Sanh Dung, muội có thể giúp ta điều tra Lệ phi được không? Lúc nào thì nàng tiến cung, khi nào thì được sủng ái, việc này ở trong cung tra được không?” Cầu Mộ Quân hỏi.


Sanh Dung gật đầu nói:“Ta hồi cung đi thăm dò một chút, hẳn là có thể tra được!”


Cầu Mộ Quân cao hứng nói: “Tốt lắm, vậy muội cẩn thận chút, tra ra thì đi tìm Vi Vi là được.”


“Được, ta biết.”


“Sanh Dung, muội nói những chuyện khác ở trong cung đi.”


Nửa canh giờ sau khi Sanh Dung cùng Thích Vi rời thuyền, một nam nhân hơn bốn mươi tuổi lên thuyền.


Cầu Mộ Quân từ khoang thuyền đến bên cạnh bàn, mời người vừa đến ngồi xuống.


Thường Liên Lâm lấy ra một phong thư, rút thư bên trong ra hỏi:“Các hạ là ai, sao có thể biết những lời này?”


Cầu Mộ Quân nói: “Ta còn biết những lời này là Thường đại nhân ở đình Phong Ba trong cung nói với Nhị hoàng tử lúc Nhị hoàng tử mười tuổi.” Nói xong, nàng lấy ra một thanh chủy thủ tinh xảo.


Thường Liên Lâm vừa thấy chủy thủ liền kinh hãi nói: “Đây là vật tùy thân của Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử còn sống hay không?”


Cầu Mộ Quân gật đầu.


Thường Liên Lâm đầu tiên là kinh hãi, sau đó lại mừng rỡ nói:“Nhị hoàng tử bây giờ ở đâu?”


Cầu Mộ Quân nói:“Đại nhân, Nhị hoàng tử bị đuổi giết đến kinh thành, tùy tùng bên người cho tới bây giờ chỉ một mình tiểu nhân. Nay Cầu Vĩ đang ở kinh thành bốn phía lùng bắt Nhị hoàng tử, ngài ấy đương nhiên là không thể lộ diện. Ngài ấy luôn luôn tín nhiệm Thường đại nhân, nên phái tiểu nhân đi tìm đại nhân, nhờ đại nhân trợ giúp ngài ấy một tay, giết phản tặc Cầu Vĩ, đoạt lại giang sơn.”


“Nhị hoàng tử là Thái tử Hoàng Thượng đích thân chọn ra, Thường Liên Lâm đương nhiên sẽ thề sống nguyện chết trung thành với Nhị hoàng tử, nhưng thân phận của các hạ, chỉ sợ không phải tùy tùng thân tín của Nhị hoàng tử.”


“Nhãn lực của Đại nhân thật tốt.” Cầu Mộ Quân cười, cởi xuống dây cột tóc trên đầu.


Thường Liên Lâm sửng sốt, nói:“Ta đã từng gặp ngươi.”


Cầu Mộ Quân nói:“Đại nhân hẳn là đã gặp qua, ta là phu nhân của Đoàn Chính Trung.”


“Ngươi là phu nhân của Đoàn Chính Trung, con gái Cầu Vĩ?” Sắc mặt Thường Liên Lâm lập tức đại biến.


“Đại nhân, ta đứng về phía phu quân ta, đại nhân cho dù không tin ta, cũng nên tin thanh chủy thủ này, tin Nhị hoàng tử.” Cầu Mộ Quân nói.


Thường Liên Lâm nhìn nàng một hồi lâu, gật gật đầu.


Nửa đêm, Cầu Mộ Quân bị một chuỗi âm thanh rất nhỏ đánh thức .


Mở mắt ra lắng nghe, mới phát giác âm thanh kia là từ dưới giường vọng lên.


Là Nhị hoàng tử?


Nàng mặc quần áo, mở cơ quan dưới giường.


Phong Nam Diệp từ bí đạo đi ra, vỗ vỗ bụi đất trên người, đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống.


“Phong công tử, có việc sao?” Cầu Mộ Quân hỏi.


Phong Nam Diệp nói:“Ở phía dưới buồn chết đi được, đi ra hít thở không khí.”


“Phong công tử, thi cốt phu quân còn chưa lạnh, ta cũng không muốn khiến chàng chịu điều tiếng không tốt.”


Phong Nam Diệp nói:“Theo ta được biết, thanh danh Đoàn Chính Trung vốn đã không tốt?”


“Nhưng thật ra ta cảm thấy thật kỳ quái, vì sao hắn lại cho người đi đón ta hồi kinh, ta cùng hắn vốn không có giao tình?” Phong Nam Diệp nhíu mày nói. Sau đó hắn lại nhìn nàng, nói:“Mộ Quân, chờ ta đoạt lại ngôi vị hoàng đế, ngươi theo ta tiến cung đi.”


Sắc mặt Cầu Mộ Quân không tốt nhìn hắn nói: “Bây giờ ta có chút hoài nghi phu quân ta rốt cuộc có chọn đúng người hay không, các đời quân chủ tài đức sáng suốt hình như không có người nào lỗ mãng cả.”


“Dám nói bản công tử lỗ mãng, bản công tử rất ít khi chủ động mở miệng muốn nữ nhân theo ta.”


Cầu Mộ Quân thở dài, nói: “Phong công tử, bây giờ ngài nên nghĩ cách liên hợp người của ngài khởi sự đoạt lại ngôi vị hoàng đế, chứ không phải ở trong này đùa giỡn ta mới phải.”


“Ta không đùa giỡn, ta nói thật. Hơn nữa……” Phong Nam Diệp nói: “Ngươi cùng Đoàn Chính Trung mặc dù có danh phận vợ chồng, hẳn là không có khả năng có quan hệ vợ chồng, cho nên các ngươi cũng coi như không không vợ chồng chân chính. Ta muốn ngươi, cũng không tính là đoạt vợ người ta. Huống chi dù sao hắn cũng đã mất, nếu ta không chê ngươi là quả phụ, ngươi cố kỵ cái gì?”


Cầu Mộ Quân hít sâu hai hơi, nói:“Nhị hoàng tử điện hạ, ta nói cho ngài, ta là thê tử của Đoàn Chính Trung, sống là người của hắn, chết là quỷ của hắn, bây giờ ngươi đi xuống cho ta, đi xuống! Đừng để cho ta nhìn thấy ngươi!”


Phong Nam Diệp nhún nhún vai, đứng dậy nói:“Đi xuống thì đi xuống, chỉ cần mấy ngày nữa, ngươi tỉnh táo lại không hối hận là được.”


Cầu Mộ Quân xoay người đi không để ý tới hắn, hắn lại ngoan ngoãn trở về bí đạo.


Ai nói nàng cùng Đoàn Chính Trung không không phải vợ chồng chân chính, bọn họ là vợ chồng thực sự.. thực sự ..thực sự!


Cầu Mộ Quân tức giận nằm xuống, hạ quyết tâm chờ Đoàn Chính Trung tỉnh lại, nàng sẽ không cho hắn tiếp tục làm thái giám tổng quản nữa. Sau đó nàng muốn cho toàn thiên hạ đều biết bọn họ là vợ chồng chân chính!


Một ngày lại một ngày trôi qua, mỗi ngày nàng đều thầm tính, Liễu Vấn Bạch vẫn không trở về.
Hắn làm sao vậy, rốt cuộc có thể tìm được sư phụ hắn không, rốt cuộc khi nào thì mới có thể trở về cứu Đoàn Chính Trung?


Những người Nhị hoàng tử muốn liên lạc đều đã liên lạc, Cầu Vĩ vẫn đang lùng sục nơi ẩn thân của Nhị hoàng tử khắp kinh thành, dường như không hoài nghi đến nơi này. Bây giờ, nàng chỉ cầu mong Liễu Vấn Bạch nhanh chóng trở về, cứu Đoàn Chính Trung tỉnh lại. Chờ hắn tỉnh lại, nàng không cần lo lắng, nhất định hắn cũng có thể làm cho Nhị hoàng tử cuồng kia vọng thuận lợi đi lên ngôi vị hoàng đế .


———————————————-


Cách kỳ hạn một tháng chỉ còn năm ngày, chuyện liên lạc bên Nhị hoàng tử cũng đã ổn, nhưng lực lượng còn rất mỏng, có một số người cũng sợ không đáng tin cậy, không dám quá mức sốt ruột. Huống chi, nàng vẫn không nói cho Nhị hoàng tử nàng còn đang chờ Đoàn Chính Trung.


Đang muốn đi tìm thầy dạy ngày trước của Nhị hoàng tử, khi xe ngựa đi qua một tòa phủ đệ, Cầu Mộ Quân mơ hồ nghe được tiếng kêu khóc.


Nàng bảo xe ngựa dừng lại, xe ngựa vừa yên lặng lại, quả thật nghe được tiếng người đang khóc, giống như gặp phải chuyện vô cùng bi thảm.


Đúng lúc này, cửa lớn phủ đệ mở ra, hai gia đinh cầm đèn lồng trắng đi ra.


Một gia đinh cầm đèn lồng, đỡ cái thang, một gia đinh khác leo lên thang, nhận đèn lồng, treo lên mái hiên.

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 13

Chương 13: Vu oan

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cô không quan tâm, cho đến khi nhìn thấy báo ngày hôm sau.

“Cái gọi là hầu hát, thật ra thì chính là gái gọi.”

Nhìn thấy mấy chữ này, Bạch Ngưng suýt chút nữa ngất xỉu.

Xem tiếp, mới biết thì ra mama ở hộp đêm kia nói cho cảnh sát, dù hầu hát thì chỉ cần tự nguyện, cũng có thể đi khách. Mà Bạch Ngưng cô, bởi vì là sinh viên Đại Học, tướng mạo không tồi, thường sau khi hầu khách hát xong sẽ ra ngoài với khách. Ngày đó mấy người Trần Chí Dương hát xong thì mời cô cùng đi ra ngoài.

Tại sao mama lại nói như vậy? Cô đúng là hầu hát, nhưng dù khách nài ép lôi kéo cô cũng chưa bao giờ cùng khách ra ngoài thuê phòng. Ngày đó không phải là bọn Trần Chí Dương kéo cô lên xe, nói cùng đi ăn một bữa cơm là được rồi sao. Cô vốn không tình nguyện đi. Nhưng hộp đêm có quy định, trong tình huống khách muốn mời, thì không thể từ chối. Trần Chí Dương là khách quen của hộp đêm, mama cũng biết hắn, liền cố ý đẩy cô lên xe, còn bảo đảm Trần Chí Dương là công tử con nhà giàu, có tu dưỡng, có văn hóa, sẽ không làm chuyện xấu. Ở nơi này, mama là cấp trên trực thuộc của cô, cô không dám đắc tội, mấy người Trần Chí Dương, cô cũng không dám đắc tội, bất đắc dĩ phải đi.

Bọn họ thực sự đi ăn cơm nhưng trên bàn cơm không ngừng chuốc rượu cho cô. Sau khi ăn cơm xong còn nói muốn đi hát, ngày đó cô chỉ có một mình, bọn họ lại có tới bốn người, sống chết kéo cô đi. Ở KTV, nội dung chủ yếu dĩ nhiên không phải là ca hát, mà vẫn là uống rượu. Dù cô đã làm ở hộp đêm được hai tháng, ngày ngày tôi luyện tửu lượng, nhưng một mình cô sao uống được bằng bốn người bọn họ? Hơn nữa ngày đó rượu dường như rất nặng, uống một chút đã choáng váng, nháy mắt một cái đã chẳng còn biết gì nữa rồi.

Đợi cô tỉnh lại lần nữa, đã thấy mình nằm trong phòng khách sạn, Trần Chí Dương đang cởi quần áo của cô.

Cô gào thét, giãy giụa, Trần Chí Dương liền tát cô một cái, ba người đàn ông còn lại ngồi cười nhìn cô.

Rốt cuộc cô vùng ra được chạy ra ngoài. Thế nhưng hắn ta lại lập tức đuổi theo. Thấy trong hành lang lại không có ai, cô muốn cầu cứu cũng không được mà hắn ta lại sắp bắt được cô. Đầu óc hỗn loạn, một lòng chỉ muốn chạy trốn khiến cô nhất thời kích động, không chút suy nghĩ liền nhảy từ trên lầu xuống.

Tình cảnh ngày đó không ngừng hiện lên trong đầu cô. Giờ nhớ lại lại có cảm giác như đã qua mấy đời. Nhưng cô vẫn tiếc hận như trước.

Nếu như không tại bọn họ, cô sẽ không chết, mẹ cũng sẽ không chết.

Nếu như không phải tại bọn họ, Bạch Ngưng vẫn là Bạch Ngưng, Hứa Tĩnh Hàm vẫn là Hứa Tĩnh Hàm, tất cả đều bình yên như xưa.

Bọn họ đáng ra phải nhận sự trừng phạt của pháp luật, nhưng tại sao mama lại nói dối giúp bọn họ?

Theo lý thuyết, tuy mọi người đều biết hộp đêm là nơi phục vụ đặc biệt, nhưng nếu cảnh sát thật sự tra hỏi, mama đứng ở lập trường hộp đêm, lập trường của mình, lẽ ra nên nói hầu hát chỉ tương tự với công việc của nhân viên phục vụ thôi, tại sao lại nói cô là gái gọi?

Nếu như cô chỉ hầu hát, Trần Chí Dương này lập tức bị tình nghi là phạm tội cưỡng gian chưa thành. Nhưng nếu như cô là gái gọi, Trần Chí Dương nhiều lắm cũng chỉ là khách làng chơi thôi.

Mama rõ ràng đang giúp Trần Chí Dương, thậm chí vì giúp hắn ta mà làm tổn hại đến lợi ích của mình. Tình huống như thế chỉ có một khả năng, đó chính là để bà ấy có thể có được lợi ích lớn hơn nữa.

Ngôn Lạc Quân!

Ngày hôm qua anh ta gọi điện thoại nói: tôi mặc kệ cậu dùng phương pháp gì, ngày mai tin tức phải có chuyển biến.

Hôm nay, tin tức lập tức thay đổi, ngọn nguồn tội ác vốn nhằm về phía đám người Trần Chí Dương nay lại hỗn loạn như vậy.

Ngôn Lạc Quân, anh ta thật sự quá độc ác, lại hối lộ nhân chứng, dìm cô xuống nước, cô chỉ là một người chết mà thôi!