Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 192

Chính văn Chương 192: Nhị hoàng tử

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Nàng hỏi:“Nhị hoàng tử có tính toán gì không?”.


Hắn nhìn nàng, nói:“Ngươi nói cho ta biết, Đoàn Chính Trung thật sự đã chết rồi sao?”


Cầu Mộ Quân hiểu, hắn xuất hiện chỗ này hẳn không phải ngoài ý muốn. Có lẽ cũng giống Cầu Vĩ, đến điều tra xem mộ Đoàn Chính Trung là thật hay giả, chẳng qua không cẩn thận bị người phát hiện. Lúc Cầu Vĩ nghe xong lời thuộc hạ đột nhiên sốt ruột rời đi, hẳn đúng là lúc biết được tung tích của hắn, liền đuổi theo hắn. Hắn trốn đi không ngờ gặp được nàng.


“Đúng, bị Cầu Vĩ, còn có người Thích gia hại chết.” Nàng đáp lại.


Nhị hoàng tử im lặng, mày hơi nhíu lại.


Cầu Mộ Quân nói:“Nhị hoàng tử nay ngài đang ở trong hiểm cảnh, việc cấp bách trước mắt là đảm bảo an toàn cho ngài, ngài có bằng lòng trốn vào bí thất của phu quân ta trước, sau đó lại bàn bạc kỹ hơn không?”


Nhị hoàng tử nhìn nàng, không nói một câu.


Nàng còn nói:“Ta tên Cầu Mộ Quân, là phu nhân của Đoàn Chính Trung, cũng là con gái Cầu Vĩ. Phu quân lúc còn sống vốn muốn phò tá ngài lên ngôi vị hoàng đế, cho nên ta cũng sẽ giúp ngài. Nếu ngài tin ta, hãy lén đến nhã gian chữ Thiên thứ hai trong ‘quán trà Thấm Nhã’, mở ngăn kéo ở bàn, ấn vào cơ quan ở đó sau đó vào bí thất phía dưới chờ ta. Nếu ngài không tin, cứ tùy ý bỏ chạy.” Nói xong, nàng liền xoay người rời đi.


Nhị hoàng tử nhìn bóng dáng của nàng, chờ nàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, mới rời khỏi ao nhỏ.


Cầu Mộ Quân trở lại Đoàn phủ, mang theo cặp lồng đựng cơm cùng đồ ăn đi vào bí thất.


Đầu tiên là đến xem Đoàn Chính Trung, sau đó mới đi về chỗ sâu trong bí thất.


Nhị hoàng tử quả nhiên đến đây, nhàn nhã ngồi ở bên cạnh bàn.


Cầu Mộ Quân không nói hai lời, cầm hộp thức ăn trong tay đặt lên bàn, lần lượt bày đồ ăn bên trong ra.


Nhị hoàng tử cũng không hỏi nhiều, bưng bát lên bắt đầu ăn. Hắn xuất thân hoàng gia, cử chỉ vốn nên tao nhã rộng lượng nhưng tốc độ ăn cơm lúc này cũng rất nhanh.


Ăn xong, hắn buông bát đũa, nói:“Ngươi biết ta sẽ đến?”


Nàng thu bát đũa, trả lời:“Đương nhiên, ngài đã đi vào ngõ cụt, còn có nơi nào có thể đi sao?”


Nhị hoàng tử híp mắt nói:“Nữ nhân, không nên dùng từ bừa bãi. Mấy từ như ‘kẻ chạy trốn hoạn nạn’, hay ‘cùng đường bí lối’, ngươi là người đầu tiên dám dùng trên người ta.”


“Được, về sau ta sẽ cố gắng dùng từ ca ngợi.” Cầu Mộ Quân nói.


Nhị hoàng tử hỏi:“ Nếu ngươi là con gái Cầu Vĩ, vì sao lại đứng cùng phe với Đoàn Chính Trung?”


“Hắn là phu quân ta, vì sao ta lại không cùng phe với hắn?” Nàng hỏi ngược lại.


Hắn lại hỏi:“Ta hỏi lại ngươi, hắn thật sự đã chết sao?”


Cầu Mộ Quân nhắm mắt lại, bi thống nói:“Ta ôm hắn, cảm thấy thân thể hắn dần dần lạnh như băng, trở nên cứng ngắc, tận mắt nhìn hắn bị để vào quan tài, bị nhốt trong quan tài tối đen cô độc…. Vừa rồi, ta còn thấy thi thể hắn …. biến thành như vậy. …Lúc trước hắn luôn ủng hộ ngài, nếu không bởi vì ta, hắn cũng sẽ không chết, ngài cũng không cần lưu lạc đến tận đây, cho nên, ta sẽ cố gắng hết sức giúp ngài.”


Nhị hoàng tử nhìn nàng nói:“Ngươi không sợ ta, là do mấy ngày qua ngươi đã gặp phải quá nhiều trường hợp mạo hiểm, hay là bởi vì hắn đã đi rồi cho nên ngươi không thèm quan tâm đến sống chết nữa ?”


“Nhị hoàng tử, ngài là người hắn coi trọng, là người hắn muốn giúp, ta đương nhiên sẽ không sợ ngài.”


“Ngươi gọi tên của ta đi.” Nhị hoàng tử nói.


Cầu Mộ Quân gật gật đầu, hỏi:“Là gì?”


“Hả?”


Nàng lại hỏi:“Ngài tên gì?”


“Ngươi không biết tên ta?” Nhị hoàng tử không thể tin nói.


“Ngài chưa nói.”


“Ta đường đường là Nhị hoàng tử, ngươi nhận ra ta nhưng lại không biết tên ta!”


Cầu Mộ Quân giận dữ nói:“Nhị hoàng tử, ta chỉ là phụ nhân bình thường, biết được ngài là ai đã không tồi rồi, sao có thể biết tên ngài?”


Nhị hoàng tử hít sâu một hơi, nói:“Được rồi, bổn hoàng tử liền nói cho ngươi, Phong Nam Diệp, chính là tên của bổn hoàng tử, ta đặc biệt cho phép ngươi gọi ta Nam Diệp.”


Cầu Mộ Quân nói:“Ta gọi ngài là Phong công tử vậy.”


“Nữ nhân, chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta là kẻ chạy trốn, không có khả năng ngồi lên ngôi vị hoàng đế?”


Cầu Mộ Quân ngẩng đầu nói:“Không phải.”


“Vậy tại sao có cơ hội lôi kéo ta để tạo mối quan hệ ngươi lại không cần?” Phong Nam Diệp nói.


“Vì sao ta lại muốn lôi kéo ngài để tạo quan hệ? Ta và ngài không thân chẳng quen, gọi thẳng tên dường như không thích hợp lắm.”


“Được rồi, nữ nhân, nhóm tiểu thiếp của ta cũng thường xuyên dùng các loại biện pháp hấp dẫn chú ý của ta, ta cũng coi như không thấy.” Phong Nam Diệp hừ nhẹ một tiếng.


“Ngài vẫn nên gọi ta là Đoàn phu nhân thì hơn.” Cầu Mộ Quân nói.


Phong Nam Diệp hít sâu một hơi nói:“Vậy Đoàn phu nhân, ngươi có thể đưa Thường đại nhân Thường Liên Lâm – Biệt giá (1) Thượng Châu đến gặp ta một lần được không?”


(1) Biệt giá (別駕) một chức quan giúp việc quan thứ sử, cũng như chức thông phán bây giờ.


Cầu Mộ Quân nói:“Phong công tử muốn liên hệ cùng những người thân tín trong kinh thành sao?”


Phong Nam Diệp gật đầu nói:“Phụ hoàng mất, Đoàn Chính Trung cũng đã chết, ta không biết chút gì về tình huống trong cung, vậy chỉ có thể liên hệ với người lúc trước ta cho rằng là người đáng tin. Nhưng hai năm nay ta không ở kinh thành, chỉ sợ vật đổi người thay, tất cả không còn giống như lúc trước.”


Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, nói:“Ngài đưa ta tín vật có thể chứng minh thân phận của ngài, ngài muốn tìm ai, ta giúp ngài tìm, muốn nói cái gì ta giúp ngài nói, ngài không nên lộ diện.”


Phong Nam Diệp lại nhìn nàng một lúc lâu sau, nói:“Kỳ thật ta cũng biết ta tự mình đi gặp người khác là rất mạo hiểm. Bây giờ, ta cũng tình nguyện tin ngươi. Nhưng, việc ngôi vị hoàng đế này, ngươi……”


Cầu Mộ Quân nói: “Ta biết không nhiều lắm, ta ra mặt có lẽ kém hơn nhiều so với ngài tự mình ra mặt, nhưng ngài thể mạo hiểm, nhỡ đâu có kẻ làm việc cho Cầu Vĩ, ngài sẽ gặp nguy hiểm.”


“Nhưng như vậy ngươi sẽ gặp nguy hiểm.” Phong Nam Diệp nhìn nàng nói.


“Có thể giúp phu quân ta, không phải tốt lắm sao?”


Ngạo khí trên mặt Phong Nam Diệp chậm rãi tản đi đôi chút, nhìn nàng thật lâu nói:“Nữ tử giống như ngươi, phụ hoàng ta hẳn là sẽ phong ngươi làm phi, sao có thể tứ hôn cho ngươi cho kẻ khác?”


Cầu Mộ Quân nói:“Hôm nay phải đi tìm Thường đại nhân sao?”


Phong Nam Diệp gật đầu, lấy chủy thủ trên người ra nói:“Trong cuộc thi săn bắn ba năm trước ta đứng đầu, hoàng thượng đã ban cho ta thanh đao này trước mặt văn võ bá quan. Ngươi chỉ cần lấy thanh đao này ra, chỉ cần là người có mặt lúc ấy, đều biết là của ta.”


Cầu Mộ Quân nhận đao, gật gật đầu.

****
Nhìn năm hàng người xếp hàng trước mắt, nàng nói với quản gia:“Lão gia đã đi, ta không dùng được nhiều người như vậy, phát cho mỗi người gấp ba lương tháng, lại thưởng mỗi người mười lượng bạc, sau đó tất cả hãy rời đi. Nếu ngươi muốn ở lại thì ở lại, muốn đi thì cứ đi đi.”


Bây giờ nàng làm việc thay Nhị hoàng tử, hơi vô ý sẽ đưa tới họa sát thân, người chịu liên lụy càng ít càng tốt.


Quản gia cũng không nói nhiều, lập tức làm theo lời nàng. Cuối cùng, tất cả mọi người trở về sửa sang lại đồ đạc, quản gia đứng trước mặt nàng nói:“Để lại một đầu bếp, hai nha hoàn, còn có lão nô, mặt khác Linh Lan còn ở trong phủ.”

Cô vợ giả của tổng giám đốc – 12

Chương 12: Mẹ chồng

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Bạch Ngưng thoáng sửng sốt, khẽ mở miệng nhưng vẫn không gọi ra được một tiếng “Mẹ”.

Ngôn Lạc Quân mở cửa, vẫn vừa gọi điện thoại vừa đi xuống dưới tầng. Bạch Ngưng cũng đi xuống cùng anh, chỉ nghe anhnói một câu: “Tôi mặc kệ mấy người dùng cách gì, tin tức ngày mai phải có chuyển biến.”

“Mẹ, bà ngoại đi rồi sao?” Ngôn Lạc Quân cúp điện thoại nói.

Hoàng Mạn Văn ngẩng đầu nói với Ngôn Lạc Quân: “Còn dám hỏi, bà ngoại của con thật vất vả mới tới một lần, con cũng không rút thời gian trở về một chuyến.” Vừa nói vừa đưa đứa bé trong lòng về phía Bạch Ngưng.

“Vất vả gì chứ, chẳng phải tháng trước cũng tới rồi sao?” Ngôn Lạc Quân nói xong, đi về phía ghế sa lon trong phòng khách .

Bạch Ngưng chưa bao giờ ôm trẻ con, Hoàng Mạn Văn đột nhiên đưa con cho cô, cô rất bất ngờ, vội đón lấy đứa bé.

Hoàng Mạn Văn quay đầu lại tức giận nói: “Bình thường con cũng ôm trẻ con như vậy à? Quả thật không biết làm mẹ mà! Bác Thẩm ——” nói xong lườm cô một cái, đưa đứa bé cho Bác Thẩm đứng bên.

Bạch Ngưng cúi thấp đầu, không nói một câu.

Hoàng Mạn Văn cũng đi tới bên sofa ngồi xuống, Bạch Ngưng đang không biết nên làm thế nào cho phải, Bác Thẩm đi tới nói: “Phu nhân, cô cũng ngồi đi, đứa bé có tôi là được.”

Bạch Ngưng gật đầu một cái, đi tới bên sô pha, cân nhắc một lát rồi ngồi xuống bên cạnh Ngôn Lạc Quân.

Hoàng Mạn Văn nhìn hai người, nói: “Lạc Quân, gọi điện cho ba con đi.”

Ngôn Lạc Quân ngước mắt nhìn bà.

“Sau khi xem báo viết về chuyện ở quán cà phê ngày đó, ba con có hơi tức giận.” Hoàng Mạn Văn nói.

Ngôn Lạc Quân xùy một tiếng, không nói.

Hoàng Mạn Văn nhìn anh một lúc lâu mới hỏi: “Về chuyện ngày đó, con không có gì để giải thích sao?”

“Con phải nói gì?” Vẻ mặt Ngôn Lạc Quân khó hiểu.

“Vị tiểu thư kia là ai, có quan hệ gì với con.”

“Khách hàng, không có quan hệ gì.” Ngôn Lạc Quân trả lời.

Lúc này cả Bạch Ngưng cũng muốn cười nhạt, cái thân phận “Khách hàng” này quả đúng là cung cấp cho đàn ông phương tiện để nói dối.

Hiển nhiên Hoàng Mạn Văn cũng không hài lòng với đáp án này, nói: “Tóm lại, về sau con ít dính líu đến những tin tức kiểu này đi, kết hôn nên có bộ dạng của người kết hôn, đã có cả con gái rồi còn tạo scandal khắp nơi. Con muốnTĩnh Hàm nghĩ như thế nào, con bé có thể an tâm sống với con sao?”

“Mẹ, con và Tĩnh Hàm muốn sinh con trai, mẹ cảm thấy thế nào?” Ngôn Lạc Quân nói một câu cắt đứt đề tài vừa rồi.

Bạch Ngưng khiếp sợ, không tự giác dịch dịch ra ngoài kéo dài khoảng cách với hắn.

Sắc mặt Hoàng Mạn Văn đột nhiên tốt hơn một chút, mỉm cười nói: “Bà ngoại của con đang nói muốn có chắt, con biết là tốt rồi, cuối năm có tin tức là tốt nhất.” Hoàng Mạn Văn dời tầm về phía Bạch Ngưng. Bạch Ngưng có hơi ngượng ngùng cúi đầu xuống.

Ngôn Lạc Quân này nói như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ anh ta vì sinh con mà muốn cùng phòng sao? Còn mẹ anh ta nữa, vốn tưởng rằng bà sẽ là mẹ chồng tàn ác rất ghét cô, không ngờ bà lại suy nghĩ cho Hứa Tĩnh Hàm.

Lúc này, điện thoại của Ngôn Lạc Quân vang lên, anh tiếp điện thoại chỉ nói một câu “Tốt, tôi lập tức đến ngay.” rồi cúp luôn. Sau đó đứng dậy nói: “Mẹ, con có việc đi ra ngoài.”

Hoàng Mạn Văn cũng đứng dậy nói: “Ừ, mẹ cũng về thôi.”

Bạch Ngưng đứng dậy đưa đi bọn họ. Aau khi hai chiếc xe cùng rời khỏi biệt thự mới thở phào nhẹ nhõm.

Một đêm này, Ngôn Lạc Quân không về.

Cô không quan tâm, cho đến khi nhìn thấy báo ngày hôm sau.

“Cái gọi là hầu hát, thật ra thì chính là gái gọi”

Nhìn thấy mấy chữ này, Bạch Ngưng suýt chút nữa ngất xỉu.

Hạnh phúc – Chương 36

Chương 36: Hai chủ lực Hồng Quân

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Có lẽ ở địa bàn của mình nên có thể thoải mái thả lỏng.

Môi Hạ Hoằng Huân áp xuống, môi lưỡi cực nóng tùy ý càn quét giữa hàm răng Mục Khả, càng phóng cuồng hơn những nụ hôn trước đây. Theo ôm hôn sâu, thân thể mềm mại bị anh đặt lên trên cửa dán chặt lên thân thể anh, gần gũi giống như một thể. Mục Khả bị hôn không còn sức chống đỡ, thậm chí có chút không thở nổi, chỉ có thể theo bản năng hô hấp theo tiết tấu của anh, đôi tay không tự chủ ôm lấy cái eo nhỏ mà mạnh mẽ của anh.

Hô hấp Hạ Hoằng Huân có chút dồn dập, anh gần như không khống chế được mình, ấn Mục Khả vào trong ngực chặt hơn, anh mãnh liệt lấy môi công thành đoạt đất. Hơi thở lành lạnh tràn ngập tất cả giác quan của Mục Khả, cô cảm thấy tim anh đập điên cuồng, cảm thấy hơi thở cực nóng của anh phả vào cần cổ, quyến luyến chậm rãi trượt tới xương quai xanh đang lộ ra trong không khí của cô, Mục Khả cảm thấy bàn tay thô ráp ấm áp của anh dò vào bên trong áo cô, hơi chần chờ trong nháy mắt, không đặt lên cấm địa trước ngực cô, mà xoa xoa cái lưng trắng mịn của cô. . . . . .

Tình cảnh lúc này, làm cho người ta ý loạn tình mê.

Hồi lâu, cuồng phong mưa lớn cuối cùng đã dừng lại, nụ hôn của anh càng lúc càng dịu dàng, nhẹ nhàng hút, ma sát cánh môi của cô giống như trấn an, hơi thở ấm áp lưu luyến ở chóp mũi cô không đi.

Mục Khả bị rút sạch sức lực toàn thân, cô khẽ mở mắt ra nhìn anh, tầm mắt mơ màng.

Hạ Hoằng Huân quả thật có chút say, chỉ là không phải say rượu, mà là say lòng. Ngẩng đầu nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc, anh nhàn nhạt cười, cái trán dựa vào cô, anh lấy giọng nói trầm thấp dịu dàng hỏi: “Làm em đau sao?” Cô bạn gái nhỏ không chỉ một lần oán trách anh hôn dùng sức quá mức, trong lòng Hạ Hoằng Huân luôn nhớ.

Mục Khả khẽ liếm dưới môi, muỗn lắc đầu lại không thể động đậy, chỉ chớp đôi mắt mê man nhìn anh không nói.

Dưới ánh trăng cô gái xinh đẹp động lòng người, ánh mắt cô nhìn anh lóe lên ánh sáng lung linh, Hạ Hoằng Huân miệng lưỡi vụng về nhất thời không tìm được câu văn thích hợp hình dung vẻ đẹp của cô, chỉ nâng tay cô đặt bên môi hôn, lại cúi người khẽ cắn vành tai tinh tế của cô, bàn tay to kéo cô vào lòng như an ủi, ôm cô thật chặt.

“Mới mấy ngày không thấy, rất nhớ em!” Âm sắc từ tính trầm thấp có loại hấp dẫn rất riêng, Hạ Hoằng Huân hít sâu, sờ sờ mái tóc mềm mại của cô trấn an nói: “Đừng sợ, tôi sẽ đúng mực.” Mục Khả nghe được anh tự giễu nhẹ giọng cười, sau khi trầm ngâm bổ sung: “Nhưng hệ số khó khăn hơi lớn!” Xuất phát từ sự tự ràng buộc của quân nhân, cùng với quý trọng từ tận đáy lòng, anh không có ý định vượt rào trước khi cưới, dù hôn lỗ mãng nhưng vẫn dừng lại đúng lúc.

Cảm động vì anh hết sức khắc chế, Mục Khả nở nụ cười, ngoan ngoãn rúc vào trong lòng anh.

Nguồn sáng duy nhất trong phòng là ánh trăng bên ngoài. Bọn họ giữ nguyên tư thế ôm, rất lâu.

Khu cho người nhà không cần tuân thủ quy định tắt đèn. Cảm giác say biến mất dần, Hạ Hoằng Huân bật đèn, tỉ mỉ sửa sang lại quần áo Mục Khả bị chính mình kéo tới rối loạn, nghiêng đầu nhìn ấn ký mình để lại trên cổ cô, anh vừa nhẹ nhàng vuốt ve vừa cười như không cười nói: “Sao mềm như đậu phụ vậy, tôi cũng chưa dùng bao nhiêu lực đâu.”

Quả thật là đập nát ảo tưởng lãng mạn trong lòng cô! Mục Khả trừng mắt lườm anh.

Bộ dáng bị chọc giận thật sự đáng yêu, Hạ Hoằng Huân nhịn không được vò rối mái tóc ngắn xoăn tự nhiên của cô, dẫn cô tới phòng ngủ: “Buổi tối em ngủ ở chỗ này, Tiểu Vương đã mắc sẵn màn cho em rồi. Theo lý thuyết lúc này sẽ không có muỗi, nhưng tốt nhất cứ đề phòng thì hơn, tránh cho em da mịn thịt mềm bị cắn lại trách tôi.” Chỉ chỉ màn đã mắc, anh hỏi: “Thích màu này không?” Khi bọn họ đi ăn cơm, thông tín viên đã mắc sẵn màn, còn rất hiểu chuyện mà rửa sạch hoa quả đặt trên bàn trà.

Nhìn màu hồng quê mùa, Mục Khả cau mày, cô thành thực nói: “Không thích.” Sau đó lại thân mật kéo cánh tay anh, dịu dàng nói: “Nhưng mà vẫn muốn cám ơn anh.” Mục Khả không ngờ anh lại tỉ mỉ như thế, còn đặc biệt chuẩn bị màn vì cô, mặc dù không thích màu sắc, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến tâm tình của cô, ngược lại rất vui vẻ.

“Khách khí với tôi làm gì, về sau cảm ơn cũng có thể bỏ qua.” Hạ Hoằng Huân nhìn cô cười: “Tôi không ngại em đổi thành ‘ ông xã thật tốt ’ đâu.”

Mục Khả xoay mặt đi: “Ai là ông xã chứ, không biết.”

Hạ Hoằng Huân giơ tay lên ôm mặt cô, cạo nhẹ trên chóp mũi cô, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

Nhìn giường đôi kia, Mục Khả do dự một chút, ngượng ngùng nói: “Vậy anh ngủ ở đâu? Cảnh cáo anh, không thể ngủ ở trong phòng này.”

Hạ Hoằng Huân xách lỗ tai nhỏ của cô: “Đây là địa bàn của tôi, tôi muốn ngủ đâu chả được, tôi còn chưa nói gì, em đã vội vã đuổi tôi rồi?”

Mục Khả ăn vạ: “Mặc kệ anh, muốn ngủ đâu thì ngủ, dù thế nào cũng không cho ngủ ở đây.” Nói xong cô đi ra ngoài lấy balô, lấy ra một cái túi đưa cho anh: “Cho anh, xem có vừa không.”

Không ngờ cô bạn gái nhỏ lại chuẩn bị quà tặng cho mình, trên mặt Hạ Hoằng Huân hiện lên vẻ vui mừng, anh nhận lấy mở ra nhìn, sau đó cúi đầu cười.

“Theo em nhìn thì số này chắc vừa với anh, về sau lúc huấn luyện thì đeo vào, có thể bảo vệ.” Nghĩ đến eo của anh từng bị thương, Mục Khả cố ý đi mua một cái bảo vệ eo, bởi vì không biết cái nào hiệu quả tốt hơn, đành lấy tiêu chuẩn ‘tiền nào của nấy’ mua cái đắt nhất.

Đem cảm kích cùng cảm động hóa thành hai chữ, Hạ Hoằng Huân nói: “Cám ơn!” Cẩn thận gấp lại, bỏ vào tủ quần áo: “Sợ làm hỏng, trước để đấy đã.” Anh không nỡ dùng.

Không biết vì sao Mục Khả cảm thấy hai chữ này từ miệng anh nói ra phân lượng rất nặng, cô cười ngọt ngào, ôm cổ anh dịu dàng nói: “Phải dùng! Hỏng thì mua mới, chị đây không thiếu tiền.”

“Tiểu quỷ!” Bị biểu tình dí dỏm của cô chọc cười, tay Hạ Hoằng Huân dùng sức, đem bé yêu không an phận ngồi trên ghế sofa ôm lên trên chân mình, thân mật ôm cô.

Mục Khả không kháng cự, cô thuận theo dựa vào anh. Nhớ tới chuyện trường học cho đi đào tạo, Mục Khả trưng cầu ý kiến của anh, Hạ Hoằng Huân nghe xong, hỏi: “Ra nước ngoài? Bao lâu?”

“Ba tháng hoặc là nửa năm, cái này phải xem tình huống, dù sao cũng sẽ không quá lâu.”

“Tám năm kháng chiến mới tính lâu sao?” Hạ Hoằng Huân cau mày: “Em muốn đi không?”

Mục Khả nghĩ: “Không muốn lắm.”

“Trên lý thuyết tôi không nên phản đối, trên thực tế tôi không đồng ý. Nước ngoài có gì tốt, lấy trình độ của em không ra nước ngoài thì kỹ năng vẫn vững như thường.” Hạ Hoằng Huân cúi xuống, đáy mắt thâm thúy hiện lên vẻ khó xử, anh thẳng thắn nói: “Tôi không hy vọng em xa tôi như vậy, không thể, cũng không yên tâm.” Nếu đã hỏi ý kiến anh, Hạ Hoằng Huân cảm thấy không cần thiết trả lời lập lờ nước đôi, rõ ràng không muốn lại cố làm ra vẻ không có chuyện gì như: “Tôi tôn trọng sự lựa chọn của em.” Hoặc là “Tôi không thể quyết định thay em, chính em tự quyết định.” Cái loại rộng lượng đó, xin lỗi, anh không giả bộ thế được.

Mục Khả nghe xong rất sảng khoái nói: “Vậy thì nghe lời anh, không đi.” Trong giọng nói hoàn toàn không nghe ra bất kỳ ý tiếc nuối nào.

Đàn ông cũng không hiểu phụ nữ. Bọn họ miễn cưỡng giả vờ rộng lượng, chưa chắc phụ nữ đã thích. Rất nhiều lúc, phụ nữ thích đàn ông quyết định thay bọn họ. Nói trắng ra thật ra thì trong tiềm thức phụ nữ luôn hi vọng người đàn ông giữ mình lại. Trong mắt bọn họ, đó là biểu hiện người đàn ông yêu minh. Nếu như không phải là bất đắc dĩ, không có ai nguyện ý sống những ngày “Tình xưa nếu mãi còn yêu, Cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau”(1). Cho nên nói, phụ nữ đều là “quái vật nhỏ” tình yêu tối cao.

Hạ Hoằng Huân nhìn thẳng vào mắt cô, sủng ái như dỗ đứa bé nói: “Ngoan ngoãn!” Dán lên gò má mịn màng như trẻ con của cô, anh cam kết: “Sẽ không để cho em hối hận.”

Mục Khả không nói gì, chỉ càng chặt sát vào anh. Hai người tiếp tục hàn huyên một hồi, Mục Khả chợt nhớ tới chuyện xấu hổ buổi sáng, cô rất uyển chuyển rất thẹn thùng giải thích về cái tin nhắn gửi nhầm kia.

Cố ý dùng râu trên cằm cọ cọ vào cái trán trơn bóng của cô coi như trừng phạt, Hạ Hoằng Huân mập mờ nói: “Tôi còn đang suy nghĩ ngày mai có nên bớt chút thời gian dẫn em đi mua cái mới.”

Mục Khả giương nanh múa vuốt đá anh: “Lưu manh, háo sắc!”

Hạ Hoằng Huân sang sảng cười, trên khuôn mặt đẹp trai tràn đầy dịu dàng: “Chờ sau này kết hôn chúng ta chính là người thân nhất rồi, chúng ta nói những lời thân mật là rất bình thường, xấu hổ cái gì. Nói cho em biết, đàn ông ở cùng phụ nữ, tất nhiên phải tạo ra chút khói lửa, những lời nói đó, thuộc về tình cảm tinh thần cùng thân thể.”

Anh mà bắt đầu giở trò xấu thì Mục Khả sao có thể là đối thủ, đánh không lại da mặt dày của anh, cô chỉ có thể bật dậy đuổi người: “Không quan tâm đến mấy thứ linh tinh của anh, muốn đi đâu thì đi đi, em muốn đi ngủ rồi.”

Bận rộn một ngày Hạ Hoằng Huân cũng mệt mỏi, nhìn thời gian quả thật không còn sớm, anh đứng lên ôm ra một cái chăn từ trong tủ quần áo: “Tôi trải thêm cho em một lớp, phản của anh rất cứng sợ em ngủ không quen.” Trải xong giường cho cô giũ mở cái chăn hình miếng đậu phụ, quay đầu lại nhìn cô nói: “Sáng mai khôi phục nguyên dạng cho tôi, có nghe thấy không?” Gián tiếp phê bình nội vụ của cô. Mục Khả bĩu môi.

“Được rồi, em mau ngủ đi, tôi đến phòng làm việc ngủ. Sáng mai em muốn ngủ đến mấy giờ cũng được, tỉnh ngủ Tiểu Vương sẽ sắp xếp đồ ăn sáng cho em, buổi sáng em đi chơi với Tiểu Thần trước, tôi hết bận sẽ trở lại.” Đi tới cửa, anh còn nói: “Nếu nửa đêm em sợ cho phép em gọi điện thoại cho tôi, nếu em mời tôi trở về ngủ cùng, tôi cũng sẽ rất vui lòng.” Nói xong, anh nở nụ cười.

“Mau đi đi, còn lâu em mới nửa đêm gọi điện thoại cho đấy.” Biết phòng làm việc của bọn họ có phòng nghỉ, bên trong đầy đủ mọi thứ, Mục Khả rất yên tâm

Hạ Hoằng Huân nhân cơ hội hôn một cái lên mặt cô: “Đừng mạnh miệng, theo tôi dự đoán, không bao lâu, hai đại chủ lực Hồng Quân chúng ta sẽ ‘ hợp lực ’ ở trên giường lớn này.”

Đây chính là nguyện vọng tốt đẹp của Hạ Hoằng Huân. Vậy mà, trong quá trình anh cố gắng thực hiện, trở ngại Hách Nghĩa Thành bố trí cho anh cũng nối nhau mà tới. Mục Khả thậm chí còn chưa ở đoàn 532 được hai ngày, Hạ Hoằng Huân đã nhận được lệnh từ cấp trên, vốn là nhiệm vụ diễn tập tương tự với kiểm tra đột nhiên lại có sự thay đổi, trong một đêm đối thủ của con át chủ bài doanh trại trinh sát từ một sư đoàn nào đó biến thành bộ đội huấn luyện đặc chủng —— quân đội Lam Quân.

Ai cũng biết, đây sẽ là một trận đánh ác liệt.

Hơn xa tình yêu, vô cùng oanh liệt!

(1) “Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, Hựu khởi tại triều triều mộ mộ?”


(Tình xưa nếu mãi còn yêu, Cần chi sớm sớm chiều chiều bên nhau —- Trích bài “Thước Kiều Tiên” (鵲橋仙) – Tần Quan (秦觀))