Phu quân là thái giám tổng quản – 181

Chính văn Chương 181: Không đành lòng

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Cầu Vĩ được hạ nhân cõng tới kiệu, quay đầu nói: “Mộ Quân, không cần phải xen vào, về phòng đi.”

Nói xong, ý bảo hạ nhân đưa hắn vào kiệu.


Cầu Mộ Quân lo lắng nhìn theo, nói với hạ nhân: “Tiểu Ngũ, chăm sóc cha ta cho tốt.”


Tiểu Ngũ nói:“Tiểu thư, người yên tâm.” Nói xong nâng kiệu, đi về phía hoàng cung.


Cầu Mộ Quân không biết có nên nói cho cha chuyện Hoàng Thượng đã chết hay không. Tuy rằng chân cha thành như vậy còn muốn đi gặp Hoàng Thượng thật sự vất vả, nhưng nàng cũng biết, cho dù cha không tạo thành uy hiếp gì cho kế hoạch của Đoàn Chính Trung, nhưng chuyện lớn như vậy càng ít người biết càng tốt. Nếu không cẩn thận tiết lộ ra ngoài, chỉ sợ Đoàn Chính Trung sẽ gặp nguy hiểm.


Ở lại chăm sóc cho mẹ, cha không trở về, nàng rất lo lắng nên hôm nay không về Đoàn phủ.
Đợi cả một ngày, đến tận tối, Cầu Vĩ mới ngồi kiệu trở về.


Cầu Mộ Quân vội đi xuống dìu ông xuống kiệu, hỏi:“Cha, cha có gặp được Hoàng Thượng không?”


Cầu Vĩ không nói gì, Tiểu Ngũ nói: “Tiểu thư, lão gia quỳ cả ngày ngoài tẩm cung của Hoàng Thượng, nước cũng chưa uống một ngụm, còn gặp Hoàng Thượng cái gì!”


“Cha……” Cầu Mộ Quân nhìn đầu gối Cầu Vĩ đã bẩn, nghẹn ngào nói không ra lời.


“Mộ Quân, đừng lo lắng, ta không sao.” Giọng Cầu Vĩ khàn khàn, nói chuyện cũng có vẻ hụt hơi.
Cầu Mộ Quân vội đỡ Cầu Vĩ vào cửa, chờ ông ăn uống qua loa xong mới nói: “Cha, đừng như vậy nữa, đừng nóng vội gặp Hoàng Thượng.”


Cầu Vĩ lắc đầu nói: “Hoàng Thượng cũng không hoàn toàn hôn mê. Hôm nay ta đã thấy có người đưa thuốc đưa canh vào rồi cầm bát không đi ra. Hoàng Thượng nhất định còn có thể triệu kiến đại thần, chỉ là người không muốn gặp thôi. Có lẽ, có lẽ còn liên quan đến Đoàn Chính Trung, có phải hắn không cho Hoàng Thượng gặp người khác hay không?”


“Cha, không đâu, bỏ đi cha, người đừng quan tâm nữa.” Cầu Mộ Quân chỉ có thể đau lòng nói.


Cầu Vĩ nói: “Mộ Quân, con không biết, thật ra ta còn có một tâm nguyện. Nhị hoàng tử không chỉ là người tài đức sáng suốt, hơn nữa trước kia còn là đệ tử của Cố bá bá con. Ngài ấy rất kính nể Cố bá bá con. Nếu ngài làm Hoàng Thượng, nhất định sẽ điều tra rõ ‘Phản loạn Thiếu Dương’ năm đó, nếu tra ra chân tướng, vậy cả nhà Cố bá bá con, cùng với hơn một ngàn người chết trong ‘Phản loạn Thiếu Dương’, đều có thể rửa sạch oan khuất mỉm cười nơi cửu tuyền .”


“Nhưng……” Cầu Mộ Quân cắn môi không biết nói cái gì, chỉ cúi đầu, kéo ống quần hắn lên, nhận thuốc từ tay hạ nhân, giúp hắn bôi thuốc lên hai đầu gối đã thâm tím, đau lòng nói không ra lời.
Nàng nên nói ra sao? Phải nói ra sự thật sao? Sẽ không ảnh hưởng đến kế hoạch của Đoàn Chính Trung chứ?


“Mộ Quân, mẹ con hôm nay có khỏe không?” Cầu Vĩ hỏi.


Cầu Mộ Quân gật gật đầu:“Hôm nay uống thuốc, đã khá lên nhiều, cũng không còn ho nữa.”


Cầu Vĩ vui mừng nói: “Vậy thì tốt rồi. Mộ Quân, không bằng chờ tân hoàng đăng cơ cha liền từ quan, mang hai mẹ con con rời khỏi kinh thành. Thích Tĩnh đã chết, Đoàn Chính Trung cũng không tranh chấp với Thích gia nữa, đến lúc đó ta xin hắn thả con tự do, một nhà chúng ta tìm nơi phong cảnh xinh đẹp, sống an nhàn nửa đời còn lại.”


“Thật sao?” Cầu Mộ Quân vui vẻ nói.


“Thật, cha đã khi nào thì lừa con chưa? Nơi ở cha đã chọn rồi, đi Thiếu Dương. Cố bá bá con vẫn nói đó là nơi tốt, được sơn được thủy, bốn mùa như xuân, hưng thịnh dồi dào, cha sớm đã muốn đến đó dưỡng lão.”


Cầu Mộ Quân nghĩ đến Thiếu Dương – nơi nàng cũng vẫn chờ mong, nghĩ đến cuộc sống hoà thuận vui vẻ trong lời cha, lập tức có khát khao về tương lai. Nếu có thêm Đoàn Chính Trung, lúc đó hắn không phải là thái giám tổng quản, không phải dùng mặt nạ mà sống, người một nhà bọn họ ở cùng nhau, hạnh phúc như vậy thì thật tốt.


Đúng, còn có Liễu Vấn Bạch, Thích Vi, Thích Ngọc Lâm. Nếu Thích Ngọc Lâm cũng đi, chỉ sợ sẽ chọc Đoàn Chính Trung mất hứng. Nếu tất cả mọi người đến Thiếu Dương, không có phân tranh như nơi này thì thật tốt.


Lúc này, Cầu Vĩ nói: “Được rồi, Mộ Quân, thuốc đã bôi rồi, con đi ngủ trước đi, ngày mai cha lại tiến cung. Nếu con phải đi về thì cứ về, nếu không muốn về, ở lại đây cũng tốt.”


“Cha, người không đi không được sao? Hoàng Thượng sẽ không gặp người!”


Cầu Vĩ kiên quyết nói:“Hoàng Thượng có gặp hay không là chuyện của Hoàng Thượng, ta nhất định phải đi xin người triệu kiến. Chuyện này quan hệ đến hưng thịnh quốc gia, dân chúng yên vui.”


“Cha……” Cầu Mộ Quân xúc động, suýt nói ra sự thật, nhưng mâu thuẫn nửa ngày, cuối cùng cũng không nói gì.


Sáng sớm hôm sau, Cầu Vĩ lại ra ngoài. Cầu Mộ Quân đứng ở cửa nhìn Tiểu Ngũ cõng ông lên kiệu, trong lòng chua xót không đành lòng nhìn cảnh này.


Tiểu Ngũ cõng Cầu Vĩ đi từng bước một xuống bậc thang. Không ngờ hắn đột nhiên trượt ngã, cả người lảo đảo ngã xuống bậc thang. Tiểu Ngũ trẻ tuổi, đi đứng lại linh hoạt, lập tức ổn định được cơ thể. Cầu Vĩ lại từ trên lưng hắn ngã xuống, lập tức lăn từ bậc thang xuống.


“Cha!” Cầu Mộ Quân kêu sợ hãi một tiếng, vội chạy xuống.


“Cha!” Nàng ôm lấy Cầu Vĩ, tay mới chạm tới gáy ông, liền chạm vào dòng nước ấm áp ẩm ướt.


Run run rút tay ra, đập vào mắt quả nhiên là màu máu đỏ tươi ghê người!


“Cha, cha, nhanh đi gọi đại phu!” Cầu Mộ Quân lớn tiếng khóc hô.


Cầu Vĩ chịu đựng cái gáy đau, nói:“Mộ Quân, cha không sao.”


“Lão gia!” Tiểu Ngũ chạy xuống, vội cõng Cầu Vĩ vào nhà.


Trong chốc lát, đại phu đã đến. Chỉ bị ngã đập đầu không có chuyện gì, băng bó chờ miệng vết thương khép lại là ổn.


Cầu Mộ Quân đến phòng bếp nấu thuốc, lúc quay trở lại, đã thấy Cầu Vĩ vừa được băng bó, bây giờ đang để cho người ta giúp ông đi hài, dường như muốn xuống giường.


“Cha, sao người không nằm?” Cầu Mộ Quân vội chạy tới nói.


Cầu Vĩ nói:“Chỉ bị thương một chút, không có việc gì. Hôm nay hơi trễ một chút, nhưng ta phải tiến cung.”


“Cái gì, người còn muốn tiến cung? Người đã bị thương thành như vậy !” Cầu Mộ Quân sốt ruột nói.
“Không sao, không có gì đáng ngại.” Cầu Vĩ nói.


Cầu Mộ Quân túm chặt giày ông đang định đi, nói:“Không được, cha, con không cho người đi.”


Cầu Vĩ bảo hạ nhân lui ra, nói: “Mộ Quân, con không rõ cha gấp như vậy vì sợ có ngày nào đó Hoàng Thượng đột nhiên băng hà, cha sẽ không còn cơ hội. Cha có thể chờ, nhưng Hoàng Thượng không thể chờ.”


“Cha, thật ra……” Cầu Mộ Quân do dự một chút, rốt cục nói:“Thật ra Hoàng Thượng đã băng hà, người sẽ không gặp được Hoàng Thượng!”


“Con nói cái gì, lời này không thể nói lung tung!” Cầu Vĩ kinh hãi nói.


Cầu Mộ Quân khẳng định nói: “Là thật, con xem được mật tín của Đoàn Chính Trung, là người khác nói cho hắn Nhị hoàng tử đã bí mật hồi kinh, không lâu sẽ nữa hồi cung. Hoàng Thượng đã chết, là Hoàng hậu cùng Đoàn Chính Trung lừa mọi người, để cho Nhị hoàng tử hồi cung, ngồi lên đế vị trước.”

Hạnh phúc – Chương 28

 Chương 28: Hạnh phúc ngập tràn

Editor: mèomỡ

(https://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

Thấy “Tù binh” không nhúc nhích  cũng không chịu phối hợp, Mục Khả tức giận dùng cây gậy gỗ chọc chọc ngang lưng anh lần nữa, lặp lại: “Nộp vũ khí đầu hàng không giết!” Giọng nói thanh thúy kết hợp với ngữ khí nghiêm nghị khó gặp, có vẻ có chút không hợp.

“Kẻ địch” thong thả ung dung để ống nhòm xuống, đưa lưng về phía cô, hỏi: “Không có súng thì làm thế nào?”

Mục Khả nghe thế tim đập mạnh và loạn nhịp, ngay sau đó lấy cây gậy dùng sức gõ trên lưng anh, tức giận nói: “Không có súng còn có người! Bắt người trả nợ!”

“Tôi cũng đang có ý đó.” Người nọ cười, lấy giọng nói từ tính trầm thấp nói: “Làm tù binh của em, em có thể ‘muốn gì làm nấy’ với tôi.”

Lại trêu chọc cô. Sao không chịu nói chuyện đứng đắn thế nhỉ? Mục Khả ném gậy gỗ xuống đất, nâng bàn tay trắng như phấn đấm vào lưng anh: “Nếu đồng chí Doanh trưởng phê chuẩn, vậy em cũng sẽ không khách khí, hành quyết tại chỗ!”

“Hành quyết tại chỗ?” Bị thái độ “Dũng mãnh” của cô chọc cười, Hạ Hoằng Huân thản nhiên xoay người, cầm đôi tay nhỏ bé trắng trẻo của cô: “Không thành vấn đề, vậy hành quyết tại chỗ luôn đi.” Lời còn chưa dứt, anh cất bước tiến lên, dùng cánh tay đem cô bạn gái nhỏ ngày nhớ đêm mong  ôm vào trước ngực, đồng thời cúi thấp đầu hôn cô rất sâu.

Vừa bắt đầu Mục Khả vẫn hơi chống cự, dần dần bị hôn đến ngoan ngoãn. Theo bản năng ôm eo Hạ Hoằng Huân, cô hơi ngẩng đầu lên, hứng lấy nụ hôn bá đạo lại không mất sự dịu dàng của anh.

Nhớ đánh giá của Hạ Hoằng Huân với khẩu ngữ  của Mục Khả không? Anh nói cô nói tiếng Anh như người Mỹ. Không thể không thừa nhận, làm sinh viên giỏi hệ  Anh Ngữ, khẩu âm của Mục Khả  so với “Điên cuồng Anh ngữ” không kém bao nhiêu.

Dĩ nhiên, cũng không phải Hạ Hoằng Huân nghe cô nói tiếng Anh mới biết tù binh của mình là Mục Khả. Hôm nay anh cố ý chạy tới, đã sớm nhìn thấy cô, đi theo cô tới tận tới đây. Chỉ là nhóm nhỏ bốn người của cô hành động quá chậm chạp, Doanh trưởng doanh trại trinh sát như anh không cần ngụy trang cũng không mất nhiều công sức đã có thể lặng yên tiếp cận bọn họ mà không bị phát hiện. Thật dễ dàng đợi đến lúc cô đi một mình, Hạ Hoằng Huân mới xuất hiện. Nghe được tiếng bước chân cố ý đi nhẹ đang tiến gần  đến sau lưng, khóe môi anh khẽ nâng lên, chờ đợi bị bắt làm tù binh.

Nói cả đời cũng hơi quá, dù sao anh còn rất trẻ. Nhưng sống đến ba mươi hai tuổi, lần đầu tiên Hạ Hoằng Huân cam tâm tình nguyện trở thành tù binh. Xác thực nên nói, tù binh của tình yêu. Hạ Hoằng Huân từng nói với Mục Khả, sau khi ở cùng cô, anh cảm thấy mùi vị của gia đình ở trên người cô.

Vừa hôn xong, Hạ Hoằng Huân rời khỏi đôi môi mềm mại của cô, sau lại giống như luyến tiếc, nhẹ nhàng hôn thêm một cái lại một cái, chọc cho Mục Khả buồn cười, sẵng giọng: “Đáng ghét!”

Hạ Hoằng Huân ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng của cô, siết chặt cánh tay, để cho thân thể mềm mại nhỏ bé của cô dán chặt vào anh, anh cười như không cười hỏi: “Đáng ghét, hử?”

Ngắm nhìn đôi mắt sáng ngời lại sâu thẳm của cô, thần thái nghiêm túc lại lộ ra mập mờ, tản ra một loại mị lực khiếp người, khiến cho đồng chí Mục Khả từ trước đến giờ luôn có sức chống cự mạnh mẽ với người khác phái cũng phải thua trận. Cô tính trẻ con chu miệng, xấu hổ mà đem mặt chôn ở trước ngực anh, nửa là đáp lại nửa là trả thù  nắm thật chặt cánh tay.

Hạ Hoằng Huân cũng không nói gì thêm, dường như không muốn quấy rầy giờ khắc ôm ấp thân mật này, chỉ lấy tay vuốt ve tóc Mục Khả, giống như người cha từ ái lại nuông chiều, sau đó ôm cô chặt hơn.

Rõ ràng đã là mùa thu, lúc anh xuất hiện thế giới lại tràn ngập mùi vị của ánh mặt trời mùa hạ, nhất thời sáng lạn vô cùng. Mục Khả dường như ngửi được mùi vị của hạnh phúc, thơm tho mà ngọt ngào. Cái loại cảm giác khi còn bé này không biết sao lại ùa về, nụ cười của cô bé từ khóe miệng lan đến ánh mắt, từng giọt từng giọt rót vào trong máu. Giống như đem Hạ Hoằng Huân này, chậm rãi cắm rễ ở trong lòng.

Thời gian không vì cuộc gặp gỡ sau khoảng thời gian tạm xa nhau của bọn họ mà dừng bước, khi chung quanh không còn an tĩnh, mơ hồ nghe được có người đi tới bên này. Hạ Hoằng Huân buông tay ra, chỉnh lại mái tóc hơi rối của Mục Khả, lại chỉnh vòng lá ngụy trang trên đầu cô, dắt tay cô đi vào trong rừng sâu.

Mục Khả không quan tâm anh muốn dẫn cô đi đâu, chỉ chăm chú đi theo phía sau anh, theo bước tiến của anh, đi về phía trước.

Có người nói những con đường mà người khác đã từng đi qua chưa chắc đã bằng phẳng, hơn nữa lại không có sáng tạo. Nhưng đối với người yêu cùng vợ chồng mà nói, nhất định phải có một người bước theo người kia, có thể nói là nhân nhượng, cũng là yêu cùng trách nhiệm. Trong tình yêu và hôn nhân, nếu hai người luôn bất đồng quan điểm, bước đi cũng không đồng nhất, hạnh phúc sẽ càng ngày càng rời xa bọn họ, cuối cả bóng dáng cũng mất hút.

Khi chưa gặp Hạ Hoằng Huân, Mục Khả luôn tự lực. Khi quan hệ của hai người thăng cấp, tình cảm ấm lên, tính tình con gái sẽ tự động tỉnh giấc, Mục Khả vẫn là cô giáo Mục có chủ kiến, nhưng cô cũng sẽ làm nũng. Mà đối mặt với bạn gái yếu đuối hiểu chuyện, chủ nghĩa đại nam tử phu đắt thê vinh của Hạ Hoằng Huân cũng có đất dụng võ. Bọn họ tuy thích đối chọi gay gắt, nhưng thật ra tính tình lại bù trừ cho nhau.

Những ngày sống chung sau này, rất nhiều lần Mục Khả cũng khuất phục dưới những ý tưởng mang tính xây dựng của đại doanh trường Hạ, anh luôn hả hê nói: “Chiến sĩ ** nghe lời của Đảng nhất, đồng chí Mục Khả nghe Hạ Hoằng Huân chỉ huy nhất.” Sau đó trước khi cô bạn gái nhỏ kịp “Hành hung”, lại lấy phương thức vô cùng đáng yêu “Sửa chữa” đồng chí nhỏ không an phận, cuối cùng còn có thể hỏi một câu rất đáng ăn đòn: “Có phục hay không?” Làm cho Mục Khả rất rối rắm.

Đi khoảng mười phút, Hạ Hoằng Huân dẫn Mục Khả tới một chỗ đất trống gần mép nước.

Anh ngồi xổm xuống gần mép nước, vươn tay vào trong nước thấm ướt tay, rồi nhẹ nhàng lau  mặt cô, cười trêu chọc cô: “Sao lại hóa trang như con khỉ con vậy, tôi sắp không nhận ra mất rồi.”

Mục Khả ngửa mặt lên mặc cho anh lau sạch, miệng thì giải thích: “Cũng không phải tại em, tác chiến cùng lính Trinh Sát trong rừng sâu núi thẳm này, dĩ nhiên không thể lơi lỏng, cũng chỉ là ngụy trang mà thôi.”

“Nên ngụy trang thành ra như vậy?” Véo mặt cô một cái, vẻ mặt Hạ Hoằng Huân chợt trở nên nghiêm túc, anh nhẹ trách: “Vậy cũng không nên đi một mình.”

Cho rằng anh đang nói đến buổi huấn luyện hôm nay, Mục Khả nói: “Con em quân đội Nhân dân trốn quá kĩ, bọn em chẳng phân biệt được nên hành động từ đâu, có lẽ đến khi trời tối cũng không tìm ra được.” Tinh thần thả lỏng, bàn tay nhỏ bé của cô rất tự nhiên đặt trên đầu gối anh, hỏi: “Chẳng phải là anh nên ở đơn vị huấn luyện ư, sao lại tới đây?”

“Lo lắng cho em.” Rất cẩn thận lau sạch nhọ nồi trên mặt cô, Hạ Hoằng Huân cau mày nói: “Ai chuẩn bị cái này cho em đây? Không phải có thuốc màu sao?”

“Em không quen bôi cái kia, cảm giác không thoải mái.” Cho nên Mục Khả cự tuyệt nhân viên cùng tổ bôi thuốc màu dã chiến lên mặt cô, thuận tay quệt dưới đáy nồi bôi một cái lên mặt, bộ dạng tức cười chọc cười rất nhiều bạn học.

Chân mày Hạ Hoằng Huân  nhíu chặt hơn: “Tôi thấy em đang quấy rối thì có! Cái thứ này rất khó rửa sạch.”

“Vậy thì không rửa nữa.” Mục Khả cười khanh khách, thừa dịp Hạ Hoằng Huân chuyên chú lau lau gò má trái của cô, cô bướng bỉnh vươn bàn tay nhỏ bé dính nhọ nồi  sờ lên gương mặt đẹp trai của anh, làm như dịu dàng  hỏi thăm: “Sao anh không bôi thuốc màu?”

Sao lại không phát hiện ra trò đùa nhỏ của cô cơ chứ, Hạ Hoằng Huân lơ đễnh nói: “Vừa rồi hôn em không phải đã thuận tiện bôi lên rồi sao, tiết kiệm vật tư quân dụng.”

Mục Khả không khách khí véo mặt anh: “Cái này là xâm chiếm tài vật của quân em!”

Chân mày Hạ Hoằng Huân cũng không nhíu lấy một cái, anh sát lại gần lỗ tai Mục Khả xấu xa nói: “Em cũng là của tôi rồi, còn tài vật quân em gì nữa.”

Mục Khả đánh anh, thấy bộ dạng hời hợt của anh, bỗng nhiên cô nảy ra một ý, giơ hai tay lên cù vào nách anh.

Hạ Hoằng Huân cười mắng: “Không được làm loạn, mặt còn chưa lau xong đấy.”

Rất hài lòng khi thấy anh phản ứng mạnh như thế, Mục Khả thuận thế đẩy ngã anh, mình cũng nằm trên cỏ, dùng sức cù anh, miệng còn nói năng hùng hồn: “Nghịch xong lại lau.”

“Nghe lời, đừng đùa. . . . . .” Hạ Hoằng Huân trái né phải tránh, cười ha ha  nói: “Cẩn thận có sĩ quan cùng học sinh tới đây, sẽ bị mọi người cười. . . . . .”

Bị tiếng cười của anh cuốn hút, Mục Khả rất hài lòng sung sướng mà ra tay với anh từ trên xuống dưới: “Có cười cũng cười đại trung tá bị bắt làm tù binh như anh, liên quan gì tới em.”

Hạ Hoằng Huân cười lớn nhắc nhở: “Không dừng tay tôi sẽ phản kích.”

Vì muốn túm đồng chí Doanh trưởng đang định trốn, không hiểu từ lúc nào Mục Khả đã nửa nằm trên người Hạ Hoằng Huân, dùng sức cù hai phát ở nơi anh sợ nhột nhất, cô uy hiếp nói: “Xem anh tạo phản thế nào!”

Ý cười sâu đậm, Hạ Hoằng Huân ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp tươi cười rạng rỡ, cảm nhận được sự dũng cảm kiên định của cô, tim anh rung động. Động tác phản kích dường như là theo bản năng, Mục Khả còn chưa kịp phản ứng đã bị anh lấy tư thế tiêu chuẩn biến bị động thành chủ động , còn là liền lăn một vòng không giảng cứu chiến lược chiến thuật nông nô nổi dậy , cả người đã bị anh đặt ở phía dưới.

“Cái này cũng không trách tôi được.” Hạ Hoằng Huân hôn trán cô, mập mờ nói: “Không thể dụ dỗ tôi giống như nữ gián điệp vậy, như vậy sẽ làm cho lòng quân tôi không yên.” Dứt lời lại hôn lên đôi môi hé mở của cô một lần nữa.

Tư thế vô cùng thân mật làm hô hấp Mục Khả không yên, cô đẩy thân thể Hạ Hoằng Huân, lại bị anh ôm càng chặt hơn, trong lúc ý thức mê man cô cảm thấy một bàn tay thô ráp mà ấm áp chậm chạp lại không mất kiên định đưa vào trong bộ đồ rằn ri rộng thùng thình của cô, vuốt ve da thịt mềm mại trên eo cô, đang lúc cô sợ hãi muốn ngăn cản, anh lại không tiến tới, chỉ là càng dùng sức hôn cô.

Người đàn ông bề ngoài lạnh lung cứng nhắc, nhưng môi của anh lại cực kỳ mềm mại, chạm lên đôi môi Mục Khả, âm ấm, mềm mại, giống như có sức mạnh mê hoặc, làm cô không nhịn được học theo cách hôn liếm tỉ mỉ của anh.

Cảm thấy được cô đáp lại, trong lúc say mê Hạ Hoằng Huân thỏa mãn cười, anh vừa hôn cô vừa rút tay về xoa gò má mịn màng của cô, biểu hiệu rõ sự quý trọng mà thắm thiết.

Mặt trời ngả về Tây, ánh nắng trời chiều còn xót lại xuyên thấu qua lá cây loang lổ chiếu lên bóng dáng hai người trên mặt đất, khoảng thời gian lãng mạn.

Hồi lâu, rốt cuộc Hạ Hoằng Huân buông Mục Khả ra, thấy cô đỏ mặt nghiêng đầu đi không dám nhìn anh, anh khẽ cười giữ lấy mặt cô, bắt cô nhìn thẳng vào mắt anh, rất không đứng đắn nói: “Không thể nói tôi bại hoại được, phải biết là hành động của tôi hoàn toàn thao tác theo trình tự bình thường, em phải quen dần đi.”

Sao còn có tâm tình mà xấu hổ, Mục Khả dùng cả tay lẫn chân đẩy anh ra, chưa kịp đứng lên, lại bị anh ôm vào trong ngực, Hạ Hoằng Huân hơi đáng thương nói: “Ngày mai huấn luyện quân sự kết thúc rồi.”

Huấn luyện quân sự kết thúc, nghĩa là anh không thể tự do đi lại giữa trụ sở huấn luyện và doanh trại, bọn họ đương nhiên cũng không thể giống như bây giờ muốn gặp là gặp được.

Cắn môi dưới, Mục Khả không giãy giụa nữa, ngồi ở trên cỏ, dựa lưng vào trong ngực Hạ Hoằng Huân, thật lâu mới nhỏ giọng hỏi: “Vậy bây giờ em có cần tiếp tục nhiệm vụ nữa không?”

“Không ngờ đồng chí nhỏ Mục Khả rất có kinh nghiệm đấy.” Hạ Hoằng Huân giễu cợt cô, để cằm lên trên bả vai mảnh khảnh của cô, thân mật lấy mặt áp lên mặt cô, nhẹ nhàng cọ, rất khẳng định nói: “Dọa đến em rồi? Còn sợ không?”

Mục Khả nhất thời không kịp phản ứng, thuận miệng hỏi: “Cái gì?”

“Tôi xem nhẹ nguy hiểm tiềm tàng trong rừng.” Vẻ mặt Hạ Hoằng Huân rất áy náy, nghĩ đến Viên Soái kể cho anh Mục Khả giằng co với con trăn, trong lòng anh có chút sợ hãi nói: “Về sau trừ lúc đi cùng tôi, không thể một thân một mình vào rừng, biết chưa?”

Nếu như không phải tối hôm đó lo lắng cho cô nên gọi điện thoại cho Viên Soái hỏi thăm tình hình huấn luyện, Hạ Hoằng Huân sẽ không biết Mục Khả lại gặp phải nguy hiểm lớn như vậy, cũng sẽ không vội vàng chạy tới từ sáng, theo kế hoạch là buổi tối anh mới xuất hiện.

“Anh biết rồi à?” Mục Khả nghịch ngợm nghiêng nghiêng đầu, tránh khỏi sự đụng chạm của anh, dịch ra tựa vào trước ngực anh, sợ hãi nói: “Lúc ấy em bị dọa sợ chết khiếp, nghĩ thầm hy sinh như vậy quá thảm thiết. . . . . .”

Hạ Hoằng Huân gõ lên trán cô: “Không được nói bậy!”

Mục Khả giơ tay lên xoa trán: “Không có việc gì … anh lo lắng vậy làm gì.”

“Tôi có thể không lo sao được?” Giọng của Hạ Hoằng Huân nhất thời trở nên rất nghiêm nghị, anh nói: “Nếu không phải tối hôm qua Viên Soái gọi điện thoại cho tôi, tôi còn tưởng rằng vì em chơi quá vui nên đã vứt tôi ra sau đầu rồi. Chuyện lớn như vậy còn gạt tôi, hả?”

Từ nhỏ đến lớn, trừ Hách Nghĩa Thành sẽ trách cứ răn dạy sau khi cô gây họa ra, tất cả mọi người đều cực kỳ cưng chiều Mục Khả bởi vì Hách Xảo Mai qua đời sớm. Vào giờ phút này, vốn là một người đàn ông xa lạ, thích đối chọi gay gắt  cùng cô lại không tự chủ biểu lộ ra lo lắng cùng quan tâm, khiến Mục Khả thấy cảm động.

Cô xoay người ôm cổ anh, đáng thương nói: “Người ta sợ, anh còn lớn tiếng như vậy.”

Sao chịu được cô bạn gái nhỏ làm nũng như thế, Hạ Hoằng Huân hôn lên chóp mũi cô, giọng nói mềm nhũn ra, cực kỳ tự trách nói: “Đều tại tôi không tốt.”

Mục Khả gật đầu tỏ vẻ anh tự phê bình rất chính xác, phụ họa nói: “Cho anh một cơ hội lập công chuộc tội.”

Không để ý tới nghịch ngợm của cô, Hạ Hoằng Huân dịu dàng hỏi: “Còn sợ không?”

“Một chút xíu.” Mục Khả nhe răng cười, để tránh cho anh quá lo lắng, cô lắc cổ của anh nói sang chuyện khác: “Anh muốn lấy công chuộc tội.”

“Được được, lấy.” Hạ Hoằng Huân cười: “Lúc trước không phải tôi đã đồng ý để cho em muốn làm gì thì làm rồi sao, nói đi, muốn đền bù thế nào?” Ánh mắt rơi xuống đôi môi cô bị hôn đến đỏ hồng, anh nghiêm trang hỏi: “Nếu không lại cho em đè để an ủi?”

Mục Khả hét lên một tiếng rồi đẩy ngã anh. . . . . . Vì vậy, hai người lại náo loạn rồi.

Đùa thì đùa, cười thì cười, nhưng buổi huấn luyện của Mục Khả  vẫn phải tiếp tục.

Tâm tình vị sĩ quan trong sở huấn luyện ngụy trang thành cây xanh bị Hạ Hoằng Huân phát hiện có chút buồn bực. Dù sao mất mặt trước mặt học viên như thế đương nhiên phải cảm thấy ngượng ngùng, nhưng lại có chút cảm thấy may mắn, may mắn vì được  con át chủ bài Doanh trưởng doanh trại trinh sát tự mình chỉ đạo, có thể nói được lợi không nhỏ.

Nói qua về yếu điểm trong lúc ngụy trang ẩn nấp, lại truyền thụ mấy chiêu kinh nghiệm thực tế của bản thân, Hạ Hoằng Huân cúi đầu nhìn qua đồng hồ trên tay: “Đã đến giờ rồi, chuẩn bị bữa ăn tối theo kế hoạch.”

Sĩ quan sống lưng thẳng tắp, chào Hạ Hoằng Huân một cái: “Cám ơn, Doanh trưởng Hạ. Vậy tôi về doanh trước.”

Hạ Hoằng Huân gật đầu, chờ sĩ quan đi xa anh nói với Mục Khả đứng ở sau lưng: “Lần này tìm ra được là do em phát hiện.”

Mục Khả hé miệng cười, đắc ý chớp chớp mắt, mới rất khiêm tốn nói: “Đây còn không phải là công lao của Doanh trưởng Hạ sao.” Cái cô gọi là lấy công chuộc tội chính là bắt Hạ Hoằng Huân giúp một tay tìm ra nơi ẩn nấp của các sĩ quan, tránh cho cô tìm cả ngày mà không thu hoạch được gì.

“Chơi đã chưa, phải trở về rồi.” Hạ Hoằng Huân giơ tay lên cạo nhẹ chóp mũi: “Buổi tối có đồ ăn ngon, nhìn tôi bộc lộ tài năng cho em xem.”

Lúc tối, Mục Khả phát hiện bạn trai quân nhân cứng nhắc nghiêm túc đúng là quá nhiều ưu điểm. Thì ra là, trừ khả năng huấn luyện đứng đầu trên sân bắn cùng trong sân huấn luyện, Hạ Hoằng Huân còn giấu một tuyệt kỹ —— nướng thịt dê.

Nhìn bóng dáng bận rộn chuyên chú bên cạnh, Mục Khả cười cong cong đôi mắt, cô bưng hộp gia vị gây sự: “Doanh trưởng Hạ còn có ưu điểm gì nào? Mau khai ra hết, tránh cho em phát hiện lại phải sùng bái thêm lần nữa.”

“Khó mà nói hết được. . . . . .” Mặc áo sơ mi ngắn tay, đeo tạp dề  – Doanh trưởng Hạ cố ý làm người khác khó chịu vì thèm.

“Ý anh là nhiều đến nỗi không đếm hết, chẳng khiêm tốn chút nào. . . . . .” Trước mặt công chúng không nên làm ra hành động ảnh hưởng đến hình tượng, Mục Khả bĩu môi bày tỏ bất mãn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cánh tay Hạ Hoằng Huân đang lộ ra, cảm thấy đường cong cánh tay đồng chí Trung tá quả thật là cực kỳ đẹp.

Hạ Hoằng Huân cười nhìn cô, thừa dịp rắc gia vị nhỏ giọng nói: “Đồng chí nhỏ, tôi tình nguyện  cho em thời gian cả đời để tìm hiểu, còn chưa thỏa mãn sao?”

Cả đời? Mục Khả giật mình, vẫn còn đang suy nghĩ thâm ý trong lời của anh, hơi lạnh gió đêm đã đưa câu kế tiếp của anh vào trong tai, Mục Khả nghe được Hạ Hoằng Huân nói: “Chờ xong đợt diễn tập này, tôi xem có thể xin nghỉ vài ngày hay không, cùng tôi về nhà đi.”