Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 186

Chính văn Chương 186: Tan nát cõi lòng

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cầu Vĩ chậm rãi nói:“Không sợ, Xà Trượng Thanh, hôm nay ngươi đã lập công lớn.”


“Cha, có phải Đoàn Chính Trung đến đây đúng không, chúng ta mau chạy đi!” Cầu Mộ Quân vội la lên.


Cầu Vĩ nhìn nàng nói:“Đã không còn kịp rồi.” Nói xong, liền nắm lấy cổ của nàng.


Đám người Đoàn Chính Trung vây quanh miệng giếng, ở phía nói vọng xuống :“Cầu Vĩ, mau ra đây, ta đếm đến ba, nếu ngươi không ra, ta sẽ phóng hỏa!”


Nói xong, người phía sau hắn xuống ngựa, đồng loạt kéo cung, trên mũi tên đều đã tẩm lửa.


“Một, hai……” Đang chuẩn bị đếm đến ba, phía dưới có động tĩnh, Cầu Vĩ mang theo Cầu Mộ Quân nhảy ra từ miệng giếng.


“Đoàn Chính Trung, Thích Sóc Ly thông minh biết dùng nàng đến đối phó ngươi, lại ngu xuẩn bị ngân châm của ngươi lừa gạt. Ta không ngốc như hắn.” Nói xong, liền bóp chặt cổ nàng.


Nước mắt trong mắt Cầu Mộ Quân chầm chậm lan ra vành mắt, sau đó chảy xuống.


Tất cả đều giống như một giấc mơ.


Nàng không biết, đang xảy ra chuyện gì, mình là ai.


Bàn tay bóp chặt cổ nàng cứng như sắt thép, chậm rãi siết lại, ép nàng nàng hé miệng mới thở nổi.


Nàng nhớ rõ, đôi bàn tay to này, từng luôn thích nâng nàng lên cao cao, sau đó đặt nàng lên trên vai, nàng từng cảm thấy đó là nơi cao nhất.


Nàng nhớ rõ, đôi bàn tay to này, luôn sờ sờ đầu nàng, cho nàng nụ cười từ ái nhất.


Nàng nhớ rõ, mỗi khi nàng phạm sai lầm đôi bàn tay to này sẽ nâng lên cao, cuối cùng lại nhẹ nhàng hạ xuống, đặt lên người nàng, chủ nhân bàn tay sẽ nói:“Về sau nhớ kỹ, không được tái phạm.”


Nàng nhớ rõ rất nhiều, nhưng chính nàng cũng không biết, rốt những thứ trong đầu nàng là mơ, hay là tình cảnh bây giờ mới là mơ.


Cầu Vĩ dùng một cánh tay giơ nàng lên, khiến cho chân của nàng rời khỏi mặt đất.


Đoàn Chính Trung nhếch môi nhìn hắn, nói:“Buông nàng ra.”


“Lui ra phía sau.” Cầu Vĩ mỉm cười nói.


Đoàn Chính Trung chậm rãi kéo dây cương lui về phía sau, người bên cạnh hắn ngăn trở nói:“Tổng quản……”


Đoàn Chính Trung giơ tay ý bảo hắn lui ra phía sau, người nọ chỉ phải phục tùng mệnh lệnh lui ra phía sau.


Đợi bọn họ lui tới khoảng cách không bắt được đám người Cầu Vĩ nữa, Cầu Vĩ cười nói:“‘Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Thích Sóc Ly cũng thế mà Đoàn Chính Trung ngươi cũng vậy, trên đời này, nữ nhân quả nhiên là công cụ tốt nhất.” Nói xong, hắn liền túm Cầu Mộ Quân lui về phía sau.

Đoàn Chính Trung chậm rãi đi về phía trước, nói:“Thả nàng ra.”


“Vậy phải xem, ngươi có thể thả ta hay không.” Cầu Vĩ vừa nói, vừa lui về phía sau.


“Ngươi thả nàng, ta sẽ thả ngươi.”


Cầu Vĩ mang theo những người khác nhanh chóng rút lui. Đến trước một rừng cây nhỏ, hắn đá mạnh Cầu Mộ Quân về phía tảng đá trước mặt, còn mình lẩn vào rừng cây.


Đoàn Chính Trung phi thân lên, đỡ Cầu Mộ Quân vào trong lòng.


Đúng lúc này, một con Thanh xà nhỏ chui ra từ sau áo nàng, cắn lên tay hắn.


Hắn vội ném tiểu Thanh xà ra, ôm Cầu Mộ Quân hạ xuống đất, lấy một viên thuốc từ trong tay áo ra, ăn vào.


Trong rừng cây, Xà Trượng Thanh kinh hãi nói:“Hắn lại có thuốc giải độc xà?”


“Chúng ta mau theo mật đạo rời đi!” Cầu Vĩ nói xong, hai người liền lẩn vào đám cây.


“Đuổi theo!” Đoàn Chính Trung hô to một tiếng, những người khác lập tức đuổi theo. Sau đó hắn hỏi Cầu Mộ Quân:“Nàng không sao chứ?”


Đến khi thấy vết thương Thanh xà cắn trên đầu ngón tay Đoàn Chính Trung, nàng mới giật mình tỉnh lại một ít, nhìn hắn, không nói được một câu.


Đoàn Chính Trung nhìn khắp người nàng, xác định nàng không có việc gì mới nói:“Mau, mau theo ta về Đoàn phủ!” Nói xong, lập tức lên ngựa, đưa tay về phía nàng.


Nàng nhìn hắn, ngây người hồi lâu, chậm rãi vươn tay về phía hắn.


Một tay Đoàn Chính Trung kéo nàng vào trong lòng mình, cưỡi ngựa như bay về phía Đoàn phủ.


Không còn gì cả, không còn muội muội, không còn cha, không còn mẹ, nàng không còn gì cả.


Cúi đầu, là bàn tay trắng nõn của hắn, bàn tay ôm chặt nàng vào trong ngực.


Đoàn Chính Trung, Đoàn Chính Trung, phu quân, hắn là phu quân của nàng, là ông trời của nàng, hắn là phu quân của nàng.


Nước mắt từ trong mắt chảy xuống, nàng chậm rãi đưa tay cầm tay hắn.


Ngựa chạy như bay về phía Đoàn phủ. Ban đầu, một tay hắn cầm dây cương, một tay ôm chặt thắt lưng của nàng, nàng tựa vào trong lòng hắn. Sau đó, cả người hắn bắt đầu trở nên nặng nề, đè nặng nàng, khiến cả thắt lưng nàng không thẳng nổi.


Nàng kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, thấy một giọt máu bên miệng hắn.


“Chàng làm sao vậy, chàng làm sao vậy?” Nàng yếu ớt, sốt ruột hỏi.


“Không sao, trở về tìm Liễu Vấn Bạch giải độc là được.” Hắn cắn răng nói.


Nàng khóc nắm chặt tay hắn, trong lòng khẩn cầu ngựa có thể chạy nhanh thêm một chút.


Vừa đến cửa Đoàn phủ, Cầu Mộ Quân vội xuống ngựa. Nàng không quen cưỡi ngựa liền ngã khụy xuống đất, nàng lập tức bò dậy, đi cà nhắc dìu Đoàn Chính Trung đã không còn một chút sức lực.


“Mộ Quân tỷ tỷ, rốt cục tỷ đã trở lại!”


Cầu Mộ Quân quay đầu lại, thấy Thích Vi từ trên cửa bậc thang đứng dậy, vui sướng chạy tới bên này.


Muội ấy không sao?


Không kịp cao hứng vì Thích Vi vẫn bình an, nàng cố gắng đỡ Đoàn Chính Trung, không để hắn ngã xuống.


“Mộ Quân tỷ tỷ, hắn làm sao vậy?” Thích Vi đã chạy tới giúp nàng đỡ hắn nói.


“Nhanh, giúp tỷ gọi người trong phủ đến dìu hắn vào!” Cầu Mộ Quân vội la lên.


“Được.” Thích Vi đáp ứng, khuôn mặt lại lạnh lùng, lấy ra một thanh chủy thủ đâm tới phía Đoàn Chính Trung đã sắp hôn mê.


Một cái bóng trắng bay tới, Liễu Vấn Bạch một cước đá văng Thích Vi ra.


“Thích Vi, ngươi làm cái gì?” Liễu Vấn Bạch hét lớn trước nay chưa từng thấy.


Thích Vi bị hắn đá ngã xuống đất, nàng nhìn ngực Đoàn Chính Trung, quần áo đã bị cắt còn có mấy vết máu nho nhỏ dính trên quần áo, cười nói:“Giết hắn, báo thù cho những người đã chết trong Thích gia ta!”


“Ngươi!” Liễu Vấn Bạch nhìn vết máu trên người Đoàn Chính Trung, lập tức phi thân đến trước mặt Thích Vi, kiếm trong tay chỉ vào nàng, lại chậm chạp không đâm vào.


Thích Vi cười lạnh nói:“Sao nào, muốn giết ta sao? Ngươi giết đi, dù sao Đoàn Chính Trung chắc chắn sẽ chết. Ta dùng bình thuốc độc ngươi đã nói là ngay cả ngươi cũng không có thuốc giải. Nếu ngươi muốn cứu hắn, không bằng bây giờ nhanh chóng tiết kiệm thời gian đi nghiên cứu chế tạo thuốc giải đi.”


“Liễu Vấn Bạch, ngươi mau xem hắn, hắn còn trúng độc rắn.” Lúc này, Cầu Mộ Quân ôm Đoàn Chính Trung ở phía sau khóc nói.


Liễu Vấn Bạch nói với quản gia đang từ trong phủ đi ra:“Bắt lấy nàng!” Nói xong liền trở lại xem Đoàn Chính Trung.


Liễu Vấn Bạch nhìn miệng vết thương trên ngón tay Đoàn Chính Trung, lấy ra hai viên thuốc bỏ vào miệng hắn, nói:“Mau nâng hắn vào trong phòng.”


Lập tức có hạ nhân đỡ Đoàn Chính Trung vào nhà, sau đó, Liễu Vấn Bạch vào trong phòng, đuổi mọi người ra ngoài.


Cầu Mộ Quân ngã ngồi trên đất, không còn sức lực thừa nhận chuyện như vậy.


Nàng không còn gì ả, Đoàn Chính Trung là tất cả của nàng, là người nàng ký thác tất cả cảm tình, tất cả hi vọng. Nàng đã không còn gì để mất nữa rồi, nàng không thể mất nốt cả hắn nữa.


Sau nửa canh giờ, Liễu Vấn Bạch gọi nàng vào.


Nhìn Đoàn Chính Trung nằm trên giường, nàng muốn hỏi, môi lại run lên, không dám hỏi.

12 thoughts on “Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 186

  1. Lần trc a Đoàn đỡ cho Mộ Quân 1 nhát đao. J lại vì chị mà trúng độc càng đọc càng buồn. Mong truyện lại cho ta 1 cú sốc như mấy chap trc nữa. 1 kết thúc giống ” tiếu ngạo giang hồ” :*

  2. huhu, sao Cầu Vĩ lại có thể xuống tay với cả 2 con của mình như vậy chứ
    Mà sao Thích Vi lại ra tay với ĐCT nhỉ, TV biết rõ anh cả mình giết cha rồi mà

  3. đọc ở trang chủ ko cmt đc hay sao hay là do mình ko biết, phải ấn vào link cmt cho đỡ tức. chị hiểu đc ra tấm lòng anh thì anh lại nguy hiểm. bực thế ko biết, thích vi ko tự vấn về đức hạnh của anh mình đi lại còn báo thù vớ vẩn, hâm dở thế ko biết. thanks bạn mèo mỡ nhé!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s