Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 186

Chính văn Chương 186: Tan nát cõi lòng

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cầu Vĩ chậm rãi nói:“Không sợ, Xà Trượng Thanh, hôm nay ngươi đã lập công lớn.”


“Cha, có phải Đoàn Chính Trung đến đây đúng không, chúng ta mau chạy đi!” Cầu Mộ Quân vội la lên.


Cầu Vĩ nhìn nàng nói:“Đã không còn kịp rồi.” Nói xong, liền nắm lấy cổ của nàng.


Đám người Đoàn Chính Trung vây quanh miệng giếng, ở phía nói vọng xuống :“Cầu Vĩ, mau ra đây, ta đếm đến ba, nếu ngươi không ra, ta sẽ phóng hỏa!”


Nói xong, người phía sau hắn xuống ngựa, đồng loạt kéo cung, trên mũi tên đều đã tẩm lửa.


“Một, hai……” Đang chuẩn bị đếm đến ba, phía dưới có động tĩnh, Cầu Vĩ mang theo Cầu Mộ Quân nhảy ra từ miệng giếng.


“Đoàn Chính Trung, Thích Sóc Ly thông minh biết dùng nàng đến đối phó ngươi, lại ngu xuẩn bị ngân châm của ngươi lừa gạt. Ta không ngốc như hắn.” Nói xong, liền bóp chặt cổ nàng.


Nước mắt trong mắt Cầu Mộ Quân chầm chậm lan ra vành mắt, sau đó chảy xuống.


Tất cả đều giống như một giấc mơ.


Nàng không biết, đang xảy ra chuyện gì, mình là ai.


Bàn tay bóp chặt cổ nàng cứng như sắt thép, chậm rãi siết lại, ép nàng nàng hé miệng mới thở nổi.


Nàng nhớ rõ, đôi bàn tay to này, từng luôn thích nâng nàng lên cao cao, sau đó đặt nàng lên trên vai, nàng từng cảm thấy đó là nơi cao nhất.


Nàng nhớ rõ, đôi bàn tay to này, luôn sờ sờ đầu nàng, cho nàng nụ cười từ ái nhất.


Nàng nhớ rõ, mỗi khi nàng phạm sai lầm đôi bàn tay to này sẽ nâng lên cao, cuối cùng lại nhẹ nhàng hạ xuống, đặt lên người nàng, chủ nhân bàn tay sẽ nói:“Về sau nhớ kỹ, không được tái phạm.”


Nàng nhớ rõ rất nhiều, nhưng chính nàng cũng không biết, rốt những thứ trong đầu nàng là mơ, hay là tình cảnh bây giờ mới là mơ.


Cầu Vĩ dùng một cánh tay giơ nàng lên, khiến cho chân của nàng rời khỏi mặt đất.


Đoàn Chính Trung nhếch môi nhìn hắn, nói:“Buông nàng ra.”


“Lui ra phía sau.” Cầu Vĩ mỉm cười nói.


Đoàn Chính Trung chậm rãi kéo dây cương lui về phía sau, người bên cạnh hắn ngăn trở nói:“Tổng quản……”


Đoàn Chính Trung giơ tay ý bảo hắn lui ra phía sau, người nọ chỉ phải phục tùng mệnh lệnh lui ra phía sau.


Đợi bọn họ lui tới khoảng cách không bắt được đám người Cầu Vĩ nữa, Cầu Vĩ cười nói:“‘Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Thích Sóc Ly cũng thế mà Đoàn Chính Trung ngươi cũng vậy, trên đời này, nữ nhân quả nhiên là công cụ tốt nhất.” Nói xong, hắn liền túm Cầu Mộ Quân lui về phía sau.

Đoàn Chính Trung chậm rãi đi về phía trước, nói:“Thả nàng ra.”


“Vậy phải xem, ngươi có thể thả ta hay không.” Cầu Vĩ vừa nói, vừa lui về phía sau.


“Ngươi thả nàng, ta sẽ thả ngươi.”


Cầu Vĩ mang theo những người khác nhanh chóng rút lui. Đến trước một rừng cây nhỏ, hắn đá mạnh Cầu Mộ Quân về phía tảng đá trước mặt, còn mình lẩn vào rừng cây.


Đoàn Chính Trung phi thân lên, đỡ Cầu Mộ Quân vào trong lòng.


Đúng lúc này, một con Thanh xà nhỏ chui ra từ sau áo nàng, cắn lên tay hắn.


Hắn vội ném tiểu Thanh xà ra, ôm Cầu Mộ Quân hạ xuống đất, lấy một viên thuốc từ trong tay áo ra, ăn vào.


Trong rừng cây, Xà Trượng Thanh kinh hãi nói:“Hắn lại có thuốc giải độc xà?”


“Chúng ta mau theo mật đạo rời đi!” Cầu Vĩ nói xong, hai người liền lẩn vào đám cây.


“Đuổi theo!” Đoàn Chính Trung hô to một tiếng, những người khác lập tức đuổi theo. Sau đó hắn hỏi Cầu Mộ Quân:“Nàng không sao chứ?”


Đến khi thấy vết thương Thanh xà cắn trên đầu ngón tay Đoàn Chính Trung, nàng mới giật mình tỉnh lại một ít, nhìn hắn, không nói được một câu.


Đoàn Chính Trung nhìn khắp người nàng, xác định nàng không có việc gì mới nói:“Mau, mau theo ta về Đoàn phủ!” Nói xong, lập tức lên ngựa, đưa tay về phía nàng.


Nàng nhìn hắn, ngây người hồi lâu, chậm rãi vươn tay về phía hắn.


Một tay Đoàn Chính Trung kéo nàng vào trong lòng mình, cưỡi ngựa như bay về phía Đoàn phủ.


Không còn gì cả, không còn muội muội, không còn cha, không còn mẹ, nàng không còn gì cả.


Cúi đầu, là bàn tay trắng nõn của hắn, bàn tay ôm chặt nàng vào trong ngực.


Đoàn Chính Trung, Đoàn Chính Trung, phu quân, hắn là phu quân của nàng, là ông trời của nàng, hắn là phu quân của nàng.


Nước mắt từ trong mắt chảy xuống, nàng chậm rãi đưa tay cầm tay hắn.


Ngựa chạy như bay về phía Đoàn phủ. Ban đầu, một tay hắn cầm dây cương, một tay ôm chặt thắt lưng của nàng, nàng tựa vào trong lòng hắn. Sau đó, cả người hắn bắt đầu trở nên nặng nề, đè nặng nàng, khiến cả thắt lưng nàng không thẳng nổi.


Nàng kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, thấy một giọt máu bên miệng hắn.


“Chàng làm sao vậy, chàng làm sao vậy?” Nàng yếu ớt, sốt ruột hỏi.


“Không sao, trở về tìm Liễu Vấn Bạch giải độc là được.” Hắn cắn răng nói.


Nàng khóc nắm chặt tay hắn, trong lòng khẩn cầu ngựa có thể chạy nhanh thêm một chút.


Vừa đến cửa Đoàn phủ, Cầu Mộ Quân vội xuống ngựa. Nàng không quen cưỡi ngựa liền ngã khụy xuống đất, nàng lập tức bò dậy, đi cà nhắc dìu Đoàn Chính Trung đã không còn một chút sức lực.


“Mộ Quân tỷ tỷ, rốt cục tỷ đã trở lại!”


Cầu Mộ Quân quay đầu lại, thấy Thích Vi từ trên cửa bậc thang đứng dậy, vui sướng chạy tới bên này.


Muội ấy không sao?


Không kịp cao hứng vì Thích Vi vẫn bình an, nàng cố gắng đỡ Đoàn Chính Trung, không để hắn ngã xuống.


“Mộ Quân tỷ tỷ, hắn làm sao vậy?” Thích Vi đã chạy tới giúp nàng đỡ hắn nói.


“Nhanh, giúp tỷ gọi người trong phủ đến dìu hắn vào!” Cầu Mộ Quân vội la lên.


“Được.” Thích Vi đáp ứng, khuôn mặt lại lạnh lùng, lấy ra một thanh chủy thủ đâm tới phía Đoàn Chính Trung đã sắp hôn mê.


Một cái bóng trắng bay tới, Liễu Vấn Bạch một cước đá văng Thích Vi ra.


“Thích Vi, ngươi làm cái gì?” Liễu Vấn Bạch hét lớn trước nay chưa từng thấy.


Thích Vi bị hắn đá ngã xuống đất, nàng nhìn ngực Đoàn Chính Trung, quần áo đã bị cắt còn có mấy vết máu nho nhỏ dính trên quần áo, cười nói:“Giết hắn, báo thù cho những người đã chết trong Thích gia ta!”


“Ngươi!” Liễu Vấn Bạch nhìn vết máu trên người Đoàn Chính Trung, lập tức phi thân đến trước mặt Thích Vi, kiếm trong tay chỉ vào nàng, lại chậm chạp không đâm vào.


Thích Vi cười lạnh nói:“Sao nào, muốn giết ta sao? Ngươi giết đi, dù sao Đoàn Chính Trung chắc chắn sẽ chết. Ta dùng bình thuốc độc ngươi đã nói là ngay cả ngươi cũng không có thuốc giải. Nếu ngươi muốn cứu hắn, không bằng bây giờ nhanh chóng tiết kiệm thời gian đi nghiên cứu chế tạo thuốc giải đi.”


“Liễu Vấn Bạch, ngươi mau xem hắn, hắn còn trúng độc rắn.” Lúc này, Cầu Mộ Quân ôm Đoàn Chính Trung ở phía sau khóc nói.


Liễu Vấn Bạch nói với quản gia đang từ trong phủ đi ra:“Bắt lấy nàng!” Nói xong liền trở lại xem Đoàn Chính Trung.


Liễu Vấn Bạch nhìn miệng vết thương trên ngón tay Đoàn Chính Trung, lấy ra hai viên thuốc bỏ vào miệng hắn, nói:“Mau nâng hắn vào trong phòng.”


Lập tức có hạ nhân đỡ Đoàn Chính Trung vào nhà, sau đó, Liễu Vấn Bạch vào trong phòng, đuổi mọi người ra ngoài.


Cầu Mộ Quân ngã ngồi trên đất, không còn sức lực thừa nhận chuyện như vậy.


Nàng không còn gì ả, Đoàn Chính Trung là tất cả của nàng, là người nàng ký thác tất cả cảm tình, tất cả hi vọng. Nàng đã không còn gì để mất nữa rồi, nàng không thể mất nốt cả hắn nữa.


Sau nửa canh giờ, Liễu Vấn Bạch gọi nàng vào.


Nhìn Đoàn Chính Trung nằm trên giường, nàng muốn hỏi, môi lại run lên, không dám hỏi.

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 185

Chính văn Chương 185: Trốn đi

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Không biết đã qua bao lâu, chỉ biết là quản gia lại cho người đưa cơm đến, đến rồi đi rất nhiều lần, nàng đều không đếm được, nhưng chắc hẳn là đã qua mấy ngày.


May mà hắn chưa trở về, vậy chứng minh hắn còn chưa giết sc cha nàng, chưa thể thanh toán sạch kẻ địch của hắn.


Qua một ngày nữa, nàng ăn xong cơm, quản gia lại dẫn người đi. Trong ánh sáng âm u nàng lại nằm xuống.


Kỳ quái là thân thể nàng lại hồi phục, dần dần, nàng có thể nâng tay, có thể xoay người. Cuối cùng, giống như hoàn toàn khôi phục sức khỏe, có thể tự do hành động.


Đây là chuyện gì, hiệu quả của thuốc sao?


Không ngờ, nàng vừa tìm cách đi ra ngoài, trước mắt liền tối sầm, ngã xuống.


Lúc quản gia tiến vào đưa cơm, sai nha hoàn nâng nàng dậy.


Nha hoàn lật nàng lại, lộ ra khuôn mặt tái nhợt, môi tím đen.


“Không tốt, phu nhân trúng độc!” Quản gia kinh hãi nói:“Nhanh đi gọi đại phu!”


Vì an toàn, quản gia không đưa nàng ra khỏi Tây lâu, mà để đại phu chẩn đoán cho nàng ngay tại Tây lâu, chính mình cũng vẫn canh giữ bên cạnh.


Nàng trúng độc cũng không nặng, trong chốc lát liền tỉnh. Mở mắt ra đã thấy trong phòng có vài nha hoàn cùng quản gia.


Giật giật ngón tay, phát hiện không còn cảm giác bủn rủn vô lực, nàng vẫn có thể cử động.


“Bón cho phu nhân uống xong bát thuốc này, tất cả đều đi ra ngoài đi.” Quản gia nói.


“Vâng.” Linh Lan cùng một nha hoàn khác nâng nàng dậy, bón thuốc cho nàng xong, lại đặt nàng nằm xuống.


Linh Lan dịch chăn cho Cầu Mộ Quân, khi dịch đến bên mép giường, một thanh chủy thủ nho nhỏ sắc bén từ trong tay áo bên phải lộ ra, bị nàng nhét vào trong chăn.


Khi thân thể chạm vào kim loại lạnh như băng kia, nàng vẫn không lên tiếng, vẫn nằm vô thần như trước. Chờ quản gia mang người rời đi, nàng mới vội vạch chăn ra.


Là một thanh chủy thủ!


Linh Lan nhưng lại cho nàng một thanh chủy thủ, nàng ấy muốn thả nàng ra ngoài sao?


Vì sao nàng ấy lại to gan như vậy?


Tuy rằng kỳ quái, nhưng trong tình huống này nàng không thể nghĩ nhiều, cầm chủy thủ, giấu vào trong tay áo.


Đợi cho quản gia lại một lần nữa mang hai nha hoàn đến đưa cơm, nàng sâu kín nói:“Quản gia, ngươi lại đây, ta có lời muốn nói với ngươi.”


Quản gia đến gần nàng nói:“Phu nhân xin nói.”


Cầu Mộ Quân mở miệng nói:“Ta muốn ngươi nói cho Đoàn Chính Trung, hắn……” Chờ quản gia chăm chú lắng nghe lời nàng, nàng đột nhiên cầm lấy chủy thủ đâm vào đầu vai hắn.


Trong Đoàn phủ, trừ bỏ Đoàn Chính Trung, người khôn khéo nhất là quản gia. Nếu không có quản gia, nhất định nàng có thể chạy ra khỏi Đoàn phủ. Nhưng nàng không nhẫn tâm giết hắn, chỉ đâm hắn bị thương.


Rút mạnh chủy thủ ra, máu đỏ tươi từ đầu vai quản gia phun ra, nha hoàn hét thất thanh.


Nàng cầm chủy thủ, chỉ về phía các nàng, sau đó chạy ra khỏi Tây lâu.


“Mau đuổi theo!” Quản gia ôm miệng vết thương trên đầu vai, dùng sức hô.


Nha hoàn lúc này mới phản ứng lại, vừa hô:“Phu nhân chạy trốn!” vừa cuống quít đuổi theo.


Nghe thấy tiếng la, hạ nhân Đoàn phủ đều chạy tới, ngăn cản đường ra cửa của Cầu Mộ Quân.


Cầu Mộ Quân đem dao để ở cổ mình, nói:“Đoàn Chính Trung nói qua, ta nếu thiếu một sợi lông, sẽ ném các ngươi cho chó ăn, các ngươi ai dám lại đây!”


Bọn hạ nhân nhìn máu theo chủy thủ trong tay nàng chảy xuống, sớm sợ tới mức mất hồn, lại nhìn nàng chỉ chủy thủ về phía mình, lập tức không dám đến gần, nhưng vẫn là kiên trì chắn đường ra cửa lớn của nàng, không cho nàng đi ra ngoài.


Lúc này, Linh Lan đột nhiên chạy lại, kéo Cầu Mộ Quân chạy về nơi khác.


Hạ nhân phía sau lại đuổi theo, Linh Lan kéo Cầu Mộ Quân chạy vòng quanh, chạy đến một bụi hoa, dịch chuyển một khối đá lớn dựa vào tường viện, lộ ra một cái động.


“Phu nhân, mau đi đi!”


Cầu Mộ Quân quay đầu hỏi:“Linh Lan, vì sao?”


Linh Lan đẩy nàng nói:“Có cơ hội nô tỳ lại nói cho người, bọn họ sắp đuổi tới, người mau đi đi!”
Cầu Mộ Quân không hề hỏi, lập tức theo cửa động chui ra ngoài.


Hạ nhân đuổi theo đến nơi, chỉ vào Linh Lan nói:“Ngươi thật to gan, lão gia sẽ không bỏ qua cho ngươi!”


Linh Lan cười lạnh nói:“Từ ngày tiến vào Đoàn phủ, ta không quan tâm đến sống chết nữa rồi.”


Hạ nhân vội nói:“Bắt lấy nàng, những người khác nhanh ra bên ngoài đuổi theo phu nhân!”


Cầu Mộ Quân vừa ra ngoài, liền chạy như điên đến Cầu phủ. Nàng không biết Cầu phủ bây giờ như thế nào, cũng không biết cha có ở Cầu phủ hay không, nhưng nàng chỉ có thể về nhà. Trừ bỏ nhà, nàng không biết còn có thể đi nơi nào tìm cha.


Nàng tóc tai bù xù, ngay cả hài cũng không đi, cầm chủy thủ dính máu chạy ở trên đường. Mọi người thấy thế, đều thét chói tai hoảng hốt vội né tránh, trên đường nhất thời xôn xao.


Trong đám người, một người mặc đồ đen, cầm quải trượng đầu rắn nhìn thấy nàng, bình tĩnh đi theo.


“Cha, cha!” Cầu Mộ Quân chạy vào trong nhà, đẩy cửa lớn, trong nhà không có một người, Cha không ở đây, mẹ cũng không, ngay cả một hạ nhân cũng không có, tất cả đều trống không.


“Cha, mẹ, hai người ở đâu? Hai người ở đâu?” Cầu Mộ Quân khóc hô, từ tiền viện đến hậu viện, từ chính đường tìm thư phòng, kêu to như điên, lại vẫn không tìm được ai.


“Ta biết cha ngươi đâu.” Người mặc đồ đen cầm quải trượng đầu rắn đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng.


“Ngươi là ai?” Cầu Mộ Quân vội lấy chủy thủ chỉ vào hắn nói.


“Ta là người của cha ngươi.”


“Ta dựa vào cái gì tin ngươi!”


“Cái này không phải do ngươi.” Một con thanh xà từ trong quải trượng bay ra, bò lên cổ nàng, cắn một cái vào gáy nàng.


Chủy thủ trong tay Cầu Mộ Quân “keng” một tiếng rơi xuống đất, cả người cũng ngã xuống.


Người mặc đồ đen đỡ được nàng, khiêng nàng lên phi thân ra khỏi Cầu phủ.


Ở một cái thôn bỏ hoang, người mặc đồ đen khiêng Cầu Mộ Quân nhảy xuống giếng cạn.


Khi Cầu Mộ Quân tỉnh lại, trước mắt là vài người áo quần kì lạ đang nhìn nàng chằm chằm. Ánh mắt cười như không cười, vẻ hung dữ ẩn hiện, lại làm cho nàng rất muốn chạy trốn.


Nơi này bốn phía đều là thạch bích, bên trong sáng rõ. Nàng cố gắng cử động ngồi dậy, quay đầu, nhưng lại ngoài ý muốn nhìn thấy Cầu Vĩ.


“Cha!” Tất cả lo lắng đều biến mất, hi vọng lại dấy lên, nàng lập tức từ trên đất đứng lên, chạy tới trước mặt Cầu Vĩ.


“Cha, người không có việc gì, người không sao thì tốt rồi!” Nàng khóc lao vào trong lòng hắn.


Cầu Vĩ nhìn nàng, nhẹ nhàng nở nụ, mặt lại không chút thay đổi nói:“Hắn quả nhiên không giết ngươi, quả nhiên ta chọn đúng người rồi.”


“Cha, con không muốn gặp lại Đoàn Chính Trung, người dẫn con cùng mẹ đi được không, đi Thiếu Dương, chúng ta rời khỏi kinh thành được không?” Cầu Mộ Quân khóc nói.


Lúc này, một kẻ mặt nhọn tiến lên nói:“Hầu gia, không tốt, có người đến!”


Một người khác lập tức quỳ rạp trên mặt đất nghe ngóng, nói:“Là tiếng vó ngựa, có mấy chục người, hẳn là Đoàn Chính Trung tìm đến đây!”


Cầu Vĩ chậm rãi nói:“Không sợ, Xà Trượng Thanh, hôm nay ngươi đã lập công lớn.”

Vong Niên – Chương 1.2

Chương 1.2

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

“Cô ngốc muốn chết, Hiểu Niên, người kia vừa nhìn đã biết không phải người tốt, cô còn dong dài với anh ta không dứt.”


Trên bàn ăn lớn, ba đứa trẻ con đang ngồi bên cạnh bàn ăn bữa tối, hai nam, một nữ, thoạt nhìn đều chỉ khoảng bảy tuổi.


Trong đó một bé nam bộ dạng thông minh sáng sủa vừa ăn mỳ Ý vừa mắng, giống như cô bé làm sai chuyện lớn.


Cô bé thực vô tội bĩu môi, cô tên Nhậm Hiểu Niên, buổi chiều mới đứng ở cửa nói chuyện cùng Dịch Hành Vân kia đã bị mắng rồi.


“Tôi chỉ muốn biết anh tới làm gì, muốn hỏi rõ ràng thôi.” Cô giải thích.


“Mặc kệ anh ta muốn làm cái gì, cũng không liên quan đến chúng ta, chúng ta tốt nhất là đừng tiếp xúc với người ngoài mới không rước lấy phiền toái.” Khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú của cậu bé đen lại, nhíu mày giống như người lớn.


“Tôi biết, nhưng anh ta nói có chuyện quan trọng……” Nhậm Hiểu Niên lại nói.


“Toàn thế giới này chuyện quan trọng nhất chính là chuyện của chúng ta, cái khác thì không cần quan tâm.” Cậu bé vẫn dùng loại khẩu khí hoàn toàn không phù hợp với tuổi trách mắng cô.


Một cậu bé trắng trẻo thanh tú khác vốn vẫn đang cúi đầu chơi game, nghe anh càng nói càng lớn tiếng, nhịn không được ngẩng đầu mở miệng nói chuyện thay Nhậm Hiểu Niên.


“Được rồi, Thần Võ, cậu đừng có dọa Hiểu Niên, cậu cũng biết cô ấy từ trước đến nay luôn thiếu đầu óc như vậy!”


“Cô ta chỉ thiếu đầu óc thôi sao? Vừa rồi còn ngu ngốc suýt chút nữa nói ra số điện thoại di động của mình. Nhìn lại chuyện tốt cô làm đi, hôm kia ‘lại’ phá hỏng máy móc……” Nói tới đây, cậu bé quăng thật mạnh dĩa lên trên bàn ăn, ăn không vào.


Nhậm Hiểu Niên ăn năn liếc anh một cái, lẩm bẩm nói:“Thực xin lỗi…… Tôi cũng không cố ý……”


“Chính là không cố ý mới đáng sợ, trời mới biết chừng nào thì cô sẽ khiến căn nhà này nổ tung.” Cậu bé xoa mi tâm hét lớn.


“Tôi cũng đâu có khoa trương như vậy, Nam Cung Thần Võ, anh đừng nói lung tung.” Nhậm Hiểu Niên tức giận hét tên của anh.


“Không có sao? Tuần trước là ai suýt chút nữa đốt nồi trụi lủi còn định châm lửa?” Bạn nhỏ Nam Cung Thần Võ mồm miệng thực sắc bén lại chanh chua.


“Đó chính là…… Chính là…… Tôi nhất thời đã quên mình đang nấu canh……” Khí thế Nhậm Hiểu Niên suy sụp.


“Đúng, cô thường hay quên rất nhiều chuyện.” Nam Cung Thần Võ tiếp tục châm chọc.


“Đó là bởi vì tôi phải làm rất nhiều việc, bằng không về sau anh nấu cơm đi!” Cô kháng nghị.


“Không, nấu cơm là chuyện của phụ nữ.”


“Ai quy định?”


Hai người càng nói cơn tức càng lớn, cậu bé thanh tú vừa chơi game vừa khuyên nhủ:“Được rồi, khi ăn cơm mà cãi nhau sẽ không tiêu hóa được đâu. Hai người đều im hết đi, có chuyện chờ ăn xong bữa tối nói sau……”


Nhậm Hiểu Niên và Nam Cung Thần Võ đều im miệng, đồng thời quay đầu nhìn anh.


“Tiểu Bạch, cậu chơi trò chơi của cậu là được rồi!” Nam Cung Thần Võ hừ một cái.


Nhậm Hiểu Niên cũng nhịn không được nói anh:“Còn nói bọn tôi? Chính anh có ăn cơm đâu? Dạ Bạch, anh có thể buông máy chơi game xuống trước hay không? Đĩa mì Ý của anh lạnh rồi đó.”


Cậu bé thanh tú tên Phương Dạ Bạch, anh thực bất đắc dĩ hất tóc mái gần như che hết cả mắt, liếc mắt nhìn đĩa mỳ Ý, nhẹ nhàng nhíu mày.


“Hiểu Niên, lúc nào cô cũng làm mỳ Ý, tôi thật sự ăn ngấy rồi.”


Nhậm Hiểu Niên phồng má tức giận, bỗng nhiên nhảy xuống ghế dựa, hét lớn về phía hai người bọn họ: “Không muốn ăn thì tự đi mà nấu, tôi nhiều việc như vậy còn phải chăm sóc các người, mệt chết mất!”


Phương Dạ Bạch nhanh chóng ngậm miệng, giả vờ không nghe thấy, cúi đầu tiếp tục đánh điện tử.


Nhưng Nam Cung Thần Võ lại châm chọc hừ nói:“Đây là cô nợ bọn tôi! Còn dám than khổ.”


Nhậm Hiểu Niên đột nhiên cứng đờ, sau đó khí thế suy sụp cúi thấp đầu xuống, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là oan ức cùng bất đắc dĩ.


“Đúng, đúng là tôi nợ các người, nhưng cũng không phải lỗi của tôi, tôi cũng là người bị hại mà!”


Nhìn cô uể oải khổ sở, vẻ mặt Nam Cung Thần Võ cũng hòa nhã hơn, miệng độc cũng ngậm lại, ấn điều khiển từ xa bật tivi, đơn giản vừa ăn mỳ Ý vừa xem tin tức.


Bạn nhỏ Phương Dạ Bạch cũng buông máy điện tử, đi đến bên cạnh Nhậm Hiểu Niên, lấy từ túi tiền ra một cái nho nhỏ gì đó nhét vào trong tay cô.


“Hiểu Niên ngoan, đừng buồn, cho cô chơi.”


Cô cúi đầu nhìn quả cầu sắt nhỏ trong lòng bàn tay. Phương Dạ Bạch vươn ngón tay nhỏ bé gõ nó một cái. Nó đầu tiên là lăn lộn một chút, sau đột nhiên vươn ra bốn cái chân, khiêu vũ ở trong lòng bàn tay cô, vừa múa còn vừa phát ra âm thanh đáng yêu:“Hiểu Niên cô thật đẹp, Hiểu Niên cô thật đáng yêu, Hiểu Niên cô vĩ đại nhất……”


Cô ngạc nhiên mở to hai mắt, bị chọc cười ha ha,“Oa oa oa, Dạ Bạch, anh rất lợi hại, lại thiết kế đồ chơi mới.”


“Cái này có thể ghi âm, cũng là USB.” Phương Dạ Bạch nói lại gõ hình cầu một cái, nó lập tức thu lại thành một quả cầu.


“Thật sự rất thú vị! Anh là thiên tài, Dạ Bạch.” Cô vui vẻ khen ngợi.


Phương Dạ Bạch nhìn cô cười, nụ cười ngây thơ đáng yêu tựa như thiên sứ nhỏ.


“Thú vị cũng sắp cầm đi bán đi, chúng ta sắp ăn không khí rồi.” Nam Cung Thần Võ lạnh lùng nhắc nhở.


Nhậm Hiểu Niên kinh ngạc, quay đầu nhìn anh,“Thật vậy chăng? Thần Võ, tiền…… Lại không đủ sao?”


“Đúng vậy, tiền chúng ta gửi ngân hàng không còn mấy đâu.”


“Hả?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch.


“Cô làm việc bừa bãi càn rỡ như vậy thì tiền cũng chảy mất, cái máy cô làm hỏng lúc trước cũng mấy chục vạn.” Nam Cung Thần Võ hừ lạnh nói.


“Trời ạ, hôm nay khi tôi đi mua đồ ăn phát hiện trong ví tiền không còn lại bao nhiêu tiền, đang muốn đi lĩnh tiền……” Khuôn mặt nhỏ nhắn hoàn toàn suy sụp.


“Sổ tiết kiệm vốn có thể chống đỡ nửa năm, kết quả bởi vì cô sơ ý, bây giờ chỉ đủ chống đỡ hai tháng.”


Nam Cung Thần Võ lườm cô.


“Vậy làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Cô phiền não dùng bàn tay nhỏ bé chụp vào trán, chụp đến nỗi cái trán đỏ lên.


“Đừng lo lắng, Hiểu Niên, cầm bán là có tiền thôi, hơn nữa tôi còn rất nhiều.” Phương Dạ Bạch vỗ vỗ bả vai của cô, lại lấy từ trong túi ra mấy cái đồ chơi tạo hình kỳ lạ.


“Oa nha, nhiều như vậy!” Cô kinh ngạc hô to.


“Xem, chúng nó sẽ cùng nhau khiêu vũ đó.” Anh đặt mấy vật nhỏ này trên mặt đất, lấy tay gõ nhẹ lên, toàn bộ đồ chơi vươn chân ra, không ngừng khiêu vũ, quay cuồng.


“Ha ha…… Thật hay!” Cô ngồi xổm xuống lại gõ vào chúng, toàn bộ lại thu về.


“Chơi vui sao? Còn có thể bắt bọn nó tổ hợp đấy.” Anh cũng ngồi xổm xuống, đặt đống đồ chơi thành một chuỗi, sau đó gõ một chút. Toàn bộ đồ chơi liền khiêu vũ giống nhau, rất là đáng yêu.


“Oa oa! Thật thú vị……”


Hai bạn nhỏ cứ như vậy chơi tiếp, hồn nhiên đã quên chuyện không có tiền.


Hai tên tiểu quỷ.


Nam Cung Thần Võ khẽ gắt một tiếng, mặc kệ bọn họ, quay đầu nhìn tin tức nhàm chán.


Người dẫn chương trình đọc một số tin tức vô nghĩa giống con vẹt. Anh lạnh mặt, xem câu được câu không, phút chốc, anh biến sắc, thiếu chút nữa nghẹn chết, vội hô:“Tiểu Bạch, Hiểu Niên, hai người mau xem tin tức!”


“Làm sao vậy?” Hai người bọn họ ngẩng đầu nhìn TV.


Tivi đang thông báo tin tức, nói cái gì mà khách sạn, nhưng hình ảnh trên màn ảnh lại là khung cảnh xung quanh nơi này cùng căn nhà bọn họ đang ở.


“Tập đoàn khách sạn Tư Mạn nổi tiếng toàn cầu đầu tư hơn mười triệu, quyết định xây nên một khách sạn xa hoa hoàn mĩ bậc nhất ở Đài Bắc. Địa điểm là một mảnh đất lớn nơi rừng núi ngoại thành Đài Bắc. Nơi này chỉ có một tiểu khu cũ, phía trên là một mảnh đất chưa khai phá. Phong cảnh hợp lòng người, hoàn cảnh thanh u, cũng là nguyên nhân chính tập đoàn Tư Mạn chọn nơi này……”


Tiếp theo, một người đàn ông với khuôn mặt đông lạnh xuất hiện trên màn ảnh, lấy khẩu khí rõ ràng trầm ổn nói:“Tập đoàn Tư Mạn chúng tôi lần này chuẩn bị xây dựng một khách sạn nghỉ ngơi có hồ nhỏ theo phong cách Nhật Bản. Toàn bộ kiến trúc và phong cách khách sạn lấy thiền ý Nhật Bản làm chủ đạo. Đến lúc đó, toàn bộ kiến trúc làm bằng gỗ sẽ hòa hợp với núi rừng, khu đất này cũng trở khách sạn ven sông loại nhỏ vùng ngoại thành Đài Bắc……”


“A? Người này…… Người này chính là người đàn ông hôm nay đứng ngoài cửa! Hình như tên là cái gì mà ….. Hành Vân Lưu Thủy……” Nhậm Hiểu Niên trợn to hai mắt, chỉ vào màn hình hô.


Gương mặt trắng trẻo khôi ngô, ngũ quan thanh nhàn lại có vẻ lạnh lùng, tóc ngắn thoải mái được chải chốt chỉnh tề, lời nói cử chỉ toát ra sự tự phụ tài trí hơn người cùng xa cách.


“Tổng giám đốc tập đoàn khách sạn Tư Mạn…… Dịch Hành Vân……” Phương Dạ Bạch nhìn chằm chằm chữ nhỏ giới thiệu trên màn ảnh, đọc ra người nọ tên.


“Đúng đúng đúng, là anh ta! Anh ta đưa cho tôi danh thiếp……” Cô xoay người liều mạng tìm trong đống túi ra cái danh thiếp.“Xem, anh ta tên Dịch Hành Vân.”


“Người này…… Thì ra đây là nguyên nhân anh ta tới cửa? Anh ta biến nơi ở của chúng ta thành khách sạn?” Nam Cung Thần Võ nhăn mày nhỏ lại.


“Cái gì? Anh ta muốn xây khách sạn ở đây? Thật hay giả vậy?” Nhậm Hiểu Niên kinh ngạc hô.


“Không phải anh ta đã nói rồi sao? Bây giờ, anh ta nhất định là đang có ý với căn nhà này.”


“Vậy đừng để ý đến anh ta là được, dù sao chúng ta không bán.”


Cô hừ nhẹ một tiếng, nhưng vừa mới dứt lời, phóng viên trong tivi ôn hoà đối thoại với Dịch Hành Vân lại như quăng cho họ một quả bom phát nổ.


“Nghe nói nơi đó có một khu đất khó giải tỏa?”


“Không, rất thuận lợi, trước mắt đã xử lý xong.”


“Toàn bộ sao?”


“Đúng, bao gồm toàn bộ đất xung quanh đều đã hoàn thành thu mua. Trong đó còn có tòa biệt thự châu Âu, cũng đã hoàn thành thủ tục chuyển giao. Biệt thự kia cũng không tệ lắm, đang định giữ lại, xây lại thành nhà hàng……”


Ba bạn nhỏ nghe được sửng sốt, sau đấy Nam Cung Thần Võ hồ nghi nhìn cô.


“Hiểu Niên, căn nhà này…… Là của ba cô sao?”


Nhậm Hiểu Niên ngẩn người một lát mới nói:“Chắc là vậy, chúng ta đã ở lâu vậy rồi……”


“Chắc?”


“Ai, yên tâm yên tâm, căn nhà này tuyệt đối là……” Nhậm Hiểu Niên nói xong, đột nhiên nhớ tới cái người ôn hoà đi cùng Hành Vân nói căn nhà này không phải của cô, nên cô bất chợt ngừng lại.


Thật ra cô cũng không rõ chuyện nhà ở này lắm. Trong ấn tượng, sau khi cô theo ba từ Mỹ trở về vẫn ở đây, cô đương nhiên cho rằng đây là của nhà cô.


“Cô có chứng nhận sở hữu đất không?” Nam Cung Thần Võ lại hỏi.


“Hở? Chứng nhận sở hữu đất là gì?” Cô ngơ ngác hỏi lại.


Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Cung Thần Võ tái nhợt.


“Là giấy chứng minh cô có quyền sở hữu căn nhà này.” Phương Dạ Bạch giải thích.


“Tôi không biết, cho tới bây giờ chưa thấy qua……” Cô có chút bất an.


Lúc này, phóng viên trong tivi lại nói:“Khách sạn cao cấp này khi nào sẽ khởi công?”


“Một tuần sau bắt đầu san bằng đất, dự tính một tháng nữa sẽ khởi công.” Dịch Hành Vân trả lời như thế.


“Một tuần?” Nam Cung Thần Võ hô nhỏ.


Lúc này Nhậm Hiểu Niên thật sự hoảng, cô bối rối nhìn về phía anh, nói:“Làm sao bây giờ? Thần Võ, buổi chiều lúc bọn họ đến có nhắc tới…… Nói…… Nói…… căn nhà này là của họ……”


“Cái gì?” Sắc mặt Nam Cung Thần Võ khẽ biến.


Phương Dạ Bạch dường như nghĩ đến cái gì, đột nhiên đi đến phòng khách, cầm lại một phong thư, nói:“Đây là thư lúc chạng vạng tôi nhặt được ở cửa, bên trong hình như nói muốn chúng ta chuyển đi.”


Nam Cung Thần Võ đoạt lấy bức thư, cúi đầu đọc, kinh ngạc nói:“Đây là giấy tờ tồn chứng! Bên trong còn có một phần số liệu…… Nhà cùng đất cũng không phải của Hiểu Niên. Lúc trước người sở hữu là Phú Vinh Nhân, năm ngoái hắn ta đã chết. Căn nhà này tháng trước đã bị bán đi rồi, bây giờ, người sở hữu căn nhà và khu đất là…… Dịch Hành Vân……”


Nhậm Hiểu Niên tiến lên xem đống tư liệu kia, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng xanh.


“Trời ạ…… cho tới bây giờ tôi cũng không biết nhà này không phải của ba……”


“Phiền toái rồi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn tuấn tú của Nam Cung Thần Võ vặn vẹo.


“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Chúng ta thật sự sẽ bị đuổi đi sao?” Nhậm Hiểu Niên sắp khóc.


“Chúng ta có thể đi đâu? Tất cả mọi thứ đều ở đây, chúng ta tuyệt đối không thể rời đi. Quan trọng hơn là, chúng ta có thể tiếp xúc hoặc giao tiếp với người ngoài sao? Thời gian lâu, nhất định sẽ có người phát hiện chúng ta rất kỳ lạ.” Nam Cung Thần Võ nghiêm khắc giáo huấn.


Nhậm Hiểu Niên cùng Phương Dạ Bạch đều ngẩn ra.


Đúng vậy, tuy rằng nhìn qua không có gì, nhưng nếu để lâu người ngoài nhất định sẽ phát hiện ba đứa nhóc bọn họ rất không bình thường……


Rất rất rất rất…… Không bình thường!


“Tôi thấy, nên để ‘Người lớn’ ra mặt giải quyết chuyện này.”


Nam Cung Thần Võ cùng Phương Dạ Bạch đều nhìn Nhậm Hiểu Niên.


Nhậm Hiểu Niên sửng sốt một lát, chậm rãi nhăn mày, cắn môi dưới, nhìn chằm chằm Dịch Hành Vân trong TV. Lại quay đầu nhìn cầu thang âm u thông xuống tầng hầm ngầm, bất đắc dĩ nói:“Thời gian còn chưa tới, người lớn không thể đi ra. Tôi thấy, tôi đi nói chuyện cùng vị tiên sinh ‘Hành vân lưu thủy’ kia trước thì hơn……”