Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản – 184

Chính văn Chương 183: Giam cầm

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


Nàng vẫn vô thần như cũ, hắn lấy khăn ướt đến, nhẹ nhàng lau sạch thân thể nàng, sau đó mặc quần áo vào cho nàng.


Rút kim thoa, châu hoa trên đầu nàng, tháo tất cả trang sức trên người nàng. Sau đó bỏ một viên thuốc vào trong miệng mình, nắm cằm của nàng, để cho nàng hé miệng, đẩy viên thuốc vào cổ họng nàng.


Thân thể của nàng lập tức mềm nhũn, ngã lên người hắn. Hắn ôm lấy nàng, ra khỏi phòng.


Ôm nàng đi đến Tây lâu, hắn đặt nàng vào trong chăn gấm mềm mại đã chuẩn bị từ trước, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, xoay người đi ra ngoài.


Đóng cửa, khóa lại, hắn nói với quản gia ngoài cửa:“Mười hai canh giờ, canh gác chỗ này một khắc không rời, ngươi tự mình đưa cơm. Nếu khi ta trở về nàng không ở quý phủ, thiếu một sợi lông, tất cả các ngươi ném cho chó ăn!”


“Dạ, lão gia.” Quản gia trả lời.


Đoàn Chính Trung mới ra khỏi Tây lâu, liền có người đến bẩm báo nói:“Lão gia, có một nữ nhân tới tự xưng là thiếu phu nhân Thích gia, nói muốn gặp lão gia.”


Đoàn Chính Trung chậm rãi nói:“Để cho nàng vào.” Nói xong, quay đầu nhìn về phía Tây lâu, sau đó mới đi đến chính đường.


Người đến là một nữ tử tao nhã nhàn thục, mang theo một đứa bé trai tầm năm sáu tuổi, đúng là vợ con của Thích Sóc Ly.


Thích thiếu phu nhân chậm rãi quỳ gối trước mặt hắn, nói:“Đoàn tổng quản, ta là phu nhân của Thích Sóc Ly, đây là con trai hắn – Thích Phàn. Cha chồng đã chết, Nhị đệ cùng Tam muội cũng mất tích, phu quân ta tạo phản đã chết. Mẹ chồng cũng đã không chịu nổi đả kích chắc không còn nhiều thời gian nữa. Giờ đây Thích gia chỉ còn lại chúng ta. Ta biết những người làm đại sự như các ngài có câu ‘Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc’, nhưng ta thật sự không đành lòng. Ta không thể nhìn Tiểu Phàn bởi vì cha nó gây tội mà phải chết. Cho nên ta tới xin ngài thả Tiểu Phàn.”

Đoàn Chính Trung nói:“Ngươi đã biết ‘Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc’, vì sao còn đến cầu xin ta?”


“Ta chỉ muốn cố gắng hết sức.”


Thích thiếu phu nhân nói nói:“Đoàn tổng quản, kỳ thật phu quân ta vốn không phải kẻ xấu xa như vậy. Nhớ lúc ban đầu khi ta gả cho chàng, chàng vốn không thích ta, không thích cha an bài hôn sự thay chàng, nhưng chàng vẫn đối xử với ta rất tốt, không đem bất mãn với cha trút lên đầu ta.

Nhưng ba năm trước đây, chàng thay đổi, không chỉ lãnh đạm với ta, thậm chí cũng bắt đầu lãnh đạm với đứa con duy nhất của chàng. Để không phải gặp ta, chàng có thể hai ba tháng không trở về nhà. Khi đó, ta liền biết, chàng có người trong lòng, là người chàng yêu thật lòng.

Nhưng sau này ta mới biết được, người chàng yêu, lại là đương kim Lệ phi. Chàng vốn không phải người độc ác, vốn không có dã tâm, xanh vỏ đỏ lòng, đại nghịch bất đạo như vậy. Nhưng chàng vì cô ta, lại có thể làm tất cả mọi chuyện.

Chàng yêu cô ta, không để ý thân phận hoàng phi của cô ta, quên đi tất cả yêu cô ta. Ta biết, chàng tạo phản không vì cái gì khác, chỉ vì thỏa mãn nguyện vọng của cô ta, để cho con của cô ta làm Hoàng Thượng. Ngày đó, cha chồng ta đột nhiên trở lại phủ, thịnh nộ nói muốn lấy lại quân quyền của chàng. Sau đó, cha liền ngã ngựa chết.

Ta biết, là chàng giết cha. Chàng rốt cục điên rồi, rốt cục đã đến lúc chàng hành động. Đi đến bước này, là chàng bị trừng phạt đúng tội, nhưng, chàng cũng là người đáng thương. Ta chờ chàng bảy năm, chàng vẫn không thèm liếc nhìn ta một cái.

Chàng lại vì cô ta mà hy sinh tất cả. Chàng chưa bao giờ nghi ngờ cô ta, chưa bao giờ nghĩ cô ta thật sự yêu chàng hay chỉ lợi dụng chàng, ngài chắc cũng có thể cảm giác được. Một nữ nhân, nếu thật sự yêu một người nam nhân, hận không thể đem tất cả cho hắn, sao có thể vì quyền thế địa vị mà muốn hắn vì mình mà lao vào nguy hiểm?

Phu quân ta rất si, rất ngốc, chàng chết, là bởi vì chàng si ngốc. Người xấu có lẽ sẽ không chỉ để lại tiếng xấu mà còn liên lụy đến con cháu, nhưng chàng lại chết bất đắc kì tử, cho nên ta cầu xin Đoàn tổng quản thả Tiểu Phàn.”


Thích phu nhân cúi đầu thật sâu, cái trán chạm đất.


Đoàn Chính Trung nói:“Diệt cỏ phải trừ tận gốc, nhưng ta không phải Thích Tĩnh, chuyện trảm cả nhà này cả đời ta cũng không muốn làm. Ngươi đi đi, Thích Sóc Ly đã chết, trong Thích gia người nên chết, không nên chết đều đã chết, không cần lại thêm mấy cái mạng nữa.”


“Đa tạ Đoàn tổng quản.” Thích phu nhân đứng dậy, quay đầu nói với bé trai bên cạnh:“Tiểu Phàn, nghe được những lời mẹ vừa nói không? Cha con ‘làm phản giết chê’, làm rất nhiều chuyện sai lầm. Vốn tất cả chúng ta đều phải chết, nhưng vị Đoàn tổng quản này đã thả chúng ta, cho nên ngài là ân nhân của chúng ta. Con về sau không được làm những việc sai trái giống như cha con, phải giống vị Đoàn tổng quản này sống phải nhân từ, làm việc tốt, biết chưa?”


Bé trai quay đầu nhìn thoáng qua Đoàn Chính Trung, lại nhìn về phía mẫu thân, gật gật đầu.
Trong Tây lâu, bốn phía đều là tường, cả người Cầu Mộ Quân vô lực nằm im, đôi mắt khô cạn lại chảy ra nước mắt.


Đoàn Chính Trung, nàng hận hắn, nàng không muốn ở bên hắn, không muốn sinh con cho hắn, không muốn lại nhìn thấy hắn. Nàng chỉ cần cha, chỉ cần mẹ, chỉ cần người một nhà bọn họ, đến một nơi không có tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, quyền lợi.


Đoàn Chính Trung đều lừa nàng, kỳ thật tất cả mọi người là do hắn giết, đều là hắn giết, hắn còn muốn giết cha nàng, muốn nàng làm vợ chồng với kẻ thù giết cha, còn sinh con cho kẻ thù giết cha, muốn cho nàng đau khổ cả đời.


Nàng không muốn, nàng không muốn bị hắn khống chế, nàng phải đi tìm cha, phải về bên cạnh cha.
Nhưng nàng nằm yên, ngay cả khí lực xoay người đều không có, ngay cả khí lực quát mắng cũng không có. Hắn cho nàng uống thuốc, muốn giam cầm nàng, muốn đi giết cha nàng, sau đó làm cho nàng mang thai, khiến nàng sinh con cho hắn. Hắn thật độc ác, quá tàn nhẫn. Hắn không phải Đoàn Chính Trung nàng yêu, hắn không phải.


Không biết ở nằm bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa, sau đó có ánh sáng truyền đến, quản gia mang theo hai nha hoàn vào.


“Phu nhân, ăn cơm .” Quản gia nói.


Tiếp theo, nha hoàn liền nâng nàng dậy, đổ cháo trong bát vào miệng nàng.


Cầu Mộ Quân không há mồm.


Quản gia nói:“Phu nhân, lão gia đã nói, chỉ cần làm cho người ăn cơm, có thể dùng bất cứ phương pháp nào, nhưng lão nô hi vọng người không cần làm lão nô cùng hai nha hoàn này khó xử.”


Cầu Mộ Quân chậm rãi há miệng, để nha hoàn đổ cháo vào trong miệng.


Đúng vậy, nàng muốn ăn, nàng không muốn đói chết, nàng còn phải nghĩ cách đi ra ngoài, chỉ cần còn sống, còn có hi vọng.


Bón xong cơm, mấy người đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại mình nàng.


Cửa sổ trên tường đã sớm được bít kín, trong phòng âm u, ngay cả một cây nến cũng không có.


Sợ nàng lấy nến đốt giường, đốt chăn sao? Đúng vậy, cái gì hắn đều có thể nghĩ đến, ngay cả trang sức trên người nàng cũng bị tháo xuống, bắt nàng uống thuốc, khiến cho nàng ngay cả khí lực ngồi dậy cũng không có.


Nàng biết, chỉ cần hắn không muốn nàng chết, ngay cả quyền lợi chết nàng cũng không có, hắn không muốn để cho nàng trốn, nàng sẽ không có nửa phần cơ hội đào tẩu. Hắn sẽ giam nàng cả đời, làm cho nàng sống theo ý nguyện của hắn.


Không biết đã trôi qua bao lâu, chỉ biết là quản gia lại cho người đưa cơm đến, đến rồi đi rất nhiều lần, nàng không đếm được, cũng biết hẳn là đã qua mấy ngày rồi.

 

Cô vợ giả của tổng giám đốc – Chương 7

Chương 7: Tin dữ

Editor: mèo mỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Tiểu Hà cầm đèn pin mở nắp ra nhìn một lát, nói: “Xe có vấn đề, phải đi sửa.”

“Cái gì?” Bạch Ngưng lo lắng hỏi.

“Thật xin lỗi phu nhân, ngày mai cô lại đi có được không?” Vẻ mặt Tiểu Hà rất áy náy nói.

Mặc dù Bạch Ngưng nghi anh ta cố ý làm hỏng xe nhưng không có chứng cớ, cô cũng không hiểu về xe, hoàn toàn không có cách nào.

Nơi này không có xe taxi, cô không nghĩ ra cách nào khác.

Bất đắc dĩ, cô xuống xe, mất hồn trở về, bác gái cầm ô vội vàng che cho cô.

Trong mưa, Tiểu Hà nhìn bóng lưng cô bất đắc dĩ cúi đầu.

“Ai, phu nhân, mau lau người đi. Đừng để bị cảm. Phu nhân nếu vội thì sáng sớm ngày mai bảo tiên sinh tới đón cô. Không đúng, phải là hôm nay rồi, cô xem bây giờ cũng một hai giờ rồi, đợi thêm mấy giờ nữa là trời sáng, đến lúc đó tôi gọi điện thoại xem tiên sinh có thời gian hay không.”

Bạch Ngưng chỉ nhàn nhạt nói: “Bác đi ngủ trước đi.” Sau đó đem khăn lông đưa cho bác gái, một mình về phòng.

Mưa vẫn còn rơi, dường như muốn cọ rửa tất cả dấu vết trên thế gian. Bạch Ngưng ngồi ở trên giường, cảm giác mình chính là loại người “Có còn sống, cũng như đã chết”.

Hứa Tĩnh Hàm ở Ngôn gia không có tự do, không có quyền lợi, Ngôn Lạc Quân là kẻ nắm trong tay tất cả của cô.

Cô chỉ có cuộc sống giàu sang, hôn nhân tồn tại trên danh nghĩa.

Bạch Ngưng không biết mình nên làm cái gì? Nếu như cô muốn đi ra ngoài làm việc, Ngôn Lạc Quân này nhất định sẽ hỏi nguyên nhân. Nếu như cô nói ra sự thực, kết quả không cần nghĩ cũng biết, thể nào cô cũng bị coi là “Bệnh tâm thần”. Chỉ sợ Ngôn gia sẽ càng trông coi cô chặt hơn.

Theo kinh nghiệm ngày hôm qua, ban ngày cô có thể ra ngoài, Tiểu Hà cũng sẽ không cố ý theo dõi cô. Nhưng dường như Ngôn Lạc Quân có đặt ra quy định cho cô, ví dụ như muốn cô về thì cô phải về, buổi tối không thể đi ra ngoài. . . . . .

Cho nên sau khi hừng đông Bạch Ngưng lại không gấp gáp muốn đi ra ngoài nữa mà  chậm rãi rời giường, ăn điểm tâm, giống như thật sự đã quên chuyện đêm qua vội vã muốn đi ra ngoài.

Bác gái nói đã gọi điện thoại cho Ngôn Lạc Quân, anh ta không có thời gian, phái lái xe tới, để cho cô tự mình ngồi xe đi.

Bạch Ngưng chỉ gật đầu một cái, tiếp tục ăn bữa sáng.

Bác gái vào nhà, Bạch Ngưng gọi bà lại.

“Là báo hôm nay  sao?” Bạch Ngưng nhìn một tờ báo trên tay bà  hỏi.

Bác gái nói: “Đúng vậy, vừa mới đưa tới.”

Bạch Ngưng nói: “Cho tôi xem qua một chút.”

“Phu nhân.” Bác gái đưa tờ báo tới trước mặt cô nói: “Hai ngày nay trang đầu đều là cô nữ sinh đại học nhảy lầu đó, có người còn nói cô ấy là gái gọi, thật đúng là phức tạp.”

Bạch Ngưng không lên tiếng, theo lời của bà nhìn lên trang đầu.

“Nữ sinh đại học nhảy lầu ngày là trợ lý hành chính, đêm là gái bồi hát.”

Bạch Ngưng nhìn chữ nhỏ  đề phụ phía dưới, mặt lập tức trắng bệch.

“Mẹ của người đã mất nửa đêm bệnh tim đột phát bỏ mình”

Bạch Ngưng chăm chú nhìn  những chữ này rất lâu, nhưng cô không đọc được gì nữa, chỉ thấy trong đầu “Ong ong” vang dội.

Hạnh phúc – Chương 30

Chương 30: Ly biệt cùng gặp lại

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cho dù lưu luyến thế nào, bước chân của thời gian cũng sẽ không dừng lại vì bất cứ ai.

Sáng sớm, cả vùng đất còn đang ngủ say, vạn vật bị bao phủ trong đám sương mù mờ ảo, nhìn không rõ.

Xe riêng trụ sở huấn luyện  đã dừng ở dưới chân núi. Mục Khả chui ra khỏi chướng, nhìn thấy Hạ Hoằng Huân đứng ở trước mặt các sĩ quan nói gì đó, nhìn bóng lưng cao lớn của anh, trái tim không hiểu sao dâng lên một chút thương cảm.

Khi huấn luyện viên sắp xếp từng học viên lên xe, Hạ Hoằng Huân ngăn Mục Khả đang theo đuôi sau lưng Tô Điềm Âm: “Em theo xe tôi.” Nói xong, không chút kiêng dè mà dắt bạn gái ngồi lên  xe của anh.

Xe việt dã chạy được một khoảng, Hạ Hoằng Huân đánh vỡ trầm mặc bắt đầu dặn dò: “Em thích ngủ nướng, trở về nhớ đặt chuông báo thức cẩn thận, đừng để đi làm muộn. Thôi, hay là mỗi sáng sớm tôi gọi điện thoại cho em đi, đảm bảo hơn chuông báo thức, tôi lo nó không gọi được em dậy. . . . . .” Dừng một chút, anh thả chậm tốc độ xe, xoay người lại đem túi ngày hôm qua mang đến đặt ở chỗ ngồi phía sau  đưa cho Mục Khả: “Đường máu em thấp, bình thường phải tự chú ý nhiều, nơi này có chocolate cùng đường, còn có mấy thứ khác khác, thích ăn cái gì từ tự mang một ít theo bên người, chỉ là không thể ăn thay cơm. . . . . . Em ở túc xá của trường đúng không? Tôi có cơ hội ra ngoài sẽ đến thăm em. Nếu em có thời gian lại cũng muốn. . . . . .”

Câu “Hoan nghênh em tùy thời tới doanh trại” bị nuốt trở vào, một tay Hạ Hoằng Huân đỡ tay lái, đưa tay phải ra cầm lấy tay Mục Khả, thật lâu mới nói: “Tối hôm qua do tôi nóng nảy, dọa em rồi phải không? Xin lỗi. Trước không nói đến chuyện này nữa, dù sao cũng phải cho em đủ thời gian sát hạch tôi đã, bao lâu cũng được, em tự tính toán, được không?” Thấy cô không thèm liếc anh một cái, Hạ Hoằng Huân nóng nảy: “Dù gì cũng phải nói một câu với tôi đi chứ, đợi lát nữa đến trụ sở huấn luyện thu thập xong, thì phải tiễn mọi người trở về, cũng không thể cứ như vậy để cho em đi.”

Kể từ tối hôm qua sau khi nói ra yêu cầu muốn kết hôn, Mục Khả dường như luôn cố tình trốn tránh anh, ngay cả sau khi tan cuộc đốt lửa trại anh muốn giữ cô lại nói vài câu, cô cũng không cho. Biết rõ thật sự đã đắc tội với cô bạn gái nhỏ, cả đêm tinh thần Hạ Hoằng Huân cũng có chút không yên. Sắp phải xa nhau, anh đương nhiên muốn lấy ra tất cả vốn liếng dụ dỗ cô, nếu không ” ở riêng hai nơi ”  như này thì yêu đương kiểu gì?

Siết chặt năm ngón tay, nắm lấy đầu ngón tay hơi lạnh của cô trong lòng bàn tay sưởi ấm, Hạ Hoằng Huân thỏa hiệp nói: “Biết sai có thể sửa là đồng chí tốt, đúng không? Xin thủ trưởng cho cơ hội hối cải để làm người mới.”

Nhìn anh cố tình làm ra dáng vẻ tủi thân, Mục Khả oán trách nở nụ cười, cô vừa rút tay về vừa nhắc nhở: “Lo lái xe đi, đừng lấy sinh mệnh quần chúng ra đùa.” Tính khí cô có chút bướng bỉnh, nhưng đại đa số thời điểm thì rất dễ nói chuyện, chỉ cần không phạm vào tội lớn giết không tha.

Hạ Hoằng Huân giơ tay lên véo một cái lên mặt cô, cười đáp: “Rõ!”

Mục Khả ôm một túi lớn đồ ăn vặt, nghiêng đầu hỏi anh: “Mới vừa rồi anh nói nếu em có thời gian lại cũng muốn … thì thế nào?” Đừng thấy lúc trước cô im lặng không nói, Hạ Hoằng Huân nói gì cô đều nghe lọt hết.

“Tôi muốn nói nếu em không quá bận rộn, lúc nào cũng có thể đến doanh trại gặp tôi.”

“Em không nhớ anh, đến gặp anh làm gì.”

“Là tôi nhớ em. Xin em đến gặp tôi. Nếu em đến, tôi coi em như thủ trưởng mà đón tiếp, được không?”

Mục Khả quay mặt sang nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đang lùi dần, mím môi, cười mà không nói.

Hơn một giờ qua đi rất nhanh. Khi cách trụ sở huấn luyện chừng mười phút đường xe, Hạ Hoằng Huân dừng xe ở ven đường. Tay phải chống lên lưng dựa ghế phụ, Hạ Hoằng Huân nhìn Mục Khả, giọng nói dịu dàng: “Vừa nãy quá nhiều người, bây giờ nói tạm biệt đi.”

Mục Khả không nói gì, Hạ Hoằng Huân đã đưa tay trái ra cùng với cô mười ngón giao nhau, đồng thời nghiêng người hôn lên môi cô.

Hôn triền miên, thấp giọng rên rỉ càng êm ái. . . . . .

Khi tất cả thầy trò thu thập xong đồ tập họp ở trong sân huấn luyện xong, trừ xe riêng dừng ở cửa nhắc nhở mọi người một tháng huấn luyện quân sự chấm dứt ra, Hạ Hoằng Huân cùng mười sĩ quan trẻ tuổi anh mang theo từ quân đoàn 532 hiên ngang mạnh mẽ  đứng ở bên ngoài, chờ tiễn bọn họ.

Đưa mắt nhìn tất cả học viên lên xe, Hạ Hoằng Huân dùng giọng nói hùng hậu ra khẩu lệnh: “Chào!”

Tất cả thầy trò trên xe vẫy tay chào từ biệt với huấn luyện viên, các nữ sinh cảm tính ào ào rơi lệ. Mục Khả ngồi xuống ghế gần cửa sổ, đón nhận ánh mắt Hạ Hoằng Huân, cô giơ tay lên dùng sức vẫy vẫy.

Nghỉ, Hạ Hoằng Huân hít vào thật sâu, tặng cho cô nụ cười cổ vũ, cũng giơ tay lên vẫy chào cô.

Khi xe biến mất khỏi tầm mắt, xoay người nhìn về sân huấn luyện trở nên vắng lặng yên tĩnh, lạnh lùng như hạ hoằng huân, cũng khó tránh khỏi cảm thấy thê lương. Anh lấy điện thoại di động gửi cho Mục Khả một tin nhắn, anh nói: “Cẩn thận, đừng làm cho tôi lo lắng!”

Mục Khả xem đi xem lại tin nhắn ngắn gọn, cuối cùng vẫn không thể nào nhịn được, một giọt lệ, nhẹ nhàng trượt ra từ  khóe mắt. . . . . .

Đây chính là ly biệt, lúc nào cũng khiến người ta sầu não.

Một tháng cuộc sống huấn luyện quân sự cứ như vậy kết thúc, Mục Khả thu hoạch một vị bạn trai quân nhân, mà huấn luyện viên Hạ Hoằng Huân, rốt cuộc nhắm ngay hồng tâm hạnh phúc, chỉ đợi bóp cò, một phát bắn trúng.

Bắt đầu từ hôm nay, tình yêu của bọn họ dường như lại đi tới một vạch xuất phát khác. Cuộc sống trở về quỹ đạo vốn có, lại vùi đầu vào công việc khẩn trương mà bận rộn. Nhìn bề ngoài, không có gì thay đổi, tất cả vẫn như cũ, thay đổi duy nhất, dường như là trong lòng.

Mục Khả trở lại trường được ba ngày, bạn tốt Hướng Vi mất tích đã lâu lại xuất hiện, điện thoại vừa thông, cô liền dồn dập  hỏi thăm tiến triển yêu đương của Mục Khả cùng Hạ Hoằng Huân : “Sao rồi? Hai người trong thời kỳ  yêu đương cuồng nhiệt có làm chuyện gì khác hay không? Anh ta hôn cậu  chưa? Kỹ thuật như thế nào? Ai, thôi, cái vấn đề này nhất định cậu không trả lời được, ai bảo cậu là nụ hôn đầu cơ, căn bản chưa từng nghiên cứu kỹ thuật. . . . . .”

Thói quen thích nửa đêm gọi điện thoại cho cô sợ là không sửa được rồi. Mục Khả từ từ nhắm hai mắt chui vào ổ chăn, hàm hàm hồ hồ nói: “Cậu rụt rè một chút thì chết à? Mình bắt đầu hoài nghi giới tính của cậu rồi. Nói như thể cậu nghiên cứu rất nhiều rồi ý.”

Hướng Vi lơ đễnh xùy một tiếng, nói với Mục Khả: “Trưa mai mình tới mời cậu ăn đại tiệc.”

Lại chủ động mời cô ăn cơm? Từ trước đến giờ đều là bọn họ bóc lột Hách Nghĩa Thành, Mục Khả cười hỏi: “Cậu phát tài rồi?”

“Phát cái đầu cậu!” Hướng Vi hung tợn nói: “Là mình sợ cậu ở trụ sở huấn luyện bị ngược đãi, vốn đã gầy đến nỗi cả con khỉ cũng không có cách nào sống được rồi.”

Biết rõ Hướng Vi quan tâm cô, Mục Khả còn cứng miệng mà nói: “Biết cậu ghen tỵ với mình rồi!”

“Càng ngày càng lắm mồm rồi.” Hướng Vi giống như là có việc gấp, vội vã nói qua: “Ngày mai chờ mình đấy, đừng có đến căn tin.” Rồi cúp máy.

Kết quả giữa trưa ngày hôm sau Hướng Vi tạm thời có chuyện không có tới, ngược lại lại gặp người biến mất không thấy tăm hơi từ hôm Mục Khả kiểm tra sức khỏe – Hách Nghĩa Thành, còn có một vị khách không mời mà đến —— Tả Minh Hoàng.

Tìm quán ăn cơm trưa gần trường học, Hách Nghĩa Thành thuần thục gọi mấy món ăn Mục Khả thích, chờ nhân viên phục vụ đi, Tả Minh Hoàng đem kết quả kiểm tra sức khoẻ đưa tới, trêu ghẹo nói: “Không có vấn đề gì, khỏe giống như con bò nhỏ.”

Mục Khả nhe răng cười: “Cám ơn quân y Tả.”

Tả Minh Hoàng thoải mái cười cười: “Nghe Nghĩa Thành nói bạn trai em là Doanh trưởng doanh trại trinh sát đoàn 532?”

Thật không ngờ Hách Nghĩa Thành sẽ nói đến hạ hoằng huân với Tả Minh Hoàng, Mục Khả cười nhạt không lên tiếng.

Hách Nghĩa Thành rảnh rang tiếp lời: “Yêu ai không yêu, cố tình tìm lính dã chiến.”

Mục Khả phản bác: “Lính dã chiến thì sao? Trừ khác binh chủng ra, hai người giống nhau.”

“Binh chủng khác nhau là khác biệt lớn.”

“Lớn hơn nữa thì cũng là quân nhân cả!”

Tả Minh Hoàng thấy hai người dường như bắt đầu bốc hỏa, vội vàng ra mặt hoà giải: “Bây giờ là bữa trưa, không phải thời gian tranh cãi.” Mở một hộp sữa chua đẩy tới trước mặt Mục Khả, anh chuyển đề tài: “Công việc có bận lắm không? Sinh viên dễ bảo chứ?”

Nhắc tới công việc, cảm xúc Mục Khả có vẻ có chút sa sút, cô từ từ nói: “Cái học kỳ này em không có lớp, bận cái gì. Sinh viên cũng chẳng cần dẫn dắt quản thúc thì có khỏe không.”

“Như vậy không phải rất tốt sao? Đừng để mình như con quay vậy. Lần trước đi trụ sở huấn luyện Hướng Vi có nói với anh giáo viên trường em năm nay có cơ hội ra nước ngoài học tập, em chuẩn bị một chút, học tiếng Anh nhiều năm như vậy, đi ra ngoài học tập cũng không tồi.”

Tiếng Anh tốt như Mục Khả không nước ngoài học thì thật đáng tiếc. Nhưng người trước giờ luôn bảo vệ cô không thôi – Hách Nghĩa Thành lại không tán thành cô đi quá xa, xuất ngoại lại càng không cần bàn. Không chỉ có anh, thật ra thì hai nhà Mục, Hách cũng không muốn con gái duy nhất trong dòng họ phải xa quê hương.

“Cậu nói thế nào cũng có lí hết.” Trong lòng biết rõ dụng ý của Hách Nghĩa Thành, Mục Khả để sữa chua xuống, bất mãn nói: “Lúc ấy cháu không muốn ở lại đại học C, tại sao cậu không theo cháu? Dù làm việc ở đâu cháu đều ở ký túc xá, xa gần nội thành có gì khác nhau sao?”

Nói đến chuyện công tác của Mục Khả, cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài. Chuyện là như này, lúc ấy cô muốn sau khi tốt nghiệp đại học đến trường trung học Hách Xảo Mai làm việc khi còn sống làm cô giáo dạy tiếng Anh, nhưng kết quả bố trí điều xuống, lại bị đại học C giữ lại trường giảng dạy. Cô biết là trong nhà sắp xếp, để tránh xung đột cùng Hách Nghĩa Thành, cô vẫn luôn nín nhịn không phát tác, chỉ âm thầm nghĩ cách, hy vọng có thể được điều đi nơi khác. Nhưng nỗ lực nửa năm, vẫn không có kết quả.

Hách Nghĩa Thành đặt “cạch” ly trà lên bàn, lạnh mặt nói: “Bây giờ cậu hối hận nhất chính là ban đầu phản đối cháu đến trường trung học!” Nếu như không ở lại đại học C, cũng sẽ không đi tham gia cái huấn luyện quân sự quỷ quái kia, lại càng không gặp gỡ Hạ Hoằng Huân, Hách Nghĩa Thành càng nghĩ càng tức.

Không khí lập tức đông cứng, cậu út cùng cháu gái không thèm để ý đến người kia, khi món ăn được mang lên hết chỉ lo vùi đầu ăn cơm, không ai chịu nhượng bộ. Tả Minh Hoàng cau mày đá Hách Nghĩa Thành một cái, nhắc nhở anh dưới áp lực lớn sẽ khiến người ta tiêu hóa không tốt.

Hách Nghĩa Thành cũng không hi vọng ăn một bữa cơm lại cãi nhau không vui, hơn nữa hôm nay tới đây còn có chuyện quan trọng hơn, vì vậy, anh vừa gắp rau vào bát Mục Khả vừa nói: “Buổi chiều cậu làm xong việc sẽ tới đón cháu, về nhà ăn cơm tối. Thằng nhóc Mục Thần kia ngày nào cũng gọi điện thoại cho cậu, nói là cậu giấu cháu, không giao người ra thì sẽ không gọi cậu nữa, không biết lớn nhỏ. . . . . .”

Mục Khả đang định nói, lại thấy hai “Người quen” mới gặp mặt một lần đi vào quán ăn, một là em gái Hạ Hoằng Huân – Hạ Nhã Ngôn, một là bạn gái cũ của Hạ Hoằng Thích Tử Di.