Hạnh phúc – Chương 29

Chương 29: Yêu không ngủ được

Editor: TieuKhang

Beta: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Chuyện gặp cha mẹ trịnh trọng nghiêm túc như vậy mà nghe từ miệng Hạ Hoằng Huân nói ra, Mục Khả lại đột nhiên cảm thấy rất không có tính xây dựng. Vẻ mặt cô kinh ngạc nhìn cổ áo người nào đó đang mở rộng ra hai cúc, ánh mắt đen kịt lườm Doanh trưởng Hạ như muốn bóp chết anh, anh cau này nhỏ giọng nói: “Sao vậy? Không biết sao? Trước không phải đã nói với em rồi đó sao, anh muốn kết hôn với em.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mục Khả khẽ nhăn lại, cô vò mái tóc ngắn ngủi thành đủ loại hình dáng, không hài lòng nói: “Như thế này không phải quá nhanh sao?”

Hạ Hoằng Huân đương nhiên biết mới yêu nhau quá lắm cũng mới chỉ một tháng đã nói ra yêu cầu “hợp lý” như vậy sẽ làm cô sợ, nhưng dù sao anh cũng khác người, muốn anh giả vờ thật không dễ. Chưa nói đến còn có  Hách Nghĩa Thành kia ngăn trở. Muốn nói không lo lắng trở ngại trong tình yêu thì đúng là gạt người, đêm dài lắm mộng, đạo lý này anh hiểu rõ. Cho nên mới thay đổi chiến thuật, định tốc chiến tốc thắng.

“Nói em đừng tức giận.” Hạ Hoằng Huân vừa nướng thịt dê vừa dịch một bước sang bên cạnh Mục Khả, nói nhỏ chỉ đủ cho hai người bọn họ có thể nghe thấy: “Chuyện yêu đương này quá hao tổn tinh thần, vừa mệt vừa phiền, khiến người ta bị giày vò tới giày vò lui, quay đầu nhìn lại chỉ thấy một mớ bòng bong, giống như làm nhiều chuyện vô nghĩa vậy, giải thích cũng không xong mà còn phải nói cũng những câu lộn xộn như thế này. Tóm lại một chữ, phiền.”

Thấy Mục Khả ôm hộp gia vị không nói lời nào, Hạ Hoằng Huân còn nói: “Anh nói những lời này có thể em không thích nghe, nhưng đều là những lời nói  thật. Tình cảm tan vỡ giống với một con dao hai lưỡi, vừa làm tổn thương mình, vừa tổn thương đối phương. Nói thật, anh không hy vọng giữa chúng ta có bất kỳ biến cố nào. Chúng ta kết hôn đi, anh sẽ đối xử tốt với em, em cùng anh sống tốt qua ngày, chỉ cần đơn giản như vậy thôi.” Không thể không thừa nhận, Hạ Hoằng Huân sống kiếp quân nhân nhiều năm, đối với tình yêu cũng rất đơn giản, chân thành mà thực tế.

Đã từng gặp cảnh có người cầm hoa hồng cầu hôn, cũng đã từng gặp cảnh có người quỳ xuống cầu hôn trước mặt moi người, còn gặp cảnh có người cầm nhẫn  cầu hôn, nhưng chưa từng thấy người nào mặc tạp dề vừa nướng thịt vừa cầu hôn, Mục Khả cảm thấy Doanh trưởng Hạ đúng là cực phẩm, hơn nữa dường như trong lòng anh không có chút ý tưởng kết hôn nào. Trong lúc nhất thời, Mục Khả có chút hốt hoảng bối rối. Nhưng mà, nhìn gương mặt nghiêm túc của anh, bên trong ánh mắt sâu thẳm là sự chân thành, thật lòng. Cô muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

“Chuyện của chúng ta, lần trước khi trở về đơn vị, anh đã nói với Chính ủy rồi, lần này trở về anh ấy hỏi anh chuyện chúng ta tiến triển tới đâu, anh trả lời rằng mọi chuyện đều tốt đẹp, anh ấy liền nói, nếu tốt đẹp thì nên kết hôn thôi, không nên lãng phí thời gian như những đứa trẻ chưa lớn đã nói chuyện yêu đương, sau khi nói xong, đợi đến nỗi hoa cũng sắp tàn rồi.” Hạ Hoằng Huân cười , còn nói: “Kết hôn là “xu thế phát triển tất yếu’, hơn nữa ‘theo thế mà tiến’! Thật ra nói trắng ra là tất cả tình yêu đều kết thúc bằng một câu nói: kết hôn sống qua ngày.”

Đạo lý của anh rất vững vàng, nhưng Mục Khả vẫn không thể tiêu hóa được. Hơn nữa nghe anh nói đến tình cảm tan vỡ sẽ tổn thương hai bên, cô tự nhiên nghĩ tới Thích Tử Di, nữ bác sỹ quân y xinh đẹp quyến rũ kia. Hạ Hoằng Huân nói mọi chuyện đã qua rồi mới có thể khiến anh có nhiều kinh nghiệm sâu sắc, nhưng căn bản điều này hoàn toàn không liên quan tới Mục Khả, trong lòng cô ít nhiều có chút không thoải mái.

Trong tình yêu, bất kỳ ai cũng là người ích kỷ, Mục Khả cũng không ngoại lệ. Biết rõ quá khứ không thể thay đổi, nhưng cô vẫn hy vọng khờ dại rằng có thể có được  quá khứ, hiện tại và cả tương lai của anh, toàn bộ của anh.

Mục Khả cúi đầu không nói lời nào, trong lòng rối loạn không ngớt muốn tìm đề tài khác để thoát ra, nhưng dường như não bộ lúc này đình công,  khiến cô cảm thấy nếu còn nghĩ ngợi nữa có thể sẽ ngất xỉu, không còn cách nào khác, cô đem hộp gia vị đưa cho Hạ Hoằng Huân dứt khoát nói: “Em đi rửa mặt chút.”  Lúc này, chính là lúc cô cần sự tỉnh táo.

Nhìn bộ dạng như muốn trốn chạy của cô, trong đáy mắt sáng ngời của Hạ Hoằng Huân hiện lên nụ cười bất đắc dĩ, anh nhắc nhở: “Em đi nhầm rồi, nước ở phía bên phải.”

Cái đề tài kết hôn này cuối cùng bởi vì Mục Khả trốn tránh nên không được tiếp tục nữa. Là người phụ trách huấn  luyện quân sự lần này, Hạ Hoăng Huân nướng hết thịt dê còn chưa kịp ngồi xuống nghỉ ngơi đã bị những sĩ quan khác xin mang đi hết các lớp học.

Hạ Hoằng Huân là huấn luyện viên duy nhất cấp bậc Trung tá trong đợt huấn luyện quân sự lần này, dùng lời Mục Khả đó là rất có phong cách, có thể tưởng tượng được học viên nhiệt tình với anh đến mức nào. Có học viên tiến đến bắt chuyện, có người cùng huấn luyện viên biểu diễn tiết mục ca hát, có người rót rượu thịt bưng, tóm lại, thủ trưởng được tiếp đãi rất nhiệt tình, làm cho Hạ Hoằng Huân không thể thoát thân.

Đúng lúc anh muốn đứng dậy một lần nữa đã bị một sĩ quan cùng một nữ học viên ngăn lại, không lâu sau đồng chí Viên Soái chạy tới cứu viện cho Lão đại, khí thế của anh không thua gì khí thế trên sân huấn luyện, sải một bước dài, đứng chắn trước mặt Hạ Hoằng Huân, rất nghiêm túc nói: “Được rồi, không nên không biết lớn nhỏ, cẩn thận ngày mai trở về Doanh trưởng trừng phạt cậu!”

“Rượu đã bưng đến rồi, sao có thể dễ dàng trì hoãn được.” Sĩ quan trẻ tuổi giống như hơi say rồi, híp đôi mắt hí nói với Viên Soái: “Trung đội trưởng Viên, anh nhất định phải  uống, nếu anh không uống, đến chỗ khác nghỉ ngơi đi, đừng làm phiền tôi báo cáo tư tưởng với Doanh trưởng.”

“Còn nói nữa, tôi xem cậu đứng nghiêm cũng không nổi rồi. Cái gì mà báo cáo tư tưởng, nhớ nhà nhớ vợ rồi sao?” Viên Soái làm bộ đẩy anh, lập tức có học viên tiến lên đỡ huấn luyện viên, anh thấy thế nhắc nhở: “Biết các cậu không bỏ mặc được huấn luyện viên, nhưng mà chớ có chuốc anh ta say quá, nếu ngày mai không tỉnh rượu được là lớn chuyện.”

“Rõ, huấn luyện viên Viên.” Học viên cao giọng đáp lời, rất nhiệt tình nâng hai cốc bia lên, một cốc đưa cho Hạ Hoằng Huân, một cốc cho Viên Soái: “Huấn luyện viên, cả lớp chúng em muốn mời hai người.”

Trong quân đội quả thật có một lời đồn đại, nói rằng: tửu lượng của quân nhân có liên quan chặt chẽ với cấp bậc quân hàm. Nếu đúng như vậy từ trên xuống dưới thì tửu lượng Hạ Hoằng Huân đương nhiên không kém, nhưng chín lớp cứ thế quay một vòng, anh quả thật đã uống rất nhiều, chịu đựng được cũng đã là không tệ. Nhưng để sớm thoát thân, anh không nói hai lời liền uống cạn, cuối cùng đá lông mày đối với Viên Soái nói: “Thật chết người!”

Cùng Hạ Hoằng Huân trở về, Viên Soái nói: “Doanh trưởng, anh nhanh đi xem chị dâu nhỏ một chút đi, hình như đang buồn bực cả tối chưa ăn uống gì.”

Trong lòng biết rõ Mục Khả bị mình hù dọa, Hạ Hoằng Huân vuốt vuốt lông mày, thuận miệng ừ một tiếng. Viên Soái trở lại ban chỉ huy đúng lúc mọi người đang ngồi quanh bên cạnh đống lửa ca hát, Viên Soái đi tới bên cạnh Khang Bác dùng chân khẽ đá một cái: “Ngồi qua bên cạnh một chút.”

Khang Bác xoay người thấy đồng chí Trung tá mình sùng bá trở lại, vội vàng xê dịch sang bên cạnh, nhường hai vị trí cho Hạ Hoằng Huân cùng Viên Soái.

Hạ Hoằng Huân ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Mục Khả, phát hiện cô có dấu hiệu muốn rời đi, anh nhỏ giọng nói: “Không phải tôi ép em gả cho tôi ngay tối nay, em trốn cái gì? Chuyện này trước mắt không nhắc tới nữa, được không? Giúp tôi một chút, lúc nãy tôi uống hơi nhiều.”

Lý lẽ của Doanh trưởng Hạ hiển nhiên cao hơn cô giáo Mục vài bậc, thời điểm mấu chốt không tiếc đem khổ nhục kế ra dùng. Mục Khả nghe anh nói như vậy, cô sao có thể rời đi, ngược lại trong lòng lại có chút đau xót, anh uống nhiều như vậy thật tổn hại đến sức khỏe.

Khang Bác dẫn đầu bốn học viên đi tới trước mặt Hạ Hoằng Huân nói: “Huấn luyện viên, ngày mai huấn luyện quân sự kết thúc, chúng tôi kính anh một ly.”

Hạ Hoằng Huân thật sự không muốn uống, nhưng mà việc uống rượu này chỉ cần bắt đầu thì không ngừng lại được, anh nhận lấy ly rượu, bỏ đi vẻ mặt nghiêm túc lúc trước, tươi cười nói: “Các cậu không chuốc tôi say không bỏ qua đúng không? Viên Soái, nói cho bọn họ biết tửu lượng của Doanh trưởng cậu.” Có uống rượu thôi cũng phải nói thật khí thế, anh chính là đang muốn đánh đòn phủ đầu học viên, tạo áp lực tâm lý.

Viên Soái cầm mấy viên đá nhỏ trên đất ném tới, nghiêng đầu nhìn Khang Bác khiêu khích nói: “Cậu đã trông thấy heo chỉnh say người chưa? Doanh trưởng tôi chính là vậy đấy.”

Nhất thời, tất cả học viên cười to, bao gồm đồng chí trong chăn bị hù dọa Mục Khả cũng không nhịn được khẽ cười một tiếng.

Thấy cô bạn gái nhỏ rốt cuộc cũng cười, tảng đá trong lòng Hạ Hoằng Huân cuối cùng được đặt xuống. Anh bưng ly rượu đưa tới khóe miệng lại để xuống, nhìn Viên Soái nói: “Hình như cậu vẫn chưa được uốn nắn đủ. Chịu khó đợi đến ngày mai, ngày mai tôi nhất định sẽ thưởng cho cậu một bài học.” Sau đó uống một hơi cạn sạch.

Có người bắt đầu, các học viên bắt đầu thay nhau ra trận, không qua bao lâu, Hạ Hoằng Huân đã uống mười mấy ly, Mục Khả nhìn anh giống như ngồi không vững nữa, len lén kéo y phục của anh, ánh mắt ý bảo anh uống ít một chút.

Hạ Hoằng Huân nghiêng đầu nhìn cô, lặng lẽ lấy lòng bàn tay của mình vỗ vỗ lên mu bàn tay cô, cố ý trêu chọc nói: “Bắt đầu để ý đến tôi rồi à?”

Mục Khả trở tay đánh anh một cái, Hạ Hoằng Huân cười.

Lúc này, sau khi Viên Soái uống xong, Khang Bác lại tiếp tục ra tay, đối tượng mời rượu là Mục Khả. Anh nói: “Cô giáo Mục, ly này em mời cô.”

“Đừng có mà gây rối!” Biết rõ Hạ Hoằng Huân không tiện nói chuyện, Viên Soái rất tự giác ngăn cản : “Mời rượu cũng phải phải có trên có dưới, nói cho tôi nghe một chút đi cậu có ý gì đây?”

Khang Bác vẫn có chút sợ Viên Soái, nhưng mà lần này không có phạm sai lầm, anh không yếu thế nói: “Huấn luyện viên, tôi mời rượu cô giáo chúng tôi còn cần phải thứ tự sap, nói lời cảm ơn cô ấy không được sao…?”

“Cảm ơn cái rắm.” Viên Soái uống cũng không ít, lưỡi có chút không duỗi thẳng được, anh vung tay lên, rất phóng khoáng nói: “Đó là trách nhiệm của cô ấy, cậu  không cần phải cảm ơn, trở về, trở về mau!”

“Vậy không được!” bỏ ngoài tai lời của Viên Soái, Khang bác rất cố chấp bưng ly rượu không chịu buông hạ: “Cô giáo chúng tôi còn chưa lên tiếng, lời huấn luyện viên nói không dùng được.” Nhìn phản ứng của Khang Bác, Viên Soái ngăn không được.  Anh không có được loại lực bức người vô hình như Hạ Hoằng Huân, nên không trấn áp được người.

“Không dùng được đúng không?” Viên Soái có chút tức giận, anh vùng vằng như muốn đứng lên, cùng lúc bị Hạ Hoằng Huân đang ngồi bên cạnh ngăn lại. Không muốn học viên mất mặt, Mục Khả nhận lấy ly rượu.

Một giây sau, một bàn tay to nhanh chóng cầm lấy ly rượu trong tay cô, Hoằng Huân nói: “Cô giáo Mục tửu lượng kém, ly này tôi thay mặt.”

Dường như thu hút sự chú ý, đồng chí Trung tá bề ngoài lãnh khốc tự nhiên thay mặt cô giáo Mục nhận rượu mời! Những học viên nhanh mắt tinh ý lập tức phát hiện có manh mối gì đó không đúng, bắt đầu đổi vị trí chú ý về phía Hạ Hoằng Huân, sau khi anh uống cạn ly rượu của Khang Bác, Mục Khả theo bản năng đưa tay đỡ anh thì trong lòng những người chứng kiến đoán già đoán non, biểu lộ vẻ mặt “thì ra là vậy”, còn có người lớn mật dám cả gan hô: “Nhiệt liệt đề nghị huấn luyện viên cùng cô giáo Mục biểu diễn chung một tiết mục!”

Biết chuyện của bọn họ coi như hoàn toàn bị phơi bày ra ánh sáng rồi, Mục Khả lúng túng, cô lay lay Hạ Hoằng Huân bên cạnh, như muốn lấy thân thể cao lớn của người nào đó che chắn cho mình. Hạ Hoằng Huân trái lại mặt vẫn không đổi sắc, hoàn toàn không ảnh hưởng tới dáng vẻ, thậm chí còn thuận thế nắm tay Mục Khả, cười nói: “Diễn chung thì miễn đi, cô giáo Mục của các cậu da mặt mỏng, ở phương diện này mà nói chắc chắn sở trường không giống nha, cuộc sống nhiệt tình của tôi không chịu nổi sự đả kích quá lớn này. Thế này được không, nếu các cậu không chê giọng hát của tôi, tôi đại diện toàn quyền, có được không?”

Mọi người trăm miệng một lời: “Được!”

Hạ Hoằng Huân dùng sức nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Mục Khả rồi buông ra, đứng lên đi vào giữa mọi người, rất nhiệt tình hát một bài hát 《Thiết đả doanh bàn lưu thủy binh》.

Người trong bộ đội đều như vậy, hơn nữa thân là lãnh đạo, bất cứ lúc nào cũng không thể luống cuống, ca hát càng là thế mạnh. Đối với cái trường hợp đơn giản này, hoàn toàn không cần phải nói đến.

Từ nhỏ sống ở Đô thị lớn, giáo viên học sinh vốn đã quen nghe các ca khúc được yêu thích, đối với những bài hát về người quân doanh cũ kĩ này bỗng nhiên tràn đầy cảm xúc. Giọng hát thuần hậu của Hạ Hoằng Huân càng làm tăng thêm sắc thái, hơn nữa trong hoàn cảnh đặc biệt như thế này, tự nhiên làm cho người nghe mê mẩn ngây người, đưa cuộc lửa trại lên cao trào.

Tiếng động náo nhiệt lan  tràn trong ban đêm yên tĩnh, vùng đất ngủ say cũng được ánh trăng êm ái vuốt ve. Mục Khả bên cạnh đống lửa đỏ mặt nhìn người đàn ông bên cạnh, tâm tình từ từ dần trở nên thoải mái, cái đề nghị tiến triển quá nhanh kia cũng bị cô vứt bỏ lại đằng sau, tâm trạng vui vẻ cô nói: “Chúng ta khiêu vũ đi!” Không đợi Hạ Hoằng Huân đáp lời, cô nói với Tô Điềm Âm: “Âm Âm, cậu biết hát bài “Lễ hội đốt đuốc tháng bảy’ không ?”

Cô nương tộc Di -Tô Điềm Âm nhất thời tinh thần tỉnh táo, trong miệng vẫn còn ở nhai cái gì đó, liền nói lớn: ” Sao không? Đùa. Giữ lại hơi men, tuyệt đối y như bản gốc.” Mục Khả nghe vậy liền chế giễu cô: “Không phải là mất mặt quá sao, bài hát gốc là nam hát đó.”

Tô Điềm Âm nhìn dáng dấp có vẻ cũng đã say chuếnh choáng rồi, lại còn nói: “Nam nữ mình đều ăn.” Nhất thời mang đến một tràng cười không ngớt.

Mục Khả hưng phấn hiếu động , cô quên cả xấu hổ, chủ động kéo bàn tay Hạ Hoằng Huân đứng lên, cất giọng nói: “Vậy còn chờ gì nữa!”

Chỉ cần cô vui vẻ, để anh làm cái gì cũng không sao. Hạ Hoằng Huân cầm lấy đôi tay nhỏ bé mềm mại của Mục Khả, gương mặt dịu dàng và cưng chiều.

Vì vậy Tô Điềm Âm cùng Mục Khả kéo tay năm mươi mấy người vây quanh đống lửa vừa di chuyển vừa hát một ca khúc kinh điển《 Lễ hội đốt đuốc tháng bảy 》.

“Lại một người dùng mắt sáng đốt tháng bảy. . . . . . Lại một người dùng tâm hồn đốt tháng bảy. . . . . . Cưỡi lên tuấn mã. . . . . . Mặc xiêm áo xinh đẹp. . . . . . Tiểu hỏa cô nương cùng tham gia lễ hội đốt đuốc. . . . . .”

Tiếng hát không ngừng, tiếng cười liên miên, một nhóm người trẻ tuổi đem lễ hội đốt đuốc có thể khiến con gái tộc Di trắng đêm cuồng hoan biến thành tiết mục huấn luyện quân sự  cuối cùng .

Đêm bình thường và lãng mạn này, nhất định là một đêm không ngủ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s