Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 189

Chính văn Chương 189: Gặp

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Mặt Thích Vi lập tức trắng bệch. Lẩm bẩm nói:“Ngươi nói cha ta giết cả nhà hắn, ngươi nói ta là con gái kẻ thù giết cha hắn? Không! Ngươi gạt ta! Ngươi gạt ta! Không thể nào! Không thể nào……”


“Nhưng sự thật chính là như thế, thù giết cha thì sao, hắn vẫn yêu muội, vẫn muốn được ở bên muội. Nhưng nếu muội lại giết huynh đệ duy nhất của hắn, bằng hữu duy nhất hắn có thể tín nhiệm, muội bảo hắn lấy đâu ra dũng khí dám yêu muội, lấy đâu ra dũng khí hi vọng về tương lai của hai người? Thế hệ trước đã sai lầm, vốn không muốn các ngươi cũng dẫm vào vết xe đổ đó. Muội nỡ để người mình yêu tuyệt vọng, làm cho tình yêu của mình bị thù hận chôn vùi sao?”


Nước mắt trong mắt Thích Vi không ngừng chảy ra, ngây người.


Cầu Mộ Quân biết nàng đoán đúng rồi, còn nói thêm:“Nói ra những chuyện Liễu Vấn Bạch không muốn cho muội biết không phải muốn muội quên đi thù hận, mà muốn muội cho mình cùng Liễu Vấn Bạch một cơ hội.”


Nàng đi đến phía sau Thích Vi, cởi dây thừng cho nàng nói:“Người nhà Thích gia chết như thế nào, muội có thể tự mình đi điều tra, điều tra rõ chân tướng lại đến cũng không muộn. Tỷ chỉ muốn khuyên muội, không nên tùy tiện trở thành kẻ thù của Liễu Vấn Bạch, đến lúc đó muốn quay lại cũng không được.”


Thích Vi đứng yên ngây người trong chốc lát, chậm rãi bước ra ngoài.


Lúc trời sắp tối, hạ nhân Cầu Mộ Quân phái đi thăm dò tin tức đã trở lại bẩm báo:“Phu nhân, sau khi Cầu Vĩ cùng Thích Sóc Ly tạo phản thất bại Hoàng Thượng liền băng hà.

Sau đó lão gia đưa ra thánh chỉ lập Nhị hoàng tử làm thái tử, chờ sau khi Nhị hoàng tử trở về kinh thành Hoàng Thượng sẽ được đưa tang hạ táng. Còn Cầu phu nhân, lão gia đã đưa bà vào Đại Lý tự. Thích phủ bị xét nhà, những người khác trong Thích phủ đều bị biếm làm thứ dân.”


Nhốt vào Đại Lý tự?


Cầu Mộ Quân suy nghĩ, liền hiểu ra dụng ý của Đoàn Chính Trung.


Đại Lý tự là nơi người bình thường muốn cũng không thể đi vào, nhốt tại nơi đó ngược lại là an toàn nhất, chờ Nhị hoàng tử thuận lợi đăng cơ lại thả ra. Cho nên, nàng không cần lo lắng cho an nguy của mẹ.


Nhưng bây giờ, Đoàn Chính Trung đã xảy ra chuyện, triều đình làm sao bây giờ? Tam hoàng tử, Lệ phi những người đó sao có thể an phận đợi Nhị hoàng tử trở về? Còn nữa, nếu nàng là Tam hoàng tử, nàng sẽ làm gì?


Nếu Nhị hoàng tử vĩnh viễn không trở về, nếu người giữ đại quyền trong triều đình một lòng ủng hộ nhị hoàng tử cũng chết, vậy Tam hoàng tử hắn không phải có thể làm Hoàng Thượng rồi sao?


Nếu nàng là Tam hoàng tử, vậy lúc này nàng nhất định sẽ phái người ám sát Nhị hoàng tử đang trên đường hồi cung, lại thừa dịp Đoàn Chính Trung trọng thương ra sức trừ bỏ hắn, vậy trở ngại lớn nhất sẽ không còn? Còn có cha nàng – Cầu Vĩ, hắn chạy thoát, sau khi chạy thoát sẽ làm gì?


Theo tin tức của Đoàn Chính Trung, sau lưng Lệ phi hình như còn một thế lực khác, nàng ta dường như cũng chỉ làm việc cho người khác, kẻ đứng sau lưng mọi chuyện này là ai?
Còn có một số việc nàng không rõ, Thích Sóc Ly quản vua giết cha là vì nữ nhân, còn cha là vì cái gì?


Quyền thế? Danh lợi?


Rốt cuộc Thích Sóc Ly hứa hẹn cho hắn cái gì, khiến cho hắn có thể giết cả thái tử lẫn con gái ruột?


Vương gia? Cửu thiên tuế? Hắn đã làm tới Hầu gia, còn có chuyện gì có thể khiến cho hắn dứt khoát vứt bỏ nhiều như vậy?


Day day cái trán, cảm thấy thái dương nhói đau.


Lúc này, hạ nhân nói:“Phu nhân, còn có Linh Lan, quản gia hạ lệnh điều tra nàng, người định……”


Nàng suýt đã quên mất Linh Lan.


“Trước nhốt lại, vài ngày nữa ta sẽ đi xem. Bảo quản gia cũng tìm người chiếu cố chỗ đó.”


“Dạ, phu nhân.”


Sau khi hạ nhân rời đi, nàng liền đi vào phòng dựa vào trên người Đoàn Chính Trung.


Vuốt ve mặt hắn, nàng vô lực nói:“Phu quân, ta cảm thấy chung quanh đầy nguy hiểm.

Có lẽ bọn Tam hoàng tử lúc nào cũng có thể phái người đến, có lẽ bọn họ đã giết Nhị hoàng tử. Cũng không biết khi nào thì cha lại trở về. Ta không nghĩ ra được cách nào cả, thế này cũng không được, thế kia cũng không được, chàng nói nên làm gì bây giờ? Nên làm thế nào bây giờ!”


Đoàn Chính Trung vẫn ngủ không hề đáp lời nàng.


Nàng ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.


“Phu quân, chàng tỉnh lại được không? Chàng dạy ta nên làm thế nào……”


Đoàn Chính Trung vẫn nhắm chặt mắt như cũ.


Nàng rốt cục vẫn nhịn không được, khóc lên.


Đêm đến nàng nằm ở bên cạnh hắn, ôm hắn nhắm mắt lại, mệt mỏi ngủ.


Nửa đêm nàng đột nhiên tỉnh lại. Vừa mở mắt đã lập tức tỉnh táo, ngồi bật dậy.


Ngoài cửa có người gọi:“Lão gia.”


Nàng nhìn Đoàn Chính Trung bên cạnh, hỏi:“Chuyện gì?”


Người bên ngoài nói:“Chuồng ngựa đột nhiên cháy.”


Cháy? Sao có thể đột nhiên cháy?


Nàng đứng dậy mặc quần áo, ra ngoài.


Chỉ là một đám lửa nhỏ, ngựa không bị thương, lửa cũng không lan ra xung quanh, không giống có người cố ý phóng hỏa Đoàn phủ.


Vì sao? Chẳng lẽ đám cháy này thực sự chỉ là ngoài ý muốn?


Đang nghĩ, có người nói:“Nơi đó có người!”


Cầu Mộ Quân nhìn lên, chỉ thấy một bóng trắng bay xẹt qua trên nóc nhà.


Thích Vi!


Phân phó hạ nhân xong nàng liền đi ra ngoài.


Nàng gặp được Thích Vi Ngay tại bên ngoài tường viện sau chuồng ngựa.


Đi đến trước mặt nàng, hai người nhìn nhau hồi lâu, Cầu Mộ Quân hỏi:“Lửa là muội đốt sao?”


Thích Vi nói:“Đoàn phủ canh phòng thực nghiêm ngặt, muội không xông vào được.”


Nàng chậm rãi nói:“Muội đã gặp đại tẩu, nàng nói, tất cả đều do đại ca của muội làm.”


Cầu Mộ Quân thở phào nhẹ nhõm, nói:“Như thế là tốt rồi.”


Thích Vi trầm mặc trong chốc lát, cúi đầu hỏi:“Hắn đi đâu?”


Cầu Mộ Quân nói:“Hắn nói đi tìm sư phụ hắn lấy thuốc giải.”


Nghe thấy còn có thuốc giải, Thích Vi thả lỏng một ít, hỏi:“Hắn đi, có dặn lại gì không?”


“Nếu muội muốn nghe suy nghĩ của hắn, chờ hắn về, từ từ mà hỏi hắn.”


Lại tiếp tục trầm mặc, Thích Vi hỏi: “Chuyện Đoàn Chính Trung bị thương người khác lập tức sẽ biết, đến lúc đó chỉ sợ Tam hoàng tử sẽ nhân cơ hội phái người tới giết hắn, đoạt lại đại quyền, bây giờ tỷ muốn làm gì?”


Cầu Mộ Quân suy sụp nói:“Tỷ không biết, tỷ vốn muốn tung tin ra ngoài rằng hắn đã chết, như vậy ít nhất có thể bảo đảm an toàn cho hắn. Nhưng hắn đột nhiên chết, Tam hoàng tử chắc chắn sẽ phái người đến tra xét? Bọn họ mà kiểm tra, sẽ bị phát hiện.”


Thích Vi nghĩ nghĩ, nói:“Nếu …nếu Đoàn Chính Trung có thể giả chết lừa người khác, thì sẽ an toàn đúng không?”


“Giả chết? Giả chết như thế nào?”


Thích Vi việc nói:“Muội nhớ rõ trong bí phòng của Liễu Vấn Bạch có một loại thuốc, ăn vào có thể ngừng hô hấp, tim cũng ngừng đập, nhưng không được lâu, công hiệu chỉ có vài ngày.”


“Vài ngày, vài ngày là đủ rồi, thuốc kia ở nơi nào?”


Thích Vi nói:“Ở chỗ hắn nhốt muội, bây giờ muội đưa tỷ đi.”


“Được!”


Nói xong, Thích Vi liền đưa Cầu Mộ Quân đến Lan Cầm phường.


Hai người lẻn vào Vấn Bạch cư, Thích Vi ấn vào cơ quan, đẩy ra một cái bàn trang điểm thật to, kéo Cầu Mộ Quân vào bí thất.


Đi qua một thông đạo, hai người vào một phòng nhỏ bầy đầy chai chai lọ lọ.


Thích Vi nhìn nhìn, cầm lấy một cái bình nói:“Chính là lọ thuốc này, uống vào có thể giả chết.”

11 thoughts on “Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 189

  1. t không hiểu, là do tác giả sai sót sao… lúc trước rõ ràng Thích Vi nghe lén được cuộc đối thoại giữa Thích Sóc Ly và người áo đen nên bị rớt xuỗng vực. Không có đoạn THích Vi được cứu thì tạm chấp nhận, nhưng sao giờ Thích Vi như không biết gì cả, và như không có đoạn đó vậy, diễn biến truyện giờ như là từ khi THích Vi bị Liễu Vân Bách bắt đi cho tới khi, rồi không hiểu chuyện gì đang diễn ra, trở lại để đâm Đoàn Chính Trung vậy

    • mình nghĩ là Thich Vi do sock quá nên cố gắng làm như chưa từng nghe thấy đoạn đối thoại kia, trong phim thường hay như vậy mak:D
      Nhưng không biết Thích Vi có thật là tốt không nữa…

    • có đoạn ở chương trước TV có nói từ khi nghe đc bí mật của ĐCT thì anh giả vờ thả TV rồi ngay sau đó bảo LVB bắt TV mà. TV vẫn bị nhốt từ đó đến giờ và trốn ra là lúc đâm ĐCT ^^
      Còn người nghe đc cuộc đối thoại là LVB, anh dịch dung thành TV để lừa mọi người sau khi bắt TV

      • Đoạn đó đây “Ngươi cho rằng ngày đó Đoàn Chính Trung thật sự thả ta sao? Trước mặt ngươi hắn thả ta, đảo mắt lại để cho Liễu Vấn Bạch tới bắt ta, ta vẫn luôn bị hắn giam cầm!”

  2. cảm động quá. chị ấy rất hiểu chuyện. xúc động khi chị hỏi anh : ta phải làm sao bây giờ? chàng tỉnh lại dạy ta

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s